Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 85

0
94

Chương 85

Nhân sinh vô căn đế, phiêu như mạch thượng trần.

Phân tán trục phong chuyển, thử dĩ phi thường thân. (1)

Vào tiên môn là có thể siêu thoát trần thế ư?

Thần thông quảng đại là có thể mọi sự tùy tâm ư?

Đại năng phiên vân phúc vũ như Đồng Như, hiện giờ hồn lại về nơi nào rồi?

Huống chi là đám tiểu bối không biết gì như họ.

Nghiêm Tranh Minh chưa nói được mấy câu với Đồng Như, mà trong lòng lại luôn ẩn ẩn có vài phần khúc mắc với sư tổ, đôi khi y sẽ không nhịn nổi nghĩ ngợi lung tung: nếu không phải Đồng Như lo chuyện bao đồng, lập ra Túc Hạ đường gì đó, sẽ không dẫn tới người khác nghi kỵ, sẽ không liên lụy tiến vào Tam Sinh bí cảnh.

Cho dù vào Tam Sinh bí cảnh rồi, nếu ông không quá khích, không mê tín tiên tri, an phận một chút, đừng khư khư cố chấp, nghe lời khuyên của bằng hữu, hoặc là trong lòng đừng có nhiều ý nghĩ không an phận như vậy…

Chưa chừng sư phụ sẽ không chết, càng không rơi vào xác tàn của con chồn.

Phù Dao phái cũng chẳng đến mức không gượng dậy nổi.

Mấy người họ sẽ như đám đệ tử ngốc không nên thân của Bạch Hổ sơn trang, tu vi được tí ti, tâm nhãn cũng chỉ có một tẹo, nhìn là thấy không rành việc đời, ra ngoài làm việc tất nhiên hỏng bét, vài ma tu là có thể xoay họ vòng vòng.

Không ai gọi y là chưởng môn, cũng không có ai gọi y là tiền bối, y chỉ là một đại sư huynh không nên thân.

Song Nghiêm Tranh Minh lại hiểu Đồng Như nhất, ở trong chưởng môn ấn y nhiều lần ôn lại con đường Đồng Như đã đi qua, mỗi khi nhìn lại một lần, y liền nơm nớp lo sợ rất lâu. Trong tay cầm chưởng môn ấn này, y như đứng trước vực sâu, như đi trên băng mỏng, chẳng dám thả lỏng chốc lát, luôn nhắc nhở mình lấy người làm gương, tuyệt đối không thể bước theo vết xe đổ của sư tổ.

Y phải thanh tĩnh, phải tự tại, phải quả d*c, phải rộng lượng…

Nhưng lúc này, Nghiêm Tranh Minh nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng tim Trình Tiềm đập, hết thảy khúc mắc với Đồng Như bỗng nhiên liền tan thành mây khói.

“Ý nghĩ không an phận” nếu như có thể kìm nén, thì làm sao lại sinh ra?

Đập lớn bao lâu nay y đắp trong lòng, như bằng cát đất, yếu ớt mà giả vờ nguy nga, một ngón tay là có thể khiến nó sụp đổ. Trong cuộc đời người ta, nếu không có nhất thời giây lát như vậy, cảm giác đất trời điên đảo, tan xương nát thịt cũng cam tâm tình nguyện, dẫu cho tương lai phi thăng nhập đại đạo, lại có gì thú vị đáng nói đâu?

“Ngươi còn đang chờ gì?” Trong lòng Nghiêm Tranh Minh có một âm thanh hỏi như vậy, “Như lão ngốc Đồng Như kia, đợi đến sông cạn đá mòn, âm dương đôi ngả ư?”

Nghiêm Tranh Minh cầm tay Trình Tiềm đan trước người mình, nhẹ nhàng kéo đôi tay ấy ra, trong bóng tối, y quay người nhìn chằm chằm vào mặt Trình Tiềm, kiềm chế mà thấp giọng hỏi: “Ngươi có biết việc này hoang đường nhường nào? Ngươi có biết việc này trái với thiên lý luân thường?”

Trình Tiềm mặt không đổi sắc: “Sư phụ bảo đệ tự tại.”

