Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 89

0
83

Chương 89

Mấy chục thanh kiếm từ bốn phương tám hướng đè xuống, đều giống như đúc kiếm chiêu của y khi nãy, không gian như quan tài chớp mắt bị sương giá đông lại, hơi lạnh bức người tản ra bốn phía.

Trình Tiềm nhủ thầm một tiếng phiền toái rồi, Sương Nhẫn nơi tay khom người xuống.

Hải Triều kiếm – vãn sóng to.

Kiếm ý cuốn lên sương giả tuyết ảo mù trời, không trung phảng phất căng lên một cái l*ng vô hình, đao thương bất nhập mà chặn uy của mấy chục thanh kiếm đè xuống, sau một tiếng vang lớn, đốm lửa bắn tóe, người trong gương cầm kiếm cùng tứ tán lui lại.

Trình Tiềm không cho chúng cơ hội vây công mình nữa, thân hình như điện, Sương Nhẫn trong tay luân chuyển không ngớt, “U vi” cửu biến đâm móc chuyển hồi, bóng kiếm như quỷ mị không thể bắt lấy, giây lát đã chui vào đám người kia.

Người trong gương quá đông đúc, nhất thời không tới gần y được, còn cản trở lẫn nhau.

Trình Tiềm chợt nhảy lên kéo Sương Nhẫn lại, như thuận tay nhặt ra một mớ kiếm khí mà phất tay tung ra, “Lách cách” một tràng mười mấy mặt gương đồng thời vỡ nát, phun ra một đám khói đen, nhanh chóng tụ lại trên không.

Trình Tiềm đang định trị bóng đen nọ, ai ngờ vừa thấy gương vỡ thì đông đảo người trong gương không nhà để về tập thể phát điên, dũng cảm quên mình bao vây y lần nữa, một kẻ trong đó thân thể bị Sương Nhẫn chém rơi một nửa còn bám dính không buông.

Vừa vặn cản đường Trình Tiềm, nhìn lại thì hắc khí kia đã biến mất.

Do người trong gương không buông tha, hiện trường bắt đầu trở nên đẫm máu, chẳng qua mới vài nhịp thở ngắn ngủi, Trình Tiềm đã thấy “mình cụt đầu”, “mình cụt tay”, “mình thiếu nửa người”, “mình bị mổ bụng”… đủ các cảnh chết không toàn thây.

May thay y là khối Tụ Linh ngọc vô tâm vô phế, nếu đổi thành người nội tâm yếu ớt khéo đã sợ phát khóc rồi.

Ngay thời điểm y bị đông đảo người trong gương quẩn chân, hắc khí vừa nãy biến mất men theo góc tường chuồn xuống, chui vào tấm gương nhỏ bằng bàn tay ở trong góc, mặt gương sáng tối giây lát, lộ ra khuôn mặt tươi cười hắc khí lượn lờ.

Trình Tiềm đại khai sát giới kết liễu mấy chục người trong gương, máu trên mặt vừa nóng vừa tanh hệt như máu người sống vậy.

Y mặt không đổi sắc dùng kiếm ghim kẻ cuối cùng xuống đất, hàn khí của Sương Nhẫn ngưng thành một tầng sương trắng mỏng trên thân người trong gương, hắn ta mở đôi mắt hệt như Trình Tiềm, trong độc ác tựa hồ còn thoáng nét cười quỷ quyệt, khiến Trình Tiềm muốn nổi da gà.

Đúng lúc này, trong tấm gương nhỏ bị y xem nhẹ đột nhiên phun ra hắc khí, như một tấm lưới đánh cá đổ ập xuống bao phủ Trình Tiềm, hắc khí kia không biết có gì tà môn, lại phảng phất muốn ngấm vào xương cốt người, khóa chặt chẽ mỗi một khớp xương y.

Trình Tiềm giữ nguyên tư thế đinh người trong gương trên mặt đất, không hề động đậy.

Một bóng đen mơ hồ thoáng hiện ra phía sau y, chỉ nghe một giọng nam nhân dở âm dở dương nói: “Ồ? Ngươi là cao nhân Phù Dao phái, ta nhận ra thanh ‘kiếm Không Được Chết Tử Tế’ này.”

Trong khi nói chuyện, một bàn tay trắng bệch giơ đến trước mặt Trình Tiềm, lướt hờ qua Sương Nhẫn kiếm, lại ớn lạnh rụt tay về như sợ hãi cái gì.

