Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 8

0
87

Chương 8

Edit: Yển

Nghiêm Tranh Minh đủng đỉnh dùng một tấm lụa tơ tằm lau mộc kiếm của mình, ở bên cạnh xem các sư đệ luyện kiếm.

Kiếm của các sư đệ quả là trò cười, ngoại trừ Lý Quân còn ít nhiều giống người, thì hai tên nhóc kia cơ bản chính là hai con khỉ đột múa gậy, ở đó cầm mộc kiếm làm xiếc khỉ, sư phụ còn đang sửa lại động tác cầm kiếm cho tay chúng.

Sư phụ lúc thì nói với đứa này: “Mộc kiếm tuy lưu tình, nhưng đao kiếm thật lại không có mắt, gặp chỗ đao binh thì phải hết sức thận trọng – Trình Tiềm, ngón tay con không được đặt trên lưỡi kiếm, mười ngón liền tâm không cảm giác được à?”

Lúc lại nói với đứa kia: “Đông Hải có trọng kiếm nặng đến ba trăm cân, mới cầm bằng hai tay, Tiểu Uyên à, ta thấy con không phải đang luyện kiếm, mà là rèn sắt thì đúng hơn.”

Khi thì lại phải xắn tay áo, chạy qua chạy lại dập lửa do tên Lý Quân như cây gậy chọc cứt kia đốt lên: “Không được làm loạn, không được làm loạn, ôi trời, cẩn thận chọc vào mắt!”

… Quả thực, nói “khó coi” cũng là xem trọng mấy tên nhãi này rồi.

Ánh mắt Nghiêm thiếu gia dạo qua một vòng, cuối cùng dừng ở Trình Tiềm, nhìn đứa trẻ đó vài lần.

Lòng y hiểu rõ sự thật mình là một kẻ quần áo lụa là, nhưng y cho rằng mình một không thương thiên hai không hại lý, cũng chẳng ảnh hưởng tới ai, vì thế yên tâm thoải mái, chưa từng hối cải, và luôn tùy theo tâm tình mà ngày một tệ hơn.

Đồng thời, Nghiêm thiếu gia cũng thừa nhận, mình có chút nông cạn – y rất tự biết mình, hiểu rõ mình vô luận là “học thức” hay “nhân phẩm”, cơ bản đều chẳng có chút nào. Bản thân y đã không có hai thứ này, thì cũng không tiện khắt khe đòi hỏi người khác lắm, bởi vậy khuynh hướng tốt xấu của Nghiêm Tranh Minh đối với một người, tự nhiên cũng chỉ còn lại mỗi “xem mặt” thôi.

Dựa theo tiêu chuẩn này, trong mắt y thì hạng như Hàn Uyên thuộc về tội ác tày trời.

“Xem người xem mặt” là nguyên tắc xử thế bền như thép của Nghiêm Tranh Minh, và y chỉ chịu ngoại lệ cho hai người: một là sư phụ, hai là Lý Quân.

Dù diện mạo sư phụ thuộc loại tội ác chồng chất, nhưng Nghiêm thiếu gia theo ông tu hành suốt tám năm, cơ hồ được ông nuôi nấng trưởng thành, trên tình cảm rất thân cận, vậy nên sẵn lòng võng khai nhất diện tha thứ cho điểm này.

Mà Lý Quân… Cho dù Lý Quân trông rất đàng hoàng, Nghiêm Tranh Minh vẫn quyết định bất cộng đái thiên với gã ta, tên đó thực sự chẳng ra gì hết.

Về phần Trình Tiềm, thực tế Nghiêm Tranh Minh nhìn nó rất thuận mắt, bằng không cũng chẳng có chuyện vừa gặp mặt đã cho kẹo như đá đơm hoa vậy – tiếc rằng tam sư đệ không thèm cảm kích.

Đương nhiên, sự thuận mắt này cũng cực kỳ có hạn. Dù sao thì Trình Tiềm vẫn còn nhỏ, tương lai đẹp hay xấu còn chưa biết, chưa đủ để Nghiêm thiếu gia có hứng thú nhìn chằm chằm một tên nhóc con múa gậy gỗ.

