Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 80

0
64

Chương 80

Mọi người nhất thời đều không lên tiếng, Thủy Khanh cầm thiệp mời Ngô Trường Thiên bỏ lại, đọc khẽ: “Mười lăm tháng Giêng, Thái Hành nhất hội… Đại sư huynh, đây là muốn làm gì, chúng ta cũng đi chứ?”

Nghiêm Tranh Minh trầm ngâm không lên tiếng.

Lý Quân nói: “Thiên Diễn xứ mã bất đình đề gửi thiệp mời khắp nơi, nhất định phải cho toàn thiên hạ biết việc này, nếu đệ là Hàn Uyên, dù thế nào cũng phải dẫn người đi lộ mặt một chút mới được, đệ thấy đây là muốn ước chiến chăng?”

Ma tu Nam Cương không thành hệ thống, gây họa khắp nơi, khiến dân chúng lầm than, Thiên Diễn xứ lại vô lực hiệu lệnh thiên hạ. Song phương đều làm theo ý mình mà đánh tới đánh lui, tiếp tục như vậy vĩnh viễn không có ngày yên bình, không bằng hẹn gặp nhau, tìm một nơi không người, lật tung Thái Hành, mọi người đánh cho thống khoái.

“Nếu ta là Hàn Uyên, ta sẽ không đi góp vui,” Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói, “Nhân họ tụ hội ở Thái Hành, đánh thẳng vào kinh làm thịt Hoàng đế, lật ổ Thiên Diễn xứ, chẳng phải là tiện hơn?”

Lý Quân nói: “Họ Ngô kia trường thiên đại luận một phen, thật giả chưa bàn, đệ trái lại nghe ra một chút tin tức khác – Thiên Diễn xứ hiện tại khẳng định có nội loạn, thế lực Thiên Diễn phái nguyên bản có thể đang tìm cách thoát ly triều đình, vậy họ vị tất sẽ để ý Hoàng đế chết hay sống.”

Nói đoạn, vùng chân mày Lý Quân đượm lo âu, hắn thở dài tiếp tục: “Hàn Uyên… ôi, hắn làm to chuyện như vậy, không ngoài là muốn trả thù Thiên Diễn xứ, nhưng quần ma Nam Cương kia… khoản nợ này tương lai chẳng phải là đều tính lên đầu hắn?”

Sắc mặt Nghiêm Tranh Minh hơi nghiêm trọng, quay người nói: “Gửi phong thư cho Giả Thạch, ta phải tìm được Hàn Uyên trước Thiên Diễn xứ.”

Lúc này, Trình Tiềm vẫn im lặng bỗng mở miệng: “Đệ luôn cảm thấy có cái gì đó không đúng.”

Lý Quân: “Như thế nào?”

“Có câu ‘Đại đạo phế, có nhân nghĩa, trí tuệ xuất, có đại ngụy, lục thân bất hòa, có hiếu tử, quốc gia mê muội, có trung thần’. Thiên Diễn tự xưng ‘thay trời hành đạo’, nhưng bản thân ‘thay trời hành đạo’ không phải nghịch ‘đại đạo tự nhiên’ à?” Trình Tiềm nhíu mày, nói, “Điều này không hợp với năm xưa sư phụ dạy, đệ thật sự không nghĩ ra vì sao tổ tiên Phù Dao lại ký loại thề ước này với Thiên Diễn phái? Cứ cảm thấy trong đây còn có chuyện khác – Đúng rồi nhị sư huynh, đệ nhớ năm đó ở trên Thanh Long đảo chúng ta từng tìm được một quyển đảo chí, trên đó liệt rất nhiều đại sự ký, quyển sách ấy bây giờ còn không?”

“Hẳn là vẫn còn,” Lý Quân nói, “Điển tịch năm ấy chúng ta mang đi từ Phù Dao sơn, và sau đó tìm được ở Thanh Long đảo, Giả Thạch sợ đánh mất, đều cất hết vào túi trữ vật tùy thân, cho nên khi hốt hoảng đào tẩu khỏi Thanh Long đảo mới bảo tồn được, đệ đi tìm xem, hẳn là ngay trong tiểu kinh lâu sau rừng trúc ấy.”

