[Đoản văn] Nói một câu, có gả hay không nào – NÓI MỘT CÂU, CÓ GẢ HAY KHÔNG NÀO

0
213

(Hình minh họa thôi)

Tác giả: Kiêu Cư (mới cập nhật)

Nguồn: douhu

Dịch: Nhã Anh

Thể loại: Đam mỹ, đoản văn, ế vợ thô lỗ công x nhút nhát nhân thê thụ, HE

Đoản văn này đánh dấu 3 năm kể từ khi blog tạm dừng hoạt động (Thật ra thì chủ nhà vẫn thường xuyên vào duyệt com đếm like và theo dõi các truyện khác). Rất cảm ơn những ai vẫn không ngừng ghé thăm và ủng hộ ngôi nhà đơn sơ của mình. Dù 3 năm qua chẳng thêm bài post nào nhưng like và com gần như tuần nào cũng có (thậm chí còn đông vui hơn cái hồi còn hoạt động). Mình không có ý định sân si mở lại blog, chỉ là vô tình nhìn thấy mốc thời gian của bài post cuối nên quyết định dịch một cái gì đó cho đỡ nhớ nhà. Câu chuyện này thực ra không có gì đặc sắc về mặt nội dung lẫn văn chương (nếu không muốn nói là truyện nhạt thếch), chỉ là mình khá hứng thú với những đôi công thụ có tuổi và ế ẩm (như mình hô hô). Dù sao thì những người có tình rồi sẽ về bên nhau nhỉ? Ờm, mình lặn tiếp đây

(1)

Lưu Song Thành năm nay đã 30 tuổi, vì lý do độc lập làm ăn, đến nay chưa từng hẹn hò bạn gái, bà má trong nhà ngày nào cũng giục hắn đi xem mắt.

Không biết có phải là số nhọ hay không, dù hắn có nhà có xe, nhưng đối tượng nào vừa nghe đến hắn làm ở cửa hàng bán quan tài liền lập tức ngăn cản hắn tiếp tục nói.

Không thì cũng do đối tượng cực kì cực kì không hợp khẩu vị của hắn, như cái cô đối tượng thứ tám kia kìa, bả kêu bả không thích đánh răng, cũng không thích xả bồn cầu, đù má chịu sao nổi, xém chút phun ra luôn.

Bà má hắn liên tục khuyên giải hắn từ bỏ công việc kia đi, hắn làm sao mà chịu đồng ý, công việc này cực tốt cơ mà, việc nhẹ lương cao, khách hàng cũng dễ đàm phán, quan trọng nhất là cả huyện có mỗi một tiệm bán quan tài, không bao giờ lo thiếu khách.

Bị người nhà cả ngày giục đi xem mắt, hắn đến chịu không nổi rồi, đành muối mặt gọi điện cho bạn gái cùng lớp, hỏi xem ai chịu lấy mình.

Hắn đúng là chịu hết nổi việc xem mắt rồi, tốt xấu gì bạn cùng lớp cũng quen biết, kết quả là gọi đến gần 200 cuộc điện thoại, các cô bạn cùng lớp không lấy chồng thì cũng ái ngại công việc của hắn giống mấy cô xem mắt kia.

Lưu Song Thành phẫn uất cầm di động, tùy tiện tìm một số trong danh bạ, màn hình hiện tên Hạ Viên – bạn học lớp 9, mặc kệ chín chín tám mốt gì, ấn gọi luôn, hình như hắn chẳng còn ấn tượng gì về người nọ, nhưng xem tên thì chắc hẳn là con gái nhỉ?

Chữ “Viên” này là 媛 – Nghĩa là mỹ nữ, ông bà nào đặt tên con kì zợ

Người kia nhận điện thoại.

Lưu Song Thành hắng giọng nói: “Alo, Hạ Viên đó hả? Tôi là Lưu Song Thành đây, cô kết hôn chưa vậy? Nếu chưa thì gả cho tôi được không?”

Im ắng, người nọ không phát ra tiếng gì.

Lưu Song Thành sắp xì khói ra khỏi đầu, sẵng giọng nói: “Cô nói đi, có gả hay không, cho tôi một câu trả lời!”

