Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: PHIÊN NGOẠI 1

0
80

Phiên ngoại 1: Phù Dao sơn ký sự

Một: Văn lão bản và nhóc béo ú

Nửa năm sau, Niên Đại Đại chào từ biệt Văn lão bản, thanh toán tiền ở trọ, chuẩn bị quay về Phù Dao sơn – Văn lão bản họ Văn tên Tĩnh, chính là chủ của khách đ**m xập xệ “ba đồng một đêm” kia, vóc người cao lớn vạm vỡ, năm xưa từng làm bảo tiêu, đầy hãn khí của khách giang hồ, một bữa có thể ăn tám cái màn thầu to.

Cảnh cáo biệt của hai người không hề ly sầu biệt tự, bởi vì vị bằng hữu thứ ba ở đây thật sự quá giỏi phá rối.

Vị bằng hữu này cao chưa quá ba thước, răng sữa mới mọc đủ, cao và ngang thoạt nhìn không khác mấy, gặp đường dốc cơ bản chẳng cần mất sức đi, lăn tròn là được, lúc này nó ôm chân Niên Đại Đại gào đến đứt ruột đứt gan, khóc lóc nói: “Mẹ… mẹ đừng đi!”

Vị tiểu hữu này có vô số mẹ, nam nữ già trẻ không đồng nhất, trong đó mẹ ruột có một, còn lại đều là nó tự nhận – ai cho nó ăn thì nó coi là mẹ.

Văn lão bản bịt một tai, gầm lên với Niên Đại Đại: “Không phải ngươi nói đến tìm người à? Tìm… Trời ơi, ngươi hãy nghĩ cách cho tên quỷ này đừng gào nữa!”

Niên Đại Đại lên giọng cố át tiếng khóc xé lòng của nhãi con kia: “Ông lấy cho nó cục kẹo đi!”

Văn lão bản nói: “Con mẹ nó ta đi đâu tìm kẹo!”

Nói xong, hắn tức tối đi vào nhà, lấy món cổ vịt kho trong bếp, thô bạo nhét vào miệng nhóc béo kia: “Ăn ăn ăn!”

Tiểu bàn tử chép chép miệng, nếm ra một chút mùi vị, tức thì không còn hứng thú với Niên Đại Đại nữa, ngồi chồm hổm một bên im lặng gặm.

Văn lão bản sốt ruột nhìn thằng nhóc béo, hỏi: “Người ngươi muốn tìm không phải là nó chứ?”

Niên Đại Đại vẻ mặt xấu hổ.

Văn lão bản: “Đúng rồi, ta từng nghe nói tu sĩ các ngươi chú ý chuyển thế, có điều vị đạo hữu này của ngươi đời trước luyện không phải là Bụng Bự thần công chứ?”

Niên Đại Đại: “…”

Mặc dù không trúng… cũng không xa lắm.

Nhi đồng chuyển thế từng luyện Bụng Bự thần công vô ưu vô lự nhe răng cười với Văn lão bản, mừng rỡ ngậm cổ vịt chạy đến trước mặt hắn, ngửa mặt kêu lanh lảnh: “Mẹ!”

Văn lão bản mặt không biểu cảm nói: “Cút!”

Mắng xong, Văn lão bản như là bỗng nhiên có chút cảm khái: “Nói tới chuyển thế, ta đây từ sau khi hiểu chuyện vào nam ra bắc đi không ít nơi, đến chỗ nào cũng cảm thấy thiếu thiếu, cho tới khi đến Đông Hải, ta đột nhiên có cảm giác như về nhà… Nghe nói vùng Đông Hải này trăm năm trước có rất nhiều tu sĩ lui tới, ngươi nói ta không phải cũng là chuyển thế của ai chứ?”

Niên Đại Đại nghe vậy hỏi dò: “Văn lão bản cũng có ý cầu tiên vấn đạo sao? Không bằng ta dẫn tiến ngươi…”

“Ôi, ta chỉ nói vậy thôi,” Văn lão bản khoát tay, tùy ý sờ cái đầu trọc của nhóc béo, “Ta cảm thấy mình dù tu cũng chẳng nên trò trống gì, học thành trở về vẫn muốn mở tiểu khách đ**m làm lão bản, như bây giờ vậy, tu tới tu lui đều là cởi quần đánh rắm – được rồi, ta giữ tổ tông này giúp ngươi, ngươi đi nhanh đi, có duyên sẽ gặp lại.”

Niên Đại Đại nhìn nhóc béo kia một cái thật lâu, rốt cuộc không nói gì, một mình rời đi.

Gã vốn từng có ý nghĩ đưa chuyển thế của Niên Minh Minh đi, nhưng nhìn đứa nhóc béo ú kia đời này áo cơm không lo, phụ mẫu song toàn, ở phố chợ như cá gặp nước, bỗng nhiên lại cảm thấy không có ý nghĩa gì.

Chắc hẳn với Niên Minh Minh mà nói, phi thiên độn địa cũng vị tất vui bằng ngồi chồm hổm dưới đất gặm cổ vịt?

Hà tất quấy nhiễu ông ấy?

