Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 87

0
63

Chương 87

Vừa thấy hai người họ, Thủy Khanh hệt như đứa trẻ không mẹ tìm về nhà, căn bản mặc kệ hai quân đối chọi gì đó, không nói hai lời nhảy tọt xuống: “Đại sư huynh!”

Nàng một thân đỏ tươi, khi từ trên trời bay xuống góc áo sợi tóc đều phảng phất tỏa hào quang, tựa như một ngọn lửa chói mắt từ trên trời giáng xuống, dẫn ánh mắt chúng nhân tới hai người đột nhiên chui ra.

Thành công chặn lại lời biện giải Trình Tiềm vốn đang muốn nói ra.

Hàn Uyên ngồi xếp bằng ở chỗ cao, vốn hờ hững nhắm mắt dưỡng thần, nghe tiếng mở mắt ra, ánh mắt âm u đảo qua mấy ma tu nhìn Thủy Khanh mắt phát xanh, khiến chúng sợ tới câm như hến, bấy giờ mới quay sang nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Tranh Minh.

Đôi mắt Nghiêm Tranh Minh nhìn hắn có chút phức tạp – Nghiêm Tranh Minh đối với Hàn Uyên vẫn rất phức tạp, thủy chung khó gỡ khúc mắc, nhưng cũng thủy chung không thật sự bỏ hắn.

Đó… dẫu sao cũng là tiểu sư đệ không nên thân nhất của họ.

Thủy Khanh líu ríu bên tai y: “Hôm phá trận huynh với tiểu sư huynh cùng bị cuốn vào khe nứt, còn lại đám đáng ghét này, mới bò ra khỏi Trảm Ma trận đã lại bắt đầu động thủ đánh nhau, tổn thất nửa này nửa nọ, đành phải chia nơi đi điều tức. Sau đó tứ… ừm, ma long chi khí thu hút rất nhiều ma tu tụ lại, còn có kiếm tu tiểu bạch kiểm kia, cũng không biết đã mách với ai, mà ngày kế lại có hàng loạt tu sĩ từ Thái Hành sơn tới đây, họ giằng co thế này đã mấy ngày, sắp sửa đánh nhau rồi.”

Nàng lải nhải một tràng, ngữ khí vui vẻ, hoàn toàn là chưa vào trạng thái mà xem náo nhiệt, nói xong còn từ bên cạnh Nghiêm Tranh Minh nhô đầu ra nhìn Trình Tiềm, hỏi: “Tiểu sư huynh, hai huynh đã đi đâu vậy?”

Trình Tiềm còn chưa trả lời, Nghiêm Tranh Minh đã đưa tay kéo Thủy Khanh ra: “Không được nói chuyện với y, để y sám hối.”

Thủy Khanh nghe vậy, lắc lư đầu thở dài, nhìn Trình Tiềm một cái, dùng mắt ra hiệu – sao huynh lại chọc giận y rồi?

Trình Tiềm chỉ đành cười khổ lắc đầu – hổ thẹn.

Nghiêm Tranh Minh vẫy tay gọi Lý Quân, chẳng thèm nhìn hai lộ nhân mã kia, tìm một chỗ cách xa đám đông mà ngồi ngay ngắn.

Trong Thiên Diễn xứ lập tức có một người gạt đám đông bước ra, chính là Ngô Trường Thiên, Ngô Trường Thiên vừa thấy Nghiêm Tranh Minh liền ngồi không yên, tiến lên nói câu gì đó với Du Lương.

Du Lương đứng dậy một cách miễn cưỡng, đi tới chỗ Nghiêm Tranh Minh, thương thế của hắn vẫn chưa khỏi, thân hình không nhanh nhẹn lắm, thoạt nhìn lại có vài phần tội nghiệp của chó nhà có tang.

Du Lương đứng trước mặt Nghiêm Tranh Minh, hơi chần chừ, nhún nhường nói: “Vãn bối cả gan mời tiền bối sang kia ngồi, chúng ta đã để thượng vị cho chư vị tiền bối rồi.”

Nghiêm Tranh Minh nhìn hắn một cái, Du Lương không tự chủ được cứng đờ sống lưng. Nếu nói lúc trước gặp vị Nghiêm chưởng môn này, hắn còn có ý nghĩ hăm hở tiến lên chiến một trận, lúc này hắn tự dưng lại hơi sợ hãi.

Nghiêm Tranh Minh không mặn không nhạt nói: “Không cần, nơi này thanh tĩnh.”

