Điền viên nhật thường – CHƯƠNG 015: QUEN NHAU

0
258

Khu Vườn Nhỏ thường mở cửa lúc chín giờ, hôm nay Lục Lăng Tây tới sớm nên cũng mở cửa hàng sớm hơn.

Đẩy cửa cuốn lên, dọn vài bồn hoa cần phơi nắng ra trước cửa, Lục Lăng Tây dọn dẹp trong cửa hàng một chút, do dự không biết nên nói với Vương Thục Tú chuyện cậu muốn nhận nuôi Đại Hắc như thế nào. Vương Thục Tú thích chó không nhỉ? Sẽ đồng ý nuôi một con trong nhà không? Đại Hắc có thể ở sân sau, hàng xóm cũng sẽ đồng ý chứ?

Lục Lăng Tây do dự một lúc, thử nhắn một tin nhắn thăm dò Vương Thục Tú, “Mẹ, con muốn nuôi một con chó.”

Vương Thục Tú đang đắp mặt nạ cầm di động nhìn thoáng qua, nhớ tới Lục Lăng Tây đã từng nói đối diện Khu Vườn Nhỏ là một cửa hàng thú cưng. Trong ý nghĩ của Vương Thục Tú, những chó cưng trong cửa hàng đều là những loại nhỏ như Bắc Kinh, Teddy hay Pug, nuôi một con cũng chả chiếm bao nhiêu diện tích, ngay lập tức nhắn lại. “Con thích là được rồi.”

Lục Lăng Tây vui mừng nhìn tin nhắn của Vương Thục Tú, đẩy cửa chạy ào ra đường đến nơi của Đổng Chí.

“Anh Đổng, mẹ em đồng ý cho em nuôi Đại Hắc rồi.”

Cậu vừa nói xong mới nhận ra trong cửa hàng còn có người khác, là người đàn ông đã đem Đại Hắc đến hôm qua, hình như tên là Nhan Việt.

Nhan Việt đang ngổm xổm trước l*ng nhốt Đại Hắc nhìn nó, chắc là nó nhận ra Nhan Việt chính là ân nhân của nó nên không kêu lên, nhưng ánh mắt nhìn về phía Nhan Việt vẫn mang theo cảnh giác. Nghe được tiếng của thiếu niên, Nhan Việt mặt không đổi sắc quay đầu lại, không ngờ lại thấy nụ cười tươi vui của Lục Lăng Tây.

Khác với nụ cười nhẹ ngày hôm qua, lúc này đôi mắt thiếu niên sáng trong, khóe miệng nhếch lên, nét mặt linh động, nét vui sướng trên mặt không hề che giấu. Trong lòng Nhan Việt hơi động, tâm trạng khó chịu lúc sáng sớm tựa như được nụ cười của thiếu niên vuốt nhẹ, cảm xúc căng chặt trong lòng cũng dần thả lỏng.

Lục Lăng Tây hơi xấu hổ liếc nhìn Nhan Việt, lướt qua Nhan Việt chạy đến trước mặt Đổng Chí: “Anh Đổng, mẹ em đã đồng ý cho em nuôi Đại Hắc rồi, khi nào nó khỏe lại em sẽ mang nó về nhà.”

Đổng Chí nghe xong cũng thấy vui lây, “Anh thấy tốc độ khôi phục của Đại Hắc khá tốt, qua hai ngày nữa là không sao rồi.”

Có lẽ do biết mình là chó hoang, nên sức sống và tốc độ khôi phục của Đại Hắc mạnh kinh người. Những thú cưng bị thương khác đều sẽ đến bệnh viện thú cưng, nhưng những con chó hoang mèo hoang khi bị thương thì không có chỗ cho chúng dưỡng thương. Cuộc sống sinh tồn bên ngoài rất gian nan, khôi phục càng chậm thì độ nguy hiểm càng lớn hơn, cho nên với cùng một vết thương thì chó mèo hoang khôi phục nhanh hơn so với những thú cưng trong nhà.

