Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 98

0
59

Chương 98

Vương hậu cái gì, điểu yêu cà lăm vô luận thế nào cũng chẳng nói ra được, cuối cùng hắn quýnh quá ngửa mặt phát ra một tiếng chim kêu, móng vuốt chưa kịp biến thành tay người vẽ một vòng méo mó trên không, khó khăn vung tay múa chân ra dấu – ngươi là trứng của vương hậu.

Thủy Khanh cho rằng cách xưng hô này là mạo phạm cực đoan đối với thanh xuân mỹ mạo của nàng, chống nạnh đứng thành một cái ấm trà, mắng: “Đúng vậy, một quả trứng lớn đến thế này, khiến Đại vương các ngươi như bị hóc xương phải không? Lão nhân gia nhớ ta bao nhiêu năm, Phù Dao sơn vừa mở liền phái ngươi tới giết ta, cũng thật là đủ thành tâm… Nhưng mà Quần Yêu cốc các ngươi chết hết rồi à? Cũng không phái một kẻ lợi hại đến, khinh thường ta hả?”

Trình Tiềm im lặng lui về sau nửa bước, né tránh nàng nã đạn liên hồi, trong lòng không khỏi sinh ra nghi hoặc sâu sắc – trò đàn bà chanh chua chửi đổng tiêu chuẩn hoàn mỹ này nàng học từ ai vậy?

Thủy Khanh đời này vậy mà cũng có thể miệng mồm lanh lợi một lần, điểu yêu nghẹn họng trố mắt, á khẩu không trả lời nổi, hơi co rúm lại, vẻ mặt đầy bi thương nhìn nàng, đôi mắt xám rưng rưng chực khóc.

Thủy Khanh hùng hổ không liệu được phản ứng này, lập tức ngạc nhiên nói: “Ê, ta chỉ nói vài câu, ngươi khóc sướt mướt làm chi vậy?”

Cho dù não yêu vương có tàn tật, chắc hẳn cũng sẽ không phái một thích khách mít ướt đến ám sát. Trình Tiềm thấy trong móng vuốt chim của yêu tu này hình như dính bùn đỏ, liền dùng vỏ kiếm Sương Nhẫn kéo móng chim lên, nheo mắt lại nhìn một lát, xác định đây chính là bùn trên tường viện của khách phòng Phù Dao sơn.

Trình Tiềm hỏi: “Ngươi đến khách phòng bên đó làm gì?”

Điểu yêu vội chiếp chiếp khua tay một chặp, thấy không ai hiểu điểu ngữ, liền lo lắng giơ vuốt túm váy Thủy Khanh.

Hàn Uyên đập văng móng vuốt hắn: “Nói chuyện cho đàng hoàng, bớt động tay động chân đi.”

Điểu yêu lồm cồm bò dậy, chỉ một hướng, thử đi hai bước, thấy lần này không ai đánh hắn nữa, liền yên tâm lớn mật thẳng lưng lên, đi trước dẫn đường.

Súc sinh này vậy mà rất thật thà, không hề tính toán thừa cơ đào tẩu, dẫn đường rất nghiêm túc, đi hai bước còn dừng lại chờ họ chốc lát.

Ba người nghi hoặc đi theo, điểu yêu nọ dẫn họ đến thẳng khách phòng Đường Chẩn ở trước khi đi. Hắn chỉ khách phòng xổ một tràng điểu ngữ, thấy ngôn ngữ không thông, cuống lên dùng móng vuốt cào tường.

Thủy Khanh: “…”

Nàng bắt đầu không mong đi Quần Yêu cốc thống lĩnh toàn tộc nữa, bởi vì nàng cảm thấy đám tộc nhân này hình như đều hơi thiếu đầu óc.

Trình Tiềm đổi ý nghĩ, hỏi: “Người ở đây đã đi rồi – nhưng ngươi nhận ra hắn à?”

Điểu yêu gật lấy gật để.

Trình Tiềm lại hỏi: “Chẳng lẽ là vì gặp ngươi, cho nên hắn mới vội vàng rời khỏi?”

Điểu yêu tiếp tục gật đầu.

