Điền viên nhật thường – CHƯƠNG 047: MẸ

0
192

Liễu rủ chủ yếu chiết cành rồi trồng, rất ít khi gieo hạt.

Đầu xuân hàng năm, người ta sẽ chọn cây mẹ có tốc độ phát triển nhanh, ít mầm bệnh lại khỏe mạnh để chiết cành rồi trồng, vậy thì cây sẽ dễ phát triển hơn.

Đoạn giới thiệu này xuất hiện trong đầu Lục Lăng Tây, cậu đã đọc chúng trong sách trước đây. Cậu không ngờ một điều trùng hợp là những cây con này đều có cùng một cây mẹ.

Lục Lăng Tây trộm nhìn Nhan Việt bên người, thừa dịp anh không chú ý nhanh chóng chọn đồng ý. Vài cây non vừa trồng này sắp chết rồi, nếu chọn chung sinh mạng thì chắc có thể cứu được. Cậu vừa nghĩ vậy, tình trạng của mấy cây con trên tấm bảng đã thay đổi. Cậu vô thức cười híp mắt, lại một dòng chữ nữa nhảy ra.

“Hoàn thành chung sinh mạng, thưởng sức mạnh tự nhiên +1”

Đôi mắt Lục Lăng Tây sáng lên, sức mạnh tự nhiên rất khó lấy được. Cậu không ngờ vừa cho cây chung sinh mạng lại được thưởng một điểm sức mạnh tự nhiên. Hôm qua cậu còn nghĩ nếu có sức mạnh tự nhiên để tinh lọc cho vườn hoa thì tốt rồi, hôm nay đã được thưởng. Nhưng phạm vi tinh lọc lại hữu hạn, lấy 100 m2 làm tiêu chuẩn, tương đương với việc một phần tư mẫu đất cũng không tinh lọc đủ. Cậu nghĩ đến quy mô vườn hoa, nghĩ hay là cứ dùng sức mạnh tự nhiên rồi tính sau.

“Được rồi.” Nhan Việt tưới nước cho mấy cây liễu xong, cất công cụ nhìn Lục Lăng Tây.

Lục Lăng Tây cười híp mắt, nét mặt vui vẻ khen ngợi nói: “Nhan đại ca, bây giờ anh làm ngày càng giỏi hơn rồi.”

Nhan Việt bật cười, trêu ghẹo: “Nếu tôi phá sản thì Tiểu Tây nhớ thu nhận tôi đấy.”

Lục Lăng Tây không hiểu, “Không phải bây giờ chúng ta ở cùng nhau sao?”

Thiếu niên nói rất nghiêm túc, Nhan Việt giật mình, rồi nở nụ cười. Tuy thiếu niên không có ý nói điều anh đang nghĩ, nhưng nghĩ đến hôm qua thiếu niên nói “chúng ta”, Nhan Việt cảm thấy dù có bị Diệp Khang coi là biến thái đi chăng nữa thì những điều anh đang làm đều đáng giá.

Hai người chăm sóc cây con xong, lại đến nhà Lý đại gia cọ bữa sáng, rồi mới mang Đại Hắc rời khỏi vườn hoa. Lúc đi ngang qua cửa thôn, Đại Hắc luôn yên lặng bỗng đứng lên, nằm sấp ở cửa sổ phía sau kêu nhỏ hai tiếng.

“Đại Hắc sao vậy?” Nhan Việt thấy lạ hỏi.

Lục Lăng Tây xoay người vuốt Đại Hắc, phía ngoài chính là chỗ bọn họ nhặt được cây non sáng nay. “Hình như Đại Hắc ngửi thấy gì đó.” Lục Lăng Tây đoán. Có thể làm Đại Hắc phản ứng lại chỉ có kẻ đâm Đại Hắc kia, nhưng chỗ này là ở ngoại thành, người đó sẽ đến đây sao?

Lục Lăng Tây nói xong Nhan Việt nhíu nhíu mày. Thiếu niên không rõ chuyện về những cây con này, nhưng anh đoán được đại khái lai lịch của chúng. Nghĩ đến chuyện tối qua Diệp Khang nói, thì những cây con này có tám phần là do người của Khâu Điền Viên Nghệ vứt ở đây. Từ đây đi đến phía trước chính là vườn ươm của Khâu Điền Viên Nghệ, cách thôn này không xa. Nếu nói vậy, nghĩa là Khâu Điền Viên Nghệ có liên quan đến người đã đâm Đại Hắc sao?Mặc kệ, dù sao đây cũng là một manh mối. Nếu Nhan Việt đã nói sẽ giúp Đại Hắc báo thù, lại liên quan đến Khâu Điền Viên Nghệ nữa thì vừa lúc giải quyết luôn.

