Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 97

0
89

Chương 97

Nghiêm Tranh Minh từ trong phòng ngủ đi ra, trên mặt không hề thấy vẻ buồn ngủ, y giơ tay ấn bả vai cứng ngắc của Trình Tiềm, hỏi: “Chết như thế nào? Chỗ ta không hề có cảm giác gì, đại năng như Thượng Vạn Niên sao lại chết không một động tĩnh được?”

Nghiêm Tranh Minh là người thừa kế chân chính của chưởng môn ấn, một chút gió thổi cỏ lay trên Phù Dao sơn cũng có thể cảm ứng được, thần thức y thậm chí có thể quét đến Quần Yêu cốc ở hậu sơn, quyền lực lớn hơn nhiều Mộc Xuân chân nhân năm đó nửa chết nửa sống náu trong thân thể chồn.

“Không biết,” Lý Quân bóp trán nói, “Bạch Hổ sơn trang có một tiểu đồng chưa nhập đạo, nửa đêm dậy đi tiểu thấy phòng ông ta sáng đèn, cái bóng hắt trên cửa sổ hơi cổ quái, bèn tiến lên hỏi, bấy giờ mới phát hiện người đã mất, đi, theo đệ đi xem thử.”

Nhất thời, trong đầu Trình Tiềm là một chuỗi các loại âm mưu quỷ kế, nặng nề tâm sự mà đứng dậy.

Y vừa đứng dậy, bàn tay từng nắm Thính càn khôn đột nhiên như bốc cháy, bên ngoài da lại nhẵn bóng không thấy tí tẹo dị trạng nào.

Tay Trình Tiềm thoáng run mạnh, ngay lập tức, cảm giác cháy mau chóng truyền lên cánh tay, kế đó bủa vây toàn thân y.

Y đầu nặng bước nhẹ một trận, Sương Nhẫn vốn đeo trên hông chợt rơi xuống không hề báo trước, run bần bật phát ra tiếng “ù ù”.

Nghiêm Tranh Minh vốn đang nói chuyện với Lý Quân, quay đầu lại thấy Trình Tiềm không rên một tiếng lảo đảo quỵ xuống đất, sắc mặt khó coi như người chết, lập tức sợ đến hồn phi phách tán.

Tay Trình Tiềm theo bản năng bóp vào vỏ kiếm Sương Nhẫn, thân kiếm ngày xưa lạnh lẽo phảng phất cũng ấm lên, hết thảy xung quanh đều cách xa y, y nghe thấy âm thanh nào đó, như là hoàng chung đại lữ đến từ viễn cổ, sóng âm nặng nề và mạnh mẽ làm nội phủ cồn cào, nguyên thần còn chưa kịp hoàn toàn phục hồi không chịu nổi bị thương nặng, như phải vỡ ra, vô duyên vô cớ chịu một lần thiên đao vạn quả sống.

Đúng lúc này, một ngoại lực thình lình ùa vào, chỉ khoảnh khắc đã ngăn cách sóng âm tầng tầng lớp lớp kia, áp chế chân nguyên xao động.

Trình Tiềm nuốt xuống ngực vị tanh ngọt, ngưng thần trong nội phủ, chỉ thấy thần thức hùng mạnh nhưng không bức người này rơi xuống đất thành một hư ảnh, chính là Thượng Vạn Niên nghe nói đã chết rồi.

Thượng Vạn Niên nhìn nguyên thần của Trình Tiềm, nhíu mày hỏi: “Ngươi có chuyện gì vậy? Nguyên thần vì sao bị hao tổn?”

Trình Tiềm nhất thời không nói ra lời.

Thượng Vạn Niên nhìn y thở dài, thần thức tản ra, cả người như hóa thành vạn ánh sao, từng chút một giúp đỡ Trình Tiềm thu lại chân nguyên chạy loạn.

Trình Tiềm chỉ nghe ông ta nói: “Nguyên thần ngươi bị hao tổn, không chịu nổi truyền thừa của Thính càn khôn… Ôi, ta chỉ có thể phong tỏa nó trong nội phủ ngươi trước, chờ sau này.”

