Tiểu thần tiên hệ liệt – CHƯƠNG 57

0
126

Diệp Phi Chu lườm hắn một cái, kéo dài từng chữ nói: “Không cân nhắc.”

Dứt lời, liền nói với tài xế: “Chú Lý, giúp cháu gọi taxi.”

Quanh năm tao ngộ xe bị chết máy, chú Lý đã sớm bắt đầu hoài nghi nhân sinh, bất đắc dĩ lau mồ hôi: “Được rồi, thiếu gia, bất quá thời gian này rất khó đón được.”

Thẩm Hành Vân ngay thẳng xen vào nói: “Cậu xui xẻo như vậy khẳng định không gọi được.”

Diệp Phi Chu mặt tối sầm:…

Càng hiểu ý một đòn.

Thẩm Hành Vân một mặt thành khẩn: “Lên xe của tôi đi, còn làm phiền sẽ bị muộn.”

Diệp Phi Chu liếc nhìn thời gian trên điện thoại di động, mặt lạnh không nói lời nào.

Vẫn còn nằm ở trong thời kì phát triển nên cái đầu vẫn không tính là cao, đứng thẳng chỉ tới cằm Thẩm Hành Vân. Thẩm Hành Vân hai tay cắm ở trong túi quần, nửa người trên nghiêng về phía trước một chút, để tầm mắt cùng Diệp Phi Chu bằng phẳng chỉnh tề, mang theo hơi thở mùi bạc hà nhàn nhạt nhẹ nhàng đánh vào bên môi Diệp Phi Chu, ánh mắt đen láy ý cười dịu dàng, nói: “Không dám lên xe của tôi? Sợ?”

“Ai sợ anh.” Diệp Phi Chu khinh thường nở nụ cười, để chứng minh chính mình không có sợ sệt, từ ghế sau xe nhấc lên cái đệm lót, chậm rãi đi tới xe Thẩm Hành Vân.

Thẩm Hành Vân ân cần giúp hắn mở cửa xe, trong lúc Diệp Phi Chu khó khăn hướng trên xe đã lấy tay đỡ lấy eo hắn đẩy một cái.

“Tôi tự lên, đừng đụng tôi.” Diệp Phi Chu đề phòng mà đẩy tay Thẩm Hành Vân ra.

Vô cùng giống một lưu manh đấu trí cùng một thiếu nữ…

Thẩm Hành Vân phát ra một tiếng cười khẽ, hai tay giương cao làm dáng đầu hàng.

Nhà Diệp Phi Chu cách trường học không xa, lái xe khoảng chừng mười phút, trên đường trong xe một mảnh trầm mặc, qua một hồi lâu, Thẩm Hành Vân đột nhiên đánh vỡ trầm mặc nói: “Biết tại sao tôi lái Hãn Mã không?”

Diệp Phi Chu không hứng thú lắm: “Không biết.”

Thẩm Hành Vân âm điệu ôn nhu: “Vì cậu.”

“Tôi không thích loại xe này.” Ỷ vào Thẩm Hành Vân không nhìn thấy, Diệp Phi Chu mạnh mẽ lườm một cái.

“Xe này tính an toàn rất tốt, ” Thẩm Hành Vân miệng lưỡi lưu loát, không khác gì người tiếp thị xa, “Xe này coi như săm lốp bị đâm thủng cũng có thể kiên trì chạy 50 km trở lên, hơn nữa động lực mạnh mẽ, rơi vào lầy lội chỉ cần có một cái bánh xe chấm đất là có thể chạy, bốn bánh độc lập tránh chấn động, có thể chịu đựng độ xung kích cao 50 mét, không thấm nước, có thể an toàn xuyên qua 076 mễ nước sâu, hơn nữa đi lên độ cao tới 60%, rơi vào hố to cũng không sợ…”

Diệp Phi Chu lười biếng nói: “Không mua, cảm ơn.”

Thẩm Hành Vân nở nụ cười: “Chính là vì kẻ xui xẻo như cậu, kết quả cậu còn không cho tôi tái.”

Diệp Phi Chu khẽ hừ một tiếng, không cho ý kiến.

Lần đầu tiên gặp mặt không phải mở cái này, nói tới như là vì ai mà đổi xe.Buổi sáng trên đường có chút kẹt xe, cách thời gian vào học chưa tới mười phút.

Diệp Phi Chu cọ đến cửa xe, mở cửa xe đang muốn xuống, lại bị Thẩm Hành Vân chặn lại.

Một cái cánh tay luồn vào cửa xe, bàn tay nhẹ nhàng đẩy vai Diệp Phi Chu một cái, đem người ấn định ở trên lưng, ngay sau đó, Thẩm Hành Vân cả nửa người đều dò trong xe, một cái chân đạp ở bên chân Diệp Phi Chu, mùi nước hoa không nói lời nào mà quấn lấy.

