Thuận lợi mọi bề – CHƯƠNG 2: DIỄN KỊCH

0
60

“Chuyện…” Đại hán cầm đầu xoa khuỷu tay đau nhức, vừa rồi gã muốn chém tên lừa đảo này nhưng đao bị lệch khiến cánh tay tê rần, hiện tại hoàn toàn không còn sức lực, trong lòng tức khắc có chút e sợ.

Thẩm Hữu nhướng mày, y chưa từng gặp kẻ nào mặt dày vô sỉ, lại am hiểu mượn gió bẻ măng như này, thật sự rất thú vị. Đã giúp thì giúp đến cùng, y thuận tay bắn ám khí, “Xoẹt” một tiếng, cắt đứt râu quai nón của đại hán.

“Quỷ, có quỷ!”

Đám người sợ hãi, lập tức ném gậy gộc trong tay, chạy đến tè ra quần. Nơi này gần ngõ hẻm, người qua lại không nhiều nhưng cũng có vài người tới xem náo nhiệt.

Tề Thiên Tá thấy bọn họ đi rồi mới khập khiễng đi thu dọn sạp hàng đã bị phá hỏng. Thành trấn này không ở được nữa, phải đổi sang nơi khác. Thu dọn xong dược liệu, hắn đem lá cờ “Tề Thiên Độc Vương” cuốn lại, phủi phủi bụi đất trên người: “Vừa rồi đa tạ đại hiệp đã ra tay tương trợ, Tề Thiên Tá nợ ngài một mạng, sau này có cơ hội chắc chắn sẽ báo đáp.”

“Không cần phải chờ tới sau này.” Mũi chân Thẩm Hữu nhẹ điểm, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tề Thiên Tá khiến hắn giật mình.

“A! Đại hiệp, quả nhiên là ngài.” Ánh mắt hắn long lanh, bộ dáng cảm động như muốn khóc.

Thẩm Hữu buồn cười nhìn hắn, người này rõ ràng là một bụng ý xấu lại cứ thích giả bộ làm quân tử. Nhìn tư thái của hắn, ai có thể cho rằng đây là một tên bán thuốc chuột? Y tóm lấy cổ áo của hắn, đem người dẫn tới Phúc Lai khách đ**m – phân đà trong thành của Ma giáo, để thủ hạ giúp hắn tắm rửa sạch sẽ.

Tề Thiên Tá tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, sau đó lại thay vào một thân bạch y, mái tóc dài được cố định bởi một cây trâm bạch ngọc. Hai bên ria mép chẳng ra làm sao cũng bị cạo sạch, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn mà nhu thuận.

Hắn nhận lấy quạt giấy thị nữ đưa tới, “Phật!” một tiếng mở ra, làm bộ quạt quạt hai cái, khóe miệng khẽ nhếch, đôi mắt cong cong lấp lánh ý cười, thật chẳng khác nào một vị tiểu công tử. Ai sẽ nghĩ hắn chỉ là tên bán thuốc chuột!

Thẩm Hữu ngơ ngác nhìn một lúc lâu, tiên phong đạo cốt, nói dối không cần kịch bản, cho dù không có bản lĩnh gì nhưng lừa người thì đúng là không thành vấn đề. Thời gian cấp bách, chọn hắn vậy.

Vì thế, Tề Thiên Tá liền mơ mơ hồ hồ bị hữu hộ pháp đưa tới Thanh Hồng giáo.

Giáo chủ vô cùng vừa lòng với ngoại hình của “tả hộ pháp”: “Như này mới đúng, tả hộ pháp của Ma giáo nên tuấn mỹ vô song, chỉ mỉm cười cũng có thể tiêu diệt thiên quân vạn mã của kẻ địch.”