Hạ Viên rụt rè đáp: “Có, có gả, tôi đồng ý gả cho anh.” Tuy là giọng nói rất nhỏ rất nhẹ rất mỏng, nhưng Lưu Song Thành không có nghe nhầm, đây là giọng đàn ông, cho dù không hẳn rất đàn ông, nhưng đúng là đàn ông!

……..

Lưu Song Thành nội tâm tan nát rồi, hắn rốt cuộc nhớ ra người nọ là ai, không phải là tên bóng hay bị bắt nạt trong lớp sao?

Do hồi đó phải thi lên cấp 3, hắn lo học hành, không giao lưu với bạn cùng lớp, nhưng vẫn có chút ấn tượng với bạn học chung lớp cả năm Hạ Viên.

Cũng chẳng hiểu ba mẹ cậu ta nghĩ thế nào, lại lấy cái tên nữ tính như vậy đặt cho con, báo hại cậu ta từ nhỏ đã bị chọc quê, lá gan nhỏ đã đành, vóc dáng không cao, càng lớn tính cách càng giống con gái, mọi người ác ý trêu cậu ta là thằng đàn bà.

Lưu Song Thành mang máng nhớ lại năm đó có một chuyện, lúc Hạ Viên bị hai tên côn đồ ở ngoài sàm sỡ, hắn còn nổi cơn chính nghĩa đánh bạo kéo người ta chạy về trường…

“Khụ khụ, là cậu hả, xin lỗi tôi gọi nhầm số.” Lưu Song Thành xấu hổ giải thích.

Hạ Viên đầu dây bên kia lại im lặng.

“Vậy hả, gọi nhầm số, thì ra là giả? Thì ra tôi đang nằm mơ, chưa có tỉnh lại, tôi thích anh nhiều vậy luôn hả? Nhưng anh đâu có khả năng ở cùng tôi, sao lại khiến người ta mơ như vậy cơ chứ, mệt anh thật đó.” Nói đến đó đầu dây bên kia vang lên tiếng nức nở.

Lưu Song Thành nghĩ bụng, đù má, tên bóng Hạ Viên đó thầm thích mình!

Lưu Song Thành bị dọa giật mình, lập tức cúp máy.

Không có con gái thích thì thôi đi, bỗng dưng có một tên đàn ông chạy đến thích mình, xém chút làm ông mày sợ chết.

Một tuần sau, Lưu Song Thành tiếp tục đau khổ đi xem mắt, nhạt nhẽo ăn cơm cùng đối tượng xem mắt, đột nhiên một người đàn ông cao gầy chạy vào, đưa mắt nhìn khắp nhà hàng, đường nhìn cuối cùng dừng ở phía bọn họ, đùng đùng tiến tới.

Người nọ chính là Hạ Viên.

Hạ Viên đứng ngay trước mắt Lưu Song Thành, mặt mày căng thẳng nói với hắn, “Lưu Song Thành tôi thích anh, tôi muốn gả cho anh.”

Lưu Song Thành: “…….”

Đối tượng xem mắt: “Xin lỗi ngài Lưu, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau, tôi đi đây.”

Lưu Song Thành hít sâu một hơi, lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng trước mặt, “Cậu là ai vậy?”

(2)

“Tôi, tôi, tôi” Lắp bắp mãi chưa ra câu đã bị ngắt lời.

“Cậu rốt cuộc là ai?” Lưu Song Thành nổi cáu.

“Tôi là Hạ Viên nè.” Hạ Viên lí nhí đáp, “Tuần trước anh còn hỏi cưới tôi mà, đừng có nuốt lời chứ.”

Lưu Song Thành sững sờ nhìn anh, hai con mắt như tóe ra lửa.

“Cậu tính làm cái trò gì, không phải tôi đã nói là gọi nhầm số sao?”

Hạ Viên cúi đầu, tủi thân nói: “Anh đòi cưới tôi mà.”

Lưu Song Thành vỗ bàn cái đét, làm cho Hạ Viên trước mặt hết cả hồn.

“Cậu đùa tôi đó hả? Hay muốn tống tiền?”

Hạ Viên lấy hết dũng khí nhìn vào hắn, “Tôi không có.”

Lưu Song Thành huỳnh huỵch đứng dậy đi về phía anh, một tay tóm lấy cổ áo anh.

