Thần Mộc Cào Hoài Không Hết – THẦN MỘC : 123+124

0
110

Hồi post chương cuối “Làm Vợ Của Quỷ” được 6k view, thứ 7 này mình post chương cuối của Thần Mộc có được nhiêu đó view ko nhỉ? Mọi người nhớ vào xem nhé! (Sao nghe giống cày view bên Kpop ghê =)) )

Chương 123: Lông Vũ

Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

Mạc Thiên Liêu để Thanh Đồng chờ ở bên ngoài, bản thân nhanh chóng quay trở lại tìm Minh Yên,“Đây có thể là lần cuối cùng ta đến đây,” Minh Yên dựa vào cạnh cửa đá, thầm thì với cửa đá nặng trịch kia, từ trong nhẫn chứa đồ lấy ra một bầu rượu, hai chén rượu,“Tuổi thọ gần hết, ta e là sống không tới lúc núi Thái Huyền mở ra lần nữa.”

Rượu trong veo đổ đầy hai chén ngọc, Minh Yên bưng lên một ly, chậm rãi uống cạn, lại bưng chén khác lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lay động.

Lúc Mạc Thiên Liêu tới vừa khéo nghe được này câu, không khỏi thở dài. Đại chiến Tiên Ma đến nay đã qua hơn tám ngàn năm, nay Minh Yên hẳn là hơn chín ngàn tuổi. Mật tàng Thái Huyền ngàn năm mới mở một lần. Sợ rằng Minh Yên thực sự không sống tới lần mở ra tiếp theo.

“Sư tôn,” Mạc Thiên Liêu đi qua, gãi gãi đầu,“Trong tay ngươi có lông vũ Chu Tước không?”

Minh Yên quay đầu nhìn hắn, thấy hắn hỏi như vậy, tất nhiên là xem qua ngọc giản, chậm rãi uống cạn ly rượu trong tay,“Ngươi có nắm chắc luyện thành không?”

“Lão hỗn…… Khụ, lý luận của sư phụ ta hẳn là đúng,” Vốn muốn nói cái này chưa ai thử qua nên cũng không nhất định có thể thành, Mạc Thiên Liêu nhìn kỹ vẻ mặt Minh Yên, lời liền chuyển,“Vuốt Bạch Hổ, vảy Thanh Long, lông Chu Tước, nếu quả thật có năng lực làm vỡ tan hàng rào thời không, như vậy chỉ cần tìm đến một linh trí thiên địa, luyện thành Huyền Giám hồi tưởng quá khứ nhất định không thành vấn đề.”

Đôi mắt không hề quan tâm của Minh Yên nhất thời khởi gợn sóng:“Lời này là thật?”

“Là thật.” Mạc Thiên Liêu âm thầm nuốt nuốt nước miếng, mới vừa rồi Minh Yên do dự, tất nhiên là có lông Chu Tước, chỉ là luyến tiếc nên để lừa được thứ trân quý này của Minh Yên đổi lấy cơ hội cho mèo nhà mình phi thăng, chỉ đành kiên trì bảo đảm.

Minh Yên đứng dậy, quay đầu xem cửa đá một chút:“Ngươi có thể luyện thành trong vòng một năm sao?” Mật tàng Thái Huyền mở ra, bình thường chỉ có thể duy trì liên tục tám tháng, nếu hắn dùng pháp lực bản thân chống đỡ, còn có thể kéo dài thêm mấy tháng.

“Chỉ cần tám mươi mốt ngày là được.” Mạc Thiên Liêu nói, hắn đã có kinh nghiệm luyện chế thần khí. Thực ra thần khí cũng không phải khó luyện như vậy, bởi vì cũng không phải muốn năng lực hủy trời diệt đất, chỉ là muốn luyện chế một vật chứa linh trí. Mấu chốt ở chỗ phải có linh trí.

Thanh Đồng ở thuyền bay thượng ngây người, không bao lâu, nhìn thấy Phong Tố cưỡi Khổng Tước, nghiêng ngả lảo đảo từ trong sơn động bay ra.

“Bà nó, địa phương quỷ quái gì đâu, may mắn bà chạy mau,” Phong Tố nuốt mấy viên đan dược, giương mắt nhìn thấy mỹ nhân lạnh lùng tựa vào thuyền bay, nhất thời ném mấy con trùng ghê tởm vừa thấy hồi nãy ra sau đầu, chỉnh trang sức một chút, cao giọng kêu,“Thanh Đồng, đã lâu không gặp.”

