Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 81

0
53

Chương 81

Nghiêm Tranh Minh dứt khoát lưu loát nói xong, liền đứng dậy muốn đi, mới đẩy cửa ra, Lý Quân phía sau liền mở miệng gọi giật lại.

Lý Quân hơi do dự, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, nói: “A, đúng rồi, kỳ thực còn một việc…”

Nghiêm Tranh Minh nhìn thoáng qua theo ánh mắt hắn: “Việc gì?”

Không trung một âm thanh tiếp lời: “Là ta… ta ta ta… Úi cha!”

Theo tiếng, một vật nặng rơi xuống đất, chân Nghiêm Tranh Minh đã bước ra im lặng rụt về.

“Niên Đại Đại… vẫn ở lì trong khách phòng Phù Dao sơn trang,” Lý Quân cười khổ nói, “Một lòng một dạ muốn bái Tiểu Tiềm làm sư, nói gì cũng muốn bái nhập môn hạ Phù Dao phái ta, còn nói bất kể cần khảo nghiệm gì, núi đao biển lửa gã cũng không từ nan.”

Niên Đại Đại mặt mũi bầm dập ngẩng đầu lên, gã chùi máu mũi, nhe răng cười ngây ngô với Trình Tiềm, phát âm không rõ lắm, không biết lúc rơi xuống bị gãy răng hay rách môi rồi: “Hư hụ, ầu hư hụ ận on.” (Sư phụ, cầu sư phụ nhận con)

Lý Quân: “Mấy ngày nay Tiểu Tiềm bế quan, vẫn chưa có thời gian tới gặp gã, gã quanh quẩn ở bên ngoài lâu lắm rồi.”

Trình Tiềm ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi còn chưa đi?”

Niên Đại Đại bóp mặt ra, nói chuyện cuối cùng rõ ràng hơn, ưỡn ngực nói: “Con bám riết không buông!”

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày – vận mệnh Phù Dao phái đã đủ nhấp nhô rồi, thế hệ trước, đệ tử trên danh nghĩa biến mình thành đại ma đầu nửa người nửa quỷ, đệ tử chính thức biến thành một con chồn lưng dài chân ngắn. Thủ đồ lứa này là bản thân y, Nghiêm Tranh Minh rất tự biết mình, biết rõ mình là loại hàng gì.

Liên tiếp hai đời đại đệ tử không một ai cậy nhờ được, lứa tiếp theo nếu thu thêm một đệ tử tên “Dính Thấy Sợ”, về sau môn phái còn có thể có tôn nghiêm không? (Niên Đại Đại đồng âm với niêm đát đát, niêm là dính)

Truyền thống thu đệ tử như đùa giỡn này, tuyệt đối không thể lưu độc nữa!

“Không được.” Nghiêm Tranh Minh nói chắc như đinh đóng cột, “Thứ cho chúng ta có việc quan trọng phải đi, chỉ sợ không có tinh lực chiêu đãi khách lạ, mời tự tiện!”

Niên Đại Đại hít sâu một hơi, lên giọng nói: “Ta sẵn lòng làm một tiểu đồ đệ bưng trà rót nước, đi theo làm tùy tùng, xin chưởng môn cho ta nhập môn!”

Nghiêm Tranh Minh lười giằng co với gã: “Lý Quân, viết phong thư cho Niên Minh Minh, con ruột phản nhập môn phái khác, lão không quản à?”

Lý Quân thong thả nói: “Việc này thì huynh không biết rồi, Minh Minh cốc chính là đám lưu manh trong tu sĩ, bình thường chiếm núi ăn cúng, đuổi vài tiểu yêu biến hóa chưa thành cho thôn dân dưới chân núi. Ngoại trừ các đời cốc chủ bắt thăm hay tuyển bằng cách nào đó, những người khác nếu không muốn chơi không, có thể bái nhập môn phái khác bất cứ lúc nào, Minh Minh cốc từ đây lại thêm một chỗ dựa, mừng còn chưa kịp, quản làm gì?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Trên đời lại còn có môn phái tiện bĩ vô tranh với đời như vậy.

Nghiêm Tranh Minh: “Phù Dao phái ta không thiếu đệ tử ngự kiếm cũng ngã được.”

Ba sư đệ sư muội phía sau y cùng không thể nói gì, cảm thấy đại sư huynh rõ là chào giá trên trời, nhớ năm ấy lúc họ nhập môn đừng nói ngự kiếm, đến cả cầm kiếm còn chẳng xong.