“Nói vớ nói vẩn,” Trình Tiềm bóp cái cổ điểu yêu hơi nhỏ hơn con người, dễ dàng đè hắn lên tường, lạnh lùng nói, “Chỉ bằng ngươi có thể dọa hắn chạy? Nếu ngươi thật sự biết chuyện gì không nên biết, hắn đã sớm diệt khẩu rồi, chứ còn cho ngươi bay loạn khắp nơi?”

Sự phản bội của Đường Chẩn như một thanh đao nhọn đâm vào lòng y, câu này của Trình Tiềm chứa sát ý không nói ra lời.

Hàn Uyên và Thủy Khanh đều sửng sốt.

Thủy Khanh nghi hoặc hỏi: “Chờ đã, diệt khẩu cái gì? Người ở nơi này không phải là Đường tiền bối sao?”

Điểu yêu kia suýt nữa bị Trình Tiềm bóp chết, xù lông liều mạng giãy giụa một lát, rốt cuộc đáng thương kéo từ trong cổ ra một tấm mộc bài. Hắn bị bóp thè lưỡi ra, trong cổ phát ra tiếng khẹc khẹc, mặt đỏ bừng nhét mộc bài vào tay Trình Tiềm.

Trong mộc bài mơ hồ hàm chứa sức mạnh phù chú, Trình Tiềm sát ý toàn thân chưa rút, mặt không biểu cảm đưa tay kéo tấm mộc bài kia, ném điểu yêu qua một bên.

Chỉ thấy mặt trước mộc bài khắc một con đồng hạc, đao pháp tỉ mỉ, thân chim duyên dáng yêu kiều, rõ từng đường nét… Nhưng hẳn nhiên không phải khắc Thủy Khanh, đó nên là một đồng hạc trưởng thành.

Mặt sau thì chi chít phù chú, lịch cửu di tân, trong bóng đêm lóe ánh huỳnh quang dìu dịu.

Hàn Uyên: “Thứ gì vậy?”

“Một tấm khôi lỗi phù,” Trình Tiềm cẩn thận xem xét một phen, nói, “Còn chưa từng dùng.”

Hàn Uyên: “Khôi lỗi phù? Khôi lỗi phù có thể có bao nhiêu tác dụng?”

Khôi lỗi phù có thể san sẻ một lần tổn thương trí mạng cho chủ nhân, thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng, nhưng bản thân không hề có tính công kích, sao Đường Chẩn lại sợ thứ này?

Loại chim tạp mao tu vi kém cỏi này đánh một lần chưa chết không thể đánh lần nữa à?

Trình Tiềm thoạt tiên nghi hoặc, đột nhiên, trong đầu y lóe lên một phỏng đoán.

Trình Tiềm hỏi thử: “Đây là người ở bên trong kia khắc?”

Khôi lỗi phù thông thường chỉ có thể sử dụng một lần, chỉ có một tình huống ngoại lệ – chính là chỉ cần bản thân phù chú chưa mất đi hiệu lực, vô luận thế nào người khắc phù chú cũng không thể đả thương người mang theo phù này.

Điểu yêu ra sức gật đầu.

Một điểu yêu đêm hôm khuya khoắt chuồn khỏi sơn huyệt hậu sơn, vì sao trên người sẽ có phù chú của Đường Chẩn?

Đường chân nhân hắn rốt cuộc có sở thích kỳ quái gì vậy!

Hàn Uyên dùng mũi chân hẩy điểu yêu kia: “Thứ này là của ngươi hả?”

Điểu yêu nói ngọng ưỡn ngực, mạnh mẽ đáp: “Của vương hậu!”

Hàn Uyên nghe xong, trên mặt xảy ra một trận phong vân biến huyễn kỳ lạ, quay đầu nói với Thủy Khanh: “Tuy rằng ta không biết là chuyện gì đang xảy ra, chỉ sợ muội có thêm một ông bố rơi rồi.”

Thủy Khanh luống cuống nhìn đây lại nhìn kia.

Điểu yêu luôn muốn đến gần Thủy Khanh, bị Sương Nhẫn kiếm của Trình Tiềm chặn lại đầy tội nghiệp. Hắn vung tay múa chân lấy ra một cái hộp cất trong lòng, chỉ thấy trong hộp có một vật, bọc mấy lớp gấm, sau khi lột tầng tầng ra, để lộ một sợi lông chim đỏ rực dài nửa thước.

