Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 91

0
94

Chương 91

Nhưng đó xét đến cùng chẳng qua là một phàm điểu, sao chịu được Tam muội chân hỏa?

Lưng Thủy Khanh đột nhiên căng lên: “Không đúng, nó phun ra không phải lửa, mà là yêu đan!”

Cự ưng này một ngụm lửa giận đốt đến động địa kinh thiên, nhưng kết cục của bản thân lại chẳng uy phong tí nào. Nó ngẩng đầu rít lên một tiếng cực kỳ thảm thiết, da thịt toàn thân như chớp mắt bị rút hết nước, nhanh chóng khô quắt đi, bị khung xương lớn cố chấp không chịu co lại căng ra, thế là sống sờ sờ da nứt thịt bong.

Nhìn lại thì xương chim lộ ra ngoài đã hóa thành đá, tách sạch khỏi da thịt, màu tối đi, hiện ra tử khí, trên khắc chi chít phù chú, còn chưa chết hẳn mà đã cứng xác trước.

Đôi cánh dài hơn hai người không thu về, nó nặng nề nện xuống đất, chết không nhắm mắt.

Lũ cự ưng này tựa như hoa quỳnh, cả đời chỉ rực rỡ được đúng một lần, dùng hết sinh mệnh lực đúc một viên nội đan cháy rực, lại nghĩa vô phản cố đua nhau đến chịu chết.

Dẫu chúng chỉ là súc sinh chưa khai linh trí, chẳng lẽ không biết tham sống sợ chết?

Luôn có những lúc, thế giới này làm người ta cảm thấy cường quyền chính là công lý.

Khóe mắt Thủy Khanh giật giật, đám lông chim tung bay đó đâm vào làm mắt nàng đau nhói.

Song nàng vừa cử động, Lý Quân liền quát: “Kích động cái gì, ngồi xuống!”

Thủy Khanh bỗng nhiên cảm thấy sự cô trợ nặng nề. Nàng lúc thì nghĩ, vì sao mình không thể hô vân hoán vũ, xử lý đám ác nhân này? Lúc lại nghĩ, nếu nàng thật sự lợi hại như vậy, mọi người đều sợ nàng, hình như cũng chẳng có gì hay, hoặc giống tứ sư huynh, tự mình biến thành một ác nhân, hoặc như Cố đảo chủ đã không còn ấn tượng gì, người khác đều muốn hại nàng.

Thủy Khanh du lịch nhân gian hơn trăm năm, lần đầu sinh ra một chút buồn chán vô vị.

Huyền Hoàng hơi nhếch môi, nói: “Tốt lắm, khai trận đi.”

Hắn còn chưa dứt lời, liền nghe một tiếng nổ lớn, núi sông cùng biến sắc-

Cả bầu trời Thái Âm sơn như bị cờ đen che khuất, mây giăng kín, mấy ngọn núi lớn ù ù mọc lên xung quanh, trên đỉnh núi đứng đầy người giơ cờ, họ đồng thời giậm chân thét to một tiếng, lại như thần binh trời giáng, nhất thời khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Quần ưng chao liệng đông nghịt dưới cờ đen phần phật, chốc lát sau lại từ từ tránh ra hai bên. Chỉ thấy cờ đen trên đầu mọi người triệt hồi, một tấm gương khổng lồ che phủ bên trên, mờ mờ ảo ảo, phảng phất ánh chiếu tất cả thiên giang sơn thủy trong đó, thậm chí như ảo ảnh chiếu ngược bóng người mờ nhạt.

Trên mặt gương đột nhiên bắn ra một luồng sáng, bao trùm cả Thập Phương trận.

Huyền Hoàng hờ hững nói: “Ta nghe nói ma long kia vào đó rồi? Thập Phương trận đã phong, hắn cũng khỏi cần ra nữa – Người đâu, bày Hóa Cốt trận, không quá bảy bảy bốn mươi chín ngày, bất kể hắn là ma long hay ma phượng, đều cho hắn hóa thành một viên đan dược.”

Du Lương tái mặt: “Huyền Hoàng sư thúc, Ngô sư huynh con còn ở bên trong, theo môn quy phái ta, không có lệnh của chưởng môn không được tàn sát đồng môn, người…”

Huyền Hoàng thận trọng nở nụ cười: “Sư điệt à, ngươi nói không sai một chút nào, đã biết, thì mau lại đây bái kiến tân chưởng môn đi – Ngô Trường Thiên làm việc không ổn, còn tiết lộ thiên cơ Thiên Diễn ta, luận tội đáng tru!”