Trình Tiềm nghe xong lập tức đứng dậy đi qua đó, đồng thời, trong đầu y lặp lại lời Kỷ Thiên Lý từng nói, luôn cảm thấy trong lời nói của lão điên kia chứa không ít manh mối.

Y theo lời Lý Quân, đi ra sau rừng trúc, tìm được tiểu kinh lâu hắn nói.

Nơi đây cũng tên kinh lâu, chỉ tiếc không thể thành Cửu Tầng kinh lâu tập hợp điển tịch thiên hạ, chỉ là tiểu lâu hai tầng bằng gỗ, yếu ớt muốn sập.

Tầng một cất một số công pháp trăm năm qua bọn Nghiêm Tranh Minh tìm kiếm khắp nơi, từ đạo pháp chính thống đến bàng môn tà đạo đều có hết, một số lúc thu được chỉ là tàn quyển, được Nghiêm Tranh Minh hoặc Lý Quân chỉnh sửa, đánh bậy đánh bạ thành một bộ công pháp hoàn toàn mới.

Tầng hai chứa đồ của chính Phù Dao phái họ, có kinh thư Nghiêm Tranh Minh chép, kiếm phổ Phù Dao mộc kiếm Trình Tiềm tự mình tu chỉnh, còn có tạp thư năm đó rời khỏi Phù Dao sơn mang theo. Số sách này qua nhiều lần khúc chiết, bảo tồn đến nay, tuy rằng đều có phù chú phòng mọt phòng ẩm, trong trang giấy cũng không khỏi dính sự tang thương do năm tháng tôi luyện qua.

Trình Tiềm bịn rịn lướt ngón tay qua một loạt gáy sách, y bỗng nhiên nhớ Phù Dao sơn hơn bao giờ hết, nơi đó giống như một cố hương không thể quay về, cách họ nhân tỏa mở không ra, cùng tình đời hỗn loạn hung hiểm và Trừ Ma ấn.

Điển tịch của Thanh Long đảo có ký hiệu đặc thù, Trình Tiềm nhanh chóng tìm ra nó trong một đống kinh thư ngổn ngang. Phù Dao phái chưa nhận đệ tử, tổng cộng chỉ mấy người này, kinh thư đều có thể đọc ngược, bởi vậy không có việc cũng chẳng ai đến lục làm gì, chúng tùy tiện chất đống một chỗ, Trình Tiềm vừa rút đảo chí, tức khắc có bảy tám bản kinh thư đổ xuống theo, một đống bụi đất rơi xuống.

Trình Tiềm “Chậc” một tiếng, khom lưng muốn nhặt chúng lên, đột nhiên phát hiện bên trong lại có tới hai bản “Thanh tĩnh kinh”.

Ai chép quyển dư?

Trình Tiềm nhặt lên phủi sạch sẽ bụi đất trên bìa sách, chỉ thấy trong đó một quyển chữ viết phóng khoáng nét nhỏ, nên là Lý Quân viết, một bản khác chữ trên bìa lại có vẻ hơi vụng về, bút họa cà lơ phất phơ, nét Hất nét Mác đều không chịu đúng chỗ, chính là chữ của đại sư huynh thời thiếu niên.

Hồi nhỏ Trình Tiềm từng viết thay y vô số cuốn kinh phạt, nét chữ bắt chước y hệt, bởi vậy vừa nhìn liền nhận ra ngay.

Trình Tiềm khá buồn bực, bèn mở quyển Thanh tĩnh kinh thứ hai ra, kết quả giật mình phát hiện dưới bìa kinh thư vậy mà còn một bìa khác, trên đó xanh xanh đỏ đỏ vẽ điêu lan ngọc đống, trong hoa hoa cỏ cỏ có một hình người, õng ẹo cầm một cây ngọc tiêu, y quan không chỉnh cười với người ta, bên cạnh một hàng chữ nhỏ – “Phong lưu phổ”.

