Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 94

0
87

Chương 94

Lúc rời khỏi Phù Dao sơn, Nghiêm Tranh Minh còn chưa đầy mười bảy tuổi, ngoài hai mươi ngưng thần ngự kiếm, diện mạo trưởng thành không thay đổi nữa.

Hiện giờ, nguyên thần y bước vào kiếm thần vực, mặt mày không mảy may in dấu năm tháng, mà khí chất cử chỉ lại đã một trời một vực.

Hai tiểu đồng thủ vệ liếc nhìn nhau, trong lòng đều hơi do dự, Phù Dao sơn là thế ngoại đào nguyên ít có người ngoài tới, chúng tiểu đồng chưa bao giờ gặp đại năng như vậy, mà chủ nhân lại đều không có ở nhà.

Hai thiếu niên có chút lo sợ, trù trừ một lúc lâu, kẻ lớn tuổi hơn mới bạo gan tiến lên chặn đồng bạn ở đằng sau.

Gã không dám ngước lên, kính cẩn vái chào, khách khí nói: “Chưởng môn nhà ta hôm qua mới ra ngoài vân du, chưa biết ngày về, chư vị tiên nhân hôm nay tới không đúng lúc rồi, xin hỏi tục danh tiên nhân, ngày sau nhất định sẽ bẩm báo.”

Tiểu đồng nhỏ hơn chẳng qua mới mười hai mười ba tuổi, trên khuôn mặt tròn nhỏ hãy còn nét trẻ con, đứng cách vài bước nhìn chằm chằm đoàn người họ.

Nghiêm Tranh Minh á khẩu, y rất muốn nói một câu “Ngay cả ta mà các ngươi cũng không nhận ra sao”, nhưng lời ra đến môi y đột nhiên lại phát hiện, mình cũng chẳng nhớ tên hai tiểu đồng này.

Y giống như quay về kiếp trước, cách Vong Xuyên trăm năm nhìn lại, hết thảy đều có ấn tượng, rồi lại lờ mờ chẳng rõ nét lắm.

Dân gian nói “tuổi trẻ đi xa già cả quay về”, đại khái chính là cảm giác thế này nhỉ?

Đột nhiên, đạo đồng nhỏ tuổi chớp chớp mắt, sửng sốt nói: “A, Đằng Hoàng đại ca, người này giống thiếu gia nhà ta quá!”

À, đúng rồi, đứa trẻ này tên Đằng Hoàng – Nghiêm Tranh Minh chợt nhớ ra, những đạo đồng này vốn đều là gia nô của Nghiêm gia, khi y rời khỏi nhà, trong nhà chọn lựa một đám đưa đến, để bớt việc, y đặt cho mỗi người một cái tên màu như khay pha màu vậy. Khi đó y bị chiều đến vô pháp vô thiên, người lui tới bên cạnh y chẳng để ý đến ai, tên mình từng đặt chớp mắt đã quên, cực kỳ vô tâm vô phế.

Từ “thiếu gia” này chẳng biết bao lâu rồi chưa được nghe, cả nhóm nghe vậy đều bật cười.

Lý Quân cười nói: “Phù Dao sơn phong hơn trăm năm, với các ngươi chẳng qua một ngày một đêm, xem ra đều không còn biết ngày tháng gì nữa rồi – hiện giờ y không còn là thiếu gia, mà là chưởng môn, ta là Lý Quân, vẫn nhớ chứ?”

Đằng Hoàng trợn tròn mắt, khó có thể tin mà đứng ngây ra một lúc lâu: “Trăm năm?”

Ánh mắt gã không mục đích quét ra ngoài, trông thấy dưới Phù Dao sơn một gốc đại hòe thụ vừa một người ôm cành lá um tùm.

Đằng Hoàng sửng sốt nhìn đại hòe thụ kia một lúc lâu, chợt thì thào: “Đó là chưởng môn trồng trước lúc đi, người nói chờ cái cây nhỏ ấy lớn lên vài vòng là mọi người có thể quay về…”

Hiện giờ đã cao v*t tầng mây rồi.

Đằng Hoàng bấm tay chốc lát một cách phí công, không biết tính ra tý sửu dần mão gì, lúc này mới ngẩng đầu lên, khó khăn muốn nhận ra một chút dáng dấp quen thuộc trên mặt mỗi người: “Người là nhị, nhị sư thúc… Còn có tam sư thúc! Tam sư thúc không phải năm kia mới lên núi cùng chưởng môn sao? Mới cao có bằng ấy… trời ạ…”

Ánh mắt gã chuyển tới Thủy Khanh, do dự không dám gọi.

