Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: PHIÊN NGOẠI 3

0
85

Vì hôm nay là ngày đặc biệt, mỗi năm chỉ có một lần thôi, nên phải làm việc gì đó đặc biệt để kỷ niệm

Phiên ngoại 3

Đồng Như cả đời chỉ nhận hai đồ đệ, một là Tưởng Bằng, hai là Hàn Mộc Xuân.

Tưởng Bằng mang nghệ tòng sư, vốn không phải là môn hạ đệ tử, được một vị lão hữu đã quy tiên nhờ trông nom hộ. Tưởng Bằng không muốn bỏ sư phụ ban đầu, chỉ vào môn hạ làm đệ tử trên danh nghĩa, hàng năm có đến hơn nửa năm là đi du lịch các nơi, tư chất bình bình, khá thành thật chất phác, không có tâm tư hại người, cũng chẳng giỏi phòng người lắm, rất tôn kính Đồng Như, nhưng cũng không hề thân cận.

So với vị sư huynh trên danh nghĩa này thì đồ đệ chính quy Hàn Mộc Xuân nổi bật hơn nhiều.

Lắm lúc Đồng Như nghĩ, nếu đời này mệnh số của Hàn Mộc Xuân bình yên hơn, thiếu thời bớt mấp mô đi, không cơ duyên xảo hợp bái vào môn hạ mình, chưa biết chừng y có thể xuất tướng nhập tướng ở thế gian, hoặc chí ít cũng có thể trở thành hồng nho một thời. Ý nghĩ này dù có một phần là do Đồng Như xem trọng đồ đệ bảo bối, song cũng không phải là ăn không nói có.

Hàn Mộc Xuân năm mười hai tính theo tuổi mụ đã đề danh trên bảng thi hương, đỗ Giải nguyên, cũng coi như là chấn động một thời, truyền đến cả tai thánh.

Năm sau vốn nên lên kinh thi hội, nhưng chẳng may phụ thân bệnh nặng qua đời. Mẫu thân mất sớm vì sinh khó, từ nhỏ y đã cùng phụ thân sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm sâu đậm, thế nên y chẳng còn tâm tư thi cử nữa, dẫn mấy gia nhân về chịu tang. Trên đường bất ngờ gặp giặc cỏ làm loạn, gia nhân bị bọn giặc giết hết, Hàn Mộc Xuân đang thoi thóp hơi tàn, thì vừa vặn được Đồng Như đi hái thuốc ngang qua cứu.

Lão bách tính trước đây từng có cách nói, rằng có một loại người thông minh lanh lợi quá mức, là nhân tinh, nhân gian không giữ được, tất phải sớm quay về chốn cũ – có thể là Hàn Mộc Xuân trời sinh yểu mệnh, được Đồng Như tiện tay cứu cũng chỉ như đi một lối rẽ nho nhỏ thôi, rồi trăm năm sau vẫn phải quay về quỹ đạo bạc mệnh.

Hàn Mộc Xuân mười ba mười bốn tuổi được dẫn về Phù Dao sơn, bái nhập môn hạ Đồng Như, từ đó được biết thêm về sự bất đồng của tu sĩ và phàm nhân, liền chẳng còn ham công danh chi nữa. Một đứa trẻ vất vả học hành nhiều năm mà nói bỏ là bỏ, ngay cả Đồng Như cũng không nhịn được hỏi y.

Hàn Mộc Xuân chăm hoa ngoài Bất Tri đường vừa cao vừa tốt, lúc ấy vừa xắn ống quần tưới cây, vừa hờ hững trả lời: “Tu sĩ và phàm nhân chỉ có thể chọn một để làm, sao có thể chiếm trọn cả hai được?”

Đồng Như hỏi: “Có gì mà không thể?”