Đây là bị ép mua ép bán thứ gì?

Thượng Vạn Niên lại nói: “Thính càn khôn thất lạc đã lâu, sau khi nhận truyền thừa ta tìm kiếm nó cả đời, mà chết đến nơi mới gặp. Ngươi đã có duyên, ta vốn định thuận thế truyền nó cho ngươi, ai ngờ lại chưa đúng thời cơ… Thiên ý, nhất định là số ta không tốt.”

Thượng Vạn Niên không tốt số vừa dứt lời, Trình Tiềm liền cảm thấy có cái gì chảy một mạch từ cánh tay qua kinh mạch toàn thân y, cuối cùng chui vào mi tâm nội phủ, dấu lỗ tai đại diện cho Thính càn khôn kia không biết bị in trong nội phủ y tự khi nào, sáng rực giây lát, lại dần dần mờ tối đi.

Thần thức Thượng Vạn Niên một lần nữa xuất hiện trước mặt Trình Tiềm, sắc mặt phức tạp nhìn Thính càn khôn chốc lát, lắc đầu than thở: “Có điều, tuy không nhìn thấy truyền thừa, có thể gặp nó một lần, ta cũng nhắm mắt được rồi.”

Trình Tiềm: “Ông rốt cuộc…”

Thượng Vạn Niên tiếp lời: “Ừm, thân xác ta đã hết thọ, ta liệu được thọ số mình sắp tận, nhưng không liệu được tận nhanh đến vậy, chậc, gây thêm phiền toái cho quý phái rồi.”

Trình Tiềm: “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?”

Thượng Vạn Niên quay người lại, lẳng lặng nhìn y một lát, mở miệng, nhưng không phát ra âm thanh.

Ông ta cười tự giễu, nói: “Không phải ta không muốn cho ngươi biết, tiểu hữu, chờ nguyên thần ngươi tự chữa trị xong, tiếp nhận truyền thừa ta phong tồn ở đây, thì ngươi sẽ minh bạch, trong truyền thừa có cấm chế, bất cứ ai đều không nói ra được bí mật của Thính càn khôn.”

Ông ta dừng một chút, lại cười khổ nói: “Kể cả người chết.”

Trình Tiềm không thấy vẻ oán hận và không cam trên mặt ông ta, tựa hồ chỉ bình tĩnh, không khỏi sinh ra một nghi vấn, mọi người đều đang truy cầu đắc đạo phi thăng, tại sao người này giống như không để ý chút nào?

Thượng Vạn Niên với một chút cảm giác khoảng cách âm dương hai ngả, đứng trước mặt y nói: “Ta biết các ngươi đều hận Thiên Diễn, họ ti tiện, tự cho là đúng, hại chết rất nhiều người, rơi xuống tình trạng hiện giờ cũng là chết chưa hết tội, nhưng nhiều năm qua, tu sĩ và phàm nhân có thể tường an vô sự, quả thật không thể thiếu đám tiểu nhân đê tiện họ. Hiện tại Thiên Diễn với Yểm Hành Nhân lưỡng bại câu thương, ma đạo và chính đạo Trung Nguyên đều quần long vô thủ, đây mới là khởi đầu của kiếp nạn ‘trăm vạn oan hồn’, cho nên ta mới nhất định phải giữ tính mạng Hàn Uyên lại.”

Ông ta nhìn Trình Tiềm một cái, lại bổ sung: “Không phải để Phù Dao phái các ngươi nợ tình đâu.”

Oan hồn sinh từ loạn thế, Cửu Thánh chết hết rồi, chỉ có Hàn Uyên còn sống, quần ma Nam Cương mới không hoàn toàn là năm bè bảy mảng… Chỉ là, có thể hắn thật sự sẽ không bao giờ quay về Phù Dao sơn được nữa.

