Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 93

0
61

Cuốn 5 Phản phác quy chân

Chương 93

Khi tỉnh lại, Trình Tiềm đã ở trong Thạch giới tử.

Thái dương chưa lên tới giữa trời, Thạch giới tử biến thành loại tiểu viện như khi ở Chu Tước tháp, bóng râm che huyết khí đi, giống như một thế ngoại đào nguyên tạm bợ.

Một bàn tay đặt trên trán y.

Trình Tiềm kéo cái tay ấy xuống, mở mắt liền nhìn thấy mình nằm trên đùi đại sư huynh.

Trên bàn tay Nghiêm Tranh Minh có thêm vài vết thương nhỏ, nhìn kỹ thấy còn có nốt chai do trường kỳ cầm kiếm, như là phủ đầy gió sương lâu năm, hiện giờ chỉ còn lại một mu bàn tay trông nhẵn bóng, vẫn đang giả vờ thong dong.

Nghiêm Tranh Minh kệ cho y nắm, mặt lại không dễ nhìn, đuôi mày nhướng lên, làm một biểu cảm rất không kiên nhẫn, nói: “Tỉnh rồi thì mau dậy đi, chân bị ngươi đè tê rần rồi.”

Trình Tiềm toàn thân mềm nhũn chẳng còn sức, ỳ ra trên đùi y mà nhìn y chằm chằm.

Nghiêm Tranh Minh không thoải mái trước ánh mắt thẳng thắn ấy, liền nói: “Suýt nữa đông thành cương thi nhỉ? Xem lần sau ngươi còn sính…”

Trình Tiềm đột nhiên không biết mạch nào bị chập, chẳng nói trước một tiếng kéo tay y đến bên miệng mà hôn nhẹ mu bàn tay y một cái.

Nghiêm Tranh Minh lập tức không quở mắng nổi nữa, cố gắng khắc chế hít sâu một hơi, đồng thời thoáng run rẩy rất nhẹ, xiêu xiêu vẹo vẹo mà miễn cưỡng giữ sự trấn định vờ vịt, đầu lưỡi nhất thời xoắn lại, cảm thấy mình hơi “ngoài mềm trong cháy”.

Y ấp úng một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Ta thấy ngươi còn có tâm trạng chòng ghẹo chưởng môn, bị thương không nặng đâu.”

Nghiêm chưởng môn lúc nói lời này mặt không biểu cảm, thần sắc đoan chính đến khá túc mục, như lập tức có thể đi làm công việc siêu độ vong linh, giọng lại ôn nhu đến độ vắt ra nước được, trong nghiêm trang lộ ra rõ ràng tâm viên ý mã.

Ý ở ngoài lời, hoàn toàn là hận không thể bị chòng ghẹo lần nữa.

Tiếc thay Trình Tiềm không có phong lưu cốt, y tay trái ôm một bầu chân tình thật ý, tay phải giơ phong hoa tuyết nguyệt luận binh trên giấy, chính giữa đứng thành một cây cọc gỗ đội trời đạp đất.

Cọc gỗ không tiếp lời, lại nghiêng người ôm hông Nghiêm Tranh Minh, vùi mình dưới ngực y.

Trong Thạch giới tử bình an yên tĩnh, trong đầu Trình Tiềm thoạt tiên phân phân nhiễu nhiễu hiện lên một trường loạn cục bên ngoài, nào “Thập Phương thề ước”, nào “Thính càn khôn”, chính đạo và ma đạo… Trăm ngàn phiền toái xếp đội gào thét trong lòng y, Trình Tiềm mệt muốn chết mà quét tay áo, nghĩ thầm: “Mặc kệ nó, ta phải ngủ một giấc trước đã.”

Trong mùi hương quen thuộc của Nghiêm Tranh Minh pha chút mùi thuốc đăng đắng, Trình Tiềm rúc vào ngực y, cõi lòng bình yên vô cùng, không tự chủ được nhớ tới giấc mộng hoang đường mặt trời lên cao trong Phù Dao sơn trang.

Y ngần này tuổi, phu thê từng chính mắt gặp cũng chỉ có nông phu thôn phụ kết bạn qua ngày, những phàm nhân đó cả ngày chuyện nhà chuyện cửa, cãi nhau om sòm, cũng chẳng thấy có ân ái gì đặc biệt. Mấy năm nay Trình Tiềm không phải thanh tu thì là bế quan, hoặc là dọc theo thế đạo lang bạt kỳ hồ, ngay cả lơ mơ cũng chưa kịp học được, đã bị ép đi cày thay trâu mà hắt thẳng vào đầu một chậu tình ái nhân gian.