Du Lương lảo đảo lui một bước, khó tin mà nhìn đám đồng môn ngày xưa.

Huyền Hoàng không hề coi kiếm tu nho nhỏ này ra gì, ngạo mạn chắp tay nói: “Chư vị đừng sợ, hôm nay chúng ta đến trừ ma vệ đạo, không can hệ gì tới chư vị đạo hữu, chỉ là phòng ngộ thương, mong chư vị nhân sĩ không liên quan ngồi tại chỗ đừng cử động, nếu không…”

Hắn cười khẽ một tiếng, chỉnh lại tay áo, bắn ánh mắt tham lam về phía Thập Phương trận, nói: “Còn ngây ra làm gì?”

Phía sau Huyền Hoàng lập tức có mấy tu sĩ gạt đám đông đi ra, đều cầm một đạo lệnh bài, theo lệnh bài đi qua, sương mù dày đặc ngoài Thập Phương trận chợt sôi trào cuốn lên, hai ngọn nến sót lại ngoài trận hơi chập chờn.

Lý Quân vừa nãy còn bảo Thủy Khanh đừng kích động lúc này tự mình ngồi không yên.

Song hắn còn chưa kịp hành động thì một cỗ thần thức cực mạnh ngang nhiên bao lấy cả Thập Phương trận, ngăn cách mấy khối lệnh bài với trận pháp.

Huyền Hoàng biến sắc: “Thiên Diễn xứ xử án, kẻ nào cả gan chặn đường!”

Chỉ thấy một bát quái bàn từng nhỏ máu bay lên không, căng to gấp trăm lần, nhanh chóng xoay tròn, hất văng mấy tu sĩ Thiên Diễn xứ cầm lệnh bài.

Bát quái bàn chắn ngay phía trước Thập Phương trận, rõ ràng là công khai chống đối Thiên Diễn. Nhất thời ai nấy đều giật mình, mọi ánh mắt tập trung tới một chỗ – Đường Chẩn như quỷ bệnh lao kia ho vài tiếng, đứng dậy vái Huyền Hoàng, miệng nói: “Vị đạo hữu này, huyết thệ đã thành, có thiên địa làm chứng, nếu ngươi dùng sức mạnh phá, họ ắt gặp phản phệ gấp chục lần. Cho dù ngươi trừ ma vệ đạo quả thật đáng khen, nhưng tính mạng các huynh đệ vô tội này phải làm sao?”

Lúc này mọi người mới phát hiện, Thiên Diễn xứ ở đây nghiễm nhiên chia làm hai phái, một phái là Huyền Hoàng dẫn đến, một phái khác lại không hẹn mà cùng đứng sau Đường Chẩn – những người này đều từng phát huyết thệ với ma tu, giữa hai nhóm cách một Sở hà Hán giới, phân biệt rạch ròi mà đối mặt nhìn nhau, chuẩn bị nội chiến bất cứ lúc nào.

Huyền Hoàng nổi giận: “Ngươi là ai?”

Đường Chẩn mặt không đổi sắc nói: “Hổ thẹn, chỉ là vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc đến.”

Huyền Hoàng cười khẩy: “Ta thấy trên người ngươi có hắc ảnh lượn lờ, nhìn rất có phong thái quỷ tu, chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì, bắt luôn!”

Hắn ra lệnh một tiếng, tu sĩ Thiên Diễn xứ như quạ đen xông lên, cự ưng trên trời đồng thời rít gào lao xuống.

Có một Đường Chẩn đi đầu, chúng tu sĩ ban đầu bị đám Huyền Hoàng dọa lập tức hoàn hồn lại.

Không biết là ai dẫn đầu quát to: “Phi, là các ngươi cầm Trừ Ma lệnh, uy bức lợi dụ tụ tập chúng ta đến đây, mang danh trừ ma vệ đạo, rõ ràng là muốn mượn cớ trừ ma để một lưới bắt hết chúng ta!”

Mọi người ầm lên, ở đây bất kể chính đạo hay ma đạo chẳng ai ngốc, đoàn người này hùng hổ đến, rõ ràng là không có ý tốt.

