Vừa tỉnh dậy liền nghe nói tôi kết hôn rồi – CHƯƠNG 23.1

0
110

Lúc Cố Duyên Chu tới là tự mình lái xe lại đây, cho nên hiện tại hai người họ chạy qua rất tiện.

Có điều Thiệu Tư ngồi xe có thói quen nằm ở ghế sau, khi hắn động tác thành thạo kéo cửa sau ra, Cố Duyên Chu một tay túm hắn trở về: “Cậu chạy ra sau cái gì?”

“……”

Tuy rằng Cố Duyên Chu tiếp xúc với hắn không nhiều lắm, nhưng trên phương diện nào đó vẫn hiểu biết một ít, anh đánh giá Thiệu Tư trên dưới một cái, hỏi: “Mệt à?”

“Không có,” Thiệu Tư mặt không đổi sắc biện giải cho chính mình, “Tôi không phải một người cả ngày chỉ biết ngủ.”

“Phải không?” Cố Duyên Chu không tỏ ý kiến.

Lên xe, Thiệu Tư một lần nữa bật sáng màn hình di động, phát hiện trò chuyện còn chưa có gián đoạn. Hắn xoa xoa ấn đường: “…Lời chúng ta nói vừa rồi đều bị nghe thấy à?”

Cố Duyên Chu giẫm chân ga, đánh tay lái, lúc này mới có rảnh phân tâm nhìn Thiệu Tư một cái: “Hẳn là không, Liễu Kỳ kêu xong liền ném văng điện thoại ra, cậu nghe một chút xem.”

Xác thật không có.

Trong điện thoại gần như không nghe được âm thanh gì, cho dù có một ít tiếng vang, xuyên thấu qua ống nghe và không khí, truyền tới trở nên xa xôi lại mơ hồ.

“Tiếng bước chân,” Thiệu Tư dán ống nghe ở bên tai, nghe chốc lát, ngưng thần nói, “Nói chuyện.”

Lúc này Liễu Kỳ đang rúc ở trong góc run bần bật, cái váy ngủ màu trắng trên người cô đã bị Lục Gia Huy xé rách, lộ ra đôi ngực trắng run rẩy phía trước.

“Anh đừng tới đây, rốt cuộc anh muốn làm gì……”

Hiện tại sắc mặt Lục Gia Huy rất không thích hợp, con ngươi phóng đại. Gương mặt ngày thường hàm hậu kia giờ phút này nhìn toàn là dữ tợn, thịt trên mặt có chút run rẩy. Hắn chậm rãi tới gần Liễu Kỳ, lại kêu tên một người khác: “Phương Phương……”

“Phương Phương, hiện tại anh có tiền, anh có rất nhiều tiền, anh có thể cho em cuộc sống tốt nhất.” Lục Gia Huy vừa nói vừa đi qua, ôm Liễu Kỳ vào trong ngực, “Chúng ta xuất ngoại đi, em muốn đến nước nào liền đi nước đó, được không?”

Giọng Liễu Kỳ run đến gần như tắt thở, cô giơ tay đẩy hắn, nhưng không dùng ra được sức lực gì: “Anh Huy, em không phải Phương Phương, anh nhìn rõ ràng xem, em là Liễu Kỳ.”

“Cô không phải Phương Phương?” Biểu tình vốn dĩ còn tính là ôn hòa của Lục Gia Huy bắt đầu buông lỏng, hai mắt hắn nổi lên tơ máu.

Hắn có chút bực bội, nhưng thực nhanh lại đè xuống, thậm chí hắn lộ ra một nụ cười tự nhận là hiền lành: “Phương Phương, đừng nói giỡn, em chính là Phương Phương của anh.”

Liễu Kỳ đối diện gương mặt gần trong gang tấc, lại vạn phần quỷ dị đáng sợ này, trái tim kịch liệt co rút.

Cố Duyên Chu nghe vài phút, giẫm chân ga tăng tốc: “Nếu cô ta đủ thông minh, hiện tại hẳn là nên nương theo Phương Phương, trước hết ổn định Lục Gia Huy.”

Thiệu Tư: “Tôi đoán cô ta không đủ thông minh.”

Cố Duyên Chu: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”

“Có điều trạng thái Lục Gia Huy không đúng, từ giọng nói có thể nghe ra, bằng trắc, phập phồng, ngữ điệu, đều không thuộc về phạm trù người bình thường.” Cố Duyên Chu lại nói, “Không phải uống nhiều thì chính là hít nhiều, từ toàn bộ sự kiện mà xem, tôi càng thiên về loại sau.”