“Vậy là cậu muốn ăn đập, hử?”

Hạ Viên vươn tay gỡ lấy tay hắn, “Song Thành, đừng làm vậy, tôi khó chịu.”

Nhìn dáng vẻ anh chật vật, Lưu Song Thành không khỏi cười khẩy một tiếng, “Trông cậu thế này còn dám đến chọc tôi, lá gan không nhỏ đâu.”

Hạ Viên như chú thỏ con bị trêu mắt đỏ hồng, “Song Thành, anh đừng như vậy, bỏ tôi ra.”

Lưu Song Thành đẩy mạnh một cái, buông lỏng tay, vì lúc đó trong nhà hàng có kha khá người đang chú ý bên này.

Nhìn Hạ Viên ôm lấy ngực mình như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, Lưu Song Thành không biết làm sao, tình cảnh đó khiến hắn miệng khô lưỡi khô, trong lòng rung động khó tả.

Lưu Song Thành chửi thầm, đù má, tên bóng này còn biết yêu thuật.

Hạ Viên bị bắt nạt phồng má lên, tủi thân nói: “Tôi không thích anh nữa, không gả cho anh nữa.”

Nói xong Hạ Viên hậm hực chạy ra khỏi nhà hàng.

“Nè, Hạ Viên.” Lưu Song Thành chạy theo kéo lấy đối phương.

“Anh làm gì?” Hạ Viên giận dỗi hỏi, anh không nghĩ tới Lưu Song Thành cái người mình thích bao nhiêu năm lại là một kẻ hung dữ vậy.

Lưu Song Thành cũng không biết mình bị sao nữa, thấy tên oắt kia chạy hắn bỗng dưng sợ không nhìn thấy người ta nữa, chắc chắn tên bóng này biết yêu thuật.

Lưu Song Thành nhướn mi, cáu kỉnh hỏi: “Cậu nói đi, cậu bỏ thuốc gì vào người tôi?”

Hạ Viên kinh ngạc nhìn hắn, hỏi vặn lại: “Tôi bỏ thuốc vào người anh làm chi?

“Ai biết được, hay là cậu mê đắm sắc đẹp của tôi, không phải cậu nói thích tôi sao.”

Hạ Viên tức tối gạt tay hắn ra, “Làm gì có, tôi về nhà đây.”

Lưu Song Thành lại đuổi theo tóm lấy tay anh, “Ai biết cậu nói thật hay điêu.”

“Vậy anh định làm gì?”, Hạ Viên ngửa đầu nhìn hắn, mặt đỏ tía tai vì giận.

Trông thấy anh dùng ánh mắt quyến rũ tràn ngập xuân thủy nhìn mình, mặt ửng hồng xấu hổ, Lưu Song Thành vành tai tê rần, đỏ lựng lên, quay đầu giận dữ mắng: “Cậu không được quyến rũ tôi, tôi còn lâu mới bị trúng tà.”

Hạ Viên: “………”

“Vậy anh bỏ tay ra, tôi không quyến rũ anh nữa.”

“Sao cậu không biết liêm sỉ vậy chứ, mấy chuyện quyến rũ này mà đứng giữa đường giữa sá bô bô lên thế.” Lưu Song Thành lại quay sang chỉ trích anh.

Hạ Viên: “………”

Hạ Viên cạn lời dẩu môi, mặc kệ hắn, đi tiếp.

“Cậu mang tôi đi đâu, tôi nói tôi không lấy cậu rồi, tôi đâu có biết cậu là đàn ông.”

“Tôi đâu có đưa anh đi, anh bỏ tay ra là được.”

“Cậu thật là, sau lại nói một đằng làm một nẻo thế, tôi biết là cậu rất thích tôi mà.” Lưu Song Thành mặt trơ trán bóng vô lý đùng đùng nhìn anh nói chuyện.

Hạ Viên mặc kệ hắn.

Đi được một lát, Lưu Song Thành nhàm chán buôn chuyện phiếm.

“Nè, tôi hiện đang bán quan tài, cậu có ngại không?”

“Sao cậu lại thích tôi đến thế hả, tôi bán quan tài cậu cũng không ngại.”

Hạ Viên: “…..” Anh có trả lời hả? Dù là anh vẫn thích hắn thật.

