Tiểu thần tiên hệ liệt – CHƯƠNG 85

0
124

Thấy Sao Chổi Nhỏ không nhúc nhích, Liên Phong ân cần nói: “Làm sao vậy?”

Sao Chổi Nhỏ lui về sau một bước: “Không muốn tắm.”

“Không tắm ngủ không thoải mái, cũng không vệ sinh.” Liên Phong rất có kiên nhẫn dò hỏi, “Tại sao không muốn tắm?”

Sao Chổi Nhỏ cau mày: “Rửa ráy mới không thoải mái, như đánh nhau.”

Mỗi lần rửa ráy đều bị chủ nhân cưỡng ép ấn vào trong bồn tắm, xả nước xoa xà phòng xong lại cuồng xả nước làm liền một mạch, còn thỉnh thoảng phụ trợ dùng mấy câu nói uy hiếp: “Không được nhúc nhích”, “Lại cử động một cái thử xem”, “Ta muốn rút lông đuôi của ngươi”, Sao Chổi Nhỏ mỗi lần đều líu lo ngoan cường phiến cánh chống lại chính sách tàn bạo của Thẩm Hành Vân, còn phun chân hỏa, cùng Thẩm Hành Vân đồng thời hạ giới cho đến bây giờ đã dùng chân hỏa chọc thủng vài cái bồn tắm…

“… Còn có, nước xối lên lông chim không thoải mái.” Sao Chổi Nhỏ tiếp tục liệt kê, “Lông chim của tôi tất cả đều là lửa.”

Liên Phong vùi đầu sửa sang lại đống đồ của Sao Chổi Nhỏ mua về, tháo logo đóng gói, cái nào cần giặt thả một đống, cái nào có thể trực tiếp mặc thả một đống, vừa làm vừa hoà khí mà khuyên: “Phượng Hoàng hình thái dính nước sẽ có chút không thoải mái, thế nhưng hình người cũng không tồn tại vấn đề này, cậu có thể dùng hình người thử một chút xem, tôi cũng sẽ không cưỡng bách cậu, còn không thích sẽ không tẩy.”

Sao Chổi Nhỏ vẫn là rầm rì nỗ lực trốn tránh: “Ngược lại tôi chính là sợ rửa ráy…”

“Vậy không… tôi cùng cậu tắm.” Liên Phong thần sắc cực kỳ thuần lương mà đề nghị, “Như vậy sẽ không sợ, có được hay không?”

Vừa nghe đến sợ có người bồi tiếp, Sao Chổi Nhỏ trong lòng nhất thời chân thật không ít!

Vì vậy hắn gật gật đầu: “Được a.”

“Vậy tôi đi mở nước.” Liên Phong vẫn duy trì mỉm cười hiền lành, đem cái quần mới bỏ lại không quản đứng dậy bước nhanh vào buồng tắm.

Nhìn qua tựa hồ có hơi sốt ruột…

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, một lát sau, âm thanh Liên Phong truyền đến: “Đến đây đi, nước được rồi.”

Sao Chổi Nhỏ chậm rãi cọ qua, nhưng vừa vào cửa liền bị bồn tắm lớn trong phòng tắm hút đi toàn bộ lực chú ý.

Làm một Ma Tước vô cùng chú trọng sinh hoạt hưởng thụ, Liên Phong thu xếp trong phòng tắm là một cái bồn tắm mát xa cao cấp đại khí, bên trong có hai phần ba nước, ngọn đèn nhỏ dưới đáy bồn tắm không ngừng biến hóa hào quang bảy màu, đem nước bên trong chiếu rọi sóng nước lấp loáng, trên mặt nước còn bay cánh hoa hồng tươi đẹp, phong cách vô cùng phù hoa huyễn lệ!

“Oa ——” Sao Chổi Nhỏ không phụ sự mong đợi của mọi người mà kinh ngạc.