Nghiêm Tranh Minh: “Nhưng sư phụ không bảo ngươi phóng túng! Phóng túng thất tình lục d*c, ngươi không sợ đến khi phi thăng, sẽ bị thiên kiếp đánh cháy đen à?”

Trình Tiềm: “Vậy huynh thân hãm tâm ma, lại hợp với đạo nào?”

Nghiêm Tranh Minh không phản bác nổi.

Trình Tiềm nhìn y, nhấn từng chữ: “Sư huynh, đệ không sợ thiên kiếp, chỉ sợ huynh.”

Nghiêm Tranh Minh nghe lời này, trong lòng ầm một tiếng, nghĩ: “Thôi xong rồi, vạn kiếp bất phục rồi.”

Y đứng ngây ra rất lâu, dưới chân như mọc rễ, tâm hoa chưa hề nở rộ, ngược lại tự dưng thêm một phen bi ý nói không rõ.

“Tiểu Tiềm,” Y cuối cùng giãy giụa một chút, “Ngươi tương lai không được hối hận.”

Trình Tiềm thở dài khe khẽ, bất đắc dĩ nhìn y: “Sư huynh, huynh lau nước mắt trước đi.”

“Lại đây.” Nghiêm Tranh Minh kéo Trình Tiềm tới, thần sắc rất căng thẳng, thoạt nhìn có vài phần lãnh đạm khác thường.

Y trưng sự lãnh đạm như vậy mà nghĩ thầm: “Ta có lỗi với Tiểu Tiềm.”

Tiếp đó, y giữ gáy Trình Tiềm, nghiêng người hôn lên, vốn định thử qua rồi thôi, kết quả là không nhịn được.

Trình Tiềm “Ưm” một tiếng, hơi ngửa đầu theo bản năng, lại bị một đôi tay giữ chặt, chỉ cảm thấy cả người đều bị hương hoa lan quen thuộc bao phủ. Y thoạt tiên hơi kinh hãi, bị động tiếp nhận, lần đầu tiên biết còn có thể như vậy, hơi quái dị, còn có chút khó chịu mà khi y ý thức được người trước mặt là ai, tí tẹo cảm giác quái dị ấy đột nhiên đã đổi vị.

Thân mật khác thường bất thình lình khiến da đầu và hông Trình Tiềm cùng ngứa ngáy, cột sống cứng đờ thành một cái chày gỗ, hồng trần ngàn trượng nghe danh đã lâu mà chưa thấy hình dáng kín kẽ bao vây y lại, trong lòng y bỗng nhiên sinh ra xao động xa lạ, cổ khô khốc, không tự chủ được nuốt một chút, cảm thấy hình như mình nên đọc Thanh tĩnh kinh.

Nghiêm Tranh Minh si mê ôm Trình Tiềm, nghĩ thầm: “Ta cũng… có lỗi với sư phụ.”

Tâm ma ấn trên trán y bất tri bất giác biến thành màu chu sa thuần chính, kế đó thu thành một giọt máu, ngấm vào trán, biến mất tăm, chưởng môn ấn trước ngực y thình lình phát ra bạch quang chói mắt.

Nghiêm Tranh Minh chợt định thần lại, không biết chưởng môn ấn lại uống lộn thuốc gì, trán gác lên vai Trình Tiềm, nhắm mắt nói: “Đi trước đã, nơi này không phải chỗ nên ở lại.”

Trình Tiềm sắc mặt cổ quái đánh giá Nghiêm Tranh Minh từ trên xuống dưới, vẫn chưa quay lại trạng thái bình thường: “Đây đều là huynh học từ bản Thanh tĩnh kinh giả kia?”

Y lần đầu cảm thấy rõ ràng, đại sư huynh ra vẻ đạo mạo này hình như biết quá nhiều.

Nghiêm Tranh Minh suýt nữa đau sốc hông, thuận tay chùi vết bẩn và vết máu lên tay áo Trình Tiềm: “Câm miệng.”

Chỉ thấy bạch quang chưởng môn ấn bùng ra chiếu lên mặt đất, thành hình dạng một mảnh lông chim, theo bạch quang bên trong lấp lóe, lông chim run nhẹ, giống như ở phía trước chỉ dẫn phương hướng.