Các sư đệ do sư phụ nuôi đang ồn ào chạy nhảy khắp sân, Nghiêm Tranh Minh vô công rồi nghề cầm mộc kiếm, công khai đứng bên ngoài thất thần, suy nghĩ về tiến độ đang giậm chân tại chỗ của mình.

Nghiêm Tranh Minh theo sư phụ luyện kiếm đã sắp tám năm rồi, mà Phù Dao mộc kiếm mới miễn cưỡng luyện đến thức thứ ba thôi.

Tuy rằng thức mở đầu bị sư phụ múa may thành Ngũ Cầm Hí(1), nhưng bản thân kiếm pháp không đùa được đâu.

Nghiêm Tranh Minh không phải là tiểu khiếu hóa Hàn Uyên vô tri. Trước khi bái nhập Phù Dao phái, gia đình từng mời sư phụ kiếm thuật giỏi nhất dạy cho y, dù y học nghệ không tinh, nhưng mắt vẫn chưa mù.

Phù Dao mộc kiếm tổng cộng năm thức, lần lượt là “Bằng trình vạn lý”, “Thượng hạ cầu sách”, “Sự dữ nguyện vi”, “Thịnh cực nhi suy”, và “Phản phác quy chân”(2), mỗi một thức có hai mươi lăm chiêu, biến hóa không đếm nổi. Mấy năm nay tuổi tác lớn dần, theo đó, đôi khi Nghiêm Tranh Minh cơ hồ có ảo giác rằng trong bộ kiếm pháp này bao quát thiên địa, dừng lại trên mỗi một điểm mà nghĩ kỹ, đều có thể suy ra vô vàn khả năng.

Nhưng những điều này sư phụ chưa bao giờ giảng giải, Mộc Xuân chỉ biết run rẩy múa may chiêu cơ bản, hết thảy còn lại phải tự lĩnh ngộ.

Nghiêm Tranh Minh năm lần bảy lượt muốn hỏi ông vì sao không chịu giảng giải tỉ mỉ những chiêu kiếm tinh diệu đó, nhưng không một lần nào ngoại lệ, đều bị lão chồn kia giả ngây giả dại lảng đi.

Nghiêm Tranh Minh tự mình suy tư một hồi, rồi đứng dậy, thử một lần thức thứ ba “Sự dữ nguyện vi”.

Nói tới thực không vẻ vang cho lắm. Dù y vừa không truy cầu văn thành, cũng chẳng truy cầu võ tựu, chỉ là một kẻ lười nhác, nhưng kẹt ở thức này suốt hai năm, thì ít nhiều cũng phải xấu hổ.

Cái tên “Sự dữ nguyện vi” này không biết do ai đặt mà thật sự rất thích đáng, y đã sửa lại vô số lần, nhưng vẫn không biết mình bị kẹt ở chỗ nào, cảm giác không xuôi trong chiêu thức chẳng cách nào xua đi được.

Nghiêm Tranh Minh luyện một nửa liền dừng lại, nhìn chằm chằm mộc kiếm mà nhíu mày.

Chúng đạo đồng và thị nữ bày thế trận sẵn sàng ở bên kia vội vàng ùa hết tới, kẻ thì quạt, kẻ thì lau mồ hôi cho y.

Đáng tiếc lần này đã vỗ mông ngựa trúng đùi ngựa, thiếu gia luyện kiếm không thông, vốn đang nôn nóng, bị đám ngu xuẩn này phá rối, càng không bắt nổi chút linh cảm như ẩn như hiện trong lòng.

Y bỗng dưng phất tay, hung dữ quát: “Tránh ra hết, đừng ở đây cản trở! Về sau lúc ta luyện kiếm, không cho phép các ngươi tới gần!”

Thị nữ Tiểu Ngọc Nhi vội rụt rè hỏi: “Thiếu gia, đây là quy củ mới ạ?”

Câu này từ đâu mà đến? Chỉ vì Nghiêm thiếu gia rảnh phát sợ, vô cớ sinh sự lập bao nhiêu “quy củ” – như là quần áo và giày phải cùng màu, khi nào phải chải đầu cho y, bàn trong thư phòng một ngày cần lau mấy lần, sáng dậy chưa uống một chén trà lạnh vừa miệng thì không mở miệng… vân vân và vân vân, toàn là do mình y tự nghĩ ra.