Trình Tiềm chỉ có thể dựa hết vào mình, lần mò lung tung như ruồi nhặng không đầu.

Nghiêm Tranh Minh bất ngờ bị ôm, đôi tay lập tức giơ ở đó, không chỗ mượn lực mà khựng lại giây lát. Y phát hiện Trình Tiềm không hề có ý định buông y ra, thế là vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ hỏi: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Trình Tiềm hơi nghiêng mặt, mơ màng hé mắt, trong ánh mắt tựa hồ thoáng nét cười mệt mỏi, nhìn Nghiêm Tranh Minh một cái: “Sư huynh…”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y bị một ánh nhìn của Trình Tiềm hút đi nửa hồn phách, không tự chủ được nín thở ngưng thần, nhưng đợi một lúc lâu cũng chẳng thấy câu tiếp theo, nhìn lại thì Trình Tiềm vậy mà đã chẳng còn tiếng động.

Ngủ rồi?

Bấy giờ Nghiêm Tranh Minh mới ý thức được mình hơi làm to chuyện, cẩn thận thả đôi tay không chỗ để xuống, một tay đặt trên hông Trình Tiềm, một tay vơ mái tóc y rơi rụng trên đầu gối mình, lẩm bẩm: “Kêu một tiếng lại không nói chuyện gì, ngươi đúng thật là càng ngày càng làm càn rồi.”

Mới nói dứt câu, Trình Tiềm vốn nên ngủ rồi đột nhiên mở miệng, cực kỳ nhẹ nhưng tuyệt không hàm hồ: “Đệ không biết đối đãi huynh làm sao mới là tốt, nhưng vô luận thế nào, đệ quyết không phụ huynh.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Vừa nghe thấy lời này, y ngây ra như phỗng một lúc lâu, hỏi như mộng du: “Ngươi nói cái gì?”

Lời quan trọng nói một lần là đủ rồi, Trình Tiềm không chịu nói nữa, hai tay ôm y chặt hơn, hơi nghiêng đầu, lần này là muốn ngủ thật rồi.

Nhưng Nghiêm Tranh Minh không buông tha kéo vai người ta lại, lải nhải: “Đồng Tiền, ngươi mới nói gì, nói lại lần nữa cho ta!”

Trình Tiềm năm lần bảy lượt bị đánh thức, phiền vô cùng, nghĩ thầm: “Ồn ào chết được, có cho người ta yên tĩnh nữa không.”

Nhưng lời này ra đến môi lại xô tới xô lui không mở miệng được, Trình Tiềm ngạc nhiên phát hiện ra rằng, có một ngày mình cũng sẽ không đành lòng mắng y.

Thế là Trình Tiềm giơ một ngón tay lên môi, vẫn nhắm mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, nở nụ cười như thật như giả.

Hốc mắt Nghiêm Tranh Minh bỗng nóng lên, một hơi nghẹn ở ngực, thời gian hơi dài lại râm ran đau.

Y luôn đang hoài nghi, trong Tâm Ma cốc Trình Tiềm làm như vậy chỉ bởi vì nhìn thấy tâm ma, là kế quyền nghi để y không bị tâm ma vây khốn, những việc này vị tất thật lòng, cũng vị tất hiểu thật.

Dù là thật lòng, ngày sau nếu bởi vậy mà trễ nải việc tu hành, sẽ không hối hận chứ?

Đến khi nghe câu này, Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên cảm thấy, dẫu một ngày kia Tiểu Tiềm thật sự phiền y, ghét y rồi, ôm câu này cũng đủ tiếp sức cho y qua kiếp sống tu sĩ lê thê.

Huống chi Trình Tiềm xưa nay lời hứa ngàn vàng, trên đời không còn ai rõ hơn y.

Thập Phương trận dưới Thái Âm sơn rốt cuộc thành một trò hề.

Đại bát quái bàn của Đường Chẩn chẳng biết làm bằng thần vật gì, đến khi Thập Phương trận phá cũng không vỡ, thoải mái từ trên trời hạ xuống, dừng trên biển máu núi xác.

Huyết thệ bên trong vẫn còn, như vậy theo ước định, cục diện trước mắt là bên ma tu thua.

Đáng tiếc, nhất thời chẳng ai màng đi luận thắng thua.

