Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 92

0
74

Chương 92

Ngô Trường Thiên nói xong tiến lên vái chào: “Bái kiến Tam vương gia.”

Trình Tiềm thờ ơ đứng nhìn, chỉ cảm thấy quỷ dị, nghĩ thầm: “Vương gia gì mà mặc long bào?”

Diện mạo “Tam vương gia” này có thể nói là mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, áo bào rườm rà mặc trên người hắn lại không hề có vẻ không hợp. Lời nói cử chỉ của hắn có sự nho nhã lễ độ như tự hạ mình, trông phong độ phiên phiên, đồng thời lại rất rõ ràng là chẳng coi mọi người ra gì.

“A, miễn lễ.” Tam vương gia kia hơi làm động tác đỡ hờ Ngô Trường Thiên, nghe Nghiêm Tranh Minh nói năng lỗ mãng mà hắn lại không hề nổi giận, rất giỏi kiềm chế, còn rất có khí độ hỏi, “Nghiêm chưởng môn? Thứ cho ta bế quan quá lâu, không biết các hạ là Nghiêm chưởng môn của phái nào?”

Nghiêm Tranh Minh lớn lối quen rồi, lúc này thấy một nam nhân còn lớn lối hơn y – vả lại trông càng cao cấp hơn, quả thực như khổng tước đuôi to gặp một đồng loại đuôi to hơn mình, trong lòng khỏi phải nói khó chịu cỡ nào lại thêm bị nhốt một lúc lâu trong Thập Phương trận, y lập tức không một chút dễ nhìn, ngoài cười trong không cười mà nói: “Hừ hừ, vô danh tiểu tốt, đâu đáng nói đến.”

Tam vương gia nhìn chưởng môn ấn trên cổ y, “A” một tiếng, tựa hồ bừng tỉnh ngộ: “Thì ra là hậu bối Phù Dao, khó trách – Ta nhớ ra rồi, nơi đây cách cựu chỉ Phù Dao sơn không xa nhỉ? Ôi, đông người đến thế này thật sự quấy rầy nhiều, Nghiêm chưởng môn hãy khoan dung cho.”

Ngô Trường Thiên sầm mặt nói: “Năm xưa Tam vương gia lực bài chúng nghị, một tay kiến thành Thiên Diễn xứ, cho chúng ta một thân phận tiện hành tẩu nhân gian, đồng môn không ai không cảm kích. Chúng ta không phải là người vong ân phụ nghĩa, những năm qua luôn cẩn trọng, chưa từng mảy may làm trái ước định với hoàng gia, Tam vương gia làm thế này không hậu đạo đâu?”

Lời này vừa nói ra, Nghiêm Tranh Minh từ nhỏ học hành dốt nát và Hàn Uyên xuất thân khiếu hóa đều không có phản ứng gì, riêng Trình Tiềm lại biết – Hồi nhỏ y trốn trước cửa nhà lão học trò trong thôn, từng nghe lén lão kể chuyện lịch sử, đề cập qua về lai lịch của Thiên Diễn xứ, lão học trò chỉ nói, khi đó tiên đế bất mãn lão bách tính suốt ngày chỉ nghĩ tu tiên, không ai làm việc đàng hoàng, giận dữ muốn cấm đạo, cuối cùng được văn võ bá quan khuyên nhủ, bấy giờ mới lui mà cầu tiếp theo, thành lập Thiên Diễn xứ chuyên quản lý chuyện tu sĩ.”

Trình Tiềm trí nhớ rất tốt, đến nay vẫn nhớ rõ lão học trò từng nói, “tiên đế xuất thân binh nghiệp”, nhưng y đánh giá “Tam vương gia” trước mắt này, cảm thấy hắn không hề giống xuất thân binh nghiệp, liền ngạc nhiên mở miệng: “Ông là Vũ Hoàng đế?”

“Hổ thẹn,” Tam vương gia cười nói, “Đó là con ta.”

Trình Tiềm: “…”

Bối phận lớn thật!

Năm đó y lên Phù Dao sơn thì tôn tử lên làm Hoàng đế của lão già này đã ngoài thất tuần, nhất thời Trình Tiềm lại không tính ra được người này đã bao nhiêu tuổi, cho đến bây giờ, y mới cảm nhận được chân lý trong câu “tiên sơn vô nhật nguyệt”.