Lục Lăng Tây nở nụ cười, ngồi xổm trước l*ng của Đại Hắc, đưa tay sờ đầu nó, nhẹ nhàng nói: “Đại Hắc mày phải mau khỏe lại đấy, tao sẽ mang mày về nhà.”

Không biết có phải nghe hiểu lời Lục Lăng Tây nói không, Đại Hắc nhỏ tiếng nức nở, chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay Lục Lăng Tây.

Mặt mày Lục Lăng Tây cong cong vui vẻ nở nụ cười.

Nhan Việt đứng bên cạnh Lục Lăng Tây, thấy được khuôn mặt tươi cười của cậu ở khoảng cách gần như thế, trong lòng bỗng sinh ra một khát vọng mãnh liệt. Khát vọng này như thủy triều quét qua thân thể Nhan Việt, suy nghĩ muốn được đứng xa nhìn thiếu niên ban đầu của anh đã bị nghiền áp mạnh mẽ, trở thành suy nghĩ muốn được gần gũi với thiếu niên hơn, có quan hệ thân thiết hơn với cậu.Suy nghĩ này vừa lóe lên, Nhan Việt đã nghe thấy giọng nói của mình, “Cậu định nuôi nó sao?”

Lục Lăng Tây sửng sốt, quay đầu nhìn người đàn ông kia gật gật đầu.

Giọng nói của anh trầm thấp lại dễ nghe, Lục Lăng Tây nửa ngồi xổm trên đất, từ góc độ của cậu nhìn người đàn ông kia chỉ thấy anh cao lớn đến khó tin. Cậu không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe thấy giọng nói đầy tiếc nuối của anh, “Thật tiếc qua, tôi vốn định nuôi nó.”

Lục Lăng Tây: “… A?”

Nhan Việt hơi rũ mắt xuống, nhìn thiếu niên ngửa mặt chăm chú nhìn anh. Anh thích tư thế như thế này, giống như là nhốt thiếu niên trong thế giới của anh vậy.

“Tôi nghĩ tôi và con chó này cũng có chút duyên phận. Nhưng không sao, tôi thấy nó rất thích cậu, cậu nuôi nó cũng rất tốt. Nhưng cậu có thể cho tôi cách liên lạc được không, tôi nghĩ nếu mình có thời gian thì có thể đến thăm nó.”

Lời đề nghị của người đàn ông này rất hợp lý, vốn là anh ta cứu Đại Hắc, nên anh ta muốn nuôi nó cũng là điều đương nhiên. Nhưng Lục Lăng Tây nhìn Đại Hắc, hơi luyến tiếc khi phải cho nó đi, nếu người đàn ông này đã nguyện ý lùi một bước, chỉ là khi có thời gian thì đến thăm nó, cậu tất nhiên sẽ không thấy có vấn đề gì.

Lục Lăng Tây lấy di động ra, hơi xấu hổ mở miệng: “Để tôi nháy vào máy anh, tôi còn chưa nhớ số của mình.”

Khóe miệng Nhan Việt nhếch lên một độ cong không dễ thấy, khẽ gật đầu, đọc số của mình ra. “Tôi tên là Nhan Việt.”

Lục Lăng Tây bấm số của Nhan Việt, cười nhẹ nói: “Lục Lăng Tây.”

Lục Lăng Tây, trong lòng Nhan Việt lặp lại cái tên này, vẻ mặt bình thản gật đầu với cậu.

Qua chuyện Nhan Việt muốn nhận nuôi Đại Hắc thì ấn tượng của Lục Lăng Tây với anh rất tốt, chỉ cảm thấy tính cách anh hơi lạnh lùng thôi. Cậu còn nhớ rõ phản ứng của Nhan Việt ngày hôm qua khi cậu cười với anh, bởi vậy sau khi lưu số lẫn nhau, cậu không biết nên nói gì với Nhan Việt. Cười xấu hổ với Nhan Việt, Lục Lăng Tây lại lần nữa ngồi xổm xuống chơi với Đại Hắc.