Trở về Vi Viên Nghệ, Nhan Việt gọi cho Diệp Khang nhờ anh ba Diệp tìm hiểu xem có phải Khâu Điền Viên Nghệ có một chiếc Audi màu đen hay không. Diệp Khang hơi ngạc nhiên, nhưng khi nghe nói là tìm kẻ thù của Đại Hắc thì liền hứng thú ngay. Xế chiều hôm đó, Nhan Việt nhận được tin của Diệp Khang. Khâu Điền Viên Nghệ không có chiếc Audi màu đen nào, nhưng Lữ Hoằng Tân thân quen với bọn họ thì có một chiếc.

“Lữ Hoằng Tân.” Nhan Việt suy nghĩ, “Anh ba Diệp ở sở cảnh sát có người hay không?”

“Sao vậy?”

Nhan Việt kể chuyện lần trước bà Vương bị xe đâm cho Diệp Khang nghe, dựa vào phản ứng của Đại Hắc thì chắc là cùng một chiếc.

Diệp Khang cảm thấy việc này có chút thú vị. “Được rồi, chuyện này cứ giao cho tôi, anh ba mà biết chắc là vui lắm.”

Nhan Việt cúp điện thoại, quay đầu về Vi Viên Nghệ liền thấy Đại Hắc. Đại Hắc đang ngồi xổm dưới quầy thu ngân, nét mặt nghiêm túc nhìn mấy con cá bơi qua bơi lại trong bể cá. Anh nhếch môi theo bản năng, chó ngốc!

Lỗ tai Đại Hắc run run, bình tĩnh quay đầu nhìn Nhan Việt, híp mắt lại, tiếp tục nhìn cá của nó.

Nhan Việt hơi cười, cảm thấy có chút khó tin. Nếu người đâm Đại Hắc thực sự là Lữ Hoằng Tân, thì rốt cuộc nó đã ngửi được mùi của gã ở chỗ Khâu Điền Viên Nghệ đi ngang qua thế nào? Chẳng lẽ gã ta đã ngồi chiếc xe đó? Nghĩ nghĩ, Nhan Việt đi đến ngồi xổm trước mặt Đại Hắc, “Mấy ngày nữa tao mang mày đi nhận diện kẻ thù.”

Lỗ tai Đại Hắc vèo phát đứng thẳng, kêu nhỏ một tiếng với Nhan Việt.

Lục Lăng Tây vui mừng, “Tìm được người đâm Đại Hắc rồi sao? Vậy bà Vương…”

“Còn chưa chắc chắn, mới chỉ là nghi ngờ thôi.”

“À.” Vẻ mặt Lục Lăng Tây có chút thất vọng.

Nhan Việt không có sức chống cự với biểu tình này của cậu, không kìm lòng được vươn tay xoa xoa đầu cậu, nói: “Chỉ cần có manh mối thì có thể bắt được.”

Lục Lăng Tây gật mạnh đầu, “Tôi tin anh, Nhan đại ca.”

Ánh mắt Nhan Việt lấp lóe ý cười, muốn ôm Lục Lăng Tây vào lòng. May mà cuối cùng lý trí đã kiềm chế hành vi của anh, hôm nay cũng không có lý do tâm trạng không tốt rồi.

Khâu Điền Viên Nghệ

Khâu Tuấn lại nhận được điện thoại của Lữ Hoằng Tân, giục gã mau đi đổi những cây liễu giống ở phía nam thành phố đi.

“Lữ thiếu, hôm qua chẳng phải cậu nói chỉ kiểm tra những khu vực quan trọng thôi sao?”

“Cấp trên kiểm tra chỗ nào tôi quyết định được sao? Mỗi ngày một tin TMD anh cho là tôi vui lắm hả. Được rồi Khâu Tuấn anh đừng nói nhiều nữa, nhanh chóng đổi hết cây sang cái gì mà 5 cm cho tôi, 5 cm mà không sống được thì đổi thành 8 cm, TMD lúc này đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền, nếu có chuyện thì chúng ta chẳng ai thoát được đâu.”Lữ Hoằng Tân mắng xong thì cúp điện thoại, Khâu Tuấn xì khinh miệt với cái điện thoại. Gã tính thử, ở phía nam kia lúc trước là có xưởng than, còn có nhà máy điện nữa, điều kiện môi trường rất xấu, cây con cũng chết nhiều nhất. Nếu đổi hết ở đó thì hạng mục mà gã đã nhận này chẳng kiếm được đồng nào. Lữ Hoằng Tân còn muốn gã đổi hết cây ở trong thành phố đi, đây đúng là bắt gã bỏ tiền ra mà.