Do Niên Minh Minh cũng đến đây, Lý Quân liền đuổi Niên Đại Đại tới chỗ cha hắn, bản thân từ trên trời hạ xuống, tiến lên tiếp nhận câu chuyện, cười nói với Du Lương: “Mọi người ở đây, có ai không phải là bị Trừ Ma ấn thần thông quảng đại của Thiên Diễn xứ ép tới? Phiền Du đại nhân chuyển cáo Ngô đại nhân, không cần cẩn thận thế đâu.”

Lý Quân trong bông có kim, Du Lương nghe ra sự châm chọc gần xa, song hắn vốn không giỏi ăn nói, đứng bất động một lúc lâu không thể tiếp lời, đành phải trầm mặc chắp tay, đoạn quay người đi.

Thế nhưng Nghiêm Tranh bỗng nhiên gọi giật lại: “Khoan đã.”

Du Lương dừng bước.

Nghiêm Tranh Minh không ngẩng đầu lên, ánh mắt trước sau cứ dính vào mộc kiếm trên tay mình, như muốn nhìn nó đến nở hoa thì thôi.

Y chậm rãi nói: “Kiếm tu một đạo, xưa nay khó đi hơn người ta, nhưng nó đã lựa chọn ngươi, chứng minh chí ít ở thời điểm nhập đạo, ngươi có tư chất này. Nhập môn rồi, đường đều phải tự mình đi, đi tốt là một thanh bảo kiếm tuyệt thế, tàn thì là một con dao mổ heo, ngươi hãy tự lo thân, đừng để chuôi kiếm nằm trong tay người khác.”

Du Lương chấn động, sắc mặt trắng bệch, song rốt cuộc đã nghe lọt, từ đằng xa cúi đầu nói: “Vâng, đa tạ tiền bối.”

Đợi hắn đi rồi, Lý Quân mới lấy Thạch giới tử cất trong lòng ra, lần này trái lại không huênh hoang như lần ở Chu Tước tháp, chỉ dựng cái lán nhỏ chắn gió, xung quanh có mành che, trên mành có phù chú, bên trong có thể nghe nhìn bên ngoài, bên ngoài thì không thể nhìn trộm vào trong.

Nghiêm Tranh Minh: “Tình huống thế nào?”

Lý Quân thoải mái ngồi xuống bên cạnh Trình Tiềm, nói: “Ngô Trường Thiên lại dùng trò thiên hạ thương sinh kia, tính toán khai cục tại đây.”

Trình Tiềm hỏi: “Cục gì?”

Lý Quân dùng mắt ra hiệu: “Xem bên kia, Bạch Hổ sơn trang, Huyền Vũ đường, Mục Lam sơn, Tây Hành cung… Chậc chậc, Tây Hành cung từ sau khi lão cung chủ sống thành vương bát chết rồi, thật sự là không còn ai có thể gánh vác nữa – Tóm lại ngoại trừ Nhị Thánh đã ‘siêu thoát ngũ hành’, cơ bản ai ra tay được đều đến đủ. Lại nhìn bên phía ma tu, có thấy chúng tinh phủng nguyệt đằng sau Hàn Uyên không? Ba nữ sáu nam, là ‘Cửu Thánh’ của Yểm Hành Nhân. Có điều đám ma tu huynh cũng thấy rất nhiều rồi, mới đầu hợp tác nhau, qua một hồi lại thọc đao nhau, đều là bình thường, chúng vị tất là tới cổ vũ cho Hàn Uyên, chỉ sợ cũng tới để phá rối như chúng ta thôi.”

Nghiêm Tranh Minh đầu cũng không quay lại mà quát to: “Ai phá rối?”

Lý Quân cười “hề hề”, bá vai Trình Tiềm, nói: “Hai bên củi khô lửa bốc đánh một trận, chẳng ai làm gì được ai, Ngô Trường Thiên kia liền từ Thái Hành sơn chạy tới, đề nghị một cục thế này, để song phương ra mấy cao thủ trận pháp, bày ‘Thập Phương trận’ ở nơi đây, sau đó mỗi bên mười người vào trong trận, thiên ý cho ai gặp nhau thì hai người đó sẽ động thủ phân cao thấp, sinh tử bất luận – Nếu là Thiên Diễn xứ thắng, Hàn Uyên sẽ đi theo họ, Yểm Hành Nhân từ đây rút về Nam Cương, sinh thời không được đến Trung Nguyên, nếu ma tu thắng, người của Thiên Diễn xứ đại nghĩa lẫm nhiên công bố gánh tội lỗi với thiên hạ, tự phế tu vi, mặc cho ma tu xử trí.”

