Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 99

0
84

Chương 99

Trình Tiềm cẩn thận dò xét sắc mặt Nghiêm Tranh Minh, biện giải: “Việc này đệ sẽ có chừng mực, không xâm nhập bí cảnh, cũng không đụng vào bất cứ thứ gì bên trong, chỉ đi tra tìm tung tích Phệ Hồn đăng năm đó…”

Nghiêm Tranh Minh chậm chạp mở miệng ngắt lời: “Sư tổ Đồng Như nói, nơi đó ông đi cũng không chắc có thể nguyên vẹn trở ra, ngươi bây giờ cảm thấy mình lợi hại hơn, có thể lên trời rồi đúng không?”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm Tranh Minh: “Còn có Đường Chẩn kia, lúc đi là người, trăm năm sau trở về biến thành quỷ, ngươi cảm thấy mình cẩn thận hơn hắn, kiến thức rộng hơn hắn, đúng không?”

Trình Tiềm đau đầu nói: “Sư huynh, hãy tùy việc mà xét, đừng âm dương quái khí như vậy.”

“À được,” Nghiêm Tranh Minh ngừng âm dương quái khí, nói như đinh đóng cột, “Không được.”

Trình Tiềm không cãi nhau với y, chỉ ngậm miệng đứng đó im lặng chờ đợi.

Trăm vạn oan hồn tế linh thạch, xét đến cùng là do Đồng Như mà ra.

Sau đó Tưởng Bằng kéo dài hơi tàn chìm nổi nhiều năm, lén luyện Phệ Hồn đăng, là đệ tử Phù Dao trên danh nghĩa.

Ma long Hàn Uyên lập huyết thệ sau khi bắt được Phệ Hồn đăng phải suốt đời trấn thủ Nam Cương, cũng là đệ tử Phù Dao.

Trên dưới ba đời, họ đều không thoát nổi can hệ, về tình về lý đều không thể đứng ngoài.

Những việc này không cần Trình Tiềm lặp đi lặp lại, trong lòng Nghiêm Tranh Minh tự khắc đều nắm được.

Quả nhiên, giây lát sau, Nghiêm Tranh Minh bỗng đứng dậy, đi vài vòng trong phòng như lừa kéo cối xay, oán trách: “Sớm biết môn phái này phiền toái như vậy, năm đó thà chết cũng không nên tiếp nhận chưởng môn ấn của sư phụ từ tay ngươi.”

Trình Tiềm biết cơn giận trong lòng y đã chuyển qua đây, không rằng không nói mặc cho y xả.

Nghiêm Tranh Minh thấy không ai tiếp chiêu liền chủ động gây sự: “Ngươi câm à? Nói chuyện đi!”

“Đệ… ơ.” Trình Tiềm nghĩ nghĩ, hỏi, “Không thì hôm nay đệ làm ấm giường cho huynh?”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế nổi trận lôi đình: “Ta đang nói chính sự, mà trong đầu ngươi toàn nghĩ bậy bạ gì vậy? Còn ra thể thống gì nữa!”

Thấy phản ứng này, Trình Tiềm có cảm giác mình như Đăng Đồ Tử mới chòng ghẹo con gái nhà lành, rất đỗi xấu hổ quẹt quẹt mũi.

Nghiêm Tranh Minh: “Đi đi đi, mau cút đi!”

Trình Tiềm im lặng đi ra ngoài.

“Đứng lại,” Nghiêm Tranh Minh quả thực rất bực vì y không hiểu, ảo não do dự một lúc lâu giữa thể diện và lợi ích thực tế, lập tức quả quyết chọn thực tế, không biết xấu hổ nói, “Ai cho ngươi cút ra ngoài?”

Trình Tiềm: “…”

Dù là y có việc cầu chưởng môn sư huynh, cũng phải cảm thấy tên này thật sự quá khó hầu.

“Không phải không được, nhưng ta phải đi theo ngươi.” Nghiêm Tranh Minh ho nhẹ một tiếng, hơi nghiêm mặt nói, “Vài hôm nữa Hàn Uyên sẽ cùng đám người Bạch Hổ sơn trang về phương Nam, Thủy Khanh Lý Quân… với đồ đệ nhặt được của ngươi ở lại giữ nhà.”