Nhưng mắng thì mắng, nhưng Khâu Tuấn cũng biết Lữ Hoằng Tân nói đúng, Khâu Điền Viên Nghệ và hai cha con bọn họ có sướng cùng sướng có khổ cùng khổ, nếu có chuyện thì chẳng ai chạy thoát được. Lúc trước khi thị trưởng mới bắt đầu thực hiện hạng mục xanh hóa này, thì đối thủ của Khâu Điền Viên Nghệ là Lục Hiên Viên Nghệ cũng muốn nhận hạng mục này.

Trong cuộc đấu thầu, Lục Hiên Viên Nghệ đề xuất gieo trồng cây thông. Phải biết là Phượng Thành là một thành phố công nghiệp nặng, mấy năm nay có không ít mưa axit, đất trong thành phố qua năm tháng đã dần bị ô nhiễm, đa số đã bị nhiễm phèn. So với cây liễu chứa nhiều kiềm mà nói, cây thông càng thích hợp hơn. Nhưng Khâu Điền Viên Nghệ lại chủ yếu trồng cây liễu, không trồng nhiều cây thông lắm. Bọn họ và hai cha con Lữ Hoằng Tân kẻ xướng người họa, cuối cùng nắm được hạng mục này.

Hơn nữa trong chuyện này thực ra Lục Hiên cũng không bắt thóp gì được họ cả. Dù sao cây liễu là loại cây xanh hóa phổ biến trên cả nước, chỗ nào cũng trồng. Hơn nữa cây liễu dễ trồng khả năng sống cao, tính thích ứng cũng tốt, cho dù đất bị nhiễm phèn cũng không có ảnh hưởng lớn. Nhưng đó là bình thường, dù sao cũng là chuyện đã qua, nhưng nếu gặp chuyện không may, Lục Hiên lại làm chút thủ đoạn nhỏ ở sau lưng thì đối với Khâu Điền Viên Nghệ cũng là chuyện phiền phức.

Khâu Tuấn đành bất chấp, trước qua được cửa này rồi nói sau, cùng lắm lần này trả tiền lần sau mò ở chỗ cha con Lữ Hoằng Tân bù lại.

Ban đêm, ở các khu vực trong Phượng Thành, những cây liễu con 2 cm đều chuyển thành 5 cm, những khu vực quan trọng Khâu Tuấn nhịn đau đổi thành 8 cm. Chỉ sợ những cây liễu con này vẻ ngoài không tốt, tạo ấn tượng kém với cấp trên đến kiểm tra.

Những thay đổi của cây liễu giống này Lục Lăng Tây không biết, nơi cậu qua lại ở vùng chợ trung tâm, được xem như là chỗ xanh hóa tốt nhất Phượng Thành.

Buổi chiều, Lục Lăng Tây nhận được điện thoại của Lý đại gia, nói là góa phụ Vu đã trở về, hỏi cậu có thời gian đến vườn hoa ký hợp đồng hay không.

Lục Lăng Tây khó hiểu, “Không phải bảo là cô ấy mấy ngày nay công việc bận không có thời gian sao sao?”

Lý đại gia thở dài, “Nghe nói là nghỉ rồi, cả tiền lương tháng này cũng không lấy đã đi về.”

Góa phụ Vu tên là Vu Tiểu Quyên, Lý đại vừa nói chuyện vừa thở dài. Ở trong mắt người già trong thôn, số Vu Tiểu Quyên quả thực rất khổ. Lúc còn bé cha mẹ cô đã mất sớm, cô liền sống với bà nội. Sau lại bà nội cũng mất, Vu Tiểu Quyên liền sống một mình. Vài năm sau khi cô kết hôn, cuộc sống cũng bình yên. Nhưng ngày lành chẳng được là bao, chồng cô đi rồi, để lại mẹ chồng và con nhỏ đều do cô chăm sóc.

Vì kiếm thêm tiền, ban ngày Vu Tiểu Quyên ở khách sạn rửa bát, tối còn ở lại quét dọn vệ sinh, cũng không có chỗ ở tử tế đành ở trong phòng để đồ linh tinh sau khách sạn. Cuộc sống rất khổ. Ông chủ chỗ khách sạn cô làm cũng chẳng tử tế gì, mỗi tháng chỉ trả 1500 tiền lương. Vu Tiểu Quyên bình thường một đồng cũng tiếc không dám tiêu, đều cầm đến nuôi mẹ chồng và con nhỏ.

