Tôi yêu người như Người yêu tôi – CHƯƠNG 16: SỰ THẬT

0
96

Chu Phóng vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy ảnh chụp của Quan Cố: “Cậu lấy tấm hình này của anh ta từ đâu ra đấy?”

Tiểu Trang: “Anh ta nào? Đây chính là em mà, vừa mới chụp xong là gửi anh liền đó.”

Tiểu Trang: “Vẻ ngoài của em giống người anh quen à?”

Tiểu Trang tự hỏi rồi lại tự đáp: “Không thể nào, ngoại hình của em không phải là dạng đại chúng vậy đâu.”

Tiểu Trang: “Chồng à à à, sao anh không nói gì nữa, nhìn thấy em đẹp quá phát choáng rồi hả?”

Chu Phóng chán không buồn nói nữa, hắn gọi điện thoại thẳng qua cho Giản Ninh Xuyên luôn.

“Anh Phóng.” Nhận được điện thoại của Chu Phóng, Giản Ninh Xuyên vô cùng ngạc nhiên, cậu chần chờ hỏi: “Anh tìm em có việc ạ?”

Nghe giọng điệu mờ mịt của cậu, không hiểu sao hắn thấy vô cùng khó chịu: “Đừng có giả bộ với tôi nữa!”

Giản Ninh Xuyên khựng lại một chút rồi mới rụt rè đáp: “Em làm anh mất hứng sao?”

Chu Phóng cả giận nói: “Chứ cậu nghĩ tôi sẽ vui vẻ lắm à?”

Thanh âm gắt gỏng của hắn hơi lớn tiếng, Tiểu An đứng bên cạnh vội vàng ngoắc ngoắc tay ý bảo hắn nhỏ giọng lại: “Anh, đừng nói to quá”. Bọn họ vẫn còn đang đứng ngay ngoài phòng chờ để đợi kết quả đấy, may mà bên tổ tiết mục nể mặt Chu Phóng là ‘diễn viên đang nổi’ nên đã chuẩn bị một phòng nghỉ riêng cho hắn, tuy nhiên cũng chỉ cách phòng casting một cánh cửa, bên ngoài vẫn đang có đông đảo các diễn viên trẻ khác đến tham gia thử vai, thế nên nếu để ai nghe được Chu Phóng tức giận chuyện gì thì không hay tẹo nào.

Ở đầu bên kia, Giản Ninh Xuyên tủi thân bảo: “Anh Phóng, em xin lỗi…”

Không biết Tiểu An lấy được cây quạt be bé in mấy hình dễ thương từ chỗ nào tới, vừa quạt quạt hạ hỏa cho Chu Phóng, vừa khẽ thì thầm nhắc lại: “Nhỏ giọng, nhỏ giọng!”

Chu Phóng trừng cậu nhóc trợ lý nhà mình, nhưng cũng tự giác hạ thấp thanh âm đi: “Lần này thì thôi cho qua, nhưng mà Tiểu Giản à, tôi nói trước với cậu, sau này mà cậu còn làm thế thì đừng trách tôi.”

Giản Ninh Xuyên nghe ra ngữ khí của hắn đã buông lỏng bèn vội giải thích: “Anh nghe em nói, không phải em muốn anh thiếu nợ gì em đâu. Hôm đó em với Lý Tranh có trò chuyện vài câu về kịch bản mới của ông ta, thấy nhân vật trong phim mới thật sự rất phù hợp với anh nên mới nhịn không được đề cử anh cho ông ấy. Anh Phóng, em cảm thấy cơ hội trước mắt này rất tốt, nếu bỏ lỡ thì quá đáng tiếc. Em không có ý gì khác đâu, trước đây đúng là em tự mình đa tình, nhưng em đề cử anh với Lý Tranh thật sự là vì tài năng của anh, không phải em muốn trao đổi với anh cái gì cả.”

Chu Phóng cảm thấy đầu hơi đau đau rồi, Giản đại minh tinh giỏi thật, dời ngay đến đề tài này, ít nhiều gì cũng xem như hắn thiếu nợ người ta, vậy thì còn phát giận với cậu ấy kiểu gì được nữa?

