Thuận lợi mọi bề – CHƯƠNG 3: Ở LẠI

0
32

“Muốn chém muốn giết thì cứ việc.” Kẻ cầm đầu kiên cường nói.

“Một khi đã như vậy, không bằng giáo chủ cứ giao cho thuộc hạ.” Tề Thiên Tá đi ra, cười lạnh một tiếng, lấy từ ống tay áo ra một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc màu đỏ.

Kẻ cầm đầu nhìn thấy viên thuốc kia, tức khắc lộ ra biểu tình hoảng sợ.

“Dược này là xuyên tâm hủ cốt hoàn ta mới chế ra gần đây.” Tả hộ pháp cười nói, trong mắt hiện ra vài phần điên cuồng thường có của những kẻ thích điều chế độc dược, “Có gan phản bội giáo chủ, vậy tới nếm thử viên thuốc này đi.”

Giáo chúng xung quanh nghe vậy, nhất tề lộ ra biểu tình hoảng sợ, người của chín môn mười phái nghe thấy cái tên này, không khỏi run rẩy một trận. Nghe nói vị tả hộ pháp này mới nhậm chức, nhưng thoạt nhìn còn tàn nhẫn hơn cả người trước.

“Không, không cần…” Người nọ sợ hãi, không ngừng lùi về phía sau.

“Giữ chặt hắn.” Tả hộ pháp lạnh lùng ra lệnh.

Hai giáo chúng lập tức tiến lên chế trụ người nọ, mạnh mẽ bẻ ra miệng gã để tả hộ pháp nhét thuốc vào, sau đó dùng lực ép gã nuốt xuống.

“Ừng ực!” Người nọ muốn giãy giụa cũng không được, vừa được buông ra liền nôn khan một trận, ý đồ muốn nôn viên thuốc ra. Không bao lâu sau, gã liền lộ ra sắc mặt thống khổ, thịch một tiếng ngã gục trên mặt đất.

“A a a a” Gã phát ra tiếng kêu thê lương, một lát sau cả người run rẩy, khuôn mặt vặn vẹo, thân thể co lại một chỗ. Mà mỗi thứ gã chạm vào đột nhiên đổi màu, có thể thấy được độc này đáng sợ đến mức nào.

“A! Xem kìa, đều đã đổi màu rồi!”

“A! Thực sự có thể khiến xương mục nát đấy!”

Đám người bên dưới sợ tới mức hồn phi phách tán, đến thở mạnh cũng không dám.

Tề Thiên Tá cũng hoảng sợ, lúc này mới nhớ ra huynh đệ này biết súc cốt công, vì mỗi lần sử dụng sẽ vô cùng hao tổn nội lực, nên ngày thường tập luyện không thực sự làm vậy.

“Được rồi, ném ra ngoài đi, nhìn kinh quá!” Giáo chủ xua xua tay để thuộc hạ nâng người kia ra ngoài, đám người mưu phản cũng bị nhốt lại chờ xử lý sau, nghe nói muốn đem cho tả hộ pháp làm dược nhân.

Mọi người hoảng sợ ngồi lại vị trí, Tề Thiên Tá diễn xong, thuận lợi xuống sàn. Không ngờ lúc xoay người đột nhiên bị vấp một cái, cả người lảo đảo, mạng che mặt rơi xuống, để lộ gương mặt tuấn mỹ trắng nõn.

“Không hổ là hộ pháp của Ma giáo, bộ dáng thật đẹp mắt!” Mọi người bên dưới nhỏ giọng nghị luận.

Tề Thiên Tá nhanh chóng nhặt mạng lên che mặt, chỉ sợ có người nhận ra mình. Nhưng cuộc đời chính là như vậy, sợ cái gì thì cái đó sẽ tới.

Phía dưới đột nhiên có tiếng kinh hô: “Ta nhận ra ngươi! Tề Thiên Độc Vương!”

Hữu hộ pháp nghe thấy cái tên này, một đạo ám khí nháy mắt xuất hiện trên tay, người vừa lên tiếng bỗng ngã xuống. Nhưng đã không còn kịp, trước khi ngã, gã đã kịp thốt lên một câu: “Ngươi không phải là tên bán thuốc chuột sao?”

Không khí nhất thời lạnh xuống, Tề Thiên Tá muốn cười hai tiếng, nói huynh đài, ngươi nhận lầm người rồi, nhưng hiển nhiên càng bôi càng đen.

“Ta cũng nhận ra hắn. Ta còn từng mua thuốc chuột của hắn ở dưới trấn kìa!” Lại có người đứng ra xác nhận.

“Không không, hắn là thầy bói, hắn từng xem mệnh cho ta mà!”

