Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 83

0
75

Chương 83

Dưới Thái Âm sơn, thân ảnh ma long quay cuồng, Nghiêm Tranh Minh không rảnh dây dưa với ma tu bên cạnh nữa, nhân lúc Tiêu Tương quân kinh hoảng, bắt được chân thân hắn trong đông đảo thế thân bạch cốt, chẳng chút lưu tình một kiếm chém thành hai đoạn.

Đào hoa chướng đỏ tươi tanh nồng mùi máu kia đã nhanh chóng lan ra.

Nghiêm Tranh Minh: “Đi!”

Y quay đầu lại, với vài phần làm cho hả giận mà túm bả vai Trình Tiềm, xách Trình Tiềm nhất tịnh ngự kiếm bay lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đào hoa kiếp?”

Trình Tiềm lần đầu tiên tránh né ánh mắt y, thấp giọng nói: “Sư huynh, xin lỗi.”

Thiên ngôn vạn ngữ hội tụ vào ba chữ, chẳng ai hiểu nổi, Nghiêm Tranh Minh cũng không biết y xin lỗi gì, chỉ biết nghe xong chẳng những không nguôi giận, ngược lại càng nóng, nhất thời tâm ma yên ổn đã lâu trong nội phủ lại rục rịch muốn ngóc dậy.

Nghiêm Tranh Minh hít sâu một hơi, trong lòng bực dọc đọc thầm hai lần Thanh tĩnh kinh, cơ hồ lẩm nhẩm Thanh tĩnh kinh thành hát kể chuyện, lúc này mới miễn cưỡng dằn được nỗi lòng phập phồng không yên. Hỏa lắng xuống, tro tự nhiên bay lên, lòng Nghiêm Tranh Minh bỗng nguội lạnh như tro tàn.

Y đầu cũng chẳng quay lại mà thả Trình Tiềm ra: “Trở về tính sổ với ngươi sau, đi theo!”

Đoàn người kiếm như cầu vồng lướt qua không trung, năm mươi dặm đường chẳng qua giây lát, chướng khí màu hồng đuổi theo phía sau không buông tha, Lý Quân quay đầu lại thoáng nhìn, dè dặt nói: “Có thể là ma tu bày trận kia muốn mượn sức Trảm Ma trận khởi động trận pháp của mình, không ngờ biến thành như bây giờ. Đào hoa chướng này với Trảm Ma trận đã nối vào nhau, cũng không biết sẽ thế nào, chỉ sợ là khó đối phó.”

Mặt Nghiêm Tranh Minh như sương lạnh: “Người khác đều không nhìn ra à? Ngươi bớt khoe khoang hai câu sẽ chết chắc?”

Lý Quân liếc nhìn sư huynh hằm hằm giận dữ, lập tức biết mình bị giận cá chém thớt, tức khắc kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, không lên tiếng.

Đi lại chẳng qua một chớp mắt, song dưới Thái Âm sơn đã biến động bất ngờ.

Hàn Uyên đã vào Trảm Ma trận, mà lệ khí của Trảm Ma trận lại hơn cả ma long.

Trong trận đao quang kiếm ảnh không có nơi đến nối tiếp nhau, hoa bay lá rụng chớp mắt hóa thành băng chùy tuyết nhận, người ở bên trong, không biết từ chỗ nào sẽ chui ra một thanh đao nhọn, có thể là phía sau, thậm chí là dưới chân, có nguy cơ bị xuyên thành xâu thịt bất cứ lúc nào, trong đó biến huyễn khó lường, dù là thân ở không trung cũng chẳng tránh được.

Lý Quân phút chốc nhíu mày: “Không đúng, trận pháp này đã bị sửa đổi!”

Nghiêm Tranh Minh: “Cái gì?”

“Trảm Ma trận thần chắn giết thần, phật chắn giết phật, sát khí rất nặng, để không bị thương phe mình, bình thường người thôi động sẽ để ‘chỗ hổng’, chỉ nhận ma khí, không hại thanh khí.” Lý Quân nhanh chóng nói, “Nhưng trận này rõ ràng địch ta bất phân!”

