Tôi yêu người như Người yêu tôi – CHƯƠNG 3: ẢNH CHỤP

0
87

Biên tập: Zany

Chu Phóng đen mặt muốn chặn luôn cái người tên Tiểu Trang này.

Mấy năm trước hắn vừa ra mắt đã nổi tiếng, khi đó không hiểu chuyện, tức giận vài lần cãi nhau chuyện riêng tư với truyền thông, kết quả của trở mặt với truyền thông chính là xuất hiện tin tức xấu về hắn trên diện rộng, hơn nữa hắn nổi quá nhanh, vốn đã có nhiều kẻ tiểu nhân ghen ăn tức ở, rốt cuộc chờ đến cơ hội dĩ nhiên xuất hiện như ong vỡ tổ đạp hắn một cái. Nhờ công ty quản lý quáng bá tốt, tác phẩm mới của hắn gây tiếng vang cũng không tồi, trận phong ba đó qua đi, nhưng ảnh hưởng của nó đến bây giờ vẫn chưa tan, độ nổi tiếng của hắn và độ hảo cảm của người qua đường không phải hoàn toàn không liên quan đến nhau. Cho tới bây giờ hễ có bài báo “Idol nhân phẩm tồi tệ”, “Minh tinh rất đáng ghét nhưng vẫn mặt dày đi đóng phim”, “Nghệ sĩ này không tẩy trắng nổi”, hắn luôn luôn bị nhắc đến mức tên xuất hiện trên top đầu.

Hắn bị công ty nhắc nhở vô số lần, phải nhớ rõ thà rằng đắc tội fan cũng không thể đắc tội truyền thông.

Hắn hiện tại nhớ rõ rồi, nhẫn nhịn được không chặn người kia nữa, cũng không thèm để ý thêm, ai biết chủ tài khoản này là nhân vật thế nào.

Vội vàng tắm xong, hắn lên giường đi ngủ, mắt nhắm rồi lại mở ra, Mèo Tới nhát gan hẳn sẽ chạy không xa, quá nửa là đang trong khu này thôi, sáng mai trời sáng hơn thì đi tìm tiếp.

Chu Phóng cầm điện thoại di động định đặt báo thức lúc 5 giờ sáng, lại thấy tin nhắn mới đến từ Tiểu Trang: “Anh đừng hiểu lầm, em không phải là người tùy tiện, em thích anh rất lâu rồi, là kiểu thích muốn lên giường với anh ấy, em biết anh cũng là gay, suy nghĩ thử nhé? Em không hút thuốc lá, không nghiện rượu, thân thể rất khỏe mạnh, cũng chưa từng làm với ai khác.”

Cậu ta lại gửi một tấm hình khác đến, vẫn là gương mặt đó nhưng lần này ăn mặc nghiêm chỉnh, một thân đồ thể thao leo núi. Ảnh do người khác chụp giúp cậu ta, mặt nhìn về camera, cười vô cùng rạng rỡ. Qua ảnh chụp cũng có thể thấy được sự phóng khoáng, còn có cả ánh nắng nhẹ nhàng khoan khoái.

Thế nhưng Chu Phóng hoàn toàn không có tâm tư, đặt báo thức xong, ném điện thoại qua một bên, quyết tâm đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau đánh thức hắn không phải là báo thức mà là chuông cửa.

Bốn giờ bốn mươi mốt phút, bên ngoài rèm cửa sổ sắc trời đã sáng lên.

Lúc rời giường hắn rất dễ bực, mặt mày âm u mù mịt đứng lên, mắt mèo cũng không thèm nhìn đã kéo cửa ra, vừa định mắng chửi thì bỗng ngây ngẩn cả người.

Quan Cố ôm một con mèo mướp lông mày vàng xen trắng đứng ở cửa.

Chu Phóng hết nhìn anh lại nhìn mèo.

Quan Cố đưa mèo về phía trước, lãnh đạm nói “Con trai cậu, trả lại cho cậu.”

Chu Phóng vô thức nhận lấy ôm vào trong ngực.

Quan Cố quay đầu đi luôn.

