Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 96

0
48

Chương 96

Biện Húc liếc thấy cố nhân thoạt tiên sửng sốt, song lập tức tâm tình lại ít nhiều phức tạp.

Bản thân ông ta râu tóc bạc trắng, cố hữu trước mặt lại vẫn tráng niên, hai bên so sánh, cao thấp thấy rõ – làm tu sĩ, có sinh mệnh gấp mấy lần phàm nhân, thanh xuân và hồng nhan bất lão, như là được trời ưu ái, nhưng cũng có một mặt tàn khốc, họ có thể lộ cái xấu, lộ cái hãi, lộ cái nghèo, độc không thể lộ cái già.

Bởi vì “già” không phải quy luật tự nhiên, mà là một câu phán quyết “cả đời vô duyên với đại đạo”.

Biện Húc không chịu thừa nhận mình ghen tị, chỉ cảm thấy trong lòng có chút không vui, ông ta rốt cuộc không hé môi một tiếng, thản nhiên gật đầu chào Kỷ Thiên Lý.

Mọi người bên dưới nhao nhao nghị luận, đồn đãi nói trang chủ Bạch Hổ sơn trang này năm đó vì trừ ma mà bị trọng thương, nhiều năm qua vẫn bế quan tĩnh dưỡng, việc lớn việc bé của Bạch Hổ sơn trang nhất loạt giao cho trưởng lão môn hạ, bản thân thì sống ngắc ngoải.

Nhưng hôm nay xem ra, người này chẳng những không hề có vẻ đèn cạn dầu, ngược lại hết sức khỏe mạnh.

Kỷ Thiên Lý ngẩng đầu nhìn Trình Tiềm trên ngọn cây, nở nụ cười với y, lại từ xa chào Đường Chẩn, mở lời: “Ta nói chư vị – chư vị có thù oán, mọi người hãy nghĩ xem, một đao diệt nguyên thần có gì tốt, đầu rơi sẹo bằng cái bát, hắn chết đi xong hết mọi chuyện, không hề thống khổ, các vị cam tâm sao? Nếu ta có một cừu nhân bất cộng đái thiên, ta nhất định chỉ hận không thể cho hắn chịu nhục mỗi ngày, đồng thời khỏe mạnh mà sống lâu trăm tuổi.”

Vị trang chủ này vừa mở miệng, mùi gậy chọc cứt mới mẻ liền thốc vào mặt, Hàn Uyên trông như rất muốn chửi lấy chửi để, nhưng bị chọc tức đến nhất thời không nghĩ ra phải nói gì.

Trang chủ Bạch Hổ sơn trang đột nhiên hiện thân, ra ngoài dự kiến của mọi người, ngay cả Đường Chẩn nhất thời cũng không đoán ra ý đồ của ông ta chuyến này.

Đường Chẩn bình tĩnh nói: “Lời trang chủ nói không phải không có lý, chẳng qua vị Hàn chân nhân này quá thần thông quảng đại, muốn nhốt hắn cần có nơi thích hợp mới được.”

Có người hỏi: “Đường chân nhân xem, nơi nào mới là thích hợp?”

Đường Chẩn từ xa chắp tay với người đặt câu hỏi, nói: “Các đại môn phái sự vụ bề bộn, chỉ sợ không lo nổi, chư vị khác sợ rằng lòng có dư mà lực không đủ. Ừm… Tháng trước khi phá Hóa Cốt trận, ta không biết mọi người còn có ấn tượng với tu vi kiếm pháp của Nghiêm chưởng môn hay không?”

Đương nhiên là có ấn tượng, ấn tượng quá sâu sắc là đằng khác.

Trên đời mấy kiếm tu có thể tu ra nguyên thần? Lại có mấy kiếm tu có thể đi đến kiếm thần vực?

Đường Chẩn cười nói: “Như vậy theo thiển ý của ta, Phù Dao sơn lại là lựa chọn tốt.”

Hắn chưa dứt câu, Kỷ Thiên Lý lập trường không rõ đột nhiên mở miệng ngắt lời: “Ta thấy không ổn.”

Khóe mắt Đường Chẩn hơi giật nhẹ.

