Điền viên nhật thường – CHƯƠNG 044: NGƯỜI XẤU

0
117

Sau khi mọi người rời đi, hàng hiên yên tĩnh lại. Trên lầu có người tò mò ngó xem, bị Vương Thục Tú mắng, “Nhìn gì mà nhìn.”

Bây giờ là lúc Vương Thục Tú đi làm, vốn Lục Lăng Tây còn lo lắng cô về là do gặp chuyện gì, hơn nữa lại ở cùng với anh Phong, nên luôn lo lắng không yên. Nhưng thấy Vương Thục Tú vẫn hào khí bừng bừng mắng chửi người khác, cậu cũng dần bình tâm lại.

Hai mẹ con vào nhà, Vương Thục Tú không đợi Lục Lăng Tây mở miệng đã quăng một quả bom. “Mẹ nghỉ việc rồi.”

Lục Lăng Tây ngạc nhiên, tuy cậu rất muốn Vương Thục Tú nghỉ việc nhưng mấy ngày trước Vương Thục Tú còn chưa quyết định xong, sao lại đột nhiên nghỉ chứ.

Vương Thục Tú cũng không giấu diếm, “Gặp mấy người khách làm ầm lên, mẹ con không làm nữa, về nhà hưởng phúc của con trai.”

Lục Lăng Tây tuy khờ dại nhưng không ngốc, cậu cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Nhưng nếu Vương Thục Tú không muốn nói thì cũng không hỏi lại nữa, chỉ nghiêm túc nói: “Ừm, con nuôi mẹ.”

“Tiểu hỗn đản.” Vương Thục Tú cười mắng một câu, khó chịu trong lòng cũng tan thành mây khói theo những lời Lục Lăng Tây nói.

Lại nói, Vương Thục Tú cũng không lừa Lục Lăng Tây, quả thực cô cũng cãi nhau với khách, chẳng qua cãi nhau quá lớn, liền đập một chai rượu lên người khách. KTV mà Vương Thục Tú làm việc là loại chính quy, bề ngoài coi như là không có mấy chuyện xấu xí kia. Hơn nữa dù có gì thì trong KTV vẫn còn nhiều cô gái trẻ xinh đẹp khác. Vương Thục Tú dù xinh đẹp nhưng cũng đã có tuổi, ngẫu nhiên gặp khách dây dưa chỉ cần nói tuổi thật thì cũng thôi.

Vài năm làm việc ở đó Vương Thục Tú cũng thấy hài lòng. Nhưng đêm nay lại gặp khách quen, dù có nói gì cũng không được, quấn lấy Vương Thục Tú đòi uống rượu với gã. Tuy Vương Thục Tú bình thường mặc hở hang nhưng cũng do yêu cầu công việc, cô không phải là loại người như vậy. Nếu mà thật như vậy thì lúc trẻ đã đạp Lục Nhất Thủy đi tìm tên nào nhà giàu sống sung sướng rồi.

Dựa theo nguyên tắc hòa khí phát tài, Vương Thục Tú cũng không muốn căng thẳng với khách hàng, liền nghĩ uống một chén liền thôi. Ai ngờ người nọ thấy cô đồng ý uống rượu liền động tay động chân. Vương Thục Tú liền bị chọc tức, cầm bình rượu đập lên đầu gã. Người nọ ầm ĩ muốn báo cảnh sát, lại đúng lúc gặp anh Phong mang vài anh em đến. Nhìn thấy Vương Thục Tú gặp chuyện liền giúp cô.

Chuyện này vốn liền thôi, nhưng quản lí mới của KTV muốn bắt Vương Thục Tú xin lỗi khách, Vương Thục Tú càng nghĩ càng giận liền đập bàn xin nghỉ. Thấy cô phải về nhà lúc khuya thế này anh Phong liền lái xe chở cô về. Nào ngờ vừa vào nhà đã bị Đại Hắc xông đến cắn.

Vương Thục Tú nghĩ đến đó liền cười, tuy hôm nay Đại Hắc cắn sai người, nhưng cũng phải khen ngợi hành động này. Cô lập tức nói: “Ngày mai hầm một con gà, đùi gà cho Đại Hắc ăn.”

Lỗ tai Đại Hắc run run, bình tĩnh ngồi bên chân Lục Lăng Tây. Lục Lăng Tây nghĩ đến quần của anh Phong, liền bắn một cái lên đầu Đại Hắc, cười híp mắt gật đầu.