Tề Thiên Tá miễn cưỡng giật giật khóe miệng. Tuy hắn chỉ là tên bán thuốc vớ vẩn trên giang hồ nhưng đã từng được nghe tới sự lợi hại của Ma giáo, rốt cuộc bản thân gặp vận gì mà chỉ bán thuốc chuột cũng bán được tới Ma giáo…

“Nghe nói ngươi là ‘Tề Thiên Độc Vương’, tới, để bổn tọa nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì.” Giáo chủ lười biếng dựa trên bảo tọa, bưng ly rượu ngon lên nhấp một ngụm.

Tề Thiên Tá quay đầu nhìn hữu hộ pháp, hy vọng y giúp một chút. Đáp lại hắn là ánh mắt “Tự cầu nhiều phúc” của y, sau đó liền mặc kệ.

Hắn cắn răng, đúng là không nói chuyện tình nghĩa. Rõ ràng đã thỏa thuận trước mặt giáo chủ, Thẩm Hữu sẽ giúp đỡ, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại làm bộ cái gì cũng không biết. Quả nhiên, không thể tin đám người Ma giáo!

Tuy rằng trong lòng đang mắng Thẩm Hữu một ngàn lần, nhưng gương mặt hắn vẫn bình thản như cũ, bộ dáng vân đạm phong khinh.

“Nếu ngươi có thể chế ra độc dược tuyệt diệu, bổn tọa liền phong ngươi làm tả hộ pháp.” Giáo chủ ra lệnh cho thuộc hạ mở ra cái rương bên cạnh, bên trong đều là vàng bạc châu báu sáng lấp lánh. Trong giáo, người có quyền sau giáo chủ chính là tả hữu hộ pháp, tất nhiên tiền tài cũng khó có thể so sánh.

Tề Thiên Tá mở to mắt nhìn, khẽ cắn môi, móc một gói giấy màu vàng từ trong tay áo ra: “Đây là tâm huyết tại hạ mất tám năm mới chế ra, độc dược đứng đầu thiên hạ ‘Tề Thiên Độc Vương’”.

Thẩm Hữu đang đứng ôm tay bên cạnh chợt siết chặt cánh tay, chỉ sợ mình phát ra thanh âm gì không đúng.

Tề Thiên Tá mặt không đổi sắc mở ra gói giấy: “Thỉnh giáo chủ xem.”

Sau đó, hắn làm một vài động tác phức tạp, đột nhiên bắn viên thuốc lên cây cỏ dưới chân.

“Phanh!” một tiếng, cây cỏ đang xanh tốt bỗng chốc chuyển thành màu đỏ, rồi nhanh chóng khô héo. Tiếp đó, hắn lại lấy ra một vài viên thuốc khác, lúc thì khiến cục đá đổi màu, lúc thì khiến cây cỏ sinh sôi nảy nở.

Giáo chủ xem đến say sưa, cuối cùng còn hưng phấn vỗ tay bôm bốp.

Giáo chúng xung quanh cũng vỗ tay theo, hữu hỗ pháp nhìn mà khóe miệng giật giật.

Tề Thiên Tá lau mồ hôi trên trán: “Chút tài mọn, đã để giáo chủ chê cười rồi.”

Hắn bất quá chỉ là tên bán thuốc tăng lực và thuốc chuột, nào biết chế ra mấy thứ độc dược gì đó, mấy trò vừa rồi cũng là vài mánh khóe bịp người mà thôi.

“Đúng là rất thú vị.” Giáo chủ ngáp một cái, “Bất quá…”

Đôi mắt phượng của giáo chủ hơi nheo lại, như cười như không nhìn hắn chằm chằm. Tim của Tề Thiên Tá lập tức vọt lên tận yết hầu.

Chỉ nghe giáo chủ cười lạnh một tiếng, vung tay đập nát ly ngọc: “Chỉ là mấy trò giang hồ bịp người, sơ hở chồng chất, ngươi coi đám người tam giáo cửu lưu đều là đồ ngu hay sao?”

Giáo chủ võ công thiên hạ đệ nhất, thị lực hơn người, có mánh khóe gì có thể qua được ánh mắt của y.