“Nhưng Phệ Hồn đăng xuất hiện trùng hợp,” Thượng Vạn Niên nói, “Không ngờ đại nạn nói đến là đến ngay, ta không kịp điều tra rõ, chỉ nói cho ngươi một cảm giác, không nhất định đúng – có người biết chuyện Đồng Như hứa nguyện với tảng đá quỷ kia, hơn nữa liên tục âm thầm trợ giúp. Việc này ngoại trừ Thiên Diễn xứ kẻ khởi xướng, hẳn chỉ có bốn người chúng ta biết…”

Ánh mắt Trình Tiềm lóe lên.

Thượng Vạn Niên nói: “Không, không phải Biện Húc, nếu lão thực sự có đầu óc mưu mẹo như vậy, hiện tại nhất định không đến mức biến thành bộ dạng quỷ quái này.”

Trình Tiềm gật đầu – Thiên Diễn xứ một tổ chức lớn như vậy, không chừng là ai không cẩn thận để lộ.

“Đây là thứ nhất,” Thượng Vạn Niên đưa tay thu hồi thần thức mình du đãng trong nội phủ Trình Tiềm, nghiêm mặt nói, “Còn một việc ta muốn cho ngươi biết, trên người ngươi đã bị giở trò, bản thân ngươi có biết không?”

Đồng tử Trình Tiềm hơi co lại: “Cái gì?”

“Không phải thân linh ngọc này, mà là trên hồn phách, thứ cho ta không tinh thông đạo này, nhất thời không nhìn ra là cái gì,” Thượng Vạn Niên nói, “Còn chưa từng phát tác nhỉ? Tu vi ngươi dù không dám nói là thiên hạ vô địch, hiện tại cũng đủ để chen thân vào hàng đứng đầu, ta không hiểu lắm, rốt cuộc là ai thần thông như vậy, có thể không dấu vết hạ chú cho ngươi.”

Đầu ngón tay Trình Tiềm run rẩy, ngực như bị người ta nhét một khối băng.

Nhiều năm qua, ai tinh thông đạo này? Ai có cơ hội giở trò trên hồn phách y?

Thượng Vạn Niên đánh giá thần sắc y, nói: “Xem ra trong lòng ngươi đã nắm được.”

Trình Tiềm khó khăn gật đầu, thản nhiên hỏi: “Trang chủ, có biện pháp nào hóa giải không?”

Thượng Vạn Niên thở dài: “Ta chưa nhận ra là chú gì, chỉ sợ lực bất tòng tâm… Nhưng ngươi cũng đừng quá lo lắng, nếu thực sự có một ngày nó phát tác, Thính càn khôn ta phong trong nội phủ ngươi có thể ngăn cản một chút giúp ngươi.”

Trình Tiềm: “Đa tạ.”

Thượng Vạn Niên khoát tay: “Trong minh minh tự có định số, Thính càn khôn nên rơi vào tay ngươi, không cần tạ ta – ta đi đây, đi đầu thai.”

Nói xong, chút thần thức cuối cùng di lưu trần thế của ông ta tan thành mây khói, như dỡ xuống gánh nặng gì, biến mất đến không vướng bận.

Lúc tỉnh lại Trình Tiềm đang ở trong Thanh An cư của mình, nghe thấy một âm thanh xa lạ nói: “… Vị tiền bối này là nguyên thần bị hao tổn gặp phản phệ, ta nghĩ khả năng là do gần đây thường xuyên dùng chân nguyên.”

Trình Tiềm: “…”

Tâm tình y vốn đã rất nặng nề rồi, lại thêm cái miệng lừa ở đâu tới đây?

Trình Tiềm mở mắt, thấy một tu sĩ mặc trang phục đệ tử Bạch Hổ sơn trang đang thần thần thao thao ấn mạch môn y, ngẩng đầu gặp ánh mắt lạnh lùng ấy, lập tức sợ hãi buông tay: “Tiền, tiền bối tỉnh rồi?”

Trình Tiềm mặt không biểu cảm dùng ánh mắt lăng ngược gã.

Nghiêm Tranh Minh xách tiểu tu sĩ kia qua một bên, chặn giúp gã ánh mắt giết người của Trình Tiềm, từ bóng lưng cũng có thể thấy đại sư huynh đã tức phát điên rồi.

