Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 88

0
60

Chương 88

Nghiêm Tranh Minh thở dài, quay đầu lại nhìn thoáng qua. Xuyên thấu qua Thạch giới tử, chỉ thấy Thủy Khanh điểu đang tò mò đậu trên vai Trình Tiềm, cả hai cùng nhau nghiên cứu quyển trục của Thiên Diễn xứ, tạm thời chưa có ý định quay về.

Y cúi đầu, hơi nhắm mắt, giống như cực mệt mỏi mà bóp mũi mình.

Nghiêm Tranh Minh từ nhỏ mi thanh mục tú như từ trong tranh bước ra. Lần này nhắm mắt lại khác, giống như thạch điêu vậy.

Trên núi dòng suối mùa xuân róc rách chảy, hai bờ sông hoa cỏ ngát hương.

Vào thu, nước liền rút xuống, đá lại lộ ra hình dáng.

Lý Quân hỏi: “Trong Tâm Ma cốc Tiểu Tiềm đã nói gì với huynh?”

Thần sắc Nghiêm Tranh Minh hơi phiêu di.

“Ôi chà,” Lý Quân lập tức hiểu ý, hắn dùng ánh mắt vừa bỉ ổi vừa rõ ràng độc hại Nghiêm Tranh Minh từ trên xuống dưới một vòng, “Chưởng môn sư huynh à, huynh đừng có được lợi còn khoe, đúng thật là cả đời chưa từng may mắn, ngẫu nhiên được như mong muốn một lần, mà huynh hớn hở đến…”

Lý Quân dừng lại, suy tư giây lát, mau chóng tìm được một cách nói tự thấy là chuẩn xác nhất: “… Tè ra quần.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Là một kẻ bị bệnh sạch sẽ, Nghiêm Tranh Minh có thể dung nhẫn đủ mọi sự khốn nạn của Lý Quân, nhưng tuyệt không thể dung nhẫn tên ma-cà-bông này liên hệ mình với từ ngữ bất nhã như vậy. Nhất thời, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy nói chuyện với hắn cũng ô uế đầu lưỡi, thế là tính toán trực tiếp ra tay.

“Khoan!” Lý Quân giơ một tay che đầu, rồi lập tức hắn lắc lư gấp tờ giấy dính mực kia lại, cẩn thận cất vào lòng, xong xuôi còn hít sâu một hơi, thỏa mãn vỗ vỗ ngực mình, giống như có được một lá bùa bảo mệnh.

Lý Quân hừ hừ nói: “Đánh đệ? Huynh phải nghĩ cho rõ nha chưởng môn sư huynh, thóp của huynh còn nằm trên tay đệ đây, về sau phải nhớ, ngàn vạn tốt với sư đệ này một chút, nếu không bất cẩn dọa đến trái tim yếu ớt của sư đệ, chao ôi, tờ giấy này không khéo sẽ lộ đến chỗ Tiểu Tiềm đó!”

Loại sư đệ này, y giữ lại làm gì?

Nghiêm Tranh Minh nội tâm dữ tợn thầm nghĩ: “Không bằng nuôi cho béo lên rồi đến tết làm thịt ăn.”

Sóng ngầm cuồn cuộn giữa hai người, Trình Tiềm nhất loạt không hay biết. Y nhận quyển trục từ tay Giả Thạch vờ không quen biết, trong lòng nhất thời cảm xúc lẫn lộn.

Giả Thạch tuy rằng thông qua nhiều đường mà biết được Trình Tiềm chết đi sống lại, tận đến bây giờ mới lần đầu tiên chính mắt nhìn thấy y.

Hắn hai tay dâng hai quyển trục, trầm mặc nhìn Trình Tiềm thêm chốc lát, vành mắt khuất người ngoài phút chốc đỏ lên, rồi Giả Thạch lập tức lui về sau một bước, chắp tay khom lưng thi lễ sâu, khi ngẩng đầu lên đã khôi phục sự bình tĩnh không gợn sóng.