Hàn Uyên sốt ruột nói: “Mặc kệ lão là ai – khi nãy ở trong Thập Phương trận không phải nhìn thấy cả rồi sao, lão già này bụng rất to, muốn nấu chúng ta thành một nồi đan dược. Hà, lão nói ở đây có chính đạo, có kiếm tu, có tảng đá ê răng, còn có đại ma đầu ta, tùy tiện cùng nhau vào nồi, lão không sợ ăn xong tiêu chảy à?”

Lúc ấy, Thập Phương trận bị Hóa Cốt trận ngoài trận hoàn toàn áp chế, phong bế chặt chẽ, cho dù Trình Tiềm có chuông khống chế trận pháp trong tay cũng chẳng ích gì. Ba người vừa nhờ nhẫn của Giả Thạch thường xuyên chú ý ngoài trận rối ren, vừa ở trong Thập Phương trận phong kín tìm đường ra như ruồi nhặng không đầu, trên đường bất ngờ gặp Ngô Trường Thiên, bấy giờ Trình Tiềm mới biết trong Thập Phương trận không chỉ có một cái chuông, và Ngô Trường Thiên kia không biết dùng pháp bảo gì mà cũng khiến trận pháp bỏ qua hắn, tắt ngọn nến của hắn.

Tình cảnh này không tiện nội đấu, song phương đành phải kết minh ngắn ngủi, Trình Tiềm lại lần nữa thả Chân Long kỳ ra, tập hợp long hồn lực của chân long và ma long, bấy giờ mới miễn cưỡng xé Thập Phương trận phong chết ra một khe nhỏ.

Mấy người thoạt nhìn đến cứu viện như thần binh trời giáng, thực tế phá trận rất chật vật.

Ngô Trường Thiên đặt một tay trên chuôi kiếm, lạnh giọng nói: “Tam vương gia, ông không cảm thấy mình đã tẩu hỏa nhập ma sao?”

Tam vương gia chuyển hướng sang hắn, khóe môi bỗng hơi nhếch lên, nói: “Trường Thiên, ta nghe nói chưởng môn nhắm ngươi làm người thừa kế, thật vậy sao? Không biết có mấy lời nói quan trọng hắn đã kịp nói với ngươi chưa?”

Khóe mắt Ngô Trường Thiên giần giật: “Không nói với ta, chẳng lẽ còn nói với ngươi?”

Tam vương gia nhìn hắn l**m khóe miệng, ý tứ sâu xa nói: “Bí mật ta muốn biết, chẳng cần nghe từ miệng hắn… Ôi, chưởng môn các ngươi nền tảng thâm hậu nhưng đáng tiếc tư chất tầm thường, rốt cuộc kém một tầng. Chỉ có như Đồng Như mới tính là đứng đầu, mấy trăm năm nay chưa một ai có thể vượt qua. Ta từ lâu đã muốn có Đồng Như, nhưng lũ các ngươi lại bức hắn tới Vong Ưu cốc, thi thể bảo bối kia đến nay vẫn chẳng lấy được. Còn có Cố Nham Tuyết – lại để hắn thà làm ngọc vỡ bạo thể mà chết. Tính ra ta đã bỏ lỡ hai lần, còn chưa ra tay thì già thật rồi, đám các ngươi trước mắt mỗi kẻ chỉ tạm được, may là nhiều người, ta cũng chỉ đành miễn cưỡng dùng đỡ.”

Mấy người đồng thời hiểu ám chỉ trong lời này, toàn thân Ngô Trường Thiên run rẩy không cách nào kiềm chế.

Nghiêm Tranh Minh nghĩ thầm: “Trời ơi, trên đời thực sự có kẻ có thể luyện người khác thành đan dược để xơi hả?”

Y nhìn lướt qua Tam vương gia môi hồng răng trắng, cực kỳ khó lòng chịu nổi mà nghĩ: “Buồn nôn quá!”

Hàn Uyên ở bên cạnh trố mắt nói: “Không còn gì tà ma ngoại đạo hơn nữa nhỉ? Tà đến mức ta cũng phải tự thẹn thua kém.”

Ngay sau đó, hắn bỗng đổi khuôn mặt khác, lạnh lùng đưa ra lời bình cho câu vừa rồi của “mình”: “Câm miệng, ngu xuẩn.”

Ngô Trường Thiên chợt quát to một tiếng, vung kiếm chém tới ngực Tam vương gia, Tam vương gia thân hình như quỷ mị, thoải mái qua lại trên không, miệng nói: “Ta đã nuốt toàn bộ đạo hạnh của sư phụ ngươi, ngươi cảm thấy mình lợi hại hơn hắn ư?”