Niên Đại Đại cất cao giọng nói: “Chưởng môn, ta tự biết tư chất không tốt, ngày sau nhất định sẽ chăm chỉ tu hành, tuyệt không làm mất mặt môn phái.”

“Ngươi làm mất mặt môn phái còn cần xem tu vi?” Nghiêm Tranh Minh liếc mắt nhìn gã, cố tình gây sự, “Trở về đi, trong thời gian ta làm chưởng môn, phái ta không nhận người xấu xí.”

Niên Đại Đại: “…”

Cái cớ này đủ để gã không thể phản bác.

Niên Đại Đại giãy giụa thoáng nhìn Trình Tiềm, Trình Tiềm lại đang thất thần. Một câu của Nghiêm Tranh Minh làm Trình Tiềm nhớ tới rất nhiều chuyện cũ đã quên – đúng rồi, đại sư huynh từ nhỏ đã không phải là người thỏa mãn với tự làm đỏm, đó chính là kẻ lắm chuyện số một ngay cả cơm nấu xấu cũng không chịu hạ đũa.

Trình Tiềm cúi đầu nhìn thoáng qua áo bào màu chàm hơi cũ vạn năm không thay đổi trên người mình, từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên phát hiện hình như mình hơi lôi thôi lếch thếch.

Niên Đại Đại quỳ trong viện nhiều lần đấu tranh, rặn ra một câu: “Chưởng môn, mặt không có biện pháp, nhưng ta có thể nghĩ mọi cách bồi dưỡng khí chất siêu phàm thoát tục!”

Gã nói xong, liếc Trình Tiềm một cái, tự cho là thông minh mà vỗ mông ngựa: “Giống sư phụ nhanh nhất!”

Ai ngờ phát này vỗ ngay phải đùi ngựa, Nghiêm Tranh Minh nghĩ bụng: “Ngươi là ai mà dám so với Tiểu Tiềm?”

Một thân uy áp của kiếm tu nhập sao không phải đùa, Niên Đại Đại cảm thấy cho dù mình thêm mười cái cột sống, lúc này cũng nhất tịnh bị đè cong. Thế mà gã còn cho rằng đây là khảo nghiệm nhập môn, cắn chặt răng, không dám mảy may thả lỏng, chẳng qua một lát, trên khuôn mặt vốn vì ngã mà đủ mọi màu sắc bắt đầu rướm vết máu.

Rốt cuộc, Trình Tiềm vẫn không lên tiếng đã mở miệng: “Sư huynh, huynh tha cho gã đi. Nếu gã thật sự bám riết không bỏ như vậy, kỳ thực cũng không phải là không được.”

Hơn mười ngày qua, Nghiêm Tranh Minh vẫn chưa tìm được cơ hội nói một câu với Trình Tiềm, tư vị có thể nói là rất khó chịu. Vừa nghe y mở miệng, thật sự chỉ hận không thể ôm bậc thang này như phao cứu mạng, tim đập như điên một tràng, mới dằn cơn kích động muốn hăm hở chạy tới, khó khăn giữ nguyên thể diện chưởng môn không hề đổi sắc, khó khăn hừ một tiếng: “Hửm?”

Trình Tiềm nói: “Lúc đệ còn chưa đi khỏi Minh Minh cốc, gã đã chờ đệ ở ngoài cốc cả đêm, theo tới Phù Dao sơn trang, cũng coi như tinh thần đáng khen – năm đó Thanh Long đảo mỗi năm cũng nhận hàng loạt tán tu chưa nhập khí môn, gã tuy kiếm pháp lơ lỏng, nhưng cũng có thể ngự kiếm xiêu xiêu vẹo vẹo rồi.”

Đối với Trình Tiềm thì chỉ là thu mấy đồ đệ mà thôi, chỉ cần phẩm hạnh không tệ, không có tâm thuật bất chính, những cái khác không cần lựa chọn quá kỹ – dù sao môn phái họ luôn là “sư phụ dẫn vào cửa, tu hành ở cá nhân”, bản lĩnh lớn có gánh nặng của bản lĩnh lớn, không bản lĩnh cũng có trách nhiệm của không bản lĩnh.

Y đã nói một lời, Nghiêm chưởng môn vừa nãy thái độ còn hết sức kiên quyết ngay cả giọng cũng dịu đi vài phần, nói: “Ta thấy căn cốt với tư chất gã vị tất thượng thừa.”

Trình Tiềm cười nói: “Không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, đệ thủy chung nợ Minh Minh cốc một phần tình nghĩa.”

