Có giỏi bẻ thằng tôi – CHƯƠNG 81, BÁC SĨ TÂM LÝ.

0
39

CHƯƠNG 81, BÁC SĨ TÂM LÝ.

Thời điểm Ngô Cảnh An nhận được điện thoại của Trương Âm còn sửng sốt một hồi lâu. Trương Âm? Bạn Hứa Huy? Tìm anh làm gì?

Giọng nói Trương Âm rất êm tai, cho người ta một cảm giác rất trong sáng, trong điện thoại, cậu ta không chút hoang mang nói: “Có thể cho tôi chút thời gian không, tôi muốn nói chuyện với anh.”

Ngô Cảnh An mặc dù không đoán được nội dung tán gẫu, chẳng qua, nhất định có liên quan đến Hứa Huy.

Anh cũng không muốn làm người ta mất mặt, chỉ nói mình phải đi làm, chờ đến cuối tuần rồi nói sau.

Trương Âm nói: “Tôi không chờ được lâu như vậy, nếu không, anh cho tôi địa chỉ, tôi đi tìm anh”

Tính tình Trương Âm có lẽ là rất dứt khoát, buổi sáng mười giờ gọi điện thoại, giữa trưa mười hai giờ người đã đứng trước mặt anh.

Ngô Cảnh An không biết làm thế nào đành mời cậu ta đến quán ăn ngoài quặng mỏ, một chai bia xuống bụng xua tan nóng tháng năm, máy hát của người này cũng theo đó mở ra.

Trương Âm nói mục đích của mình, “Tôi đảm đương nhiệm vụ thuyết khách, lão Ngô, chúng ta cũng gặp mặt mấy lần, tôi không quanh co lòng vòng với anh, anh có thể cho tôi một lời nói thật không, anh có còn muốn cùng một chỗ với Hứa Huy không?”

Ngô Cảnh An bị sự nhanh mồm nhanh miệng của cậu ta làm nghẹn, bưng cốc bia uống một ngụm mới coi như nuốt xuống được.

Trương Âm bất đắc dĩ thở dài, “Hai người các anh, đều nên bị đánh năm mươi roi.”

Ngô Cảnh An không hiểu ra sao nhìn cậu ta, “Cái kia, kỳ thật, tôi không biết rõ nguyên nhận cậu nói lời này, tôi và Hứa Huy có muốn cùng nhau hay không, đó là chuyện của hai người chúng tôi.”

Trương Âm lấy thuốc lá ra, chậm rãi hút một hơi, “Hứa Huy tìm đến tôi.”

Ngô Cảnh An càng kinh ngạc, “Tìm cậu?”

“Hắn không nói nghề nghiệp của tôi với anh sao? Tôi là bác sĩ tâm lý.”

Ngô Cảnh An cảm giác anh lại bị nghẹn một lần, lại là nghẹn nước miếng của chính mình, rất mẹ nó không đáng tin, bác sĩ tâm lý?

Trương Âm nói, “Tôi quen Hứa Huy đã mười năm, hắn luôn luôn cuồng vọng tự phụ vô cùng, lần này, lại chủ động đi vào văn phòng của tôi, lúc đầu tôi còn tưởng nhìn nhầm người, còn nghĩ chuyện hai người các anh thật có thể chiếu lên TV được. Hứa Huy nếu như không phải thật sự cùng đường, tuyệt đối sẽ không tới tìm tôi, nói cách khác, hắn thừa nhận mình thất bại. Có thể làm cho hắn làm được điều này, lão Ngô, lực ảnh hưởng của anh cũng thật lớn.”

Ngô Cảnh An rũ mắt, đáy lòng dâng lên chua xót nhàn nhạt.

