Hệ Thống Truy Phu – CHƯƠNG 22. TA VÀ VÂN ĐẠI CA LÀ HUYNH ĐỆ TỐT

0
70

Đương nhiên nếu không có nguy hiểm, mấy tu sĩ xuống động phủ trước kia không phải là đã khỏi cần phải bàn đến rồi hay sao?

Muốn an toàn vào động phủ, chỉ có phàm nhân bị phế tu vi mới có thể, ngoài ra bạn của phàm nhân cũng có thể an toàn mà vào, đây là thiết lập của tiểu thuyết, ngàn vạn năm qua, không có một tu sĩ nào phát hiện ra điểm này.

Tu sĩ cũng có thể vào, có điều, phải chú ý hai chữ “an toàn”, đương nhiên bạn của Vân Túc thì không tính, hắc hắc! Tu sĩ vào trong sẽ bị trận pháp đập nát thành vụn nhỏ rồi bị ném ra ngoài, không cần biết tu vi cao đến đâu.

Thế nên, có thể tưởng tượng chủ nhân của động phủ trước kia có tu vi cao tới thế nào, ít nhất cũng là Tán Tiên N kiếp.

“Thiên Hương lư!” Vân Túc bình tĩnh phun ra ba chữ.

Cung Tiểu Trúc nghe y nói, sửng sốt một chút, lúc này mới nghĩ ra Vân Túc đã từng nói, lần trước trong lúc hai người rơi xuống vực nham thạch kia, ít nhiều phải nhờ đến Thiên Hương lư mới an toàn, bằng không hai người đã sớm bị bẹp thành một bãi thịt vụn, vì thế hắn vội vàng lấy Thiên Hương lư ra.

Thiên Hương lư vừa mới được lấy ra đã thoát khỏi tay Cung Tiểu Trúc, xoay quanh hắn không ngừng, bộ dáng có vẻ rất cao hứng.

Cung Tiểu Trúc cầm Thiên Hương lư, có phần uể oải nói với nó, “Đợi một lúc nữa lúc chúng ta nhảy xuống nhớ thi pháp đỡ chúng ta đấy biết chưa? Còn nữa, nếu ngươi nghe lời, lát nữa sau khi đi xuống, ta sẽ không cất ngươi vào túi trữ vật nữa.” Sau đó buông nó ra.

Thiên Hương lư có vẻ đã hiểu lời Cung Tiểu Trúc, xoay quanh hắn một vòng, sau đó nhảy lên đầu Cung Tiểu Trúc mà đứng, an nhiên không động đậy.

Vì thế, Vân Túc liền kéo Cung Tiểu Trúc nhảy xuống, Mặc Hoa cũng không chút chần chờ, theo sau cùng nhảy xuống.

Thiên Hương lư trong nháy mắt khi họ nhảy xuống lại phát ra ánh sáng mạnh mẽ như lần trước, bao lấy hai người một thú, tốc độ của mọi người khi hạ xuống thoáng chốc chậm lại.

Vân Túc lúc nhảy xuống cũng ôm lấy Cung Tiểu Trúc vào lòng trong nháy mắt, đề phòng lúc rơi xuống đất bị lạc nhau hoặc gặp phải nguy hiểm các thứ, tuyệt đối không phải là muốn chiếm tiện nghi.

Cung Tiểu Trúc chui vào lòng Vân Túc, toàn thân cảm giác không được ổn cho lắm, hắn cảm thấy bộ dạng mình quá nhỏ bé, gần như toàn bộ cơ thể đều bị Vân Túc bao bọc. Tên tiểu nhân trong lòng Cung Tiểu Trúc siết chặt nắm tay tự an ủi bản thân, hắn bây giờ mới chỉ mười lăm tuổi, đợi mấy năm nữa lớn lên nhất định sẽ cao như Vân đại ca, rắn chắc như Vân đại ca, không phải lo lắng, sau này nhất định sẽ tốt lên.

