Thuận lợi mọi bề – CHƯƠNG 1: TẢ HỘ PHÁP

0
53

Tây Nam Thanh Hồng Ngục – dãy núi trải dài hơn trăm dặm, xung quanh đất đá lởm chởm, thường nhân không dám tới gần, đây cũng chính là tổng đàn của Ma giáo Thanh Hồng.

Thanh Hồng giáo là Ma giáo mới thành lập mấy năm gần đây nhưng thủ đoạn tàn nhẫn khiến võ lâm kinh sợ, toàn bộ Ma đạo chín môn mười phái, ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo đều bị thu phục, trong thời gian ngắn đã trở thành Ma giáo lớn nhất trên giang hồ.

Ma giáo giáo chủ võ công cái thế, tả hữu hộ pháp song kiếm hợp bích, vang danh thiên hạ. Hữu hộ pháp sử dụng ám khí xuất thần nhập hóa, có thể vô thanh vô tức mà giết người trong vòng trăm bước, tả hộ pháp thiện chế độc, độc dược đều là loại có một không hai trong thiên hạ, tam giáo cửu lưu nghe tiếng đã sợ mất mật.

Sau núi Thanh Hồng Ngục, suối róc rách chảy, chim hót líu lo, giáo chủ một thân huyền y, tay cầm một thanh trường kiếm sáng lấp lánh, mũi kiếm đi tới đâu, đá vỡ ra tới đó, cây cỏ đồng loạt đứt đoạn. Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long⁽¹⁾, cái gọi là đăng phong tạo cực⁽²⁾ bất quá cũng chỉ như thế.

Thu kiếm vào vỏ, giáo chủ nhận lấy khăn lau mặt thị nữ dâng lên, nhìn hữu hộ pháp vẫn đứng dưới gốc cây không nhúc nhích hệt như cục đá: “Tiểu Hữu này, trong tiểu thuyết viết giáo chủ Ma giáo dùng ngân châm xuyên tơ tằm, phải âm nhu tà khí mới giống Ma đầu. Ngươi nói, bổn tọa có phải cũng nên đi học châm pháp hay không?”

Giáo chủ vung tay, thanh kiếm trong tay bay thẳng tới cây đào gần đó, ghim con chim gõ kiến lên thân cây. Hữu hộ pháp sắc mặt lạnh nhạt đi qua rút kiếm ra, thanh âm đều đều: “Trong tiểu thuyết, giáo chủ phải tự cung.”

Giáo chủ bị nghẹn một chút, đang muốn nói tiếp, đột nhiên một tên thuộc hạ chạy như bay tới, thịch một cái, quỳ gối cách giáo chủ một trượng: “Khởi bẩm giáo chủ, có việc lớn rồi, tả hộ pháp đã xảy ra chuyện!”

Tả hộ pháp tên là Độc Cô Tả, chính là nhi tử của Hoa Đà Độc Cô, từ nhỏ đã si mê thảo dược. Nhưng trái ngược với phụ thân thích tế thế cứu người, gã lại thích chế độc giết người. Trước đó vài ngày nói phải lên núi hái thuốc, hiện tại đã hơn mười ngày mà vẫn chưa về, giáo chủ linh cảm thấy không ổn liền phái người đi tìm.

“Tả hộ pháp ở trên núi hái thuốc, trên đường quay về bất ngờ gặp lũ. Lũ lụt khiến đường núi sạt lở, ngoại trừ tả hộ pháp, một số huynh đệ trong giáo cũng không tìm thấy.” Kẻ báo tin nước mắt nước mũi giàn dụa mà nói.

Người trong giáo biết rất rõ lũ lụt có uy lực lớn thế nào, cho dù võ công cao cường cũng không thắng nổi thiên tai. Tả hộ pháp hiển nhiên lành ít dữ nhiều, ngay cả thi thể cũng khó tìm thấy.”