Điểu yêu hai tay nâng lông chim, cẩn thận đưa cho Thủy Khanh, trong đôi mắt xám có sự chờ mong không nói ra lời.

Thủy Khanh thoáng sửng sốt, không tự chủ được nhận lấy, trên lông chim không biết có thứ gì, bỗng chốc đâm thủng ngón tay nàng, một giọt máu xuôi xuống, chớp mắt tan vào sắc đỏ kia.

Không trung chợt vang lên một tiếng chim hót ngân nga mát lạnh, ngay lập tức, một đám sương mù tự dưng dâng lên, rơi trên mặt đất trải ra, một ảo ảnh thoáng như chân thật hiện ra trước mặt mấy người.

Ánh mắt mọi người bị một nữ yêu hút lấy, chỉ thấy nàng vận cẩm bào dài quét xuống đất, toàn thân ung dung hoa quý, trên mặt không có một chút yêu khí xấu hổ, nam nhân sóng vai cùng nàng tuy cũng miễn cưỡng xem như khí vũ hiên ngang, nhưng rõ ràng bị vẻ chói mắt của nàng đoạt mất sự nổi bật.

Hai người ăn mặc tương xứng, dường như là phu thê, lại cách nhau thật xa, hơi có vẻ “tương kính như băng”.

Điểu yêu chỉ chỉ hai đại yêu trong ảo ảnh, ra dấu nói: “Vương, vương hậu…”

Hàn Uyên kinh ngạc nhìn yêu hậu một cái, lại ngó Thủy Khanh, hoàn toàn không nhận ra tiểu sư muội ăn mặc kiểu gà tre ở nông thôn này lại là do yêu hậu đẻ ra.

Phía sau yêu vương và yêu hậu còn có một người khác, tựa hồ đến làm khách hoặc dự lễ, đứng ngoài như việc không liên quan gì đến mình.

Trình Tiềm giật mình, thấp giọng hỏi: “Đó là sư tổ sao?”

Điểu yêu nhìn Đồng Như một cái, múa may một tư thế tất cung tất kính.

Trong ảo ảnh trên cùng là một lão đầu, cũng chẳng biết lão sống bao nhiêu tuổi rồi, nếp nhăn trên mặt như có thể kẹp chết ruồi bọ, tô các vệt sáng màu sắc rực rỡ, đôi tay da bọc xương nâng vài miếng mai rùa cũ. Lão thần thần thao thao quỳ dưới đất, nhắm mắt một lúc lâu, phảng phất nghe đủ thiên âm mà mở mắt ra, thần sắc lụn bại, thở dài, lập tức phun ra tiếng người: “Trên báo nhân gian sắp có kiếp, đánh xuống thiên yêu, thiên yêu ứng kiếp sinh ra, tắm máu xuất thế, tất đoạt lực yêu vương, đại loạn.”

Yêu vương nghe xong, sắc mặt khó coi vô cùng, hỏi: “Thiên yêu ở đâu?”

Lão đầu kia mở cái miệng quạ đen, nói: “Từ bụng yêu hậu.”

Nói xong câu này lão đầu ấy toàn thân co giật, ngã xuống đất chết ngắc, thật sự hóa thành một con quạ đen to ngay tại chỗ, tự nói chết tươi chính mình.

Lão thẳng cẳng xong hết mọi chuyện, chẳng có việc chó gì, lại gây thành một đại họa.

Trước mắt ảo ảnh lóe lên, chỉ thấy yêu vương kia cầm kiếm trên tay, dưới kiếm có một đứa trẻ, đã chết.

Đứa trẻ ấy trông cũng chỉ cỡ nhi đồng phàm nhân năm sáu tuổi, vùng chân mày còn có vài phần giống yêu vương.

Cảnh tượng này chẳng cần giải thích thì mọi người cũng hiểu – lão quạ đen chỉ nói có thiên yêu, hơn nữa thiên yêu là do yêu hậu sinh, không nói đã sinh ra hay tương lai, yêu vương cho rằng kiếp nạn này ứng vào con mình, hắn nghe nói thiên yêu sẽ cướp pháp lực của mình, liền quyết định thà rằng tin có, không thể tin không, “đại nghĩa” diệt thân.