“Cứ kệ xác y,” Nghiêm Tranh Minh cắn răng nói, “Hãy nói cho ta biết, nguyên thần bị hao tổn phản phệ, sau đó sẽ thế nào?”

Tu sĩ bạch y kia cà lăm nói: “Không, không không không thế nào cả, Trình tiền bối chân, chân nguyên thuần túy lại thâm hậu, chỉ cần tĩnh tâm tĩnh dưỡng, không, không mất bao lâu là có thể tự tu bổ, chưởng môn không, không cần lo lắng.”

Sắc mặt Nghiêm Tranh Minh hơi dịu đi – tuy rằng cũng chẳng dễ nhìn lắm, sau đó hạ lệnh đuổi khách: “Được, đa tạ, đi thong thả không tiễn.”

Lý Quân canh cửa lập tức cười tươi rói nói: “Mời bên này, đi theo ta… Không sao, không phải sợ, chưởng môn bọn ta không cắn người đâu.”

Nghiêm chưởng môn không cắn người vẻ mặt như mưa bão sắp đến nhìn hai người họ đi xa, bấy giờ mới chậm rãi quay đầu lại, chuẩn bị tính sổ với Trình Tiềm.

Nhưng Trình Tiềm không có tâm trạng dỗ dành y, đột nhiên ngửa ra sau, hai mắt không mục đích mà nhìn chằm chằm đỉnh màn.

Phản ứng này hơi khác với “chột dạ” mà Nghiêm Tranh Minh dự đoán, y ngẩn người, tạm thời gác lại kế hoạch hưng sư vấn tội đã chuẩn bị tốt, hơi luống cuống đi đến bên giường: “Còn chỗ nào không ổn sao?”

Trình Tiềm không lên tiếng, vỗ vỗ bên cạnh mình, ý bảo y ngồi xuống, sau đó nhắm mắt lại, cầm tay Nghiêm Tranh Minh đặt lên ngực mình.

Trình Tiềm là người lãnh đạm, rất ít có thể kết bạn với ai, Đường Chẩn là người ngoài thân cận nhất. Bởi vì ít người trong lòng, tình cảm chia lên đầu mỗi người liền đặc biệt thuần túy, đây vẫn là lần đầu tiên y nếm mùi bị phản bội.

So với y thì tay Nghiêm Tranh Minh ấm áp hơn nhiều, có sức sống và giống người sống hơn.

Trình Tiềm hít vào một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Thượng Vạn Niên là hết thọ mà mất, nguyên thần đi đầu thai rồi, đệ thấy ông ta đi rất cao hứng, không ai hại cả.”

Việc này đã có người đến báo, Nghiêm Tranh Minh đã biết rồi, y sửng sốt hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

“Đệ đã gặp ông ấy.” Trình Tiềm ngắn gọn nói, “Ông ấy muốn cho đệ một truyền thừa, vừa vặn nguyên thần đệ bị hao tổn, nhất thời không chịu nổi… Không phải phản phệ chó má gì đó mà tên kia mới nói, ngoại trừ hạng ngu xuẩn sử dụng cấm thuật tăng tu vi, ai sẽ bị nguyên thần của mình phản phệ?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y rút phắt tay ra: “Ngươi muốn tạo phản à?”

“Đừng ồn ào.” Trình Tiềm thấp giọng nói, “Sư huynh, lòng đệ rất khó chịu.”

Nghiêm Tranh Minh nghe lời này ngẩn ra, y đã thấy Trình Tiềm đánh nhau mình đầy thương tích, thấy Trình Tiềm một câu khiến người ta ngã ngửa, thấy Trình Tiềm miễn cưỡng kiềm chế dung nhẫn mình, duy chỉ chưa thấy Trình Tiềm nhíu mày, thấp giọng nói “lòng khó chịu” như vậy.

Trong ấn tượng của Nghiêm Tranh Minh, Trình Tiềm tựa hồ có ý chí sắt đá, trên đời chẳng gì dao động được y, chẳng gì có thể khiến y cúi đầu.