Đôi mắt lạnh lùng trong trẻo đảo qua, lại quay lại đi, mèo đại gia hiển nhiên không có hứng thú đối với cô.

Khổng Tước đang cố gắng vẫy cánh chợt biến thành người:“Chủ nhân, thứ cho ta nói một câu, bộ dáng hiện tại này của ngươi sẽ không được mỹ nhân ưu ái .”

Phong Tố bị Khổng Tước ném, suýt nữa ngã xuống đi, lập tức ngự khí đứng vững, cúi đầu nhìn chính mình, la quần đỏ tươi rách rưới, trên đó còn dính thi thể trùng Xi Vưu…… Bộ dáng này, chính cô cũng cảm giác ghê tởm.

“Ta tin tưởng Bạch Hổ kia sẽ không hiểu được mỹ vị thưởng thức thi thể trùng.” Khổng Tước nâng tay gỡ lấy thi thể trùng trên váy Phong Tố, ngửi ở bên mũi một chút rồi hơi hơi nhíu mày, trong nháy mắt ném đi.

“Ngươi không phải nói mỹ vị sao? Sao lại không ăn đi?” Phong Tố bị chọc giận đến mức sắc mặt xanh mét, đạp Khổng Tước một bước, chủ nhân mình thụ thương đi không được mà dám biến hóa thành hình người không chở cô không nói, còn cười nhạo cô! Vốn không nên học hỏi tên ngốc Thí Địa kia, đối xử ma sủng tốt quá riết nó leo lên đầu lên mặt ngồi.

“Hương vị trùng Xi Vưu cũng không tốt, hơn nữa, dù cho ta là một con chim cũng thấy nó nhìn rất ghê tởm.” Khổng Tước ưu nhã xòe tay.

“Ngươi……” Phong Tố tức giận đến mức nói không ra lời, bay tới bên cạnh thuyền bay, chỉ Thanh Đồng nói,“Ngươi xem xem ma sủng nhà người ta ngoan ngoãn biết bao nhiêu, ngươi nhìn ngươi đi……” Nói đến bên miệng, Phong Tố đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, làm một ma sủng, hẳn không thể rời khỏi chủ nhân quá xa, nhưng giờ phút này, Đoán Thiên chẳng biết đi đâu, mèo hắn thế nhưng còn an an ổn ổn ngồi ở chỗ này.

Đôi mắt nhướn lên hơi hơi nheo lại, Phong Tố vươn móng tay đỏ tươi ra, muốn chạm Thanh Đồng, lại bị kết giới phòng ngự thuyền bay cách trở. Thanh Đồng liếc nhìn cô, trong nháy mắt…

“Cạch cạch cạch!” Bàn tay vươn ra của Phong Tố bị đông lạnh thành băng.

Phong Tố:“……”

“Phong Tố, ngươi đang làm cái gì!” Thanh âm Mạc Thiên Liêu chợt từ phía sau truyền đến, không đợi Phong Tố quay đầu, liền bị một con rồng lửa cực lớn đánh bay ra ngoài.

Phong Tố nhanh chóng xoay người, xuất ra linh khí, một gậy đánh tan rồng lửa:“Đoán Thiên, ngươi không thấy được là mèo ngươi đang khi dễ ta sao?”

“Không thấy được.” Mạc Thiên Liêu mặt không đổi sắc nói, nhảy lên thuyền bay, ôm Thanh Đồng xem xét trên dưới, nhất thời bị thưởng một bàn tay.

“Phong Tố, có tin tức linh trí không?” Minh Yên đúng lúc xuất hiện, ngăn trở hai người tiếp tục đánh nhau.

“Linh trí thiên địa, chớ nói thuộc hạ của ta mà ngay cả ta cũng không biết đó là cái gì,” Phong Tố thở dài,“Nhưng mà nghe trên Đông Hải có một loại hải hồn thạch, có thể thông nhân ngữ, nói không chừng chính là một loại linh trí, ta sau khi ra khỏi núi Thái Huyền xong liền đi xem xem .”

“Hải hồn thạch?” Mạc Thiên Liêu nghe đến từ này, nhất thời vểnh tai,“Vậy ngươi mau chút đi, trong một tháng nhất định phải lấy được hải hồn thạch.”