Yêu hậu xông vào, thấy tình cảnh này, đương trường trở mặt liều mạng với yêu vương, đáng tiếc không thể chiến thắng yêu vương, bị thương rời cốc, chỉ có một con chim xám bé tí bằng bàn tay đi theo.

Điểu yêu chỉ súc sinh mỏ dẹp mặt mày xám xịt phía sau yêu hậu, ngượng ngùng giới thiệu: “Ta.”

Không ai để ý đến hắn, chẳng ai thèm quan tâm một con gia tước xấu xí.

Tiếp theo, ảo ảnh lại lần nữa thay đổi, yêu hậu thay trang phục rườm rà, ăn vận kiểu nữ tử bình thường, vội vàng dẫn người lên Phù Dao sơn.

Nàng dẫn theo một cô nương trẻ tuổi trông khá chất phác và một người bị trọng thương.

Đều là người quen – nữ là Đường Vãn Thu, bị thương là Đường Chẩn.

Dưới ngực Đường Chẩn cắm một cái răng nanh khổng lồ, nửa người đã cháy đen, song vẫn có thể nhìn ra mặt mày thanh tú tao nhã.

Hàn Uyên nghi hoặc hỏi: “Đây là chuyện từ khi nào?”

Trình Tiềm nói: “Đường Chẩn từng nói, hồi trẻ hắn với sư muội Đường Vãn Thu đi du lịch gặp nạn, được sư tổ cứu, hẳn là lúc này đây.”

Trình Tiềm chưa dứt lời, liền thấy ở cửa Phù Dao sơn trong ảo ảnh, một thanh niên xắn ống quần làm việc gì đó ngẩng đầu lên, vừa thấy người này, Trình Tiềm không tự chủ được nín thở, sững sờ ra đó.

Sư phụ…

Hàn Mộc Xuân vẫn là bộ dáng trên bức họa, song khí chất đã bước đầu có sự đáng khinh của lão chồn sau này, cà lơ phất phơ vác cuốc trên tay lên vai, từ xa thấy yêu hậu cũng chẳng thèm tôn xưng, hô thẳng tên: “Hồng Vân, ngọn gió nào thổi ngươi tới vậy?”

Trong khi nói chuyện, Hàn Mộc Xuân đảo mắt qua Đường Chẩn và Đường Vãn Thu, Đường Vãn Thu khi tiếp xúc với ánh mắt y lại hơi sững ra, sau đó mất tự nhiên cúi đầu xuống không dám lên tiếng.

Yêu hậu nói: “Hắn vì ta mà bị ác thú đả thương, sư phụ ngươi đâu? Nhanh lên, ta muốn nhờ ông ấy cứu mạng.”

“Hung thú đào ngột?” Hàn Mộc Xuân sắc mặt hơi nghiêm túc, lập tức ném cái cuốc vừa rồi cuốc đất lên, không chút kén chọn giẫm vật này bay lên trời, miệng nói, “Đi theo ta.”

Trình Tiềm tham lam nhìn Hàn Mộc Xuân, cho dù là ngự vật phi hành, ống quần bên cao bên thấp dính đầy bùn cũng chẳng thấy bất cứ khí chất nào của tiên nhân.

Nhưng y vẫn nhìn không đủ.

Cho đến khi đoàn người này không thấy nữa, Trình Tiềm mới buồn bã rời mắt.

Điểu yêu múa may chỉ chỉ viện Đường Chẩn từng ở, giống như tràn ngập sùng bái mà giơ nắm tay đấm đấm ngực mình.

Hàn Uyên phỏng đoán: “Vương hậu các ngươi bị yêu vương đả thương, rời khỏi Yêu cốc, trên đường gặp hung thú đào ngột. A, ta biết, tộc yêu thú, cường giả vi tôn, cường giả ăn nhược giả đều là chuyện thường, hung thú thấy tu vi bà ta bị hao tổn, muốn đục nước béo cò, phải không?”

Trình Tiềm định thần lại: “Tức là Đường Chẩn lần đó bị thương, không phải ‘không biết trời cao đất dày’ như bản thân hắn nói, mà là vì cứu người – cứu yêu hậu à?”

