Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 90

0
52

Chương 90

Bên trong Thập Phương trận tình hình thế nào, bên ngoài không nhìn thấy, tu sĩ đông nghìn nghịt dưới Thái Âm sơn tất cả nín thở ngưng thần nhìn hai hàng nến trước trận.

Chỉ thấy hai hàng nến kia một hồi nơi này tắt một cây, một hồi nơi đó tắt một cây, khiến người ta lo ngay ngáy, chẳng qua một đám nến be bé, bị mọi người nhìn chằm chằm như vậy, tự dưng liền sinh ra một chút thảm liệt của huyết vũ tinh phong.

Hễ ánh nến vừa hơi chập chờn là mọi người sẽ thần hồn nát thần tính theo.

Thủy Khanh ra sức dụi mắt, vừa tiếp tục dòm lom lom không rời mắt, vừa nhỏ giọng nói: “Đời này muội không bao giờ muốn đốt nến nữa.”

Trình Tiềm và Hàn Uyên trong trận lại nhìn nhau không nói gì.

Trình Tiềm im lặng đứng bên cạnh một hồi, cơn giận trong lòng dần dần lắng xuống, y nghĩ: “Nếu ta là hắn, ta có thể làm thế nào?”

Nghĩ tới nghĩ lui, với tính tình cay độc thời thiếu niên của y, chắc hẳn sẽ chỉ dứt khoát trở nên càng vặn vẹo hơn, chẳng qua là y tương đối may mắn, những việc này không trút xuống đầu y thôi.

Dẫu sao thì, trên đời có mấy người như đại sư huynh chứ?

Hồi nhỏ cảm thấy đại sư huynh ít nhiều nhớ ăn không nhớ đòn, thiếu vài phần cực hạn, lớn lên hiểu chuyện mới minh bạch, y vừa vặn giỏi chịu đựng thương tổn hơn người ta.

Kẻ kiên cường bẻ cổ tay mà mặt không đổi sắc không hiếm thấy, người thản nhiên giữ vững bản sắc trong thâm thù đại hận lại không hề nhiều.

Dù sao thì y cũng tự thấy mình không làm được.

Vừa nghĩ như vậy, Trình Tiềm bỗng cảm thấy mình không có lập trường trách móc nặng nề Hàn Uyên.

“Đứng lên, khóc gì mà khóc, chửi khốn nạn chẳng lẽ còn oan uổng cho ngươi?” Trình Tiềm dùng mũi chân đạp Hàn Uyên, nói, “Thập Phương trận này có vấn đề, ta không rành về trận pháp, ngươi hãy làm chút việc hữu dụng xem.”

Hàn Uyên lầm bầm hỏi: “Trong Cửu Thánh có người của Ngô Trường Thiên?”

“Không chỉ vậy.” Trình Tiềm chọn chuyện quan trọng mà đơn giản nói ra tin của Giả Thạch và phỏng đoán của họ.

Hàn Uyên biến sắc, lại trở nên tà nịnh, cười khẩy nói: “Ha ha, ta biết ngay mà, đám đại nhân vật lắc lư trái phải này cũng có ngày hôm nay!”

Dứt lời vẻ mặt lại thay đổi, biến thành Hàn Uyên bình thường, lo lắng nói: “Nếu huynh đoán không sai, ngoài Thập Phương trận có trận pháp khác, nhất định có theo dõi trận này, nếu chúng ta tùy tiện động vào Thập Phương trận, chỉ sợ sẽ đả thảo kinh xà.”

Rõ ràng là cùng một khuôn mặt, dăm ba câu lại một trời một vực, cơ bản không nhìn ra là cùng một người.

“…” Trình Tiềm trầm mặc chốc lát, “Ngươi có thể đừng một người bảy tám miệng bên tai ta không?”

Hàn Uyên đổi vẻ mặt xoành xoạch, giống như hai người đang không ngừng tranh đoạt vị trí, rốt cuộc, khả năng là Hàn Uyên bị Trình Tiềm tẩn một trận sợ rồi, tâm ma thắng.