Trình Tiềm vừa nghe đã cảm thấy không thích hợp: “Chúng ta đều bị Trừ Ma ấn ước thúc, đám ma tu đó trái lại năm bè bảy mảng, nếu Thiên Diễn xứ dùng lợi mua mấy kẻ, để cố ý thua, thì còn đánh đấm gì nữa?”

Lý Quân nói: “Hàn Uyên không ngu, hẳn bên ma tu cũng có huyết thệ – hơn nữa đâu phải một chọi một, hắn đã dám một mình quét ngang Trung Nguyên, thì chưa từng trông chờ có ai đến giúp hắn, không khéo còn định một mình xử hết mười đối thủ trong trận này.”

Trình Tiềm hỏi: “Thế hiện tại thì sao, còn đang chờ cái gì?”

Lý Quân nói: “Hẳn là trận pháp vẫn chưa hoàn thành, ngoài ra hình như họ còn đang đợi một người công chính.”

Trình Tiềm nhíu mày.

Lý Quân vỗ vỗ vai y: “Đừng nhíu mày nữa, đệ và đại sư huynh đều trốn không thoát đâu, chỉ những lúc thế này ta mới cảm thấy tu vi mình bình bình cũng rất tốt.”

Trình Tiềm nói: “Mọi người đều đang nhìn, lại liên lụy đến huyết thệ của nhiều người như vậy, muốn mang Hàn Uyên đi hình như không dễ đâu.”

Mấy người nhất thời trầm mặc, lúc này, Nghiêm Tranh Minh không biết lại kiếm đâu ra một cây quạt, lơ đãng phe phẩy trước ngực, vô tình quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy động tác ngồi không đàng hoàng của Lý Quân, thế là quyết đoán dùng quạt đánh văng tay hắn: “Ngồi ngay ngắn cho giống người xem nào.”

Đụng một chút cũng không được, Lý Quân cười “hề hề” một tiếng, đang muốn sỉ nhục y vài câu, nghiêng đầu lại đột nhiên nhìn thấy Trình Tiềm đang cười.

Trình Tiềm bình thường đối với người nhà không điệu bộ lắm, cười đương nhiên chẳng có gì phải ngạc nhiên. Nhưng lúc mỉm cười ánh mắt y cứ nhìn Nghiêm Tranh Minh, giống như trong mắt chỉ còn lại một người như vậy, khóe mắt y hơi cong lên, trong mắt như vỡ ra một quầng sáng mỏng, vậy mà ôn nhuận chưa từng có.

Lý Quân: “…”

Hắn nhìn Trình Tiềm, lại ngó Nghiêm Tranh Minh, thấu tỏ mọi việc một phen, cho rằng còn nhìn tiếp khéo phải lên mụn lẹo, thế là lắc lư ngồi yên lại, bụng nghĩ: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, bên cạnh thay đổi thiên địa rồi, mẹ ơi!”

Lý Quân đột nhiên trầm mặc, bầu không khí liền tẻ ngắt, Thủy Khanh vô tình quay đầu lại, tinh mắt nói: “Đại sư huynh, huynh đổi quạt rồi à? Cây này cùi quá, không đẹp bằng cây trước kia đâu.”

Nàng nhắc tới mọi người mới phát hiện, trong tay Nghiêm Tranh Minh đổi một cây quạt nan trúc đã lâu năm, lớp ngoài phiếm nâu đỏ, góc còn hơi rách, chẳng tinh xảo tí nào.

Lý Quân lại dùng hai tay nhận lấy cây quạt nan cũ kia, cẩn thận xòe ra, thấy mặt sau ít ỏi vài ba nét bút, phác ra hình dạng non xa, chính diện thì là một dải lưu bạch, chỉ có trong góc đóng một dấu, loáng thoáng là hai chữ “Phù Dao”.

Vừa thấy hai chữ kia liền biết dấu này đóng bằng chưởng môn ấn.

Lý Quân thở dài nói: “Đây… Đây chính là cổ vật trong môn phái – ta nói tiểu sư muội, muội là một đại cô nương, cũng đọc ít sách cho đàng hoàng đi, ngực không vết mực, từ sáng đến tối chỉ biết cắm lông gà bay loạn khắp nơi… Ôi, sầu chết ta rồi – đại sư huynh, huynh kiếm đâu ra vậy? Lát nữa nhỏ máu thử xem, cổ vật này không chừng có linh đó.”