“Đàn anh Cố, trên giang hồ có truyền thuyết, nói anh là sách giáo khoa khoa diễn xuất, xem ra không phải thổi phồng.” Thiệu Tư vốn dĩ rất sốt ruột, nhưng nói chuyện với Cố Duyên Chu, bất quá chỉ hai ba câu, hắn lại khó hiểu mà bình tĩnh lại.

Cố Duyên Chu tựa như một liều thuốc an thần mạnh.

“Ừm, tôi danh xứng với thật.”

“…… Anh thật đúng là không khách khí.”

Một tay Cố Duyên Chu nắm tay lái, kéo kéo cà vạt, cổ áo tức khắc trở nên lỏng lẻo. Hơn nửa tháng không thấy, tóc của anh dường như trở nên càng ngắn.

“Phương Phương, Phương Phương……” Thiệu Tư thu hồi ánh mắt đánh giá anh, lẩm bẩm. Tay chống ở bên cạnh cửa sổ xe, ngón tay nhẹ nhàng gõ, nhặt hết những chi tiết vụn vặt lúc ở phim trường trước đó về.

“Liễu Kỳ diện mạo bình thường, cũng không có tư lịch gì, sau khi Dương Nhân Nhân chết, Lục Gia Huy hoàn toàn có thể đi tìm chọn người thích hợp hơn cô ta.”

Nhưng hắn lại không, hiện tại cẩn thận ngẫm lại, chuyện Lục Gia Huy tranh thủ cho Liễu Kỳ vai nữ chính Ác ma vương tử, cũng lộ ra cổ quái.

“Lúc trước hắn nâng Dương Nhân Nhân thế nào?” Thiệu Tư hồi tưởng, “Cũng bất quá là để cô ấy làm nữ thứ, diễn một vai trong phim điện ảnh của Hồ đạo thôi, biểu hiện bình thường.”

Thiệu Tư lại hồi tưởng hiện trường khởi động máy ngày đó, toàn bộ hành trình tay Lục Gia Huy đều gác trên eo Liễu Kỳ.

……

“Hỏi Vương đội một chút.” Cố Duyên Chu bật hướng dẫn GPS, điều chỉnh một con đường càng nhanh và tiện, “Hắn đào Lục Gia Huy lâu như vậy, chút chuyện này hẳn là biết.”

Sắc trời dần dần tối xuống, mưa gió sắp đến.

Thiệu Tư vốn dĩ để lại một khe cửa sổ hít thở không khí, hiện tại ngay cả gió chui vào từ cái khe nho nhỏ kia cũng thổi cho cả người phát lạnh.

“Chưa chắc,” Thiệu Tư nói, “Phương Phương này hẳn là mặt mũi rất giống Liễu Kỳ, hoặc là phương diện khác tương tự. Nếu cảnh sát tra được, sẽ không giám thị Liễu Kỳ rời rạc như thế.”

Trên thực tế, bị Thiệu Tư nói trúng rồi.

Vương đội quả thật không có tra được Phương Phương gì.

Lục Gia Huy rất cẩn thận, dù sao cũng là làm nghề này, lại liên lụy ích lợi lớn như vậy. Gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, nói chuyện thật giả nửa nọ nửa kia, miệng đóng kín mít.

Đầu kia di động im lặng hồi lâu, có thể là Lục Gia Huy muốn làm hành động gì đó tiến thêm một bước, Liễu Kỳ đột nhiên bạo phát, kêu anh đừng chạm vào tôi, sau đó truyền đến một tiếng đồ sứ vỡ vụn.

“Phương Phương……”

Sức Liễu Kỳ vẫn quá nhỏ, cô liều mạng nện xuống, cũng chỉ làm thái dương Lục Gia Huy trầy da chảy máu. Lục Gia Huy hoàn toàn bị chọc giận, hắn đột nhiên túm Liễu Kỳ đè cô ở trên tường: “Đồ tiện nhân này! Lúc trước em chê tôi không có tiền! Hiện tại tôi có tiền rồi, em còn có cái gì không hài lòng?!”

“Em lại muốn rời khỏi tôi sao?” Lục Gia Huy điên điên khùng khùng cười, “…… Không, tôi sẽ không để em chạy trốn lần thứ hai.”

“Chúng ta cùng đi chết đi.”

……

Thiệu Tư nghe mà lạnh run một trận.

Giọng nói kia như là ngâm trong địa ngục nhiều năm, lại chậm rãi nổi lên.

“Bệnh cũng không nhẹ.” Cố Duyên Chu nói xong, lại chuyển lời, “Ngồi vững.”

