Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 79

0
52

Chương 79

Du Lương giật mình ngây ra, hắn sống từng ấy năm, vẫn chưa từng gặp kiếm tu tính tình kiểu này… Thế mà tu vi người này lại là lợi hại nhất trong những người hắn từng gặp, khiến Du Lương không khỏi hoài nghi nền giáo d*c từ nhỏ đến lớn mình được nhận – chẳng lẽ kiếm tu “rèn thân khắc kỷ” đều là không đúng?

Chớp mắt, hắn cảm thấy kiếm trong tay mình cũng chẳng còn thần thánh nữa.

Nghiêm Tranh Minh nói chuyện không hề khách khí, may mà Ngô Trường Thiên giỏi kiềm chế, không chấp nhặt.

Ngô Trường Thiên bình tĩnh lấy từ trong lòng ra hai tiểu ấn dài tầm một tấc, ấn thạch xem ra đã có tuổi, một trong đó làm từ phù dung thạch trắng như tuyết, trông sạch sẽ sáng bóng như bạch ngọc, cái còn lại toàn thân đen sì, trên khắc tường thụy thân rùa đuôi rắn, không cần lật xem chữ viết, cũng biết vật này xuất xứ từ đâu – Huyền Vũ đường nơi băng nguyên cực Bắc.

Nghiêm Tranh Minh nhướng mày, cũng không giơ tay, chỉ động da miệng: “Cái gì đây?”

“Đây là trang chủ Bạch Hổ sơn trang và đường chủ Huyền Vũ đường hai vị tiền bối nhờ ta giao cho Nghiêm chưởng môn,” Ngô Trường Thiên nói, “Nói là ngươi thấy sẽ biết.”

Chứa trong tư ấn này chỉ sợ không phải cái gì khác, mà chính là hai chìa khóa mật ngữ còn lại trong địa tỏa, Nghiêm Tranh Minh chẳng cần xem cũng đoán ra được.

Y đặt chén trà xuống, ngoài cười trong không cười mà nói: “Vậy các ngươi đây là dùng lợi dụ? Nói một câu không khách khí, bản thân thứ này chính là phái ta gửi Tứ Thánh, hiện giờ chẳng qua vật quy nguyên chủ, nếu ta giơ tay đòi, còn ai dám không đưa?”

Ánh mắt Nghiêm chưởng môn chưa chắc biết nói chuyện, nhưng khẳng định rất giỏi mắng người, ánh mắt y đảo qua, người ta liền rành mạch hiểu ý của y – kẻ nào bắt các ngươi đi cày thay trâu, lo chuyện bao đồng?

Trên đời này, dù cho Tứ Thánh suy sút xuống dốc, ai lại dám không coi họ ra gì như vậy?

Nhưng người này dám giết trưởng lão của Biện Húc ngay trước mặt ông ta – Ngô Trường Thiên cười khổ, cảm thấy giao thiệp với loại người này còn phiền toái hơn đối mặt với đám cáo già kia.

“Ngươi…” Du Lương cơ hồ nổi điên, bị Ngô Trường Thiên ấn lại tại chỗ.

“Không dám, Nghiêm chưởng môn nặng lời rồi,” Ngô Trường Thiên gần như khúm núm nói, “Tại hạ chỉ thuận tiện mang thứ này đến, không dám kể công, đàm ‘lợi’ với người như Nghiêm chưởng môn, chẳng phải là vũ nhục nhân phẩm của ngươi?”

Nghiêm Tranh Minh như con sói đuôi to không thèm tiếp lời – về mặt này, Ngô đại nhân chung quy năng lực kém cỏi, Nghiêm chưởng môn làm “Lao Tiền công tử” rất nhiều năm, căn bản chẳng có “nhân phẩm” gì đáng nói, cực kỳ hoan nghênh người khác mang đến cho y loại vũ nhục này.

Nghiêm Tranh Minh cầm con dấu Huyền Vũ kia ngắm nghía giây lát, thấy khắc phía dưới là bốn chữ “Biện Húc tư ấn”, không mặn không nhạt mở miệng hỏi: “Đúng rồi, ngươi tên gì?”

Du Lương tức đến tái mặt, Ngô Trường Thiên lại cực giỏi kiềm chế đáp: “Tại hạ họ Ngô, thượng Trường hạ Thiên.”

“À, Ngô đạo hữu,” Nghiêm Tranh Minh nâng mí mắt nhìn hắn một cái, chợt nói, “Đúng rồi, ta có một chuyện, vẫn hoang mang rất nhiều năm, mong Ngô đạo hữu giải thích cho – ngươi nói Cố Nham Tuyết loại người thiên hạ vi công, chỉ sợ người khác không chiếm lợi của mình, rốt cuộc vì sao mà Chu Hàm Chính phải bày độc kế giết ông ta?”

Trận Thanh Long đảo, nhìn như là Bạch Kê và Đường Nghiêu liên thủ bức bách Cố Nham Tuyết, Chu Hàm Chính dẫn hắc y nhân đổ dầu vào lửa mà thôi. Nhưng sau đó nghĩ kỹ lại, bên trong chỗ nào cũng thấy bóng dáng Thiên Diễn xứ chưa nói, những người trúng họa hồn cũng hoàn toàn do tay Chu Hàm Chính.

Thần sắc Du Lương có chút nghi hoặc, trông như không hiểu y đang nói gì lắm.

Ngô Trường Thiên lại bỗng cứng đờ sống lưng, hai gò má chớp mắt căng lên.