Điểu yêu lại gật đầu lia lịa. Hắn giơ hai cái vuốt chim, không thuần thục mà hóa thành tay người, bẻ hai ngón cái hơi biến hình, đụng đụng vào nhau.

Hàn Uyên bên cạnh uể oải tiếp lời: “Cái này thì ta hiểu, hai người họ dưỡng thương rồi thành đôi luôn…”

Trình Tiềm liếc hắn – câm miệng.

Hàn Uyên quay đầu lại nhìn thấy Thủy Khanh mặt ngây ngốc, trợn trừng mắt, im lặng nuốt trở vào lời nói không mấy tôn trọng.

Đường Chẩn khi đó còn chưa bị cuốn vào Phệ Hồn đăng, trên người chưa lởn vởn loại tử khí mệt mỏi, hắn có đôi mắt an tĩnh như nước mùa xuân, dẫu lúc ấy tu vi còn chưa cao, nhưng bác văn cường thức, khiêm khiêm quân tử, dù là người cũng không tự chủ được bị hắn thu hút, huống chi là yêu chưa gặp nam nhân nào nên hồn.

Phù Dao sơn đất rộng người thưa, chưởng môn Đồng Như xuất quỷ nhập thần, mươi bữa nửa tháng không thấy bóng dáng, Hàn Mộc Xuân không làm việc đàng hoàng, suốt ngày làm bạn với hoa điểu ngư trùng, trừ khi Đường Vãn Thu chủ động đi tìm, nếu không cũng không hay lộ diện. Chỉ có đệ tử trên danh nghĩa Tưởng Bằng thi thoảng xuất hiện một lần tặng ít đan dược… Không ai quấy rầy, chính là nơi lý tưởng để nảy sinh tình cảm.

Việc này xảy ra rất hợp lẽ.

Đế hậu yêu tộc có thù giết con, cơ bản xem như đã đoạn tuyệt, yêu hậu tìm phu quân khác vốn cũng không có gì đáng trách, nhưng chết người là, giữa họ có một đứa con – vừa vặn là đứa trẻ này ứng với kiếp mà lão quạ đen tiên đoán.

Thiên yêu sinh ra xui xẻo, yêu hậu mới hoài thai đã dẫn đến thiên kiếp, hơn mười đạo đại lôi to như cây cột đuổi theo đánh, thậm chí kinh động Đồng Như.

Đồng Như đứng ngoài nhìn giây lát, rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm, ra tay bảo vệ. May mà thiên yêu chưa sinh ra, vô công vô nghiệp, thiên kiếp dẫn đến không hề nhất định phải trí mẫu tử họ vào chỗ chết.

Từ đó, Đường Chẩn quyết định rời khỏi Phù Dao sơn, vì mẫu tử yêu hậu, lên đường đi tìm lá kim liên ở đại tuyết sơn trong truyền thuyết.

Phương Bắc băng qua thảo nguyên mênh mông vô biên là đến băng nguyên quanh năm không tan, băng nguyên còn gọi là “cực Bắc”, có Huyền Vũ đường tọa trấn, mà cực Bắc về hướng Bắc nữa, chính là núi cao và vực sâu vạn dặm không người, sâu dưới đáy cốc có biển Bắc Minh thiên trì, cuối là đại tuyết sơn quanh năm không tan.

Đại tuyết sơn không ở nơi cố định, không phải mỗi lần đều ở một chỗ, bởi vậy còn gọi là “Đại Tuyết Sơn bí cảnh”, có đủ các truyền thuyết vô cùng thần kỳ.

Đại Tuyết Sơn bí cảnh cùng Tâm Ma cốc Bất Hối đài, Vong Ưu cốc vùng đất vong linh, được xưng là ba nơi không thể đến trên nhân gian.

Nghe nói tâm đại tuyết sơn sinh kim liên, chỉ nở hoa, bình thường không mọc lá, chỉ có chớp mắt khi hoa héo tàn, tuyết sơn sập ngưng kết lại lần nữa, hệ rễ mới nhú ra một chiếc lá dài bằng ngón cái.

Chiếc lá ấy có thể đến ngọn nguồn đại đạo, xóa đi tất cả nghiệp trên thế gian.