Ngô Trường Thiên hai mắt đỏ ngầu: “Đi chết đi-“

Tam vương gia phất nhẹ tay áo, ôn nhu như chỉ phất đi một gốc hoa bay trước mặt, thân ảnh nhanh nhẹn, dễ dàng nắm mũi kiếm mang theo lực gió xoáy của Ngô Trường Thiên.

Tam vương gia thấp giọng nói: “Muốn trách thì trách liệt tổ liệt tông chư vị, tin sai Thính càn khôn, ký Thập Phương thề ước ngu xuẩn…”

Hai tay áo Ngô Trường Thiên phồng lên, trong song chưởng phát ra tiếng đùng đùng, gió phần phật thổi ống tay áo tung bay, hắn giảo lên một trận gió kiếm như lốc xoáy, đổ ập xuống tiểu bạch kiểm của Tam vương gia.

Người này một câu rất ngắn, nhắc tới “Thính càn khôn” và “Thập Phương thề ước” hai từ, Trình Tiềm giật mình – y đã sớm nghi hoặc, vì sao liệt tổ liệt tông Phù Dao phái phải ký Trừ Ma ấn với Thiên Diễn xứ để bị quản chế, còn lập trọng thệ liền với chưởng môn ấn.

Chẳng lẽ có liên quan đến thề ước kia?

Trận pháp khi nãy tên “Thập Phương trận”, thề ước gọi là “Thập Phương thề ước”, trong đây lại có liên hệ gì?

Ở trong Thập Phương trận, ma tu bị “cái tai” trên tay y bắn ra trước khi chết nói hai chữ “thính càn”, lúc ấy không hiểu, hiện tại nghĩ đến, chẳng lẽ hắn muốn nói là “Thính càn khôn”?

Mấy người nhanh chóng nháy mắt ra hiệu cho nhau, song bao quát Lý Quân, dường như không ai hiểu đối thoại của hai người này.

Chính lúc này, liền nghe một tiếng nổ lớn, chỉ thấy Tam vương gia nọ đứng tại chỗ không nhúc nhích, giơ đôi tay trần chém xuống, xé một cơn lốc ra, Ngô Trường Thiên lảo đảo rơi xuống, suýt nữa ngã khỏi thân kiếm.

Tam vương gia thoáng cái đã tới trước mặt Ngô Trường Thiên, thấp giọng nói: “Trường Thiên, ta thấy ngươi học nghệ không tinh rồi.”

Trong khi nói chuyện, đôi tay như bạch ngọc kia đã giơ tới ngực Ngô Trường Thiên, cách không làm động tác “bắt lấy”.

Thấy hắn muốn mổ bụng sống Ngô Trường Thiên, Du Lương quát to một tiếng phi thân nhảy lên, lúc này Nghiêm Tranh Minh bận nháy mắt ra hiệu với các sư đệ rốt cuộc đã tới.

Một bóng kiếm như phải khai thông thiên địa, rồi lại ảm đạm vô quang từ trên không hạ xuống, Tam vương gia lại lần nữa tay không chặn, hai người đánh nhau trong cự ly gần.

Vừa tiếp xúc, Nghiêm Tranh Minh lập tức chau mày.

Đôi tay Tam vương gia ở dưới mộc kiếm run nhè nhẹ, nụ cười thong dong trên mặt lại không thay đổi tẹo nào, mở miệng nói: “Kiếm thần vực, tốt, mặc dù chưa tính là đứng đầu, nhưng cũng tạm được, nếu ngươi luyện năm mươi năm nữa… chậc.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y cảm thấy mình bị lão yêu quái mặt trắng này coi thành món thịt kho, còn là chưa đủ nhừ!

Nghiêm Tranh Minh quả thực tức không kiềm nổi, kiếm khí ngoại tiết toàn thân đột nhiên phóng ngang ra, đồng thời, Trình Tiềm và Hàn Uyên một trái một phải ăn ý bao vây lên, ma khí, kiếm khí cương chính nhất trên đời và sát ý rèn từ băng đàm cùng lúc cuồn cuộn tới, khoảnh khắc đã bao phủ Tam vương gia.

