Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 95

0
54

Chương 95

Nghiêm Tranh Minh gõ muốn rớt đế giày, Trình Tiềm vẫn ở xa ba bước ngập ngừng nhìn y, hình như hơi luống cuống, lại hơi bất đắc dĩ.

Nghiêm Tranh Minh hồi nhỏ đã như thế, y chê ghế lạnh, không chịu ngồi, liền trưng vẻ mặt không vui đứng ở đó, không nói tiếng nào, chờ đông đảo thị nữ và đạo đồng nghiền ngẫm ý mình, dù sao thì cả đống đạo đồng như vậy, luôn có một hai kẻ thông minh lanh lợi có thể ngộ ra, để y bớt phải dùng miệng.

Tiếc rằng nơi đây chỉ có một khúc gỗ tên Trình Tiềm, không ai chiều tật xấu này.

Nghiêm Tranh Minh đấu tranh tâm lý giây lát, bỗng nhiên ở trong “tuyệt cảnh” nghĩ thông suốt, y liều nghĩ: “Y đã dám ở Trong thạch giới tử nói như vậy, ta không biết xấu hổ một chút thì có làm sao?”

Thế là Nghiêm Tranh Minh ngửa đầu một hơi uống cạn rượu trong bình ngọc, rượu làm kẻ hèn nhát thêm can đảm, y xoay đầu thuyền, vẻ mặt đoan chính trấn định đi qua trước mặt Trình Tiềm, cưu chiếm thước sào trực tiếp xuyên qua viện của Thanh An cư, trắng trợn tuyên bố: “Hôm nay ta không đi nữa.”

Lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

Trình Tiềm chưa kịp phản ứng: “Ơ… hả?”

Nghiêm Tranh Minh nhìn quét y một cái: “Sao, ngươi có ý kiến à?”

Trình Tiềm không hề ý kiến, chỉ có ý đồ.

Nghiêm Tranh Minh không khách sáo sai: “Kêu tiểu đạo đồng của ngươi chuẩn bị nước cho ta tắm rửa.”

Trình Tiềm đứng đực ra một lát, không lưu ý nghĩ vớ vẩn, tim đập như điên, hoảng hốt quay người đi ra ngoài.

Hậu viện Thanh An cư có một ao nhỏ nước chảy, trong suốt thấy đáy, vào miệng ngọt lành, đáy dòng suối nhỏ thượng du có phù chú tinh lọc, nước múc lên có thể uống ngay.

Trình Tiềm không quấy rầy Đằng Hoàng, cũng không mượn tay người khác, tự mình làm, hơi mới lạ mà vẽ một vòng phù chú đun nóng nước trong ao, chẳng qua giây lát dưới ao vân sơn vụ nhiễu, thoáng như tiên cảnh.

Trình Tiềm ngồi xổm bên ao nước tự mình thử độ ấm, bận rộn một lúc lâu, bỗng nhiên cảm thấy mình như nuôi một con mèo khó chiều, tuy phiền toái muốn chết nhưng y vẫn vui vẻ hầu hạ.

Y đang tính đứng dậy, Nghiêm Tranh Minh chẳng biết từ khi nào đã không một tiếng động đứng ngay đằng sau.

Nghiêm Tranh Minh mượn tí xíu men say không đáng kể, lấy hết dũng khí bế ngang Trình Tiềm lên trước khi kịp hoàn toàn đứng dậy.

Kỳ thực lòng bàn tay y toàn là mồ hôi, y tỉnh bơ chùi hết lên đai lưng của Trình Tiềm, đồng thời kéo dài giọng nói uể oải, đánh sưng má giả làm người béo mà ra vẻ chẳng để ý tẹo nào: “Chỗ ngươi không tệ, không đến tắm cùng nhau sao?”

Trình Tiềm im lặng một lát, không nhịn được buột miệng thốt ra: “… Đại sư huynh, huynh run cái gì vậy?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Bờ ao tiên khí vấn vít, hai người nhất thời chẳng ai nói gì.