Trên mặt Huyền Hoàng lộ ra nụ cười cứng ngắc: “Các ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt-“

Hắn ngửa đầu thét dài một tiếng, kéo cả Thái Âm sơn vào đại trận bỗng nhiên phát uy, vô số người bằng bùn đất từ đất bằng chui lên, đao kiếm không đả thương nổi, vỡ nát rơi xuống đất lập tức lại thành một kẻ mới, lao về phía tu sĩ ở đây. Đồng thời, cự ưng trên không phảng phất như hạt mưa hăng hái quên mình lao xuống, áp chế chặt chẽ chúng tu sĩ đi tới đi lui.

Người trong Thiên Diễn xứ đã chia làm đôi thảm thiết lao vào liều mạng đánh nhau.

Bên ngoài Thập Phương trận bị phong kín kia, hai ngọn nến tựa như hai ngọn phong đăng trong gió lốc, chập chờn chực tắt, nhưng thủy chung không lụi.

Lý Quân thấy tình cảnh này, biết vô luận thế nào cũng không ổn, thu Thạch giới tử lại, trầm giọng nói với Thủy Khanh: “Lũ ưng đó dù là phàm điểu, nhưng cũng có yêu đan, muội từng kế thừa ít nhiều sức của yêu vương, có thể khiến chúng phản chiến không?”

Thủy Khanh cũng không thừa lời, hiện ra chân thân đồng hạc, sau đó thần điểu như bốc cháy phóng lên cao, tựa một đạo hà quang tường thụy, huyết thống phượng hoàng cửu sồ tức khắc lộ ra không thể nghi ngờ, dẫu yêu cốt chưa thành, yêu lực không thể phát huy một hai phần, luôn bị người ta đuổi đánh, đối đầu với yêu tu chưa khai trí lại đặc biệt được trời ưu ái.

Đồng hạc gáy ba tiếng dài, lũ đại ưng vốn hăng hái quên mình nghe thấy thế đội hình lại dần dần tán loạn. Ngay lập tức, từng con trong số chúng chao liệng đáp xuống, chậm rãi yên tĩnh lại, vây quanh đồng hạc, lệ khí của phù chú khắc trên xương chúng như nhất thời được tường thụy hóa giải.

Chúng tu sĩ bị áp chế dưới đất lập tức có thể nghỉ ngơi, chiến trường nhanh chóng từ mặt đất chuyển hướng lên không trung.

Huyền Hoàng nhất thời bị đại yêu hoành không xuất thế dọa, hắn nhảy xuống phi mã, lại đích thân lao tới Thủy Khanh.

Quần ưng phản bội cực kỳ triệt để, lập tức tấn công hắn.

Trong cảnh hỗn loạn này, Lý Quân nhảy lên lưng Thủy Khanh, thân như Định hải thần châm đứng ở đó: “Cao một chút, trận pháp này ta tuyệt đối đã gặp qua, cao thêm chút nữa, ta phải tính ra mắt trận.”

Thủy Khanh càng lúc càng bay cao hơn, Lý Quân thu hết những con người đầy khắp núi đồi đó vào đáy mắt, điên cuồng suy tính trận trong trận này.

Chính hắn cũng chưa từng nghĩ đến, thiếu niên năm đó đi Yêu cốc bị mấy con chuột tinh bé tí dọa nhũn hai chân, cũng có một ngày bị ép trấn định như vậy.

Trên mặt đất, Niên Đại Đại ra sức kéo ánh mắt mình khỏi hai ngọn nến kia, lúc này gã không muốn suy nghĩ hai người còn lại là ai chút nào.

Niên Đại Đại chùi mặt, giơ kiếm của mình lên, đối ba kiếm liền với một tu sĩ Thiên Diễn xứ lao tới trước mặt, lảo đảo lui bước liên tục, quanh thân gã các loại pháp bảo bay khắp nơi, cũng không biết là của phe địch hay phe mình. Với tu vi của Niên Đại Đại, trong loạn cục thế này chỉ có thể ôm đầu chạy như chuột thôi.