Do Nghiêm Tranh Minh hồi nhỏ đặc biệt khó hầu, trong số đông đảo đạo đồng, Giả Thạch cũng đặc biệt cẩn thận. Trình Tiềm nhớ hắn không nói nhiều lắm, cũng không thân thiết như Tuyết Thanh, làm chuyện gì đều cẩn thận, không có nhiều cảm giác tồn tại. Bao năm qua, hắn ngay cả hình dáng cũng chẳng thay đổi mấy, giống như mới hôm qua còn bất đắc dĩ theo sau đại sư huynh rót trà lau ghế, mà hiện giờ… đã cảnh còn người mất.

Trình Tiềm thản nhiên cất thứ Giả Thạch nhét cho vào tay áo, giữ nguyên thần sắc bất cận nhân tình nhất quán mà mở một quyển trục ra, trên đó trắng trơn, chỉ có một Trừ Ma ấn cực to.

Thiên Diễn xứ đưa hai quyển trục, nói cách khác Phù Dao phái phải ra hai người.

Trình Tiềm khó khăn trưng ra một nụ cười khẩy, nói với Giả Thạch: “Ngô đại nhân quý phái tính kế người ta, đúng là không phân lớn nhỏ, một con cá cũng không để lọt lưới.”

Lúc này, chỉ nghe không xa vang lên một hồi trống dồn dập, dưới chân Thái Âm sơn, một lá chắn do người tạo chợt dựng lên, như không dưng mọc lên một ngọn núi vậy.

Thập Phương trận!

Ngô Trường Thiên kia cao giọng nói: “Đạo hữu nhận được Trừ Ma ấn, mời nghỉ ngơi một chút, tối nay giờ Tý vào trận! Đường tiên sinh, mời đến bên này.”

Khi Trình Tiềm và Thủy Khanh quay vào Thạch giới tử, Nghiêm Tranh Minh với Lý Quân đã trưng ra khuôn mặt điềm nhiên như không.

Vừa thấy Trình Tiềm trở về, Nghiêm Tranh Minh chủ động mời: “Tiểu Tiềm, lại đây.”

Trình Tiềm hồ nghi nhìn y một cái, hoài nghi y đã làm việc gì thẹn với lương tâm – bằng không sao vừa rồi còn dỗ không xong, mà lúc này lại chủ động làm lành?

Cũng may trước mắt không phải là lúc để so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này, Trình Tiềm không truy cứu.

Giả Thạch đưa cho y là hai cái ban chỉ, Lý Quân nhận lấy, sờ soạng hết một lần, mau chóng phát hiện huyền cơ bên trong, bẻ nhẹ là ban chỉ kia liền mở ra từ chính giữa.

Vật này thiết kế tinh xảo, lật lại thấy bên trong khảm một mặt gương nhỏ.

Lý Quân hà hơi rồi lập tức dùng tay chùi, liền thấy gương kia tự phát sáng, bên trong tựa hồ còn có bóng mờ hiện lên. Hắn vội tìm ra một tờ giấy Tuyên Thành, để ánh sáng của mặt kính kia vừa vặn chiếu lên tờ giấy trắng, giữa ánh sáng một hàng chữ nhảy nhót trên mặt giấy: “Có người giở trò…”

Chữ trên đó lóe một hàng biến mất một hàng, nối lại là: “Có người giở trò, khi kiểm kê linh thạch bày trận ta phát hiện tiêu hao không giống với Thập Phương trận bình thường, tự dưng bị thiếu rất nhiều, không tra ra là ai, chung quanh cũng không hề có dấu vết trận pháp khác. Kẻ giở trò sẽ không ham mớ linh thạch quèn đó, hắn hoặc là trộm sửa Thập Phương trận, hoặc là bày trận khác ở gần đây, chỉ là ta tu vi thấp kém, không cách nào phát hiện, kẻ này thủ đoạn bí ẩn bình sinh ít thấy. Ngoài ra, trong Cửu Thánh Yểm Hành Nhân có người của Ngô Trường Thiên, nhưng không biết là ai. Trên ban chỉ có bí kính, sau khi vào trận bẻ ra, là có thể thông qua bí kính thấy được tình cảnh ngoài trận, gấp gáp dặn dò còn sót nhiều, xin ngàn vạn cẩn thận.”