Thiệu Tư còn chưa kịp phản ứng, tốc độ xe đột nhiên tăng lên, hắn cảm giác giống như vừa rồi mình còn đang cưỡi xe đạp, lập tức ngồi lên tên lửa, gần như bị ném bay ra.

Cố Duyên Chu đang chơi xe bay.

Nhìn Cố Duyên Chu ‘ôn ôn nhuận nhuận’ thế mà lại bão xe, hơn nữa kỹ thuật lái xe còn thật thành thạo.

Dáng vẻ anh hiện tại, Thiệu Tư nhìn mà cảm thấy tựa như cái loại đàn ông cuồng dã ương ngạnh trong phim, vừa thô tục kiêu ngạo vừa sắc bén.

“Rất kinh ngạc ư?”

Thiệu Tư chớp chớp mắt.

“Tôi trước kia, rất trẩu tre.” Cố Duyên Chu thật lâu chưa bão xe, anh chậm rãi nheo mắt, vừa nói vừa tăng tốc độ lên trên thêm một nấc, “…… Từng hút thuốc từng uống rượu, tóc mái để đặc biệt dài, còn nhuộm màu, đeo hoa tai đinh màu đen.”

“Cả ngày đánh nhau với người ta, lệ khí nặng hệt như một tên dã man.”

“……” Vô tình nghe chuyện cũ khinh cuồng thời niên thiếu của Cố Duyên Chu, Thiệu Tư sờ sờ mũi, nói, “Tôi có hơi buồn nôn. Anh lái quá nhanh, tôi say xe.”

Bên Vương đội rất nhanh kết nối với cuộc điện thoại này, ở cục cảnh sát tìm chuyên gia nghe lén.

“Đi tra về Phương Phương một chút, còn có camera ở các ngã tư đường Bàn Sơn, cùng với tất cả khu dân cư lấy ‘Lục’ mở đầu trên đường Bàn Sơn, nơi đó hẳn là tài sản tư nhân của Lục Gia Huy, nhưng có khả năng đăng ký không phải tên của hắn.” (bên TQ khi nói địa chỉ thường nói khu, xong rồi mới tới số nhà, nên Liễu Kỳ nói “lục” khiến mọi người tưởng là tên khu bắt đầu bằng chữ Lục)

Vương đội phân phó xong, lại nghe bên phía Thiệu Tư có tiếng kèn rất nhỏ và tiếng gió vù vù: “Các cậu lại đang làm gì?”

Thiệu Tư kéo cửa sổ xe lên, ngăn cách tiếng kèn ngoài cửa sổ, mặt không đổi sắc nói: “Tôi ở nhà mà.”

Vương đội: “Phải không?”

“Ừm ừm.”

“Đừng hành động thiếu suy nghĩ, cho rằng tôi không biết đúng không.” Vương đội vung tay lên, “Trước khi làm việc tự mình suy xét rõ ràng.”

Lúc này, Cố Duyên Chu dừng xe, ý bảo hắn đã tới ‘đường Bàn Sơn’.

Quanh đó, là vùng ngoại ô.

Có chút hoang vắng.

Toàn bộ đường Bàn Sơn, chỉ có vài chỗ quanh núi là có người ở.

Bên kia, sau khi nam cảnh sát phụ trách theo dõi ở cửa nhà Liễu Kỳ xông vào, người bên trong quả nhiên không phải Liễu Kỳ.

Chỉ là cô ta mặc quần áo Liễu Kỳ, kiểu tóc cũng rất tương tự.

Nếu hắn có thể xem nhiều phim truyền hình chút, sẽ phát hiện, cô ta là minh tinh điện ảnh hạng ba Tần Tình.

Tần Tình đó, ngay từ đầu cũng không thừa nhận mình đang giả mạo Liễu Kỳ, nói là cô ta và Liễu Kỳ quan hệ tốt, ở nhà mà thôi.

Nhưng khi cảnh sát đem bằng chứng đưa đến trước mặt cô ta, cô ta luống cuống: “…… Là hắn ép tôi, tôi không có biện pháp, tôi cũng là người bị hại đó cảnh sát!”

“Hắn bảo tôi đánh ngất Liễu Kỳ, sau đó nâng lên một chiếc xe jeep màu đen ở cửa sau tiểu khu, hắn nói góc đó rất an toàn, không có camera.” Mấy ngón tay Tần Tình gắt gao túm vạt áo, nắm miếng vải kia đến phát nhăn, “Tôi không biết hắn mang cô ấy đi đâu.”

“Vì sao cô muốn giúp hắn?”

“……”

Nhìn biểu tình của Tần Tình, đại để cũng có thể đoán ra được.

Chỉ sợ cô ta cũng là khách ‘làm ăn’ của Lục Gia Huy.