“Liên quan gì tới ngươi.”Phong Tố trừng hắn, đây là cô lấy lòng chí tôn , Đoán Thiên này xen vào làm gì.

“Ở địa phương nào, ta đi lấy.” Minh Yên vẫy tay, ý bảo hai người không cần cãi nhau.

Phong Tố đưa phương vị hải hồn thạch thủ hạ truyền đến cho Minh Yên.

“Nếu bên trong có linh trí, bổn tọa sẽ đưa thành Hoa Đào cho ngươi.” Minh Yên tiếp nhận đồ, lập tức đưa thần thức vào kiểm tra xem xét.

“Đa tạ chí tôn!” Phong Tố lập tức tươi cười rạng rỡ, thành Hoa Đào cô mơ ước đã lâu, chỗ đó bốn mùa đều hoa đào, khắp thành nhuộm màu hồng nhạt, trông rất đẹp mắt.

Đuổi Phong Tố đi, Minh Yên biến thành Thanh Long, chở Mạc Thiên Liêu cùng Thanh Đồng nhanh chóng trở lại ma cung Minh Yên, ném hai người, Thanh Long vẫy đuôi, nhanh chóng nhắm hướng đông hải bay đi.

Nay thời gian quý giá, một phút một giây đều không lãng phí được.

“Bên trong hải hồn thạch có linh trí sao?” Thanh Đồng chọt chọt Thái Thủy biến thành cỏ đuôi mèo.

“Cái này……” Mạc Thiên Liêu vò đầu, trong hải hồn thạch cũng không nhất định có linh trí, chỉ là hòn đá kia bóng loáng lại có thể thông nhân ngữ, dùng để làm mặt gương Huyền Giám là thích hợp nhất.

Đợi đến khi Minh Yên trở về, mang về một khối hải hồn thạch lớn màu lam sẫm, đưa hải hồn thạch cùng một miếng vảy Thanh Long giao cho Mạc Thiên Liêu.

Trong hải hồn thạch quả nhiên không có linh trí, Minh Yên thở dài, không nhiều lời nữa, xoay người mang theo bọn họ đi nội cung.

Ma cung Minh Yên cực kỳ rộng lớn, dọc theo hành lang gấp khúc đi đến chỗ sâu nhất, mới nhìn thấy tẩm cung Minh Yên. Đẩy đại môn nặng nề ra, ánh nắng nháy mắt tràn đầy đại điện, hiện ra căn phòng đỏ rực.

Không giống tẩm cung lạnh lẽo nghiêm túc trong tưởng tượng, nơi này trải thảm đỏ tươi, treo màn đỏ rực, không có ghế ngồi, bên trên bậc thang trải thảm là một cái đài cao, trên đặt một đệm mềm rất lớn, trên đệm mềm chất đầy gối mềm mang đủ loại màu sắc rực rỡ.

Mạc Thiên Liêu giật giật khóe miệng, nhìn nhìn Minh Yên thâm trầm lạnh lùng, lại lại nhìn căn phòng diễm lệ này, thấy thế như thế nào cũng không hợp.

Thanh Đồng ngược lại không ngạc nhiên lắm, lúc trước đây y từng ở trong này ngủ qua nên đương nhiên biết, tẩm cung này nhiều năm qua vẫn mang hình dáng thế. Tự giác đi lên đài cao, biến thành mèo nhỏ trắng tuyết, lăn vòng trên đệm mềm.

Minh Yên hơi hơi cười, cũng thong thả chậm rãi đi lên, ngồi xuống trên đệm mềm, nâng tay chuẩn bị vuốt vuốt lông mèo nhỏ, còn chưa kịp chạm, mèo nhỏ đã không thấy tăm hơi.

Mạc Thiên Liêu cực kỳ tự nhiên mà lanh tay lẹ mắt ôm mèo vào trong lòng, không để Minh Yên sờ.

Minh Yên bất đắc dĩ cười cười, nhìn mèo nhỏ rất là an tâm nằm ở trong lòng Mạc Thiên Liêu, thò móng vuốt gãi gãi cằm y, chậm rãi buông mắt, một miếng gạch ở nơi nào đó chợt nổi lên, trình ra một hộp bảo, ngón tay khớp xương rõ ràng lưu luyến trên hộp hồi lâu:“ Lông Chu Tước ta chỉ có một sợi, nếu ngươi không nắm chắc mười phần……”

Mạc Thiên Liêu nhìn nhìn cái hộp kia, chỉ có một sợi sao? Lúc trước luyện khí, cũng không phải chưa từng dùng qua nguyên liệu chỉ có một trên thế gian, hắn vốn dĩ ngay cả mắt cũng không chớp một chút mà trực tiếp ném vào trong bếp lò, nhưng lông Chu Tước này đối Minh Yên mà nói, dường như mang ý nghĩa phi phàm, thực sự có chút không xuống tay được.