Hai: Bức họa

Chuyện rằng sau tất cả kết thúc, mọi người lũ lượt về Phù Dao sơn, nhìn chung đã yên ổn. Nghiêm Tranh Minh lục tục sai người dọn một số thứ ở Phù Dao sơn trang trở về.

Lâu ngày lắm tạp vật, bản thân Nghiêm chưởng môn cũng không phải người đặc biệt có trật tự, chính mình cũng không nhớ mình từng có những thứ vớ vẩn gì, y lười dọn dẹp, liền sai Trình Tiềm đi, kết quả là Trình Tiềm cặm cụi sắp xếp một lúc lâu, tìm được trong đó một tá bức họa – của bản thân.

Nghiêm Tranh Minh năm đó vẽ vô số chân dung của Trình Tiềm, phần lớn là dưới sự thương tâm đương trường hủy luôn, nhưng vẽ quá nhiều chung quy phải có cá lọt lưới, rốt cuộc sót lại vài bức.

Trình Tiềm càng xem càng thích, bèn tự mình im lặng cất đi. Kế đó y lại nhớ tới, sư tổ Đồng Như còn chưa kịp lưu lại tranh, sư phụ xem như có một bức, nhưng bị chính bản thân hủy, càng không cần nói tới sư bá Tưởng Bằng từ đầu đến cuối đều là bi kịch kia, thế là nảy ý muốn bổ sung cho tổ tiên.

Trình Tiềm rất giỏi thư pháp, nhưng vẽ tranh lại chẳng ra sao, bèn chạy đi nhờ chưởng môn sư huynh chấp bút.

Nghiêm chưởng môn nghe xong, dè dặt ngoắc ngoắc ngón tay kêu Trình Tiềm đưa tai lại, vẻ mặt nghiêm trang như chính nhân quân tử, như vậy như thế mà nói ra một phen điều kiện vừa vô lý vừa hèn hạ, tự thân biểu diễn một phen thế nào là y quan cầm thú cho Trình Tiềm thấy.

Trình Tiềm lập tức quyết định cho y hóng mát, tống cổ chưởng môn khỏi Thanh An cư.

Cuối cùng đành phải tìm đỡ nhị sư huynh, Lý Quân vui vẻ đồng ý, dẫn một tiểu sư muội thích góp vui đến tầng thứ hai đếm ngược của Cửu Tầng kinh lâu múa bút vẩy mực.

Trong lúc này, tiểu sư muội chăm chỉ xắn tay áo quét tước một lần từ đầu đến cuối tầng thứ hai đếm ngược thường niên tích bụi, giũ mỗi một bức họa của tiền bối ra vệ sinh một phen.

Bỗng nhiên, Thủy Khanh giật mình kêu: “A, nhị sư huynh!”

Lý Quân đang theo miêu tả của Trình Tiềm cày cấy trên giấy, vẽ say sưa, đầu cũng không ngẩng lên mà hỏi: “Gì vậy?”

“Huynh ở trên họa này! Tiểu sư huynh, mau nhìn đi!” Thủy Khanh mở một bức họa lâu năm ố vàng, tiền bối trên họa lôi thôi lếch thếch, mái tóc dài rối tung, lộ ra tiểu bạch kiểm mi thanh mục tú, ngũ quan vẻ mặt kia rõ ràng là Lý Quân mà.

Trình Tiềm nhìn lại, phía dưới viết rõ: Văn Trúc chân nhân, năm ấy tháng ấy bái nhập Phù Dao phái, là đệ tử đời nào đó, người này cực thiện kì kĩ d*m xảo, tinh thông bàng môn tà đạo, nhập đạo khí môn thành một phái riêng, đến nay chưa rõ, do bên cạnh có một bộ Cửu Liên Hoàn, bèn nói là lấy “Cửu Liên Hoàn” nhập đạo.

Trong truyền thừa của Phù Dao phái, hình như vị lão tiền bối kia có đề cập với Nghiêm Tranh Minh tổ tiên Phù Dao từng có một người “lấy Cửu Liên Hoàn nhập đạo”, còn đem bản chép tay của vị tiền bối nọ giao cho Lý Quân.

Tức là… Chỉ là vật quy nguyên chủ thôi sao?

Náo loạn bao lâu, thì ra thiên cổ Cửu Liên Hoàn chỉ có một người.

Vị nhị sư huynh thiên cổ một người này hoàn thành mấy đại tác phẩm, bị Nghiêm Tranh Minh nghe tin mà đến nhìn thấy.

Nghiêm Tranh Minh chiêm ngưỡng một lúc lâu, đưa ra một câu đánh giá đúng trọng tâm: “Nhị sư đệ, ngươi nghỉ một lát đi, đừng khi sư diệt tổ nữa.”

Lý Quân không phục, tiếp tục múa may đan thanh, vẽ một bức Hàn Uyên đang ở Nam Cương, tết Trung thu năm nọ đem tới, hào hứng giở ra cho Hàn Uyên xem.

Hàn Uyên xem xong, cảm giác tình đồng môn ngày xưa hoàn toàn tan biến hết, lại nghĩ tới cú lừa đến nay không có được chân long cốt, tức khắc quyết định thù mới hận cũ tính chung, truy sát Lý Quân tận đến biên giới Nam Cương… À, đây là chuyện về sau.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here