Tam vương gia nổ tan xác, Hóa Cốt trận phá, tu sĩ nghỉ ngơi một hơi ùa lên bắt Huyền Hoàng đã giằng co một lúc lâu với Đường Chẩn.

Xong việc, chúng nhân đầy ngập thù hận cùng nhìn nhau, quả tình không biết việc này nên nói từ đâu.

Là Thiên Diễn xứ dùng Trừ Ma ấn thượng cổ ép các đại môn phái đến đây đánh một trận với ma tu, tuy rằng trận chiến này đầu voi đuôi chuột, cao thủ bị vây chết trong Thập Phương trận lại không ít, trên đường lại bị phản quân Thiên Diễn xứ bày cục phá rối, mai phục Hóa Cốt trận, gian tế của Tam vương gia ẩn nấp trong các môn phái trở mặt, số người bị giết còn nhiều hơn chết trong Thập Phương trận, đây lại là một khoản nợ máu không nơi đòi.

Thế nhưng… cuối cùng lấy thân phá trận, thả mọi người khỏi Hóa Cốt trận, vẫn là người của Thiên Diễn xứ.

Tam giác tình yêu đã đủ làm người ta sứt đầu mẻ trán rồi, nói chi tam giác thù hận này.

Dưới Thái Âm sơn cảnh hoang tàn khắp nơi, kẻ nhặt xác, kẻ chữa thương, Cửu Thánh đã chết, chúng ma tu tổn thất hơn một nửa, có thể nói là quần long vô thủ, sợ bị thiệt đều nhao nhao rời khỏi.

Theo ước định, Hàn Uyên nên lên kinh cùng Thiên Diễn xứ, nhưng Thiên Diễn xứ sau khi tự giết hại nhau trên cơ bản chẳng còn mấy người – Ngô Trường Thiên chết rồi, Huyền Hoàng bị các đại môn phái treo lên hưng sư vấn tội, Du Lương thất hồn lạc phách mang áo quần Ngô Trường Thiên đi, không thấy bóng dáng, còn lại một đám tôm tép nhãi nhép, cho dù có huyết thệ áp cũng chẳng ai thực sự dám đến trêu chọc hắn.

Khiến thiên hạ đệ nhất ma đầu Hàn Uyên này chán muốn chết mà ngồi chồm hổm ở cửa Thạch giới tử, không vào trong cũng chẳng đi xa.

Lý Quân từ trong Thạch giới tử đi ra, tâm tình khá phức tạp nhìn hắn một lúc, tay giơ lên hồi lâu lại buồn bã bỏ xuống – hắn hơi mơ hồ, song người trước mắt đã không còn là đứa trẻ mò tổ chim với hắn.

Hàn Uyên nghe tiếng quay đầu lại nhìn hắn một cái, không nói gì.

Lý Quân: “Ngươi định làm thế nào?”

Hàn Uyên coi như tâm bình khí hòa nghĩ ngợi một chút, hơi trào phúng hỏi: “Ta có thể quyết à?”

Lý Quân nhất thời không nói được gì, Hàn Uyên lại hỏi: “Trình Tiềm còn sống không?”

Lý Quân: “… Chỉ là thoát lực, qua một lúc là có thể điều tức khỏe lại.”

Hàn Uyên châm chọc: “Thật không? Ta thấy khi nãy Nghiêm chưởng môn của các ngươi lòng như lửa đốt, như là lão bà sắp sửa lâm bồn ấy.”

Lý Quân: “…”

Hàn Uyên ngẩng đầu nhìn tiểu viện lạc do Thạch giới tử hóa thành một cái, thấy Thủy Khanh ngồi ở đầu tường đằng xa nhìn hắn, nhưng không tới đây.

Có thể là không có gì để nói, cũng có thể là sợ hắn.

Ai kêu hắn từng nói muốn rút xương nàng làm gì?

Hàn Uyên tựa hồ tự giễu, lại tựa hồ hận đời mà cười khẩy một tiếng, cảm giác mình ở đây có thể hơi chướng mắt, liền quay người đi đến hướng tàn trận của Thập Phương trận.

Lý Quân trù trừ một lát, sau đó đột nhiên mở miệng gọi hắn lại.

Lý Quân giống như năm đó ở bên sơn huyệt thừa nhận mình có ý lừa Hàn Uyên vào hậu sơn, tựa hồ dốc hết dũng khí, mới nói: “Ngươi có biết Phù Dao sơn đến nay chưa mở được, là vì sư phụ thêm thiên địa nhân ba khóa trong chưởng môn ấn không?”

