Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 84

0
51

Chương 84

Khi Trình Tiềm tỉnh lại, phát hiện xung quanh rất tối, trời như đã hoàn toàn tối đen rồi.

Cảm giác thứ nhất của y là đau, tiếp đó là lạnh.

Theo lý thuyết, y ở cạnh băng đàm năm mươi năm, mỗi một khúc xương trên người đều bị băng đàm luyện qua, sớm nên đánh mất cảm giác “lạnh” rồi, mà nơi đây lại cực kỳ quỷ dị.

Bất đồng với trời lạnh đất đông chân chính, nơi đây phảng phất có một cảm giác lạnh lẽo âm trầm, kèm theo sinh mệnh lực, lâu dài lại nhỏ vụn, âm thầm chui vào xương cốt.

Tựa như một phen sát ý ôn nhu, dẫu cho mình đồng da sắt cũng chẳng ngăn cản được.

Người ở nơi đây, toàn thân đều trở nên nặng trịch, tâm thần hơi buông lỏng là sẽ bị cảm giác mỏi mệt và uể oải đó quấn lên.

Trình Tiềm nhíu mày, đây là nơi quỷ quái nào?

Sương Nhẫn vẫn giắt bên hông, Trình Tiềm hơi cựa ngón tay cứng ngắc, phát hiện trường thương đã biến lại thành long cốt, long hồn cũng về trong cờ, Chân Long kỳ đang bị y nắm chặt trong tay.

Thấy hai thứ không nên mất đều còn, y liền hơi yên tâm.

Trình Tiềm muốn bò dậy, giơ tay chống đất, chỗ lòng bàn tay lại truyền đến một trận phỏng rát nhức nhối, lúc này y mới nhớ tới mắt trận Trảm Ma trận bị y chộp vào tay.

Song giơ tay lên nhìn, thì bàn tay y lại sạch sẽ, chẳng những không có máu thịt lẫn lộn cháy sém trong tưởng tượng, ngay cả vết thương nhỏ trầy tróc cũng không có.

Thật đúng là kì quái…

Trình Tiềm động tâm niệm, lòng bàn tay chợt lóe bạch quang, xẹt qua một ấn ký hình cung nho nhỏ, nhìn kỹ lại thì đó dường như là hình tai người, chỉ thoáng xuất hiện, chớp mắt đã không còn.

Ngoại trừ phỏng rát sót lại cùng ấn ký kỳ lạ, trái lại không có chỗ dị thường khác, Trình Tiềm đành phải tạm bỏ nó sang một bên trước.

Y vừa cựa quậy thì các vết thương lớn nhỏ sau lưng lập tức bị toác ra, y rên khẽ một tiếng, định ngồi dậy điều tức, chữa thương trước nói sau.

Lúc này, Trình Tiềm nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng Nghiêm Tranh Minh.

“Không được vọng động chân nguyên.” Nghiêm Tranh Minh ngồi cách y rất xa, giọng hơi khàn, “Nếu ta không đoán sai, chúng ta hiện tại có thể đã đến đáy Tâm Ma cốc, đang ở gần Bất Hối đài – ngươi có mang theo thuốc trị ngoại thương không?”

“Không có, đệ đâu phải khách giang hồ,” Trình Tiềm chống long cốt đứng dậy, “Chuyện này là thế nào? Sư huynh, huynh không sao chứ?”

“Ta không sao, ngươi ngồi yên đó đừng nhúc nhích.” Nghiêm Tranh Minh nói, “Động tĩnh của Trảm Ma trận quá lớn, chúng ta khi phá trận mời ra chân long hồn, tên ngu xuẩn Hàn Uyên không biết nặng nhẹ kia còn một mồi lửa đốt đào hoa chướng, giờ thì ‘thiên long địa ma nhân d*c’ đều có đủ, vô tình xé phong ấn bên ngoài Bất Hối đài ra một đường, hai ta lúc ấy vị trí tương đối gần, thành thử bị cuốn vào đây.”