“Bậy nào, hắn rõ ràng là bán nghệ, ta từng xem hắn biểu diễn dưới phố đấy!”

Thẩm Hữu âm thầm đỡ trán, người này đến tột cùng đã tới bao nhiêu nơi, làm bao nhiêu nghề?

Giáo chủ không nói lời nào, lạnh lùng liếc về phía Tề Thiên Tá.

Tề Thiên Tá ra một thân mồ hôi lạnh, vốn tưởng có thể yên ổn xuống đài lại bị lộ tẩy vào thời khắc mấu chốt. Xong rồi xong rồi, giáo chủ nhất định sẽ bắt hắn ăn thuốc chuột.

Đang trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên, một thanh âm hùng hậu từ bên ngoài truyền tới.

“Ha ha ha ha, không sai, hắn chính là tên bán thuốc chuột!” Nội lực thâm hậu khiến mọi người im bặt, đồng loạt nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một người mặc trường bào màu xanh lá, bên hông treo một cái hồ lô, tóc rối tung, trên mặt có một vết sẹo dài, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn.

“Độc Cô Tả!”

“Tả hộ pháp!”

Mọi người hít một hơi khí lạnh, không phải đã nói tả hộ pháp chết trên đường hái thuốc à? Sao lại xuất hiện ở nơi này? Mặc kệ đám người tam giám cửu lưu nghĩ thế nào, giáo chúng trong Ma giáo sôi nổi bàn tán, chắc tả hộ pháp thoát chết xong, nghe thấy có người giả mạo mình nên mới tới đây.

Tề Thiên Tá cũng nghĩ như vậy, chân hắn mềm nhũn, không thể di chuyển. Đây chính là độc vương chân chính, đừng nói là “Xuyên tâm hủ cốt hoàn”, cho dù là độc dược lợi hại hơn một trăm lần cũng có thế chế ra. Lần này hắn chết thật rồi.

Độc Cô Tả thong thả tiến lên phía trước, khom người hành lễ với giáo chủ: “Tham kiến giáo chủ, thuộc hạ đã bình an trở về.”

“Trở về là tốt rồi.” Giáo chủ nhàn nhạt đáp.

Hữu hộ pháp cũng gật đầu chào.

Chào hỏi xong, Độc Cô Tả mới nhìn về phía Tề Thiên Tá: “Hắn đúng là tên bán thuốc chuột, nhưng thiên tư hơn người, trước đó vài ngày đã được ta thu làm đệ tử!”

“Thì ra là vậy…” Mọi người đã hiểu, nhao nhao chúc mừng tả hộ pháp gặp dữ hóa lành, lại chúc gã thu được đồ đệ tốt, vẻ mặt giáo chủ cũng hòa khí mà cam chịu.

Chỉ có Tề Thiên Tá vẻ mặt mờ mịt, hắn chưa từng gặp tả hộ pháp, từ khi nào lại trở thành đồ đệ của người ta rồi?

Hữu hộ pháp nhìn bộ dáng ngây ngốc của hắn, cong cong khóe miệng.

Thực ra, Thẩm Hữu đã tìm được tả hộ pháp từ mười ngày trước. Người này bị nhốt dưới vực sâu, y phải dùng dây thừng cứu người lên, tuy tính mạng không có gì đáng ngại nhưng bị trọng thương.

Không ít kẻ trong giáo hận tả hộ pháp, nếu có người biết gã bị thương nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Hữu hộ pháp liền bí mật giấu người đi, để gã dưỡng thương.

Mãi tới đêm qua, Tề Thiên Tá mặt ủ mày chê tới tìm y.

“Tiểu Hữu, giáo chủ nói nếu diễn hỏng sẽ để ta ăn thuốc chuột.” Tề Thiên Tá thấp thỏm lo âu nói.

“Ừ.” Thẩm Hữu cúi đầu chà lau chùy thủ của mình.

“Ngươi đem ta lừa tới đây, nói có sinh ý lớn, kết quả chính là sinh ý bán mạng! Không được, ngươi phải phụ trách!” Hắn nằm trên giường của hữu hộ pháp, khóc lóc la lối om sòm.

Thẩm Hữu nhìn hắn một cái, nói: “Được!”

Tề Thiên Tá cho rằng đó chỉ là lời nói ứng phó mà thôi, dù sao y đã để hắn tự sinh tự diệt cũng không phải ngày một ngày hai. Chờ hắn đi rồi, hữu hộ pháp thu lại chùy thủ, đứng dậy đi tìm Độc Cô Tả.

“Ngày mai ngươi đứng chờ ở cửa, nếu Tề Thiên Tá diễn hỏng thì xuất hiện cứu vãn tình hình đi.” Hữu hộ pháp mặt vô biểu tình nói.