Hắn thấp giọng cười nói: “Quả nhiên không tầm thường. Trình huynh, ta nghe nói ngươi một mình đại náo Chiêu Dương thành, giết Hoan Hỉ tông chủ, sắc quỷ Hoan Hỉ tông lớn bé nghe chuyện đều kêu gào muốn tìm ngươi báo thù.”

Hắc khí ngấm vào trong thân thể Trình Tiềm nhảy lên nhảy xuống theo tay ma tu trước mắt, ma tu nọ tựa hồ cảm thấy độ lửa đã đủ, ánh mắt tham lam đảo qua người y, cười nói: “Một thân tu vi này, đều thông qua kính tượng mà cho ta đi!”

Nói xong, hắn kéo mạnh tấm lưới dệt bằng hắc khí, như muốn rút nguyên thần Trình Tiềm ra khỏi thân thể-

Kéo không nhúc nhích, ma tu kia biến sắc: “Cái gì!”

Chỉ thấy một đám sương lạnh từ cuối tấm lưới đen nhanh chóng lan ra, Trình Tiềm vốn không thể động đậy giơ tay lên lột tấm lưới quấn trên người mình, tấm lưới đen đông cứng nhẹ tênh trên tay y như không có trọng lượng.

Trình Tiềm nhẹ giọng nói: “Ngươi từng nghe nói ta đại náo Chiêu Dương thành, nhưng chưa từng nghe nói… thân thể ta không phải bằng máu thịt sao?”

Ma tu kia còn chưa kịp hiểu “thân thể không phải bằng máu thịt” là ý gì, tấm lưới nọ đã bị Trình Tiềm kéo, đột nhiên biến thành một cây roi quật thẳng xuống đầu hắn. Ma tu kinh hãi, quay người hóa thành hắc khí phiêu tán ra, hạ đất chớp mắt đã cách vài bước.

Song kiếm ý của Sương Nhẫn lại như ung nhọt ăn vào xương đuổi không đi, kiếm ý lạnh lẽo sát khí chưa lui, giữa những thi thể máu thịt tung tóe đầy đất có vẻ hết sức đáng sợ.

Ma tu nọ hoảng sợ chạy trốn, một đạo kiếm quang lại từ chỗ hết sức quỷ dị “chui” ra, đương trường chém rách vạt áo trước của hắn, suýt nữa bị thương yếu hại. Hắn rùng mình, ngay sau đó, xung quanh sinh ra ngàn vạn Sương Nhẫn kiếm bủa vây hắn.

Ma tu thốt nhiên quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt trấn định như băng đàm ngàn năm – đó là điều mà kính tượng vô luận thế nào cũng không học được.

Giống như các vị đại năng phi thăng thượng giới trong truyền thuyết, sơn băng địa liệt, vô bi vô hỉ.

Ma tu thấy mình đã cùng đường, tức khắc vẻ mặt dữ tợn, chỉ thấy hai tay áo hắn phồng to, hắc khí dâng lên, cả người biến thành một cái thùng đen khổng lồ.

Trình Tiềm xét cho cùng không phải chuyên môn phụ trách trừ ma vệ đạo, ma tu đã giao thủ chung quy có hạn, chưa từng gặp thủ đoạn như vậy, chờ y phản ứng được thì đã không còn kịp – ma tu kia đẩy ma khí toàn thân vào huyết nhục mình, thân thể nháy mắt nổ tung, phút chốc liền nổ toàn bộ kiếm ảnh xung quanh, ngay cả vách tường do trận cước bốn phía Thập Phương trận tạo thành ngăn cản cũng bị huyết nhục phiếm ô khí xâm nhiễm, kêu “kẽo kẹt”.

Sương Nhẫn “Vù” một tiếng nhỏ, Trình Tiềm vội vàng tránh lui, nghĩ bụng: “Xong rồi, nếu khôi lỗi phù này hỏng nữa, đại sư huynh nhất định phải cằn nhằn ta tới chết.”

Nhưng ngay sau đó, lòng bàn tay y chợt hiện ra hình cái tai quỷ dị, chiếu xung quanh sáng rực, khiến Trình Tiềm nhất thời không mở nổi mắt. Chờ y nhìn lại, huyết nhục ma tu kia lại đều bị tan sạch – phần lớn ma tu có phương pháp đoạt xá, bỏ thân xác nguyên thần đoạt xá mười lần chẳng sai.