Thập Phương trận là song phương cùng bày, Thiên Diễn xứ không thể mua tất cả ma tu, hai bên đều nhìn chằm chằm nhau, sau đó lại có người làm chứng là Đường Chẩn nghiệm qua, thế nên trong Thập Phương trận thật sự không có nhiều đường để gian lận.

“Như thế khả năng ngoài trận còn có trận lớn hơn…” Lý Quân nhíu mày, nói, “Nhưng kỳ lạ quá, nếu cuối cùng là chính đạo thắng, trận ngoài trận chẳng phải vô dụng à? Nếu là ma tu thắng, vậy một khi trận ngoài trận ra tay với họ, Thiên Diễn xứ sẽ vi phạm huyết thệ. Kẻ vi phạm huyết thệ ắt bị phản phệ gấp mười, thế chẳng phải là thương địch một ngàn tự tổn tám vạn? Trừ phi… Trận ngoài trận này căn bản không phải nhằm vào ma tu.”

Không phải nhằm vào ma tu, đương nhiên là nhằm vào một phương khác.

Nghiêm Tranh Minh dùng cây quạt cũ gõ nhẹ rìa giấy trắng, nói: “Ném một đám tu sĩ giết đỏ cả mắt vào cùng một trận, để họ ngươi chết ta sống, người cuối cùng chiến thắng đi ra lại bị trận ngoài trận chụp xuống đầu, ta cảm thấy việc này nghe quen tai quá.”

Thủy Khanh hỏi: “Là cái gì vậy?”

Nghiêm Tranh Minh: “Giống nuôi cổ.”

Thủy Khanh lập tức rùng mình, thân là một con chim mà nàng lại sợ sâu, cũng thật là khác người, nàng chà chà da gà, hỏi: “Nhưng Ngô Trường Thiên kia không phải cũng ở bên trong sao? Họ không quan tâm tới hắn à?”

“Nội bộ Thiên Diễn xứ đấu như gà chọi, vị tất là cùng một phương thế lực.” Trình Tiềm khoanh tay trước ngực, nói, “Tức là lại phải chuẩn bị phá trận – trận pháp đệ chỉ biết chút chút, phức tạp như vậy đệ không hiểu.”

Nghiêm Tranh Minh: “Đừng nhìn ta, ta cũng không hiểu đâu.”

Lý Quân cào đầu: “Đệ trái lại… Ôi, nhưng mà đệ ở ngoài trận, lực bất tòng tâm.”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Dễ thôi, ngươi còn có kim cáp thần thủy mà? Hãy tự hắt lên mình, ta có thể giấu ngươi trong tay áo lén đem vào đó.”

Nói xong, y tựa hồ tưởng tượng thử cảnh mình mang theo một con cóc, tức khắc lại sửa lời: “Thôi, để Tiểu Tiềm mang đi.”

Lý Quân nhe răng cười mà đấm ngực.

“…” Nghiêm Tranh Minh mặt không đổi sắc dùng ánh mắt uy bức hắn giây lát, rốt cuộc chịu thua, “Được rồi, nếu ngươi thật sự không muốn, thì nghĩ cách khác vậy.”

Lý Quân nghiêm mặt: “Tuy đệ không vào được, nhưng có một người có thể.”

Hắn vừa nói ra lời này, chẳng cần nêu rõ, những người khác cũng hiểu, vừa ở trong trận vừa thông trận pháp, chỉ có Hàn Uyên.

Trình Tiềm trầm mặc chốc lát: “Hình như cũng chưa hẳn… không thể, chỉ sợ không gặp được thôi.”

Tuy rằng Hàn Uyên chưa chắc sẽ chịu hợp tác, nhưng ở trong lòng mọi người, hắn là tin được, cho dù thân ở trận doanh bất đồng thì hắn cũng là “người mình”.