Giản Ninh Xuyên lại nói tiếp: “Ngoại hình của anh rất bắt mắt, diễn xuất lại tốt vô cùng. Anh đã diễn rất nhiều bộ phim truyền hình ăn khách rồi, về lý thuyết thì hẳn là nên có kịch bản điện ảnh chất lượng tới tìm anh mới phải. Thế nhưng công ty chủ quản của anh quản lý không ổn, căn bản chẳng tự tìm được mấy tài nguyên ngon nghẻ cho anh, mà anh cũng không có nhân mạch riêng của mình. Nếu cứ để vậy thì thêm vài năm nữa thôi anh sẽ qua độ tuổi hoàng kim mất. Như thế chẳng phải quá uổng phí điều kiện cực tốt của anh sao? Em rất lo cho anh nên mới muốn vì anh làm một điều gì đó. Anh Phóng, em không phải muốn anh đền đáp gì em đâu, em chỉ hy vọng anh có thể ngày càng phát triển, thăng tiến trong công việc thôi mà.”

Chu Phóng xấu hổ thật rồi, vốn hắn và Giản Ninh Xuyên chẳng có quan hệ thân quen quá gì thế mà cậu ta lại tình nguyện giúp đỡ hắn, tuy trong đó hẳn cũng có một ít tình cảm cá nhân, nhưng nói đến cùng thì việc này hắn vẫn nên cảm kích cậu, vậy nên Chu Phóng chân thành bảo: “Tôi hiểu chứ, cám ơn Tiểu Giản, cậu đã hao tâm tổn trí rồi. Chờ đợt này tôi xong việc về lại Bắc Kinh thì mời cậu đi ăn cơm một bữa nhé?”

Giản Ninh Xuyên vô cùng kinh ngạc: “Anh, anh không giận em nữa à?”

Chu Phóng cảm thấy bầu không khí thích hợp rồi bèn quay trở về chủ đề ban đầu: “Không phải mới nãy cậu đã gửi ảnh chụp cho tôi à?”

Giản Ninh Xuyên nghi hoặc hỏi lại: “Ảnh nào ạ? Mấy nay em đâu có gửi gì cho anh.”

Chu Phóng nghe vậy còn nghi hoặc hơn: “Chứ không phải dạo thời gian gần đây cậu chat weixin với tôi suốt sao?”

“Dạ? Weixin á? Không, em đâu có, hay là trợ lý của em… mà không phải, tài khoản weixin cá nhân là em tự mình quản lý, cả người đại diện và trợ lý đều không quản việc này. Chẳng lẽ có ai giả vờ tạo nick giống em à? Thôi chết, hay là có kẻ lừa đảo bảo anh trúng thưởng hoặc gửi cho anh đường link gì rồi bảo anh gửi tiền cho hắn, anh Phóng, anh ngàn vạn lần không được tin nhé!” Giản Ninh Xuyên càng nói càng không giữ được bình tĩnh.

Chu Phóng đen mặt: “… Tôi cũng đâu phải đứa ngốc!”

Hắn khách sáo thêm vài câu với Giản Ninh Xuyên rồi mới cúp máy. Nhìn vào những dòng đối thoại dang dở trên màn hình weixin, Chu Phóng cảm thấy bản thân mình đúng là ngốc thiệt!

Có vẻ cậu Tiểu Trang kia không phải là Giản Ninh Xuyên, thế mà hắn cứ khăng khăng bám lấy kết luận đó, huống hồ nếu thật là Tiểu Giản thì làm sao cậu ta quen biết Quan Cố được?

Chu Phóng nhắn một tin qua hỏi thẳng: “Rốt cuộc cậu là ai?”

Tiểu Trang: “Chồng à, anh đã quay lại rồiii.”

“Ảnh chụp ban nãy nhất định không phải là cậu, nói đi, cậu chụp trộm ảnh anh ta ở đâu?”

Tiểu Trang thấy mình oan ức vô cùng: “Thật sự là em mà, không tin em chụp thêm cho anh coi.”