Chu Phóng “…”

Mèo Tới nhìn xung quanh, lại ngẩng đầu nhìn Chu Phóng, nho nhỏ “Meo meo” một tiếng.

Lông trắng trên người nó và móng vuốt đều khá bẩn, rõ ràng chiều hôm trước Quan Cố mới tắm cho nó xong, cũng không biết lăn lê ở đâu mà lại bẩn đến thế, cũng chẳng hay anh tìm được nó chỗ nào.

Chu Phóng cho nó uống nước xong lại cho nó ăn thức ăn, mèo ta thư thái hẳn, cuộn thành một cục nằm trên đùi Chu Phóng, bắt đầu kêu gừ rừ gừ rừ.

Chu Phóng dựa lưng vào sofa nghĩ ngợi, càng nghĩ trong lòng càng rối bời.

Thái độ vừa rồi của Quan Cố là sao? Lại muốn tuyệt giao? Cứ thế vứt một câu “Con trai cậu, trả lại cho cậu” rồi bỏ đi, sức mạnh đòi làm cha hôm qua đâu rồi? Anh ta vẫn còn mặc quần áo ngày hôm qua, quanh miệng lún phún râu xanh, bọng mắt cũng rất rõ ràng, cả đêm không ngủ sao?

Tìm được Mèo Tới rồi, Chu Phóng cũng không còn tức giận như trước, bây giờ nhìn một đống hỗn độn trong phòng khách, nhớ tới tối hôm qua hắn trở về đập đồ trút giận, lại cảm giác hình như mình cũng không hoàn toàn có lí. Hắn mắng Quan Cố rất thô tục, còn nhắc lại chuyện cãi nhau ác liệt nhất hồi xưa, thật sự chỉ vì Quan Cố làm mất mèo của hắn sao? Hiển nhiên không phải.

Hắn biết bạn gái Quan Cố, chỉ là chưa quen thuộc nhiều thôi, ấn tượng về cô là vừa đẹp vừa ưu tú, ai nhìn cũng sẽ cảm thấy rất xứng đôi với anh. Hai người yêu nhau từ hồi cấp ba cho tới bây giờ, cô ấy ra nước ngoài du học đã nhiều năm, Quan Cố đều an phận chờ cô, nhắc tới cũng coi như một đoạn giai thoại. Chu Phóng rất đố kị, vừa đố kị vừa bất lực, giới tính khác nhau, hắn đến cả lập trường để ghen tị cũng không có.

Cũng may Quan Cố quen kín đáo trong chuyện tình cảm, rất ít nhắc tới cô. Có nhiều lúc Chu Phóng thậm chí quên mất còn có người này, nhưng khi trực tiếp nghe thấy anh nói chuyện điện thoại với người yêu, quả nhiên là một cú đấm thức tỉnh. Cô gái này không chỉ tồn tại, mà còn làm nũng với Quan Cố, anh cũng sẽ nói những lời ngon ngọt giữa người yêu với cô ấy, dù sao cô và Quan Cố còn thân mật hơn nhiều là Quan Cố với hắn mà.

Hắn cũng không biết khi Quan Cố nói lời yêu thương thì sẽ như thế nào, khi l*m t*̀nh sẽ mang bộ dáng ra sao, những thứ này hắn đều chưa thấy qua, những thứ của Quan Cố mà hắn không đụng tới được, toàn bộ đều là của cô gái xa lạ đó.

Hắn cũng không biết, chuyện ấy và việc Mèo Tới lạc mất, rốt cuộc cái nào càng khiến hắn tuyệt vọng hơn.

Ánh nắng ban mai chiếu vào qua ô cửa sổ, bất tri bất giác đã hơn sáu giờ.

Chu Phóng ôm Mèo Tới đang say ngủ đặt lên ghế salon. Nó ngước cổ duỗi duỗi chân rồi ngủ tiếp.

Mệt mỏi lết người đi thay quần áo khác, hắn soi gương chải chải tóc, thoạt nhìn cũng tạm được.

Hắn đi xuống lầu, đến nhấn chuông cửa nhà Quan Cố.