Hàn Uyên hơi nhướng mày, lạnh lùng nhìn hắn, như đang nói “Đây là chuyện nội bộ môn phái các ngươi, liên quan gì đến ta”.

Lý Quân nhìn thẳng vào hắn, nói: “Muốn mở nhân tỏa, cần chân nguyên của năm người chúng ta – năm người, bao gồm ngươi.”

Hàn Uyên nghe thế thoạt tiên sửng sốt, sau đó mặt hắn co giật rất nhẹ, như bị người thân cận nhất tát một phát, trong lòng tự dưng trỗi lên một bầu oan uổng uất ức, không chỗ giãi bày.

Lý Quân hỏi nhỏ: “Tiểu Uyên, trong tay áo Tam vương gia rơi ra thật sự là Tam Sinh bí cảnh sao? Ngươi nhìn thấy gì ở trong đó?”

Hàn Uyên cười khẩy: “Nhìn thấy đám các ngươi chết hết, vui chưa?”

Lý Quân nghe lời nói lạnh nhạt như người xa lạ này, nhất thời không lên tiếng, trên mặt lại thoáng nỗi bi thương.

Lúc này, Thủy Khanh trên đầu tường Thạch giới tử chợt mở miệng: “Tam Sinh bí cảnh tính thiên đạo, Phù Dao phái ta tự cổ chỉ đi nhân đạo, chẳng liên quan gì tới những cái đó, người nào tin người đó… người đó… a, ơ, ừm thì…”

Từ cuối cùng hiển nhiên hơi bất nhã, Thủy Khanh không dám nói ra, ấp úng cho qua.

Vô luận là đoạn trước hay những lời lỗ mãng sau đó đều không giống giọng điệu của nàng lắm, Hàn Uyên nghe thế khóe môi hơi nhếch lên: “Giúp ta chuyển cáo Nghiêm chưởng môn, hãy lo chuyện của chính y đi.”

Nói xong, hắn đi vài bước, chợt dừng chân, chớp mắt thân thể lại đổi chủ.

Hàn Uyên này thậm chí quay đầu cười với Lý Quân, lập tức lấy từ trong lòng ra một mảnh vảy bằng bàn tay, nói: “Nhị sư huynh, huynh chuyển giao cái này cho đại sư huynh đi.”

Lý Quân đưa tay nhận long lân bay tới, long lân phảng phất bị nhuộm màu mực, dưới thái dương nó phiếm ánh sáng nhè nhẹ, đặt tay lên đó có thể cảm giác được chân nguyên loáng thoáng lưu động bên trong.

Hàn Uyên nói xong liền sải bước đi lên đài cao của tàn trận Thập Phương trận, không coi ai ra gì mà xếp bằng ngồi xuống, giống như tự thân thực hiện mà khiêu khích cả thiên hạ – ta ở ngay đây, ngươi làm gì được ta?

Lý Quân cầm hắc long lân nhìn một hồi, vẫy tay bảo Thủy Khanh: “Đưa đến cho chưởng môn sư huynh.”

Thủy Khanh ngạc nhiên hỏi: “Sao huynh không đi?”

Lý Quân không nói lý lẽ mà đưa hắc long lân cho nàng, đanh mặt nói: “Nhanh đi, làm sư huynh còn không sai được muội à?”

Thủy Khanh ù ù cạc cạc cầm hắc long lân, nhảy vào Thạch giới tử, trực tiếp xông vào.

Ai ngờ vừa vào liền thấy cảnh không nên nhìn – Trình Tiềm đang nằm dặt dẹo trên đùi đại sư huynh, trên người y không phải vết máu thì là vết bẩn, còn có chỗ bị đốt trọi, mà đại sư huynh người khác rửa tay ít một lần cũng om sòm lên lại không hề khúc mắc khom lưng, hôn trán y một cái.

Thủy Khanh một chân kẹt trên bậc cửa, tiến không được, lui không xong, dùng tư thế thề mà giơ hắc long lân, ngây ra.

Nàng thầm nghĩ: “Ta phải lên mụn lẹo… Không, ta phải bị diệt khẩu mất!”