Trình Tiềm: “…”

Không… Đây là cái khỉ gì vậy!

Y đứng đực ra đó một lúc lâu, ma xui quỷ khiến mở ra xem. Trong quyển sách nhỏ giả trang “Thanh tĩnh kinh” hết sức sôi động, có tranh có thơ văn, kể một loạt phong lưu vận sự xảy ra ở một kỹ viện thế gian, thư sinh tuấn tú và kĩ tử si tình hoa tiền nguyệt hạ, cuối cùng chia ly, bên trong xen kẽ vài câu khúc từ sang hèn cùng hưởng, câu chuyện hoàn hoàn chỉnh chỉnh, tình chân ý thiết, còn khá có sự phong lưu phố chợ.

… Có điều tranh minh họa rất quá quắt, thật sự không thể trắng trợn hơn, chẳng những đem chuyện các nhân vật chính như thế như vậy vẽ ra không hề che đậy, ngay cả nam nam nữ nữ gian sau gian bên cũng miêu tả đến chân tơ kẽ tóc, có thể nói là chỉ đạo cao cấp cho “cách tìm hoan mua vui”.

Làm người ta không thể nhìn thẳng.

Trình Tiềm lật xem qua, lại không thấy một tranh nào bị trùng, cũng không biết thiên hình vạn trạng này là do ai sáng tạo ra, so với thế giới trong tranh thì đám ma tu om sòm trong ma quật ở Chiêu Dương thành quả thực chỉ là một lũ nhà quê dã man!

Trình Tiềm không dám xem kỹ, định đóng sách lại. Vừa nghĩ đến nét chữ của đại sư huynh trên bìa Thanh tĩnh kinh rởm, sắc mặt tức thì trở nên cổ quái.

Y còn chưa cổ quái xong, liền có một trận tiếng bước chân truyền đến, Nghiêm Tranh Minh rảo bước lên cầu thang kinh lâu, hỏi: “Tra được cái gì rồi?”

Trình Tiềm đương trường sợ tới run tay.

Bản Thanh tĩnh kinh rởm tuột tay rơi xuống, lật ngửa lên, cảnh xuân hiện ra.

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Thế nào là trời trong giáng sét?

Chớp mắt này, Trình Tiềm đột nhiên cảm thấy thiên kiếp kỳ thực chẳng tính là gì.

Y đờ ra một lúc lâu, quyết đoán vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, sắc mặt bình thản muốn nhặt tà vật xen lẫn trong kinh thư này lên, ai ngờ bị một bàn tay đoạt trước.

Nghiêm chưởng môn trăm công ngàn việc, sớm đã quên hết mấy việc vớ vẩn hồi nhỏ từng làm, thấy vật này cũng chẳng chột dạ, lập tức giận không kiềm nổi, giống như trên tuyết địa vất vả bảo vệ bị người ta giẫm một dấu chân đen sì vậy.

Y đập văng tay Trình Tiềm, cả giận nói: “Tà ma ngoại đạo từ đâu tới? Không phải ngươi nói đến tìm đảo chí sao, chỉ tìm được cái này thôi hả?”

Trình Tiềm đành phải yếu ớt giải thích: “… Trên giá sách tự rơi xuống.”

Nghiêm Tranh Minh cầm quyển sách kia, chỉ cảm thấy tranh vẽ bên trên vô cùng gai mắt, hung tợn hỏi: “Ngươi đã lật xem?”

Trình Tiềm: “…”

Nghiêm Tranh Minh quả thực tức bốc khói, thở hổn hển quát mắng: “Ta còn nói ngươi đỡ lo hơn hai tên kia, ngươi cũng được lắm! Cái này có gì đẹp, hả? Chính ngươi còn có nội thương trên người mà không biết sao? Không ngưng thần thanh tâm điều tức đàng hoàng, còn xem mấy cái không ra thể thống này…”

Y càng nói càng tức, cầm quyển sách kia đập mạnh vào ngực Trình Tiềm, suýt nữa làm trang giấy rơi ra: “Khốn nạn!”