Hai nam tử một người áo đen, một người áo xanh không ngừng hạ xuống, gió thổi qua bên tai lào xào, y bào bay trong gió, phát ra từng hồi sột soạt, mái tóc dài phiêu đãng trong gió, ánh sáng trắng trong trẻo thánh khiết bao lấy thân ảnh họ, tựa như thần tiên hạ phàm.

Có điều, một giọng nói không hài hòa quanh quẩn xung quanh hai người, đánh vỡ không khí hài hòa này trong nháy mắt.

“Chủ nhân cứu mạng! Ta cảm giác cả người, à không, ta cảm giác toàn thân thú của ta đều không tốt, vì sao lại kích thích như vậy chứ, chúng ta xuống đây làm gì hả chủ nhân? Một hồi nữa bị ngã xuống sẽ thành thịt nát luôn phải không? Chủ nhân chút nữa có thể bồi thường cho ta được không? Bảo Tiểu Trúc lấy thú đan cho ta ăn có được không?””Câm miệng, nói nữa ta sẽ nấu ngươi lên.” Canh thịt rắn ăn chắc chắn ngon!

Vân Túc quét ánh mắt sắc như dao, Mặc Hoa bên cạnh lập tức câm miệng, dùng đôi mắt rắn tội nghiệp lên án Vân Túc đối xử với nó quá mức hung dữ, nó muốn tìm mẹ nó mách tội! Oa oa…

Tâm tình Vân Túc rất tốt, cơ thể người trong lòng này thật nhỏ nhắn, làm cho mình thích tới không nỡ buông tay, người lại thiện lương vô hại, đơn thuần, lúc cười lên cũng rất dễ nhìn, lại nói, hình như y sinh ra thứ tình cảm khác lạ với Tiểu Trúc thì phải làm sao đây?

Mặc kệ đi, sau này rồi nghĩ, không biết phía dưới có thật sự có cơ duyên không, nếu thật sự giống như lời của Tiểu Trúc thì không thành vấn đề.

Rơi xuống một hồi lâu, đại khái phải tận nửa giờ, hai người một thú cuối cùng cũng “tõm tõm” rơi xuống một cái hồ rất lớn.

Lúc Cung Tiểu Trúc rơi xuống nước liền nghĩ thầm trong lòng, cuối cùng cũng tới nơi rồi, nhưng sau đó tâm tình hắn lập tức không tốt, bởi hắn không! biết! bơi! Kiếp trước là một trạch nam, Cung Tiểu Trúc chưa từng chơi đùa nơi sông hồ, cũng chưa từng học bơi, nhưng lại vô cùng sợ nước, đương nhiên tắm vòi hoa sen ở nhà, hay tắm trong bồn tắm thì không sợ, càng không sợ uống nước.

Đại khái hẳn là Cung Tiểu Trúc thời niên thiếu từng bị đuối nước, thiếu chút nữa là chết đuối nên đối với sông hồ suối gì đó đều có chút sợ hãi, tới bây giờ còn chưa thể vượt qua được chướng ngại này.

Vân Túc ôm Cung Tiểu Trúc cùng nhau rơi xuống, Cung Tiểu Trúc nhanh tay ôm chặt lấy eo Vân Túc, chỉ sợ bị Vân Túc ném vào trong hồ, lúc hắn rơi xuống còn bị uống mất một ngụm nước.

Trong nháy mắt lúc Vân Túc ôm Cung Tiểu Trúc rơi xuống, Mặc Hoa liền tới cạnh hai người, sau đó quăng hai người lên lưng, bơi về bờ.

Mặc Hoa, là một con xà yêu vĩ đại, tuy rằng thuộc tính của nó là hỏa chứ không phải là rắn nước nhưng bơi lội vẫn là một chuyện tất yếu, vì thế, nó vẫn luôn rất hãnh diện, sau khi thả Vân Túc và Cung Tiểu Trúc lên bờ xong, nó liền vui thích vẫy đuôi, một bộ dáng cầu khen ngợi.