Nam cảnh sát vỗ mấy phần văn kiện trên tay lên bàn, nói: “Một người tới đây, mang cô ta đi kiểm tra nước tiểu.”

—–

Trên đường Bàn Sơn căn bản không có khu dân cư nào bắt đầu bằng ‘Lục’.

“Con đường này tổng cộng chỉ có nhiêu đó,” Thiệu Tư ở dưới chân núi vòng tới vòng lui, “Hỏi mấy dân bản xứ cũng đều nói không biết, nơi này chỗ duy nhất có người ở chính là mấy căn biệt thự đơn lẻ trong núi.”

Cố Duyên Chu tuần tra ở xung quanh một vòng, sau đó nói: “Lên núi xem.”

“Trời đã hoàn toàn đen,” Cố Duyên Chu vừa nói vừa đi lên trên, “Trên núi ẩm ướt, mấy ngày hôm trước trận mưa vừa qua, lúc đi đường cẩn thận một chút.”

Trong núi rừng cây rậm rạp, một chân sâu một chân cạn, có đôi khi đeo vài bước, lúc nhấc chân còn có nước bùn bắn lên dính vào ống quần. Đặc biệt là loại người hàng năm lộ mắt cá chân như Thiệu Tư, bùn lầy càng trực tiếp dính trên mắt cá chân hắn.

[…… Vùng hoang vu dã ngoại, đêm nay xác định là các cậu có thể qua một đêm kinh hồn.]

[Có phải mày rảnh lắm không hả?] Thiệu Tư nói, lại giẫm một cái hố, [Phắc.]

[Nói đứng đắn, hiện tại dấu hiệu sinh mệnh của Liễu Kỳ trở nên rất yếu ớt. Cho nên tôi có thể cảm giác được, cô ta ở ngay quanh đây.]

Đây cũng là một trong những năng lực không nhiều lắm của hệ thống nát.

Trong phạm vi nhất định, nó có thể thăm dò được dấu hiệu sinh mệnh mạnh yếu.

“Chúng ta cùng đi chết đi.”

Những lời này của Lục Gia Huy âm hồn không tan, lần thứ hai hiện lên bên tai Thiệu Tư.

Đặc biệt là hiện tại hắn đi trong núi sâu. Bên tai là tiếng kêu của loài chim không biết tên hoặc là loại động vật bò sát, còn có tiếng gió thổi qua cây cối, có vẻ đặc biệt âm lãnh.

“Lục này, có thể thật ra không phải Lục không?” Thiệu Tư nghĩ đến xuất thần, lúc giẫm thềm đá không cẩn thận giẫm hụt, nhào về phía trước, vừa lúc nhào lên lưng Cố Duyên Chu.

Bước chân Cố Duyên Chu khựng lại, quay đầu lại nói: “Có ý gì?”

Thiệu Tư ổn định thân hình, khoa tay múa chân một chút: “Chẳng hạn như nói, số 6?”

Lúc ấy Liễu Kỳ nói chuyện, vốn dĩ đã nói mơ hồ. Xét thấy bên này cũng không có Lục gì, đều là nhà riêng lẻ, Thiệu Tư liền suy đoán như vậy.

Không có tiểu khu, nhưng tóm lại sẽ có biển số nhà đi.

“Vươn tay ra.” Cố Duyên Chu vừa định mở đèn di động lên, vừa nghiêng người nói.

Thiệu Tư không rõ nguyên do mà vươn tay, sau đó bị Cố Duyên Chu một phen nắm lấy.

“6,” Cố Duyên Chu một tay nắm hắn, một tay khác moi di động từ túi áo khoác, bật đèn pin, một luồng ánh sáng từ sau lưng di động chiếu ra, chui thẳng vào trong bóng đêm, “Qua xem biển số nhà đi.”

Thiệu Tư suy đoán không sai, chẳng qua trước mắt bọn họ còn quanh quẩn ở chân núi, biển số nhà đều là ‘1’ đi đầu.

“Càng lên cao, số càng lớn.” Cố Duyên Chu đến gần chút, giơ điện thoại di động lên, có thể nhìn thấy cửa mấy căn biệt thự ít ỏi đều treo biển số nhà, nhìn mấy căn, càng thêm khẳng định suy đoán này, sau đó anh lại dừng một chút, nói, “Cậu có thể đi đường đàng hoàng hay không?”

“……” Thiệu Tư thản nhiên nói, “Vậy anh có thể buông tay hay không?”

Đi đường thì đi đường, lôi lôi kéo kéo làm gì.