Nghiêm Tranh Minh hời hợt mà đơn giản nói qua chuyện y và Trình Tiềm gặp truyền thừa sau Bất Hối đài, kế đó lấy trong túi trữ ra một cái hộp nhỏ và một quyển sách cũ.

Y đưa hộp gỗ cho Thủy Khanh, nói: “Đây là yêu đan của yêu vương thế hệ nào đó, yêu vương kia sống ba ngàn sáu trăm tuổi thì chết, yêu đan rất thuần chính, sức mạnh cũng có thể truyền thừa. Lại nói trong yêu tu vẫn nội đấu không ngừng, yêu vương hết thọ mà chết rất ít, Phù Dao phái nhiều đời cũng chỉ được một viên thế này, muội cất cho kỹ, không được ăn vụng, trong đây có hơn ba ngàn năm đạo hạnh, xương muội vẫn chưa phát triển xong, không nhất định chịu được.”

Thủy Khanh trông như đã không tìm được phương hướng, mắt trợn lên tận lông mày. Nàng như thể quỷ nghèo keo kiệt nhìn thấy một căn nhà chất đầy vàng thỏi, dùng tư thế quỳ bái ăn xin mà nâng nó lên, như nâng giấc mộng biến thành đại yêu. Nàng cà lăm rất lâu, không lựa lời mà vỗ mông ngựa: “Đại, đại sư huynh, muội có mắt không thấy Thái Sơn, cây quạt này của huynh thật, thật là đẹp, đẹp đến say muội!”

Nghiêm Tranh Minh: “Được rồi, xem ngươi kìa, thật kém cỏi.”

Nói xong, y ném quyển sách kia vào lòng Lý Quân: “Của ngươi.”

Lý Quân mừng rỡ nhận lấy, chỉ thấy trên bìa viết ba chữ “Cửu Liên Hoàn”, hắn mở ra, mới lật qua vài tờ thì cả người đã kích động đến run rẩy: “Đây… đây…”

“Ta hỏi vị tiền bối kia,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ông ta bảo trong liệt tổ liệt tông phái ta, quả thật có một vị đặc biệt không nên thân, phi đan phi khí, phi kiếm phi công, chuyên môn nghiên cứu các loại kỳ kỹ d*m xảo. Tu sĩ mạch này hết sức hiếm thấy, tên là ‘Cửu Liên Hoàn’, mấy năm qua không có sư phụ, cũng không có ai dẫn đường cho ngươi, ngươi đều tự mình mò mẫm, hiện giờ có cái này, ít nhiều có thể làm ít công to.”

Lý Quân lệ nóng tràn mi nói: “Đại sư huynh, để đệ lấy thân báo đáp.”

Nghiêm chưởng môn dùng cặp mắt hoa đào không biết nói chuyện chỉ biết chửi người nhìn hắn một cái, tỏ rõ sự khinh bỉ – các thêm tiền cũng chẳng thèm.

Trình Tiềm dở khóc dở cười, y còn lo lắng lão đầu kia khó dễ đại sư huynh, không liệu được vừa chỉ điểm bến mê vừa cho quà… Quả nhiên đãi ngộ của chưởng môn bất đồng.

Lý Quân yêu thích không nỡ rời tay mà vuốt ve cuốn sách cũ, tò mò hỏi: “Vị tiền bối đó còn nói gì nữa?”

Còn nói gì?

“Thanh kiếm bản nguyên trong nội phủ ngươi rất thú vị, có người vì đem kiếm ý bám lên đó mà cắt nguyên thần làm vật dẫn, vừa vặn cho ngươi gặp dữ hóa lành, nhất cử đi đến ‘nhập sao’, qua ‘nhập sao’, là chân chính chen thân vào kiếm thần vực. Có điều, ta thấy người nọ hóa kiếm tuy rằng chịu bỏ vốn, lại hết sức khéo léo, nhưng tạo nghệ mộc kiếm thật sự không cao, nếu ngươi muốn tiến thêm một bước, phải luyện hóa kiếm ý cho tốt.”

Nghiêm Tranh Minh lúc này nhớ tới tay hãy còn hơi run, hung tợn trừng Trình Tiềm.

Trình Tiềm xáp tới, nhỏ giọng nài nỉ: “Sư huynh, bớt giận đi mà.”

Nghiêm Tranh Minh không lên tiếng hất tay y ra.