Tam vương gia ngửa mặt lên trời thét dài, hất nghiễm tụ, trên trường tụ tung ra như có một niên đại cẩm tú thái bình. Trình Tiềm tức khắc cảm thấy Sương Nhẫn run khẽ, lại có ý phản phệ, một cỗ sương ý âm lãnh từ mũi kiếm bức tới chuôi kiếm, nội phủ nhất thời chấn mạnh, suýt nữa phun ra một búng máu, gắng gượng một hơi, triệt kiếm lui về sau.

Những người khác cũng chẳng khá khẩm gì hơn y, Tam vương gia kia không biết có tà môn gì, có thể nuốt hoàn chỉnh chiêu thức của mọi người rồi cắn trả, tóc Nghiêm Tranh Minh bị kiếm khí của chính y chém đứt một lọn nhỏ, Hàn Uyên sắc mặt xanh mét, mắt bắt đầu phiếm đỏ, huyết khí trào lên.

Lúc này, có người không nhẹ không nặng nói: “Lại thực sự có người luyện thành công pháp như vậy.”

Lý Quân ngẩng đầu lên, người nói là Đường Chẩn, Đường Chẩn không biết dùng pháp bảo gì, trong đôi bàn tay như bạch cốt cầm một nắm tơ nhện, nhất thời lại vây khốn Huyền Hoàng, gương mặt thư sinh bệnh lao kia không rõ lắm, nhẹ giọng nói: “Từng có người nói, tu sĩ tụ tập chân nguyên, chính là hấp thụ tinh hoa đất trời, luyện hóa dùng cho mình, mới có thể rèn thể luyện thần, thần thông quảng đại, sống lâu trăm tuổi. Bởi vậy có một người dị tưởng thiên khai, nếu có thể đem tu sĩ hấp thụ tinh khí đất trời luyện làm đan dược để dùng, chẳng phải sẽ có được tu vi công pháp của người này?”

Lý Quân: “Người kia thế nào rồi?”

Đường Chẩn trào phúng cười nói: “Lòng tham không đủ, dĩ nhiên là no quá mà chết rồi.”

Hắn còn chưa dứt lời, Huyền Hoàng bỗng giãy thoát tơ nhện, trường kích đập về phía thiên linh cái Đường Chẩn: “Nói nhảm nhiều quá!”

Lý Quân đảo ý nghĩa – việc này tựa hồ hơi giống với yêu đan yêu tộc truyền lưu, hắn nói to: “Tiểu Tiềm, Chân Long kỳ-“

Long hồn trong Chân Long kỳ có thể phóng đại chân nguyên tu sĩ đưa vào lên mấy ngàn lần, cả Thập Phương trận cũng có thể nạy ra, hắn không tin cái túi bột mì này còn luyện hóa được!

Tam vương gia bỗng nhiên biến sắc, lao tới Lý Quân.

Thủy Khanh đập cánh liều mạng bay, trách móc: “Chỉ có huynh biết nhiều, dẫn lão tới thì làm thế nào – Hả! Sao lão bay còn nhanh hơn chim vậy, đại sư huynh! Đại sư huynh cứu mạng!”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Phượng hoàng cửu sồ toàn thân là lửa, phong tư rừng rực, không nói thì thôi, vừa phun ra tiếng người đã xấu hổ như vậy, đúng là mất hết cả mặt.

Nghiêm Tranh Minh không chút tiếc rẻ đồng thời phóng ra mấy trăm mấy ngàn chân nguyên chi kiếm, bao vây chặt chẽ Tam vương gia.

Tam vương gia gầm lên: “Láo xược!”

Nghiêm Tranh Minh nhướng mày: “Ừ, hơi hơi.”

Trình Tiềm: “Sư huynh, đừng làm đỏm nữa, mau nhường đường!”

Y còn chưa dứt lời, một long hồn chợt từ trong long kỳ phi thân ra, quanh thân kết đầy sương trắng li ti, như dát vàng vụn lên người.

Tam vương gia tránh cũng không thể, hít sâu một hơi, trường tụ quay cuồng, cổ tay áo như một hắc động, lại thực sự nuốt long hồn kia. Cả tay áo hắn lập tức bị đông cứng, trên mặt rịn mồ hôi lạnh, cùng lúc đó, tay Trình Tiềm trĩu xuống, chỉ thấy long cốt kia “Rắc” một tiếng, vậy mà gãy thành hai đoạn.

Mọi người hoảng sợ, hắn có thể nuốt long hồn!