Thủy Khanh nói: “Ta là Hàn Đàm.”

Đằng Hoàng mặc dù có chút phỏng đoán nhưng thấy người trưởng thành chỉ sau một đêm này vẫn không tiêu hóa nổi.

Tiểu đạo đồng hơi nhỏ hơn lại nói thẳng không kiêng kị gì: “Thiếu gia là chưởng môn rồi? Thế Hàn chưởng môn thì sao? Rồi còn tứ sư thúc, không về cùng ạ?”

Lời này vừa nói ra, thần sắc mọi người đều tối đi, Đằng Hoàng thông minh, rất giỏi sát ngôn quan sắc, vừa thấy tình cảnh này lập tức cho đồng bạn một cái tát: “Ngươi lắm miệng quá, mau lên núi báo tin, bảo họ đừng làm biếng nữa, thiếu gia… không, nhóm chưởng môn về rồi!”

Trên Phù Dao sơn hoàn toàn náo nhiệt lên, tất cả các sinh vật sống nơi đây đều tạm dừng công việc tới xem, ai có thể nghĩ đến chỉ chợp mắt một giấc tỉnh dậy mà nhật nguyệt đã đổi thay?

Ngay cả tiên hạc trước Bất Tri đường cũng xoay vòng bay xuống, tiên hạc có linh, dẫu diện mạo Thủy Khanh đã hoàn toàn khác xưa thì nó vẫn nhớ mùi nàng.

Nó cọ cọ Thủy Khanh, sau đó còn thò cổ dõi nhìn dưới chân núi, giống như cho rằng ai đó sẽ trở về.

Ấn tượng của Thủy Khanh đối với Phù Dao sơn là mờ nhạt nhất, nàng im lặng đi cuối cùng, mắt nhìn không xuể mà ngắm phong cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ trên núi, bỗng nàng lại nghĩ tới điều gì đó, thoáng buồn bã cúi đầu.

Có một người ở bên cạnh hỏi: “Sao vậy, tiểu cô nương?”

Thủy Khanh ngẩng đầu lên, thì ra là Đường Chẩn đến làm khách. Nàng không quen Đường Chẩn, nhưng lúc ở trong Hóa Cốt trận Đường Chẩn đã cứu mạng nàng khỏi tay Huyền Hoàng, bởi vậy cũng coi như khá thân thiết.

Nàng hơi dừng một chút, miễn cưỡng cười nói: “Tiền bối, ta hơn một trăm tuổi rồi, không còn là tiểu cô nương nữa.”

Đường Chẩn nói: “Ở tộc đồng hạc các cô, hơn một trăm tuổi ngay cả xương còn chưa phát triển xong, sao lại không tính là tiểu cô nương?”

Thủy Khanh nghe hai chữ “đồng hạc”, nụ cười miễn cưỡng trên mặt cũng dần tối đi, nàng thở dài, nói nhỏ: “Ta đâu phải đồng hạc chân chính.”

Đường Chẩn: “Sao lại nói vậy?”

Tuy rằng mở miệng hỏi, thần sắc Đường Chẩn lại không hề ngạc nhiên – người này giống như không ngạc nhiên với bất cứ chuyện gì.

Thủy Khanh không phải là nhị sư huynh khôn ngoan, không mấy cảnh giác, huống chi Đường Chẩn lại rất có uyên nguyên với Phù Dao phái, liền không cố kỵ gì mà nói: “Mẹ ta là yêu hậu của Quần Yêu cốc ở hậu sơn, nhưng cha ta không phải là yêu vương, ta là do yêu hậu cùng một con người sinh ra.”

Đường Chẩn tựa hồ không liệu được nàng thẳng thắn như vậy, hơi ngớ ra.

Thủy Khanh lại tiếp: “Nghe nói sau khi sinh ra, ta nằm trong trứng hơn một trăm năm, người khác đều cảm thấy ta là trứng chết, mẹ bỏ ta lên Lâm Tiên đài, bản thân do tự tiện xông lên Lâm Tiên đài mà chết, cha ruột họ gì tên gì cũng không rõ, ta cũng chưa từng gặp, chẳng biết còn tại thế hay không. Họ của ta là lấy theo họ sư phụ, tên là đại sư huynh thuận miệng đặt cho… Cứ thế một cái tên không mấy hay ho, quanh năm suốt tháng cũng chẳng nghe mấy lần, các sư huynh suốt ngày ‘Thủy Khanh’ ‘Thủy Khanh’, giống như chỉ cần không phải muốn mắng ta thì căn bản không nhớ nổi ta tên là gì.”