Tâm ma Hàn Uyên ngạo mạn nói: “Có điều, nếu ngươi có pháp bảo giấu được sinh khí, để trận pháp không phát hiện ra ngươi, có thể nó sẽ cho là ngươi chết rồi.”

Trình Tiềm không có loại pháp bảo đó, nhưng không có nghĩa là y không làm được. Hàn Uyên vừa dứt lời, liền thấy Trình Tiềm cúi đầu mở ban chỉ trên ngón cái, chỉ một lúc mà nến trắng lại tắt thêm hai ngọn.

Trình Tiềm đếm số nến còn lại, thân hình lắc nhẹ, tức khắc như biến thành một tảng đá, nếu không phải Hàn Uyên từ đầu đã biết y ở chỗ nào, cơ hồ không phát hiện ra còn có người ở đó.

Hàn Uyên giật mình nói: “Ngươi…”

Trình Tiềm phớt lờ hắn, chỉ nhìn chằm chằm mặt kính trên ban chỉ kia, ngay sau đó, quả nhiên thấy một cây nến trắng đón gió lắc lư, ánh lửa tắt lụi.

Hàn Uyên giơ tay sờ thử mu bàn tay Trình Tiềm, chỉ cảm thấy người y hơi ấm, thấp hơn xa nhiệt độ cơ thể người, tâm ma này lộ ra vài phần hứng thú, hỏi: “Hảo công pháp! Ngươi làm thế nào được vậy?”

“Nhờ ngươi ban cho, thân xác cha sinh mẹ cho chết ngắc rồi,” Trình Tiềm cạnh khóe, “Đành phải luyện hóa một tảng đá để sống nhờ, tiếp theo thì sao?”

Tâm ma Hàn Uyên ánh mắt lóe lóe, nụ cười thoáng ác ý trên mặt lại vững như Thái Sơn, lấy tay về, thủng thỉnh nói: “Thập Phương trận đã cho rằng ngươi chết rồi, tự khắc sẽ đưa người khác tới. Ngô Trường Thiên căn bản không muốn đánh cuộc thắng thua gì đó, chỉ muốn lấy mạng ta ở đây, hắn đã xếp vào người của hắn, làm sao có thể không giở trò với trận pháp? Nếu ngươi muốn phá trận, thì phải lấy được thứ thao túng trận pháp trong tay hắn.”

Trình Tiềm hỏi: “Ngươi đã biết rõ trong lòng, vì sao còn nhận lời hắn?”

Hàn Uyên nhún vai nói: “Cứ thuận ý hắn trước, vả mặt hắn trước toàn thiên hạ mới vang, ha ha ha, Thiên Diễn xứ ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, vừa nghĩ đã cảm thấy hả giận.”

Tâm ma Hàn Uyên nuôi quả thực không thể suy đoán theo lẽ thường, hắn hoàn toàn không để ý lợi ích và phí tổn gì, căn bản cũng chẳng suy nghĩ vạn nhất không vả được mặt người ta, ngược lại rơi vào bẫy thì nên làm thế nào, hắn chỉ muốn thống khoái, vì sự thống khoái nhất thời này mà cái gì cũng làm được.

Trình Tiềm thở dài, không cách nào dùng lý lẽ, liền nói: “Làm sao ngươi biết kế tiếp tới chính là người của Thiên Diễn xứ?”

Tâm ma Hàn Uyên mặt không biểu cảm nói: “Mở đầu có một tên xúi quẩy, sau đó lại là ngươi, tính ra đưa đến chỗ ta cũng ba người rồi. Nếu kẻ này còn chưa phải, thế hoặc là người Ngô Trường Thiên xếp vào bị người khác giết trước, hoặc là họ quá lề mề – đương nhiên, đều không hề gì, nếu kẻ này không phải, cứ giết hắn rồi đợi kẻ kế tiếp cũng chẳng khó khăn gì.”

Trình Tiềm: “… Rồi có một ngày ta sẽ tự tay giết ngươi.”

Hàn Uyên nghe vậy rất cao hứng, cười to nói: “Chết bởi ‘kiếm Không Được Chết Tử Tế’, ta đây thật đúng là tam sinh hữu hạnh.”