Trương Âm nói tiếp: “Hứa Huy nói rất nhiều chuyện của hai người với tôi, hắn bên kia tôi đã nghe hết, kế tiếp, là anh. Lão Ngô, kỳ thật, lần này tôi đến không ôm hi vọng quá lớn, việc này, chủ yếu vẫn là xem suy nghĩ của anh. Tôi vẫn nói câu kia, anh có muốn cùng Hứa Huy nữa hay không, nếu muốn, tôi rất vui lòng giúp hai người. Nếu anh quyết tâm chặt đứt với hắn, coi như tôi chưa từng tới. Lão Ngô, chuyện tình cảm, tôi không hi vọng anh có chút miễn cưỡng nào, anh suy xét cho kỹ.”Vấn đề không thể lảng tránh này bị đặt đối diện, Ngô Cảnh An cho là mình có thể như đinh đóng cột mà trả lời đáp án đã sớm quyết định kia.

Nhưng sự thật là, anh do dự.

Anh do dự một hồi lâu, thậm chí đến khi đứng lên ra khỏi quán ăn.

Mặt trời tháng năm không quá gay gắt, nhưng chiếu vào người vẫn có cảm giác nóng.

Quá giữa trưa, người đi trên đường không nhiều lắm, ông chủ bán đồ khô chuẩn bị đóng cửa, quán mì đối diện buôn bán không tốt, bà chủ ngồi ở cửa quán nhàn nhã cắn hạt dưa.

Mỗi người đều có cuộc sống của mình, có lẽ trăm năm như một, có lẽ buồn tẻ chán nản, có lẽ…

Con ông chủ quán đồ khô chạy ra giúp đỡ cha đẩy xe vào nhà, ông chủ quán mì bưng chén nước đưa cho vợ.

Có lẽ, cuộc sống như vậy, anh cũng hướng tới.

Hứa Huy tuyệt đối không phải một người bạn đời lý tưởng, nhưng Hứa Huy, lại là người anh thật lòng yêu.

Cả Hứa Huy không đáng tin cũng nỗ lực như thế, mà anh, lại muốn lùi bước sao?

Bỏ lại tàn thuốc đã sắp cháy tới ngón tay, anh xoay người đi vào quán ăn nhỏ.

Một bữa cơm trưa bọn họ ăn đến hơn bốn giờ chiều, ông chủ năm lần bảy lượt tới hỏi muốn nước, khăn tay, đôi đũa hay là món nào nữa hay không, quan tâm quá mức rốt cuộc làm bọn họ nhớ ra, nhìn màn hình điện thoại, ố, hơn bốn giờ, cần phải đi.

Nói chuyện cùng Trương Âm rất thoải mái, làm bác sĩ tâm lý nhiều năm, nói chuyện rất dí dỏm hài hước. Chẳng qua, đôi khi vấn đề của cậu ta cũng rất sắc bén và thẳng thắn. Ngô Cảnh An vẫn cần một thời gian tự hỏi mới có thể trả lời.

Trương Âm nói: từ trong lời nói của cậu có thể nghe ra, Hứa Huy tổn thương anh làm cho anh cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn, lão Ngô, nếu muốn giải quyết vấn đề, không thể chỉ trích, oán giận một mặt, cũng nên tìm nguyên nhân trên người bản thân. Nói như tôi, anh nhất định sẽ không vui. Nhưng, dù sao anh vẫn muốn tiếp tục với hắn, không phải sao? Cho nên, lui một bước, như anh nói, anh đã lui một vạn bước, thêm một bước nữa cũng không sao.

Trương Âm nói: phương thức giao lưu của hai người các anh rất có vấn đề. Nếu đều có thể bình tĩnh mà ngồi xuống nói chuyện, không nên động một chút là kích thích đối phương, có lẽ, sự tình sẽ không thành ra thế này.

Sau khi sự tình phát sinh, Hứa Huy không chủ động nhận lỗi, hắn sai mà anh, có lẽ là do tức giận, không hề truy hỏi nguyên nhân hắn làm như vậy, mà là một gậy đánh chết, nói ra hai chữ tổn thương tình cảm nhất.