Hàn Mộc Xuân đáp: “Phàm nhân và tu sĩ khác biệt một trời một vực, nếu tu sĩ thần thông quảng đại đều muốn nhúng tay vào việc trên thế gian, phàm nhân há không phải chỉ như sâu kiến, nhân gian há không đại loạn? Phàm nhân loạn lạc có ích lợi gì cho tu sĩ, tu sĩ chẳng ai làm việc, dẫu tích cốc ngự vật, chung quy vẫn phải mặc quần áo, thỉnh thoảng vẫn phải hưởng thụ xa hoa lãng phí một chút chứ? Luyện khí cũng cần các loại vật liệu, nếu có thể mua được thì ai lại tự mình tìm kiếm khắp trời nam bể bắc làm gì? Nếu tu sĩ cũng giống phàm nhân, vậy mọi người nhất định phải chia ra tam giáo cửu lưu, nhất định có tranh chấp, tạo sát nghiệt đó để tất cả cùng tẩu hỏa nhập ma à?”

Đồng Như chưa bao giờ biết y còn âm thầm nhọc lòng thay thiên hạ như vậy, quả thực phải nhìn đồ đệ lông bông này bằng ánh mắt khác.

“Cho nên,” Hàn Mộc Xuân ngâm nga một khúc hát, nói, “Việc chung đụng nhau đối với ai cũng chẳng có lợi ích gì… Đều nói đại năng biết phi thăng, con thấy trong Cửu Tầng kinh lâu cũng chẳng ghi lại ai bay được, sư phụ à, người nói ‘phi thăng’ liệu có phải chính là một củ cải không?”

Đồng Như: “… Là, là cái gì?”

Hàn Mộc Xuân: “Thì củ cải, treo trước mũi lừa, các tu sĩ đều là con lừa chạy theo củ cải kia, có củ cải phi thăng này, tất cả tu sĩ đành phải chuyên tâm đuổi theo, cũng chẳng còn thời gian để gây họa cho nhân gian nữa.”

Đồng Như nghe y nói càng lúc càng quá đáng, rốt cuộc đập đầu y một phát: “Nói vớ nói vẩn, chỉ biết bịa chuyện lung tung – công pháp ta bảo con tu, con tập luyện sao rồi?”

Hàn Mộc Xuân đắc ý dương dương hẩy giọt bùn trên tay: “Con học nhàu sách luôn rồi!”

Đồng Như nổi cơn tam bành: “Cho dù ‘học nát sách’, con không chăm chỉ tu luyện thì hữu dụng cái rắm, khốn nạn!”

Hàn Mộc Xuân thông minh tuyệt đỉnh, cơ mà lười – y học hành như mài đao vậy, toàn ở trên đường giới hạn mà Đồng Như có thể miễn cưỡng bỏ qua, quyết không chịu dùng thêm một chút sức. Chỉ riêng việc đo lường “thượng ý” này, chẳng biết đã phải phí bao nhiêu tâm tư, nhưng dường như y thà phí tâm tư còn hơn là phí sức.

Khiến Đồng Như vốn tưởng rằng mình “được dạy anh tài” phải sầu muốn chết.

Thế nhưng Tưởng Bằng thường niên vắng mặt, chỉ có một đồ đệ bảo bối như thế, Đồng Như nhìn y từ một thiếu niên choai choai lớn lên thành dáng vẻ chi lan ngọc thụ, cũng không nhẫn tâm trách móc nặng nề, đôi khi nhàn rỗi không nhịn được nhắc y vài câu: “Tiểu Xuân, người tu đạo chúng ta, như đi ngược dòng nước vậy, suốt đời được đại đạo dẫn dắt, bị thọ số đuổi theo, không dám mảy may lười biếng – tư chất của con người quả thật chia ba bảy loại, thiên tư của con quả cũng có chỗ đáng khen, nhưng đi lâu trên con đường này, con sẽ hiểu, kỳ thực vận may và tâm tính quan trọng hơn xa tư chất.”

Hàn Mộc Xuân ngoan ngoãn pha trà dâng lên, trên mặt vẫn là vẻ cợt nhả: “Sư phụ, uống trà đi ạ.”

Đồng Như khuyên bảo hết nước hết cái lại bị y coi là gió thoảng qua tai, không thèm nhận chén trà, cầm quyển sách giải trí bên cạnh đập đầu y một phát: “Cử nhân lão gia, sách thánh hiền gì đó dạy ngươi thành cái nết này hả?”