Lưu Song Thành cả đường lải nhà lải nhải kéo tay Hạ Viên theo người ta lên xe, xuống xe, đi thẳng về nhà.

“Sao cậu lại thế này nhỉ, tùy tùy tiện tiện dắt đàn ông về nhà.” Lưu Song Thành mặt mũi thất vọng nhìn anh.

“Nè, anh đừng nói tầm bậy, tôi chỉ đưa anh về nhà thôi.” Hạ Viên giận dữ cãi.

“Xì xì, thông báo lại lần nữa nè, cậu đừng cho rằng cậu thích tôi là tôi phải cưới cậu về, đừng quên cậu là đàn ông đó.”

Hạ Viên cúi đầu chịu thua: “Biết rồi, tôi là đàn ông, chúng ta không có khả năng, anh khỏi cần nhai đi nhai lại.”

Lưu Song Thành lớn tiếng quát, “Sao cậu lại như vậy chứ, đường đường là nam nhi, chuyện này đâu thể tùy tùy tiện tiện bỏ qua!”

Hạ Viên: “Anh chẳng nói anh…”

“Ai nói tôi không được lấy đàn ông chứ, ông đây có phạm pháp đâu.”

“Vậy anh định lấy tôi hả?” Hạ Viên lập tức đỏ mặt, lần này là do xấu hổ.

Lưu Song Thành ngơ ngác nhìn Hạ Viên, đàn ông gần 30 có loại mị lực đặc biệt, nhất là đàn ông ngoại hình thanh tú như Hạ Viên.

Lông mi của Hạ Viên nhấp nháy theo từng nhịp chớp mắt, vô tình làm rung động nhịp tim của Lưu Song Thành.

Tiêu giận xong, Hạ Viên lại khôi phục tính cách hiền lành của mình.

Hạ Viên lí nhí hỏi: “Song Thành, anh ăn gì chưa?” Hình như anh vừa làm loạn bữa cơm trưa của người ta.

Tỉnh táo lại, Lưu Song Thành thầm rủa một câu, “đù má.”

Hạ Viên nghe không rõ, hỏi lại: “Sao cơ?”

“Ban nãy tôi còn chưa gọi món cậu đã chạy tới, cậu nói tôi ăn gì chưa?”

“Vậy tôi nấu cơm cho anh.” Hạ Viên vui vẻ đáp, sau đó vào bếp làm cơm trưa.

(3)

Lưu Song Thành bối rối một chốc, cuối cùng bình tĩnh thở phào một hơi. Hắn ngập ngừng một lát, tay phải chậm rãi đặt lên ngực, luống cuống đặt lên cái đồ đang đập loạn không an ổn kia.

“Rầm” một tiếng, ngoài phòng bếp vang lên tiếng đóng cửa.

Lúc Hạ Viên từ trong bếp chạy ra, chỉ thấy cánh cửa bị đóng, trong nhà chỉ còn mình anh, đáy lòng trống rỗng.

Hạ Viên vô lực ngồi thụp xuống, ôm lấy cánh tay bật khóc tu tu.

Anh biết, bọn họ không có kết quả.

Hạ Viên càng khóc càng khó chịu, nước mắt lã chả rơi xuống đất.

“Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Hạ Viên chùi nước mắt, ngạc nhiên đứng bật dậy.

“Thu tiền nhà.” Người đàn ông ngoài cửa nói như một cái máy.

“Ơ.” Thì ra là chủ nhà, Hạ Viên rút ví đếm 8 tờ tiền bác Mao đưa cho ông.

Đóng cửa lại, Hạ Viên dựa vào cửa ngồi, khóc càng tức tưởi hơn.

“Hức hức, Song Thành, hức hức.”

“Rầm rầm rầm” Lần này tiếng gõ cửa mạnh hơn, Hạ Viên chưa gạt nước mắt đã mở cửa.

“Đù má, đứa nào bắt nạt cậu!” Lưu Song Thành đặt bốn chai rượu mới mua xuống, ân cần hỏi.

“Không phải anh đi rồi sao?” Hạ Viên thút thít hỏi.

“Tôi đi mua rượu, có đi mất đâu, khóc cái gì mà khóc!” Lưu Song Thành đau lòng đặt người ngồi lên sofa, lấy giấy cho anh lau nước mắt.