Chút yếu ớt thỉnh thoảng để lộ này làm lòng Nghiêm Tranh Minh bỗng trỗi lên nỗi kích động quỷ dị, y khom lưng vén vài sợi tóc trên má Trình Tiềm, càng nhìn càng thích vô cùng, liền không cầm được lòng mà khom lưng, đặt một nụ hôn lên vùng trán hơi nhăn lại: “Sao vậy?”

Trình Tiềm không lên tiếng, nhìn mặt y gần ngay gang tấc, mệt mỏi nghĩ thầm trong lòng: “Liệu có một ngày y cũng phản bội ta không?”

Nghiêm Tranh Minh bị y nhìn đến ngứa ngáy cả lòng, lại lo lắng thân thể y, không dám chạm vào, đành phải miễn cưỡng bình tâm tĩnh khí mà định thần lại: “Nhìn gì thế?”

Trình Tiềm ngắm nghía y một lát, chợt cười thoải mái, thầm nghĩ: “Nghĩ ngợi lung tung làm gì? Y muốn cái gì thì ta cho y cái đó, nếu y muốn mạng của ta, ta sẽ đem mạng cho y luôn… Có cái gì mà phản bội hay không phản bội.”

Nghiêm Tranh Minh không có cặp mắt thấu thị, không nhìn thấy thề non hẹn biển âm thầm trong lòng y, l**m l**m môi, trên mặt lộ vẻ thèm nhỏ dãi trắng trợn, miệng còn không biết xấu hổ mà dè dặt nói: “Lòng ngươi khó chịu, người cũng khó chịu, đã vậy thì hôm nay hãy ngủ một giấc cho khỏe đi, ta… ừm, ta có thể gác lại việc khác, chỉ ở bên ngươi.”

Trình Tiềm: “…”

Chưởng môn sư huynh đôi khi cũng thật là giống hiếm quý.

Trình Tiềm quét sạch một bầu nhu tình, nghĩ bụng: “Ôi, phiền phức quá.”

Y giơ tay đẩy mặt Nghiêm Tranh Minh ra, hờ hững nói: “Không nhọc huynh, đệ có việc ra ngoài một chuyến, huynh cứ thong thả ngủ đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “Chờ đã, ngươi vừa mới tỉnh…”

Trình Tiềm thoáng cái đã không còn trong phòng.

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y trị không được chủ nhân Thanh An cư, liền quyết định đi trị rừng trúc của Thanh An cư.

Trình Tiềm đến khách phòng Đường Chẩn ở, phát hiện Đường Chẩn không biết đã đi từ khi nào, chỉ để lại một cái hộp nhỏ, bên cạnh đè một tờ giấy: “Ở lâu vô ích, tạm thời cáo từ, vật trong hộp là Khiên hồn ti, vẫn chưa có cơ hội cho các ngươi, trước mắt sợ cũng không dùng được nữa.”

Khiên hồn ti có thể tạm thời dẫn hồn phách Hàn Uyên ra, để họ có thể thừa cơ giết tâm ma làm nhiều việc ác kia, không cần sợ ném chuột vỡ đồ nữa.

Trong huyết thệ câu câu đều là “ma long”, nếu họ thực sự giết tâm ma rồi, phải chăng Hàn Uyên chân chính có thể đẩy mọi tội lỗi lên đầu tâm ma, không cần bôn ba Nam Cương, không cần chịu năm trăm năm tiên hình?

Trình Tiềm siết chặt các ngón tay cầm tờ giấy, lập tức thở dài, nếu trong lòng y không có hoài nghi, không chừng lúc này đã mừng rỡ như điên đem thứ này đến cho Nghiêm Tranh Minh rồi.

Bây giờ y lại hoài nghi, Đường Chẩn sớm không đưa, muộn không đưa, vì sao hiện tại mới đưa Khiên hồn ti ra?

Hắn không muốn Hàn Uyên đi Nam Cương như vậy, rốt cuộc là do hảo tâm, hay chỉ hi vọng nước có thể đục hơn?