Trình Tiềm không dám né, đồng thời thật sự không biết mình nên nói gì thì tốt.

Nghiêm Tranh Minh căm hận nói: “Nếu để ta biết tên khốn kiếp nào để thứ này trong kinh lâu, ta…”

Trình Tiềm rốt cuộc nhỏ giọng mở miệng: “Sư huynh, hình như là huynh…”

Nghiêm Tranh Minh: “… Cái gì?”

Trình Tiềm giơ hai ngón tay, cẩn thận lật quyển sách bị Nghiêm Tranh Minh đập rơi, chỉ ba chữ “Thanh tĩnh kinh” giấu đầu hở đuôi kia.

Nghiêm Tranh Minh dòm lom lom ba chữ quen thuộc ấy, ngây người ra.

Trình Tiềm vội vàng “khéo hiểu lòng người” nói: “Không sao sư huynh, đệ biết, huynh khi đó còn nhỏ chưa hiểu chuyện…”

Chưa dứt lời thì chính bản thân cũng cảm thấy không đúng, lúc “còn nhỏ” đã lén kẹp thứ này vào kinh thư, lại ngàn dặm xa xôi lén mang ra ngoài, chẳng phải chứng minh y là bại gia tử từ trong ra ngoài à?

Quả nhiên, sắc mặt Nghiêm Tranh Minh càng tái hơn, tai y ửng hồng, mặt y đỏ bừng, đoạt tiểu họa bản thú vị kia, chẳng rằng chẳng nói quay người bỏ đi.

Trình Tiềm bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, nhoài lên lan can gỗ tầng hai, phù chú phòng ẩm phòng trùng trên gỗ trong tay y phát ra bạch quang u u, ánh khuôn mặt luôn có chút lãnh đạm kia trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

“Đại sư huynh,” Trình Tiềm gọi y lại, to gan lớn mật hỏi, “Trang Nam Tây từng nói với đệ, có một tán tu, hắn thích đến mức dẫu nàng là phàm nhân, cũng cuồng dại không thay đổi. Huynh hồi nhỏ đã xem qua những… ừm, câu chuyện này, cũng có người cho dù là phàm nhân triêu sinh mộ tử vẫn sẽ thích chứ?”

Dưới kinh lâu ánh sáng hơi tối, quá nửa khuôn mặt Nghiêm Tranh Minh đều khuất trong cái bóng của giá sách, không thấy rõ biểu cảm. Y một lúc lâu không lên tiếng, nhất thời tựa hồ ngừng thở, thành một pho tượng đá cứng ngắc.

Hồi lâu, Nghiêm Tranh Minh mới ông gà bà vịt hỏi: “Trang Nam Tây là ai?”

Trình Tiềm: “Đệ tử nói rất nhiều của Bạch Hổ sơn trang.”

Giọng Nghiêm Tranh Minh chợt lạnh đi: “Về sau bớt qua lại với đám người không đứng đắn này đi, ngươi đã biết vì thiên kiếp mà bỏ hẳn ngũ vị, chẳng lẽ không minh bạch cái gì là ‘đạo tâm thanh chính’? Còn nghĩ ngợi lung tung, thì cút về Thanh An cư sám hối cho ta!”

Ánh mắt Trình Tiềm bỗng nhiên tối đi.

Tiếng bước chân dưới lầu dần dần đi xa, cửa kinh lâu “két” một tiếng, sau khi mở ra lại bị phù chú tự động đóng vào, trong lâu nổi lên một trận gió lạnh nhè nhẹ.

Trình Tiềm im lặng khom lưng, nhất nhất nhặt số sách không cẩn thận làm rơi xuống đất, lần lượt cất lại lên giá. Cuối cùng, y lấy ra bản Thanh Long đảo chí kia, ngồi trên cái ghế nhỏ bên cửa sổ giở ra xem.