Cố Duyên Chu chỉ là thấy hắn đi đường có loại cảm giác tùy thời đều sẽ té ngã, nghe hắn nói như vậy, liền theo lời buông tay, thuận tiện cảnh cáo nói: “Lần sau lại ngã về phía trước, thì đừng đâm lên trên người tôi.”

“Nói cứ như tôi không biết đi đường vậy.” Thiệu Tư cố ý không đi theo dấu chân Cố Duyên Chu, hơn nữa càng chạy càng nhanh, sau đó dưới chân lại trượt.

“……”

May mắn đúng lúc ổn định, vãn hồi được tự tôn.

Thiệu Tư ho nhẹ một tiếng, quay đầu lại thấy Cố Duyên Chu mặt không biểu tình nhìn hắn, như là đang im lặng trào phúng.

Hắn lại vòng về phía sau Cố Duyên Chu, sau đó chủ động duỗi tay bắt lấy cái tay mới nãy dắt hắn của Cố Duyên Chu, như là vừa rồi không phát sinh gì cả, chẳng biết xấu hổ nói: “…… Đường này thật cằn cỗi khó đi, nắm lấy tôi này, sợ anh ngã.”

Cố Duyên Chu lười so đo với hắn.

Lúc biển số nhà xuất hiện tới số ‘5’, đã tiếp cận đỉnh núi.

Cho dù tốc độ bọn họ thực mau, sau khi thăm dò được quy luật lại càng là trực tiếp chạy lên, nhưng vẫn mơ hồ lo lắng Liễu Kỳ chống không được.

[Còn chưa có chết, cơ mà cũng sắp rồi.] hệ thống nói, [cách càng gần, tôi càng có thể cảm giác được nó dao động, rất không ổn định. Không tốt lắm.]

[Cô ấy còn có thể chống đỡ bao lâu?]

[Không quá hai mươi phút.]

Lúc bọn họ đi đến đỉnh núi, nhìn thấy ba căn nhà.

601, 602 và 603.

—–

Mới đầu Liễu Kỳ quả thật bị dọa điên rồi, nhưng không ngừng giãy giụa chỉ càng thêm chọc giận Lục Gia Huy.

Dưới tình thế cấp bách, đầu cô trống rỗng, sau đó vào một khắc kề bên tử vong, rốt cuộc chỉ số thông minh online.

Lúc Lục Gia Huy như phát điên túm cổ cô, Liễu Kỳ ở dưới thân hắn, gian nan nói: “Gia Huy…… em yêu anh.”

Biểu tình của Lục Gia Huy cứng lại.

Liễu Kỳ giơ tay xoa mặt hắn: “…Em là Phương Phương nè.”

——

”602 có thể loại trừ, trong nhà rất náo nhiệt.” Cố Duyên Chu chỉ chỉ hai bên, “Cậu đi 601, tôi đi 603.”

[Thiệu Thiệu, ở 601, tôi đã cảm giác được, cậu mau nói với hắn, 601, trực tiếp vọt vào đi.]

[Có phải mày bị ngu hay không, dưới loại tình huống này, sao tao lại biết ở 601.]

[…… Cậu cứ nói, trực giác?]

[Trực cái rắm.]

[Có máy cảnh báo hay không? Bên trong có nuôi chó không?] Thiệu Tư đi đến cổng lớn, quan sát, [vì sao tổ trọng án tới còn chậm hơn chúng ta?]

Hắn và Cố Duyên Chu lại đây, cũng không định hai người đi vào đơn đả độc đấu. Sau khi đưa tất cả manh mối cho cảnh sát, bọn họ chỉ không muốn cứ như vậy khoanh tay đứng nhìn, không ngờ cảnh sát tới còn chậm hơn bọn họ.

“Bọn họ bị người ta tính kế,” Cố Duyên Chu nhìn thấy tin nhắn Vương đội gửi lại đây, “Lục Gia Huy tìm người giả trang Liễu Kỳ, người nọ lộ ra manh mối, nói Liễu Kỳ bị người khác đánh ngất nhét vào một chiếc xe jeep màu đen, sau khi xem camera theo dõi liền phát hiện, cái xe jeep màu đen đó chạy qua một ngã rẽ khác ở đường Bàn Sơn, là ngụy trang.”

“Hiện tại họ đang chạy tới, không tới mười phút là đến nơi.”

Thiệu Tư ngửa đầu, từ dưới lầu nhìn lên trên, lầu hai có ánh đèn mỏng manh.

Ngay khi hắn suy nghĩ nếu không thì chờ cảnh sát tới rồi lại nói, hệ thống lại cao giọng kêu lên: [không được! Không còn kịp rồi!]

Hết chương 23.1

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here