Trình Tiềm: “…”

Lần này nhất định là trước lúc ra đường quên không xem hoàng lịch, việc xúi quẩy gì cũng đụng trúng.

Nghiêm Tranh Minh tựa hồ kìm nén cái gì, hít một hơi thật sâu, kế đó lại từ từ thở ra chậm chạp mà nặng nề, yếu ớt nói nhỏ: “Không sao, Phù Dao phái nhiều đời trông coi Tâm Ma cốc, chưởng môn ấn còn trên người ta, nó nhất định có biện pháp ra ngoài, ngươi không được tùy tiện động chân nguyên, hãy tự mình xử lý vết thương trước đã.”

Trình Tiềm toàn bị thương trên lưng, xử lý theo cách của phàm nhân rất bất tiện, y hơi cựa bả vai, cảm giác cũng chưa thương đến gân cốt, liền lấy làm may mắn bỏ đó mặc kệ.

Trình Tiềm không để ý vết thương da thịt, lại cảm giác được Nghiêm Tranh Minh rất khác thường – hồi nhỏ y đánh nhau với một đám tán tu, chẳng qua bị chày hàng ma quật một phát vào lưng, đại sư huynh cũng hùng hùng hổ hổ tự mình thoa thuốc cho, sao lần này y bị Trảm Ma trận chém muốn thành tương, liền biến thành “tự mình xử lý”?

Trình Tiềm đứng dậy đi tới: “Sư huynh, huynh rốt cuộc làm sao vậy?”

Nghiêm Tranh Minh hằm hằm giận dữ: “Ta nói đừng tới đây!”

Y rống cơ hồ lạc giọng, Trình Tiềm thoáng dừng chân, kế đó căn bản chẳng thèm nghe lời, sải bước đi qua.

Nghiêm Tranh Minh cuộn mình trong một góc còn tối hơn xung quanh một chút, nếu không phải tu sĩ thị lực kinh người, thì cơ hồ không tìm thấy y đâu. Bóng tối làm ngũ quan Nghiêm Tranh Minh lờ mờ, chỉ có tâm ma ấn phai nhạt đã lâu lại lần nữa xuất hiện ở ấn đường, ấn ký màu đỏ sậm ấy hết sức nổi bật, như một vết sẹo diễm lệ vậy.

Trình Tiềm sửng sốt, giơ tay muốn sờ ấn ký kia: “Đây… chẳng lẽ là bị Tâm Ma cốc ảnh hưởng?”

Nghiêm Tranh Minh không chỗ trốn, đành phải như lão tăng nhập định nhắm mắt lặng thinh, nếu không phải lệ khí nóng nảy trên mặt mày y cơ hồ lao ra, thoạt nhìn đúng thật là như vậy.

Theo Trình Tiềm tới gần, đuôi lông mày Nghiêm Tranh Minh rung kịch liệt, phảng phất đang phải chịu đựng đau đớn vô cùng.

Rốt cuộc, y không thể nhịn được nữa, túm cổ tay Trình Tiềm.

Bàn tay Nghiêm Tranh Minh như kìm sắt, lòng bàn tay nóng hổi, cơ hồ bỏng người, ấn ký đỏ sậm càng tươi tắn, đỏ thẫm như máu vậy.

Y túm tay Trình Tiềm, đau đớn khom lưng, thấp giọng nói như mớ: “Đừng tới đây… Tiểu Tiềm, coi như ta cầu xin ngươi…”

Trình Tiềm không phải không biết “tâm ma” là gì, lại lần đầu tiên biết có ai có thể bị tâm ma tra tấn như vậy.

Vây trong lòng y rốt cuộc là cái gì?

Trình Tiềm kinh nghi bất định quan sát Nghiêm Tranh Minh một lát, tuy cảm thấy mình rình mò thế này không tốt lắm, lúc này cũng chẳng để ý được nhiều như vậy.

Y nghĩ thầm trong lòng: “Sư huynh, xin lỗi.”

