Tiểu thần tiên hệ liệt – CHƯƠNG 68

0
117

Diệp Phi Chu ngơ ngác mà nhìn chằm chằm dây tơ hồng, lại bắt đầu sờ sờ, ngón tay chạm qua dây tơ hồng không có cảm giác nào, lại như mò không khí.

Dây tơ hồng hữu hình mà không chất, phảng phất đến từ một thế giới khác.

Thẩm Hành Vân nhợt nhạt nở nụ cười, giơ tay trước mắt Diệp Phi Chu quơ quơ, nói: “Có nghe anh nói không, bảo bối?”

“… Có.” Diệp Phi Chu một mặt không thể tin gật gật đầu, lực chú ý tựa hồ hoàn toàn bị dây tơ hồng hấp dẫn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn Thẩm Hành Vân thở dài nói, “Dây này em không sờ được!”

“Dây tơ hồng không phải đồ vật nhân gian, tuần hoàn cũng không phải theo quy tắc nhân gian.” Thẩm Hành Vân kiên nhẫn giải thích, lập tức quay người chạy vài bước, cùng Diệp Phi Chu mở ra một khoảng cách, vừa nãy độ dài dây tơ hồng còn vừa vặn lập tức theo Thẩm Hành Vân kéo dài, nhưng độ lớn không thay đổi, thứ hai Diệp Phi Chu cũng hoàn toàn không có cảm giác cổ tay bị lôi kéo.

Dây tơ hồng như một cái huyễn ảnh hư vô xa vời, nhưng cũng chân thật liên kết hai người.

“Hiện tại tin chưa?” Thẩm Hành Vân đi về trước mặt Diệp Phi Chu, hai tay vòng lấy eo thon thiếu niên, để thân thể hai người thân mật mà thiếp hợp lại cùng nhau, “Anh thật sự là thần tiên, em mượn sức mạnh của anh mới có thể nhìn thấy dây tơ hồng.”

Diệp Phi Chu nhẹ nhàng mà gật đầu một cái, vẫn là không thể tin được: “Nhưng mà anh không một chút nào giống thần tiên a…”

“Em cảm thấy thần tiên cần phải là bộ dạng gì? Cưỡi tiên hạc lão đầu râu bạc?” Thẩm Hành Vân trong mắt nổi lên ý cười, cúi đầu hôn khóe môi Diệp Phi Chu một cái, nửa đùa nửa thật nói, “Thần tiên cũng phải rất nhanh thức thời a, bảo bối.”

“…” Diệp Phi Chu đầu óc đã bị hiện tượng tự nhiên trộn lẫn thành một đống hồ dán, ngơ ngác gật gật đầu.

Kỳ thực cũng không phải chưa từng hoài nghi.

Có thể như thường thao túng may mắn, Diệp Phi Chu vẫn cảm thấy hắn tuyệt đối không phải người bình thường, chỉ là…

Một khi ý thức được tất cả chỉ là một giấc mộng, giấc mộng sẽ tỉnh…

Thần linh chấp nhận một khi nói ra, sẽ mất đi hiệu lực…

Bị người đánh cá nhìn thấu ốc đồng cô nương rốt cuộc không còn xuất hiện, canh cửi tiên hạc bị nhòm ngó liền một đi không trở lại…

Tâm thành thì lại linh.

Không thể nói ra.

Sự vật hoặc huyền diệu kỳ dị, tựa hồ đều không ngoại lệ, là sợ bị nói toạc, từ chối ánh mắt tò mò của người phàm.

Cho nên, mỗi khi ở trong lòng không nhịn được nghi hoặc “Nhân loại làm sao có khả năng thật sự may mắn đến trình độ như thế này, hơn nữa còn mang truyền nhiễm”, Diệp Phi Chu đều sẽ nhanh chóng chuyển ý nghĩ, không ngẫm nghĩ, cũng không hỏi Thẩm Hành Vân, sợ mình lỗ mãng sẽ lơ đãng chặt đứt hiện thực cùng u huyền, để cho mình tỉnh lại phát hiện Thẩm Hành Vân chỉ ở trong giấc mộng mà thôi.Nguyên lai là thần tiên… Diệp Phi Chu không nhịn được ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm thật dài, làm sao có khả năng cùng quả thế chi gian nhanh chóng tìm được cân bằng.

“Cho nên, anh mới vừa nói đều là thật…” Thẩm Hành Vân ôm Diệp Phi Chu đem người nhẹ nhàng quơ quơ, dán vào lỗ tai của hắn thấp giọng thúc giục, “Tha thứ cho anh có được hay không?”

“… Ân.” Diệp Phi Chu khẽ đáp lời, nhéo vạt áo Thẩm Hành Vân, lau mặt hoa miêu của mình một cái cho hả giận, cổ rồi hai gò má, mang theo một điểm ghen tuông hỏi, “Thế nhưng… Tự nhiên Lê Khải An là nhiệm vụ của anh, như vậy tương lai hắn nhất định còn sẽ có lúc cần anh, thời điểm đó, còn có thể như ngày hôm nay không?”