“Không ổn,” Trình Tiềm nói, “Tảng đá Muốn Sao Được Vậy ở trên Phù Dao sơn, huynh đi thật, bọn nhị sư huynh vị tất giữ được.”

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày trầm ngâm chốc lát, nói: “Vậy thì lại phong sơn, cho bọn Lý Quân thay mặt môn phái đi một chuyến với đoàn trừ ma, cũng coi như chúng ta ra mặt rồi.”

Trong lòng Trình Tiềm đang lo nghĩ vấn đề không rõ di lưu trong hồn phách mình, việc này y tạm thời vẫn chưa dám nói với Nghiêm Tranh Minh. Y định hành động một mình, cũng có cân nhắc đến phương diện này – hậu quả tạo thành của họa hồn trăm năm trước hạ cho Hàn Uyên thật sự quá thảm thiết, y một ngày bị rắn cắn liền sợ dây thừng suốt mười năm, đặc biệt kiêng kỵ những chú thuật này.

Trình Tiềm nghĩ một chút, vòng vo lấy cớ: “Việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn. Huyết thệ là Thượng Vạn Niên khởi xướng, bây giờ ông ta đã chết, tân trang chủ Bạch Hổ sơn trang còn chưa biết họ gì tên gì, mặc dù có huyết thệ trên tay, nhưng các đệ tử đó sợ rằng quản không được Hàn Uyên, Biện Húc lại tức giận bỏ đi, hơn nữa nhìn bộ dáng đó là biết tu vi đã đình trệ, chỉ sợ chẳng còn mấy năm. Hiện tại Trung Nguyên không có một người nói chuyện có sức nặng, giữa loạn cục thế này, huynh còn muốn phong sơn đi phương Bắc với đệ, có thể…”

Nghiêm Tranh Minh nhìn y chằm chằm không hé răng một tiếng.

Trình Tiềm bình tĩnh nói: “Có thể dù đệ không ý kiến, người khác chưa chắc đã chịu.”

“Trình Tiềm,” Nghiêm Tranh Minh cười gằn nói, “Đừng tưởng rằng cách quần áo và da người, là ta sẽ không biết trong lòng ngươi đang nghĩ gì.”

Trình Tiềm: “…”

Sự nhẫn nại hảo ngôn hảo ngữ của y rốt cuộc kết thúc, y nhíu mày nói: “Đệ chẳng qua đi một chuyến, huynh định dính lấy đệ cả đời à?”

“Nói phải lắm,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ta muốn giam lỏng ngươi trên Phù Dao sơn cả đời, ngươi còn muốn nói gì? ‘Ngồi tù cũng có lúc hít thở khí trời’ đúng không? Đúng, ngồi tù cũng có thể hít thở khí trời, nhưng ngươi thì không thể – được rồi, ta nghĩ như vậy đó, bây giờ ngươi hối hận rồi sao?”

Trình Tiềm cãi nhau với y từ nhỏ đến lớn, rất hiểu một loạt đặc chất càn quấy bất phân phải trái vân vân của người này, có phần nổi nóng, đang định mở miệng ứng chiến, lại đột nhiên phát hiện môi Nghiêm Tranh Minh hơi run rẩy, cơ hồ không nhìn thấy huyết sắc, trong ngôn ngữ gay gắt như chứa đựng nỗi đau đớn chôn rất sâu, mang máng là sẹo cũ năm xưa bị y ngoài mạnh trong yếu giấu ở dưới cùng.

Lời ra đến môi, Trình Tiềm bỗng nhiên không nói nổi nữa.

Y không tự chủ được cầm bàn tay giấu Thính càn khôn kia, nghĩ thầm: “Ta có thể tin tưởng thứ này không?”

Trình Tiềm im lặng quá lâu, khiến Nghiêm Tranh Minh cơ hồ hơi sợ hãi.