Tiểu Trang: “[hình ảnh]”

…Vẫn là Quan Cố, chỉ thay đổi mỗi góc độ và tư thế mà thôi. Quan Cố trong tấm hình này nắm gọn bàn tay lại đặt ngay khóe miệng, môi khẽ chu lên, đôi mắt một mí long lanh thanh tú nhìn thẳng vào máy ảnh, khoe ra hàng lông mi dài siêu cấp.

Tiểu Trang: “Chồng ơi, em đáng yêu chứ?”

Chu Phóng càng nhìn càng không thể tin nổi vào mắt mình: “Cậu bị điên à?”

Tiểu Trang bị mắng mà mờ mịt chẳng hiểu gì: “Hở, là sao hả anh?”

Tiểu Trang: “Bộ nom em giống ai lắm hả?”

Tiểu Trang: “Lần này em gửi hình bản thân thiệt mà, vẻ ngoài của em chính là như vậy đấy!”

Chu Phóng thấy hình như mình điên thật rồi!!!

Đây chẳng phải là giống hay không giống, mà người trong ảnh 100% là Quan Cố đấy. Đừng nói chỉ là thay đổi biểu tình bán manh moe moe kia, mà dù anh có hóa thành tro hắn cũng nhận ra được. Hơn nữa cái áo màu tím mà “Tiểu Trang” mặc tuần trước Quan Cố vừa mua, hắn còn tận mắt nhìn thấy anh cắt mạc áo cơ mà.

Nhưng làm sao Quan Cố có thể chụp loại ảnh bán manh như này được? Mà dù có chụp thì sao anh lại chia sẻ cho người khác thấy chứ?

Cho nên… Tiểu Trang chính là Quan Cố thật ư???

Đang đùa cái gì vậy? “Vợ hắn” đây là đang muốn bày trò gì, rốt cuộc là muốn bày trò gì hả?

Một lúc sau Chu Phóng mới bình tĩnh lại được, bèn nhắn tin qua cho người bên kia: “Đừng đùa nữa, không vui tẹo nào đâu!”

Chu Phóng: “Cậu làm những việc này là có mục đích gì?”

Tiểu Trang thấy oan ức dã man: “Em đâu có đùa anh. Em thích anh, em chỉ muốn bày tỏ tấm lòng của mình cho anh biết thôi mà.”

“Cậu thích tôi?” Chu Phóng tưởng mình đang đọc truyện cười.

Tiểu Trang lại khẳng định vô cùng chân thành: “Đúng vậy, em thích anh, rất rất thích anh!”

“Tôi không tin, một chút cũng không tin!”

“Nhưng thật sự em rất thích anh mà.”

Chu Phóng bực mình: “Có phải cậu cảm thấy đùa giỡn tôi như vậy rất vui không?”

“Chồng ơi, anh tin em được không? Em không nói dối anh đâu. Từ lúc còn học cấp 3 em đã thích anh rồi.” Tiểu Trang vội vàng giải thích. “Kỳ thực, em là đàn em khóa dưới của anh.”

Chu Phóng đen mặt: “Cút đi!”

“Thật đó, em học sau anh một năm, giáo viên chủ nhiệm cấp 3 của em là thầy Giang Kiệt, cái thầy mà răng hô hô, dạy môn toán ấy. Năm ấy thầy Giang có dạy anh một học kỳ mà.”

Nãy giờ Chu Phóng vẫn cho rằng Quan Cố đang đùa cợt mình, tức giận đến muốn bùng nổ, thế nhưng đọc những dòng tin nhắn Tiểu Trang vừa gửi lại thấy hơi hoang mang. Hắn vẫn còn nhớ rõ thầy Giang Kiệt, đúng là thầy ấy từng dạy hắn. Nhưng anh và hắn bằng tuổi và học cùng một lớp cơ mà, sao bây giờ lại bày ra bộ dáng nghiêm túc nói với hắn rằng anh trở thành ‘đàn em’ của hắn chứ?