Đường Chẩn ý nghĩ viển vông, muốn đi tìm chiếc lá kim liên kia, độ kiếp cho đứa con chưa biết là trai hay gái.

Đồng Như đích thân đưa Đường Chẩn đến dưới chân Phù Dao sơn, nói: “Lá kim liên tự cổ chỉ là truyền thuyết, hôm qua ta lục hết Cửu Tầng kinh lâu cũng không thấy vài ba câu ghi chép chân thật về nó, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không… Trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh vạn phần hung hiểm, ta cũng không chắc có thể nguyên vẹn quay ra, ngươi không suy nghĩ thêm sao?”

Đường Chẩn thi lễ sâu, nói: “Tiền bối, ta tin rằng mọi việc do người.”

Trên mặt Đường Chẩn còn trẻ tuổi không hề có nhiều mỏi mệt và sầu lo như sau này, hắn có vẻ kiên định dị thường, sau khi cáo biệt Đồng Như liền nhanh nhẹn lên đường.

Ảo ảnh đến đây kết thúc, điểu yêu cà lăm nói: “Hắn, hắn… không trở về nữa.”

Hàn Uyên nói: “Tiểu sư muội nằm trong trứng hơn một trăm năm, ta nhớ khi chúng ta gặp Đường Chẩn lần đầu tiên, hắn nói mình là quỷ ảnh trăm năm trước bị hút vào Phệ Hồn đăng, tính ra cũng nên là chuyện khi đó.”

Đường Chẩn không trở về nữa, sau đó Đường Vãn Thu cũng cáo từ.

Yêu hậu năm lần bảy lượt muốn giết thai nhi trong bụng, đáng tiếc cuối cùng không thể xuống tay. Sau khi tránh thoát thiên kiếp, bà ta rời khỏi Phù Dao sơn, trở về Yêu cốc, một mình lên Lâm Tiên đài – chuyện sau đó họ đều biết cả rồi.

Nếu lúc ấy bà ta chịu mang khôi lỗi phù Đường Chẩn để lại cho mình lên Lâm Tiên đài, không chừng cũng không đến mức mất mạng.

Tiếc là không nỡ dùng.

Trăm năm sau phong vân biến huyễn, mấy đứa trẻ Phù Dao phái không biết trời cao đất dày mang theo một hồn của Bắc Minh quân Đồng Như xông vào, đưa thiên yêu ra trước khi dính máu.

Trình Tiềm thầm thở dài một hơi, nghĩ, người cũng mất rồi, giữ đồ lại có ích lợi gì?

Sau đó Đồng Như bất chấp tội lỗi tày trời, đi lên Bất Hối đài, tranh mệnh với trời, phải chăng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng từ một câu “mọi việc do người” của Đường Chẩn?

Hồi tưởng lại, chuyến đi Nam Cương lần ấy, Đường Chẩn đang trên đường tìm kiếm Băng Tâm hỏa đột nhiên dừng lại, là bị động tĩnh hóa yêu cốt của đồng hạc thu hút tới ư?

Trước Thập Phương trận quần ma loạn vũ, Đường Chẩn một người vẫn chỉ nói suông đột nhiên ra tay ngăn Huyền Hoàng, có phải cũng là vì trường kích Huyền Hoàng chém về phía Thủy Khanh hay không?

Nhưng hắn đã biết rõ trong lòng, trăm năm trước đã thoát khỏi Phệ Hồn đăng, tại sao bao nhiêu năm qua không chịu lộ diện?

Hắn từng lưu lại tá túc ở Phù Dao sơn trang lẫn Phù Dao sơn, Thủy Khanh còn không hề cảnh giác thổ lộ thân thế của mình, tại sao hắn vẫn không chịu nói rõ, thậm chí nghe nàng oán trách, mà đến cả sắc mặt cũng không chịu thay đổi một tẹo?

Và tại sao hắn phải vội vàng rời khỏi sau khi điểu yêu nhận ra hắn?

Nếu không phải trên người điểu yêu này có khôi lỗi phù nhiều năm trước hắn tự tay khắc, phải chăng hắn sẽ thật sự như Trình Tiềm nói, muốn giết điểu yêu này diệt khẩu?