Nghiêm Tranh Minh hơi giơ tiểu ấn thạch biết phát sáng lên, đi theo lông chim dẫn đường, bảo Trình Tiềm: “Đuổi theo.”

Trình Tiềm nhờ bạch quang nhìn thoáng qua khuôn mặt khôi phục một chút huyết sắc của y, hơi yên lòng, nói: “Đúng rồi, huynh…”

Nghiêm Tranh Minh ngắt lời: “Không được! Không thể! Đừng có nằm mơ nữa! Bản tà thư đó đã bị ta đốt rồi!”

Trình Tiềm: “… Đệ muốn hỏi huynh câu ‘kiếm tu một bước một tâm ma’ kia là ý gì, huynh nghĩ đi đâu vậy?”

Nghiêm chưởng môn suy bụng ta ra bụng người lúc này mới phát hiện, không phải mọi người đều như y, không thích học hành đàng hoàng, tức khắc xấu hổ đến mức ngay cả đầu cũng không dám quay lại, ho khan một tiếng, giọng không khỏi yếu đi ba phần: “Kiếm tu lệ khí nặng, sát khí nặng, giai đoạn trước lại trọng rèn thể khinh tu tâm, mới đầu chưa rõ, càng về sau càng dễ sinh tâm ma. Đây là lúc nhập môn sư phụ nói với ta, người bảo, ‘Tu vi và cảnh giới tương đồng, khi động thủ kiếm tu là đệ nhất, bởi vậy con đường này cũng đặc biệt khó đi, tu luyện càng gian nan, thống khổ cũng càng nhiều hơn’.”

Y nói đến đây, khóe miệng vẫn căng lên rốt cuộc thoáng lộ nét cười như có như không: “Lúc ấy nghe lời này, phản ứng đầu tiên của ta chính là năn nỉ sư phụ phế đi khí cảm cho ta, kiên quyết không làm kiếm tu, nhất định phải đổi đạo khác để nhập.”

Y rất ít chủ động nhắc tới chuyện quá khứ, Trình Tiềm lẳng lặng lắng nghe, cảm thấy lời này nghe như đại sư huynh có thể nói ra được.

“Sau đó sư phụ hù ta rằng, phế khí cảm được thôi, nhưng quá trình này không khác gì lăn giường đinh, vào chảo dầu, rất nhiều người chịu không nổi thẳng cẳng chết luôn, xong hết mọi chuyện, cũng chẳng cần để ý nhập đạo từ đâu nữa.” Nghiêm Tranh Minh tự giễu, “Ta vậy mà tin lời nói bậy của người, tự mình cân nhắc qua, mặc dù đi kiếm tu đạo làm người ta đau không muốn sống, song tốt xấu gì vẫn hơn chết thật, vậy là đành thỏa hiệp.”

Trình Tiềm chăm chú nhìn bóng lưng Nghiêm Tranh Minh, theo lời kể không tự chủ được nhớ tới cảnh khi mới gặp gỡ.

Ôn Nhu hương so với Quần Yêu cốc còn nặng yêu khí hơn, trong yêu khí kia y lần đầu tiên nhìn thấy đại sư huynh, lúc ấy y đã nghĩ: “Người này đẹp thật.”

Song ngay sau đó, cảm tưởng của y liền biến thành: “Người này thật không ra gì.”

“Vậy cái này của huynh…” Trình Tiềm giơ tay cọ nhẹ ấn đường mình, “Là bắt đầu từ khi nào?”

Nghiêm Tranh Minh trầm mặc một hồi: “Ta không biết.”

Là Chu Tước tháp sao? Hay là Phù Dao sơn trang trước kia? Hoặc là trong trăm năm chia lìa… Thậm chí trên Thanh Long đảo niên thiếu khinh cuồng?

Suy nghĩ lướt qua một chút, liền cảm thấy ngàn đầu vạn mối, chẳng hiểu gì, chưa từng thịch, thì tâm đã động rồi.

Nghiêm Tranh Minh cảm xúc lẫn lộn nhìn Trình Tiềm một cái, giơ tay vuốt lại mớ tóc bay rối trên trán y, nhẹ giọng nói: “Không biết, đừng hỏi.”