Giáo chủ không vui vài ngày, sau khi bi thương vì mất đi tả hộ pháp lại lập tức cảm thấy sốt ruột. Đại hội Ma đạo chín môn mười phái chỉ còn ba tháng nữa là bắt đầu, đại hội năm ngoái phải dùng tới cả độc dược của tả hộ pháp cùng ám khí của hữu hộ pháp để hù dọa bọn họ. Hiện tại tả hộ pháp không còn, biết lấy gì để khiến đám ô hợp kia kinh sợ đây?

“Giáo chủ võ công cái thế, tùy tiện vung mấy chiêu là có thể trấn áp bọn chúng.” Hữu hộ pháp Thẩm Hữu bất đắc dĩ mà khuyên nhủ.

“Không được!” Giáo chủ không chút nghĩ ngợi phủ quyết, thấm thía mà nói, “Tiểu Hữu, ngươi không hiểu đâu. Nếu chỉ dựa vào võ công mà muốn người khác tôn trọng thì chỉ có đám người võ lâm chính đạo mà thôi. Chúng ta là Ma giáo, hẳn là nên tà dị một chút!”

Thẩm Hữu giật giật khóe miệng: “Vậy theo giáo chủ, chúng ta phải dùng thủ đoạn gì mới được coi là tà dị?”

“Ngươi xuống núi đi, trong vòng hai tháng phải tìm được một cao thủ chế độc thay thế tả hộ pháp!” Giáo chủ cố chấp đuổi hữu hộ pháp xuống núi, nói nếu tìm không thấy thì y cũng không cần về.

Thẩm Hữu đứng ở lối rẽ xuống núi, quay đầu nhìn Ma giáo nguy nga tráng lệ phía sau, thở dài thật sâu. Biết đi nơi nào mới tìm được cao thủ dụng độc.

Trên thực tế, muốn hỏi thăm tin tức thì cứ tìm những kẻ chuyên chạy vặt trong ma đạo là thích hợp nhất, nhưng mục đích lần này là muốn tìm người lừa bịp bọn họ, vậy nên không thể tìm đám người này hỗ trợ được. Vì vậy Thẩm Hữu xách theo một cái tay nải nhỏ, bước lên con đường đơn độc tìm tân tả hộ pháp.

Cái gọi là độc dược không phải ai cũng có thể phân biệt, trong thiên hạ này, người có thể sóng vai cùng Độc Cô Tả chỉ có Miêu Cương cổ vương. May mà Thanh Hồng giáo cách Miêu Cương không xa, Thẩm Hữu liền ra roi thúc ngựa, đi một chuyến tới Miêu Cương bái phỏng, hy vọng Miêu Cương cổ vương có thể giúp đỡ.

“Ngươi nói cái gì? Độc Cô đã chết?” Cổ vương ôm một cái bình nuôi cổ, thất hồn lạc phách.

Thẩm Hữu vội vàng tiến lên, giúp hắn đỡ lấy bình gốm suýt chút nữa đã rơi xuống đất. Mấy loại cổ này vô cùng lợi hại, trong thời gian ngắn có thể xâm nhập vào thân thể. Nếu cổ vương run tay làm vỡ cái bình, vậy hai người bọn họ nhất định phải chết ở chỗ này.

“Hiện giờ thi thể của tả hộ pháp còn chưa tìm được, giáo của ta lại đang cần gấp một cao thủ dụng độc, còn thỉnh cổ vương chỉ điểm một chút.” Thẩm Hữu đem bình cất đến nơi an toàn, xoay người hành lễ với cổ vương, thái độ thành khẩn.

“Ô ô ô…” Cổ vương râu tóc bạc trắng đột nhiên khóc thành tiếng, “Lão hủ chỉ có một người tri kỷ này, sao hắn có thể đi trước ta hả? Ô ô…”

Thẩm Hữu ở lại chỗ cổ vương ba ngày, cổ vương đang đau buồn vì mất đi đối thủ duy nhất, việc gì cũng không giúp, thậm chí còn bắt đầu hỏi y: “Có phải ngươi ghen ghét tiểu Tả được giáo chủ ân sủng hơn nên hại chết hắn không?”