“Giáo chủ bớt giận!” Tề Thiên Tá sợ hãi, vội vàng khom mình hành lễ, trên trán ra một tầng mồ hôi lạnh, thầm nghĩ lần này chết chắc rồi. Không biết giáo chủ sẽ xử trí hắn thế nào, là ném xuống vực cho sói ăn thịt hay đưa cho cổ vương làm dược nhân…

Trong lúc hắn đang cho rằng mình sẽ bị lăng trì, giáo chủ đột nhiên cười: “Ha ha ha, bọn chúng thực ra đúng là lũ ngu! Không sao cả, chớ có sợ, bổn tọa sẽ để giáo chúng phối hợp cùng ngươi diễn, nhất định sẽ không lộ sơ hở!”

Tề Thiên Tá: “…”

Cứ như vậy, tên bán thuốc chuột trở thành tân tả hộ pháp, Tề Thiên Tá không tin được trợn tròn mắt.

Tả hộ pháp mới nhậm chức, việc duy nhất cần làm chính là cùng giáo chúng tập luyện diễn kịch cho đại hội sắp tới. Giáo chủ ra lệnh kịch bản phải sinh động, hồi hộp gay cấn, nhất định phải thể hiện được khí phách tà đạo của Ma giáo, lại phải xuất hiện thêm tình tiết nhi nữ tình trường lâm ly bi đát.

Trong quá trình tập luyện, kịch bản sửa lại đã bảy, tám lần, hữu hộ pháp là nhân vật quan trọng cần xuất hiện, vậy nên ngày nào cũng bị bắt phải cùng tham gia tập luyện.

“Ai, không đúng. Bạch đường chủ là người phong nhã, không thể làm ra biểu tình khoa trương như thế, từ đầu đến cuối đều phải mỉm cười.” Tề Thiên Tá sửa lại biểu tình và tư thái cho mọi người, “Còn ngươi, Trương Đại Ngưu, phải thể hiện sự bi phẫn thêm chút nữa. Nhớ rằng ngươi đã vì giáo phái liều mạng vài chục năm, thật vất vả chuẩn bị được thăng làm đường chủ, đột nhiên…”

“Tả hộ pháp, yêm mới nhập giáo được ba năm thôi.” Vai chính Trương Đại Ngưu nhỏ giọng nói.

“Đây là ta lấy ví dụ!” Hắn duỗi tay vỗ vào ót Trương Đại Ngưu, “Ngươi phải cảm nhận được tâm trạng vô cùng bi phẫn. Ngươi trung thành, tận tâm đã nhiều năm, nay chỉ muốn được ở bên cô nương mình thích, vì sao giáo chủ lại không đồng ý. Chỉ trách trời xanh quá bất công!”

“Ta nhất định sẽ đồng ý.” Giáo chủ tràn đầy phấn khởi, ngày nào cũng đúng giờ tới xem náo nhiệt phất tay nói.

“…” Tề Thiên Tá vô lực rũ vai, như vậy đến khi nào mới tập xong hả?

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chẳng mấy chốc chỉ còn một ngày nữa là tới đại hội. Giáo chủ mỗi ngày vui tươi hớn hở đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói với Tề Thiên Tá: “Nếu diễn hỏng, làm bổn tọa mất mặt, ngươi tự mình ăn ‘Tề Thiên Độc Vương’ đi, đỡ mất công bổn tọa động thủ.”

Một câu này khiến hắn sợ hãi không thôi, buổi tối liền kéo hữu hộ pháp tới lải nhải, chỉ thiếu điều chảy nước mắt ngắn nước mắt dài.

“Ngươi đưa ta tới nơi này, đã nói ta sẽ không chết mà!” Chỉ khi đối mặt với Thẩm Hữu, hắn mới lộ ra chút yếu đuối hiếm thấy.

Thẩm Hữu hơi nhíu mày, không biết giáo chủ lại lên cơn gì, không dưng lại hù dọa Tề Thiên Tá làm gì? Y thở dài, một lúc sau mới nói được một câu: “Đừng sợ.”

Sợ cũng được, không sợ cũng thế, đại hội ma đạo chín môn mười phái vẫn đúng hạn diễn ra.