Trình Tiềm liền biết điều đổi chủ đề, nói: “Cũng không biết chúng ta bị nhốt ở đây đã bao lâu, Thái Âm sơn thế nào rồi?”

Nghiêm Tranh Minh: “Thiên Diễn xứ đạn tận lương tuyệt, Hàn Uyên đoán chừng cũng là nỏ mạnh hết đà, chẳng ai quản được ai, chỉ sợ sau Trảm Ma trận, Thiên Diễn xứ không còn hậu chiêu.”

Trình Tiềm im lặng, chưa thấy thì chưa rõ lắm, chính mắt trải qua một phen mới hiểu, nếu không có quân phản nghịch của Thiên Diễn xứ âm thầm sửa trận pháp, nếu không phải họ vừa vặn bị cuốn vào, nếu không phải trong tay Lý Quân vừa vặn có một lá Chân Long kỳ, không ai có thể đơn thương độc mã phá trận.

Ngô Trường Thiên bày bẫy rập ngoài Phù Dao sơn, tuyệt đối không chỉ để suy yếu chiến lực Hàn Uyên, mà đây là một sát cục.

Hiện giờ Trảm Ma trận bị phá, chỉ sợ Thiên Diễn xứ không còn gì ngăn được bước chân Hàn Uyên, hắn sẽ xông thẳng vào Thái Hành sơn, tàn sát gần hết chúng tu sĩ không biết lượng sức mưu toan ngăn cản hắn, kế đó Bắc thượng kinh sư, báo mối thù giữa hắn với Thiên Diễn xứ, và triều đình phàm nhân-

“Thiên Diễn xứ chết chưa hết tội.” Nghiêm Tranh Minh nói, “Kẻ ngồi trên long ỷ trong kinh thành đó – ta cũng tuyệt đối không tin hắn là một phàm nhân. Hắn ngày ngày tự xưng vạn tuế, có thể chấp nhận để mình vài chục năm đã râu tóc hoa râm mà chết già, nhìn một Thiên Diễn xứ con con dưới tay nguyên viễn lưu trường sao? Không thể nào.”

Trình Tiềm: “Tu sĩ không can dự tục sự, cơ bản là ước định mà thành, việc vặt phàm trần dễ gây phân tâm, nếu không phải tư chất đứng đầu, nhất định sẽ gây trở ngại cho tu hành, hắn làm sao có thể vừa làm Hoàng đế vừa muốn trường sinh bất lão?”

“Hoàng gia có cả đống tiền, cả đống cách, công pháp và đan dược muốn bao nhiêu cũng có, luyện không thành thì dùng dược,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Vả lại, ngươi chưa nghe ra ý của Ngô Trường Thiên à? Thiên Diễn xứ ở trong triều đình khẳng định bị quản chế bởi ai đó, mà đám giả thanh cao này cảm thấy mình vô cùng chính nghĩa, coi mạng người như cỏ rác, làm sao lại bị quản chế bởi phàm nhân được? Đám người này thích chết thì tùy, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì tới chúng ta, nhưng Hàn Uyên dẫn quần ma Bắc thượng, trên đường nhất định sát nghiệt nặng nề, đến lúc đó chúng ta có giết hắn không?”

Đúng lúc này, Nghiêm Tranh Minh dừng chân, nhìn về một hướng, chỉ thấy nơi đó tựa hồ hắt đến ánh sáng nhè nhẹ.

Lông chim dẫn đường trực tiếp vào theo tia sáng kia, đi theo phương hướng nguồn sáng chừng một nén nhang, tầm mắt rộng mở sáng sủa.

Chỉ thấy một loạt bậc đá hiện rõ trước mắt.

Bậc đá hoặc dựa núi, hoặc dựa lầu, trùng điệp mà lên. Nhưng bậc đá nơi đây lại chẳng có cái gì, từng tầng lưới trống rỗng, như thông lên trời, không nhìn thấy cuối.

Trình Tiềm bỗng nhiên cảm thấy chân nguyên trong cơ thể như bị sức mạnh không rõ nào đó áp chế, y nhất thời chân chân chính chính biến thành phàm nhân, đứng ở dưới bậc đá, hệt như sâu kiến nhỏ nhoi vậy.

Trình Tiềm: “Đây là…”

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, nói: “Hình như là Bất Hối đài.”