Lập tức thôi động thần thức, nối liền với mảnh nguyên thần trong mộc kiếm.

Thị giác hai nơi kỳ dị lại lần nữa xuất hiện, Trình Tiềm xuyên qua mảnh nguyên thần phong tồn trong mộc kiếm, nhìn thấy rõ ràng nội phủ hỗn loạn của Nghiêm Tranh Minh. Chỉ thấy bốn phía chân nguyên tán loạn, ngay cả kiếm khí cũng rục rịch theo, nếu không phải có mộc kiếm miễn cưỡng trấn, chẳng biết còn thành ra thế nào.

Tâm ma lượn lờ như từng đám mây đen, chờn vờn quanh nguyên thần Nghiêm Tranh Minh đang nhắm mắt đả tọa, dây dưa y gắt gao.

Lúc này, Trình Tiềm nhìn thấy từng khuôn mặt người trong tâm ma màu đỏ sậm kia, y thình lình sững ra.

Người trong tâm ma chính là bản thân y.

Chỉ một khắc sau, tâm ma lượn lờ kia hóa thành một làn khói đen, rơi xuống đất thành hình người. Người nọ phảng phất cảm giác được điều gì, quay đầu lại ngó mộc kiếm kia, lộ ra nét châm biếm quen thuộc lại xa lạ, sau đó chậm rãi đi đến nguyên thần Nghiêm Tranh Minh đang đả tọa, nhẹ nhàng quỳ xuống, nằm trên đầu gối người ta.

Trình Tiềm: “…”

Y lần đầu tiên thấy “mình” õng ẹo như vậy, đã không biết nên có phản ứng thế nào.

Tâm ma mang hình dáng Trình Tiềm ngửa đầu vặn cằm Nghiêm Tranh Minh, im lặng chăm chú nhìn y chốc lát, thấy y không chịu mở mắt, chợt cười khẽ một tiếng, giơ ngón tay nhợt nhạt, chậm rãi vuốt ve môi nguyên thần đả tọa, thì thào: “Sư huynh, sao không nhìn đệ?”

Ngoài nội phủ, ngón tay Nghiêm Tranh Minh túm cổ tay Trình Tiềm bỗng co rút lại, làm xương cổ tay kêu “rắc rắc”.

Trình Tiềm chật vật thu thần thức về, nửa quỳ dưới đất, trong lòng trống rỗng.

Y ngây ra rất lâu, từng việc từng việc mà nhớ lại đủ các dấu vết trước kia, nhớ tới phản ứng nhìn như thô bạo của đại sư huynh khi y ở trong tiểu kinh lâu không biết nặng nhẹ hỏi câu kia… Khó lòng tin nổi.

“Cho nên tâm ma kia là ta?” Trình Tiềm ngơ ngẩn thầm nghĩ, “Không thể chứ?”

Nghiêm Tranh Minh khom lưng, khóe miệng rỉ máu.

Trình Tiềm định thần lại, ý thức được lúc này không thể mặc y tiếp tục như vậy.

“Đại sư huynh,” Trình Tiềm bớt ra một tay, ấn vai Nghiêm Tranh Minh, nói khẽ, “Ngưng thần, nơi này là Tâm Ma cốc, huynh không được để nó nhiễu loạn.”

Nghiêm Tranh Minh nghe vậy mở mắt ra, ánh mắt mơ màng, si si nhìn y.

Tim Trình Tiềm bỗng dưng bắt đầu đập như điên.

Ma xui quỷ khiến, Trình Tiềm thấp giọng hỏi: “Sư huynh, tâm ma của huynh rốt cuộc là cái gì?”

Có một chớp mắt, y nhìn thấy môi Nghiêm Tranh Minh hơi mấp máy, đáp án chực chờ lao ra.

Sống lưng Trình Tiềm rịn một tầng mồ hôi lạnh, vết thương vừa đau vừa ngứa, cả đời y chưa từng căng thẳng như vậy.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt Nghiêm Tranh Minh ngay trong giãy giụa tỉnh táo lại, chợt buông tay, đẩy mạnh Trình Tiềm ra… Không đẩy được.