Bỗng nhiên, gã bị một cây quạt hương bồ lớn trùm lên đầu, quạt nhất nhất đánh văng mấy đạo kiếm khí toan tính đánh lén gã, căng trên đầu gã như ô bảo vệ. Niên Đại Đại quay đầu lại, thấy cha ruột tròn ủng đang nghiêm nghị bấm thủ quyết, mấy cây quạt dưới sự thúc giục của ông ta tung bay trên dưới, che chở tất cả các tu sĩ Minh Minh cốc.

Niên Đại Đại: “Cha!”

Niên Minh Minh luôn cười hơn hớn sắc mặt nặng nề chưa từng thấy, ông ta ưỡn cái bụng phệ, từ xa liếc nhìn Thủy Khanh rất gây chú ý trên trời, nói, “Nhi tử, ngươi đã bái nhập môn hạ Phù Dao phái, bây giờ hãy quay về bên đó đi.”

Niên Đại Đại không hiểu gì hết: “Cái gì?”

Niên Minh Minh quát: “Nhanh đi!”

Niên Đại Đại chưa hiểu dụng ý của cha gã, chân mới vừa trù trừ, thì lập tức cả người đột nhiên bay lên trời, bị cha gã quạt văng mười mấy trượng.

Niên Đại Đại lăn lông lốc đi, ngã một phát mặt xám mày tro, suýt nữa đụng vào chân một người. Gã ngẩng đầu lên, lại là Du Lương của Thiên Diễn xứ!

Niên Đại Đại hoảng sợ, sấp ngửa muốn né xa Du Lương, đang định tru lên một tiếng “Cha ơi”, thì dị biến lại chợt xảy ra-

Chỉ thấy Huyền Hoàng kia gầm lên giận dữ, mấy chục con cự ưng ở trước mặt hắn cùng một thời gian nổ tan xác mà chết, Thủy Khanh không tự chủ được lui lại, đúng lúc này, trong cỗ xe ngựa cửu long vẫn không có động tĩnh đột nhiên vươn ra một bàn tay.

Bàn tay ấy nhợt nhạt, sạch sẽ, trên cổ tay áo xắn lên có thêu tơ vàng chói mắt, cầm một tấm lệnh bài bằng bàn tay.

Người trong xe nhẹ giọng nói: “Kéo dài quá lâu rồi, chỉ sợ Thập Phương trận sẽ có biến, hãy tốc chiến tốc thắng đi.”

Hắn nói xong, trên lệnh bài kia bỗng nhiên bắn ra ánh sáng, lực xuyên thấu vô cùng, phảng phất chớp mắt xuyên thủng bóng đêm hàng trăm ngàn năm – mấy trăm bóng người bất thình lình bạo khởi, nhìn kỹ lại thì đó đều là người của các đại môn phái…

Huyền Vũ đường có năm sáu, Bạch Hổ sơn trang có hai ba… Thậm chí kể cả Trang Nam Tây lúc trước ở Tỏa Tiên đài tích cực giúp đỡ Trình Tiềm, Mục Lam sơn sợ phải có bảy tám trở lên, trong đại môn phái thêm vài người, một số môn phái nhỏ và ngay cả trong ma tu cũng có, những người này tuổi tác bất đồng, tu vi bất đồng, trang phục không ăn nhập gì với nhau, lại cùng một thời gian vâng theo lệnh bài thần bí kia, đồng thời vung kiếm chém về phía đồng môn.

Không ai phòng bị đồng môn ngày xưa, nhất thời các đại môn phái máu chảy thành sông, mọi người đều giật mình ngây ra.

Họ là Thiên Diễn xứ, không đâu không có mặt họ, họ hiệu xưng là bàn tay giữ thăng bằng thế đạo.

Niên Đại Đại trơ mắt nhìn thấy một vị trưởng lão không mấy nổi bật trong Minh Minh cốc đâm một cây trường thương vào ngực Niên Minh Minh.

Trên cán thương vô số phù chú nổ tung, gã thậm chí không thể thấy rõ biểu cảm cuối cùng trên mặt Niên Minh Minh.

Niên Đại Đại giữ nguyên động tác phủ phục dưới đất, ngây dại.

Du Lương nhìn theo ánh mắt gã, khó có thể tin mà thì thào: “Họ… họ đều điên rồi ư?”

Đàn cự ưng chớp mắt bị Huyền Hoàng tàn sát sạch, Thủy Khanh mất đi tấm khiên cuối cùng.