Chu Phóng nghĩ, cũng không thể tuyệt giao thêm lần nữa, cãi nhau một trận mà thôi, hai người đàn ông đừng mãi kiểu cách như vậy, chuyện chỉ bằng cái rắm thì nói rõ ràng là được rồi.

Hắn liền nhấn chuông vài lần.

Vừa chờ đợi hắn vừa suy nghĩ, không thể ngủ cùng Quan Cố là điều hắn đã chấp nhận rồi, đừng để đến mức nói chuyện với cũng không được. Hắn phải nói chuyện với Quan Cố, còn phải nói đến hết đời, mới hôm qua đây thôi hắn còn ước nguyện muốn làm bạn của anh thật lâu, thật lâu mà!

Cửa vẫn chưa mở.

Chu Phóng đen mặt, hung tợn nghĩ giờ trở về ôm Mèo Tới dọn đi chỗ khác, chờ khi Quan Cố phát hiện người trên lầu đi mất rồi chắc sẽ khóc thét quá.

Hắn sinh lòng ác độc đạp cửa một cái.

…Đúng lúc cửa mở ra.

Tóc Quan Cố ướt nước rũ xuống, thân trên trần trụi ướt nhẹp, bên hông chỉ quấn một chiếc khăn tắm, trên vai còn có vết bọt chưa tẩy sạch, cau mày nói “Lại tới làm gì?”

Hầu kết Chu Phóng lặng lẽ chuyển động, quên sach sẽ toàn bộ suy nghĩ hung ác độc địa vừa nãy, ngây người nghĩ… Cậu muốn quyến rũ tôi sao?

Quan Cố rất đẹp, chỗ nào cũng đẹp, từ tóc đến rốn đều đẹp cả. Đáng tiếc sắc mặt anh không dễ nhìn lắm, không khác gì lúc sáng sớm khi đến trả Mèo Tới.

Chu Phóng hoàn hồn, vội bảo “Cậu tìm được Mèo Tới ở chỗ nào?”

Quan Cố không đáp, làm bộ muốn đóng cửa.

Chu Phóng nhanh nhẹn thò một chân bước vào trong.

Quan Cố lạnh lùng buông vài câu “Đi ra ngoài.”

Chu Phóng cũng lạnh mặt “Tìm được mèo rồi cậu liền vênh váo hửm?”

Quan Cố lặp lại “Đi ra ngoài.”

Chu Phóng bực bội “Vốn là do cậu làm mất mà!”

Vẫn nhắc lại câu kia “Đi ra ngoài!”

Chu Phóng kiên trì tiếp tục “Nếu cậu không mải yêu đương thì sao lạc mất nó được!”

Quan Cố mất kiên nhẫn “Tôi bảo cậu đi ra ngoài!”

Chu Phóng cả giận “Con mẹ nó cậu còn có mặt mũi nổi giận? Nếu không phải…”

Hắn còn chưa nói hết, sắc mặt Quan Cố bỗng nhiên biến đổi, kéo tay Chu Phóng mạnh mẽ lôi hắn vào, một tay khác đẩy cửa “Ầm” một tiếng đóng lại.

Chu Phóng dựa lưng vào cửa, thân thể hầu như dán sát vào người Quan Cố, hơi thở của anh phả vào cổ và tai hắn.

Hắn không tức giận nổi, Quan Cố cách hắn quá gần, hắn chẳng những có thể nhìn thấy từng đường vân trên da thịt anh mà khứu giác cũng hầu như tràn ngập mùi hương mới tắm, ngửi được hơng vị trên thân thể Quan Cố.

Bên ngoài có tiếng cửa đóng mở từ nhà hàng xóm, sau đó là tiếng đế giày đạp trên mặt đất, dần dần đi về phía thang máy.

Hai người lại không hề nhúc nhích.

Chu Phóng đã có phần đê mê, hắn cần lực khắc chế rất lớn mới không giơ hai tay lên ôm lấy Quan Cố, cũng như thân dưới không vội vã ngẩng đầu.

Một lát sau, Quan Cố chậm rãi lùi về phía sau.