Nghiêm Tranh Minh chỉ im lặng, Thủy Khanh vừa định mở miệng phát biểu ý kiến, thì bị Lý Quân giơ tay chặn, cả hai im lặng ngồi ngoài xem trò cười của chưởng môn.

Quả nhiên, Nghiêm Tranh Minh vừa rồi còn muốn đập Niên Đại Đại văng về Minh Minh cốc thống khoái nhượng bộ: “À, được, ngươi muốn nhận thì nhận, dù sao cũng nuôi được… Hiện giờ binh hoang mã loạn ưng thuận miệng trước, chờ tương lai chúng ta trở về Phù Dao sơn, lại bổ sung thụ giới nhập môn…”

Lý Quân la lên: “Chưởng môn sư huynh, sao Tiểu Tiềm vừa mở miệng thì huynh liền dễ nói chuyện vậy?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y hung tợn lườm Lý Quân một cái, không dám nhìn biểu cảm của Trình Tiềm, chạy mất.

Trình Tiềm tiến lên vỗ vai Niên Đại Đại: “Đi theo ta.”

Liền dẫn đồ đệ của rơi tự đưa đến cửa này đi.

Lý Quân nhìn theo bóng lưng y, dùng khuỷu tay huých Thủy Khanh: “Muội nhận ra cái gì rồi?”

Thủy Khanh nghĩ nghĩ, cực kỳ thành thật nói: “Về sau có chuyện gì, đi cầu tiểu sư huynh trước, thuyết phục tiểu sư huynh rồi, đại sư huynh dù không chịu cũng sẽ chịu!”

Lý Quân: “…”

Thủy Khanh: “Muội nói không đúng à?”

Lý Quân thương xót sờ đầu nàng: “Không, cô bé, muội nói rất đúng.”

Thủy Khanh hất tay hắn ra, hỏi: “Nhị sư huynh, huynh cũng từng thụ giới chứ? Giới từ là gì?”

Lý Quân trầm mặc giây lát, bỗng thu lại nụ cười bỉ ổi, trên mặt chợt hiện nỗi hoài niệm Thủy Khanh chưa thấy bao giờ, nói khẽ: “Sư phụ bảo ta tâm tư tinh nhanh, quá khôn khéo, người quá khôn khéo sẽ xốc nổi, xốc nổi quen liền dễ dao động, dần dà, vừa đau khổ vừa phí thần, vì thế cho ta hai chữ ‘bão phác’ làm giới từ.” (Bão phác là một thuật ngữ đạo giáo, đại khái là giữ sự tự nhiên vốn có)

Hắn nói xong, cụp mắt thở dài, tựa hồ chính bản thân cũng biết, mình đã cô phụ một phen gửi gắm của sư phụ.

Thủy Khanh khá hâm mộ nói: “Đừng thở dài nữa, muội còn không có giới từ đây.”

Lúc sư phụ mất, nàng ngay cả nói một câu cũng không hoàn chỉnh, giới từ vẫn chưa kịp cho, kéo dài tới hôm nay, thiếu một bước như vậy, khiến nàng luôn giống như chưa thành nhân.

Thủy Khanh lẩm bẩm: “Nhị sư huynh, huynh nói nếu sư phụ còn, người sẽ cho muội giới từ gì?”

Lý Quân: “Giới từ bình thường là lấy sở trường, bù sở đoản, nếu là của muội…”

Thủy Khanh rất đỗi chờ mong nhìn hắn.

Lý Quân nói: “Khả năng là ‘không lông’ chăng?”

Hắn thành sư huynh đầu tiên bị tiểu sư muội đánh u đầu trong lịch sử Phù Dao phái.

Mười ngày sau, Trung Nguyên Thái Âm.

Thái Âm sơn sơn thế bằng phẳng, so sánh với Thái Hành tiên nhân thường lui tới, nó gần gũi hơn, cũng phàm trần hơn.

Men sơn thế về Tây Nam gần trăm dặm, có thôn quách san sát, hùng quan trăm trượng, một quan đạo xuyên qua từ đầu đến cuối, năm xưa ngựa xe như nước, thương lữ huyên náo, cốc địa có ruộng tốt ngàn khoảnh, trâu cày vô số.

Truyền thuyết kể rằng cách đó không xa còn có nơi tiên nhân ở, lúc ẩn lúc hiện, chỉ “người có duyên” mới có thể vào đêm trăng tròn nhìn thấy một cái bóng mông lung, trên đỉnh núi có tiên hạc bay múa.

Nhưng trước mắt, vùng Thái Âm sơn đâu còn như ngày xưa.