Tầm mắt của Nhan Việt vẫn luôn đi theo Lục Lăng Tây, nhìn Đại Hắc dưới bàn tay của thiếu niên thoải mái nheo mắt lại, trong lòng anh thấy hơi khó chịu.

Chó ngu, nhìn mặt ngu ngốc chưa kìa!

Kiềm chế xúc động muốn lại gần thiếu niên, Nhan Việt ở một lúc rồi rời đi. Mất ngủ nhiều năm nên anh thường đợi qua đêm dài tới bình minh, vì vậy đã tạo nên tính kiên nhẫn của anh. Rời khỏi khu phố, Nhan Việt dừng xe ở ven đường, gọi điện cho Diệp Khang. Cảm giác của anh với thiếu niên quá đột ngột và quá mãnh liệt, chưa bao giờ có loại tình cảm xa lạ khiến anh mất đi sự bình tĩnh của mình như thế này. Theo thói quen muốn tìm hiểu rõ ràng, Nhan Việt định tìm Diệp Khang.

Điện thoại được kết nối rất nhanh, Nhan Việt lại không biết nên mở miệng thế nào.

Đợi cả nửa ngày cũng không thấy Nhan Việt nói chuyện, Diệp Khang hỏi một câu: “Sao vậy? Tâm trạng không tốt sao? Có phải Ân Nhã lại giở trò gì không?”Ân Nhã trong miệng Diệp Khang chính là em gái cùng mẹ khác cha của Nhan Việt, đang học năm thứ hai đại học. Bởi vì hoàn cảnh gia đình Nhan Việt rất đặc biệt nên từ nhỏ Ân Nhã luôn tìm cách khiến Nhan Việt thấy chán ghét khó chịu. Vài năm này Nhan Việt không ở trong nước, Ân Nhã đã không ít lần xuất hiện trước mặt Ân Vĩnh Đức, chẳng phải chỉ vì quyền thừa kế tập đoàn Hợp Phổ sao. Một Ân Nhã còn thêm hai đứa em cùng cha khác mẹ của Nhan Việt là Nhan Hải và Nhan Thiến, ba người này vài năm nay luôn gây chuyện ầm ĩ. Nhan Hải, Nhan Thiến còn đỡ, có Nhan Thế Huy trấn áp còn không dám gây chuyện ở bên ngoài. Ân Nhã thì lại có một ông cha đứng đằng sau xúi giục, hận không thể bôi đen hình tượng của Nhan Việt, chỉ còn thiếu nước nhảy ra nói thẳng Nhan Việt hại cô ta.

Nhan Việt không thèm để ý, “Chỉ là vài thủ đoạn nhỏ sau lưng thôi.”

Theo lời của Nhan Việt thì hình như không liên quan đến Ân Nhã, Diệp Khang bắt đầu tò mò, “Thế có chuyện gì vậy?”

Nhan Việt im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: “Tôi gặp một thiếu niên.”

“Thiếu niên?” Khả năng bát quái của Diệp Khang được thắp sáng ngay tức khắc, lập tức nâng cao tinh thần. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng, Nhan Việt trong chuyện tình cảm luôn có hơi sạch sẽ, mấy năm nay vẫn chỉ một mình. Đây là lần đầu tiên Diệp Khang nghe Nhan Việt dùng cái giọng này nhắc tới một người khác. Tuy cậu ta nói thiếu niên chứ không phải thiếu nữ khiến anh hơi bất ngờ, nhưng những điều này chỉ là chuyện nhỏ.

Diệp Khang hăng hái dạt dào, Nhan Việt lại đột nhiên không muốn nói tiếp, “Không có gì cả, tôi cúp máy trước.”

“Này này… Cậu không được làm thế…”

Giọng nói của Diệp Khang theo điện thoại bị cúp mà biến mất, Nhan Việt trực tiếp tắt máy. Trong nháy mắt lúc mở miệng anh mới ý thức được mình không nguyện ý chia sẻ thiếu niên với bất kỳ một ai, cho dù chỉ là chuyện về cậu, anh chỉ hy vọng giam cậu trong thế giới của anh. Nhan Việt rũ mắt xuống, tính toán tính khả thi của việc này.