Lý Quân túm lông cổ Thủy Khanh, kéo mạnh: “Tiểu sư muội sợ vỡ mật rồi à, đừng chạy nữa, phù – ta nói mọi người đừng có ngây ra, cho dù nuốt long hồn thì lão cũng cần thời gian luyện hóa, còn không mau thừa cơ động thủ, chờ lão luyện hóa xong thật, các người còn chưa đủ nhét răng người ta đâu!”

Lời này vừa nói ra, Trình Tiềm đã dẫn đầu phản ứng lại, y chém ngang một chiêu Chu nhi phục thủy, một cỗ khí hạo nhiên như trời quang trăng sáng đẩy tới. Tam vương gia quả nhiên bị long hồn mình nuốt cản tay, chưa dám đương đầu trực diện, đang định thối lui thì kiếm của Nghiêm Tranh Minh đã từ trên chém xuống.

Chớp mắt, tay Hàn Uyên động trước tâm ý, làm một chiêu như Bằng trình vạn lý, nhưng chân nguyên còn chưa đẩy ra thì thân thể hắn đột nhiên lại đổi chủ.

Tâm ma kia cười khẩy nói: “Xem náo nhiệt làm gì? Ngươi còn nhớ được mấy chiêu trong Phù Dao mộc kiếm? Công phu mèo quào đó không cần lấy ra cho mất mặt.”

Lời chưa dứt, cả người Hàn Uyên đã hóa thành ma long. Hắn bỗng ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, như muốn trút hết tất cả uất ức trăm năm trong ngực, Hóa Cốt trận kia nhất thời rung mạnh, phảng phất cũng bị lệ khí và oán khí nùng liệt này kinh động.

Ma khí ngút trời triệt để cắt đứt đường lui của Tam vương gia.

Thân thể Tam vương gia chợt biến mất, mọi người chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.

Mọi người trong cuộc đấu đều tạm dừng lại, không hẹn mà cùng nhìn chỗ kia.

Chỉ có Đường Chẩn nhíu mày.

Lý Quân thoạt đầu thở phào nhẹ nhõm, sau đó hắn đã nhận ra cái gì, chợt nhảy dựng lên, thét to: “Cẩn thận!”

Hắn chưa dứt lời, chỉ tích tắc, mắt trận của Hóa Cốt trận vậy mà lại chuyển dời.

Toàn thân Tam vương gia phảng phất biến thành một lốc xoáy khổng lồ, một lần nữa hút tất cả kiếm khí, sương hàn khí, ma khí bao trùm trên người.

Cả người hắn phảng phất đã biến thành một quả bóng cao su, da thịt như bong bóng heo bơm đầy nước, căng đến sáng bóng – ngũ quan hắn đã biến hình, hai mắt bắn ra, dưới da tựa hồ có cái gì như giòi bọ bò lúc nhúc, trông rất đáng sợ.

Một kích toàn lực của ba đại cao thủ có thể dời non lấp biển, và hồn chân long, thật sự có thể bị người ta nuốt trộng luôn sao?

Tam vương gia giơ đôi tay bị thổi lên, thong thả ấn lại con mắt bắn ra, nhẹ nhàng chậm rãi nói: “Sao, các vị chỉ có chút bản lĩnh này thôi à? Thật là đáng thất vọng…”

Trong lòng Lý Quân bỗng nhiên trỗi lên một phỏng đoán đáng sợ, hắn bật thốt ra: “Ta biết rồi, lão là mắt trận và cũng là trận pháp, lão chính là Hóa Cốt trận!”

“Đem thân xác luyện thành trận,” Đường Chẩn kéo chặt mạng nhện trong tay hơn, “Không hổ là người đã làm Hoàng đế, rất quyết đoán.”

Lý Quân: “Đường tiền bối, đừng châm chọc nữa, ngươi kiến thức rộng rãi, mau nghĩ cách đi!”

Đường Chẩn còn chưa kịp mở miệng, liền thấy thiên địa này bắt đầu khép vào giữa, Tam vương gia nọ không hề tiếc rẻ thủ hạ, lại muốn một lưới bắt hết mọi người trong trận.

Tam vương gia quay sang Nghiêm Tranh Minh, cười nói: “Hảo kiếm.”