Thủy Khanh đột nhiên chẳng rằng chẳng nói quay người đi, bình sinh lần đầu tiên cảm thấy có lẽ mình không nên sinh ra.

Trình Tiềm hoành kiếm đẩy điểu yêu muốn theo sau ra, đưa mắt ra hiệu cho Hàn Uyên: “Ngươi đi xem thử muội ấy đi.”

Hàn Uyên nhíu mày hỏi: “Vậy ngươi muốn đi làm gì?”

“Đuổi theo tra Phệ Hồn đăng.” Trình Tiềm giơ tay, một ngọn đèn chong ở cửa khách phòng liền rơi vào tay y, “Với tính cách Đường Chẩn, hắn lúc ấy hẳn không dừng lại nửa đường, nên là bị cuốn vào Phệ Hồn đăng lúc ở gần đại tuyết sơn hoặc trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh, ta phải đi xem… Đúng rồi, lần trước ngươi có nói, Tưởng Bằng sở dĩ nhập quỷ đạo, là vì Thiên Diễn xứ?”

Hàn Uyên: “Nguồn tin từ Yểm Hành Nhân…”

“Chưa chắc là thật.” Trình Tiềm nói, “Ngày ấy Tam vương gia đếm đủ đại năng thiên hạ, ngay cả chưởng môn Thiên Diễn xứ trong mắt hắn cũng ‘tư chất không đủ’, ta luôn cảm thấy việc này Thiên Diễn xứ tuy rằng không phải không làm được, nhưng với tu vi thân phận của Tưởng Bằng, lúc ấy không nhất định có thể lọt vào mắt họ.”

Hàn Uyên nhướng mày: “Ngươi hoài nghi Đường Chẩn, là bởi vì sao?”

Trên mặt Trình Tiềm thoáng vẻ lúng túng, không lên tiếng – y không dám xác định Phệ Hồn đăng hiện giờ có liên quan đến Đường Chẩn hay không, như vậy hễ có một chút khả năng Đường Chẩn vô tội, y không thể nói ra miệng hoài nghi của mình.

Đường Chẩn dẫu sao cũng là bằng hữu của y.

“A, ta đã hiểu, nghĩa khí,” Hàn Uyên hơi trào phúng nở nụ cười, lập tức lại nói, “Ngươi định không báo một tiếng, trốn đi một mình?”

Trình Tiềm: “Ừ.”

Hàn Uyên nhướng mày: “Không nói với đại sư huynh?”

Trình Tiềm nói: “Y dông dài lắm.”

“À, phải không?” Hàn Uyên cố ý kéo dài giọng, “Ngươi dám chơi trò không từ mà biệt?”

Trình Tiềm sắc mặt cứng đờ, không lên tiếng.

Hàn Uyên chế nhạo: “Tiểu sư huynh, ngươi gan lắm.”

Trình Tiềm trầm mặc rất lâu, buộc phải khai thật: “… Ta không dám.”

Hàn Uyên không ngờ y lại thản nhiên thừa nhận, ngây người chốc lát, không nhịn được bật cười: “Ta đi xem thử Thủy Khanh, ngươi mau đến phòng chưởng môn sư huynh quỳ chậu rửa chân đi.”

Trình Tiềm nặng nề tâm sự trở về Thanh An cư, thấy rừng trúc phía sau hoàn toàn trụi lủi.

Y chẳng những không định đòi lại công bằng cho biển trúc kia, ngược lại cảm thấy hơi may mắn, ngóng trông đại sư huynh đã xả giận hết rồi, hồi nữa có thể ôn hòa hơn.

Ngay khi y lề mề đi vào Thanh An cư, vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào, Nghiêm Tranh Minh đã nhận ra sự khác thường từ ánh mắt hơi trốn tránh ấy, nghi hoặc hỏi: “Ngươi đã đi đâu?”

Trình Tiềm do dự rất lâu, đem việc này giản lược nói qua: “Đệ định đi đại tuyết sơn một chuyến.”

Nghiêm Tranh Minh nghe xong cũng không biết là hỉ hay nộ, hồi lâu không lên tiếng.

Tim Trình Tiềm thịch một phát, nghĩ: “Xong rồi, trụi cả rừng trúc cũng chẳng ích gì.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here