“Sư tôn cùng Chu Tước……” Mạc Thiên Liêu rất là hiếu kỳ.

Minh Yên cầm hộp trong tay, chậm chạp không chịu mở ra:“Ta cùng với Đan Hi, tuổi xấp xỉ nhau, từ nhỏ ở cùng nhau lớn lên……”

Nói đến nơi đây thì ngưng bặt. Hắn không thích nói về chuyện Đan Hi với người khác, cho đến bây giờ vẫn không thích như trước. Mở hộp bảo ra, luồng sáng chói lòa lóa mắt từ trong hộp tràn ra. Trong hộp bảo trải gấm màu lam, có một sợi lông đuôi lẳng lặng nằm đó. Trong hộp bảo này hẳn nên có pháp trận không gian , lông đuôi kia thoạt nhìn dường như bị rút nhỏ không ít, Mạc Thiên Liêu nhanh chóng tính toán trận pháp lớn nhỏ trong đó, phỏng chừng sợi lông vũ kia dài chừng một trượng.

Lông vũ diễm lệ rực rỡ, chính là lông phượng chân chính, dù cho đã gửi mấy ngàn năm, màu sắc vẫn chói lòa như trước, dưới ánh mặt trời phản chiếu vầng sáng bảy màu, đẹp không gì sánh nổi.

Khó trách Minh Yên coi nó như bảo bối, nếu thế gian chỉ còn lại một sợi lông này thì tất nhiên là rất luyến tiếc .

Mạc Thiên Liêu đang muốn vươn tay lấy, ai ngờ Minh Yên lại “cạch” một tiếng đóng hộp lại, mặt không đổi sắc nói:“Lấy nhầm.”

Sau đó, Mạc Thiên Liêu trơ mắt nhìn Minh Yên lại cầm ra một hộp bảo khác, từ bên trong lấy ra một sợi lông chim màu đỏ dài như lông gà bình thường, hẳn là lông nhỏ trên cổ Chu Tước, màu sắc cũng giống như sợi lông đuôi kia, cũng chói lòa lóe mắt, thế nhưng……

Mạc Thiên Liêu ngẩng đầu nhìn Minh Yên mặt không chút thay đổi, hồi nãy ai nói chỉ có một sợi đấy?

Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ:

Thợ Mộc: Nói chỉ có một sợi đâu?

Minh Yên: Đích xác chỉ có một sợi!

Thợ Mộc: Lừa ai đấy?

Minh Yên: Ta chỉ có một sợi lông đuôi, một sợi lông gáy, một sợi lông cánh, một sợi trên đỉnh, một sợi……

Thợ Mộc:……

Chương 124: Đệ Đệ

Lông Chu Tước, vảy Thanh Long đều đã có, hiện tại chỉ còn thiếu một vuốt Bạch Hổ.

Mạc Thiên Liêu nhìn nhìn mèo nhỏ trong lòng, từ trong vòng tay chứa đồ móc ra một cái kéo vàng. Mũi kéo này cũng không phải dạng bằng, mà là hai nửa vòng tròn nhỏ, thích hợp cắt móng cho mèo nhỏ. Chẳng qua…… Mạc Thiên Liêu cầm lấy bàn chân lông lông thì tay bắt đầu phát run.

Lúc Mạc Tiểu Trảo còn nhỏ, Mạc Thiên Liêu liền làm ra chiếc kéo này, chuyên cắt móng tay cho nó, nhưng lần đầu tiên cắt thì hư, cắt quá quá sâu nên chảy máu. Bé con nho nhỏ nấp ở trong lòng hắn gào đau đớn, móng vuốt rụt về phát run, khiến hắn đến nay khó quên. Thế cho nên kéo này vẫn bỏ xó trong đó, rốt cuộc không dùng qua.

“Để ta cắt đi,” Minh Yên nhìn không được , lấy kéo qua đến, cầm móng vuốt mèo nhỏ giơ lên, khoa tay múa chân nửa ngày,“Cái này dùng như thế nào?”