Lời kia thốt ra không qua đầu óc, chính Nghiêm Tranh Minh cũng không phân rõ là lời thật hay lời nóng giận, nhưng không ảnh hưởng đến việc y hối hận, lúc này trong đầu y nhất thời trống rỗng, dù chết dù sống cũng chẳng nghĩ ra nên sửa lại như thế nào: “Ta…”

“Được.” Trình Tiềm đột nhiên nói, “Huynh thật sự muốn đi theo, thì đi cùng nhau vậy, nhưng chỉ sợ phải đi sớm về sớm đấy.”

Nghiêm Tranh Minh ngơ ngác nhìn y, vẫn chưa định thần lại.

Lửa giận trong lòng Trình Tiềm hoàn toàn tan hết, y thở dài, vẫy tay gọi Nghiêm Tranh Minh: “Được rồi, đừng ngây ra nữa, lại đây.”

Nghiêm chưởng môn mới hùng hổ muốn cắn người triệt để bị hàng phục, ngoan ngoãn theo y đi vào buồng.

Ngày hôm sau, Nghiêm Tranh Minh thần thanh khí sảng tuyên bố quyết định “qua loa” của mình, chỉ khổ Lý Quân.

Lý Quân không ngờ mình chẳng qua nhắm mắt mở mắt một lúc mà đã xảy ra vô số chuyện, suýt nữa bị những chuyện bày cùng nhau có thể viết thành họa bản này đè dẹp lép.

Hắn nhìn chưởng môn sư huynh với khuôn mặt không biểu cảm: “Tại sao?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ngươi dẫn theo Niên Đại Đại và Thủy Khanh, thay ta coi chừng Hàn Uyên, đi theo họ một chuyến, bọn ta tối đa mười ngày nửa tháng sẽ trở về tụ họp với các ngươi.”

Lý Quân cười khẩy: “Đúng, đệ phải dạy đồ đệ, trông trẻ, uy hiếp một sư đệ hung tàn căn bản đánh không lại, còn phải giữ thể diện cho môn phái, nhúng một chân vào chuyện trừ ma vệ đạo – chưởng môn sư huynh, xin hỏi đệ có ba đầu sáu tay không?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ôi, ngươi lấy Cửu Liên Hoàn nhập đạo, tâm tư khéo léo, trước nay rất giỏi giang, ta tin những việc này đều không làm khó được ngươi.”

Lúc này không chê hắn tu vi thấp kém không làm việc đàng hoàng nữa! Lý Quân muốn đem câu khen ngợi giả dối này đập về mặt chưởng môn sư huynh, hắn giận dữ nói: “Cút đi, ai thích làm thì làm, đệ không làm nữa! Huynh trục xuất đệ khỏi sư môn cho xong!”

Lý Quân quanh năm sống trong nước sôi lửa bỏng thường xuyên phải rống lên phản đối, Nghiêm Tranh Minh đã quen từ lâu, căn bản không để ý tới hắn, chuyển hướng sang Thủy Khanh bên kia, Thủy Khanh như còn chưa định thần lại khỏi chuyện đêm hôm trước, trông ỉu xìu chẳng có tinh thần.

“Tiểu sư muội đi theo ta.” Nghiêm Tranh Minh nói.

Từ sau khi ở lì trong Thanh An cư, đây vẫn là lần đầu tiên Nghiêm Tranh Minh chủ động ra cửa, y dẫn Thủy Khanh tới thẳng Bất Tri đường.

Căn nhà tranh rách nát Mộc Xuân chân nhân từng ở còn giữ lại dáng vẻ năm ấy, chúng đạo đồng mỗi ngày sẽ đến quét tước, viện rất sạch sẽ. Thủy Khanh hoang mang nhìn y một cái, không biết y có ý gì.

Nghiêm Tranh Minh chỉ cái bàn gỗ mục ba chân kia nói: “Khắc dưới bàn chính là môn quy của Phù Dao phái ta, năm đó các sư huynh ngươi nhập môn, ai cũng phải chép bốn mươi chín lần. Về phần những môn quy này có cần tuân thủ hay không, ngươi có thể tự xem mà làm, quy định mùng một mười lăm không vào sơn huyệt gì đó là cho trẻ nhỏ mới nhập môn xem, ngươi chép hai lần là được, không cần quá để ý.”