Mùng mười tháng mười, chín môn mười phái, ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo, những môn phái lớn lớn bé bé quy thuận dưới trướng Ma giáo đều tề tụ tại Thanh Hồng giáo. Cờ lớn không màu, chiêng trống vang trời khiến Ma giáo vốn yên tĩnh, lạnh lẽo đột nhiên trở nên náo nhiệt lạ thường.

Hôm nay giáo chủ mặc một bộ trường bào màu đen, bên ngoài khoác một kiện áo lụa thêu hoa văn ngọn lửa màu bạc, trên đầu đội phát quan gắn đá quý hắc sắc, khiến khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm yêu dị. Mà tả hữu hộ pháp lại mặc một thân áo đỏ, thoạt nhìn vô cùng… sặc sỡ.

Tề Thiên Tá cảm thấy trang phục này không đủ thần bí, đến lúc đó sợ là khó có thể khiến người e sợ, liền quyết định tìm một miếng vải đen che mặt.

Giáo chủ thấy vậy, vội ngăn cản nói: “Tiểu tả này, không thể dùng vải đen, dùng cái này đi.” Nói xong thì ném cho hắn một tấm mạng che mặt màu đỏ.

“Tốt lắm, hai ngươi nếu cầm thêm một tấm lụa hồng nữa thì có thể bái đường rồi!” Giáo chủ vỗ tay cười lớn.

Yến hội bắt đầu, mọi người nhìn tả hữu hộ pháp ăn mặc lòe loẹt, tuy có chút quái dị nhưng không ai dám hé răng, cùng nhau làm ra bộ dáng kính sợ.

Đầu tiên, các môn phái tiến lên dâng cống phẩm, sau đó giáo chủ cùng mọi người nâng ly khai tiệc. Không khí vô cùng vui vẻ hòa thuận diễn ra được một nửa thì đột nhiên xảy ra chuyện ngoài dự kiến.

“Trong rượu có độc!” Tả hộ pháp bỗng nhiên kinh hô một tiếng, hữu hộ pháp búng tay, một đạo ám khí bay tới, nhanh chóng đánh vỡ chén rượu trong tay giáo chủ, làm ướt một thân huyền y.

Bên dưới đột nhiên có mười mấy người đứng lên.

“Các ngươi muốn tạo phản?” Giáo chủ ném mảnh vỡ trong tay xuống, mắt lạnh nhìn đám người đang cầm đao.

“Ma đầu, ngươi chia rẽ ta cùng Thanh Thanh, còn giết mười chín người nhà ta, ta với ngươi không đội trời chung!” Người cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói.

“A? Thanh Thanh là ai?” Giáo chủ nhướng mày, tựa hồ rất có hứng thú với tên của nữ tử này, “Nhi nữ tình trường, khó trách ngươi không làm được việc lớn.”

“Bớt nói nhảm!” Kẻ cầm đầu quát lớn, vung đao vọt lên.

Giáo chủ hừ lạnh một tiếng, còn chưa kịp động thủ, hữu hộ pháp ở bên cạnh đã xông lên trước, ám khí “vèo vèo vèo” bay ra, đánh bay binh khí trong tay kẻ phản loạn, cũng khiến đám người theo sau ngã lăn đầy đất.

Những môn phái khác vội vã né tránh, ám khí của hữu hộ pháp không có mắt, lỡ bị thương thì giáo chủ cũng không bồi thường đâu.

Đám người bị đánh gục lại kiên trì bò dậy, giáo chúng xung quanh nhanh chóng xông lên, đem bọn chúng áp chế, sau đó thành thạo trói lại.

“Các ngươi khi quân phạm thượng, ý đồ hành thích giáo chủ, phải bị tội gì!” Giáo chủ từ đầu đến cuối vẫn chưa thay đổi tư thế khiến mọi người khâm phục không thôi, không hổ là giáo chủ, gặp nguy không loạn, thậm chí còn nhàn nhã ngồi cắn hạt dưa.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here