Đồng Như không hề đánh thật, Hàn Mộc Xuân cũng không hề trốn thật, chỉ hơi rụt cổ, cười nói: “Đâu phải là con muốn đọc sách, kỳ thực con vẫn muốn làm một người trồng hoa bình thường, nhưng mà cha con thân thể không khỏe, luôn nói chỉ sợ không nhìn thấy con lớn lên thành tài, con mới muốn khảo công danh sớm cho ông ấy yên tâm… Bây giờ cha con cũng không còn nữa, con chỉ còn một thân nhân là sư phụ thôi.”

Hàn Mộc Xuân nói đến đây liền cúi xuống nhìn mặt nước hơi lăn tăn trong chén trà, khuôn mặt ánh trên đó không rõ lắm.

Đồng Như nghe hai chữ “thân nhân” mà lòng rung động.

Hàn Mộc Xuân cười tít mắt: “Con đương nhiên phải hiếu thuận với sư phụ rồi, chờ…”

Y vốn định nói “Chờ người già rồi con sẽ chăm sóc người”, sau đó lại nhớ, dường như sư phụ sẽ chẳng bao giờ già, thế là kịp thời chữa lại: “Chờ xuân đến, người nhìn trên Phù Dao sơn rực rỡ sắc màu, tâm tình tốt, tu hành cũng có thể làm ít công to đó!”

… Nói cả buổi rốt cuộc vẫn muốn làm một người trồng hoa.

Đồng Như không thể nhân nhượng, nhưng lòng lại mềm, chẳng biết đáp gì, đành phải trợn mắt nhìn y.

Mùa xuân năm ấy đến, trên Phù Dao sơn quả nhiên náo nhiệt vô cùng, hoa rừng rực rỡ, lá vờn thành đàn, bách điểu trong Yêu cốc kinh ngạc, đua nhau đến xem. Hàn Mộc Xuân xắn ống quần bên cao bên thấp, ngồi trên một cái cuốc lơ lửng đằng xa, vui vẻ vẫy tay gọi Đồng Như: “Sư phụ, xem con trồng hoa khắp cả ngọn núi cho người này!”

Đồng Như vẫn luôn cảm thấy hình như mình mệnh phạm cô tinh, nhiều năm qua không phải tu luyện thì là luận bàn với đạo hữu, còn chưa từng có ai thân cận với mình không kiêng dè gì như vậy.

Nhìn cái người vẻ mặt lấy lòng ấy, ông lập tức liền tha thứ cho “việc nhỏ” là tên đồ đệ bại gia mấy hôm trước dám trộm đem phù chú đi bán lấy tiền uống rượu.

Sống dựa vào nhau, là không phải thê lương nữa.

Cuối xuân đến, hoa cỏ sắp tàn, Đồng Như tiếc rẻ muốn dùng pháp thuật giữ lại, song bị Hàn Mộc Xuân ngăn cản: “Tàn thì cứ kệ nó tàn đi, sang năm còn nở nữa mà, mùa xuân ra hoa, mùa thu kết trái, bóng xanh và tuyết trắng luân phiên nhau đều là chuyện thường tình, mỗi cái đều có điểm tốt của riêng mình, đừng vì cái này mà làm lỡ cái kia.”

Các đại năng phi thiên độn địa, không tránh khỏi sinh ra kiêu ngạo, cảm thấy vạn vật duy ngã độc tôn. Đồng Như nghe luận điệu này, vừa cảm động vừa tự giễu mà nghĩ thầm: “Cũng phải, tôn đến cô độc như vậy làm gì chứ? Lâu ngày không buồn chán sao? Chẳng có ích lợi gì!”

Sở dĩ chờ mong “sang năm”, chính bởi vì có khô vinh thịnh suy.

Những đóa hoa tàn được Hàn Mộc Xuân nhặt lại, bỏ thêm mật ong, ủ mấy chục vò bách hoa tửu, chôn dưới tàng cây, vì chúng mà Hàn Mộc Xuân để lỡ việc học phù chú bảy tám ngày liền, bị Đồng Như phạt trồng chuối.