Nghiêm Tranh Minh không khống chế được đôi tay run rẩy, bị tâm ma tra tấn đến toàn thân thoát lực, ngón tay y đè trên đầu vai Trình Tiềm không lưu ý trượt vào một vết thương bị đao chém trên cánh tay, vết máu lạnh ngắt kia vẫn chưa khô hẳn, dính đầy tay, Nghiêm Tranh Minh vội rụt tay về: “Ngươi…”

Trình Tiềm chẳng thèm nhìn vai đổ máu không ngừng, đôi mắt tối đen thâm thúy hơn hết thảy hắc ám. Đau buốt ngắn ngủi như kích thích y, Trình Tiềm biết rõ mình không nên như vậy, nhưng lòng vẫn không cách nào kiềm chế sôi trào lên.

Y từng bước ép sát: “Huynh biết rõ tâm ma càng che đậy, càng giữ kín như bưng thì sẽ càng nghiêm trọng, vì sao không thể nói? Có cái gì mà giấu giếm?”

Nghiêm Tranh Minh: “Buông ra…”

Trình Tiềm: “Sư huynh!”

Nghiêm Tranh Minh đỏ mắt gầm nhẹ: “Trình Tiềm, ngươi muốn tạo phản…”

Y không thể nói xong, Trình Tiềm đột nhiên đẩy mạnh y lên tường, như bất chấp giá nào mà cúi đầu hôn đôi môi chưa kịp ngậm lại.

Thoáng cái liền chặn lại tất cả những lời Nghiêm Tranh Minh muốn nói.

Trình Tiềm bình sinh không hiểu phong tình, càng không rành phong nguyệt, phi lễ chớ nhìn làm hết sức đúng đắn, ngay cả Thanh tĩnh kinh giả trong kinh lâu cũng chẳng dám xem kỹ, đây thậm chí không tính là một nụ hôn, chỉ áp nhẹ lên như chuồn chuồn lướt nước, mà trong đầu Nghiêm Tranh Minh lại “Uỳnh” một tiếng, ba hồn bảy phách bay hết lên chín tầng mây.

Y thở gấp một tiếng, không tự chủ được siết chặt các ngón tay, nắm vạt áo Trình Tiềm.

“Thứ cho đệ dĩ hạ phạm thượng, sư huynh,” Trình Tiềm đã căng thẳng quá mức, nhìn ngoài mặt, y cơ hồ là bình tĩnh, thậm chí dùng ngữ khí lợn chết không sợ nước sôi mà nói, “Bây giờ huynh định nhốt đệ lại sám hối, hay tính thanh lý môn hộ, hoặc là đánh chết đệ luôn? Đệ cam đoan không đánh trả đâu.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Sự kinh hãi này đến quá kinh tâm động phách, ngay cả tâm ma gây sóng gió phảng phất cũng không thể không tránh xa ba thước.

Trình Tiềm nói ra một phen đại nghịch bất đạo này, trong lòng đột nhiên liền thống khoái, y không sá gì nữa, cầm tay Nghiêm Tranh Minh đang nắm vạt áo y: “Trong Trảm Ma trận, huynh hỏi đệ đào hoa kiếp ứng với ai, đại sư huynh, bây giờ đệ nói, huynh có dám nghe không?”

Lúc này, ở trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh, tâm ma một lần nữa ngưng kết thành hình dáng Trình Tiềm, thong thả ôm lấy nguyên thần y từ sau lưng, ghé vào tai y nói: “Sư huynh, huynh muốn cái gì đệ cũng cho huynh, huynh có dám muốn không?”

Hai mặt giáp công, Nghiêm Tranh Minh quả tình không phân biệt nổi nơi nào là thật, nơi nào là giả.