Kỷ Thiên Lý chắp tay tiến lên, liếc nhìn Trình Tiềm trên cây, nói: “Phù Dao phái chính là sư môn Hàn Uyên, cho dù Nghiêm chưởng môn cao nghĩa, sẽ không làm việc thiên tư, các ngươi như vậy không phải cũng tương đương với hãm người ta vào tình ngay lý gian? Không ổn, cực kỳ không ổn – có phải không, Trình Tiềm tiểu hữu?”

Trình Tiềm lờ mờ cảm nhận được sóng ngầm nơi đây, nhưng nhất thời chưa nhìn ra ngọn nguồn nên cũng không lên tiếng.

Lúc này, có người nói ngay bên tai: “Làm sao ngươi lại quen biết lão? Làm sao mà ngươi quen người không mấy vẻ vang như vậy?”

Trình Tiềm quay đầu lại, thấy đại sư huynh kia thoạt tiên phớt lờ thủ tọa mọi người chừa cho tự mình chạy đi dựng Thạch giới tử, lúc này Thạch giới tử cũng không ngồi nữa, đường đường chưởng môn một phái mà chạy lên cây tranh làm khỉ.

Trình Tiềm: “…”

Ai mới là người không vẻ vang?

“Ta trái lại có một đề nghị.” Kỷ Thiên Lý kia vẻ mặt nghiêm túc, thong thả đi đến bên cạnh Đường Chẩn, nhìn Hàn Uyên một chút.

Hàn Uyên cứ cảm thấy ánh mắt người này nhìn mình có nỗi tiếc hận cổ quái nào đó, nổi hết da gà lên.

“Ta dạo trước đi du lịch với đệ tử, gặp Thục Trung bị ma tu gây hại, dân chúng lầm than, đám ma tu đó phần lớn tu vi kém cỏi, chắc hẳn các vị ở đây xử lý đều không khó khăn, chỉ là nhân số đông đúc hơi phiền phức. Còn có…” Kỷ Thiên Lý vung tay áo, một bóng xám từ trong tay áo bay ra, đó lại là một nữ đồng nho nhỏ toàn thân xám đen, từ thắt lưng xuống cơ bản đã mờ nhạt không thấy rõ, cô bé xám xịt bay giữa không trung, thần sắc đờ đẫn, oán khí và quỷ khí không nói nên lời lởn vởn quanh người.

Nghiêm Tranh Minh lẩm bẩm: “Quỷ ảnh?”

Trong Thập Phương trận kinh hô một trận.

Khuôn mặt mọi sự như mây khói thoảng qua của Đường Chẩn như bị giáng một bạt tai, không biết có phải cũng hồi tưởng đoạn thời gian mình làm quỷ ảnh hay không, hắn không tự chủ được lui một bước.

“Không sai.” Kỷ Thiên Lý nói, “Lần này ta đặc biệt đến đây, chính là muốn cho chư vị biết, Phệ Hồn đăng biến mất trăm năm trùng hiện nhân gian rồi.”

Lời ấy một hòn đá kích khởi ngàn tầng sóng, mọi người đương trường om sòm lên.

Hơn một trăm năm trước, Phệ Hồn đăng hiện thế, tạo sát nghiệt vô số, kẻ cầm đèn Tưởng Bằng xuất thân bất tường, nhất thời danh tiếng trong đám ma tu không ai bằng, một dạo có lời đồn nói hắn có khả năng vấn đỉnh Bắc Minh – hơn nữa, nếu nói ma long tác loạn còn có việc nên làm có việc không nên làm, thì thủ đoạn của quỷ tu lại không giới hạn.

Sóng trước vừa yên sóng sau lại xô tới, đại ma đầu như muỗi sau Lập thu, quả thật là đập cũng không hết.

Trình Tiềm thấp giọng nói: “Đệ từng gặp hắn ở Minh Minh cốc, không cẩn thận để hắn chạy mất… Chẳng lẽ hắn thật sự đã luyện thành Phệ Hồn đăng?”

Tay Nghiêm Tranh Minh ôm thắt lưng y siết chặt lại: “Sao lúc ấy ngươi không nói?”