Đáng tiếc lần này ma tu nọ rốt cuộc đá trúng thiết bản, nguyên thần không thể đào tẩu, sau khi hét thảm một tiếng, bị bao phủ dưới bạch quang kia, tràn đầy kinh sợ thét lên: “Thính, Thính càn…”

Sau đó hắn chẳng còn một tiếng động nào nữa, vậy mà hồn phi phách tán ngay tại chỗ.

Trình Tiềm mù tịt đứng tại chỗ, thấy “cái tai” không biết xuất hiện trên tay từ lúc nào sau khi hoàn thành một kích này lại tối đi, chớp mắt biến mất vào da thịt như chưa bao giờ tồn tại.

Thính tiền? Thính tiền… Hay là thính cái gì?

Y vốn tưởng chỉ là linh vật trận pháp bình thường, không ngờ thứ này còn có huyền cơ không nhỏ, Trình Tiềm âm thầm quyết định, chờ chuyện này kết thúc, y phải tìm Lý Quân hoặc Đường Chẩn để hỏi cho rõ ràng.

Y mở cái ban chỉ Giả Thạch đưa, xuyên qua tấm gương bên trong nhìn trộm ra ngoài, chỉ thấy trong hai hàng nến, nến trắng và nến bàn long đại biểu cho ma tu mỗi loại tắt một cây, mới một lúc mà song phương đều đã chết một người. (Bàn long đại khái là có rồng cuốn quanh)

Thì ra động tác của y là nhanh nhất.

Trình Tiềm nhìn chằm chằm ngọn nến trắng bị tắt một lát, không biết là vị đại năng nào bị liên lụy mất mạng. Tu hành khó biết mấy, cơ duyên và thiên phú, chăm chỉ và ngộ tính thiếu một cũng không được, hàng trăm ngàn năm mới thành tựu một nguyên thần, mà cứ thế tiêu vong ư?

Y bỗng nhiên thỏ tử hồ bi, xót thương đồng loại.

Trình Tiềm đeo ban chỉ lại lên tay, tiếp tục đi về phía trước, nghĩ: “Cũng không biết đại sư huynh thế nào rồi.”

Tách ra chẳng qua một lát mà y đã bắt đầu bận lòng, Trình Tiềm kịp nhận ra, không tự chủ được cười khổ tự giễu: “Chẳng lẽ đây là một ngày không gặp như cách ba thu?”

Đột nhiên, trong Thập Phương trận một trận sương mù dày đặc thốc vào mặt, Trình Tiềm định thần lại, chớp mắt đã bị đưa đến nơi khác.

Trong lòng y nhanh chóng đổi ý nghĩ, nhủ thầm: “Đúng rồi, một ngọn nến trắng tắt, cho thấy có một ma tu cũng giết đối thủ giống ta, chẳng lẽ kế tiếp đối mặt chính là hắn?”

Trình Tiềm mới rơi xuống đất thì một cỗ ma khí bạo ngược bao phủ trời đất đã quét tới, Sương Nhẫn ra khỏi vỏ cơ hồ kéo theo một trận rồng ngâm, chiêu “Thượng hạ cầu sách” trong bông có kim bị y vững vàng đâm ra, trong bóng tối hình như đụng vào cự vật gì.

Đồng thời, thần thức Trình Tiềm thả ra va vào một thần thức bá đạo cương ngạnh khác, trong lòng Trình Tiềm bỗng nhiên chấn động, y liều lĩnh đạn chỉ ra một ánh lửa dài nhỏ, chiếu sáng phạm vi hơn mười trượng.

Chỉ thấy một cái bóng hắc long hạ xuống đất hóa thành một người quen, không xa không gần đứng cách y hơn mười bước.

Hàn Uyên.

Hai người nhất thời giằng co.

Trình Tiềm không ngờ mình gặp được Hàn Uyên nhanh như vậy, nhất thời trầm mặc, lúc thì âm thầm cân nhắc nên mở miệng phá tan không khí giằng co này như thế nào, lúc lại không tự chủ được nhớ tới ngọn nến trắng mới tắt.

Trình Tiềm bỗng nhiên ý thức được, từ khi hoành không xuất thế ở Chu Tước tháp đến nay, trên đường Hàn Uyên đi, bước nào không dính máu người?

Những người gánh nợ máu sư môn và đồng sài đó, chẳng lẽ sẽ chịu bỏ qua?

Hàn Uyên mở miệng trước: “Ta còn tưởng phải đợi rất lâu mới có thể gặp người kế tiếp, tiểu sư huynh sát phạt quyết đoán, thật là không thua gì Yểm Hành Nhân xú danh vang xa bọn ta.”