Bất Hối đài cao mười vạn tám ngàn bậc, mọi kẻ phi thiên độn địa đến nơi đây đều như phàm nhân, phải tự mình từng bước một đi lên. Trình Tiềm lần đầu tiên biết thế nào là ngửa gãy cổ, người thường chỉ nhìn lên đã sinh ra sợ hãi, nói chi đến tự mình trèo lên.

Nghiêm Tranh Minh thử bước lên một bậc, vẫn chưa đứng vững thì một trận gió mạnh đã thốc vào mặt. Khi y nhớ ra chân nguyên hộ thể không còn, trận gió kia đã bức tới trước mắt, Nghiêm Tranh Minh vội vàng lui một bước, từ trên bậc đá lộn xuống, dù động tác nhanh nhẹn thì vẫn bị quét rách một tay áo.

Đồng Như rốt cuộc lên đó bằng cách nào!

Trong lòng hai người đều hoảng sợ, Nghiêm Tranh Minh nghĩ: “Ta vốn tưởng rằng sư tổ là nghĩ quẩn bình thường, không ngờ ông ta nghĩ quẩn tới vậy!”

Trình Tiềm lại nhớ tới vài lần tiếp xúc không nhiều lắm với Bắc Minh quân, khi đó y còn nhỏ, cũng chưa biết Bắc Minh quân lợi hại thế nào, tận đến lúc này y mới phát hiện hào rộng như lạch trời giữa mình và sư tổ.

Đang nhập thần thì Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên vỗ một phát ngay bên tai, Trình Tiềm giật mình tỉnh táo lại.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì,” Nghiêm Tranh Minh nói, “Ông ta lúc ra khỏi Tam Sinh bí cảnh đã tẩu hỏa nhập ma rồi, mà kẻ điên thì không giống người bình thường, đường ông ta đi ngươi không đi được, không nhất định là vì ông ta lợi hại nhường nào.”

Y cúi đầu thoáng nhìn ống tay áo mình, cười nói: “Giờ thì thành đoạn tụ thật rồi, Bất Hối đài này rất tà môn, đừng ở lại đây nữa.”

Trình Tiềm một tay buông bên người, gõ nhẹ vỏ Sương Nhẫn, vừa đi vừa nói: “Nếu là huynh, huynh sẽ lên Bất Hối đài thỉnh tảng đá Muốn Sao Được Vậy kia chứ?”

Nghiêm Tranh Minh nghĩ bụng: “Thật biết hỏi.”

Nếu chấp niệm trong lòng y không phải vừa vặn trùng hợp với Đồng Như, lúc ở trong chưởng môn ấn, sao thần thức y lại bám trên người Đồng Như?

Nếu y chưa biết mùi vị tẩu hỏa nhập ma, sao khi ở trên Tỏa Tiên đài lại ép tăng tu vi mình, bất chấp tất cả mà xông thẳng vào?

Đương nhiên, những lời này không tiện nói với Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh nói một đằng làm một nẻo, nghĩa chính ngôn từ đáp: “Dĩ nhiên là không, bi hoan ly hợp, âm tình viên khuyết, đều là nhân gian thường thái, ngươi chưa phi thăng thành tiên, thì vẫn là phàm nhân, nếu ngươi tự biết, thì nên minh bạch, đã là nhục thể phàm thai, sao có thể mọi chuyện hài lòng, luôn có lúc không đủ sức, cầu mà không được cũng vị tất không phải là tu hành, nếu mọi chuyện cầu toàn cực đoan, chắc chắn không thể lâu dài.”

Đường hoàng cỡ nào…

Trình Tiềm nghe xong không đáp gì, quay đầu đi cười, lại vẫn bị Nghiêm Tranh Minh nhạy bén bắt được.

Nghiêm Tranh Minh: “Ngươi cười cái gì?”

“Cười huynh nói còn dễ nghe hơn hát.” Trình Tiềm không nể nang vạch trần, “Ban nãy chẳng biết là ai bị vây trong tâm ma không ra được.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

“Bây giờ ngươi câm miệng thì ta có thể không so đo với ngươi.” Nghiêm Tranh Minh quay người lại, đứng cách hai bước, để nửa câu sau chưa nói lên khóe mắt đuôi mày – “Mau lăn lại đây xin lỗi”.