Thiên Hương lư có lẽ là không quen bộ dáng tiểu bạch như vậy của nó nên liền bay lên đầu Mặc Hoa nhảy loạn, Mặc Hoa muốn nhào lên cắn nó, nó liền né tránh, sau đó lại tiếp tục nhảy lên đầu Mặc Hoa, Mặc Hoa tức tới muốn giơ chân (…tuy rằng nó không có chân), thề sẽ cho nó biết tay, kết quả Thiên Hương lư chơi càng hăng say.

Vân Túc không để ý tới một rắn một lư, chỉ nói “Nhanh lên mau lại đây!”, cũng không thèm quay đầu lại mà bế Cung Tiểu Trúc đang nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt vào rừng cây xem xem có huyệt động nào có thể ở được không.

Lúc này Cung Tiểu Trúc cũng mở mắt, nhìn tư thế của hai người cùng với bộ y phục đã ướt sũng, vội nói, “Vân đại ca, ngươi thả ta xuống dưới đi!” Lại còn là bế! kiểu! công! chúa!

Vân Túc “Ừ” một tiếng, thả hắn xuống.

Cung Tiểu Trúc thi triển một pháp thuật hong khô y phục trên người mình và Vân Túc, sau đó mỉm cười nói, “Chúng ta đi thôi, Vân đại ca.” Sắc mặt tái nhợt cũng hồng nhuận lại thêm mấy phần.Nhai này mỗi nơi đều rất bằng phẳng, trừ hồ nước ra thì xung quanh đều là một màu xanh của những loài cây cao tới đầu người, ở nơi xa nhất chính là cổ mộc cao mấy chục trượng che trời, chủng loại phong phú, trên đất chồng chất một lớp cành khô lá úa dày đặc, cỏ dại um tùm, dây leo cuốn quanh.

Mặc Hoa dùng cơ thể cao lớn của mình mở đường phía trước, thân rắn vừa qua, cỏ dại dây leo nhan nhản liền đổ rạp sang hai bên, để lại một con đường đủ cho hai người đi, Thiên Hương lư vẫn vây quanh Mặc Hoa không ngừng chuyển động.

Vân Túc kéo Cung Tiểu Trúc đi sau lưng Mặc Hoa, thỉnh thoảng đánh giá bốn phía, không lâu sau liền đi tới vách đá bên dưới vách núi mà hai người nhảy xuống, chỉ là không hiểu sao lúc hai người rơi xuống lại bị lệch khỏi quỹ đạo, rơi vào trong hồ nước (…thật cổ quái).

Không có huyệt động, vậy liền tự mình đào một cái, Cung Tiểu Trúc rót linh lực vào phi kiếm, phi kiếm lơ lửng giữa không trung, Cung Tiểu Trúc dùng hai tay bấm mấy cái pháp quyết, sau đó chỉ vách đá trước mặt mình, phi kiếm thoáng chốc liền cắm vào, một tiếng ầm vang lên, tro bụi đất đát mù mịt, vách núi đá kề sát mặt đất liền xuất hiện một cửa động lớn.

Cung Tiểu Trúc lại để phi kiếm đào huyện động bên trong sâu hơn, lớn hơn, bề mặt bên trong cũng nhẵn bóng, hắn lại dùng pháp thuật dọn dẹp sạch sẽ bụi đất và đá vụn xung quanh, lại gia cố thạch bích một chút, động này liền trở thành nơi cư trú tạm thời của họ.

Cung Tiểu Trúc nghĩ, nếu trong tiểu thuyết Vân Túc rơi xuống vách núi còn có thể bình an vô sự trong rừng tận một ngày, vậy gần đây hẳn là không có thứ gì nguy hiểm, mà bây giờ còn có cao thủ Mặc Hoa ở đây, vậy cũng không cần phải bố trí pháp trận quá lợi hại.

Vì thế, Cung Tiểu Trúc bày vài pháp trận che giấu và pháp trận phòng ngự tương đối đơn giản mà Vân Túc đã dạy hắn ra ngoài động.

Cung Tiểu Trúc vào trong động liền cầm mấy con mắt heo ra đặt lên chỗ lõm cố tình tạo ra khi đào động.

Thoáng chốc, sơn động vốn tối om liền sáng sủa hẳn lên, mắt heo này dùng quả là tốt, ánh sáng không kém hơn dạ minh châu là mấy.

