Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 86

0
47

Chương 86

Dưới chân hai người, một pháp trận khổng lồ trải ra như gió lửa từ từ đốt lên, một tiếng thở dài không biết đến từ nơi nào truyền vào tai.

Trình Tiềm sửng sốt: “Đây hình như là cái ngày ấy Hàn Uyên vẽ ở ngoài Phù Dao sơn.”

Nghiêm Tranh Minh: “Suỵt-“

Y giơ tay che mắt Trình Tiềm: “Ngươi hãy lắng nghe cẩn thận.”

Ma tu bày trận kia từng nói, trận này tên là “Thính Sơn trận”, nó có thể nghe thấy gì đây?

Sâu trong tăm tối thoạt tiên truyền đến tiếng côn trùng rả rích, kế đó có tiếng nước không hề rõ ràng, gió thổi qua mặt cỏ, bên cạnh tựa hồ có người trở mình…

Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói: “Hình như là hậu sơn.”

Trên bãi cỏ bên u đàm sơn huyệt hậu sơn, mấy thiếu niên dẫn theo một đứa nhóc không biết là người hay yêu, đói khổ lạnh lẽo chờ sư phụ, bất tri bất giác ngủ thiếp đi, trong cơn mơ màng nửa ngủ nửa tỉnh mở mắt một lần, truyền vào tai chính là âm thanh như vậy.

Tiếp theo là gió thổi qua rừng trúc, mùi lá trúc phảng phất chực chờ lao ra, có cán bút nhỏ bằng trúc gõ bàn đá, phát ra tiếng thanh thúy mà hơi vọng ngay sau đó “Soạt” một phát, tựa hồ là trang giấy bị gió thổi lên, nhưng không thổi xa, dường như bị thứ gì đó đè một góc, chỉ vang không ngừng.

Đây là Thanh An cư.

Hai người chẳng ai lên tiếng, im lặng lắng nghe một lúc lâu, phảng phất đi quanh Phù Dao sơn một vòng, đến khi pháp trận dưới chân tối đi, tia sáng cuối cùng tiêu tan vào bóng tối.

Thì ra ngày đó Hàn Uyên một mình lén chạy đến dưới Phù Dao sơn, hùng hổ bày ra trận pháp nhìn có vẻ hung hiểm, chỉ để nghe một chút âm thanh của Phù Dao sơn sao?

Trong lòng Trình Tiềm nhất thời không biết là mùi vị gì.

Lúc này, bàn tay che trước mặt y đột nhiên thả xuống, Nghiêm Tranh Minh thu ấn thạch phát sáng trong lòng bàn tay, bốn bề lập tức tối đen. Chỉ thấy trong bóng tối, có một bóng trắng đột ngột đi ra, tay cầm một thanh mộc kiếm, ở cách không xa kiêu căng làm một cổ lễ, đoạn múa thức mở đầu của Phù Dao mộc kiếm.

Đây là ý gì?

Người nọ không coi ai ra gì mà biểu diễn Phù Dao mộc kiếm ngay tại đây.

Mới đầu, y là thiếu niên bố y trắng thuần, theo Phù Dao mộc kiếm nhất chiêu nhất thức tầng tầng thể hiện, diện mạo dần dần biến thành người lớn, mộc kiếm trong tay hóa thành bảo kiếm trường hồng hàn quang tứ dật, bố y trên người cũng hóa thành cẩm bào ung dung.

Kiếm chiêu của y mỗi một thức đều tương đồng với sư phụ dạy, rồi lại có chỗ nào đó không nói ra được, có khác biệt rất nhỏ.

Thể hiện xong một bộ mộc kiếm pháp dài lâu, người múa kiếm đã biến thành lão nhân, cẩm bào một lần nữa hóa thành bố y trắng thuần, bảo kiếm một lần nữa hóa thành mộc kiếm không lưỡi. Lão buông kiếm thu mắt, trên người có sự yên tĩnh nhìn thấu hồng trần.

Bộ kiếm pháp này nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, cả hai đều là người luyện kiếm, đặc biệt Nghiêm Tranh Minh còn là kiếm tu, dĩ nhiên nhìn ra được nông sâu, nhất thời đều chấn kinh, không ai màng nói chuyện.

Ngay sau đó, lão đầu bạch y kia chợt ngẩng đầu lên, đâm kiếm tới.

