Điền viên nhật thường – CHƯƠNG 143: ĐIỀU TRA

0
157

Tuy Nhan Việt rất kín đáo trong việc chuẩn bị phát triển trúc cứng, thì việc nhà họ Diệp đầu tư vẫn hấp dẫn sự chú ý của người khác. Trong đó bao gồm nhà họ Lục ở Trung Kinh.

Sáng sớm Lục lão gia tử đã nhận được tin nhà họ Diệp đầu tư một số tiền ở Phượng Thành, hình như là chuẩn bị xây một nhà máy sản xuất sản phẩm từ trúc. Ông ta không rõ lắm, trúc thì mọc nhiều ở vùng Thục Xuyên, nếu nhà họ Diệp muốn đầu tư thì cũng đến bên Thục Xuyên chứ, sao lại đến Phượng Thành?

Là vì Diệp Thành? Không giống. Lục lão gia tử tự phủ nhận trước, vậy thì vì sao? Hơn nữa tại sao lại là sản phẩm từ trúc, có gì đặc biệt hơn sao? Là người cầm lái của nhà họ Lục, cả đời cả đời Lục Hằng Xuyên tung hoành trong giới kinh doanh, rất chú ý đến những lão đối thủ quanh mình. Ông không cho là Diệp lão đầu bỗng hứng lên có hứng thú với trúc, chắc chắn là Diệp lão đầu đã phát hiện cơ hội làm ăn nào đó.

Lục Hằng Xuyên sai người thăm dò điều tra xem rốt cục nhà họ Diệp đầu tư cái gì, mà lại thần thần bí bí không cho ai khác biết.

Kết quả điều tra rất nhanh đã đến tay Lục Hằng Xuyên, thứ đầu tiên ông ta thấy là nhà họ Diệp đã đầu tư mười lăm nơi sản xuất ở Phượng Thành, nghe nói là một kỹ thuật mới, có thể hợp trúc lại thành vật liệu tiêu chuẩn thay thế sắt thép phù hợp trong xây dựng. Kết quả này khiến Lục Hằng Xuyên nghi ngờ, trúc thay thế sắt thép được sao? Diệp lão đầu không phải là hoang tưởng đấy chứ. Nhưng đến khi ông ta nhìn thấy đối tượng hợp tác với nhà họ Diệp, thì hơi sửng sốt.

Công ty khoa học công nghệ Vi Viên Nghệ, Lục Lăng Tây. Cái tên phía sau khơi lại ký ức của ông ta. Lục Hằng Xuyên như nghĩ đến gì đó, bấm nút trên bàn làm việc, trợ lý rất nhanh đã gõ cửa đi đến.

“Chủ tịch?”.

“Tài liệu này là cậu thu thập sao?”.

Trợ lý cung kính gật đầu.

“Cậu biết bao nhiêu về công ty khoa học công nghệ Vi Viên Nghệ?”.

Tuy trong lòng trợ lý thấy lạ, nhưng miệng thì không chậm chút nào, nhanh nhẹn nói: “Công ty khoa học công nghệ Vi Viên Nghệ được xây dựng bởi một cửa hàng cây cảnh tên Vi Viên Nghệ. Chủ của nó rất trẻ, tên là Lục Lăng Tây. Vi Viên Nghệ chủ yếu kinh doanh hoa cỏ cây xanh, bọn họ có quyền chủng loại thực vật mới về bốn loại thực vật, trong đó bao gồm cả nguyên liệu cho sản phẩm mà nhà họ Diệp đầu tư sản xuất lần này, là một loại trúc tên là trúc cứng”.

Chú ý của Lục Hằng Xuyên đặt lên hai chữ ‘rất trẻ’, im lặng một lúc rồi hỏi: “Lục Lăng Tây bao nhiêu tuổi?”.

Trợ lý nói ngay: “Mười chín tuổi”.

Lục Hằng Xuyên không nói gì nữa, phẩy tay ý bảo trợ lý ra ngoài. Trợ lý mặt không đổi sắc đóng cửa lại, trong lòng hơi nghi ngờ về chuyện mà chủ tịch chú ý. Là người bên cạnh Lục Hằng Xuyên, anh ta cũng biết một vài việc của nhà họ Lục. Người nhà họ Lục năm trước vừa qua đời cũng tên là Lục Lăng Tây, nếu bây giờ còn sống thì cũng mười chín tuổi. Tuy có sự trùng hợp này nhưng anh ta cũng không thấy có gì cả. Rất nhiều người trùng tên trùng họ, lúc Lục Lăng Tây còn sống chẳng có địa vị gì trong nhà họ Lục, không đến mức sau khi chết chủ tịch bỗng nhớ thương phải không?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here