Xuân sơn nặng mấy vạn – CHƯƠNG 7

0
106

Đi dĩ nhiên phải nhanh, nhưng khi nào trở về, Phượng Linh Quân không thể cho ra câu trả lời chính xác. Tình thế phức tạp, hắn phải đích thân quay về sư môn nhìn xem mới rõ, trong lòng hắn đánh giá, lần đi này nhanh thì một tháng, chậm thì hai ba tháng.

Hắn nói rõ cho Sở Kiền biết, cặp mắt y vốn đã mờ sương nay lại càng thêm ảm đạm —— tách ra lâu như vậy, bọn họ tổng cộng mới quen nhau được mấy ngày chứ?

Tối hôm đó, hai người cùng nhau trở lại căn nhà tranh, Phượng Linh Quân tìm khắp cả người hắn một lượt, không tìm được đồ vật gì để lưu lại, không biết phải lấy gì làm tín vật đưa cho Sở Kiền đây? Phượng Linh Quân suy nghĩ một chút, có lẽ chỉ có thể cắt tóc đem tặng.

Trong nhà nến đỏ chập chờn, ánh lên vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt hắn, hắn giơ kiếm, không chút do dự cắt xuống phần đuôi tóc đưa cho Sở Kiền. Y ngẩn người, “Huynh tặng đệ tóc, để làm gì?”

“Như thế này có vẻ trịnh trọng hơn.” Phượng Linh Quân đáp.

“……”

Sở Kiền tỉnh tỉnh mê mê, y không biết phong tục dưới chân núi, chỉ mơ hồ nhớ sư phụ đã từng nói qua chuyện tương tự, tặng tóc được coi là gì nhỉ?…… Dường như sư phụ từng nói, thời điểm lão cùng vị nữ tử kia lập lời thề đính ước dưới tàng cây đã cắt xuống một đoạn tóc, buộc lại một chỗ, lấy nó làm tín vật định chung thân, kết tóc đồng tâm.

Định chung thân sao…….

Sở Kiền biết rất ít, y không dám nhìn thẳng ánh mắt Phượng Linh Quân. Y nghiêng mặt, một tay tháo dây buộc tóc xuống, một tay cầm lấy kiếm của hắn, cắt ra một đoạn, sau đó đem tóc của hai người buộc lại, tạo thành một cái kết.

Phượng Linh Quân sửng sốt, đang lúc hắn muốn mở miệng hỏi thì Sở Kiền đã bỏ qua hết thảy nhanh chóng đẩy ngã hắn, đem người hắn đè chặt xuống giường, nóng nảy hôn xuống.

Động tác Sở Kiền tuy rất quyết đoán nhưng cả người vẫn không tránh được run rẩy, y dùng lực nắm lấy cổ tay Phượng Linh Quân, cưỡng ép chính mình không được phát run. Y đau lòng, nhưng loại đau lòng này lại mang theo tư vị vui sướng mà y chưa từng trải qua, vui sướng kết hợp với thương tâm, tuần hoàn lặp đi lặp lại khiến trái tim y tê dại, một tay khác siết chặt lấy kết tóc không buông.

“Chúng ta đã kết tóc đồng tâm, huynh không thể quên đệ.” Sở Kiền cắn lên môi Phượng Linh Quân, cậy mạnh nói, “Bất kể bên ngoài tốt thế nào, náo nhiệt cỡ nào, cảnh sắc mĩ miều đến đâu, huynh cũng không thể quên đệ, được không?”

“……”

“Được không?”

Phượng Linh Quân không chống đỡ nổi, trừ đồng ý ra còn có thể nói gì? Hắn tự nhận mình là người lấy đại cục làm trọng, nữ nhi tình trường xưa nay đều không thể cản bước chân hắn, nhưng ánh mắt thương tâm của Sở Kiền quá rõ ràng, dù có là người vô tình cũng không thể chịu được.

Phượng Linh Quân cơ hồ là dung túng đối phương, mặc cho Sở Kiền đem vạt áo của mình giải khai. Sở Kiền rất không thuần thục, đặc biệt đêm nay lại là đêm cuối cùng trước khi chia tay, động tác vừa nhanh vừa hung, hắn thật sự hoài nghi y muốn cắn chết mình, thế nhưng kẻ đầu xỏ lại bày ra dáng vẻ muốn khóc, muốn bao nhiêu tội nghiệp liền có bấy nhiêu.

Sao lại thành như vậy?

Phượng Linh Quân hồi tưởng lại mà không khỏi hoảng hốt, hậu tri hậu giác ý thức được vận mệnh của hắn đã chính thức lệch khỏi quỹ đạo ngay từ thời điểm đặt chân lên Vọng Xuân sơn, vô tình nhặt được một người lại mơ hồ cùng người đó gắn kết cả một đời.

—— Còn có thể đổi ý sao?

Phảng phất biết hắn đang suy nghĩ cái gì, Sở Kiền bóp chặt lấy eo hắn kịch liệt đỉnh vào, một chút ôn nhu cũng không có, ngược lại nảy sinh ý vị liều chết mà quấn lấy.

Tình đến nồng nàn, đêm tối càng sâu.

Phượng Linh Quân không biết lúc nào thì thiếp đi, chỉ riêng Sở Kiền vẫn không chịu ngủ, mở mắt nhìn hắn cả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Phượng Linh Quân xuống núi, Sở Kiền đỏ mắt đưa tiễn hắn, đưa đến hai dặm vẫn như cũ nắm chặt tay hắn. Phượng Linh Quân rung động, có điều, đưa quân ngàn dăm cũng đến lúc phải từ biệt, hắn tách từng ngón tay đang siết lấy của đối phương ra, từ bên cạnh ngắt một nhánh hoa, vẫn là nhành hoa sơn trà, hắn đem nó cứng rắn đặt vào tay Sở Kiền.

“Ta đi, đệ trở về đi.”

“……”

Phượng Linh Quân mặc bạch y, băng qua rừng núi chẳng khác nào một vị khách qua đường. Sở Kiền đứng yên tại chỗ nhìn hắn rời đi, nước mắt không thể khống chế mà trào ra.

Phượng Linh Quân tiến về phía trước, đi được một đoạn thì rẽ ngang, sau đó thân ảnh hắn dần dần mờ đi, dưới ánh nắng chói chang của mặt trời và sơn đạo quanh co, hoàn toàn biến mất ——

Hoàn toàn không thấy nữa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here