“Làm gì?” Diệp Phi Chu sợ hết hồn, đưa tay đẩy.

Thẩm Hành Vân không nói, một tay bắt được cổ tay Diệp Phi Chu, một tay nắm chặt cái cằm thật nhọn, không nói hai lời mà hôn xuống.

Bốn mảnh bờ môi vững vàng dính vào cùng nhau, lực đạo kịch liệt làm đôi môi mềm mại đều biến hình, Diệp Phi Chu lòng rối như tơ vò, muốn tránh thoát, nhưng Thẩm Hành Vân tay như kìm sắt, thêm vào Diệp Phi Chu trên người còn có thương tổn không dám phát lực, hoàn toàn không có cách nào tránh thoát mảy may, cũng không thể lui được nữa.

Hoảng loạn một hồi, Diệp Phi Chu bản năng há mồm kêu lên: “Thả ra…”.

Diệp tiểu thiếu gia đơn thuần hoàn toàn không nghĩ tới chính là, chính mình há miệng, đổi lấy là đối đãi càng thêm kịch liệt, đầu lưỡi chạm nhau mang tới mềm nhẵn ôn nhuận làm Diệp Phi Chu đầu óc nổ tung vang ầm ầm, tim nhảy đến toàn bộ khoang ngực đều mơ hồ bắt đầu thấy đau…

Nửa phút sau, Thẩm Hành Vân rốt cục lòng từ bi buông ra kiềm chế, Diệp Phi Chu như vừa tình giấc chiêm bao trừng mắt nhìn, lắp bắp nói: “Anh… Anh vừa nãy… Làm gì vậy?”

Thẩm Hành Vân lưu luyến dư vị mỹ thực l**m môi một cái, nói: “Giúp em đổi vận a, thân đến sâu như vậy, ít nhất có thể may mắn hai giờ.”

“Anh… !” Diệp Phi Chu tỉnh táo lại, vừa xấu hổ vừa tức giận, hận không thể đánh một quyển lên mặt Thẩm Hành Vân.

Thế nhưng Thẩm Hành Vân đã rất giảo hoạt mà lùi ra ngoài xe, khoanh tay vô tội nhìn Diệp Phi Chu, còn mặt dày thúc giục: “Nhanh lên một chút, lên lớp bị muộn rồi.”

Diệp Phi Chu:…

Người này, thật là xấu xa! ! !

Diệp Phi Chu rất muốn cùng Thẩm Hành Vân lý luận một phen, nhưng đây là cửa trường học, có thầy cô có bạn học, nếu ở đây làm ầm ĩ bởi vì bị cưỡng hôn, không ai biết Thẩm Hành Vân, nhưng mặt mũi của mình thì phải vứt sạch. Vì vậy Diệp thiếu gia đáng thương không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt, dùng sức chà xát hai cái đôi môi bị Thẩm Hành Vân chà đạp đến trơn bóng, lại thở phì phò mà phun ra hai ngụm nước: “Phi! Phi!”

“Mặt đỏ như tiểu táo tây.” Thẩm Hành Vân cười ha hả, không hề nửa phần áy náy mà đến gần hỏi, “Chẳng lẽ là nụ hôn đầu?”

Hắn đề cập tới làm Diệp Phi Chu càng giận, đôi mắt trợn lên tròn xoe, hận không thể đem Thẩm Hành Vân trừng đến chết.

“Xem ra là đúng.” Thẩm Hành Vân vui vẻ nói, “Thật là khéo, kỳ thực tôi cũng vậy.”

“Anh là cái rắm.” Kỹ thuật hôn thành thạo như vậy! Diệp Phi Chu từ trong hàm răng bính ra vài chữ, giãy dụa xuống xe, một cước rơi vào trên chân Thẩm Hành Vân ép hai cái.”Bảo bối thật nóng tính, ” Thẩm Hành Vân tùy hắn giẫm, mặt lộ vẻ thân thiết dối trá nói, “Mấy ngày nay nhất định không có ăn cơm ngon.”

Diệp Phi Chu hít sâu một cái, nỗ lực bình phục tâm tình muốn giết người, một tay cầm cặp sách vung trên bả vai, một tay mang theo cái đệm lót, cũng không quay đầu lại căm giận mà đi vào trường học.

Bởi vì Diệp Phi Chu vừa nãy ở trên xe thử một chút, cái đệm lót trung gian ngồi xuống thật sự rất thoải mái!

Trong tầm chú ý của cả lớp, Diệp Phi Chu bị gãy xương xin nghỉ ba ngày, mang theo một cái đệm đi tới chỗ ngồi của mình.

Có mấy nam sinh ngoan liệt không nhịn được trộm cười rộ lên.

Diệp Phi Chu mặt đỏ như mệnh.

“Cười cái rắm a? Buồn cười như vậy sao?” Lục Phàm thoạt nhìn bạn thân vô cùng quẫn bách, rất nghĩa khí mà giúp Diệp Phi Chu trừng lại.