Nghiêm Tranh Minh khẽ thở dài một hơi, nói: “Có cái gì cứ lấy hết ra đi.”

Chân Long kỳ, phù chú đại năng, đan dược, dạ minh châu, sâu dẫn đường… các vật tìm kiếm từ khắp nơi nhất thời chất một đống.

Nghiêm Tranh Minh kiểm lại một phen, đem mấy thứ không hay gặp nói tỉ mỉ cách dùng cho Trình Tiềm, lúc này mới hơi phát sầu – lần này tuy chưa thể nói là táng gia bại sản nhưng cũng chi một khoản lớn, mà về sau chắc còn không thể bắt Thiên Diễn xứ trả tiền.

“Tiếp tục phá như vậy thì của cải đều phải vét sạch.” Nghiêm Tranh Minh nghĩ ngợi, “Chờ xong việc này, phải nhân loạn đi kiếm thêm một mớ mới được.”

Kiếm tu đàng hoàng mà cả ngày chỉ nghĩ đến tiền, cũng thật là xót xa.

Chớp mắt đã đến giờ Tý.

Đường dài canh khuya, Thập Phương trận kia trông càng mờ ảo hơn.

Hàn Uyên dẫn đầu đứng dậy, chỉ thấy sau lưng hắn có hắc long bạo nộ lóe lên, để lại một cái bóng dài uốn lượn trên mặt đất. Chớp mắt mọi đống lửa xung quanh hắn tắt sạch, chúng tu sĩ kinh sợ, Hàn Uyên nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, mục hạ vô trần nghiêng đầu cười, càn rỡ kiệt ngạo không nói nên lời.

Yểm Hành Nhân Cửu Thánh đi theo sau hắn, đám ma tu bằng mặt không bằng lòng này dẫn đầu vào trận.

Người bên ngoài không nhìn thấy trong Thập Phương trận, chỉ có cửa bày hai hàng nến, tổng cộng hai mươi cây chia hai bên.

Theo mười người này đi vào, mười ngọn nến một bên đột nhiên sáng lên, giá kim loại dày nặng chớp mắt bám hắc khí, ánh bàn long trên thân nến như sống, răng nanh dữ tợn, hắc khí xông lên trời cao.

Ban đêm trên núi gió lớn, mà ánh nến kia lại như là sinh trên cây nến, thổi thế nào cũng không chút rung rinh, tự dưng sinh ra một chút quỷ quyệt túc sát.

Lúc này, tu sĩ chính đạo nhận quyển trục mới thưa thớt đi ra, đám người này không bằng lòng cũng chẳng bằng mặt nốt, mỗi người sắc mặt lạnh lùng, chẳng thèm nhìn Ngô Trường Thiên thủ ở trước trận, tự động nối đuôi nhau mà vào.

Theo họ từng bước đi vào, mười ngọn nến bên kia cũng lần lượt sáng lên, ngọn nến bên này mộc mạc hơn nhiều, thoạt nhìn chỉ là nến trắng bình thường, xiêu xiêu vẹo vẹo đứng thành một hàng, hệt như phúng điếu cho ai.

Trình Tiềm vừa muốn cất bước vào, Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên kéo lại: “Từ từ.”

Nói xong y giơ tay, lôi dây cột tóc cũ trên đầu Trình Tiềm xuống, rút từ trong lòng ra một cái mới. Sau đó, như một phàm nhân bình thường, ngậm dây cột tóc, năm ngón tay chụm lại, tự tay buộc tóc cho Trình Tiềm, khí tức của khôi lỗi phù không lộ mảy may.

Nghiêm Tranh Minh nhìn Trình Tiềm một hồi, trong lòng dâng lên sự kích động muốn ôm y một cái, song giữa nơi đông người, đành phải im lặng thu hai tay về, chỉ nói: “Ta thấy lối vào bên trong Thập Phương trận kia vị tất là một, sau khi đi vào có thể sẽ chẳng ai tìm ra ai, ngươi cẩn thận một chút cho ta… Nhìn cái gì, bây giờ biết ta đối với ngươi tốt rồi sao? Về sau bớt chọc giận ta vài lần đi.”