Dù sao thiên tính của hắn chính là đối với các loại sự vật mỹ lệ đều không có sức đề kháng.Đặc biệt là mặt của mình…

“Anh lúc thường là tắm như thế sao?” Sao Chổi Nhỏ trên mặt viết đầy hai chữ “Ước ao”, đôi mắt lấp lánh hữu thần mà nhìn bồn tắm phát ra hào quang bảy màu.

Nếu như là tắm như thế mình ngược lại thật ra có thể thử xem! Thu thu!

“Lúc thường không có.” Liên Phong bật cười, mở hai tay phô bày vóc người một chút cao to kiện mỹ, “Tôi không quá thích hợp để tắm.”

Cho nên nói cái bồn tắm phù hoa huyễn lệ này hoàn toàn chính là vì Sao Chổi Nhỏ chế tạo riêng.

“Nước ấm rồi, bắt đầu đi.” Liên Phong nói.

Vì vậy hai người bắt đầu mặt đối mặt cởi quần áo, bầu không khí thành đam mê, quả thực phảng phất hình ảnh hiện trường quay GV…

Rất nhanh, Liên Phong đem lớp quần áo cuối cùng ném vào sọt, cả người trần trụi đứng trước mặt Sao Chổi Nhỏ. Bồn tắm dâng lên hơi nước cùng vị ngọt thơm ngát của hoa, Sao Chổi Nhỏ con ngươi xoay vòng vòng chuyển loạn, vừa muốn nhìn liền không tiện nhìn, hai gò má một đường màu phấn hồng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được xâm nhiễm đến cổ.

Liên Phong ôn nhu trêu nói: “Thẹn thùng cái gì, đều là nam.”

Nói chuẩn xác là, đều là yêu quái.

Sao Chổi Nhỏ tiểu tâm dực dực liếc cái kia của Liên Phong một chút, nuốt một ngụm nước bọt không lên tiếng.

Chỉ là cái dùng để đi tiểu mà thôi tại sao liếc mắt nhìn sẽ cảm thấy mê muội…

Tiểu Phượng Hoàng không hề thường thức hoàn toàn không hiểu.

Liên Phong ho khan che giấu ý cười bỡn cợt, vặn công tắc vòi hoa sen, chỉnh nước ấm, sau đó gọi Sao Chổi Nhỏ: “Trước sơ tẩy đơn giản, sau đó tiến vào bồn tắm.”

Sao Chổi Nhỏ tại chỗ cũ bất động, Liên Phong nắm chặt cổ tay hắn, đi tới vòi hoa sen, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Tôi cũng không biết tại sao, ” Sao Chổi Nhỏ ngay thẳng nói, “Đột nhiên liền run chân.”

Liên Phong điều động lực ý chí toàn thân nín cười, nghiêm túc nói: “Nhất định là đi dạo cả ngày mệt mỏi, khẩn trương đi tắm một cái, rồi giải lao.”

Sao Chổi Nhỏ mềm nhũn đến gần, thử thăm dò nước ấm xông tới cánh tay, yên lòng hạ xuống kết luận: “Trên người không phát hỏa, dính nước cũng không khó chịu.”

“Đương nhiên, lúc tôi ở hình thái Ma Tước cũng không thích bị nước thấm ướt nhẹp lông chim, thế nhưng hình người thì không thành vấn đề.” Liên Phong điều chỉnh lối đứng, dòng nước thuận đường nét cơ nhục chập trùng lướt qua, làm da thịt vàng nhạt hiện lên óng ánh mà gợi cảm.

“Cậu cũng đến đây.” Hắn nói.

Sao Chổi Nhỏ nghe lời mà để cho mình hoàn toàn bại lộ dưới vòi hoa sen, thỉnh thoảng liếc trộm Liên Phong một cái, sau đó lúc Liên Phong nhìn lại thì vờ như không có chuyện gì xảy ra huýt sáo mặt đỏ hồng nhìn về phía khác, phi thường dối trá.