Huyền Hoàng kia ánh mắt âm chí nhìn qua đây, hắn mặt mày dữ tợn, máu đẫm toàn thân, nhất thời cũng không biết ai mới là chân ma.

Thân thể đồng hạc của Thủy Khanh đang run nhè nhẹ, Lý Quân biết nàng sợ hãi, hắn rốt cuộc từ từ rút ra bội kiếm như bài trí của bản thân.

Nhưng Lý Quân dù sao cũng còn chưa có nguyên thần.

Thần thức của Thủy Khanh truyền đến: “Nhị sư huynh, đại sư huynh đã cho muội một viên nội đan của yêu vương…”

Lý Quân ra vẻ trấn định cắt ngang nàng: “Đừng đùa, đồng hạc trăm năm chẳng qua là chim non chưa đủ lông đủ cánh, đừng nói tiêu hóa, ba ngàn năm nội đan chỉ nuốt vào đã đủ cho muội nổ tan xác… Ôi, yêu tộc các muội sống lâu nhưng lớn quá chậm.”

Thủy Khanh nức nở hỏi: “Vậy phải làm thế nào?”

“Để ta thử xem.” Lý Quân l**m l**m đôi môi khô khốc, “Mỗi lần đánh nhau đều là sư huynh với Tiểu Tiềm lên, lần này rốt cuộc cũng đến phiên ta rồi.”

Thủy Khanh: “Nhưng huynh đánh không lại hắn.”

Lý Quân bật cười: “Sư muội, sao muội giỏi nói chuyện thế? Nếu ta chết rồi, muội đừng có sợ xấu, hãy biến thành ma tước nhân loạn trốn vào đám đông, họ không chắc sẽ bắt được muội.”

Nói xong, Lý Quân hít sâu một hơi, từ trên lưng Thủy Khanh nhảy xuống, vỏ kiếm đưa hắn bay đến giữa không trung, kiếm quang trong tay hắn sạch như chưa từng gặp máu.

Huyền Hoàng sớm nhìn ra hắn căn bản không có nguyên thần, hoàn toàn không coi hắn ra gì, rung tay áo huyễn hóa ra một thanh trường kích, như liệt hỏa đập vào mặt hắn.

Lý Quân quát to một tiếng, kiếm tựa cầu vồng – Bằng trình vạn lý, thiếu niên du.

Hắn không hề tinh thông kiếm pháp, trong nguy cơ nhớ tới đầu tiên vẫn là thức thứ nhất lúc ở trên Phù Dao sơn sư phụ tay nắm tay dạy hắn.

“Sư phụ, kiếm ý là gì?”

“Kiếm ý à, nói đơn giản chính là khi con luyện thức này, trong lòng đang suy nghĩ gì – con đang nghĩ gì vậy?”

“Con cảm thấy mình sắp bay lên, muốn đi xem bên ngoài có cái gì, sư phụ à, chừng nào thì người dẫn tụi con xuống núi chơi? A, đúng, con còn muốn xem thử hậu sơn có… ối.”

“Đừng có suốt ngày muốn chạy vào sơn huyệt hậu sơn gây sự, vi sư nói con bao nhiêu lần rồi? Nhóc con hư thân, sao không bao giờ nghe…”

Lý Quân kiếm chưa đến, gió kiếm đã nghĩa vô phản cố đánh vào ánh lửa do trường kích tạo ra. Ánh lửa lao ra như một dải ráng đỏ gió lớn hoa nở, tất cả chân nguyên tản mạn trong nội phủ hắn phút chốc ngưng tụ thành một điểm, một sát na, tử phủ khai, khí hải sinh biến, nguyên thần mới thành, giống như có thứ gì đột nhiên thức tỉnh trong lòng hắn, thiên hạ vạn ngàn người và vật đều chậm một nhịp…

Bội kiếm rốt cuộc đánh vào trường kích.

Bội kiếm không địch lại, gãy thành ba đoạn.

Song kiếm ý còn sót lại như một làn gió bất kham, gào thét thoát ly sắt thường kiếm cùn, vô câu vô thúc quét ngang ra, liệt hỏa cũng chẳng cách nào ngăn cản bước chân nó.

Huyền Hoàng lấy làm kinh hãi, nhất thời không kịp trốn tránh, trên mặt bị rạch một đường dài nửa tấc.