Bọn họ tìm được một chỗ râm mát phía sau ký túc xá, Trương Âm cũng không để ý, bộ âu phục mấy ngàn tệ cứ thế mà ngồi lên bồn hoa, cười vỗ vỗ vị trí bên người bảo Ngô Cảnh An cũng ngồi xuống.

Lão Ngô, lúc trước khi anh tiếp nhận Hứa Huy, đã hiểu biết triệt để người này chưa? Tôi đoán là chưa, đến đây, tôi giúp anh phân tích.

Nhà Hứa Huy rất có tiền, nhà Hứa Huy rất có địa vị, người nhà Hứa Huy rất chiều hắn. Cho nên, hắn bị nuôi thành tính tình khốn nạn.Anh đừng cười, tôi không nói sai đâu. Bốn năm đại học, hắn và tôi ở cùng một cái ký túc xá, đương nhiên, hầu như hắn không ngủ lại đó. Con người hắn không hiểu được cái gì gọi là tôn trọng, hữu ái, càng miễn bàn loại chuyện như là đặt mình vào vị trí người khác suy nghĩ, đối với hắn càng là như thiên phương dạ đàm.

( Thiên phương dạ đàm : Truyện cổ tích ngàn lẻ một đêm của Ả rập, ý nói rất khó mà khiến cho người ta tin tưởng.)

Trong thế giới của hắn, chỉ có hắn là trung tâm. Hắn lựa chọn đến với anh, đa số cũng là chuyện đầu óc nóng lên liền làm, cũng không quan tâm anh có thương hắn không, có muốn cùng hắn hay không.

Anh cười, chứng tỏ tôi nói không sai. Kỳ thật hắn như một đứa con nít, sẽ nói, tôi ưu tú như thế, đối xử tốt với anh như thế, lại thích anh như vậy, anh đương nhiên phải yêu tôi, muốn cùng tôi.

Có lúc tôi còn hoài nghi hắn là động vật lưỡng cư chưa tiến hóa hoàn toàn.

Lúc trước hắn huyênh hoang bày tỏ tình yêu với anh như vậy, tất cả chúng tôi đều không coi là gì. Hắn là thái tử gia cao cao tại thượng, tìm vui vẻ mới lạ, rất bình thường, thậm chí, cho dù điên quá đáng chút, cũng không ai cho là thật.

Điểm này, ngược lại là tôi tính sai.

Nghe nói hai người chia tay, tôi cũng không để ý, trong dự kiến thôi! Mãi đến khi Hứa Huy bộ dáng ỉu xìu tìm đến tôi, tôi mới biết được, loại chuyện như tình yêu, thật sự không thể tính toán theo lẽ thường.

Hắn ngoại tình là hắn sai, lão Ngô, tôi cũng rất đồng ý anh làm ồn ào với hắn, hắn chính là thiếu đánh, không cứng rắn với hắn, hắn không biết lợi hại. Đương nhiên, cũng chưa từng có ai dạy hắn không thể ngoại tình. Anh nói đây là thường thức, anh cảm thấy loại thường thức này có thể đến được với hắn sao? Quá khứ hắn cũng từng làm như vậy, cũng không có chuyện gì. Người bên cạnh hắn, lão Liêu, Trần Cương Tài, còn cả Hồ Thiên, mỗi người bọn họ đều ở bên ngoài nuôi ba bốn năm sáu người, loại chuyện này đối với bọn họ là rất bình thường. Cũng giống như cơm anh ăn không hết vậy, có đôi khi thích nhạt một chút, có đôi khi thích mặn một chút. Chỉ là, lão Ngô, anh ầm ĩ thì ầm ĩ, không nên dễ dàng nói hai chữ kia. Đối với Hứa Huy mà nói, hình phạt này có chút nặng.