Còn chưa dứt lời, liền thấy một hắc y nhân chạy như điên ra, xem trang phục hiển nhiên là tu sĩ Thiên Diễn xứ, hắn đã không một tấc sắt trong tay, kinh hoàng thảm hại như con thỏ bị mãnh ưng bám theo. Chớp mắt, một thanh cương đao không hề báo trước xuất hiện trước người hắn, tu sĩ không kịp phản ứng tự lao tới, cương đao đâm thủng ngực, từ chỗ bị thương toác ra chữ thập to, cơ hồ chia hắn ra làm bốn.

Gặp kết cục chết không toàn thây.

Nghiêm Tranh Minh quả thực không biết nên nói gì cho phải, chẳng hiểu họ trúng vận cứt chó gì, mà gặp phải ma tu thì giữa ma tu chó cắn chó, gặp Thiên Diễn xứ thì Thiên Diễn xứ lại có kẻ âm thầm phản loạn!

Khiến lúc này trước có Trảm Ma trận chưa rõ nông sâu, sau có đào hoa chướng bám riết.

Bên cạnh còn có một Trình Tiềm từ đầu đến cuối đều không bình thường!

Lý Quân đã nhìn thấy ma long giãy giụa trong Trảm Ma trận: “Đại sư huynh…”

“Phá rối đi.” Nghiêm Tranh Minh không mặn không nhạt nói, “Trước mắt bất kể là người tính kế hay kẻ bị tính kế, đều đã vào cục, nếu không phá trận, chỉ sợ chúng ta đều phải đi tong ở đây.”

Lý Quân kinh hồn táng đảm nhìn thấy đáy mắt y lướt qua sắc đỏ sậm, run rẩy nhắc nhở: “Đệ thấy huynh tốt nhất nên bảo trọng mình trước.”

Nghiêm Tranh Minh mắt điếc tai ngơ. Y nhất định phải phá trận, nếu thực sự bị thứ này vây khốn mà ngã xuống ở đây, quả thật là chết không nhắm mắt.

Nghiêm Tranh Minh nghĩ thầm: “Ta nhất định phải biết người kia của Trình Tiềm là ai!”

Y dựng thẳng hai tay trước người, khẽ quát một tiếng, từ từ mở ra, giữa đôi tay xuất hiện một thanh mộc kiếm nhỏ, mộc kiếm bị kéo dài và to ra, sau đó bạch quang lóe lên, bằng không huyễn hóa ra thanh phong ba thước.

Mộc kiếm này vừa xuất hiện, Trình Tiềm lập tức có cảm giác rất lạ, dù rằng không thấm vào đâu, y có thể ý thức được rõ ràng liên hệ của mình với mộc kiếm kia.

Một cỗ kiếm khí lấy uy thế muốn bổ thiên địa ra, chém từ trên xuống như bẻ cành khô, hệt như tử điện thanh sương, xẹt qua phía chân trời, chỉ nghe một tiếng nổ lớn, ngoại vi cả Trảm Ma trận lại bị nhát kiếm này lay động, lộ ra biên giới rõ ràng.

Ma long chợt ngẩng đầu lên.

Nhát kiếm này tức khắc bị Trảm Ma trận phản công điên cuồng, không trung rơi xuống cả rừng đao kiếm, không chừa khe hở mà ép từ trên xuống, theo mây đen cùng rơi xuống thân kiếm của Nghiêm Tranh Minh.

Lợi nhận va vào nhau, tiếng “Két” ê răng tựa hồ sẽ chọc thủng màng tai, vô số hỏa hoa như trường long từ từ nổ tung trên không, như đồng thời bung ra ngàn vạn pháo hoa, chiếu bầu nhá nhem tối trắng bệch như ban ngày.

Ngực Nghiêm Tranh Minh cồn cào một trận, gân xanh trên tay giật liên hồi, suýt nữa bị bức ra một búng máu trong tim.

Song đúng lúc này, y đột nhiên cảm thấy trên nguyên thần chi kiếm trong tay truyền đến một sức mạnh không thuộc về y, xuôi bàn tay y mà lên, khoảnh khắc vỗ về kinh mạch bị tổn thương.

Cùng lúc đó, trên mộc kiếm lại sinh ra một tầng sương trắng li ti như ẩn như hiện.

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Vậy trong thanh nguyên thần chi kiếm tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả này rốt cuộc có cái gì?

Nghiêm Tranh Minh quả thực tức muốn điên – tiểu tử kia rốt cuộc giấu giếm y bao nhiêu chuyện!