Trình Tiềm: “… Lúc ấy bị huynh phá rối một phen quên mất tiêu.”

Nghiêm Tranh Minh sắc mặt giận dữ nhìn đối phương, đáng tiếc, Trình Tiềm lẳng lặng nhìn y một chút, lửa giận ngày ấy lại tan thành mây khói. Nghiêm chưởng môn không làm căng nổi nữa, ánh mắt không tự chủ được dịu đi, y không thể không ra tay vặn mặt Trình Tiềm đi: “Nhìn bên kia, đừng nhìn ta.”

Thủy Khanh bị lờ đi tẻ ngắt nói: “Hai vị sư huynh, nơi này còn có một sinh vật sống đó.”

Nghiêm Tranh Minh nhìn nàng một cái.

Thủy Khanh nhận được uy hiếp, ưu thương xoay cái đầu chim đi: “A, không sao, sinh vật sống này bị đui.”

Kỷ Thiên Lý chờ tiếng xì xào bàn tán thấp dần, lúc này mới quay sang Hàn Uyên, nói: “Hàn Uyên dẫu sao cũng hoành hành mấy năm trong Yểm Hành Nhân, hiểu khá sâu về ma đạo, không biết lần này có bằng lòng trợ giúp chúng ta một tay không?”

Hàn Uyên cười khẩy nhìn lão.

Đường Chẩn chợt lên tiếng: “Phệ Hồn đăng trăm năm chưa xuất thế, chỉ một quỷ ảnh cũng không nhất định là thật – theo ý trang chủ, không phải tương đương với thả ma long về Nam Cương sao? Trang chủ, các đại môn phái vì đuổi bắt ma long liên lụy ra rất nhiều sự tình, tổn thất nặng nề, bây giờ ông muốn thả hổ về rừng, người khác vị tất đồng ý.”

Hắn xuyên tạc một cách hoàn hảo lời Kỷ Thiên Lý nói, hơn nữa nghe còn rất có lý.

Thủy Khanh thấp giọng nói: “Tiểu sư huynh, muội không hiểu, Đường tiền bối sao giống như lúc thì muốn bảo vệ tứ sư huynh, lúc lại không muốn bảo vệ y vậy?”

Trình Tiềm sờ đầu nàng, không lên tiếng, nhưng y với Nghiêm Tranh Minh lại đều nhận ra – Đường Chẩn muốn bảo vệ Hàn Uyên, song tuyệt không đồng ý thả hắn về Nam Cương… Vì sao?

Kỷ Thiên Lý cười nói: “Việc này đơn giản, sao Đường chân nhân lại quên, bát quái bàn chứa huyết thệ của ngươi không phải còn đó à? Chúng ta đã có thể lập một cái, dĩ nhiên cũng có thể lập một cái khác mà, chẳng những có thể lập cho ma long, còn có thể… nhất tịnh kêu luôn đám Nghiêm chưởng môn vào, mọi người cùng thương thảo điều khoản – tháng trước Đường chân nhân lập ước hẹn mười lăm ở đây, Hàn Uyên vốn có thể thoát đi lại im lặng ngồi đây một tháng chờ chư vị xử lý, chẳng lẽ còn chưa chứng minh được tác dụng của huyết thệ?”

Đường Chẩn thu lại hết thảy hỉ nộ trên mặt, trông như mộc đầu nhân.

Kỷ Thiên Lý lại nói: “Nếu không, chẳng lẽ chư vị muốn tự mình trở lại đối mặt với Phệ Hồn đăng và vạn ngàn quỷ ảnh? Chẳng lẽ muốn tự mình dọn dẹp đám ma đầu bổn sự không nhiều mà thủ đoạn không ít đó?”

Biện Húc bỗng nhiên chặn ngang một gậy, hỏi: “Vậy ông nói nợ máu nên trả thế nào?”

Ngữ khí của ông ta không chút khách khí, gần như là chất vấn không khoan nhượng, nơi đây lặng ngắt như tờ.