Trình Tiềm nhận thấy hình như mình nhất thời mau miệng nói sai, vội vàng muốn bổ cứu: “Không phải, là…”

Một câu chưa nói xong, phía sau bỗng nhiên lực mạnh đánh tới, đại sư huynh ngượng quá hóa giận trực tiếp ôm y nhảy xuống ao, dòng nước quá ấm áp nhanh chóng ngấm ướt sũng quần áo, bao lấy toàn thân. Trình Tiềm run một cái, còn chưa kịp mở miệng thì Nghiêm Tranh Minh đã đè y bên cạnh ao, hai mắt sáng rực nhìn y lom lom.

Nghiêm Tranh Minh một tay nâng mặt Trình Tiềm lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua khuôn mặt dính nước, trong đầu trống rỗng chốc lát, nước ấm hấp hơi làm men say bốc lên.

Đến bước này rồi, y quyết định bất cứ giá nào, chẳng rằng chẳng nói mà hôn người ta.

Nước nóng, lòng bàn tay đại sư huynh càng nóng hơn, Trình Tiềm tức khắc thở không ra hơi, không tự chủ được giãy nhẹ vài cái, kết quả là chỉ chút động tĩnh này, Nghiêm Tranh Minh lập tức buông y ra, hơi cẩn thận mà lùi bước.

Trình Tiềm không tỉnh táo hơn bao nhiêu, như một con cá bị ném lên mặt nước, há miệng thở hổn hển, ngực râm ran đau, đối lại ánh mắt lo lắng bất an của Nghiêm Tranh Minh – hàm chứa khát khao không nói nên lời, lại không dám vượt giới hạn một bước.

Trình Tiềm vắt hết óc một lúc lâu, hơi gượng gạo mà hỏi nhỏ: “Sư huynh, huynh… muốn song tu với đệ à?”

Nghiêm Tranh Minh không đáp được gì, cảm giác giờ này khắc này mình nên quay đầu chạy ra ngoài khóc một trận thì hợp với tình hình hơn.

“Ngươi hiểu quá ha, còn biết song tu là gì,” Y dở khóc dở cười gầm lên, “Song tu cái rắm! Ta chính là thích ngươi, muốn thân cận với ngươi, không được hả?”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm Tranh Minh rống xong lại căng thẳng nhìn y, thò đầu cắn nhẹ khóe môi y, lập tức lui ngay, hỏi: “Ngươi có hối hận không?”

Hai chữ “thân cận” hoàn mỹ gợi lên màn Trình Tiềm mở mắt nhìn thấy trong Chiêu Dương thành, đối với việc này y không có ấn tượng gì tốt, lúc ấy đại khái nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy không chịu nổi.

Chút không chịu nổi này lại nhen lên ý nghĩ ngoài quy củ trong lòng y, như hồi thiếu niên đi sơn huyệt, ngang qua Tâm Ma cốc, lúc từ trên cao nhìn xuống, y rõ ràng cảm nhận được nguy hiểm không nói nên lời, mà vẫn không tự chủ được thò đầu xuống.

Trình Tiềm: “Dài dòng.”

Y ôm chút hưng phấn khởi nguồn từ cấm kỵ, theo ấn tượng cưỡi ngựa xem hoa của mình, xé quần áo ướt sũng của Nghiêm Tranh Minh không đúng cách, xé xong lại hơi mù mờ, không biết nên hạ miệng từ đâu. Thế là Trình Tiềm khựng động tác, vắt hết óc nhớ lại xem người khác làm như thế nào.

Y đột nhiên hơi hối hận vì lúc ấy mình không xem kỹ – bình sinh lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là “đến lúc cần dùng mới hận ít sách”.

… Cho đến khi y bị đại sư huynh không giải thích gì đè lên bờ ao.

Nghiêm Tranh Minh kìm nén thời gian quá dài, nhịn lâu lắm rồi, đã không còn muốn khách khí với y nữa.

Từ đây, có người bắt đầu tự coi mình là chủ nhân Thanh An cư.