“Ngươi đối với tên bán thuốc chuột này còn tốt hơn cả lão bằng hữu là ta nữa đấy!” Độc Cô Tả sờ sờ cằm.

Thẩm Hữu liếc mắt nhìn gã một cái: “Vì đại kế của giáo chủ mà thôi.”

“Được được được, vì đại kế của giáo chủ.”

Vậy nên mới có cảnh vừa rồi.

Đại hội chín môn mười phái kết thúc viên mãn. Vở tuồng này không chỉ có nhi nữ tình trường lâm ly bi đát, khí phách tà đạo của Ma giáo mà tình tiết còn hồi hộp, gay cấn đến bất ngờ, đến vai chính Tề Thiên Tá cũng không biết cốt truyện sẽ phát triển thế nào. Giáo chủ thu được cống phẩm phong phú, lại có thể trấn áp mọi người thì rất vừa lòng. Tả hữu hộ pháp đã tề tụ đầy đủ, tên bán thuốc chuột Tề Thiên Tá cũng không còn chỗ nào để dùng.

Tề Thiên Tá cuốn lại lá cờ “Tề Thiên Độc Vương” nhét vào tay nải, thu dọn gia sản không nhiều lắm của mình, thê lương rời khỏi Ma giáo. Trước khi đi hắn muốn cùng Thẩm Hữu cáo biệt, nhưng đến lúc đứng trước cửa phòng y lại nghĩ, người ta là Ma giáo hộ pháp cao cao tại thượng, sao có thể để ý tới tình nghĩa với mấy tên bịp bợm trên giang hồ. Vì vậy hắn thở dài, xoay người rời đi.

Đang rầu rĩ đi xuống núi, bỗng nghe được phía sau có thứ gì xé gió mà đến, Tề Thiên Tá vội vã tránh ra. “Phốc!”- Một viên đá đáp xuống nơi hắn vừa đặt chân.

“Ngươi…” Hắn quay đầu lại, nhìn thấy hữu hộ pháp khuôn mặt vô biểu tình đứng cách mình một trượng.

Hữu hộ pháp không ngờ hắn biết tránh ám khí nên có chút kinh ngạc, chợt mũi chân nhẹ điểm, nháy mắt bay tới trước mặt Tề Thiên Tá: “Ngươi đã biết quá nhiều bí mật của Ma giáo, ta phụng mệnh giáo chủ tới…”

“Giết người diệt khẩu sao?” Tề Thiên Tá cười khố, ném tay nải xuống đất, “Đến đây đi, dù sao mạng này cũng là do ngươi cứu, trả lại ngươi cũng đúng.”

Hắn rất rõ ràng, nếu ngày đó không nhờ Thẩm Hữu cứu, bản thân đã chết dưới tay những đại hán đó. Vì vậy, hắn vẫn cảm thấy mình nợ đối phương một mạng, hiện giờ là lúc nên trả lại.

Thẩm Hữu lẳng lặng nhìn đối phương trong chốc lát, chậm rãi nói: “Ngươi đã biết quá nhiều bí mật của bổn giáo, giáo chủ quyết định phong ngươi làm tả hộ pháp.”

“Cái gì?” Tề Thiên Tá trố mắt hỏi, “Vậy tả hộ pháp thật sự đâu?” Rõ ràng độc vương chân chính đã trở lại, vì sao còn muốn hàng giả như hắn?

Thẩm Hữu giật giật khóe miệng, chính y cũng không thể lý giải được suy nghĩ của giáo chủ. Y đi xin giáo chủ tha mạng cho hắn, giáo chủ sờ sờ cằm, ngẫm lại bộ dáng tiên phong đạo cốt của Tề Thiên Tá, lại nhìn gương mặt dữ tợn của Độc Cô Tả, tức khắc cảm thấy để gã làm tả hộ pháp thì sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của Ma giáo.

“Giáo chủ phong gã lên làm trưởng lão rồi, thuận tiện thu ngươi làm đồ đệ.” Thẩm Hữu xách cổ áo hắn, nhảy một cái bay lên không.

“Này này!” Tề Thiên Tá muốn giãy giụa, “Ta chỉ là một tên bán thuốc chuột, sao có thể làm tả hộ pháp được?”

“Đến giáo chủ cũng xuất thân từ thuyết thư tiên sinh thì ngươi sợ cái gì?” Tiếng hữu hộ pháp hòa vào tiếng gió, có chút hư ảo.

“A, vậy trước kia ngươi làm nghề gì?” Tề Thiên Tá tò mò hỏi.

“Ngươi đoán xem.”

Hoàn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here