Trình Tiềm im lặng một lát, bụng nghĩ: “Dung túng tính nết thế này, về sau phải làm sao cho được?”

Nhưng lập tức, y lại âm thầm lắc đầu: “Thôi, không phải luôn là cái nết này à?”

Thế là Trình Tiềm chắp tay xin lỗi cho có: “Vâng, sư huynh đại nhân đại lượng, nói dễ nghe như hát – đúng rồi, nếu nơi này chính là hậu sơn của Phù Dao sơn, chúng ta có thể trở về từ đây không?”

“Nghĩ nhiều rồi,” Nghiêm chưởng môn như một con sói nói, “Phù Dao sơn là Phù Dao sơn, Tâm Ma cốc là Tâm Ma cốc, hai nơi tuy làm láng giềng, lại không phải là phong cùng một chỗ… ồ?”

Y mới nói đến đây liền nhìn thấy sau Bất Hối đài lại có một cánh cửa, nhất thời á khẩu nghĩ thầm: “Cái miệng quạ đen này, vừa mới nói đã tự vả mặt, không phải có thể đi qua thật chứ?”

Lông chim dẫn đường trong chưởng môn ấn chờn vờn rơi xuống cửa, tiêu tan không thấy nữa, trên cửa có một lỗ nhỏ, hình dạng không khác gì với chưởng môn ấn.

Nghiêm Tranh Minh thử tháo chưởng môn ấn ra, cẩn thận nhét vào lỗ, vừa khít, phảng phất chúng vốn đã là sinh cùng nhau.

Lúc này, tiếng ù ù đinh tai nhức óc vang lên, một cánh cửa đá cao hơn mười trượng lộ ra hình tích, chậm rãi mở ra.

Bên trong cửa đột nhiên bay ra ba tấm mộc bài, lần lượt khắc ba chữ “thiên” “địa” và “nhân”, Nghiêm Tranh Minh vốn định bắt lấy, ai ngờ vừa giơ tay tới mộc bài chữ “thiên”, hai tấm khác liền có xu thế lui về phía sau, lại là chỉ có thể chọn một trong ba.

“Chọn mộc bài chữ ‘thiên’, là lập tức có thể phi thăng lên trời à?” Nghiêm Tranh Minh cười nói, “Ngươi có chọn không?”

Trình Tiềm không lên tiếng, nhìn y với một chút ý cười, làm Nghiêm Tranh Minh không được tự nhiên lẩm bẩm: “Đừng có suốt ngày dụ dỗ ta.”

Nói xong, y không chút nghĩ ngợi lấy mộc bài chữ “nhân”, chỉ nghe rắc một tiếng, chưởng môn ấn tự động trượt khỏi cửa đá kia, trực tiếp trở về cổ y. Ngay sau đó, trên mộc bài nọ đột nhiên bùng lên bạch quang, Bất Hối đài và cửa đá cổ quái xung quanh toàn bộ đi xa, trước mắt như quang âm lướt qua vô số người và âm thanh, ồn ồn ào ào.

Từ khi hai chữ “Phù Dao” thành, bia đá cổ xưa đặt truyền thừa mấy ngàn mấy vạn năm, Cửu Tầng kinh lâu cất lên, dấu chân lớn nhỏ béo gầy ở cửa từ từ lướt qua, hoặc cạn như lụa mỏng, hoặc hằn sâu vào thạch thể, sau đó toàn bộ chúng biến mất hầu như không còn, chỉ có cỏ cây bên bích đàm, năm qua năm, dần thành sóng biếc.

Biển cả và ruộng dâu, dưới mưa phùn gió nhẹ muôn đời chưa đổi, kéo dài không suy chỉ có luân hồi khô khốc.

Đây là nhân đạo chính giữa tam cực.

Đây là hai câu trong Tạp thi của Đào Uyên Minh, xem bản dịch tại Thi Viện: https://www.thivien.net/%C4%90%C3%A0o-Ti%E1%BB%81m/T%E1%BA%A1p-thi-k%E1%BB%B3-1/poem-eQq-ZMWyGeFY-eRWiRKWOQ

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here