Ngày đầu tiên Nghiêm Tranh Minh ở lại Thanh An cư, Trình Tiềm hiếm khi ngủ dậy hơi muộn, mở mắt nhìn thấy y liền cảm thấy trong lòng rất ngọt, dù rằng mình mẩy có chút khó chịu khó nói ra, nhưng cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Đại sư huynh thi thoảng mới thẳng thắn bộc lộ chân tình một lần, vì điều này, Trình Tiềm cảm thấy mình thế nào cũng được.

Ngày thứ ba Nghiêm Tranh Minh ở lại Thanh An cư, Trình Tiềm bắt đầu không thể nhịn nổi, Nghiêm Tranh Minh hành Thanh An cư của y đến không thanh cũng chẳng an, hơn nữa cực kỳ dính người – Nghiêm chưởng môn dính người rất có nghề, y không phải là dính bình thường, mỗi lần chỉ ám chỉ chút xíu, yêu cầu người khác sau khi nhận được lập tức dính lại, để y ra vẻ đại gia “Ai bảo ta là sư huynh ngươi chứ, phải dỗ ngươi thôi”.

Lỡ như Trình Tiềm không phản ứng lại, hoặc thỉnh thoảng mặc kệ y, thì phải chuẩn bị sẵn sàng liên tục bị kiếm chuyện cả ngày.

Có câu “thỉnh thần dễ tiễn thần khó”, Nghiêm chưởng môn ở lì Thanh An cư nửa tháng, Trình Tiềm đã không nhịn được nữa, sắp phát điên rồi. Nhớ năm ấy y thà rằng diện bích cạnh băng đàm cũng không muốn tán dóc với Niên Minh Minh đến làm khách, đủ thấy trừ ý chí kiên định ra thì bản thân y cũng thích yên tĩnh.

Nghiêm chưởng môn làm trò năm lần bảy lượt bị y cố ý phớt lờ, rốt cuộc nổi giận: “Không phải ngươi nói tuyệt không phụ lòng sao? Mới vài ngày đã chán! Quả nhiên từ nhỏ đã là bạch nhãn lang!”

Trình Tiềm rất đau đầu: “Đại sư huynh, huynh cho đệ sống thêm vài năm đi.”

Nghiêm chưởng môn tức quá chạy vào rừng trúc nhỏ luyện kiếm, hại biển trúc của Thanh An cư trọc lóc đầu, vốn định đi luôn, kết quả là không bỏ được, chạng vạng y lại đội một cơn mưa nhỏ nổi giận đùng đùng chạy về, chờ Trình Tiềm xuống núi thăm Hàn Uyên trở lại tự phản tỉnh.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, chớp mắt mùa mưa vùng Phù Dao sơn đã tới, từ sáng đến tối tí tách không ngừng.

Hôm đó Trình Tiềm đang định xuống núi thì bị Nghiêm Tranh Minh gọi lại.

“Mang cái này đi cho hắn.” Đây là lần đầu Nghiêm Tranh Minh nhắc đến Hàn Uyên, ném ra một hạt châu nhỏ bằng đậu tằm.

Trình Tiềm đưa tay đón, cảm giác vật này chạm vào lạnh ngắt, hơi ẩm của nước mưa tí tách trên người y tức khắc tan đi.

“Tị thủy châu năm xưa từ Tây Hành cung lọt ra, ta kiếm được mấy viên.” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ước hẹn mười lăm Đường Chẩn lập sắp đến rồi, đừng để hắn ướt như chuột lột mất mặt lắm.”

Rõ ràng trong lòng lo nghĩ, lại luôn ra vẻ thích chết thì tùy, cũng được lắm.

Trình Tiềm xuống núi còn chưa gặp Hàn Uyên thì đã đụng phải Đường Chẩn ở gần chân Thái Âm sơn trước.

Đường Chẩn là vị khách rất ít phiền, ngoại trừ ngày đầu tiên vừa đến Phù Dao sơn được Lý Quân tự mình dẫn đi dạo trên núi một phen, hắn cơ bản đều ru rú trong nhà, rất ít rời khỏi sân của khách phòng.

Đường Chẩn tay cầm ô, không hề lãng phí chân nguyên che mưa, ống tay áo hơi ướt, hắn cũng chẳng để ý, ở dưới mưa thong thả đi tới.