Đột nhiên, tiếng cười của hắn ngừng lại, chỉ nghe bên kia truyền đến tiếng bước chân.

Trận pháp quả nhiên đưa một người khác tới!

Trình Tiềm siết chặt Sương Nhẫn, y tuyệt đối không thể cho phép Hàn Uyên giết người trước mặt y. Nhưng chờ người nọ tới gần hơn, y lại bỗng nhiên cảm thấy hơi kỳ quái, bởi vì người tới nồng nặc huyết khí, vừa nghe liền biết là ma tu.

Sao lại là ma tu?

Chẳng lẽ trận pháp cho rằng giữa hai người cùng một trận doanh cũng sẽ động thủ?

Trình Tiềm và Hàn Uyên liếc nhìn nhau, Trình Tiềm cuốn ngọn lửa trên đỉnh đầu về tay áo, trong cảnh tối đen như mực ẩn vào bóng tối.

Giây lát, một ma tu bạch y bay tới, trông như trọc thế giai công tử phiên phiên vậy.

Đây cũng là một trong Cửu Thánh, do cách ăn mặc và hành vi cử chỉ đều không hợp với ma tu khác, Trình Tiềm còn có chút ấn tượng đối với hắn.

Người này đi vào đứng lại, thấy Hàn Uyên cũng hoàn toàn không hề căng thẳng, giống như không bất ngờ cũng không sợ hãi, hắn mở miệng cười nói: “Ma long đại nhân, hai ta thật có duyên!”

Người này trông rất nhã nhặn thanh tú, mở miệng ra tiếng lại như thanh la vỡ, quang quác khẩu âm không biết vùng nào, nghe giọng điệu không giống chào ma long đại nhân, mà giống đang quát trâu kéo cày nhà họ hơn.

Hàn Uyên liếc mắt nhìn hắn: “La Chính Nghĩa.”

Trình Tiềm: “…”

Ma tu tên Chính Nghĩa sang sảng đáp một tiếng, sải bước đi đến chỗ Hàn Uyên, miệng nói: “Trong trận này còn có thể gặp người mình, vừa vặn cho ta nghỉ một lát – ồ, ma long đại nhân, sao mặt bầm thế kia? Chẳng lẽ vừa rồi gặp kẻ nào khó nhằn?”

Hàn Uyên khẽ cau mày, nhắm mắt không lên tiếng.

Nếu La Chính Nghĩa này thật sự là người Ngô Trường Thiên sắp xếp muốn đối phó Hàn Uyên, sắp xếp hợp lý như vậy chẳng lẽ không nên chờ đến cuối cùng trong trận chết hết chỉ còn lại hai ma tu, Thập Phương trận phá, Hàn Uyên cho rằng mình thắng mà ra tay? Lúc này xuất hiện một cách không chính đáng là thế nào, cố ý báo cho Hàn Uyên biết trận này đã bị giở trò sao?

Trong tích tắc, Trình Tiềm nhớ Hàn Uyên đã nói, nếu ngoài trận còn có trận, vậy trận này nhất định bị theo dõi!

Hạ trận ngoài trận như vậy, là quyết tâm muốn phá hoại chuyện của Ngô Trường Thiên?

Trong nháy mắt, La Chính Nghĩa rảo bước đến bên cạnh hắn, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra hai vò rượu để chè chén một phen với Hàn Uyên. Một đạo cường quang chợt lướt qua mắt Trình Tiềm, y nheo mắt, nhìn lại thì thấy một bàn tay trước người Hàn Uyên vậy mà bất thình lình biến thành long trảo, vảy khổng lồ lóe lên ánh sáng đáng sợ, ma khí kiến huyết phong hầu khoảnh khắc chém nửa thân thể La Chính Nghĩa kia xuống.

Bạch y thư sinh kia một nửa là người, một nửa thành bộ xương, đầu nặng bước nhẹ lơ lửng giữa một đống máu thịt lẫn lộn, song hắn vẫn chẳng buồn để ý mà đánh trả.