Nói đến đây y dừng một chút, hắng giọng nghiêm mặt tiếp tục: “Đệ tử phái ta nhập môn, vốn nên có sư phụ đưa đến Bất Tri đường, chính miệng ban giới từ, ngươi tuy đã nhập môn trăm năm, nhưng thủy chung chưa trải qua bước này, hiện giờ sư phụ đã mất, ta là sư huynh đành phải quá phận làm thay-“

Thủy Khanh trợn to hai mắt.

Nghiêm Tranh Minh cúi nhìn nàng, nói: “Ngươi bản tính cởi mở, lại không mất chừng mực, mọi việc không nghĩ quá nhiều, cũng không làm quá mức, điều này là rất tốt, nếu về sau có thể chăm chỉ hơn, bớt mơ mộng hão huyền, tu vi sẽ cao hơn một tầng.”

Nghe nói ngay cả thời điểm sư phụ cho giới từ, cũng quở mắng trước ban giới sau, Thủy Khanh không liệu được đánh giá của chưởng môn sư huynh với mình cao như vậy, nhất thời hơi lúng túng.

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ta từng sai ngươi truyền lời cho tứ sư huynh ngươi, ‘Phù Dao tự cổ đi nhân đạo, không cần nghe thiên mệnh,’ đương nhiên cũng càng không không cần luận xuất thân, ngươi vốn nên tắm máu sinh ra, nhưng không hề, vốn nên ứng kiếp mà đến, lại bình an lớn lên. Sư tổ Đồng Như một lòng muốn thay đổi vận mệnh môn phái, vận mệnh sư phụ, hiện giờ xem ra, tựa hồ tất cả đều thất bại, chỉ có vô tâm giúp ngươi một phen, lại đưa ngươi đến bước này, đủ thấy một số việc không cần quá chấp nhất – ta hôm nay cho ngươi hai chữ ‘tự nhiên’ làm giới, mong ngươi ngày sau vô luận là một đại năng có thể khiến quần yêu cúi đầu, hay chỉ ở trong môn phái làm một đệ tử con con không nên thân, đều thản nhiên với nguồn gốc của mình, không cần tự căng, cũng không cần tự khổ, đại đạo ba ngàn, nếu ngươi đủ thoải mái thông đạt, rồi có một ngày có thể khác đường chung đích, nhớ chưa?”

Y cực ít nghiêm trang như vậy, Thủy Khanh nhất thời có ảo giác, cảm thấy chưởng môn sư huynh như một triền núi bất diệt, thủy chung không nổi bật lắm mà nâng đỡ ở sâu dưới Phù Dao sơn, bình thường bị hoa tươi cỏ dại hoặc băng tuyết bùn lầy khắp núi che phủ, chỉ có cực kỳ ngẫu nhiên, mới lộ ra sự cứng rắn và trầm tĩnh đao kiếm không làm gì nổi.

Thủy Khanh được các sư huynh nuôi, so với cha ruột thái độ mờ ám không chịu nhận nàng, chưởng môn sư huynh mới giống phụ thân nàng hơn.

Nàng bỗng thấy mũi cay cay, khẽ “ừm” một tiếng, ồm ồm nói: “Vâng, đa tạ sư huynh.”

Tiếc rằng nàng còn chưa cảm động xong thì đã thấy Nghiêm Tranh Minh thở phào một hơi, vừa ghét bỏ vừa nhẹ nhõm nói: “Ta xem như đối phó xong ngươi rồi, chưa trải qua trình tự này, cứ cảm thấy ngươi giống dã đồ đệ, lần này tốt xấu gì cũng biến thành nuôi trong nhà… Đợi lát nữa ngươi dọn dẹp Bất Tri đường một chút, hai hôm nữa ta vừa vặn phải đi vắng, ngươi theo Lý Quân ngoan ngoãn chép môn quy, bớt ra ngoài gây sự đi.”

Thủy Khanh: “…”

Được rồi, điểm tốt của đại sư huynh vĩnh viễn chỉ là phù quang lược ảnh, mặt mày đáng ghét mới là nguyên viễn lưu trường.

Cứ thế, Nghiêm Tranh Minh lại phong Phù Dao sơn trùng hiện nhân gian chưa được mấy hôm, một lần nữa chuẩn bị mỗi người mỗi ngả.