Trình Tiềm đạn chỉ, ngọn lửa nho nhỏ lơ lửng trên tay y liền nổ tung giữa không trung, thành hình một đóa hoa sen, như một ngọn hà đăng mà chầm chậm bay lên đỉnh đầu hai người, Thập Phương trận u ám được chiếu rọi như tắm trong ánh trăng. Y không nhường một ánh mắt mà tra Sương Nhẫn vào vỏ, vỏ kiếm hàn thiết gõ nhẹ mặt đất một cái, lập tức lại ngồi xuống bên cạnh, vẫy tay gọi ma đầu lớn nhất đương thời: “Lại đây.”

Hàn Uyên đứng yên không nhúc nhích.

Trình Tiềm: “Ngươi là tâm ma kia hay là Hàn Uyên? Kêu Hàn Uyên lăn ra đây nói chuyện với ta.”

“Hàn Uyên” cười gằn nói: “Hàn – Uyên, rồi có một ngày ta sẽ triệt để thanh trừ phế vật đó.”

Tuy là nói như vậy, hắn vẫn hơi nhắm mắt, giây lát sau trong đôi mắt phiếm ánh đỏ ấy đột nhiên tan sạch khí bạo ngược, dù rằng ánh mắt có chút trốn tránh nhưng bên trong lại trong suốt.

Hàn Uyên chân chính không hé răng một tiếng đi đến bên cạnh Trình Tiềm, im lặng ngồi xuống, nói khẽ: “Tiểu sư huynh.”

Tiểu khiếu hóa lúc nhỏ diện mạo xấu xí, là đứa trẻ phá phách chỉ biết đưa ra chủ ý dở hơi và cười ngây ngô, sau khi lớn lên vẫn chẳng mấy anh tuấn.

Thân hình hắn cao lớn, mặt lại rất gầy gò, vận trường bào bàn long đen nhánh, luôn có vẻ căng thẳng. Hắn thường xuyên một mình diễn hai vai, bởi vậy bao trùm một tầng tà khí hỉ nộ vô thường, trông lại có một loại nhân mô cẩu dạng khác.

Trình Tiềm ngửa đầu thoáng nhìn vân sơn vụ nhiễu bên trên, Thập Phương trận đầy áp lực, giây lát sau y thu tầm nhìn về, chuyển sang Hàn Uyên mà bình tĩnh hỏi: “Gây ra đến tình trạng bây giờ, ngươi muốn làm gì?”

Hàn Uyên không trả lời, chỉ nhìn thật sâu vào mắt y.

Trình Tiềm lại nói: “Lúc trước vì sao phải nhảy xuống biển mà đi? Vì sao phải chạy đi với bọn Yểm Hành Nhân? Vì sao bỏ mặc tâm ma? Hả?”

Hàn Uyên cụp mắt.

Trình Tiềm: “Đường Chẩn nói, nếu không phải sư phụ phong ấn sư tổ bất sinh bất tử, không chừng một ngày kia ngươi có thể giành chức Bắc Minh từ tay ông… Ngươi đã uy phong như vậy, vì sao còn phải đến dưới chân Phù Dao sơn nghe sơn âm?”

Hàn Uyên đột nhiên cắn chặt răng.

Trình Tiềm dùng cẳng chân đụng nhẹ hắn: “Lúc nghe sơn âm đã nghe thấy cái gì?”

Lần này, Hàn Uyên rốt cuộc mở miệng, giọng khàn khàn: “Ta nghe thấy cỏ tranh tung bay trên Bất Tri đường, cái bàn môn quy ba chân của sư phụ kêu ‘cọc cạch’, có đại điểu đón gió sải cánh, lông chim phất phới, ta đoán… khả năng là Thủy Khanh.”

Trình Tiềm nói: “Bất Tri đường… Sư phụ ở Bất Tri đường cho hai ta mỗi người một giới từ, của ngươi là ‘bàn thạch’, của ta là ‘tự tại’, còn nói bài tập nhập môn là chép môn quy, ngươi chơi xấu nói không biết chữ, không chịu viết.”

Hàn Uyên lộ ra biểu cảm như khóc như cười.

Trình Tiềm hỏi: “Ngươi nói muốn rút yêu cốt tiểu sư muội, là thật tâm sao?”

Hàn Uyên chầm chậm ngẩng đầu lên.

Trình Tiềm nhẹ giọng nói: “Chỉ cần ngươi nói không phải, ta sẽ tin ngươi.”