Mạc Thiên Liêu:“……”

Mèo nhỏ trắng tuyết uốn éo, nhảy ra khỏi cái ôm của Mạc Thiên Liêu, hóa thành hình người đoạt qua kéo qua:“Ta tự mình cắt.”

Ngón tay thon dài vươn ra, móng tay mượt mà bằng phẳng biến thành năm móng vuốt sắc nhọn, Thanh Đồng cầm kéo nhỏ, răng rắc răng rắc vài cái, cắt ra năm vuốt nhọn trong suốt.

Mạc Thiên Liêu cùng Minh Yên nhìn nhau, sao lại quên mất chứ, biến thành hình người mà nói thì dễ cắt hơn rất nhiều……

Cắt xong tay trái, bản thân không thể nào tự cắt bên tay phải, Thanh Đồng đưa kéo cho Mạc Thiên Liêu, tay phải cũng vươn qua.

Vốn dĩ mèo không thích cắt móng tay, thế nhưng chỉ cắt một bàn tay càng khó chịu.

Hai tay đều cắt trụi, Thanh Đồng cảm giác rất khó chịu, quay đầu bắt đầu mài móng trên cánh tay Mạc Thiên Liêu.

Mạc Thiên Liêu vươn một cánh tay ra cho y cào, thuận tiện cùng Minh Yên thương lượng biện pháp kế tiếp.

Nguyên liệu đủ, Huyền Giám có thể luyện chế, chỉ là vẫn không có tin tức linh trí thiên địa kia. Bởi vì sợ thời gian không kịp, Mạc Thiên Liêu chuẩn bị luyện chế chủ thể Huyền Giám trước, để Minh Yên tận lực đi tìm linh trí, đợi đến thời điểm Huyền Giám luyện chế gần xong, dung hòa linh trí vào, dùng linh hỏa thiên địa nướng đến khi thức tỉnh là được.

Trở lại Đoán Thiên ma cung, Mạc Thiên Liêu dặn dò Mạnh Hổ đóng kín cửa cung, trừ người của Minh Yên, ai cũng đều không gặp, dù cho trời sụp cũng không cần quản.

Độ nóng của mật tàng núi Thái Huyền còn chưa biến mất, Minh Yên thả ra tin tức, cần tìm được linh trí thiên địa mới có thể mở ra bảo tàng núi Thái Huyền, hơn nữa đề ra danh sách bảo vật đổi lấy linh trí thiên địa. Bởi vì điều kiện ma đạo chí tôn đưa ra rất mê người, toàn bộ giới tu chân đều bắt đầu tích cực tìm kiếm linh trí thiên địa.

Thời điểm luyện chế Thái Thủy hồi trước, Mạc Thiên Liêu hao phí rất nhiều năm, chủ yếu là tìm tòi phương pháp luyện chế. Muốn luyện chế thần khí, hoặc là chậm rãi luyện, hao phí trăm năm tỉ mỉ đánh bóng hoặc là không ngừng mệt mỏi, chín chín tám mươi mốt ngày không ngủ không nghỉ.

Mạc Thiên Liêu ném hải hồn thạch đã xử lý tốt vào bên trong Thái Cực Phần Thiên lô, chớp chớp đôi mắt khô khốc, cầm lấy nước suối băng bên cạnh uống một ngụm. Nước suối thấm lạnh khiến thân thể khô cằn dễ chịu, chậm rãi nhắm mắt, vận chuyển lực sinh sôi không ngừng của bất tẫn mộc, tiêu trừ mỏi mệt từ mấy ngày liền không được nghỉ ngơi.

Nếu không phải hắn có thân thể thần mộc, dù cho tu vi đã tới hóa thần, cũng khó chống đỡ tám mươi mốt ngày. Năm đó lúc bị đuổi giết, chính là bởi vì ba tháng không ngủ không nghỉ, hao hết thể lực nên hắn mới có thể trọng thương mà chết.

“Ngươi nếu mệt mỏi thì dựa vào ta nghỉ một lát.” Thanh Đồng khoát một bàn tay lên Mạc Thiên Liêu trên vai, nhỏ giọng nói.

Mạc Thiên Liêu không nói gì, trực tiếp cả người mềm nhũn ngả ra sau, tựa vào trên người Thanh Đồng, cơ hội có thể gối mèo đại gia mà ngủ không dễ dầu gì có được, dù ra sao cũng phải cọ nhiều một chút.