Chỉ thấy trên tay hắn không biết lấy đâu ra một cái chuông nhỏ, một hồi chuông dồn dập vang lên, trong Thập Phương trận bất ngờ thay đổi, bên dưới Hàn Uyên đột nhiên sinh ra một đầm lầy nồng nặc mùi máu tanh.

Chuông kia có thể khống chế Thập Phương trận!

La Chính Nghĩa vừa rung chuông vừa giơ tay nâng khuôn mặt bị bay mất một nửa, nói: “Chậc, xương cốt ngay ngắn của ta lộ hết ra rồi.”

Nói xong, trên khuôn mặt xương trắng ơn ởn kia lại mọc ra một khuôn mặt không đối xứng với bên kia.

Chính là một trong những người bày trận!

Hàn Uyên: “Mặt nạ.”

“Ôi, kỳ thực là Ngô đại nhân nhờ ta làm một việc,” Không biết là La Chính Nghĩa hay ma tu mặt nạ nói, “Nhưng đáng tiếc hình như hai ta đều bị lừa rồi, ta cũng rất oan ức đây – mà giải thích những việc này với ngươi cũng chẳng có tác dụng gì, ngươi tin hay không đều muốn giết ta, thôi thì ngươi cứ xuống dưới trước đi!”

Vừa dứt lời, Hàn Uyên liền bị đầm lầy dưới chân kéo xuống, hắn hừ lạnh một tiếng, hóa thành cự long, thét dài một tiếng, cả Thập Phương trận phảng phất đều rung lên.

Nhưng trận pháp là gì?

Ngoại có thiên địa chi đạo, thí dụ như nước chảy xuống thấp, liệt hỏa tan kim loại, sinh lão bệnh tử vân vân, người dưới vòm trời vô luận tài giỏi nhường nào đều không đào thoát nổi mấy quy tắc lớn này. Trận pháp kỳ thực là thiết lập lại quy tắc trong phạm vi nhất định, người vào trận trừ khi phá trận ra ngoài, nếu không đều phải bị trận chủ bài bố.

Vô luận ma long mạnh cỡ nào, đầm lầy kia vẫn theo hắn như bóng với hình.

La Chính Nghĩa ngẩng đầu lên, há to miệng, khuôn mặt lại lần nữa thoái hóa thành một nửa bạch cốt, xương cằm cơ hồ muốn dọn ra riêng, hớn hở nhìn Hàn Uyên chật vật.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng kim thạch rất nhỏ.

Đầu La Chính Nghĩa sắp một chia làm hai quay phắt lại: “Kẻ…”

Chữ “nào” chưa kịp ra khỏi miệng, La Chính Nghĩa ngay cả quỷ ảnh cũng chẳng nhìn thấy một, đã cảm thấy sương tuyết thốc vào mặt.

Trong Thập Phương trận này có quỷ sao?

Ngay sau đó, hắn bị thanh kiếm ma quỷ kia chém đứt đầu bằng tư thế ngoái lại, một cỗ hắc khí chợt toát ra từ vết chém ở cổ, chính là nguyên thần của hắn.

Trình Tiềm xem tình thế cực nhanh, giơ tay túm lấy chuông trong tay thi thể, cũng chẳng thèm hỏi cách dùng, tự chủ trương vung mạnh.

Thập Phương trận lập tức biến động theo tâm ý của y, sinh ra một trận gió mạnh, chẳng thèm phân bua mà ghim nguyên thần ma tu kia xuống đất đồng thời Hàn Uyên cũng bị vạ lây, dù hắn trốn nhanh thì cũng suýt bị cạo một lớp vảy.

Trên mặt đất để lại một bóng người mờ nhạt, một dòng máu chầm chậm chảy ra, chẳng qua giây lát mà cả hình lẫn thần ma tu kia đều bị diệt.

Hàn Uyên hóa thành hình người, l**m vết trầy trên cánh tay: “Loại ‘chính nhân quân tử’ như tiểu sư huynh, thì ra đánh lén sau lưng cũng có thể sát phạt quyết đoán.”