Rồi sau đó một quý qua đi, dưới gốc cây đã ủ thành mỹ vị nhân gian, nhắm với cua béo dưới dòng sông nhỏ sau núi, quả so được với giai ngẫu thiên thành.

Ai cũng muốn sống lâu hơn, nhưng nếu sống là chịu tội, thân hữu không có, gối giáo chờ sáng, chẳng được an bình giây lát, vậy thì còn gì là thú vị?

Đạo lý này trước kia Đồng Như chưa bao giờ nghĩ tới. Từ khi có ấn tượng tới nay, ông vẫn ở trên Phù Dao sơn, ngày đêm tu hành, không mùi không vị đã quen, cả ngày như uống nước lã vậy, chẳng biết ngọt là gì, mà đắng là gì.

Cho đến khi có Hàn Mộc Xuân.

Mấy trăm năm vội vã như bóng câu qua khe, chỉ được nếm mỗi một chút mùi vị này, liền khiến ông điên đảo thần hồn.

Ngọt là vị bách hoa tửu, đắng là khi ba hồn của ông bám trong đồng tiền, nhìn Phù Dao sơn cỏ hoang um tùm, lại chẳng còn ai trồng hoa nữa.

Đồng Như nhìn Tiểu Xuân của mình náu trong thân thể một con chồn, mỗi đêm khuya đều tĩnh tọa rất lâu trong Bất Tri đường đèn l*ng chập chờn, đôi mắt bé tí khép hờ, như đang tham thiền đạo mà người khác không hiểu, lại như đang đắm chìm trong ký ức của chưởng môn ấn lâu năm vậy.

Đồng Như không biết mình có lưu lại gì bên trong chưởng môn ấn hay không, cũng không biết Hàn Mộc Xuân có nhìn thấy hay chăng, càng không thể nào thăm dò ra, nếu y biết… thì nên có cảm tưởng gì.

Dường như ngọt ngào chỉ được một chớp mắt, mà đắng chát lại rất nhiều năm.

Gặp lại lần nữa, là ở Vong Ưu cốc nơi người sống không thể đến, Hàn Mộc Xuân dùng nguyên thần ngắc ngoải, vây một hồn còn sót lại của ông ở Vong Ưu cốc.

Kỳ thực, chỉ hạn chế phạm vi hoạt động thôi – dẫu cho nguyên thần tiêu tan, chỉ còn lại tàn hồn, Đồng Như cũng là người từng vấn đỉnh Bắc Minh, nếu muốn thoát thân thật, tu vi thủy chung lơ lỏng của Hàn Mộc Xuân chưa chắc có tác dụng gì.

Nhưng dù thiên đao vạn quả, Đồng Như cũng cam nguyện chịu đựng, ông hơi kinh sợ tiếp nhận kết cục hình vu thiên địa, hồn phi phách tán, bởi vì đồng sinh cộng tử với ai đó, quả thực là cầu còn không được.

Chỉ là, không còn bách hoa tửu nữa.

Trước kia Đồng Như luôn cảm thấy đồ đệ bảo bối này quá ôn hòa, có phần nước chảy bèo trôi, sau mới biết, phàm nhân hay tu sĩ đều vậy, cả đời chỉ cần có vài việc cửu tử vẫn không hối hận như thế là đủ rồi, những việc nhỏ nhặt còn lại thì cứ mặc kệ đi.

Từ đầu chí cuối ông không hỏi một câu, “ngần ấy năm qua, con nhìn thấy gì trong chưởng môn ấn”.

Cho đến khoảnh khắc hồn quy thiên địa.

Khoảnh khắc ấy, Hàn Mộc Xuân bỗng nhiên thân mật nắm lấy tay ông, trong ánh mắt nhìn ông như có một dải ngân hà mênh mông vậy.

Trực đạo tương tư liễu vô ích, vị phương trù trướng thị thanh cuồng. (Vô đề – Lý Thương Ẩn)

Chắc hẳn, nếu có thể chết mà không hối tiếc, thì cũng xem như là phi thăng rồi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here