Trình Tiềm nhìn y, kỳ thực chỉ đơn giản là cảm thấy y dài dòng, cảm giác còn tiếp tục như vậy thì “Nghiêm nương nương” sẽ biến thành “nghiêm nương”. (nghiêm nương: người mẹ nghiêm khắc)

… Song để không tiến thêm một bước chọc giận đại sư huynh, Trình Tiềm cực kỳ thông minh không nói ra.

Khi hai người mục bất tà thị mà đi qua trước mặt Ngô Trường Thiên, Ngô Trường Thiên bỗng nhiên mở miệng gọi Nghiêm Tranh Minh lại: “Nghiêm chưởng môn hãy chậm một bước.”

Nghiêm Tranh Minh nghiêng đầu, nhướng một bên mày, quạt nan quay tròn dạo một vòng trong tay, giả cười nói: “Có gì chỉ giáo?”

Ngô Trường Thiên nói: “Sư đệ ta Du Lương bắt đầu từ ngày tiến vào kiếm đạo, vẫn khổ học không ngừng, chưa dám lười nhác chốc lát, trước kia chưa bao giờ tiếp xúc mấy việc lộn xộn này, vẫn là tâm tính thiếu niên – nếu Nghiêm chưởng môn thấy tư chất hắn còn tạm được, lúc Ngô mỗ tuẫn đạo, có thể nhờ Nghiêm chưởng môn miễn cưỡng quản giáo thay không?”

Nghiêm Tranh Minh kỳ thực có chút hảo cảm với kiếm tu trẻ tuổi như lăng đầu thanh kia, dù sao thì kiếm tu nguyên thần không hề hay gặp, ngoại trừ loại lạ kỳ như bản thân y, họ phần lớn tâm trí kiên nhẫn, ít có tạp niệm.

Song y không biểu hiện ra chút xíu hảo cảm này, chỉ lạnh lùng trả lời: “Phù Dao phái thành nơi thu phế liệu từ khi nào? Hơn nữa chúng ta một hộ sa sút con con, chẳng dám tranh cao đồ Thiên Diễn xứ các ngươi, kết cục của Cố Nham Tuyết không phải là vết xe đổ sao?”

Nói xong, Nghiêm Tranh Minh cũng chẳng thèm nhìn Ngô Trường Thiên, kéo Trình Tiềm nói: “Đi.”

Trình Tiềm lại không khỏi nhìn Ngô Trường Thiên một cái, tu sĩ nói thọ chung, bình thường là “ngã xuống”, hoặc là như phàm nhân, dùng chữ “chết”, “không ở trần thế” nọ kia, chứ rất ít nghe thấy từ “tuẫn đạo”.

Cứ cảm thấy có chút không bình thường.

Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh rõ ràng là chân trước chân sau, nhưng sau khi đi vào Thập Phương trận chẳng ai nhìn thấy ai, quả như Nghiêm Tranh Minh dự liệu, lối vào không phải mở một bên.

Trong trận yên tĩnh đến độ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, bố cục như một cỗ quan tài đầu to đầu nhỏ, u ám, bốn vách trống không, một con đường nhỏ hẹp dài không biết thông đến phương nào, phía trước tối om.

Trình Tiềm cầm Sương Nhẫn kiếm, theo đường nhỏ kia đi về phía trước.

Đột nhiên, trong bóng tối chợt lóe ánh sáng nhạt, Trình Tiềm dừng chân, chỉ thấy một bên giống như có một bóng người, đang im lặng đứng ở nơi đó.

Ma tu đã chờ ở nơi này sao?

Trình Tiềm nhíu mày, khách khí chắp tay trước ngực, người nọ lại không hé răng một tiếng, dùng động tác đồng dạng chắp tay chào y. Trình Tiềm bình tĩnh đem thần thức quét ra ngoài – nơi đó không có ai.