Cung Tiểu Trúc làm xong xuôi, cao hứng nói với Vân Túc, “Vân đại ca, tối nay chúng ta ở lại nơi này đi! Ngươi có đói không? Ta bảo Mặc Hoa bắt một yêu thú về nướng ăn!” Sau đó lại nhìn Thiên Hương lư và Mặc Hoa đang chơi đến là vui vẻ mà ra lệnh, “Này, Tiểu Mặc, nghe thấy không, Vân đại ca đói rồi, bảo ngươi bắt một yêu thú về.”

Vân Túc đứng bên cạnh không nói gì, y nghĩ hình như mình không hề nói là đói mà! Không phải đã ăn Tích Cốc đan rồi sao?

Mặc Hoa không vui nhìn Cung Tiểu Trúc nói, “Vì sao ta lại phải đi? Ngươi tự đi không được sao! Còn nữa, ngươi để ta một con yêu thú cấp sáu đi tìm thức ăn cho các ngươi, đúng là dùng dao mổ trâu giết gà, ta không làm!” Sau đó tiếp tục dùng miệng cố gắng cắn Thiên Hương lư, đầu rắn lúc ẩn lúc hiện.

Cung Tiểu Trúc cầm một viên thú đan cười tủm tỉm nhìn thoáng qua Mặc Hoa, lại nhìn chằm chằm thú đan vô tình nói, “Ngươi nếu không đi, thật sự không đi, vậy viên thú đan này ta chỉ có thể đặt lại vào túi trữ vật, còn ――nữa, sau này ngươi cũng đừng ăn thú đan.” Sau đó giả vờ cất thú đan vào túi trữ vật.

Mặc Hoa vừa thấy, lập tức dừng động tác trêu đùa Thiên Hương lư, nói, “Được rồi, được rồi! Ta đi là được chứ gì, ngươi cho ta thú đan trên tay ngươi đi! Hừ! Biết uy hiếp ta cơ đấy, đừng tưởng bắt nạt ta là dễ.” Ngẩng đầu rắn hếch mặt lên nhìn trời, à không! Là đỉnh động, mắt lại dùng dư quang nhìn thú đan trong tay Cung Tiểu Trúc.

Đừng tưởng hắn không thấy được ánh mắt nhìn thú đan trong tay mình của nó.

Cung Tiểu Trúc cười lắc đầu, ném thú đan trong tay đi, cái đầu Mặc Hoa nhoáng lên một cái, thú đan liền bị nó ngậm vào trong miệng.

Sau đó, Mặc Hoa uốn éo thân rắn, bò ra khỏi động, Thiên Hương lư lơ lửng trong không trung một hồi, cũng theo sau Mặc Hoa ra ngoài.

Mặc Hoa đi rồi, Cung Tiểu Trúc nói với Vân Túc, “Vân đại ca, ngươi nghỉ ngơi một lúc trước đi, ta tìm ít cành khô về, tí nữa còn nướng thịt.”

Vân Túc nắm chặt tay hắn, nói, “Ta với ngươi cùng đi!”

Cung Tiểu Trúc “Ừm” một tiếng, bị Vân Túc kéo ra khỏi động, nhìn hai bàn tay đan vào nhau của hai người, cảm giác là lạ, lắc đầu, lập tức áp chế cảm giác khác thường trong lòng.

Không biết từ khi nào, Vân đại ca bắt đầu thích nắm tay hắn, có điều…

Hai đại nam nhân, nắm tay thì có gì đâu! Thỉnh thoảng làm một vài hành động thân mật chút, chỉ có thể chứng minh quan hệ của hai người rất tốt. Cung Tiểu Trúc nghĩ ước mơ muốn trở thành tiểu đệ của Vân đại ca đã thành hiện thực rồi, bây giờ quan hệ của họ hình như còn gần gũi hơn thế một chút, có vẻ đã trở thành huynh đệ tốt.

(hai đại nam nhân nắm tay mới là có vấn đề…)

Cảm giác này thật không tệ, trở thành huynh đệ của nhân vật chính.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here