Hữu hộ pháp ra một thân mồ hôi lạnh, vội vàng cáo từ. Cổ vương âm tình bất định, nói không chừng ngày nào đó sẽ phóng cổ giết mình, nơi này không nên ở lâu.

Thẩm Hữu bất lực trở về, đành phải tới Trung Nguyên thử vận may. Đem ngựa buộc vào chuồng ngựa của quán trà, y bưng một ly trà lạnh, thở dài một hơi. Ở Miêu Cương tiêu tốn không ít thời gian mà một tin tức hữu dụng cũng không có. Thời gian còn lại không nhiều lắm, nếu lại tìm không được, y nhất định phải quay về giáo.

“…Lúc trước ta nhờ được người mua giùm dược của ‘Tề Thiên Độc Vương’, quả thực là danh bất hư truyền.” Trong góc quán đột nhiên truyền tới mấy tiếng nói chuyện.

“Hả, thật sự lợi hại như vậy?” Những người xung quanh đều tới gần nghe ngóng.

“Còn không phải sao, đợt trước có người ở Lý gia trang tới mua, toàn bộ thôn trang lập tức chết sạch kìa.”

Mọi người kinh ngạc xuýt xoa cảm thán, chóp tai Thẩm Hữu giật giật, Tề Thiên Độc Vương? Nghe có vẻ rất lợi hại, nhưng sao y chưa từng nghe nói tới?

Có một số cao thủ thích ở ẩn, Thẩm Hữu không muốn từ bỏ cơ hội này, vội vàng hỏi thăm nơi ở của Tề Thiên Độc Vương. Người nọ nói Tề Thiên Độc Vương ở trong thị trấn cách đây ba mươi dặm về hướng đông, quá xa nên không đi cùng.

Lộ trình ba mươi dặm đối với Thẩm Hữu mà nói chẳng tính là gì, cưỡi ngựa nửa ngày là tới.

Nơi này cũng không phải thị trấn như lời người nọ nói, mà là một cái thành không nhỏ, là nơi trung chuyển giữa các nơi nên rất nhiều người từ nam chí bắc đều xuất hiện ở đây.

Trong thành, ngươi nghe tới cái tên “Tề Thiên Độc Vương” không nhiều, hỏi thăm khắp nơi mới tìm được nơi ở chính xác. Thẩm Hữu một đường đi tìm, cuối cùng cũng tìm thấy độc vương trong truyền thuyết ở một góc đường cái.

Chín môn mười phái không phải người tốt đẹp gì, ác nhân cần có ác nhân trị. Ma giáo muốn thống lĩnh bọn họ, vậy so với bọn họ còn phải ác hơn. Một tả hộ pháp hung tàn là ắt không thể thiếu, nhưng hiện tại thời gian đã không còn kịp, Thẩm Hữu âm thầm quyết định, cho dù “Tề Thiên Độc Vương” thủ đoạn tầm thường cũng phải đem người về ứng phó tạm một thời gian.

Nhưng, khi y nhìn thấy người thật, lập tức từ bỏ ý tưởng này.

Ở góc đường cái, một nam tử mặc đạo bào màu xám trắng đang đứng trước tiểu quán hét to: “Thuốc chuột, thuốc chuột, ba văn tiền diệt được một tháng, mười văn tiền diệt được cả ổ!”

Trong tay nam tử cầm một lá cờ, bên trên viết bốn chữ rồng bay phượng múa “Tề Thiên Độc Vương”.

Thẩm Hữu chưa từ bỏ ý định, đi tới dò hỏi: “Ngươi chính là ‘Tề Thiên Độc Vương’?”

“Không không, ta không phải Tề Thiên Độc Vương.” Tề Thiên Tá cười xua tay.