Trình Tiềm đẩy Nghiêm Tranh Minh ra, hai người tách ra ba thước, mộc kiếm xuyên qua giữa, gió kiếm lạnh thấu xương tước đứt một lọn tóc bay rối trên vai Trình Tiềm.

Giây lát liền biết mất, rồi một khắc sau lại xuất hiện hai lão đầu bạch y, từ hai bên bay vào như chân không chạm đất, tức khắc chia hai người ra.

Trong lúc né tránh, cả người Nghiêm Tranh Minh chìm vào bóng tối, chớp mắt đã mất tăm.

Trình Tiềm kinh hãi: “Sư huynh!”

Chân nguyên y bị áp chế chặt chẽ trong nội phủ, nhất thời không khác gì phàm nhân, Sương Nhẫn thường ngày phảng phất có thể tâm ý tương thông với y tức khắc trở nên vô cùng ngưng trệ. Trình Tiềm nỗ lực rút kiếm chắn, chỉ cảm thấy trên mộc kiếm của lão đầu kia phảng phất có lực Thái Sơn áp đỉnh, cổ tay y tê rần, hơn nữa tình cảnh này quá quái dị, Trình Tiềm thối lui theo bản năng.

Y lui không quan trọng, mà Sương Nhẫn trong tay lập tức có dấu hiệu phản phệ, hung kiếm nuôi không quen này nhiều năm không gây chuyện, làm Trình Tiềm suýt nữa quên mất tính nó khốn nạn ra sao.

Kiếm thứ hai của lão nhân kia đã đến, Trình Tiềm đành phải cắn răng một cái, nửa bước không nhường mà tiếp chiêu lần nữa.

Áp lực trên tay càng lúc càng lớn, giống như trời sập nện xuống vai y rồi.

Sức người chung quy có chỗ không đủ, mà thanh kiếm Không Được Chết Tử Tế lại không cho phép y lui nửa bước. Đôi tay Trình Tiềm rốt cuộc run rẩy, cổ tay bị kẹt ở đó “Rắc” một tiếng nhỏ như trật khớp, y thụi vào chân nguyên bị phong trong khí hải, chân nguyên không ngừng đập vào nội phủ, trong mắt Trình Tiềm liên tiếp lóe sương lạnh, lại bị áp chế chặt hơn.

Trình Tiềm vội vã đi tìm Nghiêm Tranh Minh, không muốn triền đấu với lão đầu này theo cách của phàm nhân chút nào, lập tức chơi xấu, bay lên đá tới bụng đối phương.

Ai ngờ lại đá hụt, bản thân lão giả kia vậy mà chỉ là một ảo ảnh, chỉ có kiếm trong tay lão là chân thật không giả.

Trình Tiềm đạp hụt, tay tức khắc thoát lực, mộc kiếm của lão đầu đập mạnh lên ngực y, lần này lại là thật. Nếu thân thể này của y không phải do Tụ Linh ngọc luyện thành, nhát kiếm này có thể đập gãy một loạt xương sườn như chơi.

Y ho mấy tiếng, cảm giác nửa người đều bị đánh chết lặng, vết thương vốn đã cầm máu sau lưng toác hết ra.

Lão nhân kia vô cảm nhìn y, trong đôi mắt hơi mờ phiếm nét lạnh lùng tử khí trầm trầm. Lão giữ bằng mộc kiếm chỉ vào ngực y, nhất thời xung quanh chỉ có tiếng thở dốc hơi nặng nề của Trình Tiềm.

Đột nhiên, lão giả kia mở miệng: “Chỉ bằng lòng dạ xốc nổi như ngươi, cũng muốn đi ‘nhân đạo’?”

Trình Tiềm vốn muốn đánh lão ta dẹp lép như con tép, nghe câu này động tác chợt khựng lại: “Tiền bối là…”

“Tiếp chiêu, bớt nói nhảm!” Lão giả hoành kiếm mà lên, một kiếm “Cực thịnh” trong “Thịnh cực nhi suy” chém ngang eo, mộc kiếm vẽ ra một hình cung dài tựa trăng tròn.

Trúng một phát, chỉ sợ là ngọc thật cũng phải nát.

Trình Tiềm không dám lơ là cũng không đánh bừa, hơi chật vật tiến một bước tránh né, khó khăn nhớ lại cách sách chiêu khi tu vi thấp kém mình từng nghiên cứu một thời gian, gấp gáp đáp lại một chiêu “U vi” trong cùng một thức.