Và… Đường Chẩn vì sao đi vội vàng như thế?

Trình Tiềm bỗng nhiên như có cảm giác gì đó mà ngẩng đầu lên, nhìn thấy bàn long bào nổi bật của Hàn Uyên tung bay trên bức tường thấp lè tè bên ngoài.

Hàn Uyên nhàn nhạt giải thích: “Lão đầu Thượng Vạn Niên lo chuyện bao đồng kia chết rồi, họ nhất thời không có thời gian để ý đến ta, ta bèn ra ngoài đi dạo – trên tay ngươi là cái gì thế?”

Trình Tiềm dừng một thoáng, nói đúng sự thật.

Hàn Uyên nghe xong, rất không chú trọng mà ngồi xuống đầu tường, hơi tự giễu cười nói: “Vứt đi, vô dụng thôi, sao đại sư huynh mở mồm ra là nói bậy bạ được vậy? Đâu phải y không biết tâm ma là gì… Nào có một thân hai hồn gì đó, có phải đoạt xá đâu.”

Trình Tiềm: “Ồ, biến thành ‘đại sư huynh’ rồi? Không phải ‘chưởng môn quý phái’ à?”

Hàn Uyên bị y chặn họng.

Trình Tiềm lại nói: “Y chẳng qua muốn tìm một đường lui cho ngươi, vạn nhất họ thật sự muốn giết ngươi, tốt xấu gì cũng có ‘một thân hai hồn’ để làm cớ.”

Hàn Uyên chống hai tay lên bức tường phía sau, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm xa xăm trống trải trên Phù Dao sơn, giây lát sau hắn nói: “Không cần thiết, tiểu sư huynh, ta phát hiện con người là không thể tìm cớ cho mình.”

Trình Tiềm tựa vào tường viện của khách phòng, cũng học theo động tác của hắn ngẩng đầu lên, hai người một ngồi một đứng, ở cùng một bên, đỉnh đầu chung một bầu trời đêm, tựa hồ đã rất lâu chưa từng gần nhau như vậy.

“Ba người các ngươi đi Quần Yêu cốc cứu ta, nhị sư huynh ở ngay trước mặt thừa nhận là y lừa ta vào, lúc ấy ta cảm thấy nhị sư huynh thoạt nhìn là tiểu bạch kiểm, mà không ngờ cũng là một hán tử.” Hàn Uyên duỗi chân ngồi không ngay ngắn, nếu không phải trên người có bàn long bào nặng nề uy nghiêm kia, hắn thấp thoáng vẫn là một tiểu khiếu hóa vô lại.

“Sau đó ta phát hiện, y chỉ là thật thông minh.” Hàn Uyên nói, lập tức lại đổi đề tài, hỏi, “Ta khi đó trúng họa hồn, lỡ tay ngộ sát ngươi, tiểu sư huynh, nếu hai ta đổi chỗ, ngươi sẽ làm như thế nào?”

Trình Tiềm không lên tiếng, chưa rơi vào cảnh đó thì chẳng ai có thể nói gì.

Hàn Uyên vẫn tiếp tục: “Ngươi chắc chắn sẽ không mượn sức điên của họa hồn nhảy xuống biển bỏ chạy, một khi thoát khỏi họa hồn, ngươi nhất định sẽ trở về sư môn thỉnh tội, các sư huynh trách hay không trách, đều do họ định đoạt, ngươi sẽ không trốn tránh.”

Trình Tiềm cười khổ nói: “Một gói kẹo hạt thông, mua được ngươi xem trọng ta nhiều năm như vậy sao?”

Hàn Uyên khẽ nở nụ cười, nếp nhăn trên khóe mắt khi cười lặng lẽ tiêu đi, gương mặt rõ ràng là thanh niên, mà ánh mắt lại bỗng nhiên tang thương.

Hàn Uyên: “Kỳ thực ta cũng không sợ các sư huynh sẽ làm gì ta, ta biết họ sẽ không làm gì ta. Nhưng áy náy ta gánh không được, tiểu sư huynh, ngày ngày đêm đêm, quá tra tấn người, ta chỉ có thể hóa nó thành lệ khí và thù hận.”