Y thử tiến vài bước, trên cả con đường lại chỉ quanh quẩn tiếng bước chân của một mình y, làm người ta không tự chủ được ngứa ngáy da đầu, Trình Tiềm bấm thủ quyết, một ánh lửa lạnh lẽo lơ lửng phía trên ngón tay y chừng một tấc, xung quanh tức khắc sáng lên.

Chỉ thấy trong góc phòng kia lại là một mặt gương.

Mặt gương không biết là chất liệu gì, hoàn toàn không thể so sánh với gương đồng bình thường, bóng người trong đó cơ hồ hiện rõ từng chân tơ, Trình Tiềm rất ít soi gương, càng chưa từng ngắm mình tỉ mỉ như vậy.

Trên tay người trong gương cũng nâng một cụm lửa, nhưng mặt gương không chiếu tản ánh sáng như gương đồng tầm thường, người trong gương mặt mày thoạt nhìn quen thuộc, nhìn kỹ lại có chút xa lạ.

Nhưng nơi này làm sao lại có một tấm gương?

Y đang nghi hoặc, thì người trong gương bỗng nhiên tự mình động!

“Hắn” chậm rãi ngẩng đầu, nở nụ cười với Trình Tiềm, đôi môi hơi mỏng nhếch lên, trông rất không có hảo ý, khóe mắt cong lên chẳng có tí nét cười nào, ánh mắt như u đàm.

Trình Tiềm: “…”

Y lần đầu tiên biết mình cũng có thể quỷ khí dày đặc như vậy.

Song kinh ngạc thì kinh ngạc, không chậm trễ Trình Tiềm chẳng chút do dự rút Sương Nhẫn ra, vung kiếm về phía gương.

Kẻ trong gương đột nhiên nhảy ra khỏi gương, vóc người, trang phục… thậm chí một vết thương nhỏ Trảm Ma trận lưu lại trên cổ tất cả đều giống như đúc!

Càng chết người hơn là, trong tay hắn còn cầm một thanh Sương Nhẫn giống y hệt!

Tấm gương phía sau nát bét, kẻ trong gương hành động lại không bị hạn chế chút nào.

Đây là vị nào trong Cửu Thánh? Công pháp kỳ quái gì vậy?

Ngay sau đó, hai thanh kiếm giống hệt nhau đập thẳng vào nhau trên không, phát ra một tiếng “keng” ghê răng, ngay cả kiếm chiêu cũng giống như do một sư phụ dạy!

Song giao thủ rồi Trình Tiềm ngược lại vững dạ – kẻ trước mắt này nông sâu ra sao y giao thủ là rõ, kém bản thân y một bậc chưa nói, kiếm chiêu cũng chỉ học bề ngoài, kiếm ý hoàn toàn không phải một lộ, chứng minh cái gương cổ quái kia thật sự là ma tu giở trò, kẻ trước mặt cũng chỉ là khoác một lớp da của bản thân y.

Kẻ trong gương bị một nhát kiếm chém ra, lảo đảo một chút mới hạ đất, lạnh lùng liếc Trình Tiềm bản nhân, do hắc khí lượn lờ mà mặt hơi dài, trông rất lạ mặt. Y đang định tốc chiến tốc thắng triệt để kết liễu vật này thì đột nhiên xung quanh sáng rực lên.

Bốn bề chỉnh chỉnh tề tề sắp xếp mấy cái giá che vải đen, lập tức tất cả vải đen nhất tề rơi xuống, để lộ hơn chục tấm gương toàn thân, từng tấm gương đối nhau, đúng là muốn cái mạng già của y rồi – trong gương chiếu ra vô số ảnh ngược của Trình Tiềm!

Trình Tiềm đang ngứa hết da đầu thì nghe “Ùng ục” một tiếng như có cái gì chui lên từ dưới nước, tiếp đó một đám người trong gương giống người thật như đúc cầm kiếm đi ra, chúng nối nhau không ngừng, khoảnh khắc đã thành một biển người quanh y.

Trình Tiềm: “…”

Loại ma tu này nên để đại sư huynh đối phó thì hơn, chưa biết chừng còn có thể chữa khỏi cho y tật xấu rỗi việc khoái ôm gương ngắm mình!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here