Ngọn đèn nhỏ trên tường thông minh tự sáng lên, Trình Tiềm lật vài trang, bỗng nhiên cảm thấy chán ngắt.

Y mấy năm nay đấu với thiên địa, đấu với đồng đạo, đấu với sinh tử, chưa bao giờ rút lui nửa bước, xưa nay cũng không chịu tin trên đời có chuyện gì y làm không thành.

Cho đến lúc này y mới biết, thế gian việc không thể như ý người cũng nhiều lắm.

Không biết có phải nguyên thần y bị tổn còn chưa điều trị khỏi hay không, Trình Tiềm cảm thấy cả người đều bị một cơn mệt mỏi chôn vùi, y không mục đích mà xem mấy dòng đảo chí buồn tẻ vô vị, bỗng nhiên nghĩ thầm: “Tu thành đại năng thì có ý nghĩa gì? Còn không phải bị người ta ghen ghét, vô cớ bị mưu hại? Phi thăng thành tiên lại có ý nghĩa gì, ngàn vạn tầng chân tình giả ý trên nhân thế đều ném ra phía sau, chui vào đường lớn mịt mờ không thấy rõ, về sau cũng chỉ đứng ngoài bó tay nhìn núi sông mục nát sao?”

Còn không bằng phàm nhân triêu sinh mộ tử.

Ngực Trình Tiềm nghẹn lại, y định thần, chân chân thật thật cảm giác được cõi lòng mình rối loạn.

Có thể y quả thật cần bế quan thanh tu một thời gian, thế nhưng trước mắt lại là thời điểm quan trọng…

Trình Tiềm vừa nghĩ phi thăng không có ý nghĩa, vừa nhanh như gió mà xem lướt qua Thanh Long đảo chí, không hề đặc ý chọn cái liên quan đến Phù Dao phái để xem, đột nhiên, ánh mắt y dừng lại, phát hiện cái gì đó.

Thanh Long đảo này mặc dù ở ngoài biển, song vẫn rất có lòng phổ thế, ngoại trừ sự vụ trên đảo, đảo chí còn phỏng theo sách sử của phàm nhân, ghi lại đại sự của tu sĩ thiên hạ năm ấy.

Trình Tiềm phát hiện một quy luật, phàm là người sau ba trăm tuổi mới tu ra nguyên thần, trên cơ bản cũng chỉ có thể dừng lại ở đây, giai đoạn sau lại có kỳ ngộ gì, sống đến ngót một ngàn tuổi cũng liền nhắm mắt xuôi tay.

Còn có một loại người, hoặc là tâm chí kiên định, hoặc là thiên phú dị bẩm, sớm tu ra nguyên thần, có thể được ghi lại một nét trên Thanh Long đảo chí, chắc hẳn cũng đều là nhân vật phong vân năm đó. Thế nhưng, những người này hoặc là sau đó mai danh ẩn tích, hoặc là tẩu hỏa nhập ma hay gặp phải tai họa gì mà giữa chừng chết non.

Cả bản Thanh Long đảo chí, không có một câu ghi chép về phi thăng.

Trình Tiềm bóp trán, thu tâm thần hơi rời rạc lại, trong lòng có một điều nghi hoặc – tức là… rốt cuộc những người này là phi thăng âm thầm, hay trong rất nhiều năm từ khi Thanh Long đảo dựng lên tới khi nó bị diệt, chưa một ai phi thăng thành công?

Trình Tiềm cất đảo chí, nhanh chóng chuyển tới tầng một, bấm thủ quyết trên phù chú bên cạnh giá sách, chậm rãi truyền chân nguyên vào, thì thầm: “Ta muốn xem ghi chép về ‘phi thăng’.”

Trong chân nguyên tràn ngập sương ý của y, giá sách gỗ run bần bật giây lát, trên giá có mấy bản điển tịch phát ra ánh sáng nhè nhẹ, Trình Tiềm nhất nhất lựa ra, đem về Tiểu Thanh An cư.