Trình Tiềm để Sương Nhẫn rơi xuống đất, chào hỏi: “Đường huynh.”

Đường Chẩn nói: “Đến chỗ Thập Phương trận à? Đi cùng đi.”

Hai người chẳng ai nhiều lời, không ngự kiếm, chậm rãi đi trên con đường nhỏ bị gột sạch sẽ trên núi. Bên tai tiếng mưa gió be bé, giống như hết thảy đều chậm lại.

Trình Tiềm nói: “Có Đường huynh làm bạn, ta cảm thấy mọi sự đều không gấp gáp nữa.”

Đường Chẩn nói: “Phàm nhân cả đời tầm thường, là bị công danh lợi lộc đuổi đi, tu sĩ tuy có thời gian gấp trăm ngàn lần, phía sau vẫn bị tu vi và cảnh giới đuổi theo, đều ngược dòng mà đi trong thiên địa, hơi lười biếng một khắc, là sẽ cách đại đạo xa một bước, cho nên không dám không gấp – ta là một cái xác biết đi, không có gì để cầu, đương nhiên cũng nhàn nhã hơn người khác.”

Lời này khiến trong lòng Trình Tiềm thoáng qua một chút nghi hoặc, y thầm nghĩ: “Cái gì cũng không cầu, vậy ngươi bôn ba đến đây làm gì?”

Song mối nghi hoặc này chỉ lướt qua, Trình Tiềm không nhiều bằng hữu, có một tính là một, y không muốn nghi ngờ bằng hữu, liền không để ý mà tiếp lời: “Ta trái lại cảm thấy, thỉnh thoảng đi thong thả vài bước để thư giãn, chứ nếu mỗi ngày đều nhàn nhã, chẳng phải là sống như con rùa già? Thế thì chán lắm.”

Đường Chẩn cười cười, nói sang chuyện khác: “Ước hẹn mười lăm sắp tới rồi, không biết chưởng môn sư huynh nhà ngươi nghĩ thế nào? Trận này ma long cúi đầu, Thiên Diễn ngã xuống, Tứ Thánh suy vi, Mục Lam sơn tinh anh tổn thất quá nửa, tiểu môn tiểu phái khác không đáng nhắc đến, Phù Dao sơn không chừng sẽ là tân thế lực một phương, giữa các đại môn phái sẽ có thứ tự mới, các ngươi cũng phải sớm có tính toán đi.”

Trình Tiềm cười nói: “Chưởng môn sư huynh chúng ta không có dã tâm hiệu lệnh thiên hạ, để tứ phương chúc mừng, y chỉ muốn người ta bớt đến phiền y. Vốn đã lười ra ngoài, phiêu bạt bên ngoài nhiều năm, giờ trở về chỉ sợ y sẽ còn tệ hơn.”

Đường Chẩn nói: “Nghiêm huynh vô luận là làm chưởng môn hay làm kiếm tu đều khá có phong cách riêng, trái tim thuận theo tự nhiên này trái lại khá hợp chân ý đại đạo, thêm nữa tư chất trác tuyệt, có lẽ tương lai thật sự có thể vấn đỉnh trường sinh.”

Phù Dao phái bắt đầu từ khi lập phái chưa từng hà cầu trường sinh, thủy chung tự ở “nhân đạo”, tài năng tuyệt đỉnh như Đồng Như cũng đặt truyền thừa môn phái trước tu hành cá nhân, song Đường Chẩn dù gì cũng là người ngoài, Trình Tiềm không nhiều lời, chỉ nói: “Nhờ Đường huynh cát ngôn.”

Đường Chẩn nói: “Nhưng nếu nói trường sinh, ngươi mới là thật sự được trời ưu ái.”

Trình Tiềm: “Sao huynh lại nói thế?”

Đường Chẩn nói: “Tu hành và luyện khí có đôi khi là một chuyện, Tam vương gia kia luyện mình thành Hóa Cốt trận kỳ thực cũng có đạo lý của hắn. Tu sĩ tu hành là tranh mệnh với trời, tu vi đình trệ, thanh khí mới không thể quay vòng vào chân nguyên, thọ số cũng liền đến, ngươi lại khác, Tụ Linh ngọc trời sinh có thể hấp thụ tinh hoa đất trời.”