“Đùng đùng đùng đùng !” Bên trong Phần Thiên lô truyền ra tiếng nổ ầm ầm, Mạc Thiên Liêu giật mình một cái, nhanh chóng đưa thần hồn vào, dùng linh lực bọc lấy tinh thạch đã thành chất lỏng, lấy ra khỏi Phần Thiên lô.

Chất lỏng tinh thạch xanh lam giống như một vùng đại dương mênh mông, trông rất đẹp mắt, Thanh Đồng hiếu kỳ thấu lại đây, vươn một ngón tay ra muốn đụng vào, lập tức bị Mạc Thiên Liêu cắn lấy ống tay áo:“Cẩn thận nóng.”

Hai tay đều bưng lấy chất hải hồn thạch, Mạc Thiên Liêu không thể làm gì mà dùng cằm chỉ chỉ cái gương đen thùi bên chân:“Bảo bối, cầm gương lại đây.”

Gương kia toàn thân tối đen, thân gương mượt mà không nhám, không có bất cứ hoa văn trang sức dư thừa gì, chỉ là mặt gương không đủ bóng, không thể chiếu ra bóng người.

Thanh Đồng dùng linh lực bọc lấy gương, nâng ở không trung, tay mình cũng không đụng vào mà dùng lực chân nguyên cường đại lại ổn định nâng gương, không có một chút đung đưa.

Mạc Thiên Liêu hơi hơi nhếch môi cười, bảo bối nhà mình bây giờ có thể cùng hắn cùng nhau luyện khí , còn làm tốt hơn so với Trứng Lông, đợi tương lai phi thăng , nhất định phải khoe với lão khốn kiếp một trận mới được.

Chất lỏng tinh thạch trong suốt đúc ở trên gương, Mạc Thiên Liêu dùng một loại thủ pháp cực kỳ phiền phức chậm rãi đổ ra, chỉ có dòng nước nhỏ như ngân châm chậm rãi chảy trên mặt gương thô ráp.

Đây chính là trận pháp khó nhất, trong hải hồn thạch bao lấy vảy Thanh Long lân, lông Chu Tước, vuốt Bạch Hổ, dùng mấy thứ này muốn họa ra một trận pháp thời gian hoàn chỉnh, trong lúc đó không thể có bất kỳ gián đoạn nào, mà chất lỏng tinh thạch chồng lên nhau phải vừa vặn nhồi đầy gương, hình thành một mặt gương bóng loáng. Trình độ tinh tế trong đó đủ để bức điên một luyện khí sư bình thường, nhưng Mạc Thiên Liêu đối với luyện khí có đủ kiên nhẫn, dường như đang tỉ mỉ họa một bức mỹ nhân đồ, một bút một đường đều họa ra sắc ra mùi

Thanh Đồng vốn dĩ còn nhìn hắn vẽ, nhìn hoài thấy chán, nên đơn giản nhìn mặt Mạc Thiên Liêu, từ từ đếm lông mi hắn có mấy cọng. Một cọng, hai cọng, tam cọng…… Hai mươi mốt, ầy, không đúng, vừa rồi giống như đếm tới mười chín, sau mười chín là hai mươi, a……

Rót trận này tinh tế vô cùng, giằng co trọn ba ngày ba đêm, đợi Mạc Thiên Liêu họa xong một bút cuối cùng, Thanh Đồng vẫn như trước không thể đếm rõ lông mi Mạc Thiên Liêu.

Hải hồn thạch lóng lánh trong suốt, hình thành một mặt gương hoàn chỉnh, hơi hơi phồng lên, tựa như một ly chứa đầy nước mát, mặt nước êm dịu bóng loáng phồng lên, rất là đáng yêu.

Mạc Thiên Liêu thở dài một hơi, phù phù một tiếng ngã ra trên mặt đất.

Thanh Đồng ném Huyền Giám sang một bên, lắc lắc cổ tay đau mỏi, nằm sấp trên người Mạc Thiên Liêu, tiếp tục cố chấp đếm lông mi.

“Bảo bối, mệt chết đi.” Mạc Thiên Liêu ôm thân thể mảnh mai kia.