Chiêu “U vi” này, chú ý “gió nổi lên từ ngọn bèo tấm”, ý nói là tại thời điểm cực thịnh, kỳ thực sớm đã gieo xuống họa căn yếu ớt, họa căn với hình thế rực rỡ gấm hoa cùng lớn mạnh, cuối cùng sẽ trở thành cơ hội từ thịnh chuyển suy. Chiêu này biến hóa đa đoan, cực kỳ vi diệu, không hợp với Hải Triều kiếm pháp bạo ngược mà Trình Tiềm quen dùng, y hấp tấp sử dụng vốn dĩ khó khăn, ra tay không khỏi chậm vài phần.

Chậm một chút như vậy, có thể nói là sai một li đi một ngàn dặm, hổ khẩu tê rần, Sương Nhẫn “keng” một tiếng, lại bị một thanh mộc kiếm đánh bay!

Trình Tiềm: “…”

Y từ khi mười tuổi học kiếm đến nay, một thanh Sương Nhẫn không nói hoành tảo thiên hạ, cũng chưa bao giờ nhục nhã vô cùng như thế này.

Lão đầu bạch y mặt không biểu cảm nhìn y, vẫy tay, Sương Nhẫn bay đến gần Trình Tiềm: “Tiếp tục.”

Trình Tiềm nắm chặt các ngón tay.

Liền nghe lão đầu kia lại nói: “Ngu xuẩn.”

Các ngón tay Trình Tiềm sắp bị chính y bóp nát, y bắt lấy Sương Nhẫn, lão giả kia đột nhiên tung người nhảy lên, chớp mắt, ngàn vạn bóng kiếm lóe qua trước mặt y, rậm rạp như mưa đầu xuân, không thể tránh né, không thể phòng ngự.

Đây là “U vi” chân chính!

Đồng tử Trình Tiềm co lại, bỗng nhiên ý thức được rằng hình như lão nhân này đang dạy y, nhất thời nhìn đến ngây người, cho đến khi thanh mộc kiếm kia xé rách ảo ảnh vô cùng mà đến, dừng ngay dưới chóp mũi y.

“Ngươi chưa từng học kiếm nghiêm chỉnh à?” Lão nhân kia hỏi, “Sư phụ ngươi là ai?”

Trình Tiềm không tự chủ được mắc nghẹn.

Mộc Xuân chân nhân đích xác chỉ dạy y hơn một năm, ở Vong Ưu cốc vội vàng đem trọn bộ Phù Dao mộc kiếm truyền cho y, cũng chẳng qua ỷ vào tiểu thông minh nhìn qua là nhớ hồi nhỏ. Sau đó, kiếm phổ của môn phái cơ bản là Trình Tiềm chép lại theo trí nhớ, có chỗ sai khác thì đại sư huynh sửa một chút.

Hiện tại nhớ tới, y kiến thức nửa vời mà gấp gáp ghi nhớ, nhất định là đúng sao?

Đại sư huynh hồi nhỏ học kiếm lơ là kém cỏi, thật sự có thể tu chỉnh cái gì sao?

Trình Tiềm thấp giọng biện giải: “Gia sư đã quy tiên từ khi chúng ta mới nhập môn.”

Lão nhân nhíu mày.

Trình Tiềm cố kiềm chế, cung kính hỏi: “Sư phụ trước lúc lâm chung dùng nguyên thần biểu diễn Phù Dao mộc kiếm cho ta, gấp gáp quá có thể có mấy chỗ nhớ không rõ…”

Lời y nói bị một tiếng hừ lạnh cắt ngang, lão nhân kia nghe lời ấy, chẳng biết vì sao có vẻ càng tức giận, quơ mộc kiếm đập bả vai Trình Tiềm, liên tục mắng: “Đồ ngu! Đồ ngu!”

Trình Tiềm cả đời chưa từng bị chụp cái mũ đồ ngu nhiều như vậy, song lại chẳng cách nào phản bác được – ai kêu người ta mạnh hơn xa y?

Đối mặt với tiền bối đồng môn như thế, cho dù đối phương nói trên cổ y là một cái bô có thất khiếu thì y cũng chỉ đành nghe.

Lão nhân hãy còn giậm chân một lúc, rồi thân hình chợt thay đổi, quay người hóa thành bộ dáng nam tử trung niên cẩm bào, lại múa một chiêu “Cực thịnh”.