Lời này của nàng tuy là phàn nàn, trong ngôn ngữ lại có sự thoải mái chẳng hề để ý, Đường Chẩn bị nàng chọc cười, vẻ đau bệnh trên mặt giống như cũng bớt đi.

Thủy Khanh chùi mũi, cam chịu nói: “Dù sao thì nhị sư huynh bảo rằng, ta chính là một con gà tạp mao cha không cần mẹ không thương, bây giờ trở về Phù Dao sơn, ngày lễ ngày tết không chừng còn phải gặp người của Yêu cốc hậu sơn, yêu vương thấy cái sừng sống này, chẳng biết sẽ có tâm tình thế nào.”

Đường Chẩn dừng lại, mở miệng muốn an ủi nàng vài câu, lời chưa nói ra thì Thủy Khanh đã chớp chớp mắt mà tự khỏa lấp: “Ôi, kỳ thực cũng không có gì, ta nghe nói yêu vương kia lòng dạ chỉ rộng bằng đầu kim, lúc ta còn là quả trứng đã luôn muốn giết ta, nhưng hiện giờ có chưởng môn sư huynh rồi, lão cũng chẳng dám làm gì ta, nếu lão nhìn thấy ta có thể khó chịu hơn, thì ta cũng coi như đã báo được thù cho mình. Ha ha, vạn nhất làm lão tức chết rồi, không chừng yêu vương đời kế tiếp sẽ là ta!”

Tiểu tạp mao cha không cần mẹ không thương này dã tâm còn rất lớn, Đường Chẩn im lặng nuốt lại lời mình chuẩn bị nói ra, cười bảo: “Nói phải lắm.”

Thủy Khanh chạy lên phía trước, vỗ cái bốp vào lưng Niên Đại Đại thần sắc ảm đạm, nói: “Sư điệt, người chết không thể sống lại, tốt xấu gì cha ngươi cũng là một nguyên thần tu sĩ mà, chỉ cần nguyên thần chưa chết, thì ông ấy có thể luân hồi chuyển thế, chờ ngươi chính thức nhập môn rồi, ta sẽ dẫn ngươi lên Cửu Tầng kinh lâu, trong đó chắc chắn có biện pháp tìm kiếm chuyển thế!”

Niên Đại Đại mắt đầy tơ máu nhìn nàng một cái, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn tiểu sư thúc.”

Trước kia gã om sòm lên là có thể một mình đóng hai vai, nhưng hiện giờ giống như sau một trường đại bi đã chững chạc hơn rồi.

Niên Đại Đại ngẩng đầu nhìn Phù Dao sơn, thịnh cảnh nhân gian lướt qua mắt gã như phù quang lược ảnh, không thất thần, chỉ lặng lẽ nghĩ: “Là vì ta quá vô dụng ư?”

Trình Tiềm vô tình quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt đồ đệ nhặt được này, trong lòng bỗng hơi cảm khái.

Sự hăng hái của mỗi một thiếu niên tựa hồ đều bắt đầu dưới ánh mắt “ta quá vô dụng” như vậy, thế sự xoay vần, giống như qua từng thế hệ trở thành một vòng hoàn chỉnh quay tròn.

Đột nhiên Nghiêm Tranh Minh từ bên cạnh kéo y, bất mãn nói nhỏ: “Này, ngươi nhìn gã hoài làm gì, sao không nhìn ta đi.”

Trình Tiềm: “…”

Hiện giờ y bắt đầu hối hận vì những lời mình nói trong Thạch giới tử, bởi vì cảm thấy vị đại sư huynh hết sức am hiểu thuận dốc xuống lừa này chuyên được nước lấn tới.

Phù Dao sơn dầu gì cũng là nơi thanh tu, không tiện ca vũ thăng bình.

Chạng vạng, Nghiêm Tranh Minh chỉ gọi mọi người tới bày một bữa tiệc đơn giản trên bãi đất trống trước Truyền Đạo đường.

Đại trù là năm đó Nghiêm gia đặc biệt đưa tới, lúc bưng đồ ăn đại trù nọ còn hơi mơ hồ, thiếu gia với các sư đệ trên Phù Dao sơn không phải mới hôm qua còn đang tuổi tốn cơm ư?