Trình Tiềm không mấy để ý: “Ngọc và người giống nhau, đều không thể đồng hủ với thiên địa, đến bước nguyên thần này khác đường chung đích, ta cảm thấy không có gì bất đồng cả.”

“Vẫn có chứ,” Đường Chẩn nhàn nhạt nói, “Ngươi luyện Tụ Linh ngọc thành nhục thể, trải qua thiên kiếp, đã xem như nửa tiên thể, nếu ngươi chịu thanh tu trong băng đàm Minh Minh cốc, có băng đàm không ngừng cung cấp chân nguyên chung nguồn với thân xác, tu vi ngươi sẽ vĩnh viễn không đình trệ, không nhất định phi thăng, cũng có thể trường sinh – A, ngươi đừng hiểu lầm ta đang khuyên gì ngươi, chỉ là có sự thật như thế thôi.”

Đường Chẩn người nói không biết hữu tâm hay vô tâm, dù sao Trình Tiềm người nghe này coi thành gió thoảng qua tai, chỉ cười nói: “Ta chỉ mượn Tụ Linh ngọc dung thân mà thôi, làm người đang tốt, ta không định biến thành một khối ngọc thật đâu.”

Đường Chẩn nhìn y một cái thật sâu, không nói gì, chỉ phụ họa: “Chính thế.”

Trình Tiềm nói: “Nhắc đến linh vật, Đường huynh kiến thức rộng rãi, không biết từng nghe về ‘Thính càn khôn’ chưa?”

Đường Chẩn thần sắc hơi thay đổi, hỏi ngược lại: “Sao ngươi biết ‘Thính càn khôn’ là một linh vật, mà không phải là người nào hoặc công pháp gì?”

Trình Tiềm thản nhiên cười nói: “Cảm giác giống, sao thế?”

Đường Chẩn nói: “À, đó là truyền thuyết viễn cổ, có người nói cầm Thính càn khôn là có thể nghe thấy âm thanh thượng giới, thật giả thì chẳng ai hay.”

Lập tức, hắn đổi chủ đề, bỏ qua đề tài này, nói: “Hàn chân nhân tẩu hỏa nhập ma, chỉ sợ tội chết miễn được tội sống khó thoát – ngày mười lăm ta sẽ tận lực chu toàn, cho dù là tù cấm trấn áp, cũng cố gắng để có thể áp hắn trên Phù Dao sơn.”

Trình Tiềm đành phải thở dài nói: “Vậy thì đa tạ.”

Đáng tiếc, thiết tưởng là tốt, nhưng không nhất định có thể thực hiện.

Ngày mười lăm, khi chúng nhân Phù Dao phái đến Thái Âm sơn, nơi đây đã có không ít môn phái.

Lần này người tới quý tinh bất quý đa, các phái lũ lượt trở về nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉ phái một hai đại biểu đến tỏ thái độ, các đại môn phái ngồi rải rác, phân biệt rõ ràng, chừa lại vị trí ở giữa.

Trình Tiềm nhìn Đường Chẩn một cái, Đường Chẩn gật đầu nói: “Không sai, đó là để cho quý phái.”

Nghiêm Tranh Minh nghĩ bụng: “Họ để lại rồi thì ta sẽ phải đi cày thay trâu mà ngồi phía trước sao?”

Y không nói hai lời, vòng qua đám đông, điệu bộ như cũ, chẳng mảy may nể mặt người ta, tìm một góc không cùng một giuộc với mọi người, lệnh cho Niên Đại Đại ném Thạch giới tử ra, cách ra một phương tiểu thiên địa, không coi ai ra gì mà đi vào.

Đường Chẩn lắc đầu, kêu Lục Lang đi lên đài Thập Phương trận, cuộc họp này xét cho cùng là hắn triệu tập, hắn không thể đứng ngoài như Phù Dao phái.

Thạch giới tử ở ngoài đám người hiện ra vài phần trác tuyệt của di thế độc lập, Lục Lang không khỏi ôm vài phần ngưỡng mộ, nói với Đường Chẩn: “Chỉ mong một ngày kia ta cũng có thể trở thành người như Nghiêm chưởng môn.”