“Tuyệt đối sẽ không.” Thẩm Hành Vân thật sâu nhìn chăm chú Diệp Phi Chu khóc đỏ hai mắt, ngữ khí kiên định nói, “Anh nghĩ tới biện pháp giải quyết, cho anh một chút thời gian, ngày hôm nay là lần duy nhất, cũng là lần cuối cùng, tin tưởng anh.”

“Vậy em còn có một vấn đề.” Diệp Phi Chu bị ánh mắt nóng rực của Thẩm Hành Vân nhìn đến hai gò má nóng lên, cúi đầu ngượng ngùng nhìn chằm chằm dây tơ hồng trên cổ tay chính mình, nhỏ giọng nói, “Anh đối với Lê Khải An tốt như vậy, hắn sẽ không thích anh chứ? Em chính là như vậy thích anh…”

Cho dù có dây tơ hồng cũng vẫn không thể không đề phòng!

Thẩm Hành Vân bật cười, đem tiểu bình dấm chua Diệp Phi Chu ôm càng chặt hơn: “Không thể nào, hắn không biết sự tồn tại của anh, anh chỉ là trong bóng tối trợ lực mà thôi, huống hồ… Hắn và nguyệt lão mới là một đôi.”

“Nguyệt lão cũng biết yêu sao?” Diệp Phi Chu tò mò mở to hai mắt, phảng phất nghe tiên giới bát quái, “Nguyệt lão rất già sao?”

“Bất lão, kỳ thực nghiêm ngặt mà nói, nguyệt lão chỉ là một thân phận tượng trưng, trên thế giới này có rất nhiều nguyệt lão, anh nói nhìn qua so với em lớn hơn không được bao nhiêu.” Thẩm Hành Vân giải thích, chợt nhớ tới chuyện thú vị, nhẫn cười nói, “Đúng rồi, kể cho em trò cười, Lê Khải An thật ra là thể chất đặc thù ngàn năm khó gặp, dây tơ hồng đối với hắn không có hiệu lực, hắn mỗi một đời đều là cô độc… Cho nên nguyệt lão vì theo đuổi hắn, tất cả các loại thủ đoạn đều dùng hết, hắn còn đan áo lông cho Lê Khải An nữa.”

Diệp Phi Chu cũng không nhịn được phốc mà cười ra tiếng.

Thân là nguyệt lão, còn muốn đích thân theo đuổi người ta, còn muốn tự tay đan áo lông…

Kia nguyệt lão nên phải có ý gì rồi! ?

“Thần tiên cũng không phải vạn năng, chúng ta chỉ có thể ở bên trong quy tắc làm một ít chuyện đặc biệt, khiến duy trì vận chuyển bình thường…” Thẩm Hành Vân xa xôi mà thở dài, đầu ngón tay đặt trên lúm đồng tiền nhỏ của Diệp Phi Chu nhẹ nhàng lau một cái, âm thanh nhu hòa mà trầm thấp, “Em cười rộ lên lúm đồng tiền thật là đẹp mắt, sau này anh chỉ cho em cười.”

Diệp Phi Chu nghe vậy, nghiêm túc ho khan một tiếng bản khởi khuôn mặt nhỏ, đem hai cái lúm đồng tiền nhỏ dấu đi, lãnh khốc nói: “Em còn có một vấn đề trọng yếu nhất.”

“… Em nói đi.” Thẩm Hành Vân nhìn ra được Diệp Phi Chu trên thực tế đã nguôi giận, vì vậy liền một tay che chở sau gáy Diệp Phi Chu, một tay đem người hướng trên vách tường nhẹ nhàng đẩy một cái, chính mình nghiêng người lên, đem Diệp Phi Chu cầm cố tại góc tường chật hẹp, hôn vào trán Diệp Phi Chu, liền chậm rãi hướng phía dưới, cơ hồ đem cả khuôn mặt đều hôn một lần, không có bao nhiêu t**h d*c sắc thái, mà là mang theo tràn đầy yêu thương cùng quyến luyến.”Cái kia…” Diệp Phi Chu hai chân có chút mềm yếu, khuôn mặt vẫn cứ nghiêm túc, “Anh làm thế nào đem vận may truyền cho Lê Khải An ? Anh có phải là lén lút hôn hắn ?”

Một trận ngắn ngủi trầm mặc, Thẩm Hành Vân quay đầu xoạt mà cười ra tiếng, cả người tràn đầy đam mê chi thiếu đánh.

Diệp Phi Chu tức giận đến nghiến răng: “Em biết mà!”

“Em biết cái gì?” Thẩm Hành Vân thoáng nhướn mi, duỗi ra ba ngón tay chỉ lên trời, “Không có, anh thề, anh chỉ hôn em thôi.”