Mà ngay vào lúc sống còn này, đào hoa chướng đã đuổi tới không buông tha.

Đào hoa chướng kia rơi vào trong Trảm Ma trận, thật y như giọt nước rơi vào dầu sôi, “Xèo” một tiếng nổ tung.

Đào hoa chướng kia chớp mắt liền tràn ngập ra cả Trảm Ma trận, mùi thơm nồng nặc bay ra bốn phía, mỗi một người đều ngửi thấy nỗi sợ hãi trong mùi hương ấy.

Một ma tu chớp mắt bị đào hoa chướng xuyên qua chân nguyên hộ thể, trên mặt hắn bỗng nhiên lộ ra thần sắc mơ màng, có vẻ vừa cổ quái vừa triền miên, tốc độ ngự vật ngày càng chậm, rốt cuộc không hề báo trước từ trên trời rơi xuống, máu thịt khô cong, biến thành một cương thi hạnh phúc.

Ngay sau đó, rồng ngâm vang vọng bầu trời đêm, ma long lao tới biên giới Trảm Ma trận bị Nghiêm Tranh Minh một kiếm bức ra, long thân khổng lồ giận dữ vẫy đuôi, đánh mạnh lên biên giới kia.

Thiên địa rung chuyển, sơn khuynh thủy phúc, hỏa lực của cả Trảm Ma trận trong khoảnh khắc bị Hàn Uyên thu hút hơn một nửa, vô số trảm ma đao sáng loáng từ bốn phương tám hướng bức tới, liên tiếp chém vào người ma long.

Ma long rít gào, trợn mắt lên, chớp mắt mình đầy thương tích, song không chịu hơi dừng lại, chỉ quay người, một lần nữa không chùn bước đánh tới ngoại vi trận pháp kia.

Lý Quân không tự chủ được cho tay vào túi trữ vật, trong lòng lóe lên một ý nghĩ, lấy Chân Long kỳ kia ra, hắn cầm long kỳ, mà tay lại run dữ dội.

Một bàn tay bắt lấy khuỷu tay hắn, Lý Quân giật mình, tức khắc buông tay, Chân Long kỳ rơi xuống, lại bị người chộp lên.

“Nhị sư huynh đừng làm vậy, thứ này rơi vào tay ma long, thì huynh chính là tội nhân thiên cổ.” Trình Tiềm đón được Chân Long kỳ, nhẹ giọng nói bên tai Lý Quân, “Huynh canh chừng Thủy Khanh với Niên Đại Đại, đệ sẽ nghĩ cách tìm mắt trận.”

Lý Quân cả kinh: “Đệ…”

Trình Tiềm cuốn Chân Long kỳ vào tay áo, như tên rời cung phóng xuống dưới Thái Âm sơn.

Thân hình y xuất hiện, vô số trảm ma đao trong Trảm Ma trận chặn y lại, Sương Nhẫn bay múa trong tay y hoa cả mắt. Trình Tiềm tách ra một đường giữa núi đao, theo nhân ảnh lướt qua, một loạt lợi khí bị sương trắng đông tại chỗ xếp từ không trung tới mặt đất, tựa như trải ra một dải lụa trắng lạnh lẽo cực kỳ.

Chân nguyên toàn thân Trình Tiềm chuyển động điên cuồng, trực tiếp đi vào ngũ quan lục cảm – nếu Lý Quân đoán không sai, Trảm Ma trận lớn như vậy, tuyệt không phải nhân lực thôi động được, mắt trận khẳng định có linh vật thiên địa nào đó. Trình Tiềm nguyên thân Tụ Linh ngọc, cảm ứng với linh vật mạnh hơn người bình thường nhiều, mặc dù không nhất định có thể tìm được, chung quy vẫn phải thử vận khí.

Đột nhiên, một bóng người trực tiếp chặn đường, Trình Tiềm không chút nghĩ ngợi chém một nhát, hai cỗ kiếm khí đánh vào nhau, người tới suýt nữa bị y hất văng, vội nói: “Tiền bối dừng tay!”

Chính là Du Lương.

Trình Tiềm đương nhiên thấy rõ là hắn, song không thèm nể mặt, y đã sớm không vừa mắt với đám gậy chọc cứt Thiên Diễn xứ này, tính nhất loạt chém chết lũ chó chặn đường không cần biết là ai.