Trình Tiềm không thèm để ý, vung vẩy chuông trong tay, không mặn không nhạt hỏi: “Ta muốn đi tìm sư huynh, cái này dùng thế nào đây?”

Hàn Uyên: “Ngươi đưa thần thức vào trong chuông là có thể nhìn thấy cả Thập Phương trận… chỗ chưa bị giở trò, ngươi cầm chuông, chính là trận chủ, có thể tùy tâm hành động.”

Tâm ma Hàn Uyên nuôi này miệng hơi đê tiện, đứng ngoài khoanh tay nhìn Trình Tiềm loay hoay chuông một cách không thuần thục, tự dưng mở miệng gây sự: “Ngươi trái lại một lúc cũng không yên tâm về y – tiểu sư huynh, ngươi có muốn biết tâm ma của đại sư huynh trong Chu Tước tháp là gì không?”

Trình Tiềm mặt không đổi sắc nói: “Ta biết.”

Hàn Uyên mi run nhẹ, chút ít ác ý trên mặt biến thành kinh ngạc rõ rệt, hắn im lặng ngắm Trình Tiềm chốc lát, nói: “Vậy ngươi biết bát tự mệnh cách của mình chứ?”

Trình Tiềm không lên tiếng, thoạt nhìn không hề hứng thú.

Hàn Uyên nói: “Ngươi giống Đồng Như, là mệnh phi thăng bạc tình lại lãnh đạm. Người như các ngươi là thích hợp tu luyện nhất, thiên tính kiên nhẫn, tình quan lại thiếu một khiếu so với người ta, dễ trừ tạp niệm, nếu thuận theo cơ duyên, có thể thành đại sự…”

Trình Tiềm không đồng ý: “Đồng Như thành đại sự gì? Ở trong Vong Ưu cốc thối rữa thành một đống xương khô à?”

“Tình quan thiếu một khiếu, chỉ là trong tu hành không dễ bị ngoại vật quấy rầy, chứ đâu phải thực sự không có ái tăng hỉ nộ. Ai bảo ông ta túng tình vong thân, chính mình nhìn không thấu?” Hàn Uyên cười khẩy nói, “Đối với cái gọi là đại đạo của các ngươi, môn phái tính là gì, sư đồ tính là gì, nhân tình tính là gì? Kẻ muốn thành đại đạo còn bị những thứ này ràng buộc, tẩu hỏa nhập ma cũng không oan – Nếu ông ta có thể nhìn thấu Tam Sinh bí cảnh, không chừng hiện tại đã sớm phi thăng thượng giới rồi.”

Thập Phương trận trong chuông rất phức tạp, Trình Tiềm nhất thời không hiểu lắm, mà bên cạnh còn có một Hàn Uyên lải nhải mãi không thôi, y tức khắc ngứa tay muốn đánh một trận nữa với tên kia.

Hàn Uyên nói: “Ngươi không tu đại đạo của ngươi cho đàng hoàng, chẳng lẽ cũng muốn giẫm vào vết xe đổ của ông ta?”

Trình Tiềm đầu cũng chẳng ngẩng lên nói: “Ta thích đấy.”

Hàn Uyên sắc bén cười nói: “Vậy ngươi còn làm bộ làm tịch tu tiên gì, luyện đạo gì? Ta thấy ngươi là tự trụy lạc rồi.”

Trình Tiềm: “Tốt xấu gì ta cũng không để tâm ma định đoạt mọi việc.”

Hàn Uyên: “Vậy ngươi đừng có gấp, nếu ngươi cầm giữ không được, mất nguyên dương, xem trong lòng có sinh tạp niệm hay không.”

Trình Tiềm: “…”

Đám ma tu này quả thực bẩn thỉu đã thành cơm bữa.

Hàn Uyên hiếm được một lần khiến y phải á khẩu, càng quá quắt hơn: “Người ta nam nữ tu sĩ kết lữ song tu, chí ít hòa hợp âm dương, không tính là buông thả, ngươi với đại sư huynh thì là cái gì?”