“Ý của em là, em liền biết lúc trước anh gạt em!” Diệp Phi Chu tức giận đếm kỹ tội trạng của Thẩm Hành Vân, “Cái gì sờ một chút quản mười giây đồng hồ, hôn một chút quản một canh giờ, thượng… Cái kia một lần quản một ngày, cái gì dịch trao đổi mới có thể may mắn đến lâu…”

“Ha ha ha!” Thẩm Hành Vân cười đến vai thẳng run, lông mi phóng hạ ý cười dịu dàng, khiến cặp mắt xinh đẹp càng đen đặc thâm thúy, “Em thật sự tin sao, bảo bối?”

Diệp Phi Chu khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên: “Em không ngốc, đương nhiên không tin, em biết chắc còn có biện pháp khác, anh nói đều là gạt em.”

Thẩm Hành Vân muộn tao mà cười: “Chỉ cần thần lực của anh che chở trong phạm vi, đồng thời anh có ý nguyện, là có thể lan truyền số mệnh, lan truyền bao nhiêu quyết định bởi em ở trong phạm vi này bao lâu, mà phạm vi này ước chừng là ba mét.”

Diệp Phi Chu lườm hắn một cái, từng chữ chậm rãi nói: “Em biết mà, tên lừa gạt.”

“A?” Thẩm Hành Vân cúi đầu, cùng Diệp Phi Chu cái trán cọ cọ, cười xấu xa nói, “Em nếu biết… Sao còn cam tâm tình nguyện bị anh lừa gạt? Có phải là em cũng muốn bị anh hôn.”

Diệp Phi Chu ấp úng một hồi lâu, mới căm giận mà nghẹn ra một câu: “Em, em đây không phải là không có cách nào khác sao, lưu manh.”

Thẩm Hành Vân không thành thật mà xoa bóp eo hắn: “Biết là lưu manh ngươi còn yêu thích?”

Diệp Phi Chu đùng một cái vỗ bỏ tay hắn, khẩu thị tâm phi nói: “Không lưu manh, em càng thích.”

“Vậy không được, ” Thẩm Hành Vân lấy môi vuốt ve môi Diệp Phi Chu, bốn mảnh mềm mại đè ép cọ làm bên trong hơi biến hình, vẫn duy trì như gần như xa hôn môi, Thẩm Hành Vân nói nhỏ, “Anh muốn ôm em, muốn hôn em, muốn nghe hơi thở của em, muốn đụng chạm thân thể của em, môi của em, tóc của en, eo của em, tay em…”

“… Không muốn nắm nơi này a!” Đang say sưa tâm tình, Diệp Phi Chu cực kỳ tâm mệt mà đem móng heo thần tiên từ trên mông mình đẩy ra.

Quả thực muốn hướng thiên đình trách cứ!

“Anh muốn nghẹn chết.” Thẩm Hành Vân ủy khuất nói, “Dục hỏa đốt người.”

“Kìm nén.” Diệp Phi Chu vô cùng lãnh khốc, “Anh không thể cùng em đàm luận hai ngày tình yêu thuần khiết sao?”

Rõ ràng là có chứa kỳ huyễn sắc thái vườn trường mối tình đầu, theo lý thuyết là phải đánh tới “Ngây thơ”, “Ngây ngô”, “Lãng mạn” các loại nhãn mác, đáng thương Diệp Phi Chu lại phải mỗi ngày phòng bạn trai như sói của mình…

“Không thể.” Thẩm Hành Vân kiên định bác bỏ đề nghị này, mặt lộ vẻ ưu thương nói, “Anh chờ em lâu như vậy, nhớ em lâu như vậy, có thể nhịn được không đem em ăn no căng diều cũng đã là cực hạn.”

“Bao lâu a?” Diệp Phi Chu linh quang lóe lên, bỗng nhiên nghĩ đến một cái vấn đề vô cùng trọng yếu, “Em còn chưa hỏi anh, anh nếu là thần tiên… Tại sao phải yêu em? Lẽ nào em…”

“Kỳ thực em biết.” Mặt trời dần dần về hướng tây, tia nắng chiều cuối cùng trong hẻm nhỏ cũng bị bóng tối thay thế, bốn phía tất cả cảnh vật trong phút chốc rơi vào yên tĩnh an bình, cùng tiếng tim đập kích trứ màng tai chính là âm thanh trầm thấp của Thẩm Hành Vân, “Em thường dùng câu nói này tự giễu, chỉ là em không biết, đó là thật.”

“Ha ha…” Diệp Phi Chu nhớ tới chính mình thường dùng câu nói kia, mở to hai mắt không thể tin nói, “Em sẽ không phải thật sự là suy thần tái thế chứ?”

Thẩm Hành Vân đau xót gật đầu: “Thật sự.”

Diệp Phi Chu:…

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here