Hàn Uyên sắc mặt bình tĩnh nhìn ngọn núi ấy dần dần biến mất trong bí cảnh, cố gắng cất vào đầu phong cảnh nơi đây không thiếu một, bởi vì biết mình sẽ không về được nữa.

“Đi thôi,” Nghiêm Tranh Minh nói với họ, “Một tháng sau, gặp ở Thục Trung.”

Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh ngự kiếm lao đi, trên đường không dừng lại giây lát, một ngày một đêm đã đến cực Bắc.

Đại năng đi ngang qua, chạm tới phong linh cảnh giới trên không trung Huyền Vũ đường, đệ tử thủ vệ cùng ngày ra tra xét nhưng không thấy ai, chỉ thấy bầu trời lưu lại một dải dấu vết băng sương mờ nhạt mà hẹp dài, chớp mắt liền tan vào không trung.

Qua Huyền Vũ đường về hướng Bắc là hàng dải băng nguyên không dấu chân người, sắc trắng vô biên vô hạn nối liền trời đất thành một thể, túc sát đến bất cận nhân tình.

Bay trên băng nguyên cực Bắc và vực sâu ròng rã ba ngày, trời càng lúc càng lạnh, Trình Tiềm có ảo giác như trở về băng đàm của Minh Minh cốc. Song băng đàm chung quy chỉ có một góc, kém xa đại băng nguyên mênh mông hờ hững cùng sự lãnh khốc đối xử bình đẳng với vạn vật của nó, giống như tất cả hi vọng và sinh mệnh đều sẽ kết thúc ở đây.

Ba ngày sau, băng thiên tuyết địa mới đến cuối, một đại dương mênh mông chợt nhảy vào tầm nhìn – hai người rốt cuộc đã tới biển Bắc Minh.

Nghiêm Tranh Minh giũ Thạch giới tử từ trong tay áo ra, Thạch giới tử rơi vào nước biển ngưng trệ bất động, hóa thành một con thuyền lớn nguy nga như núi, tự đi không cần ai điều khiển, trong khoang thuyền gấm vóc phù dung và lư hương giường điêu hoa nhìn quen mắt, là một kiểu với Ôn Nhu hương.

Trình Tiềm chiêm ngưỡng một vòng từ trong ra ngoài con thuyền này, không biết nên nói gì y thì được.

Nghiêm Tranh Minh: “Tìm cái gì vậy?”

“Ca kỹ,” Trình Tiềm thản nhiên trêu y, “Cứ cảm thấy nơi này một khắc sau là có thể nghe thấy oanh ca yến ngữ, hát cái bài huynh nói… gọi là gì nhỉ?”

“Đi chết đi, ở nơi quỷ quái này sắp chết cóng rồi,” Nghiêm chưởng môn vận cẩm bào châu báu cầm quạt xếp, không hề có thành ý mà phàn nàn, “Đều do ngươi không dưng tìm việc!”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm chưởng môn dạng tay dạng chân nằm nghiêng trên sập mềm, hất hàm sai khiến: “Còn không lại đây bóp chân cho ta!”

Trình Tiềm lâu ngày thành thói quen mà phớt lờ y gây sự vô lý, dựa cột buồm dõi nhìn mặt biển.

Lúc này rõ ràng là chính ngọ, mà trên mặt biển lại không một tia sáng. Nó tựa như một nét mực đen kịt, là sắc đen đến cả sơn uyên sâu nhất cũng chẳng cách nào hình dung, khiến sắc trời cũng âm u theo, dưới nước không thấy một con tôm cá, mặt biển gió êm sóng lặng, như thể tử địa vậy.

So với nơi này, Đông Hải rất nhiều đá ngầm và sóng gió nhấp nhô quả thực chỉ như một con sông ồn ào.

Không ai biết biển Bắc Minh sâu nhường nào, khi Trình Tiềm từ trên mặt biển nhìn xuống, trong lòng y không khỏi lại lần nữa trỗi lên tâm tình như khi ở hậu sơn thò đầu nhìn về hướng Tâm Ma cốc, biết rõ nguy hiểm, lại càng muốn tìm hiểu đến cùng.