“Vậy anh đi tiếp hả?” Hạ Viên lại ứa nước mắt.

“Dẹp cậu đi, không được khóc!” Lưu Song Thành không chịu được thấy người khóc, hắn cũng đâu có bắt nạt người ta.

“Có phải đàn bà con gái đâu, nam nhi không dễ rơi nước mắt biết chưa.”

Hạ Viên bị làm cho giật mình, lo chùi nước mắt, nghẹn ngào đáp: “Biết rồi.”

“Không khóc.” Lưu Song Thành mạnh tay lau mặt cho anh.

“Đau.”

“Làm sao nữa?” Lưu Song Thành vô thức đau lòng hỏi.

“Anh mạnh tay quá.” Hạ Viên ngại ngùng đáp.

“Đi làm cơm đi.” Lưu Song Thành đen mặt sai phái.

“Ừm.”

……………

Ăn uống no nê xong, Lưu Song Thành ngồi khểnh trên sofa như đại gia xem vô tuyến.

“Nè, Song Thành, anh không về nhà hả?”

“Không phải cậu không cho tôi về sao?”

Hạ Viên chỉ vào mình: “Tôi á?”

“Ha, chẳng cậu thì ai, cái người vừa khóc bù lu bù loa không cho tôi đi là ai?” Lưu Song Thành lưu manh nhéo cằm anh hỏi.

Hạ Viên né ra, không thèm nhìn hắn, “Vậy, đáp án của anh là gì?”

“Chờ tôi uống hết mấy chai rượu này rồi nói cho cậu.” Hắn phải lên tinh thần đã.

Thế là Hạ Viên ngoan ngoãn ngồi một bên xem hắn uống rượu.

Một chai, hai chai, ba chai, bốn chai, hết sạch cả rượu rồi.

Lưu Song Thành nấc một tiếng, vuốt khuôn mặt bị rượu làm đỏ ửng, quay đầu tìm Hạ Viên.

Hạ Viên lập tức lấy chiếc khăn lông vắt nước lau mặt cho hắn, thuận tay đưa thêm cốc nước.

Lưu Song Thành vừa uống nước vừa chống mắt nhìn anh, trông như sắp bò lên người anh.

Hạ Viên thấy hắn như vậy, ớn nổi da gà.

“Song Thành, anh sao rồi?”

“Cậu mà là phụ nữ thì giờ này đã sinh con cho ông đây rồi.”

Hạ Viên lòng chùng xuống, quả nhiên hắn muốn cự tuyệt mình.

“Xem ra đời này tôi xác định là không có con rồi.” Lưu Song Thành tiếp tục nói.

Hạ Viên không dám tin nhìn hắn, đón lấy nụ hôn nóng bỏng của Lưu Song Thành.

“Em lại còn quyến rũ tôi, thật sự cho rằng ông đây không chén em luôn, hả?” Lưu Song Thành không nhiều kinh nghiệm tiếp tục hôn anh.

Dùng miệng gặm l**m khắp mặt người ta một hồi, Lưu Song Thành mới xoay lưng người ta lại ôm vào lòng nói: “Tôi nhất định là bị tên nam hồ ly nhà em hút hết tinh khí rồi mới để cho em quyến rũ tôi.”

Hạ Viên vui vẻ đáp lại: “Ừ, là em quyến rũ anh.”

“Cũng may mẹ tôi đông con, không cần tôi cho thêm đứa cháu.”

“Ừm.” Vậy ổn rồi.

“Em cũng không tệ.”

“Hử?” Hạ Viên ù ù cạc cạc.

“Ngoại hình không tệ, làm cơm không tệ, cũng không ghét bỏ tôi, lại còn thích tôi đến vậy.”

Hạ Viên cũng không khách khí nhận lời khen, “Ừm.”

“Hai chúng ta cùng chung sống đi.” Lưu Song Thành quay người kia về phía mình.

Hạ Viên gật đầu nghiêm túc, “Vâng.”

Hai người cùng vui vẻ cười rộ lên.

“Lại hôn cái nữa.” Lưu Song Thành ấn người nọ xuống sofa ra sức hôn.

“Ừm, ư…”

Hoàn

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here