“Cảm giác thế nào?” Liên Phong hỏi.

“Không… Không sai.” Sao Chổi Nhỏ toàn bộ tâm tư đều đặt ở trên người Ma Tước tiên sinh, hồn nhiên quên mất rửa ráy mà chính mình ghét nhất, mơ mơ màng màng dưới vòi hoa sen đứng một hồi lâu, dòng nước ấm áp lướt qua da dẻ, vừa thoải mái vừa thích ý, là trải nghiệm hoàn toàn khác với lúc trước, Sao Chổi Nhỏ dần dần buông lỏng thân thể, đối với chuyện này càng ngày càng không kháng cự.”Vậy thì tiến vào thử một chút đi.” Liên Phong chỉ chỉ bồn tắm, “Tôi lại sơ tẩy một chút.”

Sao Chổi Nhỏ nhảy vào trong bồn tắm từ từ ngồi xuống, trong hào quang bảy màu chiếu rọi vớt lên một nắm cánh hoa hồng, cúi đầu ngửi một cái, con mắt màu vàng óng thích ý híp lại: “Thật sự thật thoải mái.”

Liên Phong cười khẽ một tiếng, đóng vòi hoa sen, thấp giọng nói: “Tôi muốn đi vào.”

“Anh tiến vào đi.” Bồn tắm rất lớn, hai người đồng thời ngồi toàn bộ không thành vấn đề, Sao Chổi Nhỏ nhường ra chút không gian.

Liên Phong lông mày nhíu lại, tự tiếu phi tiếu nói: “Tôi đi vào thật đó?”

“Tiến vào a, mau vào.” Sao Chổi Nhỏ đơn thuần thúc giục.

Liên Phong lộ ra một nụ cười đam mê, nhảy vào bồn tắm, cùng Sao Chổi Nhỏ mặt đối mặt ngồi xuống. Hai người chân sát bên chân, da thịt dán vào nhau, cảm giác nhẵn nhụi bóng loáng ảnh hưởng biến càng thêm rõ ràng, thêm vào hoa hồng làm nổi bật bầu không khí Thần khí, khí tức mập mờ mãnh liệt gần như sắp hóa thành thực thể.

“Tôi… Tôi cảm giác thật kỳ quái.” Sao Chổi Nhỏ ấn lại l*ng ngực của mình, nỗ lực thở dốc.

Tôi sắp hít thở không thông!

Liên Phong kéo dài âm điệu, chậm rãi hỏi: “Hả?”

“Tôi thở không ra khí.” Sao Chổi Nhỏ liền nhu nhu bụng nhỏ, thẳn thắn kể rõ cảm thụ của mình, “Hơn nữa bụng dưới như có một dòng nước nóng đi xuống!”

Thân thể nhân loại thật kỳ quái.

“…” Liên Phong che miệng ho khan một tiếng, đổi chủ đề, “Đi một ngày, chân chua sao?”

“Không chua.” Sao Chổi Nhỏ lắc đầu.

Phượng Hoàng thể lực vô cùng mạnh mẽ, hóa thành hình người cũng giống vậy, đi dạo phố như thế này hoàn toàn không mệt.

“Hiện tại không chua, sáng sớm ngày mai không chừng sẽ chua, trước khi ngủ cần nhu nhu.” Liên Phong thân thiết mỉm cười, thân thủ ấn lên cái đùi trắng của Sao Chổi Nhỏ, “Tôi mở cửa tiệm có học qua xoa bóp, người, động vật, đều học.”

Bàn tay ấm áp dày rộng toàn bộ che ở trên đùi Sao Chổi Nhỏ, chính trực mà đẩy chen nắn bóp, lực đạo vừa phải, ấn đến vừa đúng, thuận cái đùi lớn một đường hướng phía dưới thả lỏng cơ nhục cùng huyết quản, nếu như xem là xoa bóp cũng thực sự giảm bớt mệt nhọc, nhưng Sao Chổi Nhỏ không chỉ không có thanh tĩnh trái lại cả người đều banh trực, chân cơ nhục cứng ngắc đến đáng sợ, hai cánh môi thật mỏng vô tội khẽ run, trên má đỏ bừng càng rõ ràng.