Trình Tiềm chỉ giỏi miệng mồm sắc bén tổn thương người ta, không biết dịu dàng dỗ dành, bất đắc dĩ nhìn Nghiêm Tranh Minh một lúc, cẩn thận cầm tay y.

Lại lần nữa bị hất ra.

Trình Tiềm quả như bản thân nói, bám riết không tha, lại lần nữa nắm mu bàn tay y.

Thủy Khanh cũng không biết kiêng dè, ở bên cạnh nhìn chằm chằm một hồi, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Lý Quân cúi đầu để mắt không thấy lòng khỏi phiền, bỗng nhiên, hắn phát hiện trong bản “Cửu Liên Hoàn” này kẹp thứ gì đó, nhẹ nhàng mở ra, chỉ thấy trong trang sách kẹp một tờ giấy, nét mực rất mới, là chữ của Nghiêm Tranh Minh, viết: “Thứ này phối ra, cho ta một phần.”

Trang kẹp tờ giấy kia vừa vặn là “Đan quyển”, ba chữ “Thanh Tâm đan” đập vào mắt Lý Quân.

Chú giải viết rằng: “Dùng vật này, có thể thanh tâm tẩy tủy, đoạn tuyệt thất tình, tẩy sạch lục d*c, từ đó yêu ghét mất sạch, trần thế không vướng bận, rất tốt cho tu hành.”

Tim Lý Quân đập thót, rất đỗi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh đang lôi lôi kéo kéo với Trình Tiềm.

Đúng lúc này, trong đám đông bỗng vang lên tiếng xôn xao, chỉ thấy đám người Thiên Diễn xứ nhao nhao đứng dậy, ngay lập tức, một cỗ xe phi mã từ trên trời đáp xuống, một người quen vén màn xe nhảy xuống – là Lục Lang.

Lục Lang xuống xe khom lưng, hai tay để trước người, cung kính để người trong xe giẫm tay gã bước xuống, mà người trong xe cũng không ngoài dự liệu, chính là Đường Chẩn.

Đường Chẩn hẳn đã đổi thân thể, khí sắc trông tốt hơn rất nhiều, mái tóc vốn hơi hoa râm đã đen hết.

Xuống xe, thoạt tiên hắn nhìn quét một vòng, chắp tay chào đám người Ngô Trường Thiên của Thiên Diễn xứ, thần sắc đám người Mục Lam sơn đều không tự nhiên lắm, người của Huyền Vũ đường thì chỉnh tề đứng ở cuối cùng, hiển nhiên còn nhớ người này từng đấu khẩu với họ ở Tỏa Tiên đài, số khác – như là Niên Minh Minh và đông đảo tán tu hoặc môn phái nhỏ, lại nhao nhao tiến lên chào hỏi, có kẻ gọi “Đường huynh”, có kẻ gọi “tiền bối”.

Lập tức, Đường Chẩn chuyển hướng sang ma tu, kì lạ là, trong Cửu Thánh của ma tu cũng có hai ba người từ xa chắp tay chào hỏi hắn.

Người này không hay qua lại với danh môn, trong môn phái nhỏ lại giao du rộng đến là nể, khó trách cái gì cũng biết một chút.

Phương xa truyền đến một tiếng huýt, chính là tín hiệu của Thiên Diễn xứ. Ngô Trường Thiên sau khi nghe thấy tiến lên mở miệng: “Mời chư vị đạo hữu, hiện giờ trận pháp đã thành, thỉnh Đường tiên sinh nghiệm trận.”

Đường Chẩn đem thần thức bao trùm ra ngoài, giây lát sau hắn mở mắt gật đầu, không đánh giá gì.

Ngô Trường Thiên nhìn Hàn Uyên một cái, hỏi Đường Chẩn: “Xin hỏi Đường tiên sinh, huyết thệ bàn có mang đến không?”

Lục Lang lập tức lấy một cái khay trong một gói nhỏ, tiến lên hai bước, im lặng thả lên không trung, cái khay nọ liền lơ lửng giữa trời.

Đường Chẩn hạ mắt, thở dài nói: “Nhất định phải như thế ư? Ôi, vậy mời hai vị thề đi.”

Ngô Trường Thiên hết sức thống khoái, bốn ngón tay chụm lại, một tay giơ lên trời, sắc mặt bình thản nói: “Hôm nay Thiên Diễn xứ ta mang theo Trừ Ma ấn, liên hợp đạo hữu tứ phương chiến một trận với Yểm Hành Nhân và ma long, nếu chúng ta thua, toàn thể Thiên Diễn xứ tự phế tu vi, mặc cho chư quân xử trí, không nhập tiên môn nữa!”