Hồi nhỏ hai người chơi với nhau, đều là Hàn Uyên lải nhải, Trình Tiềm không đếm xỉa, thỉnh thoảng nể mặt “ừ à ờ” cho có, hiện giờ giống như lại trái ngược, biến thành Trình Tiềm không ngừng truy hỏi, Hàn Uyên thì tiếc chữ như vàng.

Hàn Uyên nghe xong né không đáp, chỉ chậm rãi nói: “Thiên Diễn xứ tự xưng là bàn tay giữ thăng bằng thế đạo, cây to rễ sâu, nhiều năm qua vẫn bất hiển sơn bất lộ thủy, lộ ra chỉ là một góc núi băng.”

Trình Tiềm mặt không biểu cảm mà nghe, thoạt nhìn không hề kinh ngạc.

Hàn Uyên thấy y như thế liền nói: “A, huynh biết rồi, vậy xem ra nguyên do sư tổ sở dĩ nhập ma, Cố đảo chủ sở dĩ chết oan, huynh cũng minh bạch nhỉ?”

Trình Tiềm: “Ta không hỏi ngươi những chuyện này-“

Hàn Uyên ngắt lời y: “Vậy huynh có biết ngày đó trong Tỏa Tiên đài cũng có người của Thiên Diễn xứ? Ngoại trừ môn phái sa sút dăm ba người lưu lạc khắp nơi như các huynh, trong các môn phái lớn bé đều có họ…”

Trình Tiềm thấy hắn một mà hai hai mà ba trả lời vớ vẩn, ngọn lửa vô danh trong lòng bùng lên ấn đường, dằn lửa giận mà gằn từng chữ: “Ta cũng không hỏi ngươi việc này!”

Hàn Uyên vẫn tiếp tục: “Tưởng Bằng lúc đi du lịch bị dẫn vào Phệ Hồn đăng, khi ấy nếu hắn không áp chế Phệ Hồn đăng rơi vào quỷ đạo, thì sẽ trở thành vật hi sinh như những quỷ ảnh kia, nhưng huynh có biết là ai truyền công pháp quỷ đạo cho hắn không?”

Việc này thì Trình Tiềm chưa từng nghe qua, song lúc này y cũng không mảy may quan tâm, nắm tay buông bên người không tự chủ được siết lại, thần sắc bình tĩnh rốt cuộc rạn ra, để lộ sự tức giận ẩn sâu.

“Năm đó sư phụ chỉ nói người là oan hồn thứ nhất táng thân dưới Phệ Hồn đăng, huynh có biết kẻ thứ hai, thứ ba là ai không?” Hàn Uyên nói, “Cách Phù Dao sơn năm mươi dặm, ngay Thái Âm sơn, ngay chỗ hai ta hiện tại, một trấn nhỏ không nổi danh, Tưởng Bằng phát cuồng mà tới, giết thôn dân hơn năm mươi khẩu… Mười nhà trống chín, chỉ có một hộ đem ấu tử còn quấn tã bỏ vào giỏ treo dưới giếng. Giấu dưới giếng suốt ba ngày, mới bị một lão khất cái đi qua xin nước uống mò lên.”

Trình Tiềm giật mình, cảm giác tựa hồ có cái gì đó chực chờ lao ra-

Vì sao Thiên Diễn xứ khi chặn Hàn Uyên lại, không đường đường chính chính thiết lập Trảm Ma trận tại Phù Dao sơn cựu chỉ, mà nhất định phải ở dưới chân Thái Âm sơn cách năm mươi dặm?

Vì sao thiên hạ bao nhiêu trẻ ăn xin mà sư phụ năm đó chỉ hợp ý mình Hàn Uyên?

“Đứa trẻ đi theo lão khất cái thành tiểu khất cái, hơn mười năm sau mới ở trong một ngôi miếu đổ mộng mộng đổng đổng được sư phụ ngỡ là người thật dẫn đi. Từ đây hắn có nhà để ở, có tiên hạc để chơi, có quần áo sạch sẽ để mặc, còn có các sư huynh mỗi ngày mặc hắn đi ăn chực uống ké, thần tiên cũng chẳng vui vẻ bằng…” Hàn Uyên chậm rãi quay sang Trình Tiềm, ánh mắt dừng ở ngực y, một lúc lâu mới khàn khàn nói, “Một đạo họa hồn, chẳng còn gì nữa.”

Hàn Uyên nói đến đây, ánh mắt đột nhiên thay đổi, giống như Hàn Uyên thống khổ giãy giụa, trốn tránh hoang mang kia lại lần nữa biến mất, đại ma bạo ngược lại lần nữa chiếm thân thể hắn.