Thay bằng kẻ đầu óc không tốt chỉ sợ chẳng nhớ nổi, có khi ngay cả ông Hoàng đế cũng không lắm thói xấu như y.

Nghiêm thiếu gia sắc mặt còn chưa dịu đi, môi trên vừa chạm môi dưới thì một quy củ mới còn nóng sốt liền ra lò: “Về sau lúc ta luyện kiếm, không gọi các ngươi, thì không cho phép tùy ý vây lại, mất mặt.”

Trình Tiềm bất hạnh nghe thấy câu này giật nảy mình, không ngờ đại sư huynh lại còn biết “mất mặt” là gì.

Mộc Xuân chân nhân đang dạy Trình Tiềm ở bên cạnh ho một tiếng, kêu: “Đồ nhi.”

Nghiêm Tranh Minh vừa quay đầu lại, ánh mắt liền rơi vào Trình Tiềm, đứa trẻ đó cũng đang liếc trộm y, dáng vẻ rõ ràng là một tiểu gia chưa biết việc đời, “e lệ” cúi đầu, theo đuôi đằng sau sư phụ.

… Ở nơi người khác không nhìn thấy “e lệ” chế giễu môn phái quá nhiều hiện trạng quái dị.

Mộc Xuân chỉ Trình Tiềm nói: “Nhị sư đệ con một mình không lo nổi, lát nữa con chỉ cho tam sư đệ một chút đi.”

Lý Quân đâu chỉ là không lo nổi, gã sắp dạy Hàn Uyên leo nóc lật ngói luôn rồi.

Kiếm chiêu của chính Nghiêm Tranh Minh còn chưa luyện thông, nào có tâm tình chỉ người khác, nghe vậy không thèm che giấu nhíu mày, được sủng mà kiêu phun trào một bụng oán khí với sư phụ.

Đâu biết Trình Tiềm còn tràn ngập oán khí hơn, nó không hiểu vì sao sư phụ không chịu tự thân chỉ dạy mình. Đại sư huynh thì làm được gì?

Dạy nó soi gương làm sao để mũi cao hơn à?

Bất quá Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc không làm mất mặt sư phụ ngay trước mặt sư đệ, dằn dị nghị cơ hồ muốn buột miệng mà ra, kiên nhẫn hỏi: “Sư phụ, cái thức ‘Sự dữ nguyện vi’ này con luyện hình như luôn có chỗ nào đó không đúng.”

Mộc Xuân chân nhân vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Không đúng chỗ nào?”

Chỗ nào cũng không đúng, toàn thân không thông thuận, khi luyện thức này, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy trên người như có sông lớn chảy ngược vậy, vô cùng trầy trật.

Nhưng tuy trong lòng hiểu được, ngoài miệng y nhất thời lại không hình dung nổi cảm giác lạ lùng ấy, thiên ngôn vạn ngữ chen chúc trên đầu lưỡi, không biết phải nói từ đâu, cuối cùng, Nghiêm Tranh Minh như bị cái gì đó ám, buột miệng nói luôn: “Hình như là… không dễ coi lắm.”

Trình Tiềm đang bàng quan một lần nữa xác nhận, đại sư huynh này chính là một tên bị thịt dát vàng đeo bạc.

Sư phụ cười tươi rói, hàm hồ lảng đi: “Dục tốc tắc bất đạt, thức này con có thể chờ thêm chút nữa.”

Mộc Xuân chân nhân vĩnh viễn là đức hạnh này. Ông sư phụ chó má này, bất kể đồ đệ hỏi vấn đề gì, đều không bao giờ trả lời trực tiếp, mà nhất định phải vòng vo ra vẻ cao thâm mới được.

Nghiêm Tranh Minh tuy đã sớm thành quen, lại vẫn không nhịn được truy hỏi như làm nũng: “Đợi đến khi nào?”