Kiếm thứ hai của y chớp mắt liền không nể nang truy tới, kiếm phong của Sương Nhẫn để lại một vòng trắng khổng lồ trên không, Du Lương không dám liều đỡ, cuống quýt lui lại nhường đường: “Tiền bối chậm đã, ta biết mắt trận ở chỗ nào!”

Trình Tiềm liếc nhìn hắn, cười gằn nói: “Ta chưa từng tin chó của Thiên Diễn xứ.”

“Trình tiền bối!” Du Lương khóe mắt đỏ bừng, “Trong đây còn có ba vạn thủ quân vùng Thái Âm, có hàng trăm đệ tử sư môn ta dẫn đến, cho dù ta không bằng heo chó, sao có thể trơ mắt nhìn họ ngã xuống nơi đây!”

Trình Tiềm dừng chân, giây lát sau y liếc kiếm tu trẻ tuổi sắp khóc một cái: “Dẫn đường.”

Nói xong, Trình Tiềm đạn chỉ, một đạo bạch quang chói mắt từ tay y bay lên thẳng mây xanh, nổ thành một đám phong tuyết, thu hút ánh mắt mọi người tới đây, ngay cả ma long đang xô Trảm Ma trận cũng hóa thành hình người, giơ tay chùi vết máu trên khóe môi, thần sắc lãnh đạm từ xa nhìn về hướng y.

Du Lương cắn răng một cái, biết nhiệm vụ bắt ma long ở Thái Âm đã không thể hoàn thành, bất chấp mà nói: “Đi theo ta.”

Dứt lời, hắn vung trường kiếm, quét mở một thông lộ nhỏ hẹp, cực kỳ nguy hiểm mà dẫn Trình Tiềm lao đến chân Thái Âm sơn.

Trên một gốc đại thụ dưới chân Thái Âm sơn treo mấy thi thể, Du Lương không quay đầu lại nói: “Chính mấy kẻ này tự ý sửa Trảm Ma trận, ta đã xử quyết hết, chỉ là trận pháp này đã dừng không được, mời tiền bối xem-“

Dưới chân Thái Âm sơn có một lốc xoáy khổng lồ, xoay tròn hiểm ác như sóng ngầm dưới biển, đao nhọn kiếm bén chen chúc nhau ẩn hiện trong đó, chỉ nhìn từ xa, nguyên thần kiếm tu như Du Lương đã bị sát ý dời non lấp biển kia xô đến cơ hồ đứng không vững.

Trình Tiềm thuận tay lấy một thanh đoản đao trên thân một thi thể, đao là đao tốt, y vừa vào tay liền biết, phù chú trên chuôi đao tương đối tinh xảo, cũng là do đại gia chế tác.

Y cầm đoản đao trong tay áng thử, sau đó đưa chân nguyên vào, dùng tám phần lực đẩy đoản đao kia vào lốc xoáy. Đoản đao chứa lực sấm gió gào thét bay đi, một khắc sau, lại chỉ nghe một trận “leng keng” đáng sợ, ba tầng phù chú bên ngoài đoản đao chớp mắt tan thành mây khói, đao bị giảo thành một đống sắt vụn.

Sắt thép còn như vậy, huống chi nhục thể phàm thai.

Trình Tiềm phút chốc nhíu mày, lật bàn tay, trên người bắt đầu bám sương lạnh, một cụm chân nguyên bành trướng trong tay y.

Lúc này, Nghiêm Tranh Minh chạy đến, vừa thấy tình cảnh này thì lập tức lao tới, từ trên vỗ xuống một chưởng, muốn chặn cụm chân nguyên nọ, đồng thời quát to: “Thu lại đi!”

Mắt thấy chân nguyên tràn đầy lệ khí kia sắp đánh vào tay Nghiêm Tranh Minh, Trình Tiềm vội lật tay kéo nó về trong tay áo. Nghiêm Tranh Minh một chưởng hạ xuống, dừng ngay sát mặt Trình Tiềm, trông như muốn tát một phát vậy.

Trình Tiềm đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, thầm nghĩ: “Nếu huynh thực sự cho ta một cái tát, ta còn có thể dễ chịu hơn.”

Song Nghiêm Tranh Minh sắc mặt thay đổi mấy lần, rốt cuộc vẫn buông tay xuống, gằn ra một câu: “Ai cho ngươi lá gan thử mắt trận của Trảm Ma trận như vậy!”