Hơn nữa, anh còn có bộ dáng quyết tâm không quay đầu lại, thậm chí đem nhẫn đính ước hắn rất coi trọng cũng vứt bỏ, thật là ép hắn nóng nảy.

Hắn giống như con thú hoang chạy loạn trong một tấc vuông, bị đâm cho đầu rơi máu chảy chỉ vì muốn tìm được đường ra.

Đáng tiếc với tính tình con nít của hắn, tóm lại vẫn không tìm được phương pháp đúng. Chuyện Lâm Giai Giai chính là nét bút hỏng, hơn nữa còn dính tới người nhà hắn.

Chuyện ngày đó hai người nói ở dưới cầu thang, Hứa Huy cũng kể với tôi. Anh trách hắn hoài nghi tình yêu của anh, trách hắn nói lời tổn thương người khác. Lão Ngô, anh tự hỏi chính mình, chẳng lẽ anh không hoài nghi hắn sao? Hoài nghi hắn có thể yêu anh bao lâu, hoài nghi hắn sẽ tổn thương anh lần thứ hai, lo được lo mất trong tình yêu rất bình thường, nhưng lại trở thành mồi lửa giữa hai người, chỉ có thể nói cả hai đều rất dễ kích động, chỉ lo chọn lời nói đả thương người khác nhất mà nói, lại không nghĩ đến kết quả. Lão Ngô, nếu Hứa Huy thật sự kết hôn với Lâm Giai Giai, không nói hiện tại, bởi vì bây giờ anh còn tức giận, nhưng một năm nữa bình tĩnh lại, đến lúc đó anh sẽ không hối hận? Đúng, hắn là kẻ thối nát, kết thúc mới tốt, may mà không tiếp tục với hắn, nếu không về sau lại chịu khổ. Nghĩ như vậy đến lần thứ một trăm có thể sẽ có một lần hối hận hay không. Hối hận lúc ấy quá xúc động, hối hận không nghe hắn giải thích, hối hận… anh thậm chí sẽ nghĩ, nếu lúc ấy hai người đều lui một bước, có lẽ, bây giờ vẫn ở cùng nhau.Lão Ngô, Hứa Huy là một người yêu không đạt yêu cầu, tựa như đứa trẻ thi không đủ điểm mà thôi, anh không thể chỉ biết đánh chửi, anh cần phải giúp hắn, giúp hắn tìm ra nhược điểm của bản thân, từng chút dạy cho hắn đạo lý làm người và làm người yêu. Đó là một công trình khổng lồ, chủ yếu là gốc rễ của hắn quá kém, anh phải có định lực nhất định cùng kiên nhẫn mới được. Không thể dùng thường thức và nguyên tắc nhất định phải vậy nghĩ về hắn, dù sao, hoàn cảnh sinh hoạt, quá trình sinh hoạt của hai người, đều khác nhau rất nhiều.

Tình cảm, không phải chuyện một người cố gắng là được. Muốn tiếp tục, thì phải là cả hai người.

Chậm rãi ma sát đi, đồng chí.

Mặt trời chiều ngã về tây, Trương Âm đứng lên, vỗ vỗ tro bụi và cỏ dại bám trên quần, “Tôi phải đi rồi, còn có chuyến xe cuối cùng phải không?”

Ngô Cảnh An nhìn nhìn di động, “Còn, tôi tiễn cậu.”

Trên đường, radio trong quặng mỏ vang lên, khen ngợi ai ai ai chuyên nghiệp yêu nghề cỡ nào. Một người phụ nữ trung niên bưng một cái chậu đựng đầy quần áo và đồ dùng rửa mặt đi qua bên người bọn họ, phía sau có hai đứa trẻ đi theo, hưng phấn hút sữa chua.

Trương Âm cười nói: “Nơi này ngược lại có thể nhìn thấy hình ảnh giản dị nhất. Tôi nhớ ra, Hứa Huy nói, trong mộng chỗ xuất hiện nhiều nhất chính là ở đây.”