Nghe nói lần này có khách đến ăn cơm ở khách sạn mất di động, không biết vì sao chuyện này liền rơi xuống đầu cô. Ông chủ bắt cô đền tiền, đó là ba tháng tiền lương của cô đấy. Cô không nhận, không biết vì sao cuối cùng lại bị đuổi đi. Lý đại gia nói chuyện này để tránh Lục Lăng Tây hiểu nhầm, liên tục đảm bảo với cậu Vu Tiểu Quyên là ông nhìn từ nhỏ đến lớn, nhân phẩm không có sao hết, sẽ không làm ra mấy chuyện trộm cắp này, chờ bọn cậu thấy người thì sẽ biết.

Lục Lăng Tây vẫn rất tin tưởng Lý đại gia, vâng một tiếng. Hai người còn nói tối này sẽ đến, Lý đại gia bảo Lục Lăng Tây đừng ăn cơm, ông sẽ làm cơm cho bọn họ.

“Vâng.” Lục Lăng Tây ngoan ngoãn đồng ý.

Cúp điện thoại, Lục Lăng Tây kể lại lời Lý đại gia nói cho Nhan Việt, trong đó không thể tránh không nhắc đến Vu Tiểu Quyên. Sau khi nói xong, Lục Lăng Tây dùng đôi mắt trông mong nhìn Nhan Việt, trong lòng cậu rất thông cảm cho Vu Tiểu Quyên, chỉ sợ Nhan Việt nghe sẽ có ấn tượng không tốt với cô.

Nhan Việt thấy vậy thì buồn cười, vươn tay xoa xoa đầu cậu, nhỏ giọng nói: “Tôi tin mắt nhìn người của Lý đại gia.”

Lục Lăng Tây nhếch miệng, cười híp mắt. Có lẽ vì hoàn cảnh có chút tương đồng, Lục Lăng Tây nghe về Vu Tiểu Quyên liền nghĩ đến Vương Thục Tú, nghĩ lúc Vương Thục Tú một mình chống đỡ gia đình. Lúc trước khi cậu ở trong bệnh viện, Vương Thục Tú ngày thì ở bệnh viện chăm sóc cậu, tối lại đi làm ở KTV. Nếu cậu cứ hôn mê không tỉnh, Lục Nhất Thủy lại cờ bạc phá nhà, thì cậu không thể tưởng tượng được Vương Thục Tú sẽ chống đỡ thế nào.

Cũng vì Vương Thục Tú, nên khi Lục Lăng Tây nghe Lý đại gia nhắc đến Vu Tiểu Quyên liền quyết định thuê đất của cô. Cho đến tận bây giờ, Lục Lăng Tây không tin một người mẹ luôn cố hết sức chống đỡ gia đình sẽ đi trộm di động của người khác.

Cậu nhớ đến câu Vương Thục Tú hay nói: Lão nương nếu muốn sống ngày lành thì có thể trèo lên rất nhiều tên vung tiền như rác, còn cần chăm sóc tiểu hỗn đản con sao.

Lục Lăng Tây cười híp mắt, nhắn cho Vương Thục Tú nói buổi tối đi vườn hoa không về nhà. Phút cuối cùng cậu do dự bỏ thêm một câu, “Mẹ, con yêu mẹ.” Sau khi nhắn xong, tai cậu liền đỏ lên.

Vương Thục Tú lúc nhận tin nhắn cũng không để tâm lắm, dù sao gần đây tiểu hỗn đản bận chuyện vườn hoa nên thường xuyên không về nhà, có Nhan Việt thì cô cũng yên tâm. Kết quả nhìn được câu cuối cùng, Vương Thục Tú ngơ ngẩn, vành mắt từ từ đỏ lên.

“Tiểu hỗn đản!” Vương Thục Tú nhìn di động cười mắng, nói dễ nghe như tên Lục Nhất Thủy kia vậy. Lúc còn trẻ cô bị lời ngon tiếng ngọt của Lục Nhất Thủy lừa, liền khổ cả một đời. Nhưng tiểu hỗn đản có chút bản lĩnh đó thì sau này không lo cưới không được vợ.

Vương Thục Tú nghĩ nghĩ, rồi nhắn lại cho Lục Lăng Tây.

“Tiểu hỗn đản, con thiếu tiền à?”

Lục Lăng Tây: “…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here