Tiểu Trang lại tiếp tục nhắn thêm mấy tin qua: “Trước đây em không dám nói cho anh biết, định chờ khi nào chúng ta gặp nhau thì mới kể lại từ đầu đến đuôi cho anh nghe.”

Tiểu Trang: “Em đối với anh là nhất kiến chung tình, thật đó!”

Tiểu Trang: “Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau là khi anh đang xếp hàng mua đồ ở nhà ăn, hai tay đều bận cầm hộp giữ nhiệt nên đành cắn cái thẻ cơm trên miệng. Lúc đó em không rời mắt khỏi anh được, em cảm thấy anh vừa soái vừa ngầu. Anh đi được vài bước thì gặp người quen bèn cười chào hỏi người ta, hẳn là đã quên béng mình còn đang ngậm tấm thẻ làm nó rơi ngay xuống đất, em buồn cười muốn chết, nghĩ anh thiệt ngốc. Không ngờ sau đấy anh dùng một chân lại đá được thẻ cơm bay thẳng lên trên nắp hộp giữ nhiệt, khi ấy em muốn rụng tim luôn, anh quá quá ngầu, lại còn cực kỳ đẹp trai nữa chứ.”

Tiểu Trang: “Từ giây phút nọ em biết mình đã thích anh.”

Tiểu Trang: “Em rất muốn hôn lên môi anh, cả bàn chân anh nữa em cũng muốn hôn luôn.”

Chu Phóng câm nín thật rồi, hắn đã bấm vào khung nhập tin nhắn nãy giờ mà không thể nào viết nổi một từ nào.

Quan Cố có suy nghĩ biến thái như vậy với hắn, không hiểu sao lại khiến hắn rất rung động. Hắn thích anh lâu như thế, nếu thật sự anh cũng thích hắn nhiều cỡ vậy thì chẳng phải quá là tốt rồi sao?

Đầu bên kia, Tiểu Trang vẫn kiên trì gõ gõ: “Sau này lúc anh tốt nghiệp rồi, em vẫn thường xuyên qua Học viện Điện ảnh tìm anh vài lần. Thậm chí em còn trốn học để đi coi anh diễn mấy vở kịch luôn đấy. Để em nhớ nào, anh từng diễn nhân vật Chu Bình trong vở “Giông tố”, Thường tứ gia trong “Quán trà”, cả vai thích khách trong “Macbeth” nữa…. tất cả những tác phẩm đó em đều đã xem cả.

Tiểu Trang: “Anh ngày càng đẹp trai, diễn xuất cũng ngày một lên tay, thế nên em lại càng không dám đến gần anh. Khi đó em vẫn còn là một thằng nhóc cấp ba chưa có cái gì trong tay, em không đủ dũng cảm, không đủ tự tin để đối mặt với anh. Em rất sợ anh sẽ không thích em, dù sao ngay cả em là ai anh cũng chẳng biết mà.”

Tiểu Trang: “Hơn nữa em biết hồi trung học anh đã từng hẹn hò, người anh thích chính là dạng mắt to tròn có hai mí, lại còn trắng bóc phải không? Em thì không được như thế, mắt em chỉ có một mí thôi, đã vậy em còn chẳng trắng trẻo gì.”

Tiểu Trang: “Em đã từng nghĩ đến việc đi cắt hai mí rồi đó, nhưng bác sĩ tư vấn bảo mí mắt em mỏng quá, dù có tiểu phẫu thẩm mỹ thì hiệu quả mong muốn cũng không cao, không bằng cắt khóe làm mi mắt to ra còn tốt hơn, nhưng em sợ phẫu thuật thất bại thì hủy dung luôn mất nên đã từ bỏ rồi.”

Tiểu Trang huyên thuyên một hồi mà vẫn không thấy Chu Phóng hồi đáp tiếng nào bèn khựng lại hỏi: “Chồng ơi, anh còn ở đó không?”

Chu Phóng do dự một lát rồi mới nhắn qua: “Ừ, vẫn còn.”