Lý Quân đập vào trường kích kia lại ngã ngửa ra sau, trực tiếp rơi xuống vỏ kiếm không còn sức, đồng hạc vội thét một tiếng đón lấy hắn, ra sức đập cánh bay thật xa.

Ngực Lý Quân đau nhức, nhưng không rõ vì nguyên do gì lại cảm thấy rất thống khoái, hắn nghĩ: “A, thì ra chỉ cần không sợ đau, không sợ bị thương, xá sinh vong tử đánh một trận lại thống khoái như vậy.”

Vừa nghĩ thế, hắn vừa lấy một xấp phù chú trong lòng, tùy ý nhìn thoáng qua, truyền chân nguyên vào rồi ném lên trời. Huyền Hoàng bám riết không tha thấy vậy theo bản năng dùng trường kích đập, phù chú chớp mắt hóa bột mịn ngay trước mắt, nổ ra ngàn vạn con cào cào bụng bự bốc cháy, một đám không sợ chết lao tới Huyền Hoàng, thành một trận mưa cào cào.

Thứ này chuyên dùng để đối phó đại năng, ai khỏe, ai đánh phù chú kia nát hơn, thì cào cào sinh ra nhiều hơn.

Đây mới là thủ đoạn của Lý nhị gia.

Lý Quân nghĩ bụng: “Cửu Liên Hoàn thì Cửu Liên Hoàn đi.”

Ôi, đánh nhau tuy rằng thống khoái, nhưng ngực thật sự quá đau.

Huyền Hoàng bị những thủ đoạn nhỏ ùn ùn này làm phiền bực cả mình, chợt thét dài một tiếng, cả người ở trên không to lên hàng chục lần, như thể tháp sắt, sơn hô hải khiếu đè trường kích như cột trụ kia xuống.

Muốn đập chết Thủy Khanh và Lý Quân ở phía dưới.

Lúc này Đường Chẩn rốt cuộc ra tay.

Lý Quân chưa bao giờ thấy Đường Chẩn ra tay, trong ấn tượng người đó tựa hồ chẳng khác mình là mấy, tuy rằng bác văn cường thức nhưng cơ bản chỉ múa mép khua môi, thân thể cũng không khỏe, càng chưa bao giờ thấy hắn cầm binh khí gì.

Đường Chẩn không có binh khí, hắn dùng đôi tay không chặn trường kích như núi, đôi tay ấy phảng phất chế từ vàng ngọc, đặt mình trong liệt hỏa cũng không đổi sắc.

Đường Chẩn đầu cũng không quay lại nói: “Lý đạo hữu, ngươi đã tính ra mắt trận chưa?”

Lý Quân suýt bị đập chết thở ra một hơi, gật đầu nói: “Hậu thiên Cấn vị.”

Đường Chẩn nói: “Không khác lắm với ta suy tính – nếu ta không đoán sai, nên ở ngay trên cỗ xe ngựa kia, ngươi đi đi.”

Lý Quân hơi chần chừ: “Vậy ngươi…”

Hắn chưa dứt lời, đột nhiên Đường Chẩn nhíu mày, đôi tay chặn trường kích phát ra tiếng “rắc rắc” đáng sợ ngay lập tức, từ đầu ngón tay tới cổ tay lại nứt ra như đá, sau một tiếng nổ, hai tay Đường Chẩn rụng rời ra.

Hắn chợt lui về sau ba bước, tay áo trống rỗng lại không chảy ra một giọt máu nào.

Huyền Hoàng cười nói: “Ta tưởng ngươi có thần thông gì, thì ra chẳng qua là một thi thể luyện hóa-“

Đường Chẩn khẽ ho vài tiếng, vẻ mặt như mạng không dài, miệng lại nói: “Ai cũng có ngày chết, đạo hữu đừng sốt ruột.”

Nói xong, trong tay áo hắn bốc lên một trận ám sắc, lại sinh ra một đôi bạch cốt, nằm trên người nam tử ôn văn ấy có vẻ hết sức đáng sợ. Đường Chẩn nói: “Lý đạo hữu không cần lo lắng, ta còn chút thủ đoạn.”