Trình Tiềm: “Ngươi biết chúng ta đều sẽ không trách ngươi.”

Hàn Uyên: “Làm bộ không biết, kỳ thực biết.”

Càng biết thì càng áy náy hơn.

Không ai trách hắn, hắn ngược lại càng tự trách mình.

Hàn Uyên: “Trốn được một lúc, không trốn thoát một đời. Hiện giờ ta đã minh bạch đạo lý này… Có điều chưa tính là muộn, còn có thể cho ta ngắm lại Phù Dao sơn.”

Hai người hai bên không nói gì, trầm mặc rất lâu.

Trình Tiềm chợt giơ một tay lên, Hàn Uyên ngồi trên tường nhìn thấy, liền hiểu ý hơi khom lưng vỗ bàn tay y một phát.

Một tiếng giòn vang, tất cả phản bội và dây dưa, mấy phen binh nhung tương kiến, nhất thời tan thành tro bụi cả.

Trình Tiềm: “Được rồi, ngươi làm sư huynh thuận miệng hù dọa người ta, không đi tìm tiểu sư muội xin lỗi một câu à?”

“Để mai đi,” Hàn Uyên hơi mất tự nhiên, “Hôm nay muộn quá rồi, một cô nương lớn như vậy, đêm hôm khuya khoắt, không tiện đi tìm lắm… Ôi, không phải nhìn muội ấy lớn lên, thực sự không quen lắm.”

Về mặt này Trình Tiềm khá đồng cảm, y đang định nói gì đó thì đột nhiên trong viện nơi xa một ngọn lửa nổ tung như pháo hoa, thân ảnh đồng hạc lóe lên, đậu trên một gốc đại thụ, trong bóng đêm giọng nói hơi the thé của Thủy Khanh quát: “Ngươi là ai!”

Trình Tiềm biến sắc, Sương Nhẫn huých nhẹ tường, chỉ một khắc sau người đã không còn tại chỗ, Hàn Uyên cũng phi thân đuổi theo sát.

Chỉ thấy viện của Thủy Khanh có một người sắc mặt trắng bệch, không rõ nam nữ, ăn vận lòe loẹt, trang phục so với Thủy Khanh còn quỷ dị hơn một chút.

Hàn Uyên từ trong hắc vụ đi ra, khoanh tay trước ngực, nhìn người nọ nhíu mày nói: “Yêu tu?”

Người nọ thấy Hàn Uyên, co rúm lui mấy bước, đường lui lại bị người ta chặn.

Trình Tiềm nói: “Hôm nay không phải mùng một cũng không phải mười lăm, ngươi không ngoan ngoãn ở trong Yêu cốc hậu sơn, mà chạy tới Phù Dao sơn, chán sống rồi à?”

Hai người một trước một sau chặn yêu tu kia không chỗ để trốn, hắn thình lình sợ hãi rít lên một tiếng, chợt hóa thành đại điểu, gấp gáp muốn nhảy lên trời.

Hàn Uyên đứng trên không, phía sau lóe long ảnh, ma khí bức người từ trên trời đè xuống đại điểu kia. Hắn vung tay áo, bát quái ấn của huyết thệ trên mu bàn tay lóe lên, miệng “chậc” một tiếng, bất mãn nói: “Không cho ta sát sinh.”

Đại yêu rơi xuống đất thành hình người, còn chưa kịp chạy trốn thì một thanh kiếm đã đặt trên cổ hắn.

Sương lạnh trên thân kiếm ánh cổ yêu tu kia tái xanh.

Trình Tiềm một tay cầm kiếm, hờ hững đè hắn dưới đất: “Nếu ta là ngươi, ta sẽ không định chạy.”

Trên mặt yêu tu lộ ra thần sắc đau đớn, hắn tựa hồ không giỏi nói tiếng người, quỳ gối xuống đất, thống khổ ngẩng đầu nhìn Thủy Khanh, mở miệng bằng giọng điệu quái dị: “Ngươi là… vương hậu…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here