Nửa tháng trước, trong đại quan dưới Thái Âm sơn binh lính nai nịt gọn gàng đột nhiên tăng gấp đôi, không khí qua lại bỗng dưng căng thẳng lên.

Ngày kế liền có các tiên nhân thường xuất hiện đi lên đi xuống, họ động chút là ngự kiếm như bay, không hề tiếp xúc với phàm nhân, lại có người nghe được tin tức đường nhỏ từ chỗ quan binh thủ thành, nói các vị tiên nhân đó đang vẽ trận pháp ở gần Thái Âm sơn, hình như muốn đối phó ai.

Không ai ra mặt xua đuổi bách tính vốn ở nơi đây, chỉ là quan phủ địa phương đua nhau dán bảng cáo thị, nói tự nguyện rời khỏi mấy tháng thì có thể lĩnh một khoản tiền, để cơ lữ ăn uống.

Cáo thị này vừa dán, tức khắc khiến lòng người hoảng sợ, theo trận pháp gần Thái Âm sơn dần thành, sự túc sát xung quanh cũng ngày càng dày. Lão bách tính rốt cuộc sợ hãi, nơi lĩnh tiền mỗi ngày bắt đầu xếp hàng từ tinh mơ đến khuya, chẳng qua vài hôm, vùng Thái Âm trừ cá biệt người già yếu, trên cơ bản đã mười hộ trống chín.

Quần ma lên phương Bắc dự cuộc hẹn ở Thái Hành, muốn tới Thái Hành, tất phải qua vùng Thái Âm, mà Thái Âm sơn cực gần Phù Dao cựu chỉ, ma long Hàn Uyên kia nhất định sẽ dừng lại ở đây. Du Lương phụng mệnh mai phục sẵn ở nơi này, bày Trảm Ma đại trận chung quanh Thái Âm sơn mạch, cho dù vây không được ma long kia, cũng phải hạ hắn một thành trước cuộc hẹn Thái Hành mọi người chú mục.

Hắn đứng trên tường thành, nhìn xuống những con người nhỏ bé như kiến đó dắt díu gia đình nối đuôi nhau đi.

Du Lương biết rõ trong lòng, những người này rời khỏi vùng Thái Âm sơn, không hề là an toàn, ngược lại là mất đi bảo hộ, trên đường vạn nhất gặp phải ma tu lên phương Bắc, sẽ như tiểu trùng gặp trẻ hư, kết cục lột da đã là tốt.

Nhưng Du Lương cũng biết, những người này phải đi, phàm nhân ngũ cốc luân hồi, khí tức hỗn độn, nếu nơi đây giữ lại quá nhiều bách tính, tất nhiễu loạn Trảm Ma đại trận.

Hắn cầm kiếm rất chặt – sư huynh từng nói, thanh kiếm này tên là “Đàn Tâm”, bởi vì lúc rèn, thợ rèn kiếm không cẩn thận làm rơi một nắm tro hương vào lò luyện, nó vừa xuất thế đã hơi ít khí hung lệ hơn kiếm khác, là một thanh “từ bi kiếm”.

Kiếm tu trẻ tuổi hít sâu một hơi, cảm giác thanh “từ bi” kiếm trong tay thật là không thể lạnh hơn.

Lúc này, một tu sĩ đầu tóc bù xù ngự kiếm bay đến trước mặt Du Lương, thi lễ nói: “Du đại nhân, hình như có đại năng xâm nhập trong trận, trận cước Tây Nam bị chạm tới.”

Người này là nhân viên ngoại vi của Thiên Diễn xứ, người khác đều gọi hắn là “Đạo Thảo Trương” gì đó, do tinh thông trận pháp mà được chiêu mộ tới Thái Âm sơn, toàn quyền phụ trách vẽ và thôi động Trảm Ma trận.

Du Lương nghe thế thu cảm xúc lại, đưa chân nguyên vào đôi mắt, vận “Ưng Nhãn” quyết, dõi mắt trông ra hơn ba mươi dặm, nhìn theo hướng Đạo Thảo Trương chỉ, nào ngờ gặp ngay ánh mắt một người, hắn giật nảy mình – người tới là nhóm Phù Dao phái.

Nghiêm Tranh Minh thản nhiên nhìn hắn một cái, ngay sau đó, một cỗ kiếm khí sắc bén cách không mà đến, vào thẳng ấn đường Du Lương.

Du Lương kinh hãi, không dám tiếp liều, triệt lui hơn mười trượng, mới dám rút kiếm ngăn cản. Chỉ nghe “Đinh” khẽ một tiếng, thì ra cỗ kiếm khí kia trông đáng sợ, nhưng chỉ là trêu hắn, sượt nhẹ qua vỏ kiếm liền lập tức tan hết.