Nghiêm Tranh Minh dựng hết lông tơ, trong trận thay đổi bất ngờ, nguyên thần khi nãy y thả ra nhất thời đều chuyển hướng về chính y. Ngay sau đó, mộc kiếm trong tay y tự hành động, Trình Tiềm nương liên hệ của mình với mộc kiếm, thoáng cái đã đến phía trước y.

Nghiêm Tranh Minh: “Tiểu Tiềm!”

Kiếm ý vô thất kia đến trước mặt Trình Tiềm chợt thành giá lạnh hệt như y, chớp mắt đông cứng cả người y trong đó, như một con sâu bị phong vào hổ phách. Sương Nhẫn lăn xuống, Hàn Uyên đang định đón lấy, trong tay áo Tam vương gia lại phóng ra một luồng sáng, giây lát cuốn cả hắn lẫn Sương Nhẫn vào.

Nhất thời cả người Nghiêm Tranh Minh như bị đóng đinh tại chỗ.

Ngay lập tức, y thấy trong tóc Trình Tiềm tựa hồ lóe bạch quang, lúc này mới định thần lại, nhớ ra Trình Tiềm còn mang trên người khôi lỗi phù của y.

Nghiêm Tranh Minh bấy giờ mới phun ra một hơi nghẹn trong ngực, nhất thời ngực y quả thực tê dại.

Trời đất mỗi lúc một gần hơn, tất cả những người ngự kiếm trên không bị ép xuống, trời và đất chỉ còn cách nhau mấy trượng.

Đúng lúc này, Ngô Trường Thiên đột nhiên hất tay Du Lương đang đỡ hắn ra, bấm một chuỗi thủ quyết phức tạp khiến người ta không kịp nhìn.

Du Lương bỗng trợn to mắt, huyết sắc trên mặt chớp mắt mất sạch.

Ngô Trường Thiên một tay chỉ thiên, một tay chỉ địa, cả người thình lình biến mất tại chỗ giây lát sau một bóng người khổng lồ xuất hiện phía sau mọi người, Ngô Trường Thiên dùng tay chân chống đất trời đang không ngừng hợp lại, thân hình hắn khó khăn cao lên từng tấc, từng tấc nâng màn trời lên.

Trong chớp mắt, hắn giống như Bàn Cổ đại thần khai thiên lập địa trong truyền thuyết.

Ngô Trường Thiên ở trong hư không của trận pháp từ xa đối mặt với Tam vương gia, hỏi: “Bệ hạ, nuốt trăm đời năng nhân, nuốt thiên địa nhật nguyệt, là ngài có thể thành thần à?”

Tam vương gia đã không còn hình người, đai lưng long bào gấm vóc rộng thùng thình chết không toàn thây, áo bào bị hắn căng thành một quả bóng chứa đầy cẩm tú nhân gian, nhất thời cả giọng nói cũng không rõ lắm.

Tam vương gia nói: “Nuốt đại năng rồi, ta chính là đại năng, nuốt thiên địa rồi, ta chính là thiên địa.”

Ngô Trường Thiên hít sâu một hơi, đột nhiên phát ra một tiếng rống to động địa kinh thiên, thân hình hắn nhất thời lại cao hơn một trượng, để lại một dấu chân khổng lồ trên mặt đất, bầu trời trong Hóa Cốt trận phát ra tiếng “phù phù” như rò khí.

Tam vương gia hét thảm một tiếng, một cánh tay căng tròn đương trường nổ tung.

Lúc này, kiếm khí kìm nén từ bốn phương tám hướng hội tụ đến, mộc kiếm trong tay Nghiêm Tranh Minh thế không thể đỡ mà vẽ ra một đạo “Cực thịnh”, phảng phất cả kiếm thần vực bị một nhát kiếm này lật úp, lại giống hệt kiếm ý trên tay người truyền thừa trong bí cảnh Tâm Ma cốc ngày ấy, khiến người ta không dám nhìn thẳng-

Nghiêm Tranh Minh: “Không sai, nuốt nhật nguyệt rồi, lão già ngươi có thể phi thăng thành thiên cẩu!”

Hắn còn có thể nuốt nữa sao?

Trên mặt Tam vương gia rốt cuộc lộ ra vẻ sợ hãi.

Đúng lúc này, quang cầu khi nãy nuốt Hàn Uyên đột nhiên nứt ra một đường, kế đó ma khí nồng nặc mùi máu tươi đặc biệt thuộc về ma tu rỉ ra, khoảnh khắc đã bao vây quang cầu kia trong một quầng hắc khí, theo sau một tiếng nổ nhỏ, ma long bỗng lao ra, rơi xuống đất hóa thành Hàn Uyên hình dáng thảm hại.