Kỷ Thiên Lý im lặng một lúc, nhấn từng chữ: “Biện huynh, người chết không thể sống lại, cố chấp bất lợi cho tu hành, huynh nên cảm nhận được.”

Biện Húc bị lão chọc trúng chỗ đau, mặt giần giật.

Hàn Uyên lại cười ha ha nói: “Đền mạng cho ngươi là được.”

Đường Chẩn nghe vậy thu ánh mắt lại, dừng ở Hàn Uyên, chậm rãi nói: “Hàn Uyên, tu sĩ cần cẩn ngôn thận hành, đôi khi lời nói ra nước đổ khó hốt, ngươi phải nghĩ kỹ rồi nói.”

Câu vừa rồi của Hàn Uyên vị tất là xuất phát từ bản tâm, có thể hắn chỉ vì thống khoái nhất thời, khiêu khích một chút theo thói quen, nhưng câu cảnh cáo này của Đường Chẩn thì không nhất định, tâm ma Hàn Uyên bị vây bởi mấy chữ “bị người bài bố, tình thế bắt buộc”, nghe không nổi khích tướng và uy hiếp nhất, Đường Chẩn hỏi như vậy không khéo hắn thực sự có thể giơ tay lên trời thề đền mạng!

Tim Trình Tiềm “thịch” một tiếng, y cố nhiên không muốn dùng hoài nghi để phỏng đoán dụng tâm của Đường Chẩn, trong lòng lại mơ hồ có chút khó chịu.

Nghiêm Tranh Minh: “Suỵt, không sao, nhìn đi.”

Y còn chưa dứt lời, Hàn Uyên đã làm động tác thề, nhưng đang toan mở miệng thì thần sắc bỗng nhiên thay đổi, cả người hắn như bị đông cứng tại chỗ, há miệng mà không phát ra một tẹo âm thanh nào.

Trình Tiềm ngưng chú chân nguyên vào đôi mắt, chỉ thấy quanh thân Hàn Uyên phảng phất bịt một lớp màng nước, bao chặt hắn trong đó, y lập tức nhớ tới “tị thủy châu” ít hôm trước đại sư huynh bảo y chuyển giao.

Quả nhiên… từ khi Hàn Uyên bị vây trên tàn chỉ Thập Phương trận, đại sư huynh hận không thể ngày ngày đổ mưa đá đập lỗ đầu hắn, nào có lòng tốt chuẩn bị tị thủy châu cho hắn?

Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói: “Đó là ‘tị thệ châu’, để trên người một canh giờ thì ba ngày không thể mở miệng thề – ta sợ hắn nói lung tung.”

Loại đồ cổ quái lại vô dụng này, nghe là biết kiệt tác của Lý Quân.

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, lẩm bẩm: “Đường Chẩn làm sao vậy? Uống lộn thuốc à?”

Gián đoạn như vậy, Kỷ Thiên Lý rốt cuộc bắt được cơ hội, nói với Biện Húc: “Huyền Vũ đường các huynh ở băng nguyên cực Bắc, cách Nam Cương mười vạn tám ngàn dặm, dĩ nhiên không có gì phải lo lắng, chỉ không biết Huyền Vũ đường có quản sự rối ren của Trung Nguyên hay không?”

Khi nói chuyện, lão giơ tay chỉ tiểu quỷ ảnh trên không trung, quỷ ảnh bị kình lực sở kích, phút chốc nhào về phía trước, mấy tu sĩ gần đó cuống quýt đứng dậy né tránh.

Lão thất phu Bạch Hổ sơn trang này, không lộ diện thì thôi, lộ diện là xảo quyệt như vậy.

Nhưng điều này không ai dám nói thẳng trước mặt, đó là một trong Tứ Thánh mà.