Sau khi Nhan Việt đi, Đổng Chí hâm mộ chảy nước miếng với chiếc xe của anh. Ấn tượng của anh với Nhan Việt không tệ, đừng chỉ nhìn thái độ lạnh lùng của Nhan Việt, chỉ cần thấy sự quan tâm của Nhan Việt với Đại Hắc là có thể thấy anh ta là người lương thiện, là một người tốt hiếm có.

Lục Lăng Tây nghe anh khen mà nhịn không được nở nụ cười. Trong mắt Đổng Chí, chỉ cần là người thích động vật thì đều là người tốt. Nhưng vì Đổng Chí nhắc tới xe mà Lục Lăng Tây rốt cuộc cũng nhớ ra cậu đã thấy chiếc xe này ở đâu. Chính là mấy ngày hôm trước cậu đến hiệu sách cùng Dịch Hàng, lúc đó Dịch Hàng cũng giống như Đổng Chí vậy, thèm thuồng chiếc xe này cả nửa ngày.

Biển số xe ở Trung Kinh sao? Nhan Việt? Anh ta là người nhà họ Nhan ở Trung Kinh sao? Lúc trước Lục Lăng Tây luôn ở trong nhà, đối với việc xã giao của nhà họ Lục không biết gì cả. Cậu không biết nhà họ Nhan và nhà họ Lục có quen biết nhau hay không? Nếu mà có thì cậu vẫn nên tiếp xúc ít với Nhan Việt, cậu không muốn có liên quan gì tới cuộc sống trước kia nữa.

Lại nhìn Đại Hắc một lúc, Lục Lăng Tây về cửa hàng, bắt đầu dùng radar tinh thần như thường lệ. Bồn cây nào yêu cầu tưới nước, bồn nào yêu cầu bón phân, bồn nào yêu cầu bắt sâu, chỉ cần dựa vào tấm bảng là biết hết. Trong lúc cậu bề bộn, lão Hàn tới lần trước đã đến.

“Xin chào quý khách! Anh Hàn?”

Lão Hàn cười cười, “Tiểu Tây, bồn Lan Quân Tử kia của tôi sao rồi?” Lúc anh hỏi câu này vẻ mặt lo âu, chỉ sợ Lục Lăng Tây nói đã chết.

Lục Lăng Tây hiểu rõ tâm trạng của lão Hàn, không thừa nước đục thả câu, từ sau bàn thu ngân lấy cây Lan Quân Tử đã được trồng lại rất tốt kia. Lần trước sau khi Lan Quân Tử mọc lại rễ, Lục Lăng Tây đã đổi đất mới, ngay cả bồn cây cũng khử trùng một lần rồi cẩn thận trồng trở lại.

Cây Lan Quân Tử này khác xa so với cái cây lão Hàn đưa tới lần trước, Lan Quân Tử mọc rễ mới nên nhìn có hơi yếu ớt, nhưng phiến lá khô vàng đã bắt đầu chuyển màu xanh, giữa những bông hoa nhỏ thưa thớt ban đầu đã mọc lên vài nụ hoa, sức sống tràn trề.

Lão Hàn vui mừng nhìn bồn Lan Quân Tử này, không dám tin run run hỏi: “Đã cứu được thật sao?”

Lục Lăng Tây gật đầu, thật ra cậu cũng không ngờ rằng có thể cứu được. Tuy lúc cậu xử lý xong thì tấm bảng cũng viết đã chữa trị thành công, nhưng cậu vẫn đợi đến khi cây Lan Quân Tử này mọc rễ lần nữa mới yên tâm, tin rằng mình đã cứu được bồn cây này.

Thông qua tấm bảng nhìn bộ rễ mới đang cắm vào trong đất, Lục Lăng Tây ngoài cảm giác thành tựu ra, càng nhiều hơn là sự vui sướng được lão Hàn truyền sang.

Chó Bắc Kinh

Chó Teddy

Chó Pug

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here