“Người nào xứng danh Bắc Minh? Đó đều là đám phàm nhân tầm nhìn hạn hẹp tự cao tự đại thôi.”

Trình Tiềm chợt nhớ tới câu này của Đồng Như, ban đầu còn cho đây là sự hận đời và tự giễu của sư tổ, tận đến lúc này y mới chính thức tin phục.

Đến khi màn đêm chân chính buông xuống, trên mặt biển bắt đầu lướt qua tiếng gió xa xăm trống trải, nức nở thổi qua như vạn ngàn u hồn vờn quanh, con thuyền do Thạch giới tử biến thành cao trăm trượng, mà đi đến đây lại như một chiếc thuyền con vậy.

Trình Tiềm bất tri bất giác lặng im đứng trên mạn thuyền suốt một ngày một đêm, thình lình nhập định – kể cũng lạ, y trời sinh lòng dạ hẹp hòi, lại đặc biệt có duyên với không trung biển rộng, mỗi lần nhập định không phải ở trên trời thì là ở bờ biển, có lẽ bản thân tu hành là quá trình thiếu cái gì bù cái đó chăng.

Ngoài Đông Hải còn có Bắc Minh, ngoài Bắc Minh lại có cái gì đây?

Đời người chẳng dài hơn thiên địa, thiên địa trước khi bắt đầu và sau khi sụp đổ lại có cái gì đây?

Họ lấy thân hữu hạn tìm kiếm cảnh vô hạn, vào con đường quá hẹp này, bước lên con đường định trước là tuẫn đạo như vậy, chẳng lẽ chỉ vì vọng tưởng lên trời xuống đất, phiên vân phúc vũ của phàm nhân?

Lúc này, Thính càn khôn Thượng Vạn Niên phong tồn trong nội phủ y cùng biển Bắc Minh phát ra một đoạn cộng minh vi diệu, giống như hô ứng từ xa truyền lưu tự cổ, y phảng phất lại nghe thấy tiếng chuông, Thính càn khôn trong nội phủ bỗng sáng lên, rực rỡ đủ màu, đáng tiếc bị sức mạnh Thượng Vạn Niên bảo vệ bên cạnh nguyên thần y hơi ngăn chặn, lại lần nữa rơi xuống.

Không biết qua bao lâu Trình Tiềm mới tỉnh táo lại, mở mắt liền nhìn thấy Nghiêm Tranh Minh người đầy hơi nước tựa lên khoang thuyền, ở bên trông nom mình.

Vừa nhìn thấy y, Trình Tiềm như thể từ thiên địa rơi về hồng trần, không tự chủ được tâm sinh tham luyến, thế là mỉm cười.

Trình Tiềm hỏi: “Bao lâu rồi?”

Nghiêm Tranh Minh giơ tay lau hơi nước trên mặt y: “Suốt ba ngày, làm ta chán muốn chết.”

“Ba ngày?” Trình Tiềm ngẩn người, nhíu mày đánh giá bốn phía, “Ngay cả một tấm bản đồ cũng không có, chúng ta làm sao tìm Đại Tuyết Sơn bí cảnh đây?”

“Bản đồ vô dụng thôi,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Bản đồ trên biển cho ngươi xem cũng không hiểu – Thạch giới tử không đi theo dòng nước, nó sẽ bị nơi dày thanh khí thu hút, cứ đi thử xem, không phải hẹn họ một tháng à? Hai hôm không đến lại nghĩ cách khác.”

Nghiêm Tranh Minh đang nói liền sán tới, uể oải giơ tay vòng qua hông Trình Tiềm, bám lên người y mà thì thào: “Thật an tĩnh, cảm giác như trên trời dưới đất chỉ còn lại hai ta.”

Trình Tiềm thoáng nghĩ thử tình cảnh ấy, tức khắc không rét mà run: “Cái gì? Thế không phải còn lại một mình đệ cho huynh hành à? Đệ nên khẩn trương tự kết thúc thôi.”