Nghiêm Tranh Minh giống như có được chỗ dựa lớn nhất trên đời, y gần như bình tĩnh ngẩng đầu nhìn Thủy Khanh một cái, thái độ tự nhiên hạ giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

Thủy Khanh đụng tới ánh mắt y, run một chút, bật thốt ra: “Ta… Ta thành quỷ cũng không buông tha Lý Quân!”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Thủy Khanh lúc này mới định thần lại, vội vàng bỏ hắc long lân xuống: “A, không đúng, tứ sư huynh bảo muội mang cho huynh.”

Nghiêm Tranh Minh gật đầu: “Lời ta bảo ngươi nói với hắn, ngươi nói chưa?”

“… Nói rồi,” Thủy Khanh nói, “Tứ sư huynh bảo muội chuyển cáo huynh, lo chuyện của mình đi.”

Nghiêm Tranh Minh hừ một tiếng, chắc chừng đang mắng gì, ngẩng đầu thấy Thủy Khanh còn đang nhìn hai người chằm chằm, liền ho một tiếng mà hỏi: “Nhìn cái gì, ngươi còn chuyện gì nữa?”

Giọng nói này phảng phất dọa tới tâm can yếu ớt của Thủy Khanh, nàng giật mình, không nói hai lời, sấp ngửa bỏ chạy… Trước khi đi còn vấp bậc cửa.

Hàn Uyên ngồi ở tàn chỉ Thập Phương trận ba ngày, mọi người vẫn chưa thương lượng ra cách giải quyết, ma long như một củ khoai lang phỏng tay, lúc chưa bắt được mỗi người đều hận không thể lập tức khiến hắn đền tội, bắt được rồi lại chẳng ai biết nên xử trí thế nào.

Hàn Uyên từ Nam Cương lên phương Bắc, ven đường máu chảy thành sông, dẫn đến một trường hạo kiếp rung chuyển, có thể nói là tội ác tày trời, luận tội đáng tru.

Nếu hắn có thể chết trong Thập Phương trận, đó là kết cục tốt nhất, thế nhưng hắn chẳng những không chịu chết, còn nguyên râu nguyên đuôi, tu vi không tổn hao gì mà sống sót.

Vậy thì phiền toái rồi.

Trước mắt Phù Dao phái tị hiềm, không chịu ra tiếng, Thiên Diễn xứ gây tới bước này, chẳng mặt mũi nào ra tiếng, hai vị đại năng còn lại trong Tứ Thánh thủy chung không chịu lộ diện, chỉ phái môn nhân, phân lượng môn nhân nói chuyện thủy chung nhẹ hơn, huống chi lại bị nội gian Thiên Diễn xứ làm trọng thương, nhất thời ốc còn không mang nổi mình ốc.

Đường Chẩn mải chữa thương, các môn phái khác, hoặc không đủ phân lượng, hoặc không chịu vì việc này mà đắc tội Phù Dao phái, chẳng ai dám đứng ra nói một câu “Người này đáng chết”.

Cục diện giằng co.

Khi mấy người của Phù Dao phái từ Thạch giới tử đi ra, liền nhìn thấy Hàn Uyên vốn nên là tù nhân kia bộ dáng bễ nghễ thiên hạ ngồi ngay ngắn trên Thập Phương trận đài.

Nghiêm Tranh Minh phất tay thu hồi Thạch giới tử, các đại môn phái lập tức cùng đưa ánh mắt lại đây, cuối cùng vẫn là Lục Lang đi tới, cung kính hỏi: “Đường tiền bối phái ta tới hỏi, không biết Nghiêm chưởng môn có nơi nào để đi chưa?”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Du lịch bên ngoài nhiều năm, tính ra cũng nên về môn phái rồi, nếu Đường huynh không chê, không ngại đến chơi một thời gian.”

Chúng nhân dỏng tai nghe lén lập tức châu đầu ghé tai, vài năm trước, hai chữ “Phù Dao” còn chưa ai biết, trải qua việc Tỏa Tiên đài, Thái Âm sơn, hiện giờ chỉ sợ là không ai không biết, không ai không hiểu.

Ngay cả ma đầu Nam Cương cũng đồn Phù Dao sơn có dị bảo, mọi người đương nhiên đều rất tò mò.

Đáng tiếc chẳng ai có can đảm nhìn trộm.

Lúc này, Lục Lang hỏi ra vấn đề thứ hai mọi người đều rất quan tâm.

Lục Lang nói: “Vậy thì chúc mừng Nghiêm chưởng môn, Đường tiền bối còn bảo ta hỏi, việc ma long, Phù Dao có lập trường gì?”