Tiểu Trang thấy vậy bèn vui vẻ ‘tỏ tình’ tiếp: “Chồng yêu, em thật sự vô cùng vô cùng thích anh. Cho dù anh không thích em thì em vẫn thích anh, thậm chí anh mà mặc kệ em mãi mãi thì em vẫn cứ thích anh.”

Chu Phóng nhìn những lời này mà không hiểu sao thấy hơi hơi khó chịu. Đây lẽ ra nên là những câu thoại hắn dùng để bày tỏ với Quan Cố mới đúng.

Hắn không hiểu nổi suy nghĩ của Quan Cố, rốt cuộc anh đang tính chơi trò gì vậy? Không lẽ chỉ đơn giản là đang trêu hắn thôi sao?? Nếu vậy cần gì phải tạo tài khoản clone, lại còn lấy ảnh giả từ đâu gửi đến cho hắn, đã thế còn tốn công tự phịa ra một thân phận cùng câu chuyện hư cấu như vậy nữa???

Chu Phóng tắt weixin đi, mở điện thoại ra gọi cho Quan Cố, nhưng tiếng chuông vang hồi lâu mà mãi vẫn chẳng có ai bắt máy.

“Tiểu Trang” bên kia cũng không gửi thêm tin nhắn weixin nào lại đây nữa!

Tiểu An nhìn sắc mặt Chu Phóng nãy giờ thoắt vui thoắt hờn, vốn đang muốn hỏi có chuyện gì, nhưng lúc này đã thấy trầm xuống hẳn, bèn thức thời im lặng đứng bên cạnh quạt quạt hạ hỏa cho hắn.

Hồi lâu sau, có người đến gõ cửa, mời Chu Phóng đi sang phòng bên cạnh gặp đạo diễn Trần và biên kịch Lý Tranh.

Kết quả của buổi casting hôm nay xem như đã thành công!

Càng xem diễn xuất non nớt của những người đến tham dự hôm nay, Lý Tranh lại càng thêm hài lòng về thực lực của Chu Phóng. Ông thẳng thắn khen ngợi: “Cậu lột tả rất trọn vẹn vai nam thứ kia, diễn rất tốt, cực kỳ tốt.” Đạo diễn đứng bên cạnh cũng phụ hoa thêm vài câu.

Bộ phim điện ảnh này vẫn còn đang ở giai đoạn chuẩn bị, kịch bản vẫn còn cần trau chuốt thêm. Ít nhất phải tới mùa đông hoặc đầu xuân sang năm mới có thể khởi quay được. Vấn đề ký kết hợp đồng với Chu Phóng cũng phải đợi bàn bạc lại cụ thể với công ty chủ quản, hôm nay ở đây chỉ có thể giao hẹn bằng lời mà thôi. Trò chuyện xã giao với đạo diễn Trần và tổ tiết mục xong, Chu Phóng nhanh chóng chào tạm biệt để quay về tiếp tục quay bộ phim truyền hình kia.

Xe bảo mẫu đã chờ sẵn ở ngoài cửa, cả hành lý cũng được Tiểu An mang theo lại đây. Chu Phóng vừa ra tới liền trực tiếp lên thẳng xe khởi hành trở lại phim trường Hoành Điếm.

Vừa ra khỏi ngoại ô thì Quan Cố gọi điện thoại đến.

Chu Phóng cầm di động lên nhìn chằm chằm hai chữ “Quan Cố” đang sáng nhấp nháy trên màn ảnh.

Tiểu An liếc mắt nhìn qua, thấy được tên người gọi bèn nhanh chóng nhét tai nghe vào rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, giả vờ rất hứng thú thưởng thức phong cảnh ngoài đấy.

Chu Phóng bấm nút nghe.

Giọng Quan Cố đầu dây bên kia dịu dàng hỏi hắn: “Vừa rồi em gọi anh à? Nãy bận quá nên không nghe tiếng chuông, làm sao thế?”

Chu Phóng: “…”

“Alo, Chu Phóng? Em đâu rồi?”

Chu Phóng cắn răng một cái, quyết định hỏi thẳng: “Anh muốn hôn bàn chân em thật à?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here