“A……” Bị động tác này làm hoảng hồn, Thanh Đồng lại quên mất vừa rồi đếm được cọng thứ mấy, thò tay sờ sờ mi mắt Mạc Thiên Liêu, giận dữ hừ một tiếng, chôn mặt ở ngực Mạc Thiên Liêu, không đếm !

Mạc Thiên Liêu cười cười, ôm người trong lòng nhắm mắt lại.

Ngủ ba ngày ba đêm sau, Mạc Thiên Liêu mới cảm giác bản thân sống lại một lần nữa, ôm Thanh Đồng tắm rửa sạch sẽ một lần, thống thống khoái khoái thân thiết một phen.

“Chúng ta nên đi đưa gương cho sư tôn.” Thanh Đồng mềm nhũn chôn trong chăn, bỗng nhiên nhớ tới chính sự.

“Á……” Mạc Thiên Liêu vỗ đầu, mới nghĩ đến, thần khí bán thành phẩm luyện tốt xong, liền bị hai người bọn họ tùy tay ném xuống đất trong gian luyện khí, dính đầy tro lô cùng lông mèo, không hề có tôn nghiêm thần khí.

Minh Yên nhìn Huyền Giám trong tay mượt mà không tì vết, vươn ra một ngón tay khớp xương rõ ràng, chậm rãi vuốt phẳng:“Cái này, là Huyền Giám……”

“Còn không tính, Huyền Giám không có linh trí, chỉ có thể là gương bình thường.” Mạc Thiên Liêu quét qua mặt kiếng, bởi vì thận thạch đã tan vào, nên muốn hồi tưởng quá khứ ngắn ngủi cũng làm không được .

“Đồ khắp nơi giao đến rồi ngươi đi xem xem có linh trí hay không.” Minh Yên chỉ chỉ bàn dài một bên, mặt trên bày đầy các loại đồ hiếm lạ cổ quái.

Có thể hòn ngọn có thể nhớ thanh âm, cỏ linh chi có thể tự mình chạy, đống lớn tinh thạch, linh thảo, thậm chí còn có một con vẹt chỉ biết nói tiếng người……

Mạc Thiên Liêu tìm một lúc lâu sau, không tìm được một thứ có dính dáng đến linh trí thiên địa.

Núi Thái Huyền mở ra, đến nay đã gần tám tháng, tùy thời đều sẽ đóng kín, nếu còn tìm không được, liền cần Minh Yên dùng pháp lực tự thân đi chống đỡ, hành động nghịch thiên mà đi này sẽ nhanh chóng tiêu hao thọ nguyên hắn, đợi pháp lực hao hết, đến lúc núi Thái Huyền hợp nhất là thời điểm Thanh Long hồn diệt đạo tiêu.

Đúng lúc này, Thí Địa rất lâu không thấy đột nhiên xông vào:“Đoán Thiên, ta tìm được linh trí thiên địa !”

Mọi người đều quay đầu, liền thấy đại hán lưng hùm vai gấu tám thước kia, hai tay bưng lấy một cái trứng vàng kim, ầm ầm chạy tới, phía sau theo cùng một đại sư tử toàn thân tối đen. Đại sư tử bay nhanh vòng đến trước mặt, ý đồ khiến chủ nhân nhà mình chạy chậm một chút, nề hà hình thể quá lớn, chuyển hướng không kịp thời, bị Thí Địa đạp phải cái đuôi.

“Rống –” Đại sư tử sợ hãi kêu một tiếng, giật bắn lên, nhất thời làm Thí Địa vấp té.

Hán tử cao lớn cùng đại sư tử lăn thành một cục, trứng vàng kim trong tay nháy mắt bay ra ngoài.

Mạc Thiên Liêu lập tức nhào qua, một phen tiếp được trứng vàng lóng lánh trong suốt.

“Bà nội bây, bây làm gì thế!” Thí Địa đạp đại sư tử một cước, ý bảo nó mau đứng lên.

“Grao–” Hai chân sau của đại sư tử bị Thí Địa đè nặng, nhúc nhích không được, bị đạp, lập tức quay qua cắn mông hắn.

Mạc Thiên Liêu nhìn chằm chằm trứng vàng kim trong tay, hai mắt tỏa sáng:“Đây là…… Quặng tinh !”

Linh thạch bình thường, dựa theo độ linh khí tinh thuần, chia làm ba loại linh thạch hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, còn có một loại linh thạch cực phẩm rất hiếm thấy. Một tòa linh mỏ tốt, cũng không có bao nhiêu linh thạch cực phẩm, cho nên ở trong nhận thức người ta linh thạch cực phẩm chính là linh thạch tốt nhất.