Da đầu Trình Tiềm ngứa ran. Khi vị tiền bối này xuất hiện với hình tượng lão nhân, sử dụng kiếm chiêu của thức “Thịnh cực nhi suy” mặc dù cay độc, song thiên hướng về “suy” hơn, không khỏi không đủ thanh thế. Thế nhưng khi ông ta lấy hình tượng người trung niên xuất hiện, mộc kiếm trong tay biến thành bảo kiếm không biết tên, lại vừa vặn hợp với kiếm ý “thịnh”, uy lực quả thực không thể đánh đồng.

Trong lòng Trình Tiềm chớp mắt lướt qua vô số ý nghĩ, cân nhắc từ đầu đến cuối chiêu “U vi” khi nãy lão nhân che giấu, lại lần nữa cố gắng sử dụng chiêu kiếm nọ.

Tiếp được rồi!

Thế nhưng, y còn chưa kịp vui mừng thì người trung niên kia đã chẳng giải thích gì cầm kiếm lao lên lần nữa, cả người ông ta lộn lên không trung, từ trên cao chém xuống – Cực thịnh biến hình!

Đồng tử Trình Tiềm chợt co vào, ngay sau đó y phát hiện cấm chế của chân nguyên mình được thả ra, chân nguyên bị giam cầm hồi lâu lưu động điên cuồng giữa khí hải, Sương Nhẫn trên tay y “Vù” một tiếng nhỏ, chớp mắt phân ra bảy tám bóng kiếm, đương đầu trực diện-

Trình Tiềm không đợi đối phương biến chiêu đã tiến vào kiếm ý U vi trước một bước, kiếm ý như sương lạnh vô khổng bất nhập mà tràn ngập cả không gian, không dấu vết, rồi lại không đâu không có. Kiếm thứ ba “Cực thịnh” của người trung niên chớp mắt đã tới, hai luồng chân nguyên đập vào nhau, nổ một tiếng động địa kinh thiên.

Vị tiền bối này không nương tay chút nào, bổ liền mười sáu kiếm “Cực thịnh”, lần sau xảo quyệt hơn lần trước, lần sau hung hiểm hơn lần trước.

Trình Tiềm lần đầu tiên chân chính lĩnh hội kiếm ý “U vi”, kiếm ban đầu hơi trì trệ càng lúc càng thuần thục, Sương Nhẫn kéo bóng kiếm ra đầy trời, khiến người run rẩy mà triển khai trong cả không gian, nhất thời lại dị khúc đồng công với Trảm Ma trận.

Tiếc thay y càng mạnh thì đối thủ cũng càng mạnh, Trình Tiềm rốt cuộc hao hết sức lực.

Thời điểm kiếm thứ mười sáu, Sương Nhẫn lại lần nữa tuột tay, chật vật lăn trên mặt đất. Y cố gượng một hơi, lảo đảo không đứng vững, lại trực tiếp quỳ dúi xuống, tay miễn cưỡng chống đất.

Người trung niên từ trên cao nhìn xuống mà gác bảo kiếm trong tay lên cổ y, hờ hững nói: “Biết ngươi sai ở chỗ nào chưa?”

Trình Tiềm nhất thời tim đập như nổi trống, không nói ra lời.

“Chiêu ‘U vi’, chính là chiêu khó nhất trong Phù Dao mộc kiếm, biến ảo khó lường, vô khổng bất nhập. Ngươi lúc trước chẳng biết cái rắm gì, mà chẳng qua phút chốc đã có thể thành thạo, có tư chất như vậy, vì sao thà đi nghiên cứu kiếm pháp nhà khác? Xốc nổi!”

Nếu nói vừa rồi lo lắng cho Nghiêm Tranh Minh nên lòng hơi nôn nóng, Trình Tiềm thừa nhận. Nhưng mà từng ấy năm qua y khổ công chưa từng ít hơn bất cứ ai một phân, cửu tử nhất sinh, chưa từng an nhàn hơn bất cứ ai – thiên tư tạm thời không bàn, y tự thấy mình tuyệt đối không phải là người xốc nổi.

Trình Tiềm lập tức biện giải: “Ta…”

Người trung niên hơi nhếch khóe miệng, nở nụ cười cứng ngắc cắt ngang y: “Bởi vì ngươi cảm thấy mộc kiếm không đúng đường với ngươi, phải không? Phù Dao mộc kiếm ta đi ‘nhân đạo’, từ sinh đến tử, từ trẻ đến già, trên đời ngàn vạn người tầm thường đều không thoát được con đường này, một chút hiếm lạ cũng chẳng có. Ngươi cảm thấy mình là ngoại lệ, bất đồng với những người bình thường đó, đúng chứ?”