Trình Tiềm không lên tiếng, thoạt nhìn quả thực chính là đối kháng trong im lặng, khiến Nghiêm Tranh Minh giận sôi lên.

Cách đó không xa truyền đến một tiếng cười gằn, Hàn Uyên không biết từ khi nào cũng đã chạy tới, hắn chẳng kiêng kỵ gì, giơ tay liền đánh ra một đạo ma khí bạo ngược.

Ma khí trên không hóa thành một hắc long, ngẩng đầu nuốt sạch đào hoa chướng chung quanh, chẳng coi ai ra gì mà lao tới lốc xoáy khổng lồ kia.

Mặt đất chấn động, mắt trận phảng phất đã bị khiêu khích, lốc xoáy đột nhiên to gấp đôi. Nhất thời trời đất tối tăm, gió cũng thành đao cát cũng thành kiếm, hắc long tức khắc bị giảo ở trong đó, Du Lương cũng suýt bị cuốn vào, chân nguyên hộ thể của mọi người đều xuất hiện khe nứt không cùng mức độ, đành phải cùng lui về sau.

Nghiêm Tranh Minh: “Đồ điên này!”

Lời còn chưa dứt, hắc long do ma khí ngưng kết đột nhiên kêu thảm thiết một tiếng, lại tiêu tan tại chỗ!

Hàn Uyên sắc mặt xanh mét, chân hơi lảo đảo, hiển nhiên bị thương không nhẹ. Nhưng đã như vậy rồi mà hắn còn muốn đấm sưng má giả người béo, ngạo mạn cười nói với Du Lương: “Khả năng nội bộ choảng nhau của quý phái thiên hạ vô song, Hàn mỗ hôm nay thật sự được lĩnh giáo.”

Trình Tiềm sờ sờ Chân Long kỳ trong tay áo mình, chợt thấp giọng nói: “Có lẽ ta trái lại có thể thử xem.”

Nghiêm Tranh Minh tức giận liếc nhìn y, thấy Trình Tiềm lộ ra một góc Chân Long kỳ, và mau chóng nhìn lướt qua hướng Hàn Uyên, thoạt tiên sửng sốt, sau đó tức thì hiểu ý.

Hai người trao đổi một ánh mắt xong, lập tức đồng thời động thủ.

Trình Tiềm tung Chân Long kỳ ra, y không phải là phế vật Biện Tiểu Huy kia, chân nguyên hùng hậu trút hết vào long kỳ, hồn thần long thượng cổ ngâm dài lao ra, kim quang vạn trượng, lại phảng phất như sống vậy.

Hóa ra lần trước họ may mắn lấy được Chân Long kỳ, không phải vì long hồn thượng cổ yếu, mà là Biện Tiểu Huy sử dụng cờ quá phế vật, lá cờ kia mới tung ra đã thoát ly khống chế, chỉ có thể dựa vào chút ít chân nguyên không thuần bám trên long kỳ chèo chống long hồn, thế mà còn có thể bức mấy đại cao thủ đến nông nỗi ấy.

Huống chi lần này sử dụng long kỳ là Trình Tiềm.

Hàn Uyên thoạt đầu ngạc nhiên, rồi lập tức ý thức được vật này là gì, trên mặt nháy mắt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên. Hắn vừa muốn ra tay, Nghiêm Tranh Minh đã như sớm có dự liệu, đâm kiếm đến trước mắt hắn.

Hàn Uyên bị bắt tiếp chiêu, đáng tiếc trước đó hắn đã bị Trảm Ma trận đả thương, sức lực không đủ, nhất thời bị kiếm của Nghiêm Tranh Minh vây khốn.

Thần long xuất thế, Trảm Ma trận kích động không thôi, Trình Tiềm thu lại Sương Nhẫn, cầm long cốt, long cốt trong tay y hóa thành trường thương, y phi thân lên, nhờ thần long che chở, theo sát nó xâm nhập mắt trận hủy thiên diệt địa của Trảm Ma trận.