Trong lòng Thẩm Hữu lại cháy lên ngọn lửa hy vọng: “Vậy Tề Thiên Độc Vương ở nơi nào?”

“Chính là thứ này!” Tề Thiên Tá móc từ trong túi ra một gói giấy vàng to bằng lòng bàn tay, “Tại hạ tên là Tề Thiên Tá, đây là thuốc chuột tốt nhất mà tại hạ chế ra, vậy nên đặt tên là ‘Tề Thiên Độc Vương’, khách quan muốn mua một bao không?”

Hữu hộ pháp lập tức trầm mặt.

Tề Thiên Tá thấy người tới mua thuốc chuột tướng mạo anh tuấn, khí độ bất phàm, cho rằng bản thân gặp được khách hàng lớn, thấy khách nhân như có bất mãn, vội vàng ra sức đẩy mạnh tiêu thụ: “Khách quan, ngài yên tâm đi, thuốc chuột của ta tuyệt đối ăn ngon, chuột ngửi được liền không nỡ đi. Không tin ngài nếm thử xem!”

Thẩm Hữu mặt càng đen, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

“Chính là hắn!” Đúng lúc này, một đám người cầm gậy, cầm đao, nổi giận đùng đùng đi tới, không nói hai lời đã đạp đổ sạp hàng Tề Thiên Độc Vương.

“Các vị, có chuyện gì từ từ nói.” Tề Thiên Tá vẫn mỉm cười như cũ, “Có chuyện gì vậy?”

“Thế nào?” Hán tử cầm đầu nắm lấy cổ áo hắn, “Ngươi không nhớ ra ta?”

Tề Thiên Tá bị hán tử túm có chút lảo đảo, ngẩng đầu nhìn đại hán râu quai nón đầy mặt, mặt không đổi sắc mà nói: “Khách quan đúng là có chút quen quen.”

“Tất nhiên là quen!” Đại hán một tay ném hắn xuống đất, “Lần trước ngươi ở đây bán thuốc tăng lực, một chút cũng không có tác dụng, còn không bằng trước kia! Uống thêm một lần còn bị sùi bọt mép, nói, có phải ngươi đem thuốc chuột thành thuốc tăng lực bán cho ta không hả?”

Đại hán vừa dứt lời, một đám người lập tức xông lên đánh hắn.

“Đại hiệp, có gì từ từ nói! Ai ai!” Tề Thiên Tá vẫn một bộ chết không chịu nhận. Nếu không phải đã chứng kiến từ đầu đến cuối, chỉ sợ Thẩm Hữu cũng cho rằng hắn vô tội.

Mắt thấy thanh đao sắc bén sắp chém tới khuôn mặt trắng nõn của Tề Thiên Tá, Thẩm Hữu ma xui quỷ khiến mà bắn một viên đá tới.

“Xoẹt!” Thanh đao bị đá bắn lệch về một bên, chém vào sọt thuốc.

Tề Thiên Tá vội vàng bò dậy, lại bị người phía sau cầm gậy bổ một cái ngã lăn, ăn một miệng đầy đất.

“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Vài tiếng gió liên tiếp vang lên, đám người đang muốn đánh hắn lập tức cảm thấy đầu gối mềm nhũn, thình thịch mà quỳ rạp xuống đất.

Mấy kẻ mãng phu tức khắc ngây ngẩn cả người.

Tề Thiên Tá giãy giụa bò dậy, nhìn biểu tình như nhìn thấy quỷ của họ, mặt không đổi sắc phủi phủi quần áo: “Đã sớm nói với các ngươi rồi, ta là Tề Thiên đại tiên, được trời phù hộ.”

⁽¹⁾Hai câu này miêu tả dáng người uyển chuyển, nhanh nhẹn như chim nhạn, uốn lượn như giao long.

⁽²⁾Là thành ngữ ý chỉ tài nghệ đã đạt đến cảnh giới cao nhất.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here