Chớp mắt thì kẻ tích cốc, kẻ cấm rượu rồi!

Trong bữa tiệc, Trình Tiềm cầm gói gì đó, một mình rời đi.

Từ Phù Dao sơn đến Thái Âm sơn hơn năm mươi dặm, mà ngự kiếm chẳng qua giây lát.

Mùi máu tanh còn sót lại chung quanh Thập Phương trận lởn vởn không tiêu tan, mọi người đã đi hết, cá biệt có kẻ chết rồi không ai chôn, thi thể liền trơ trọi nằm tại đó, chờ đợi hóa thành một thể với thiên địa.

Cả người Hàn Uyên như đã tan vào trong bóng tối.

Nghe thấy tiếng bước chân cố ý nặng lên, Hàn Uyên hơi nghiêng đầu, thần sắc u tối, cũng không nhận ra là bản thân hắn hay là tâm ma không biết nói tiếng người kia.

Trình Tiềm cầm Sương Nhẫn trên tay, im lặng đi tới, ngồi xuống cạnh hắn, lấy một gói giấy dầu cất trong lòng ra.

Rìa gói hơi dính mỡ, hãy còn nóng nguyên. Trình Tiềm ném nó vào lòng Hàn Uyên, phủi bụi bặm trên tàn chỉ Thập Phương trận, ngồi xuống ngay bên cạnh.

Hàn Uyên mở ra, thấy bên trong là một gói kẹo hạt thông lóng lánh thơm mùi hoa quế, mỗi một viên cắt to bằng ngón cái, viên nào ra viên nấy không bị dính nhau.

Đại ma đầu này thoáng ngây người, không nói năng lỗ mãng, cũng không cảm động đến rơi nước mắt, chỉ nhón một viên nhét vào miệng.

Hàn Uyên hai má gầy gò nhìn thấy xương, là tướng hà khắc mệnh bạc phúc ít, nhét một viên kẹo vào má liền phồng lên, trên mặt còn dính vết máu, hắn thưởng thức quá nghiêm túc, hơi nhíu mày, vẻ mặt khổ đại cừu thâm như uống thuốc vậy.

Hắn không ngừng miệng, nhất thời ngay cả mẩu vụn cũng gom lại, thoải mái dốc ngược vào miệng.

Trình Tiềm ngồi bên thấy thế hơi đau răng, liền hỏi: “Uống nước không?”

“Uống,” Hàn Uyên nói, “Ngọt muốn chết.”

Trình Tiềm bấm thủ quyết, không trung ngưng kết một chút hàn khí li ti, ngưng tụ thành cái chén lồi lõm, lại lấy ít nước đến đưa cho hắn.

Hàn Uyên một ngụm uống cạn, thở dài nói: “Miếng ngọt đầu tiên đời này đệ được nếm, chính là kẹo hạt thông.”

Trình Tiềm: “Đại sư huynh cho.”

Hàn Uyên nhìn y một cái nói: “Là huynh cho, lúc ấy đệ cảm thấy khó tin, bụng nghĩ nếu có thứ ngon như vậy, bọn tiểu khất cái dù liều mạng đánh nhau vỡ đầu cũng phải đi cướp, mà huynh lại tùy tay cho đệ, nếu không phải là ngu ngốc, thì là quá tốt với đệ.”

Trình Tiềm cười nói: “Không đâu, chỉ là lúc ấy nhìn đại sư huynh ngứa mắt, không thèm ăn đồ y cho thôi.”

Hàn Uyên im lặng một lúc, cười nói: “Đệ cũng nghĩ thế.”

Lập tức, hắn lại hỏi: “Vẫn ổn chứ?”

Không cần phải nói rõ, Trình Tiềm biết hắn đang nói đến Phù Dao sơn, liền hời hợt gật đầu, đáp: “Vẫn giống ngày xưa – chờ mai kia trở về ngươi hãy tự mình xem đi.”

Hàn Uyên thoáng dừng, cười cổ quái, nói: “Đừng đùa đệ nữa, tiểu sư huynh, sư phụ trước lúc lâm chung đã nói gì với huynh? ‘Kẻ có tội không thể tha thứ, cần do đồng môn tự mình thanh lý môn hộ’, huynh nuốt chung với kẹo rồi à?”