Dù có thần long ở phía trước, khí sát phạt đập vào mặt vẫn làm ngực Trình Tiềm bị nghẽn lại, chân nguyên hộ thể xung quanh chớp mắt bị giảo nát. Y hai tay cầm long cốt thương, vẽ hình tròn trước ngực, thần long lập tức cuộn tròn vây y vào giữa, bên tai tiếng sắt thép va chạm liên tiếp, lốc xoáy đao kiếm sắc lẻm như hạt mưa rơi lên người thần long.

Kim quang tường thụy quanh thân long hồn chớp mắt liền tối đi.

Trình Tiềm đành phải gượng một hơi, đẩy hết chân nguyên toàn thân vào Chân Long kỳ.

Khoảnh khắc ấy, y giống như hồi nhỏ không biết nặng nhẹ khắc phù chú, khi đứng dậy khí hải gần như khô kiệt, kinh mạch khó có thể tiếp nhận, toàn thân lan ra đau đớn âm ỉ như kim đâm. Long hồn lại đột nhiên rực lên, thần long há miệng phun ra một đôi long châu vàng rực.

Đôi long châu kia trông tròn vo chẳng có tác dụng gì, vậy mà thông linh tính bất ngờ, tả xung hữu đột, khó khăn tách ra một con đường hẹp giữa lốc xoáy, cho Trình Tiềm nhìn thấy trung tâm mắt trận, có một thứ lóe sáng.

Trình Tiềm chưa bao giờ thiếu huyết tính sau khi nhìn thấy mục tiêu dù bò cũng phải bò tới, lập tức, y chẳng mảy may để ý chân nguyên trong cơ thể sắp khô cạn, trong tình trạng chẳng còn sức ngự kiếm nhảy lên lưng rồng, thân thể phục thấp, xông vào đao quang kiếm ảnh.

Trên lưng Trình Tiềm mau chóng chi chít các vết thương sâu cạn lớn nhỏ không đều, cả người như một con cá nằm trên thớt, thần long nổi giận gầm lên một tiếng, chui thẳng vào, theo sát long châu đến trung tâm mắt trận.

Trình Tiềm cảm thấy mình đã là nỏ mạnh hết đà, không màng phân biệt mắt trận kia rốt cuộc là cái gì nữa, trường thương hất lên, trực tiếp chụp lấy nó.

Vừa chộp được, lòng bàn tay truyền đến phỏng rát khó có thể miêu tả, Trình Tiềm đương trường không nhịn được rên một tiếng.

Mắt trận lệch vị trí.

Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, đao nhọn dày đặc xung quanh trong khoảnh khắc toàn bộ chuyển hướng, trước chậm sau mau xông thẳng lên trời, ngoại vi Trảm Ma trận “Rầm” một tiếng, đương trường sụp đổ!

Trên mặt đất nổ ra vô số hố lớn hố nhỏ, ma tu và tu sĩ Thiên Diễn xứ vốn bị vây trong trận đều không màng đấu đá nữa, vẻ mặt như sống sót sau kiếp nạn.

Lúc này, thần long kia mới chậm rãi hạ xuống đất.

Trình Tiềm một hơi không lên, trực tiếp từ trên lưng rồng lăn xuống.

Nghiêm Tranh Minh bỏ lại Hàn Uyên, chỉ một tích tắc đã đến gần đón lấy Trình Tiềm, còn chưa kịp xem xét thương thế của Trình Tiềm, đào hoa chướng xung quanh rào rào rơi xuống đất, chớp mắt trải thành một tầng biển hoa màu hồng vừa tươi non vừa đáng sợ.

Hàn Uyên hừ lạnh một tiếng, hất tay tung ra một quầng nghiệp hỏa, đốt biển hoa cháy đen, khói đặc chứa đầy oán khí phóng lên trời.

Nhưng biến cố khiến tất cả ngây người đã xảy ra chính vào lúc này-

Khói đặc như đã kinh động cái gì, trên trời giáng xuống một luồng sấm sét, sau đó tứ phương nổ vang một tiếng. Chỉ thấy giữa màn trời, bắt đầu từ chỗ vô số trảm ma đao trong Trảm Ma trận vừa nãy, đột nhiên nứt ra một vết.

Vết nứt kia dần dần mở rộng, từ trên trời xuống tận mặt đất, phảng phất xé cả không gian ra, tất cả vật sống và vật chết bên trong đều bị cuốn vào đó.

Chớp mắt, Nghiêm Tranh Minh và Trình Tiềm lẫn Chân Long kỳ cùng biến mất tại chỗ.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here