“… Dừng lại! Tôi, bụng dưới của tôi có thật nhiều thật nhiều nhiệt lưu tại đi xuống!” Sao Chổi Nhỏ đứng ngồi không yên vặn người, không chờ Liên Phong đáp lại, liền rầm một tiếng đứng lên, mặt đỏ tới mang tai mà bưng hạ thân bước ra khỏi bồn tắm, sau đó tiện tay xé khăn lông như một cơn gió lao ra khỏi buồng tắm.

Hết thảy đều nhanh chớp mắt!

Liên Phong lẻ loi mà ngồi ở trong nước, khuôn mặt kiên nghị anh tuấn cùng cơ nhục màu vàng nhạt phồng lên phối hợp với cánh hoa hồng chăm chỉ không ngừng biến đổi trong ánh đèn bồn tắm, tình cảnh càng hiếu kỳ.

“Ha ha…” Liên Phong run lên một hồi, khuỷu tay chống lên thành bồn tắm, đỡ trán nở nụ cười.

Vốn là muốn nhân cơ hội đem vật nhỏ kia ăn sạch… Quả nhiên vẫn là quá cuống lên.

Mà cùng lúc đó, hồ đồ vô tri Tiểu Phượng hoàng đã lạc mất phương hướng rồi.

Một đường vọt vào phòng ngủ, hắn lau khô người, sau đó trần như nhộng mà ngồi ở bên giường, hai cái chân mở ra, hai tay ôm ngực, sắc mặt đau xót mà nhìn chăm chú vào bộ phận bình thường chỉ dùng để đi vệ sinh.

“Thoạt nhìn thật giống như sưng quá lớn, hẳn là bong bóng, trước tiên đâm một chút thử xem.” Sao Chổi Nhỏ bản năng cảm thấy được chuyện như vậy không nên hỏi Liên Phong, vì vậy chính mình trầm ổn mà phân tích, run rẩy mà duỗi ra một ngón tay, hướng đinh đinh thăm dò qua.

Tuy rằng thường thường nhìn lén mỹ thiếu niên thay quần áo và vân vân, thế nhưng Sao Chổi Nhỏ kỳ thực đều là xuất phát từ thưởng thức cái đẹp sự vật, chưa từng có mang theo t**h d*c hàm xúc.

Huống hồ trước vẫn luôn là thuộc về phạm trù ấu tể, coi như tâm lý rõ ràng phần cứng cũng theo không kịp…

“Tê…” ngón tay Sao Chổi Nhỏ thành công chạm được cái kia của chính mình.

Một trận ngứa ngáy so với bị Liên Phong dán vào lỗ tai nói còn tê hơn trong nháy mắt bao phủ toàn thân, sảng khoái đến Sao Chổi Nhỏ run run một cái.

“A… Thật kỳ quái.” Tại bản năng điều động, Sao Chổi Nhỏ chóng mặt mà đem cái kia toàn bộ nắm chặt, lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của Liên Phong, Sao Chổi Nhỏ ngơ ngác, thân thể trước tiên với đại não phản ứng, chui vào trong chăn, chỉ lộ ra hai cái chân.

Không biết tại sao chính lại cảm giác xấu hổ!

“Nhanh như vậy liền ngủ?” Liên Phong đi tới bên giường, môi vừa lộ vẻ một tia cười ý vị thâm trường.

“Hô…” Sao Chổi Nhỏ dối trá đánh cái khò khè, sau đó đem hai cái chân cấp tốc co vào trong chăn, cả người đều không chê vào đâu được!

Liên Phong dở khóc dở cười lắc đầu một cái: “Thằng nhóc ngốc.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here