Kỷ Thiên Lý đĩnh đạc nói: “Ta nói huyết thệ như sau, thứ nhất, việc tập nã ma tu làm loạn Trung Nguyên và Phệ Hồn đăng, ma long phải dốc hết khả năng, nếu không tất bị phản phệ gấp mười thứ hai, sau khi bắt được Phệ Hồn đăng, ma long cần tự cấm ở Nam Cương, suốt đời canh giữ lối vào, không được rời khỏi Nam Cương nửa bước, nếu không ắt gặp phản phệ gấp mười thứ ba, ma long đã bị hình phạt, thì cần chịu hình phạt quất roi mỗi ngày trong suốt năm trăm năm, không thể gián đoạn trừ phi thân tử thọ chung, nếu không ắt gặp phản phệ gấp mười thứ tư, ma long ngày sau không được lạm sát kẻ vô tội, không được luyện chế ma khí, không được thu đồ, không được thụ nghiệp, nếu không ắt bị thiên lôi đánh, không được chết yên.”

Nói xong lão vẫy tay một cái, bát quái bàn từng chứng kiến một lần huyết thệ trực tiếp bay vào tay, Kỷ Thiên Lý mỉm cười nhìn thoáng qua xung quanh, nói: “Huyết thệ là ta đưa ra, ma long sư tòng Phù Dao phái, còn cần mời Nghiêm chưởng môn đại biểu cho môn phái nhập lời thề cùng ta, nếu ngày sau ai thiên vị ma long, thì khiến môn phái suy vi khó cứu, huyết mạch đoạn tuyệt – chắc hẳn chư vị đều không có ý kiến nhỉ?”

Mọi người có ý kiến cũng chẳng dám nói, bị một chuỗi phản phệ “gấp mười” và “thiên lôi đánh” chặn lại.

Kỷ Thiên Lý dẫn đầu nặn một giọt máu từ ngón tay, ngấm thẳng vào khay, sau đó giơ tay nâng lên, khay bay thẳng về phía cây ngô đồng.

Mọi người nhất thời nín thở, chỉ thấy bát quái bàn xoay quanh tán cây ngô đồng dày kia rất lâu, đột nhiên bị một bàn tay bắt lấy. Nghiêm Tranh Minh ẩn trong tán cây gạt cành cây ra, thâm sâu nhìn Kỷ Thiên Lý trên đài cao một cái, nhỏ một giọt máu vào bát quái bàn – Phù Dao phái nhập thệ.

Đường Chẩn thấy bát quái bàn bay về phía Hàn Uyên định đưa tay cản: “Nghiêm chưởng môn nên cân nhắc kỹ càng rồi hãy…”

Nhưng hắn còn chưa dứt lời, bát quái bàn kia đã vòng qua Hàn Uyên.

Chớp mắt khi Phù Dao phái nhập thệ, trên người Hàn Uyên liền có dấu hiệu nhập thệ.

Hàn Uyên nhìn chằm chằm dấu hiệu ấy.

Đây…

Đến bây giờ, chưởng môn sư huynh vẫn chưa trục xuất hắn khỏi sư môn, hắn vậy mà vẫn là người của Phù Dao!

Lúc này, Hàn Uyên không hề có một chút phẫn uất khi bị bắt buộc nhập thệ, hắn chợt ngẩng đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh trên tán cây, môi hơi run run, không nói ra lời.

Đường Chẩn biến sắc – huyết thệ đã thành.

Trình Tiềm lại âm thầm thở dài, trong lòng cô quạnh mà kiên định.

Hàn Uyên vì thù riêng mà khiến nhân gian sinh linh đồ thán, muốn bỏ qua như chưa có việc gì là không thể, phạm tội tày trời thì phải trả giá tày trời, không ai có thể bao che.

Nếu không, đừng nói cừu gia chủ nợ không đồng ý, ngay cả thiên đạo nhân quả cũng sẽ không ngồi nhìn.

Có thể cho hắn sống sót chuộc tội đã là võng khai nhất diện, vô luận là nhốt tại Phù Dao sơn hay lệnh hắn trấn thủ Nam Cương, đều đã là kết quả tốt nhất rồi.

Phù Dao sơn và Bạch Hổ sơn trang lập trường đã định, những người khác về tình về lý không thể nói gì, liền nhao nhao tiến lên thêm nhân chứng trên khay huyết thệ.

Chiều hôm xâm xẩm, việc này đã xong.

Khi mọi người bắt đầu chuẩn bị rời khỏi, Kỷ Thiên Lý để đồ đệ sơn trang ở một bên, đi tới ngắm nghía Trình Tiềm từ trên xuống dưới, nói: “Lâu ngày không gặp, lại có tiến ích, có tiền đồ.”