Thực ra trong truyền thuyết còn tồn tại một loại linh thạch, chỉ thấy ở bên trong linh mỏ vô cùng tốt, chính là quặng tinh tập hợp toàn bộ tinh hoa mạch khoáng vào trong một thể! Chỉ một khối quặng tinh lớn bằng ngón tay, độ tinh thuần linh khí liền so được với một giỏ linh thạch cực phẩm.

Một vầng sáng nho nhỏ cực kỳ yếu ớt, giờ phút này đang trôi nổi ở trong quả trứng vàng kim kia.

“Đáng tiếc ,” Thái Thủy miệng rộng thổi qua, nhìn vật nhỏ yếu ớt bên trong,“Đây là một chồi mầm linh trí, muốn mở ra phỏng chừng còn cần một vạn năm.”

Hi vọng vừa sinh ra lập tức bị một chậu nước lạnh tưới tắt.

Linh trí thiên địa là thứ cực kỳ hiếm thấy, lúc trước thời điểm tìm kiếm Thái Thủy, Mạc Thiên Liêu cũng mấy lần hoài nghi trong thiên địa đến tột cùng có tồn tại thứ này hay không. Có thể tìm đến một Thái Thủy, chỉ do may mắn, mà Thí Địa tìm được chồi mầm này, đã cực kỳ không dễ……

Trong đại điện ma cung Minh Yên , nhất thời lâm vào một sự tĩnh mịch tuyệt vọng.

Một vạn năm lâu lắm, Minh Yên đợi không được, Thanh Đồng đợi không được, hắc yểm sư cũng đợi không được.

Minh Yên sờ sờ quặng tinh vàng kim kia, chậm rãi nói:“Rút thần hồn của ta ra, xem như linh trí thiên địa đi.”

Hắn là thượng cổ thần thú, vốn là do thiên địa tạo ra, lại sống gần vạn năm, dư sức làm một linh trí thiên địa.

“Sư tôn!” Thanh Đồng sửng sốt ngẩng đầu.

“Ngao!” Sói con cắn Minh Yên vạt áo, đau đớn kêu to.

Minh Yên cúi đầu, sờ sờ đầu lông xù sói con, hơi hơi cười nói:“Như vậy, ít nhất ta còn có thể gặp mặt Đan Hi một lần.”

Linh trí phong ấn ở trong thần khí giống như Thái Thủy vậy, vẫn như trước có thể nhìn thấy, nghe được, tồn tại lâu dài. Nhưng Huyền Giám không giống với Thái Thủy, nó sẽ không thay đổi hình thái gương, không biết nói chuyện, dù cho về sau Chu Tước ngày ngày mang theo Huyền Giám trên người, giữa bọn họ vẫn như trước cách nhau một mảnh hải hồn thạch……

Thanh Đồng hơi mím môi, chậm rãi chôn mặt ở trong lòng Mạc Thiên Liêu. Mạc Thiên Liêu ôm Thanh Đồng, nói không ra lời.

“Hu hu hu……” Thái Thủy miệng rộng đột nhiên khóc lên, chỉ là thần khí không có nước mắt, ào ào rớt xuống hàng loạt dao con màu đồi mồi.

“Ồn cái gì !” Mạc Thiên Liêu tâm phiền ý loạn, đối với Thái Thủy cũng mất đi kiên nhẫn.

Thái Thủy khóc bù lu bù loa, dao nhỏ rơi trên mặt đất đụng tới mặt đất liền bắn trở về, trở lại trên người Thái Thủy, rồi sau đó tiếp tục rớt xuống:“Chủ nhân, tui, tui có thể dâng ra đệ đệ của tui!”

Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ:

[Phần năm đó huynh đệ tình thâm]

Thái Thủy: Oa oa, có người xấu

Đệ đệ: À

Thái Thủy: Ta ngăn trở, đệ đệ chạy mau

Đệ đệ: À

Thợ Mộc: Hửm? Không ngờ linh trí này lại tự mình nhảy ra ngoài, muốn ta luyện thành thần khí đến như vậy?

Đệ đệ:[ tay vẫy bye bye ] ngươi đi mạnh giỏi

Thái Thủy:QAQ đã nói cảm thiên động địa sinh ly tử biệt đâu?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here