“Không có gì, đừng để ý đến tụi nó.” Diệp Phi Chu xoa bóp vai Lục Phàm, khuôn mặt vẫn cứ đỏ như bén lửa.

Lục Phàm thấp giọng nói: “Vậy mặt cậu sao đỏ như mông khỉ vậy?”

—— vừa nghe là biết một thẳng nam tiêu chuẩn!

Diệp Phi Chu đỡ cái trán, trong đầu vang lên ong ong, không muốn giải thích.

May là lúc này tiếng chuông vào học vang dội, thầy vật lý chắp tay sau lưng, tinh thần quắc thước mà nhanh chân đi lên bục giảng, đùng một cái thả một xấp giấy lên bàn giáo viên, bạo ngược nói: “Kiểm tra, thời gian hai mươi phút.”

Cuộn giấy từ phía trên truyền tới, là thầy vật lý nhằm vào các bạn học kém, cho nên hình thức cùng bình thường không giống nhau, là hai mươi câu trắc nghiệm.

“Kiểm tra đầu giờ, không có gì.” Lục Phàm nhỏ giọng an ủi Diệp Phi Chu.

Diệp Phi Chu gật gật đầu: “Ừm.”

Từ trước đến nay nửa tiết đầu làm kiểm tra, nửa tiết sau thầy giáo một bên giảng đề tài, một bên để bạn cùng bàn chấm bài lẫn nhau, tuy rằng tan học thì sẽ thu bài, thế nhưng dù sao cùng bàn chấm thì có thể châm chước.

Lục Phàm nhìn Diệp Phi Chu hấp háy mắt: “Tôi cho cậu xem vài câu, đỡ phải bị thầy tìm đến.”

Diệp Phi Chu phờ phạc: “Ừm.”

Kiểm tra bắt đầu, Diệp Phi Chu tâm lý loạn cực kì, hắn làm vài câu phía trước, mấy câu phía sau liền vội vã lung tung chọn một trận, nhìn cuộn giấy đều lấp đầy khoảng không ngẩn người, một lần lại một lần không tự chủ được nhớ lại nụ hôn buổi sáng.

Bị vững vàng đặt ở trên ghế dựa, mở ra hai cái nút áo sơ mi, cơ ngực như ẩn như hiện no đủ, ngón tay ấm áp nắm lấy cằm mình, lông mi che đậy lúc hôn môi mình, mùi nước hoa liêu nhân, đầu lưỡi trượt như quả đông, lúc môi lưỡi quấn quýt, từ tính ôn nhu trêu đùa…

Tim càng nhảy càng nhanh.

Không cần nghĩ! Đó chính là tên lưu manh! Diệp Phi Chu tức giận đem ngòi bút hướng trên bài thi mạnh mẽ đâm một cái.

Lục Phàm:…

Hài tử đáng thương, bị vật lý bức điên rồi.

Hai mươi phút rất nhanh liền qua, thầy vật lý dùng thước dạy học gõ gõ bảng đen, hạ lệnh: “Cùng bàn trao đổi bài thi.”

Diệp Phi Chu không yên lòng cùng Lục Phàm thay đổi bài thi, lão sư bắt đầu đọc câu trả lời chính xác.

Sau một phút, đáp án đọc xong, Lục Phàm chỉ sai một câu, mà Diệp Phi Chu…

“Chết tiệt, cậu chỉ sai ba câu.” Lục Phàm hưng phấn vỗ Diệp Phi Chu một cái, “Cậu có phải là nhìn đáp án của tôi không?”

“Tôi không có nhìn a.” Diệp Phi Chu sửng sốt một chút, không thể tin đến gần nhìn bài thi của chính mình, “Tôi đều là chọn đại.”

Mấy câu phía trước là mình nghiêm túc đáp, mà mặt sau tất cả đều là nhắm mắt chọn bừa, cư nhiên chỉ sai ba câu.

“Vậy cậu đổi vận a?” Lục Phàm kích động đến đôi mắt sáng lên lấp loá, cùng Diệp Phi Chu hơn nửa năm ngồi cùng bàn, Lục Phàm hiểu rõ vô cùng thể chất xui xẻo của hắn, lựa chọn xưa nay đều không đúng, lúc này lập tức đúng nhiều như vậy quả thực là kỳ tích.

Diệp Phi Chu trong lòng dâng lên một luồng cảm giác kỳ dị, há miệng muốn nói chuyện, thầy vật lý đã lên tiếng: “Bắt đầu giải đề, 1 đến số 12 giảng câu 1 đến câu 12, 43 đến số 50 giảng câu 13 đến câu 20, các em nói được chỗ không đúng thầy sửa chữa.”

Lục Phàm ung dung nói: “… Tiểu tử cậu đổi vận thật rồi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here