Đường Chẩn kiên nhẫn nghiêng đầu, vừa đi vừa nghe gã nói.

Lục Lang tiếp tục: “Ta nghe đạo đồng trên Phù Dao sơn nói, Nghiêm chưởng môn thời thiếu niên chính là thế này, chỉ muốn ở trên Phù Dao sơn trồng hoa trêu chim, sau đó cơ duyên xảo hợp xuống núi trăm năm, chịu bao khổ cực, còn thành một đại năng, nhưng trở về nơi ban đầu, vẫn không thay đổi ước nguyện xưa kia, chẳng mảy may bị thế đạo dao động… Bất kể ước nguyện ban sơ của y có phải rất kém cỏi hay không, ta đều rất bội phục.”

Đường Chẩn nghe xong, mặt không biểu cảm gật đầu nói: “Quả thật hiếm thấy.”

Song lập tức, hắn lại ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững đảo qua tu sĩ khắp nơi, trong lời nói có vài phần lạnh lẽo: “Đáng tiếc không bị thế đạo dao động, thế đạo cũng chưa chắc có thể dung y, loại người này thông thường đều không có kết cục gì tốt.”

Hắn dứt lời, không đợi Lục Lang đáp lại, đã vung tay áo đi lên tàn chỉ Thập Phương trận.

Đường Chẩn đơn giản nói vài câu hình thức, liền đi thẳng vào chủ đề: “Đường mỗ không dám tự tiện làm chủ, làm phiền chư vị hôm nay thương thảo một kế hoạch. Cá nhân ta cảm thấy, oan oan tương báo vị tất là tốt, hơn nữa chết cũng chưa chắc có thể chuộc tội, chư vị nói sao?”

Hắn mới dứt lời, một vị trưởng lão Bạch Hổ sơn trang liền dẫn đầu mở miệng: “Yểm Hành Nhân Cửu Thánh chết trong Thập Phương trận, ma long lại bị giam ở đây, hiện giờ ma tu lớn nhỏ không ai quản. Huyết thệ trói buộc Cửu Thánh và ma long, không trói được đám ma đầu vô pháp vô thiên kia, chúng không bị ai ước thúc, đều tự tác loạn, ngược lại càng chướng khí mù mịt, ta thấy không bằng…”

Hàn Uyên không phối hợp chút nào, chẳng mảy may cảm kích mở miệng ngắt lời: “Bản thân Yểm Hành Nhân đã không ước thúc thủ hạ, muốn trách cũng trách chính các ngươi vô năng, quản không tốt địa bàn của mình, đừng hy vọng ta đi chiêu an cho các ngươi.”

Vị trưởng lão này không quen Hàn Uyên, chẳng qua được nhờ vả nói giúp vài câu, lần đầu tiên nhìn thấy có kẻ không biết tốt xấu như thế, nhất thời á khẩu.

Bên cạnh một người lạnh giọng nói: “Chính ma đầu này cũng đã nói như vậy rồi, mọi người còn trông chờ gì? Không bằng giết hắn cho gọn.”

Mở miệng là Biện Húc Huyền Vũ đường chủ, thân phận địa vị như Biện Húc vốn không nên tự mình đến can dự, song thù giết con bất cộng đái thiên – Biện Tiểu Huy chết chưa quá một năm Biện Húc đã bạc trắng râu tóc, ẩn ẩn hiện ra vài phần suy kiệt khi thọ số sắp tận.

Đây cũng là một thánh nhân, rơi xuống tình trạng này, thực sự khiến người ta sụt sùi.

Hàn Uyên không khoan nhượng: “Không phải sao, để phế vật với ma đầu chết sạch hết rồi, trên đời chỉ còn những kẻ một bụng kinh luân, một lòng hướng đạo các vị sẽ tốt hơn.”

Trong Thạch giới tử, Nghiêm Tranh Minh hỏi Lý Quân: “Ngươi có thể khiến tên khốn nạn đó câm miệng không?”