Nói xong, hắn nặn từ đầu ngón tay ra một ít máu tươi, phút chốc rơi xuống cái khay kia.

Thủy Khanh lặng lẽ hóa thành một con chim, bay lên trời thò đầu xem náo nhiệt, chỉ thấy chính giữa khay vẽ thái cực đồ, máu Ngô Trường Thiên kín kẽ nhuộm đỏ một nửa.

Ngô Trường Thiên giũ tay áo: “Hàn đạo hữu, đến ngươi rồi.”

Hàn Uyên mí mắt cũng không nâng lên, vẫy tay, khay nọ liền trực tiếp bay đến trước mặt hắn: “Nếu bọn ta thua, ta đi theo ngươi, để họ cút về Nam Cương, làm rùa đen rút đầu cả đời.”

Nói xong, hắn cúi đầu cắn rách ngón tay mình, ấn mạnh ngón tay rỉ máu lên khay thái cực. Chỉ nghe “Xì” một tiếng, khay thái cực phảng phất có thể hút máu thịt người, khoảnh khắc hút lõm ngón tay hắn, nửa bên thái cực kia lập tức bị máu đen đặc lấp kín.

Khay thái cực nhanh chóng xoay tròn, Thủy Khanh chỉ nhìn một cái đã cảm thấy hơi chóng mặt, đành phải quay đi chỗ khác.

Ngay sau đó, đông đảo thái cực đồ phiếm huyết sắc thoát khỏi khay, để lại một ấn ký trên cổ tay người trong Thiên Diễn xứ, Hàn Uyên và Cửu Thánh, lời thề lập thành, người vi phạm ắt gặp phản phệ.

Hàn Uyên hờ hững nhìn ấn kia, đút ngón tay chảy máu không ngừng vào miệng, l**m khô vết máu trên đó: “Chín người họ, thêm ta.”

Ngô Trường Thiên vung tay, mấy thanh niên Thiên Diễn xứ phía sau cầm quyển trục bước ra khỏi hàng.

Ngô Trường Thiên tự nhận một, những người khác tản ra đám đông, phát cho người bị họ lựa chọn.

Một người trong đó cầm quyển trục đi tới hướng Phù Dao phái, Nghiêm Tranh Minh dùng khuỷu tay huých Trình Tiềm, thấp giọng nói: “Đi nhận đi.”

Đưa quyển trục không phải ai khác, chính là Giả Thạch trà trộn vào Thiên Diễn xứ.

Trình Tiềm biết Giả Thạch nhất định có tin tức truyền về, lập tức hiểu ý, vén mành của Thạch giới tử ra đón.

Y vừa đi, Lý Quân liền xáp lại, dán vào tai Nghiêm Tranh Minh, luôn miệng hỏi: “Huynh có ý gì? Huynh và Tiểu Tiềm là thế nào? Đòi Thanh Tâm đan gì? Huynh uống lộn thuốc à? Huynh định làm gì thế!”

Nghiêm Tranh Minh hai tay vuốt ve mộc kiếm, thấp giọng nói: “Ngươi có biết chuyện y vì thanh mộc kiếm này mà tự tổn nguyên thần chưa?”

Lý Quân sững sờ giây lát, khô khốc nói: “A… giống như là chuyện y có thể làm được, thế nên huynh báo đáp bằng thay lòng đổi dạ à?”

Nghiêm Tranh Minh: “Không… vạn nhất, ta nói là vạn nhất, có một ngày những việc này gây trở ngại cho tu hành của y, nếu y hối hận, thì đem cái này cho y, ta không thể làm vật cản của y.”

Lý Quân quả thực không thể nói gì ngoài cười gằn: “Đại sư huynh, trước kia đệ vẫn cho rằng huynh là một tên hoàn khố, không ngờ huynh lại là tình thánh.”

“Bớt cạnh khóe đi.” Nghiêm Tranh Minh bực bội đẩy hắn ra, “Việc này khoan hãy nói cho Tiểu Tiềm biết, sự mới mẻ trong lòng y vẫn chưa qua hết, cách chán ghét cũng còn xa, ta sợ y biết rồi sẽ mất vui.”

“Đệ đoán Tiểu Tiềm biết rồi chẳng những mất vui.” Lý Quân nói, “Y còn cho huynh đi ăn cứt đó, sư huynh, huynh có tin không?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here