Nghiêm Tranh Minh hôm nay hiếm thấy tâm bình khí hòa, không chấp nhặt với loại gây mất hứng chuyên nghiệp này, ôm y chặt hơn, nói khẽ: “Lúc ở Tâm Ma cốc, ta không chỉ một lần nghĩ như vậy, nếu trên thế giới chỉ còn lại hai ta thì tốt rồi.”

Đoạn y hơi nhắm mắt, cảm giác giờ này khắc này trong lòng mới như là rốt cuộc được lấp đầy.

Trước đây luôn lưu lại khe hở, chốc chốc rung chuyển một chút là có thể ra một chuỗi nghĩ ngợi lung tung, cho dù là ở trên Phù Dao sơn, thỉnh thoảng Nghiêm Tranh Minh cũng sẽ bừng tỉnh giấc từ một số cơn ác mộng không đâu.

Có một ngày y còn mơ thấy Phù Dao phái rốt cuộc quay lại đứng đầu thập đại môn phái, vẻ vang lên, rồi lại có vô số nữ tu xinh đẹp nối nhau chạy tới Phù Dao sơn, muốn tìm Trình Tiềm kết làm bạn lữ song tu. Y tức đến tỉnh dậy, mở mắt nhìn thấy khuôn mặt Trình Tiềm an bình ngủ say, mới biết đây chỉ là ý nan bình ở sâu trong nội tâm y.

Nghiêm Tranh Minh nhìn thấy vành tai Trình Tiềm gần trong gang tấc, không nhịn được l**m nhẹ, sau đó há miệng ngậm lấy, dùng răng nanh cạ cạ.

Trình Tiềm giật mình, xoay tay lại thụi y một phát, từ tai đến cổ nhanh chóng đỏ ửng, quát lớn: “Làm gì thế? Huynh cho nơi này là Phù Dao sơn sao?”

Nghiêm Tranh Minh buông y ra, cười nhẹ nói: “Trước kia người khác nói kiếm thần vực chứa đầy nguy hiểm, ta còn không tin, hiện tại ta đã hiểu một bước một tâm ma trong đó là thế nào rồi… Con người luôn lòng tham không đáy, trước đây ta nghĩ, cho dù là nơi cầu Nại Hà bên Hoàng Tuyền, nếu có thể gặp lại ngươi một lần thì tốt rồi, sau đó cửu biệt trùng phùng, ta lại nghĩ, nếu lòng ngươi như lòng ta, dẫu cả đời không nói ra miệng cũng tốt… Đến bây giờ, ta đột nhiên lại không thỏa mãn, ta muốn vĩnh viễn thêm một ‘của ta’ ở sau ‘Trình Tiềm’.”

Trình Tiềm nghe y nói rất là buồn khổ, ngoài miệng lại ngữ trọng tâm trường trêu y: “Chính huynh tâm ý dao động, tu vi không đủ, thì đừng trách kiếm thần vực.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y trầm mặc một hồi, nghiêm túc nhìn Trình Tiềm hỏi: “Ngươi thực sự không nghe ra ta đang dốc bầu tâm sự sao?”

Trình Tiềm lập tức bật cười thành tiếng, Nghiêm Tranh Minh thẹn quá hóa giận, ra vẻ muốn về trong khoang thuyền giận dỗi, Trình Tiềm vội vừa cười vừa kéo tay y: “Này, sư huynh, đừng nóng giận, đệ còn chưa…”

Y chợt dừng lại, đồng tử hơi co vào, bỗng cảm thấy thuyền dưới chân đang tăng tốc, ngay sau đó, y kéo mạnh Nghiêm Tranh Minh tới bên cạnh, giơ tay túm cột buồm, đồng thời, cả con thuyền lớn do Thạch giới tử hóa thành đổ thẳng xuống.

Chỉ thấy biển Bắc Minh vô biên như đột nhiên nứt ra từ chính giữa, chia cả thế giới làm đôi, tạo thành một “thác nước” lớn cao vạn trượng…

Mà dưới thịnh cảnh khiến lòng người run sợ như thế, lại yên ắng không nghe thấy một chút xíu tiếng nước nào.

Trình Tiềm không kịp nghĩ kỹ, thuyền lớn đã lướt thẳng qua chỗ đứt gãy kia mà bay đi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here