Chu Phóng vừa tiếc nuối vừa tham lam hít sâu một hơi mùi thơm chuẩn bị cách xa hắn, lại đổi một khuôn mặt lạnh, nói tiếp lời lúc nãy còn chưa nói xong “…Nếu không phải vì cậu tìm được Mèo Tới trở về, lấy công chuộc tội, tôi đã chẳng tới tìm cậu.”

Giọng nói so với ban nãy đã dịu đi rất nhiều.

Có lẽ là cơn tức đã qua, Quan Cố cũng không còn dáng dấp giương cung bạt kiếm, xoay người nói, “Lát rồi nói, tôi đi tắm nốt đã, cậu muốn ăn cái gì thì tự mà tìm.”

Lúc anh đi tắm, Chu Phóng đi hấp bánh bao sữa và nấu trứng gà, chờ anh đi ra, hai người liền ngồi ăn sáng cùng nhau.

Tìm được Mèo Tới ở tầng thượng, có lẽ nó nghĩ Chu Phóng ở trên lầu, muốn về nhà cho nên vẫn cứ đi lên, đi tới tận cùng rồi cũng không dám xuống nữa. Sáng nay lúc Quan Cố tìm được nó, chính nó đang cuộn tròn ngủ trên một cái giẻ lau, có lẽ nó biết ngồi bất động một chỗ là biện pháp an toàn nhất, Quan Cố và Chu Phóng sẽ đến tìm nó.

Quan Cố không nói tường tận anh tìm mèo một đêm như thế nào. Chu Phóng cũng không hỏi, không ai nhắc lại trận cãi vã tối qua.

Bọn họ cứ như vậy mà lặng yên hòa thuận.

Quan Cố bóc vỏ trứng, tách lòng trắng ra, dùng đũa gắp lòng đỏ vào bát Chu Phóng.

Chu Phóng gắp lên ăn, hắn chỉ thích ăn lòng đỏ trứng gà, không hề thích ăn lòng trắng.

Quan Cố ăn hết lòng trắng trứng, còn hỏi “Quên chưa hỏi cậu, party sinh nhật tối qua thuận lợi chứ?”

Chu Phóng trả lời “Ổn cả, không cãi nhau với người ta.”

Quan Cố nở nụ cười “Tôi xem ảnh trên weibo của cậu rồi, có vẻ rất náo nhiệt.”

Chu Phóng đáp bâng quơ “Ừ, tạm được.”

Quan Cố liếc hắn một cái “Nam diễn viên cùng thổi nến với cậu kia có phải đã từng đóng quảng cáo mặt nạ dưỡng da?”

Chu Phóng suy nghĩ một chút, mới nhớ tới anh nhắc đến ai “Giản Ninh Xuyên? Hình như đúng thế đó.”

Quan Cố thờ ơ nói “Trông rất trắng.”

Cơm nước xong, Quan Cố đi ngủ bù, Chu Phóng thì dọn dẹp rồi sau đó trở về phòng.

Có thể tối qua Mèo Tới bị dọa sợ, nghe thấy hắn đi vào, vèo một cái nhảy lên lưng ghế sofa, lông trên cổ cũng xù lên. Chu Phóng ôm lấy nó gãi cằm gãi tai trấn an một hồi nó mới dần dần dịu đi, lại nhắm mắt khẽ gừ rừ gừ rừ.

Chu Phóng không ngủ đủ nên cũng có cảm giác buồn ngủ, bò lên giường mình, lấy bịt mắt hơi nước chuẩn bị đeo, điện thoại đặt ở bên cạnh đột nhiên nhảy lên một tin nhắn từ weixin.

Lại là Tiểu Trang kia.

Cậu ta nói “Nam thần, anh dậy chưa? Tặng anh một đóa hoa, chào buổi sáng chụt chụt.”

Còn gửi kèm một tấm ảnh tự sướng, cậu bé ngậm một cành hồng đỏ thắm, nghiêng đầu nhìn camera, dưới sự tương phản của đóa hoa, làn da gần như trắng như tuyết.

Chu Phóng tắt màn hình, ném điện thoại qua một bên, đeo bịt mắt bắt đầu ngủ.

Trước mắt hắn chợt thoáng qua hình ảnh, đều là dáng dấp ẩm ướt trần trụi của Quan Cố lúc sáng sớm.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here