Lý Quân luôn không tín nhiệm Đường Chẩn, bởi vì người này hoàn toàn không thể nghĩ kỹ, nghĩ kỹ quá đáng sợ, song lúc này trừ hắn ra cũng không còn ai trông cậy được nữa.

Chợt nghe một người kêu: “Nhị sư bá!”

Lý Quân cúi đầu, chỉ thấy dưới đất ném lên một thanh kiếm, chính là Niên Đại Đại nước mũi nước mắt tèm lem.

Lý Quân đón vào tay, quyết đoán nói với Thủy Khanh: “Đi!”

Tiếp đó, một người ngự kiếm đuổi theo, chính là Du Lương.

Du Lương: “Ta hộ pháp cho tiền bối.”

Hai người một chim này như một đạo lưu tinh bay đến cỗ xe ngựa kia.

Thần điểu đồng hạc chỉ có động thủ thật mới phát hiện tu vi không cao, nhìn ngoại hình vẫn cực kỳ đáng sợ, mà Du Lương dẫu kém hơn cũng là kiếm tu có nguyên thần, lúc này bi hận lẫn lộn, mở đường thế như chẻ tre.

Thủy Khanh mở miệng phun ra Tam muội chân hỏa chân chính, đám tu sĩ không sợ, phi mã lại sợ cuống lên, đoàn xe trên không tức khắc bỏ chạy tứ tán.

Tới rồi!

Lý Quân mừng thầm trong bụng, một đạo kiếm khí đã rạch màn xe thêu cửu long vượt quá giới hạn kia. Hắn đang định một kiếm vén màn xe, thì bên trong đột nhiên giơ ra một bàn tay trắng nõn đến trong suốt.

Bàn tay ấy bóp mũi kiếm như nhón hoa, đồng thời, nam nhân trong xe ngẩng đầu lên, đột nhiên cười với Lý Quân, nhẹ nhàng thong thả nói: “Đã bao nhiêu năm rồi, vậy mà cũng có hậu bối dám xé màn xe của ta, tinh thần đáng khen lắm.”

Chớp mắt ấy, Lý Quân có cảm giác sởn gai ốc không cách nào tả rõ – hắn cả ngày đi chung với hạng Nghiêm Tranh Minh Trình Tiềm, tuy biết mình không đánh lại ai, nhưng chưa bao giờ chân chính sinh ra cảm giác sợ hãi khắc cốt như vậy.

Không… Người này tuyệt không phải là hạng hoàn khố hoàng gia dùng đan dược tạo ra.

Sát ý lạnh lẽo trong nụ cười mỉm ấm áp của nam tử long bào ấy tràn ra, Du Lương quay đầu lại, đồng tử co vào: “Cẩn thận-“

Trái tim Lý Quân như bị chộp lấy.

Đúng lúc này, dưới chân họ đột nhiên truyền lên một tiếng nổ.

Người long bào kia “Ồ” một tiếng, trong sự kinh ngạc lại không màng giết Lý Quân, mặc cho hắn rơi thẳng xuống, Thủy Khanh đập muốn trẹo cánh mới sấp ngửa đón được.

Ngay lập tức, một cỗ ma khí xung thiên gào thét lao lên, tiếp đó kiếm ý sương hàn thoáng như đến từ thiên ngoại, kiếm quang rọi khắp nơi. Xe ngựa cửu long lập tức vỡ tan, người trong xe phóng ra, không điểm tựa mà đứng giữa trời, nhìn quét một vòng xung quanh, cọ nhẹ cằm mình nói: “Có thể từ trong Thập Phương trận phong chết phá trận mà ra, mấy vị cũng có chút đạo hạnh đấy.”

Ba người một ma đã đứng thành hình tứ giác, vây quanh nam tử long bào này.

Nghiêm Tranh Minh một tay cầm kiếm, một tay còn xách cây quạt của y, nói với Ngô Trường Thiên bên kia: “Này, tên kia, ngươi nói lão yêu quái tự xưng Vương gia gì đó là Hoàng đế đời nào? Sao mặt hắn y như bôi một lớp bột mì vậy, đám phi tử ban đêm nhìn thấy không sợ chết khiếp à?”

Ngô Trường Thiên khó mà hiểu nổi nỗi lo lắng và tình hoài “xót đồng loại” này của Nghiêm nương nương, sắc mặt khó coi nói: “Nghiêm chưởng môn chê cười rồi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here