Trình Tiềm: “Kỷ trang chủ.”

“Kỷ Thiên Lý” cười nói: “Tên ta không phải là ‘mấy ngàn dặm’, lần trước là đùa ngươi thôi – không trách ta nhốt sư đệ ngươi chứ?”

Trang chủ Bạch Hổ sơn trang tên là Thượng Vạn Niên, ngoại trừ cá biệt không để ý đến chuyện bên ngoài – thí dụ như Trình Tiềm – mọi người đều biết.

Trình Tiềm hơi cúi đầu: “Há dám.”

Vị Thượng trang chủ này nhìn y một cái, mỉm cười nói: “Nước đục rồi tự khắc có kẻ muốn bắt cá, đường cùng rồi tự khắc có kẻ phải lộ mặt, ta thấy chỉ sợ sắp biến thiên rồi, ngươi cần phải cẩn thận.”

Nói đến đây, lão cúi đầu nhìn chỗ dấu hiệu huyết thệ ẩn đi trên tay mình, giảo hoạt cười nói: “Nhưng việc đó không liên quan gì tới đám lão gia hỏa chúng ta.”

Trình Tiềm sửng sốt.

Thượng Vạn Niên lại lên giọng ngâm nga với vài phần điên điên khùng khùng quen thuộc: “Sau khi ta chết, quản chi hồng thủy ngập trời.”

Nói xong, Thượng Vạn Niên chợt tiến lên một bước, cơ hồ đâm vào người Trình Tiềm, lão túm vạt áo trước ngực y, đôi mắt sâu không thấy đáy như hai cái giếng đen âm trầm, nhìn Trình Tiềm không chớp mắt.

Tiếp đó, một đạo thần thức chui vào ấn đường Trình Tiềm.

Trình Tiềm nghe thấy thần thức của lão uy nghiêm nói: “Thính càn khôn năm đó bị người ta ngụy trang thành một khối linh ngọc, lưu lạc giang hồ, theo lý không ai nhận ra, ta cũng không biết vì sao nó rơi vào tay ngươi. Đã là thiên mệnh… Ôi, nhớ lấy, đừng cho bất cứ ai biết Thính càn khôn nằm trên tay ngươi.”

Tư thế của lão quá ám muội, chỉ một khắc sau một bàn tay chợt chen vào kéo Trình Tiềm ra đằng sau, nhẹ nhàng đẩy Thượng Vạn Niên ra.

Nghiêm Tranh Minh thu móng vuốt lại, điềm nhiên chỉnh lại tay áo, mặt không biểu cảm nói: “Chào trang chủ, mong trang chủ tự trọng.”

Trình Tiềm: “…”

Nói cách khác, cái tai lạ lùng trên mu bàn tay y quả nhiên chính là “Thính càn khôn”. Trình Tiềm chau mày, quả thật y chưa từng kể với ai, nhưng ngày ấy đã đề cập qua một lần với Đường Chẩn, liệu hắn có hoài nghi gì không?

Trình Tiềm không nhiều bằng hữu, Đường Chẩn tính là một, muốn y phỏng đoán hảo hữu như vậy, y bỗng cảm thấy ngực như đè một bãi bùn vừa lạnh vừa dính, không thở nổi.

Trình Tiềm: “Trang chủ dừng bước…”

Y đang muốn hỏi “Thính càn khôn” rốt cuộc là cái gì, Thượng Vạn Niên liền lui hai bước, giơ một ngón tay lên môi, ra hiệu “im lặng”.

Tiếp theo, lão điên này chỉ mắt mình, lại chỉ tai mình, cuối cùng chỉ miệng mình, liên tục lắc đầu ba lượt – không được nhìn, không được nghe, không được nói.