Lý Quân cau mày: “Biện Húc? Hơi khó.”

Nghiêm Tranh Minh: “… Ta nói là Hàn Uyên.”

“Có thể.” Lý Quân quay đầu bảo Trình Tiềm, “Đối diện Hàn Uyên có cây ngô đồng to, đệ nhìn thấy không? Tiểu Tiềm, đệ với tiểu sư muội đi một chuyến, hắn nhất định sẽ câm miệng.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Giây lát sau, Thủy Khanh hóa thành đại điểu, chở Trình Tiềm bay ra Thạch giới tử, đậu dưới tàng cây ngô đồng đối diện Thập Phương đài, vị trí có thể đối mặt với Hàn Uyên.

Bộ lông đỏ rực của đồng hạc rũ xuống, hết sức nổi bật, Hàn Uyên vốn đang nói ẩu nói tả trên Thập Phương đài vừa thấy hai người họ thì nháy mắt liền bị bịt miệng, ngoan ngoãn không lên tiếng.

Lý Quân đắc ý nói: “Tiểu sư đệ mệnh đồ gập ghềnh, có thể nói là một bụng huyết lệ, nhưng tính ra thì, kỳ thực vẫn là cái chết của Tiểu Tiềm năm đó đả kích lớn nhất cho hắn. Huynh có phát hiện không, tâm ma của hắn mỗi lần đụng Tiểu Tiềm đều yếu đi… Còn có tiểu sư muội, sư muội hồi nhỏ tốt với hắn nhất, ngày ấy hắn ma tính đại phát đòi rút yêu cốt muội ấy, vẫn hơi áy náy, thấy muội ấy tự nhiên cũng sẽ khắc chế tâm ma.”

Lý Quân lắc lư đầu một phen, cảm thấy mình thật là quá giỏi hốt thuốc đúng bệnh.

Nghiêm Tranh Minh tức giận dùng quạt đập hắn một phát, gằn từ kẽ răng ra mấy chữ: “Không phát hiện, câm miệng.”

Lý Quân im lặng, cảm thấy hình như mình vô tình đánh đổ vại giấm của ai rồi.

Biện Húc dù sao cũng có địa vị bối phận, không tiện quá mất phong độ, ở phương diện cãi nhau này, chỉ cần Hàn Uyên im lặng, lão cũng một tay khó vỗ thành tiếng, không bao lâu liền ngừng công kích, chỉ ném ra một câu: “Thứ cho lão hủ tu hành không đến nơi đến chốn, đối với thù giết con khó có thể xóa bỏ, Huyền Vũ đường ta bất cộng đái thiên với kẻ này, không giết hắn không thể!”

Lời này vừa ra, nhất thời gọi dậy thù hận của mọi người với Hàn Uyên, tất cả lập tức đua nhau nói.

Lúc này, bỗng có một giọng nói từ xa truyền đến: “Ma long tội lỗi rành rành, thiên hạ đều biết, nếu chúng ta đều không oán không thù với hắn, cũng chẳng cần hưng sư động chúng tụ tập ở đây, vậy nên những thù hận này không cần nhắc tới nữa. Ta thấy Đường chân nhân nói khá có lý, chết rồi xong hết mọi chuyện có ý nghĩa gì, không bằng để hắn sống tiếp chuộc tội.”

Mọi người cùng nhìn lại, chỉ thấy một người trung niên dẫn mấy đệ tử từ đằng xa đi tới, thân hình thoáng cái đã đến trước mặt, người nọ phong độ phiên phiên, rất có khí độ nho nhã.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang vừa nói chuyện lập tức ra đón: “Trang chủ.”

Lại là trang chủ của Bạch Hổ sơn trang.

Trang chủ này gật đầu, khép cổ tay áo lại, chắp tay chào Biện Húc: “Biện huynh, đã lâu không gặp.”

Trình Tiềm trên ngọn cây cau mày ngắm người mới tới một lát, đột nhiên trợn tròn mắt – lão này không phải lão điên Kỷ Thiên Lý trên Tỏa Tiên đài sao?

Sao lão đột nhiên đàng hoàng quá vậy!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here