Trình Tiềm: “…”

Hồi tưởng lại, khi người ta nghé con mới đẻ không sợ hổ, còn chờ bằng trình vạn lý, y tự nhận đã trưởng thành sớm đến đánh mất trái tim thiếu niên khi người ta thượng hạ cầu sách, hoang mang không biết con đường tương lai, y tự nhận đã theo mục tiêu rõ ràng, đi ở tít đằng trước khi người ta giãy giụa mọi cách, sự dữ nguyện vi, y hoành hành thế gian đã sớm không sợ hãi gì khi người ta mê mẩn phi thăng, cầu mãi chẳng được, y lại tự nguyện đi lên “nhân đạo”.

Tuy rằng chưa từng khoe khoang, sự cao ngạo ẩn sâu trong tiềm thức khiến Trình Tiềm chưa bao giờ liên tưởng mỗi một chiêu trong Phù Dao mộc kiếm lên mình.

Các loại kiếm ý trong mộc kiếm kia với y mà nói thủy chung phảng phất cách một tầng gì đó, giống như y đang ngắc ngứ lĩnh ngộ rập khuôn cuộc đời của người khác, chưa từng chân chính có cảm giác.

Người trung niên nọ quát to một tiếng nói: “Ngươi nhìn thiên địa, sau đó nhìn mình xem, nhìn người ta mà chưa từng chịu so với mình, chẳng lẽ ngươi không phải là người? Ngươi đã chọn ‘nhân đạo’, thì tại sao không chịu bỏ xuống trái tim thiên địa to mà vô dụng kia?”

“Đối đãi người ta toàn bằng thân sơ xa gần, cảm khái ai, dung nhẫn ai, thân cận ai, yêu thương ai – Ngươi có từng kính sợ ai? Nhìn lên ai? Lấy ai làm gương không?”

Người trung niên nói đến đây chợt ấn mũi kiếm xuống, mũi kiếm sắc lẻm cứa cổ Trình Tiềm đau nhói: “Thiếu niên không biết trời cao đất dày, kiêu ngạo xốc nổi, tự mệnh bất phàm, ta thấy ngươi không phải thiếu niên, mà tâm tính cũng chẳng tiến bộ nhiều lắm.”

Lưng Trình Tiềm rịn một lớp mồ hôi lạnh.

“Nếu ngươi thật sự có thể siêu phàm thoát tục, tự thấy đã hiểu thấu Phù Dao mộc kiếm, tại sao ngay cả chiêu ‘U vi’ cũng dùng chẳng xong? Đứng dậy!” Người trung niên kia phẫn nộ quát, “Kiếm vẫn chưa truyền xong, giả chết cái gì!”

Mới đầu, y tâm tư khó yên, sống một ngày bằng một năm, mặc dù không lo lắng cho Nghiêm Tranh Minh cùng ở nơi đây, lại bắt đầu lo cho bọn Lý Quân bên ngoài chung một phòng với đông đảo ma tu và người của Thiên Diễn xứ. Không ngờ chớp mắt đã bị chủ nhân nơi đây thấu rõ mọi việc mà nhận ra y lơ đãng, gặp phải ngược đãi như gió táp mưa sa, bức y không thể không gạt trừ tạp niệm, dần dần chìm vào Phù Dao mộc kiếm.

Trình Tiềm bị nhốt ở đây chẳng biết đã bao lâu, chủ nhân không biết tên của nơi đây vô số lần giam cầm chân nguyên y, vô số lần bắt buộc y như một tiểu đệ tử chưa nhập môn, coi Sương Nhẫn thành mộc kiếm bình thường mà luyện tập.

Nhưng đợi đến khi người một lần nữa hóa thành lão giả ấy mở một cánh cửa khác thả y đi, Trình Tiềm bỗng có cảm giác kỳ lạ, phảng phất đủ loại vô nhật vô nguyệt này chỉ phát sinh trong một ý niệm, y đứng ở cửa kia, nhìn thấy một lọn tóc mình bị mộc kiếm chém đứt trước khi vào cửa này vậy mà vừa mới rơi xuống đất.

Trình Tiềm chợt lùi về một bước, quay đầu lại hỏi: “Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?”

Lão giả kia mắt nhìn mũi mũi nhìn miệng mà đáp: “Vô danh, ta chẳng qua là một chút truyền thừa các ngươi tồn lại.”