Trình Tiềm quay đầu nhìn thẳng vào hắn: “Tội của ngươi không thể tha thứ à?”

Thần sắc Hàn Uyên hơi thay đổi, chỉ một chớp mắt Trình Tiềm đã nhận ra, Hàn Uyên nhu nhược kia lại chạy mất, người nói chuyện với y biến thành tâm ma.

Tâm ma Hàn Uyên uể oải liếc mắt nhìn y: “Thiên Diễn xứ đều thành chuột chạy qua đường, ta thấy gia đình Hoàng đế kia cũng hỏng gần hết rồi, vận số vừa tận thì tự khắc có người tạo phản, ta cũng được trút giận, trong lòng cũng sảng khoái, có tội hay không, do các ngươi định đoạt.”

Trình Tiềm lắc đầu, tránh không đáp, y thoáng nhìn ánh trăng như sương: “Ta đi đây, ngày mai lại đến.”

“Ngày mai ta muốn bánh sữa,” Hàn Uyên sờ bụng, lại bổ sung, “Quá ngọt, ăn xong không thoải mái, mang cho ta nửa con gà nữa đi.”

Trình Tiềm khoát tay, Sương Nhẫn như lưu tinh lóe lên, không nhìn thấy nữa.

Chờ y về tới Phù Dao sơn thì yến hội đã tan, Trình Tiềm đi thẳng về Thanh An cư của mình, Đằng Hoàng đang đợi y.

Đằng Hoàng thấy y tựa hồ hơi căng thẳng, tiến lên hai bước nhận kiếm từ tay y, thấp giọng nói: “Thiếu… chưởng môn đến.”

“A, ta đến nghiên cứu tảng đá Muốn Sao Được Vậy sư tổ để lại.” Nghiêm chưởng môn giấu đầu hở đuôi nói.

Trình Tiềm liếc nhìn tảng đá Muốn Sao Được Vậy theo truyền thuyết cúng trên Bất Hối đài, chỉ thấy trên đó nghênh ngang đặt một bầu rượu, cũng chẳng thèm vạch trần y, thuận miệng hỏi: “Nghiên cứu ra cái gì rồi?”

Nghiêm Tranh Minh liếc Đằng Hoàng mới điều đến Thanh An cư một cái.

Đằng Hoàng tuổi chưa lớn nhưng khá thông minh, lập tức biết mình chướng mắt, vội tìm cớ chạy mất.

Nghiêm Tranh Minh: “Đi đâu về vậy?”

Trình Tiềm không trả lời, chỉ cười cười.

Nghiêm Tranh Minh tức khắc hiểu ngầm, không truy hỏi, chỉ đập văng bàn tay y thò tới bầu rượu: “Đừng động vào, rượu không có chuyện gì của ngươi đâu, một ly là gục.”

Ánh mắt Trình Tiềm dừng trên đá Muốn Sao Được Vậy, từ nhỏ y đã kê tảng đá này chép không biết bao nhiêu bản kinh thư, nhắm mắt lại ngay cả trên đó có mấy vết lõm cũng đọc ra vanh vách, y đặt tay lên tảng đá, trên đá ánh ngược tia sáng u lan, làm tay y lóng lánh như ngọc.

Nghiêm Tranh Minh nói xem tảng đá vốn đã chỉ là lấy cớ, lúc này hết sức chuyên chú nhìn tay Trình Tiềm, chốc chốc uống một ngụm, dùng sư đệ để nhắm rượu.

Trình Tiềm bỗng chau mày: “Hửm?”

Nghiêm Tranh Minh lơ đãng nói: “Sao?”

Trình Tiềm: “Đệ luôn cảm thấy bên trong tảng đá này có cái gì đang chảy.”

Trước kia tảng đá này tuy giống một đầm nước nhưng là nước lặng ngưng trệ, mà giờ đây Trình Tiềm lại cảm thấy bên trong nó quang ảnh biến ảo như sống vậy.

Nghiêm Tranh Minh nghe thế, lấy từ trong lòng ra một cái lọ nhỏ, nhỏ vài giọt nước như nhựa cây, lan trên mặt đá, nhanh chóng ngưng tụ thành một lớp màng nước chừng một tấc vuông.

Xuyên thấu qua màng nước, thấy vân đá như bị phóng đại vô số lần, có thể nhìn rõ chất đá nhẵn nhụi.

Trình Tiềm sán lại hỏi: “Đây là cái gì? Nhị sư huynh chế ra à?”