Tuy Vương Thục Tú đã nghỉ việc nhưng không muốn cứ ở nhà nghỉ ngơi. Hai mẹ con bàn bạc cả đêm cảm thấy vẫn nên mở một quán cơm nhỏ thì hơn. Trong tay Vương Thục Tú có chút tiền tiết kiệm, cũng coi như có thể thuê được một cái nhà, hơn nữa cô cũng không muốn làm quá lớn, chỉ cần một ốt nhỏ là được rồi. Vậy sẽ không cần thuê thêm người khác chỉ cần mình cô là được. Khi đã quyết định là gì thì Vương Thục Tú sẽ quyết tâm, cô không sợ khổ, chỉ sợ không có việc gì làm trong lòng khó chịu.

Vài ngày sao Vương Thục Tú luôn bận việc tìm nhà, Lục Lăng Tây cũng nhờ mấy chủ cửa hàng xung quanh hỏi thăm. Trừ việc này Lục Lăng Tây vẫn cứ nhớ chuyện mở rộng quy mô vườn hoa. Lý đại gia đã nói với góa phụ kia rồi, người nọ đồng ý cho cậu thuê. Chỉ là mấy ngày nay khách sạn nơi cô làm thuê có việc bận nên cô không xin nghỉ về nhà được, chỉ có thể chờ thêm vài ngày nữa mới ký được hợp đồng.

Lý đại gia còn nói có một chuyện khác nữa, không biết có phải ông đa nghi hay không mà mấy ngày nay cứ thấy có người lởn vởn quanh vườn hoa. Người nọ là một tên côn đồ trong thôn họ, Lý đại gia rất quan tâm đến vườn hoa nên phát hiện người nọ cứ cố ý đi đi lại lại gần vườn hoa, trong lòng liền nghi ngờ, sợ người nọ có ý xấu.

Lúc Lục Lăng Tây nghe được chuyện này thì Nhan Việt đang ở bên cạnh cậu. Chú ý thấy vẻ mặt thiếu niên hơi lo lắng, chờ cậu cúp điện thoại Nhan Việt vội hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Lục Lăng Tây kể lại chuyện Lý đại gia nói, chần chừ: “Là người xấu sao?”

Nhan Việt nhíu nhẹ mày, đầu tiên liền nghĩ ngay đến Khâu Điền Viên Nghệ. Đương nhiên cũng có thể là những người khác thấy vườn hoa kiếm được tiền liền rục rịch. Anh không muốn Lục Lăng Tây lo lắng, liền trấn an nói: “Tối chúng ta đến xem xem.”

“Được.” Lục Lăng Tây gật đầu.

Buổi tối sau khi tan làm, Lục Lăng Tây nói với Vương Thục Tú một tiếng liền đi với Nhan Việt đến vườn hoa. Xa xa mới đến vườn hoa, hai người liền thấy có người lén lút ở trong sân. Thậm chí còn nằm trên cửa nhìn vào trong, hình như đang nhìn bên trong có người không.

Nhan Việt dừng xe, tiếng lái xe quá lớn, anh mở cửa xe, nói với Đại Hắc: “Đại Hắc, lên.”

Lục Lăng Tây: “…”

Đại Hắc nhảy vọt lên. Người kia không nghe được tiếng gì phía sau, còn nằm trên cửa nhìn, chợt nghe phía sau có tiếng gầm giận dữ, gã vội vàng quay người liền đối mặt với Đại Hắc.

Đại Hắc nhe răng cong người gầm lên, gã hoảng sợ vội lùi hai bước, xoay người nhặt một tảng đá to trên đất, gào lên: “Chó chết tiệt mày đừng lại đây, cẩn thận tao đập mày đấy.”

Đại Hắc híp mắt đi về phía trước một bước, gã ném lung tung tảng đá rồi xoay người bỏ chạy. Đại Hắc chạy vài bước đã đến chắn trước mặt gã. Gã ta vội chạy về phía sau, cửa căn nhà nhỏ liền mở ra, là Lý đại gia nghe thấy tiếng liền chạy từ vườn hoa ra. Vừa thấy Đại Hắc, Lý đại gia liền hiểu là có chuyện gì rồi, cầm chổi rơm đánh gã đàn ông kia thật mạnh.

“Ô đại gia đừng đánh, đừng đánh, là tôi mà.”

“Đánh mày đấy thằng nhãi này.”

Lý đại gia tức giận đánh hai cái, nói với Nhan Việt vừa chạy đến: “Là gã đấy.”

Sắc mặt Nhan Việt trầm xuống, lạnh lùng liếc gã, xoay người nói với Lục Lăng Tây: “Tiểu Tây cậu về phòng với Lý đại gia trước đi, ở đây giao cho tôi.”

Lục Lăng Tây chần chừ gật đầu, đây là lần đầu tiên cậu gặp chuyện thế này, nên theo bản năng tin tưởng Nhan Việt.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here