Ngô Cảnh An thấp giọng hỏi: “Hắn có nói vì sao không?”

Trương Âm cười, “Lão Ngô, anh là khờ thật hay giả ngu vậy? Muốn biết, tự mình hỏi hắn đi.”

Đến chỗ chờ xe, Trương Âm quay sang đối mặt với anh, trên mặt từ đầu tới cuối vẫn treo một nụ cười thản nhiên, “Lão Ngô, chuyện Lâm Giai Giai anh không cần để ý. Hứa Huy không có bản lĩnh gì, nhưng muốn lừa hắn, có lẽ cũng thật khó khăn. Lần khám và chữa bệnh này tới đây đi, tôi hi vọng lần sau có thể nhìn thấy hai người đến cùng nhau, như vậy, hiệu quả trị liệu sẽ càng tốt.”

Nói thật, Ngô Cảnh An rất cảm động, Hách Thời nói không đúng, ai nói Hứa Huy không có bạn bè. Một Hách Thời, một Trương Âm, đã đủ.

Bạn thân trong đời, cũng không làm được gì hơn thế này đi!

Ngô Cảnh An gật gật đầu, “Hôm nay rất cảm ơn cậu, đặc biệt tới đây một chuyến, cả phí khám chữa bệnh cũng không có. Ngày nào đó, lại cùng uống rượu đi!”

Trương Âm nhìn chiếc xe từ xa xa chạy đến, thuận miệng nói: “Đừng khách khí, Hứa Huy đã trả tiền rồi, tôi thu gấp bốn lần bình thường, hắn có tiền như vậy, không làm thịt thì để làm gì, anh nói đúng không!”

Biểu cảm ngay lúc đó của Ngô Cảnh An nếu chụp được nhất định có thể đăng lên mục hài hước.

Được rồi, là anh sai. Hứa Huy đời này thảm, sống uổng phí hơn hai mươi năm, kết bạn đều là một đám thấy tiền sáng mắt.

Tiễn Trương Âm, Ngô Cảnh An ghé vào quán ven đường tùy tiện ăn một bát mì.

Anh cũng không kỳ vọng nói chuyện với Trương Âm có thể triệt để giải quyết vấn đề giữa anh và Hứa Huy, chẳng qua, anh có chút hi vọng xa vời, có thể có chút thay đổi.Trương Âm nói không sai, anh và Hứa Huy đều rất dễ xúc động, lời nói đả thương người cũng thường vô ý nói ra, tăng lên mâu thuẫn.

Con đường của bọn họ còn rất dài, chính mình ngay từ đầu lại đem nó định vị ở trụ cột ngắn ngủi, không thật sự tin tưởng gã, không thật sự tin tưởng đoạn tình cảm này.

Ôm ý nghĩ chung quy sẽ chia tay, không chịu trách nhiệm mà bắt đầu yêu đương.

Có vấn đề, anh chỉ nghĩ đến chia tay.

Không từ góc độ của Hứa Huy mà suy nghĩ, đem nguyên tắc của mình áp đặt cho gã, lại chưa bao giờ nghiêm túc nhắc nhở gã.

Trương Âm nói, cố gắng không phải chuyện của một người.

Mà quá trình ma sát giữa anh và Hứa Huy mới chỉ bắt đầu.

Trương Âm nói, có muốn cùng Hứa Huy cùng nhau nữa không, chuyện tình cảm, không nên có chút nào miễn cưỡng, nên suy xét rõ ràng.

Anh bước vào phòng, trên mặt treo nụ cười chắc chắn.

“Nếu có thể cải thiện, tôi tình nguyện nếm thử một lần. Chẳng sợ chỉ có một năm, hai năm. Tôi muốn chân chính cố gắng một lần, không để lại điều gì tiếc nuối.”

Anh yêu Hứa Huy, từ đầu đến cuối.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here