Nghiêm Tranh Minh: “Ừm, hắn cũng chỉ có chút tác dụng này – đây gọi là nhựa cây chướng mục, bình thường có chướng nhãn pháp cũng vậy, có dao động gì rất nhỏ cũng vậy, nhỏ vài giọt đều có thể phóng đại ra.”

Hai người đợi một lát, nhưng màng nước bằng nhựa cây kia hết sức yên tĩnh, một lúc lâu cũng không có biến hóa.

Ngược lại khi Trình Tiềm tới gần, hơi thở khẽ lướt qua mặt Nghiêm Tranh Minh, làm y không tự chủ được hơi tâm ý phù động.

Nghiêm Tranh Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng của Trình Tiềm, nhớ tới lai lịch của mình, nửa người trên ngửa ra sau, ho một tiếng mà nói: “Nhiều năm như vậy rồi, có lẽ là ảo giác của ngươi thôi?”

Sau đó, ánh mắt y u u đảo qua Thanh An cư: “Chỗ ngươi vẫn an tĩnh hơn, ta luôn cảm thấy trong rừng trúc phía sau có tiên khí, rất thích hợp để bế quan.”

Vừa nói lời này, Nghiêm Tranh Minh lại thoáng hối hận, tuy bản ý của y là tính ở lì đây không đi, nhưng y không muốn mình nói nghe sốt ruột như vậy.

Cảm giác không giống đại sư huynh, mà giống Đăng Đồ Tử hơn.

Làm sư huynh người ta, luôn cảm thấy không tiện quá dày mặt.

Ai ngờ Trình Tiềm hoàn toàn không hiểu ý ngoài lời, lơ đãng tiếp lời: “Huynh muốn bế quan à?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Tên ngu xuẩn không hiểu phong tình này.

Trình Tiềm lại còn tự thấy rất có lý, nói: “Cũng phải, sau khi vào kiếm thần vực huynh vẫn bôn ba khắp nơi, chưa có cơ hội bế quan củng cố cảnh giới, huống hồ lúc đệ luyện thanh mộc kiếm kia đối với kiếm ý lĩnh ngộ chưa sâu, quả thật huynh nên luyện hóa thêm… Hả, sao vậy?”

Nghiêm Tranh Minh mặt mày âm trầm nhìn y.

Trình Tiềm mù tịt hỏi: “Vẫn chuyện mộc kiếm kia à… Không phải hai ta đã bỏ qua rồi ư?”

Y chẳng những không thể giỏi hiểu ý người ta, còn rất giỏi về nói chuyện không nên nói.

Nghiêm Tranh Minh cầm bầu rượu đứng dậy, tức giận nói: “Nghĩ hay quá đấy, ai bỏ qua cho ngươi, nhìn ngươi là bực, ta đi đây.”

Trình Tiềm mau chóng lướt qua đầu một lần cuộc đối thoại vừa rồi, chợt thông minh gọi y lại: “Này, đại sư huynh!”

Nghiêm Tranh Minh hơi chờ mong.

Vào lúc đêm khuya sương dày, canh thâu vắng vẻ này, Trình Tiềm bỗng thầm nghĩ trong lòng: “Y giờ này đến đây, cũng không có chính sự gì, nói hai câu liền đi, là có ý gì?”

Ý nghĩ này vừa sinh ra, cổ y hơi khô, nhưng lập tức lại nghĩ: “Đêm hôm khuya khoắt, ta mở miệng giữ y lại có đường đột không? Đại sư huynh thường xuyên động kinh, lỡ như không có ý đó thì sao?”

Y âm thầm suy nghĩ một chút, cảm giác vẫn hơi đường đột, bởi vậy lời ra đến môi lại thay đổi.

Trình Tiềm thành khẩn nói: “Nếu huynh ngại nơi khác ồn ào, cứ bế quan ngay nơi này đi, đệ hộ pháp cho huynh.”

Nghiêm Tranh Minh nghĩ bụng: “Bế quan cái đầu ngươi, tức chết ta rồi.”

Thế là y chẳng hé môi một tiếng, dùng một loại bước chân nhìn như sải bước, mất khoảng một nén nhang mới lê tới cửa Thanh An cư, gõ gõ bùn đất không tồn tại lên bậc cửa tiểu viện.

Trong lòng Nghiêm chưởng môn hết sức không thoải mái, nghĩ: “Còn không giữ lại là ta đi thật đấy.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here