Mộc Xuân chân nhân ôn hòa nói: “Chờ con cao thêm mấy tấc đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Lười nhác như y mà một tháng cũng luôn có vài ngày muốn khi sư diệt tổ.

Nói xong, Mộc Xuân liền đường hoàng ném Trình Tiềm cho “bảo vật trấn phái” của bản môn, thản nhiên quay vào trong đình uống trà.

Phù Dao phái quán triệt truyền thống cổ xưa “sư phụ dắt vào cửa, tu hành do cá nhân”. Ông sư phụ như que củi này chưa từng để lộ mảy may chân tài thực học, vĩnh viễn chỉ cho một cái sườn, còn bên trong đó có gì thì nhất loạt không quản.

Nghiêm Tranh Minh tâm phiền ý loạn liếc tam sư đệ vẻ mặt nghiêm túc một cái, cũng chẳng có chuyện gì để nói với đứa nhóc này, liền tìm đại một chỗ mà đặt mông như dỗi, dựa bàn đá bên cạnh ngồi chẳng ra thể thống gì. Một đạo đồng tiến đến, hai tay nâng mộc kiếm đi, cẩn thận dùng lụa trắng lau chùi.

Khéo đạo đồng rửa mặt mình cũng chẳng ôn nhu chở che như vậy.

Sau đó, Nghiêm thiếu gia vốn đã ngồi xuống không biết lại có chuyện gì mà đứng bật lên như xác chết vùng dậy.

Chỉ thấy y nhíu nhíu đôi chân mày thanh dài, liếc nhìn Tiểu Ngọc Nhi bên cạnh vẻ không vui, rồi lại không chịu mở miệng nói rõ, khiến tiểu cô nương dưới ánh mắt y trắng bệch cả mặt, luống cuống muốn bật khóc.

Cuối cùng, vẫn là Tuyết Thanh chờ ở bên cạnh Trình Tiềm không nhìn nổi, nhẹ giọng chỉ điểm: “Đá lạnh.”

Tiểu Ngọc Nhi lúc này mới nhớ, mình vừa để thiên kim thiếu gia trực tiếp ngồi trên ghế đá, khiến lão nhân gia bị lạnh!

Cô vội vàng ra vẻ tội đáng muôn chết, khóc sướt mướt chạy đến, chớp nhoáng lót ba lớp đệm cho thiếu gia.

Nghiêm Tranh Minh lúc này mới trừng mắt nhìn cô một cái, vô cùng không hài lòng hạ mình ngồi xuống, uể oải hất cằm bảo Trình Tiềm: “Ngươi luyện đi, ta xem, chỗ nào không hiểu thì hỏi.”

Trình Tiềm trực tiếp coi đại sư huynh này là một đám khí bẩn chỉ nghe nhìn thôi cũng khó chịu, chẳng thèm đáp tiếng nào, hạ quyết tâm không đếm xỉa đến đối phương, tự mình tập trung vào mộc kiếm.

Trình Tiềm từ nhỏ đã leo cây nghe trộm, khi đó nó không có sách vở gì hết, càng không thể mở miệng hỏi, cho nên mới luyện được tuyệt kỹ xem qua là nhớ.

Sư phụ biểu diễn lại thanh tịch hòa hoãn như vậy, Trình Tiềm nhớ lại một chút, là động tác giơ tay nhấc chân của Mộc Xuân chân nhân liền hiện ra hết trong đầu.

Nó toàn dựa vào trí nhớ, cẩn thận bắt chước động tác run rẩy của sư phụ, thường xuyên so sánh động tác của mình với ký ức, để tự sửa lại trước khi cái tên chó l**m rèm cửa lộ mỏ nhọn ở đằng sau mở miệng chỉnh cho.

Khả năng bắt chước như vậy, khỉ nhìn cũng phải tự ti mặc cảm, Nghiêm Tranh Minh mới đầu còn hơi thờ ơ, dần dà ánh mắt chậm rãi tập trung vào người Trình Tiềm – tên nhóc con lại tự tiện theo khẩu quyết của sư phụ, giải mấy chiêu của thức thứ nhất ra để luyện.