Trình Tiềm lại hỏi: “Nếu bọn ta chọn chữ ‘thiên’ hoặc ‘địa’ thì sao?”

Lão giả nói: “Phù Dao phái từ xưa chỉ đi nhân đạo, về phần thiên và địa, ta không dạy được, không ai dạy được, đành phải tiễn các ngươi đến từ đâu quay về đó.”

Trình Tiềm nghe thế, trong lòng bỗng nhiên thoáng qua một ý nghĩ, mau đến không kịp bắt lấy. Y hơi suy tư chốc lát, đoan đoan chính chính hành lễ vãn bối với lão giả nọ, rồi mới rảo bước đi.

Cánh cửa truyền thừa phía sau y im lặng đóng lại, như chưa bao giờ tồn tại, Trình Tiềm ngẩng đầu lên thấy Nghiêm Tranh Minh đứng ở không xa, ôm mộc kiếm lấy từ trong nội phủ ra, hơi cúi đầu như đang suy tư điều gì.

Vừa thấy y thì lòng Trình Tiềm liền không tự chủ được vui vẻ, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều: “Đại sư huynh…”

Ai ngờ mới mở miệng thì ánh mắt lạnh lùng của Nghiêm Tranh Minh đã quét tới cắt đứt đoạn sau.

Từ nhỏ lớn lên bên nhau nên bình nhật y không dưng gây sự hay là nổi giận thật thì Trình Tiềm vẫn có thể phân biệt được, thấy vậy lập tức sửng sốt, lòng hơi lo lắng nghĩ: “Chẳng lẽ y cũng bị lão đầu kia tra tấn không nhẹ?”

Nghiêm Tranh Minh trừng mắt nhìn Trình Tiềm một cái, sau đó cũng chẳng lên tiếng, quay người đi về phía trước.

Trình Tiềm mù tịt đi theo y, vừa vắt hết óc nhớ lại xem mình đắc tội vị thiếu gia này chỗ nào, vừa bất đắc dĩ hỏi: “Huynh lại làm sao vậy?”

Vừa dứt lời thì chính Trình Tiềm bỗng nhiên liền ngộ ra, ánh mắt không bị khống chế dừng ở mộc kiếm trong tay Nghiêm Tranh Minh, da đầu ngứa ngáy, nghĩ thầm: “Khoan đã, tự dưng y lấy mộc kiếm ra làm gì?”

Lão đầu trong truyền thừa rất tinh mắt, sẽ không nhìn ra rồi lắm miệng nói gì chứ?

Vừa nghĩ thế, Trình Tiềm cơ hồ chột dạ, y len lén lau mồ hôi lạnh, trong lòng nhanh chóng suy tính đối sách.

Nghiêm Tranh Minh nghe y hỏi một câu sau đó lập tức im miệng, liền nghĩ bụng: “À, có tật giật mình đây mà.”

Hồi lâu sau, Trình Tiềm mới ho một tiếng định mở miệng, thì Nghiêm Tranh Minh bất ngờ nói: “Sao, về khai báo thanh mộc kiếm này như thế nào, ngươi đã bịa xong rồi?”

Trình Tiềm: “…”

Hai người phảng phất xuyên qua một con đường hẹp dài, mau chóng đi đến cuối, cuối có vầng sáng nhu hòa khi sắp hửng sáng, Nghiêm Tranh Minh hỏi xong câu đó thì đi thẳng vào chẳng thèm quay đầu lại, thân hình thoáng cái biến mất tăm.

Trình Tiềm vội cất bước đuổi theo, chợt thấy hoa mắt, phát hiện mình đã lại về tới dưới Thái Âm sơn, quay đầu lại thì truyền thừa và Tâm Ma cốc gì đó đều đã biến mất.

Trước mắt trừ một đại sư huynh hằm hằm nổi giận ra thì còn có rất nhiều người, một bên do Hàn Uyên cầm đầu, đám ô hợp phía sau toàn là ma tu, một bên khác Du Lương cầm đầu, sau lưng là hàng loạt tu sĩ bình thường không biết tụ tập ở đây từ khi nào.

Đám Lý Quân và Niên Đại Đại, Thủy Khanh lúng túng ở chính giữa, bay trên trời.

Trình Tiềm xác định, khi Trảm Ma trận phá, nơi đây còn chưa có lắm tu sĩ sống như vậy.

Chẳng lẽ họ đã chuyển cuộc đại chiến tiên ma vốn định ở Thái Hành tới nơi này?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here