Nghiêm Tranh Minh liếc Đường Chẩn cách đó không xa một cái, không chịu lộ khẩu phong trước, nói: “Việc này vốn nên do Thiên Diễn xứ quyết định, nhưng mà họ đã không còn ai, ta thấy không bằng để Đường huynh người làm chứng nói một chút đi?”

Đường Chẩn xa xa chắp tay nói: “Không dám – chư vị ở trong Hóa Cốt trận tổn thất nhiều, ta thấy việc này không bằng để lại, cho chư vị tu chỉnh sau đó thượng báo các đại môn phái, mười lăm tháng sau, chúng ta ước định tập hội ở đây, tái nghị việc này được không?”

Nói xong, hắn lại chuyển hướng Hàn Uyên, nhàn nhạt nói: “Ta tin với thái độ làm người của Hàn chân nhân, nhất định không thèm làm trái huyết thệ phản phệ lẩn trốn.”

Hàn Uyên hừ lạnh một tiếng, mí mắt cũng không nâng lên.

Trước đó có Tam vương gia dở hơi tự xưng nhân gian chính đạo, nếu Hàn Uyên thật sự tín thủ hứa hẹn, tự nhốt trong tàn trận Thập Phương trận một tháng, có vẻ tương đối có phẩm cách.

Thêm nữa Thái Âm sơn lại ở dưới chân Phù Dao, nể mặt Phù Dao, chỉ sợ các đại môn phái thực sự sẽ võng khai nhất diện, Nghiêm Tranh Minh hiểu rõ trong lòng, biết Đường Chẩn nhìn như công chính song thực tế có ý tha cho Hàn Uyên, liền yên tâm.

Nghiêm Tranh Minh nhìn Hàn Uyên một cái: “Không chết được, cho tên khốn này dầm mưa dãi nắng một tháng cũng là đáng.”

Vì thế y quyết đoán nói: “Đi thôi.”

Dưới Thái Âm sơn, chúng tu sĩ dần dần tan đi, Đường Chẩn được mời cùng chúng nhân Phù Dao sơn đến Phù Dao sơn cựu chỉ.

Thiên địa nhân ba khóa mở hết, Nghiêm Tranh Minh đứng dưới chân núi bình tĩnh hít sâu một hơi, Trình Tiềm ở chỗ không ai nhìn thấy đỡ nhẹ thắt lưng y một chút.

Trong chưởng môn ấn tinh trần biến hoán, các đời thần thức chồng lên nhau, từ xa hô ứng với ngọn núi kia.

Chốn cũ năm xưa lưu lạc giang hồ, do sợ kẻ khác thèm muốn mà không dám nhắc tới, hiện giờ rốt cuộc chính đại quang minh trùng hiện nhân gian, không ai dám không mời tự đến, không ai dám vũ nhục nữa.

Trăm năm qua, trước mặt ba đạo phong sơn lệnh như vĩnh viễn không cách nào mở ra, Nghiêm Tranh Minh vô số lần thúc thủ vô sách, vô số lần tuyệt vọng, cũng vô số lần oán trách sư phụ, mãi đến lúc này y mới hiểu được thâm ý trong đó.

Nếu y không chịu suy nghĩ, làm sao tiếp nhận được cơ nghiệp tổ tông nặng nề như vậy?

Ầm ầm, Phù Dao sơn mở ra.

Nhân gian trăm năm, sơn sắc như xưa, hạc đứng đầu cành, nhảy nhót qua lại trên núi.

Trên sườn núi lờ mờ tấm biển Phù Dao sơn rồng bay phượng múa, dưới chân núi còn có thể loáng thoáng trông thấy căn nhà tranh Bất Tri đường không hợp với xung quanh của sư phụ.

Trăm năm qua, thời gian nơi đây như dừng lại. Hết thảy giống như chẳng mảy may thay đổi, đạo đồng năm xưa họ không dẫn đi vốn đứng hầu hai bên sơn môn vươn vai như vừa tỉnh dậy từ một giấc ngủ gật ngắn ngủi, sửng sốt nhìn mấy người năm đó lúc đi còn là thiếu niên, cơ hồ không dám nhận.

Phong sơn lệnh theo gió tan đi, thời gian đóng băng rốt cuộc như nước rã đông, một lần nữa ồ ồ chảy.

Nơi xa Hàn Uyên cô độc ngồi trong Thập Phương trận, lẳng lặng ngẩng đầu lên, vậy mà đã rơi lệ đầy mặt.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here