Chiêu thức giải ra nó sẽ luyện vài lần theo phương thức chậm rì rì của sư phụ, sau khi hơi quen, ánh mắt nó đột nhiên sắc bén hẳn, trong thoáng chốc, Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được bỏ bàn tay đang thò đến bát trà xuống – y phát hiện tinh khí thần chứa đựng ở mũi kiếm cực kỳ quen thuộc, tiểu tử này đang bắt chước Lý Quân!

Trình Tiềm dù sao cũng chỉ là bắt chước, lại thêm tuổi còn nhỏ, khí lực không đủ, kém xa cỗ nhuệ khí thiếu niên mạnh mẽ như bát gạo thổi nốt của Lý Quân, nhưng cỗ tinh khí thần này vừa gia nhập, thì mộc kiếm trong tay tức khắc thay đổi – giống như vốn là một tờ giấy nằm dưới đất, lúc này lại dần dần phồng lên, có hình lập thể!

Hình dạng còn mơ hồ, bởi vì chưa nói đến chuyện so sánh với Lý Quân, kiếm của Trình Tiềm ngay cả chiêu thức cơ bản phải chăng chuẩn xác, cũng còn cần bàn thêm.

Nghiêm Tranh Minh trong nháy mắt ấy chạm đến cái gì đó, y cảm thấy mình đã nhìn rõ kiếm ý của Phù Dao mộc kiếm.

Kiếm ý không hề là đào trên cây, cá dưới nước, không có công phu vài thập niên, không có cảnh giới người và kiếm hợp nhất, là không thể ngưng tụ được kiếm ý – về phần Trình Tiềm, đứa nhóc đó đương nhiên càng không thể múa may ra “kiếm ý” gì, nó có thể cầm chắc kiếm không để đập vào chân mình là rất không tệ rồi.

Nhưng thức “Bằng trình vạn lý” này, cực xảo diệu mà phù hợp với tâm tình của người thiếu niên mới vào tiên môn, Nghiêm Tranh Minh nhớ tới cảm giác của mình năm đó khi nhìn thấy phù chú khắp núi, mới mẻ, hiếu kỳ, không thể ức chế tưởng tượng về tương lai…

Đó có lẽ không thể nói là “kiếm ý”, mà là bản thân Phù Dao mộc kiếm ám hợp với tâm tình của người cầm kiếm, là kiếm pháp đang tự mình dẫn dắt người mang kiếm.

Nghiêm Tranh Minh đứng phắt dậy. Y xem kiếm của Trình Tiềm, cơ duyên xảo hợp chạm đến những điều trước kia mình nghĩ mãi không hiểu – thiên biến vạn hóa không nhìn thấy không sờ được trong kiếm pháp, và tại sao sư phụ chưa bao giờ giải thích – bởi vì bản thân kiếm pháp này là sống.

Tại sao bắt đầu từ thức thứ hai “Thượng hạ cầu sách”, Nghiêm Tranh Minh liền cảm thấy lực bất tòng tâm, đến thức thứ ba “Sự dữ nguyện vi” thì càng khó mà tiếp tục – bởi vì y vừa không biết cảm thụ khi Thượng hạ cầu sách, cũng không hiểu được Sự dữ nguyện vi là gì.

Mộc kiếm đã không cách nào chỉ dẫn y được nữa.

Ngũ Cầm Hí là năm bài tập khí công dưỡng sinh cực kỳ đơn giản nhưng hiệu quả cao do Hoa Đà sáng tạo ra, dựa trên cơ sở vận động của năm loài: Gấu, hạc, hổ, khỉ, nai.

Năm thức trong Phù Dao mộc kiếm lần lượt là Bằng trình vạn lý (bay xa vạn dặm), Thượng hạ cầu sách (tìm kiếm khắp nơi), Sự dữ nguyện vi (không như mong muốn), Thịnh cực nhi suy và Phản phác quy chân (trở lại nguyên dạng), ứng với những thăng trầm trong cuộc đời một phàm nhân, cũng chính là tên của năm quyển. Lưu ý nhỏ rằng Phản phác quy chân là bỏ hết những điểm tô bên ngoài để quay lại vẻ mộc mạc vốn có.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here