Chỉ thấy hắn sắc mặt không thay đổi giũ trường bào bàn long, cười khẩy nói: “Vậy mà là Tam Sinh bí cảnh, thứ này không phải để đối phó đám chính nhân quân tử cầm không được bỏ không xong à? Cho thiên hạ đệ nhất ma đầu ta chẳng phải lãng phí!”

Hắn nói xong, từ trong ống tay áo tung ra một vật, quát: “Đón lấy!”

Chính là Sương Nhẫn.

Sương Nhẫn chứa chân nguyên ma long bay thẳng về phía Trình Tiềm, nặng nề đánh lên mặt băng dày cộm, mặt băng lập tức nứt ra một đường.

Ngay sau đó, kiếm khí thuộc về “Khô mộc phùng xuân” từ chỗ vô thanh vô hình lộ ra, như một nắm dây leo, chuẩn xác quấn lấy mũi Sương Nhẫn.

Chỉ cần có một đường, là nhất định có sinh cơ-

Kiếm ý ôn nhu kéo hung kiếm này ra, chỉ nghe một tiếng giòn vang, chân nguyên mạnh mẽ chen hết ra từ khe hở nọ, trong khoảnh khắc hóa cả tảng băng thành một đống bột mịn.

Trên lông mi Trình Tiềm phảng phất kết một tầng sương, dây cột tóc sau đầu bay xuống như nứt băng.

Sương Nhẫn một vai gánh bông tuyết đầy trời đổ xuống, như một cái l*ng lạnh băng, vây chặt chẽ Tam vương gia tại chỗ.

Chỉ nghe một tiếng vang lớn, kiếm của Nghiêm Tranh Minh đã đến.

Ngô Trường Thiên đau đớn quát to một tiếng, đồng thời đẩy trời trong Hóa Cốt trận lên.

Đất trời ầm ầm tách ra, trên người Tam vương gia phát ra tiếng động nhỏ như nứt toác, lập tức lại vỡ thành một mớ vụn băng ngay tại chỗ.

Thế giới giả dối trong trận trời sập đất nứt.

Hóa Cốt trận sụp đổ.

Cự ảnh Ngô Trường Thiên lảo đảo một bước, tựa hồ cúi đầu nhìn Du Lương một cái.

Biểu cảm trên mặt hắn tựa bi tựa hỉ, lập tức cả người bỗng tan biến vào hư không, thân xác hắn hóa thành một làn sương mù bay theo gió.

Thổi tới bầu trời như cửu biệt trùng phùng.

Tựa hồ bất tri bất giác mà một ngày một đêm đã qua đi, lại là tảng sáng.

Du Lương ngơ ngác, chẳng thốt ra nổi một tiếng.

Sống sót sau kiếp nạn, bất kể chính đạo ma đạo hay Thiên Diễn xứ, mọi người nhất thời ngây ra tại chỗ, không hẹn mà cùng dừng tay.

Hàn Uyên quay đầu lại thoáng nhìn Tam Sinh bí cảnh sớm đã biến mất tăm, chẳng biết nhớ tới điều gì, mà trên khuôn mặt luôn đổi qua đổi lại giữa mờ mịt thống khổ hoặc hung lệ độc ác đột nhiên thoáng lộ ra nét cười gần như bình tĩnh.

Trình Tiềm mềm nhũn chân, dùng Sương Nhẫn chống đất, không gượng nổi, lảo đảo ngã xuống.

Tay y đã thoát lực, trong vòng một ngày, Sương Nhẫn suýt nữa lại trượt khỏi tay, được y khó khăn giữ lấy, gân xanh lồi lên mu bàn tay.

Sau đó, có người đỡ lấy y.

Có ai nói gì bên tai, ngay sau đó một bàn tay quen thuộc mở miệng y nhét vào một viên đan dược, vị đắng hóa thành một luồng thanh khí từ đỉnh đầu Bách Hội chảy vào tứ chi bách hài.

Trình Tiềm lúc này mới hoàn hồn lại, thân thể căng thẳng khoảnh khắc thả lỏng, y nghĩ: “A, là đại sư huynh.”

Lập tức, y chợt buông lỏng bàn tay vẫn cầm chặt Sương Nhẫn, không hề lo lắng mà mặc nó rơi xuống đất.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here