Hắn khẽ cười khẩy: “Họ là bàn tay giữ thăng bằng thế đạo, thì lũ kiến trên thế đạo chúng ta chỉ có thể mặc cho bàn tay đó bóp nặn sao? Đại đạo đã cần bàn tay xấu xa như vậy giữ, thì tại sao ta không thể phản đạo? Dù sao cũng đã đến nông nỗi hiện giờ rồi, mọi người đều hận ta, sẽ không ai tha thứ cho ta!”

“Không ai tha thứ cho ngươi?” Một sợi dây trong lòng Trình Tiềm đứt phụt, y ngắt từng chữ lặp lại một lần, nhìn thẳng vào mắt Hàn Uyên, “Ai không tha thứ cho ngươi?”

Hàn Uyên… tâm ma kia đầy mỉa mai cười nói: “Bọn chưởng môn sư huynh không hận ta à? Nếu không vì ta, Phù Dao phái không đến mức trở thành mục tiêu công kích, đại sư huynh cũng đâu cần vì trăm năm… ha ha, nỗi khổ tương tư mà nhiễm tâm ma, để rồi trong Chu Tước tháp bị ta thừa cơ mà vào? Ngươi thì? Ngươi không phải hận ta sao? Mối thù giết thân, ở Nam Cương thiên lôi đánh xuống, ngươi từng chính miệng thừa nhận…”

“Đại sư huynh hao tổn tâm cơ muốn chùi đít cho những việc ngươi làm, để ngươi có thể trở về môn phái, mà ngươi nói y hận ngươi?” Trình Tiềm không nhịn được nữa, quát, “Nếu ta hận ngươi, ta đã giết ngươi tế kiếm từ lâu rồi chứ tuyệt không để ngươi nói nhảm nhiều như vậy!”

Trong lòng Trình Tiềm rối như tơ vò, sầu lo vô tận đối với việc này nên kết thúc thế nào, thất vọng khắc cốt đối với Hàn Uyên thủy chung tránh không đáp chuyện có phải muốn rút yêu cốt của Thủy Khanh hay không, cựu tình và hồi tưởng đối với hồi ức gợi lại trong Thính Sơn trận tất cả hỗn tạp vào nhau.

Y bỗng ném Sương Nhẫn qua một bên, đấm vào mặt Hàn Uyên một phát: “Ngươi làm sao có thể nói ra miệng được!”

Kẻ chẳng biết là tâm ma hay Hàn Uyên không hề đề phòng trận đánh tay không này, lại bị y đánh trúng, trên mặt tức khắc thêm một vết bầm trông rõ buồn cười.

Trình Tiềm túm cổ áo hắn, đầu gối thụi vào bụng hắn: “Ta từng bao nhiêu lần nói mách sư phụ, mà đã lần nào thật sự cáo tội ngươi? Hàn Uyên, ngươi nhập ma rồi là có thể không còn lương tâm sao!”

Khóe mắt Hàn Uyên nhòe nhoẹt nước mắt, không biết là khóc hay do bị đánh mà hốc mắt tự chảy ra.

Trình Tiềm đẩy Hàn Uyên lên tường, tạo thành một tiếng trầm trầm, hãy còn chưa hết giận, gầm lên: “Ai mà không muốn báo thù? Chỉ mình ngươi có huyết tính à? Vì báo thù, ngươi liền bất chấp tất cả, chỉ muốn thiên hạ đại loạn, khiến vô số người lại vì ngươi mà trở thành ‘con kiến’ như ngươi năm đó hả? Vì báo thù ngươi liền muốn rút xương sư muội hả? Vậy năm xưa tại sao ngươi phải cho nó Sưu hồn châm, tại sao không nhân nó còn nhỏ mà bóp chết luôn cho nhanh!”

Trong lòng Trình Tiềm bỗng khó chịu đến khó mà hình dung, y thở hổn hển, lảo đảo lui về sau một bước, giống như cảm xúc phập phồng kịch liệt hiếm thấy khiến y đứng không vững.

Y siết chặt các đốt ngón tay bị mình đánh bầm, đứng bất động rất lâu, thấp giọng mắng: “Khốn nạn!”

Hàn Uyên hai tay bưng mặt, sống lưng như bị người ta rút mất một khúc xương, chầm chậm sụp xuống, nghe câu mắng này, hắn trượt xuống chân tường, ngồi bệt dưới đất.

Sau đó không hề có dấu hiệu báo trước mà bật ra một tiếng nức nở khó nén.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here