Tâm ma trong nội phủ chìa ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve người nguyên thần, thì thầm: “Sư huynh, đệ luôn luôn chuyên tâm, trăm năm thanh tu, thiên kiếp cũng không thể dao động một phần, hiện giờ hủy trong tay huynh, huynh có vui không?”

Câu nói ấy như một chậu nước đá, hòa lẫn hàn ý vô biên trong Tâm Ma cốc xối thẳng xuống đầu, ngấm vào mỗi một tấc khớp xương y.

Nghiêm Tranh Minh sắc mặt trắng bệch, không nói được gì.

Tâm ma kia khi thì dịu giọng cười nói: “Sư huynh, huynh muốn đệ lâu như vậy, bây giờ tội gì phải ra vẻ đạo mạo?”

Khi thì lạnh lùng mắng: “Nghiêm chưởng môn, trộm đồ mình trông, vô sỉ cỡ nào!”

Khi thì biến thành Trình Tiềm thời thiếu niên, ngực thủng một lỗ trống hoác, u ám nhìn y: “Sư huynh, không phải huynh bảo đệ không cần lo lắng, mọi việc đã có huynh sao?”

“Sư huynh…”

Cả người Nghiêm Tranh Minh lắc lư qua lại giữa cực lạnh và cực nóng, trên trán rịn mồ hôi, nhất thời hai mắt gần như đỏ ngầu.

Trình Tiềm không liệu được một câu của mình chọc tức chưởng môn sư huynh thành như vậy, đang hơi bối rối, bỗng nhiên liếc thấy tâm ma ấn trên trán y, thấy đường be bé ấy đỏ như sắp nhỏ máu tới nơi.

Trình Tiềm hơi nhíu mày, tiếp đó, y hãn nhiên mượn mảnh nguyên thần trên mộc kiếm, rút thần thức ra, lại lần nữa xâm nhập nội phủ Nghiêm Tranh Minh.

Y vừa đi vào liền bị tâm ma đầy trời dọa hết hồn, tất cả tâm ma đều mang bộ dáng y, thần thái biểu cảm lại bất đồng, hắc khí ngày càng dày đặc trong nội phủ kiếm tu cuồn cuộn lên xuống, tham lam rút lấy chân nguyên nơi đây, huyễn hóa ra nhiều ảo ảnh hơn.

Trình Tiềm ban đầu chỉ cảm thấy da đầu ngứa ngáy, dù là ai nhìn thấy mấy trăm mấy ngàn mình tụ lại một chỗ đều phải cảm thấy không rét mà run, nhưng ngay sau đó, y nghe rõ những lời lũ tâm ma đó đua nhau nói.

Ánh mắt Trình Tiềm đột nhiên lạnh đi, trong l*ng ngực sinh ra phẫn uất vô lý do.

Y vung tay, thông qua nguyên thần chung nguồn gốc trong mộc kiếm thôi động mộc kiếm trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh, mộc kiếm theo đó mà lên, trên thân kiếm bao một tầng sương trắng, như gió cuốn mây tan xông vào giữa tâm ma, nhất tịnh xua sạch lũ quần ma loạn vũ đó.

Tâm ma hốt hoảng chạy trốn, tiếp đó một lần nữa hội tụ thành một cụm hắc khí dày đặc, không buông tha mà chiếm đóng nội phủ Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh khí hải cuồn cuộn, cổ họng tanh nồng, một cỗ huyết khí suýt nữa xộc lên miệng, bị y khó khăn nhịn xuống.

Y tỉnh táo lại thoáng chốc, cam chịu khoát tay, yếu ớt nói với Trình Tiềm: “Đừng làm ẩu nữa.”

“Đệ chưa từng làm ẩu.” Trình Tiềm nhìn y bằng ánh mắt sáng rực, “Đại sư huynh, đệ một ngày chưa chết, thì một ngày không từ bỏ.”

Nghiêm Tranh Minh chau mày, đang muốn nói gì đó.