Hắn chợt nheo mắt lại: “A, hay là lòng ngươi đã sinh tạp niệm, muốn nếm thử mùi vị của đại sư huynh?”

Hàn Uyên bản tâm ma vừa nói câu này liền lại bị ăn đòn đúng như nguyện vọng, hắn cũng không đánh trả, bị đánh một trận lại còn giống như rất vui mừng, khiến người ta phải hoài nghi tên này sở dĩ nói năng lỗ mãng, chính là vì muốn bị đập.

Trình Tiềm thẹn quá hóa giận ra tay, không chỉ vì Hàn Uyên nói chuyện không sạch sẽ, còn vì y thật sự bị dăm ba câu của Hàn Uyên gợi lại hồi ức trong Tâm Ma cốc. Y lập tức cố dằn xuống ý nghĩ vớ vẩn, thần thức trong chuông lật tung lên, xách Hàn Uyên mặt mũi bầm dập dậy, đồng thời thô bạo dùng chuông trong tay xé rào chắn xung quanh, giây lát cả hai đã đến chỗ Nghiêm Tranh Minh.

Mới hạ đất đã nhìn thấy Nghiêm Tranh Minh mặt không biểu cảm ghim một ma tu trên mặt đất, kiếm khí đi thẳng vào nội phủ, trực tiếp khiến nguyên thần hắn không chỗ trốn, huyết hoa tung tóe, rơi lên vạt trước và khuôn mặt y. Nhận thấy trong trận pháp có dị động, y quay phắt lại, sát ý bức người chưa rút đi.

Trình Tiềm sửng sốt, cảm giác tim mình đang nổi trống.

Vừa thấy Trình Tiềm, Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng chớp mắt một cái, kiếm khí tràn ngập trong đôi mắt ấy bỗng tan đi.

Y sửng sốt nhìn Hàn Uyên mặt mày sưng húp, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Trình Tiềm miệng lưỡi khô khốc hơi định thần lại, lẳng Hàn Uyên thấy đại sư huynh liền bắt đầu giả chết sang một bên, thuật lại giản đơn những việc đã trải qua.

Nghiêm Tranh Minh im lặng nghe xong, liền tháo ban chỉ, mở tấm gương bên trong ra. Từ khi vào Thập Phương trận đến lúc này có thể còn chưa đến một canh giờ mà hai hàng nến cơ hồ đã tắt mất một nửa.

Trình Tiềm trộm nhìn y một cái, một mặt lòng hơi ngứa ngáy, một mặt lại cảm thấy ngứa ngáy đến hết sức thiếu tôn trọng, đang xấu hổ không biết làm sao dằn “tà niệm” xuống, chỉ đành phải ghi hận Hàn Uyên sâu hơn.

Đột nhiên, Nghiêm Tranh Minh tựa hồ phát hiện điều gì, thình lình quay người đi.

Trình Tiềm định thần lại, cho rằng có vấn đề gì, vội hắng giọng hỏi: “Sao thế?”

Liền thấy Nghiêm Tranh Minh rút từ trong lòng ra một chiếc khăn tay trắng tinh, cẩn thận lau vết máu trên mặt gương trong ban chỉ.

Trình Tiềm: “…”

Bên ngoài Thập Phương trận, sau một ngày một đêm, rốt cuộc chỉ còn lại hai ngọn nến một đen một trắng.

Ngay khi ngọn nến thứ hai đếm ngược tắt, Thủy Khanh đột nhiên túm cánh tay Lý Quân, móng tay nhọn hoắt bấm vào thịt.

Trong lòng Lý Quân cũng đang run rẩy, nhưng ở trước mặt sư muội hắn không dám biểu hiện ra, chỉ ra vẻ chắc chắn nói: “Không sao đâu, Thủy Khanh, muội nghĩ xem, lúc họ mới vào khẳng định là một chọi một, không cần bao lâu, tu sĩ và ma tu ra tay nhanh nhất có khả năng gặp phải nhau nhất. Ta đoán Tiểu Tiềm và sư huynh sẽ nhanh chóng gặp được tứ sư đệ, nói không chừng họ đã có thứ khống chế trận pháp rồi.”