Xong việc lão cúi đầu, trên mặt hiện lên nụ cười không nói ra hàm nghĩa, quay người chắp tay, sải bước đến Hàn Uyên, nói: “Vị Hàn tiểu hữu kia, ngươi có thể xuống khỏi Thập Phương trận rồi. Hôm nay ta không mời tự đến, muốn theo ngươi về Phù Dao sơn ở tạm, hai hôm nữa khởi hành, ngươi cùng ta xuống Thục Trung, về Nam Cương. Ôi, đừng sầm mặt, việc này đã do ngươi mà ra, hiện tại để ngươi dọn, là đạo lý hiển nhiên.”

Nghiêm Tranh Minh dựng ngược lông mày, bực bội làu bàu: “Khách không mời mà đến, ta đồng ý rồi à?”

Tiếng cười “ha ha ha” của Thượng Vạn Niên từ xa truyền đến, vừa vặn trả lời câu này.

Nghiêm Tranh Minh nghiêm túc lại, liếc Trình Tiềm nặng nề tâm sự cùng Thủy Khanh không trong trạng thái một cái, kéo cổ tay Trình Tiềm, nghiêm mặt nói: “Đi.”

Thủy Khanh vô tâm vô phế đi theo, trông còn rất vui, hớn hở hỏi: “Đại sư huynh, vậy là tứ sư huynh có thể về nhà rồi sao?”

Nghiêm Tranh Minh quả thực lười ngó tới nàng, thấp giọng hỏi Trình Tiềm: “Đường Chẩn có ý gì? Tiểu Tiềm, hắn có đề cập với ngươi không?”

Trình Tiềm cau mày, trong lòng có khúc mắc lớn: “Hắn nói với đệ, muốn bảo vệ Hàn Uyên, giam trên Phù Dao sơn.”

Thủy Khanh: “Thế không phải rất tốt sao?”

“Tốt cái rắm, hắn là có ý này,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ngươi không nghe ra à? Hắn còn có ý ‘nếu người này không thể ở lại trên Phù Dao sơn, thì giết cho đảm bảo’.”

Tay Trình Tiềm lướt qua vỏ Sương Nhẫn, chưa đến khoảnh khắc cuối cùng chứng cứ xác thực tra ra manh mối, y sẵn lòng tha thứ cho hết thảy giấu giếm của Đường Chẩn, không muốn hoài nghi hắn bất cứ việc gì.

Quân tử chi giao cố nhiên không thân thiết lắm, lại cần có sự tín nhiệm tối thiểu, thế nhưng lúc này y không thể không thừa nhận rằng đại sư huynh nói đúng.

Trình Tiềm nói: “Họ muốn đi tìm Phệ Hồn đăng, đệ sẽ đi theo họ một chuyến.”

Thủy Khanh: “Muội cũng đi!”

“Không được,” Nghiêm Tranh Minh phủ quyết luôn, “Ngươi cứ rời khỏi tầm mắt ta là nhất định phải xảy ra chuyện.”

“Về phần ngươi-” Y quét Thủy Khanh một cái, không khách khí quát lớn, “Đi theo làm trò gì, câm cái miệng chim của ngươi lại!”

Trình Tiềm còn muốn tiếp tục, Nghiêm Tranh Minh khoát tay cắt ngang: “Không cần nói nữa, ngày mai ta sẽ tìm Thượng Vạn Niên kia nói chuyện một chút xem tình hình thế nào… Lão già đó thật sự là Tứ Thánh à, sao hơi điên điên khùng khùng vậy?”

Về mặt xoi mói tật xấu của người ta, đại sư huynh tuệ nhãn như đuốc, luôn có thể bắt được trọng điểm.

Đêm ấy, Trình Tiềm không ngủ, chẳng dễ gì thoát khỏi Nghiêm Tranh Minh dây dưa, ngồi nhập định trong sân Thanh An cư u tĩnh.

Nhưng y bỗng nhiên không sao tĩnh tâm được, luôn cảm thấy có chuyện gì sắp xảy ra.

Đột nhiên, cửa Thanh An cư bị đẩy mạnh ra, Trình Tiềm mở mắt, Lý Quân mặt trầm như nước đứng ở cửa: “Đại sư huynh đâu?”

Trình Tiềm: “Sao vậy?”

Lý Quân: “Thượng trang chủ của Bạch Hổ sơn trang chết rồi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here