Nghiêm Tranh Minh hôm ấy ở trong kinh lâu nổi giận một chặp với Trình Tiềm, sau đó ra cửa liền hối hận, nhưng y chẳng có cách nào khác. Trời mới biết, khi Trình Tiềm nhoài lên cầu thang hỏi y câu đó, y phảng phất bị tảng đá lớn ngàn cân đập vào ngực, ngũ tạng lục phủ tất cả đều dời vị trí, vừa đau vừa chấn động, đành phải làm ầm lên một trận rồi chạy trối chết, vài ngày liên tục đều trốn tránh Trình Tiềm.

Song y mau chóng phát hiện làm vậy là dư thừa, bởi vì Trình Tiềm từ sau hôm đó không ra khỏi cửa Tiểu Thanh An cư nữa, hai người ở cách vách, mà suốt hơn chục ngày không ai nhìn thấy ai.

Chính vào lúc này, Giả Thạch gửi thư về.

Chân chạy vẫn là Thủy Khanh có thể tùy tiện hóa thành chim, để che giấu hình dạng chim ngày càng nổi, Lý Quân diệu thủ cải tạo nàng thành một con chim sẻ.

Chim sẻ Thủy Khanh ôm oán khí bất cộng đái thiên với nhị sư huynh, đập đôi cánh bé tí bay đi. Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện, thân thể này thật sự quá tiện, trình độ không đâu không lọt cơ hồ gần với ruồi bọ, chỗ nào cũng có thể theo hai ba con chim nhỏ trà trộn vào tùy tiện.

Lần này, nàng rốt cuộc gặp được Giả Thạch.

“Giả Thạch ca nói, Thiên Diễn xứ tầng cấp rõ ràng, phàm là mới nhập môn, đều phải ở ngoại vi làm mật thám mấy chục thậm chí trên trăm năm, sau đó trải qua một phen xét duyệt như lột da rút gân, xác nhận thân thế trong sạch mới có thể vào nội môn. Có điều, một thời gian trước không biết xảy ra chuyện gì, người của nội môn hình như nội đấu, hung ác muốn chết, chỉ trong một đêm mà hơn một nửa gương mặt quen đều biến mất, lại gặp tứ sư… À, ma long phản loạn, Thiên Diễn xứ thiếu nhân thủ, bởi vậy lập một nội môn dự khuyết ngoài nội môn, thu bọn Giả Thạch ca những mật thám ngoại môn tu vi không tồi lại tạm thời không có sơ hở gì vào. Gần đây họ thay phiên mai phục ở gần Thái Âm sơn, tựa hồ đang chờ ai chui đầu vào lưới. Tuy rằng bên trên không nói gì, nhưng Giả Thạch ca bảo, hẳn là chờ tứ sư huynh.”

Thái Âm sơn… cách nguyên chỉ Phù Dao sơn chưa đến năm mươi dặm.

Nghiêm Tranh Minh không nói hai lời, phân phó: “Ngày mai sẽ phong tỏa sơn trang, chúng ta lập tức xuất phát đi Thái Âm sơn.”

Lý Quân vội đuổi theo, hỏi: “Sau khi đến Thái Âm sơn thì sao? Làm thế nào? Huynh định giúp đỡ Thiên Diễn xứ bắt Hàn Uyên, hay công nhiên phá vỡ thề ước, không tuân Trừ Ma ấn, giúp Hàn Uyên báo thù?”

“Trừ Ma ấn không thể không tuân.” Nghiêm Tranh Minh nói như đinh đóng cột.

Mấy người kia nghe thế, lòng đều chùng xuống.

Ngay sau đó, Nghiêm Tranh Minh tiếp tục: “Nhưng tuyệt đối không thể để Hàn Uyên rơi vào tay Thiên Diễn xứ, chuyến này nhất định phải chặn hắn lại trước Thái Hành đại hội, dẫn hắn về. Người của Phù Dao phái ta, cho dù hắn chọc thủng trời, là giết hay giảo, cũng không đến lượt người ngoài làm chủ.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here