Trình Tiềm lại chợt thu ánh mắt, bỗng nhiên lộ ra nét cười: “Nếu huynh chịu trục xuất đệ khỏi sư môn, vậy thì càng tiện.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Chính y từng nghĩ như vậy, giá như y không phải là chưởng môn gì, trên thân phận có thể đổi chỗ với Trình Tiềm, y có thể không hề chịu gánh nặng mà thản nhiên đối mặt với tình cảm ngoài khuôn phép trong lòng, nếu bị trục xuất sư môn thì càng khỏi phải kiêng kỵ gì, ai ngờ lời giống hệt cứ thế bị Trình Tiềm nói thẳng ra.

“Tâm linh tương thông” quỷ dị này nhất thời khiến y dở khóc dở cười.

Song chấn động lúc ban đầu qua đi, Nghiêm Tranh Minh vẫn đã nhận ra không thích hợp – Trình Tiềm chỉ có lúc tổn người và động thủ là thẳng thắn nhất, thực tế rất nội liễm, hỉ nộ ai lạc đều không hay lộ ra, lộ cũng phần lớn là giả vờ… Cho dù y chân tâm thật ý, cũng là thật trong lòng mình, tuyệt không một mà hai, hai mà ba để ngoài miệng như vậy.

Huống chi là trong trường hợp hai người tự dưng rơi vào Tâm Ma cốc, còn chưa biết nên ra ngoài bằng cách nào.

Nghiêm Tranh Minh thần trí thanh tỉnh, đầu óc tức khắc linh hoạt, đột nhiên nhớ tới sương lạnh cổ quái trên mộc kiếm trong Trảm Ma trận, lập tức ném đủ loại vừa nãy sang một bên, ép hỏi: “Ngươi biết gì rồi? Trình Tiềm, ta hỏi ngươi một lần nữa, trong thanh mộc kiếm kia có cái gì?”

Trình Tiềm: “…”

Nếu không phải y chính mắt nhìn thấy hóa thân của trăm ngàn tâm ma trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh, y còn cho rằng đây đều là mình tự đa tình thôi.

Nghiêm Tranh Minh: “Ngươi rốt cuộc đưa Phù Dao kiếm ý vào mộc kiếm như thế nào?”

Trình Tiềm mới còn nói năng hùng hồn lý lẽ chợt á khẩu.

Hai người giằng co giây lát, Nghiêm Tranh Minh nhất thời có chút mệt mỏi quá độ, đẩy Trình Tiềm ra, lảo đảo đứng dậy.

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ngươi không nói thì thôi, ta mặc kệ ngươi vì sao mà biết… Chẳng qua là tâm ma mà thôi, kiếm tu tiến vào kiếm thần vực, xưa nay đều là một bước một tâm ma, vậy thì thế nào? Ta đã đi đến bước này, còn chưa đến mức không áp chế được, ngươi… ngươi không cần thương hại ta.”

Trình Tiềm không nói được gì, y đột nhiên rất muốn bổ cái đầu như gối thêu hoa của đại sư huynh ra, xem trong đó có phải đã bị tâm ma gặm nát như tương rồi hay không?

Nghiêm Tranh Minh liếc mắt nhìn y, lấy từ trong lòng ra một ấn thạch bằng ngón cái, bàn tay ở bên trên nhẹ nhàng khép lại, trên ấn thạch liền dâng lên một tầng bạch quang u u, chiếu sáng đáy Tâm Ma cốc tối tăm. Y quay người đưa lưng về phía Trình Tiềm, ra vẻ thoải mái nói: “Hôm nay ta không so đo với ngươi, đi thôi, chúng ta tìm đường ra…”

Trình Tiềm chợt ôm lấy y từ phía sau, Nghiêm Tranh Minh cứng đờ lưng, đang toan mở miệng quát mắng.

Liền nghe Trình Tiềm nghiến răng nghiến lợi nói: “Huynh từ sáng đến tối chỉ đòi ăn ngon mặc đẹp, không phải bại gia thì là làm điệu, trời mới thương hại huynh! Ta chính là thích huynh, muốn huynh! Còn muốn ta nói thế nào đây!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here