Du Lương há miệng thở dốc, trong lòng không có nửa phần may mắn khi tránh thoát kiếp nạn, bị một kiếm này dọa rịn mồ hôi lạnh đầy lòng bàn tay.

Kiếm tu phong duệ vô song dễ dàng, xông ngang lao dọc cũng dễ dàng, chỉ cần trong l*ng ngực có dũng khí, trong lòng có kiếm khí – song “một vừa hai phải” và “thu phóng tự nhiên”, lại vượt qua phạm vi Du Lương lĩnh hội được, hắn lúc này mới phát hiện, giữa mình và Nghiêm Tranh Minh cách không chỉ một kiếm thần vực, mà là một hào trời.

“Du đại nhân!” Đạo Thảo Trương lấy làm kinh hãi, tiến lên một bước nói, “Là kẻ nào lớn mật như vậy, thuộc hạ có nên phái một tiểu đội đuổi theo xem thử không?”

Du Lương sắc mặt trắng bệch, khó khăn nói ra một câu: “Người đó là kiếm tu kiếm thần vực, Tứ Thánh còn nhường y ba phần – chỉ bằng ngươi? Tặng đồ ăn cho người ta à?”

Đạo Thảo Trương ngẩn người.

Du Lương giọng căm hận nói: “Cút!”

Hắn quát người khác cút xong, chính mình lại xấu hổ và giận dữ bỏ đi trước.

Du Lương vừa quay người đi, nụ cười cung kính đến hơi nịnh nọt trên mặt Đạo Thảo Trương liền không thấy, ánh mắt hắn âm chí nhìn chằm chằm bóng lưng Du Lương một hồi, lại quay người trông về hướng kiếm khí tới, thần sắc không rõ buồn vui.

Mấy tu sĩ tụ lại chỗ hắn, một kẻ dẫn đầu nhỏ giọng nói: “Trương đại ca, hệ trận pháp chúng ta xưa nay đều bị đám gọi là ‘tu sĩ chính thống’ coi là công tượng chỉ biết bàng môn tà đạo, thật sự là khinh người quá đáng.”

Đạo Thảo Trương cười gằn nói: “Chẳng qua một tiểu bối mới tu ra nguyên thần, cảnh giới ổn định hay không còn bàn sau, ỷ mình là kiếm tu, mà dám hống hách – Trảm Ma trận này của ta là bày cho ai? Ma long Hàn Uyên! Kiếm thần vực kiếm quỷ vực cái gì, chỉ cần ta giở trò một chút, là có thể tận diệt họ!”

Một tu sĩ thận trọng hỏi: “Thế ý Trương đại ca là…”

Đạo Thảo Trương triệu một đám người tới, bố trí như thế như vậy tạm thời không đề cập tới, nơi xa, Lý Quân cau mày hỏi Nghiêm Tranh Minh: “Chưởng môn sư huynh, huynh lại đang làm gì thế?”

“Trở mặt,” Nghiêm Tranh Minh chắp hai tay sau lưng, “Không nhìn ra à? Thiên Diễn xứ đã lấy ra thứ trọng đại như Trừ Ma ấn, ta phản kháng không được, còn không thể vô sự đi làm nhục người của họ một chút sao?”

Lý Quân khuyên nhủ hết lời: “Ôi, Thiên Diễn xứ nhiều tiểu nhân, mà đối phó tiểu nhân phải dùng cách của tiểu nhân, hoặc là hư dĩ ủy xà, hoặc là nhân lúc hắn chưa chuẩn bị một kích tất sát, tuyệt đối không được trêu chọc hắn, độc xà nóng lên cắn huynh một phát, huynh có đau không?”

Nghiêm Tranh Minh vào tai trái ra tai phải, chẳng để tâm. Y không hiếu chiến cũng không thị sát, lại có một tật xấu – đại khái là sống những ngày lăn trong bùn quá lâu rồi, khiến Nghiêm Tranh Minh quá cố chấp với tự tôn, chuyện đánh mặt người khác quả thực tiện tay làm được liền. Nếu nói y trước kia là đắc tội người ta mà không tự biết, vậy hiện tại chính là cố ý không chừa lối thoát.

Trên kiếm đạo y đã đi quá xa, xa đến mức Tứ Thánh cũng có thể không coi ra gì, làm sao để mắt tới một kiếm tu mới tu ra nguyên thần?

Song làm người sao có thể không chừa lối thoát? Trong lòng Lý Quân luôn bất an.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here