Hắn chưa dứt lời, trong đám đông đột nhiên truyền ra một trận xôn xao, chỉ thấy một nhóm tu sĩ đứng dậy, cùng nhìn về một hướng.

Một đội phi mã từ trên trời đáp xuống, một đoàn tu sĩ ăn vận kiểu Thiên Diễn xứ vây quanh một cỗ xe phi mã, phi mã kéo xe đều đeo trang sức vàng ròng, trên thân xe gấm vóc thêu cửu long như sắp sửa phá tan mặt vải bay ra. Mà vật này tuyệt không chỉ là trang sức, cách rất xa Lý Quân đã cảm giác được thứ mùi không khác gì Chân Long kỳ ở trên đó.

Thủy Khanh nghe tiếng nhìn lại: “Đó là ai vậy? Hình như rất lắm tiền.”

Lý Quân giơ tay đè đầu nàng xuống, thấp giọng nói: “Ngoan ngoãn ngồi trong Thạch giới tử đi.”

Giây lát sau, hắn lại nói: “Đại khái là Thiên Diễn xứ đến thu lưới rồi, nhưng cửu long… Chẳng lẽ là người của Hoàng đế lão nhân gia?”

Trong khi nói chuyện, đoàn xe kia như đi thang mây, chớp mắt đã tới trước mặt.

Du Lương nhíu mày, trong tiếng xì xào bàn tán đi ra phía trước, nói với một người cầm đầu: “Huyền Hoàng sư thúc, con và Ngô sư huynh phụng mệnh chưởng môn đến Thái Âm sơn bày trận ngăn chặn ma long Hàn Uyên, sư thúc người…”

Du Lương dừng lại, nhìn thoáng qua cỗ xe ngựa cửu long kia, nói tiếp: “Đến cùng Tam vương gia, là chưởng môn có chỉ thị gì ạ?”

Tu sĩ trung niên tên Huyền Hoàng trên lưng phi mã nhìn xuống Du Lương một cái, nói: “Sư huynh ngươi đã nói với ta, kiếm tu phải toàn tâm toàn ý thanh tĩnh tu hành, trong môn phái quá nhiều việc rườm rà, sợ làm lỡ tiền đồ của ngươi – Ta thấy hắn nói đúng, Du Lương, hôm nay ngươi hãy tháo ấn đi, ta có quen mấy đại năng kiếm tu du lịch hải ngoại, hôm khác không ngại dẫn ngươi tới gặp, chưa biết chừng còn có duyên phận sư đồ.”

Du Lương biến sắc.

Huyền Hoàng nói: “Nhường đường – huyết thệ với không huyết thệ cái gì, định huyết thệ với một đám ma đầu, các ngươi không sợ truyền ra để người ta chê cười à? Người đâu, bắt hết cho ta!”

Trong khi hắn nói, trên trời lại có vô số điểm đen tụ tập, một đoàn cự ưng thoáng chốc đã bay đến gần.

Thủy Khanh: “Ô! Yêu… không đúng, không phải yêu tu.”

Lý Quân: “Cái gì?”

Thủy Khanh nhíu mày: “Lũ ưng này chẳng qua là phàm điểu, không phải người trong yêu tộc muội, chỉ sợ là đã bị cho uống đan dược, thúc thành yêu tu. Chúng chưa từng trải qua tu hành, linh trí không khai, huấn luyện sơ sơ sẽ là súc sinh nghe lời.”

Cự ưng như thần binh trời giáng chao liệng trên đầu chúng tu sĩ, chúng to như một con ngựa nhỏ, con dẫn đầu há miệng phun ra một ngọn lửa, lại dị khúc đồng công với Tam muội chân hỏa của Thủy Khanh.

Ngọn lửa rơi xuống đất bỗng thành một biển lửa, vài ma tu bất ngờ không kịp đề phòng, bị đốt rất chật vật, trong đó một kẻ không kịp chạy trốn, vừa dính ánh lửa kia thì ma khí toàn thân sôi trào hết lên, chẳng qua chốc lát đã biến thành một đống thịt.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here