Nghiêm Tranh Minh tựa tiếu phi tiếu quét nhìn hắn, đầu ngón tay búng nhẹ ấn thạch, phát ra một tiếng vang nhỏ. Y lật qua lật lại ngắm tay kia của mình, có thể cảm thấy mình còn thiếu một cái ban chỉ châu báu ngọc thạch, đo ngón cái mấy lần, mới dửng dưng nói: “Dĩ nhiên, nếu là bí mật của triều đình thì không cần nói, hơn một trăm năm qua ta sống sắp hồ đồ rồi, Hoàng đế của các ngươi đã thay mấy kẻ, vẫn là gia đình năm đó à?”

Ngay khi Nghiêm Tranh Minh cho rằng Ngô Trường Thiên sẽ không nói bất cứ gì, hắn lại bỗng nhiên mở miệng: “Cố Nham Tuyết là Chu Hàm Chính dốc hết sức chủ trương, do Thiên Diễn chưởng môn tự mình ký lệnh tru sát.”

Nghiêm Tranh Minh khựng động tác lại: “Ồ? Chu Hàm Chính không phải vẫn mang danh Thanh Long đảo sao? Chưa bao giờ cảm niệm ơn tri ngộ của đảo chủ oan đại đầu kia?”

Ngô Trường Thiên: “Chính bởi vì hắn làm tả hộ pháp, mới rõ Giảng Kinh đường ngày càng lớn, ảnh hưởng với tu sĩ thiên hạ đã ngoài tầm khống chế.”

Trên đời này mấy người có thể có cơ duyên vào danh môn chính phái?

Cửu Châu rộng lớn, tu sĩ nói ra được xuất thân môn phái mình như lông phượng sừng lân, hầu hết những kẻ đi con đường này, đều đang tự mình vất vả mò mẫm. Đối với những tán tu mới nhập môn, phàm nhân không nhập môn được mà nói, họ ôm trong lòng tín niệm, nhưng bái sư không cửa, Giảng Kinh đường của Thanh Long đảo chính là hi vọng duy nhất.

“Cố Nham Tuyết thân là người đứng đầu Tứ Thánh, danh vọng đã cao tới cực hạn. Người tu hành phần lớn vô quân vô thân, chữ ‘sư’ đứng sau thiên địa, như vậy ngươi biết bốn chữ ‘thiên hạ tọa sư’ này có ý nghĩa gì rồi.” Ngô Trường Thiên nói đến đây thì thở dài, mắt mi buông xuống, chớp mắt lại lộ ra vài phần từ bi không đúng lúc, “Chỉ cần ông ta vung tay hô một tiếng, các tu sĩ lớn nhỏ từng nhận ân huệ của Giảng Kinh đường có thể san bằng thiên hạ cho ông ta – Việc này quá nguy hiểm, Nghiêm chưởng môn, chỉ cần ông ta thoáng có tâm mưu lợi, ngay cả nhân gian chân thần, ai có thể dung được ông ta sống tiếp?”

Nghiêm Tranh Minh từ trên cao nhìn xuống hắn không nói gì, Ngô Trường Thiên không né không tránh nhìn lại, đồng thời thản nhiên nói: “Nghiêm chưởng môn hỏi ra vấn đề như vậy, chắc hẳn có một việc ngươi không biết, ta hôm nay đã dám mở miệng bàn việc, che che giấu giấu cũng chẳng có ý nghĩa gì, may mà nhiều việc đã biết – Giảng Kinh đường nguyên thân tên là ‘Túc Hạ đường’, có thể nói là nơi bắt đầu cuộc hành trình ngàn dặm, do lệnh sư tổ Đồng Như liên hợp Tứ Thánh một tay sáng lập.”

Lời này vừa nói ra, trong phòng liền lặng ngắt như tờ.

Nghiêm Tranh Minh dừng hết các động tác nhỏ ngạo mạn bức người, Thủy Khanh trong góc phòng tích tắc trợn tròn mắt, ngay cả Lý Quân và Trình Tiềm sau bình phong cũng lấy làm kinh hãi.

Trình Tiềm lập tức nhớ tới Kỷ Thiên Lý gặp trên Tỏa Tiên đài. Lão già đó nói chuyện câu nào cũng điên điên khùng khùng, nhưng thì ra câu nào cũng đầy ẩn ý.

Một cỗ sát ý lạnh lẽo đến từ kiếm tu bao phủ gian ngoài, tu vi Nghiêm Tranh Minh đã vào giai đoạn nhập sao, không còn phong mang tất lộ nữa, nhưng cũng khiến người ta càng thở không nổi, trùm lên đỉnh đầu Ngô Trường Thiên.

Ngô Trường Thiên vẫn lù lù bất động, tiếp tục: “Là Đồng Như, ngươi không nghe nhầm – thế nhân đều cảm thấy Tam Sinh bí cảnh mở ra chỉ là tình cờ, kỳ thực không phải vậy, chìa khóa mở bí cảnh, chính là vật truyền thừa của Thiên Diễn nhất môn ta, chỉ cần trong lòng một người không phải hoàn toàn vô d*c vô cầu, thì hắn sẽ không cách nào siêu thoát. Đồng Như sau khi ra khỏi bí cảnh, quả nhiên tẩu hỏa nhập ma, bất chấp Tứ Thánh khuyên can, ném chưởng môn ấn cho đệ tử, sau đó trộm đồ mình trông, lên Bất Hối đài mười vạn tám ngàn bậc, lấy tảng đá Muốn Sao Được Vậy.”

Ngón tay Nghiêm Tranh Minh nhất thời kêu “rắc rắc”, nếu không phải trong ấn thạch chứa mật ngữ địa tỏa, khéo đã bị y lỡ tay bóp nát rồi, y cười gằn nói: “Thiên hạ này dung không được người muốn tích đức một chút?”

Ngô Trường Thiên bình thản nói: “Dung không được chính là các đại năng có khả năng hô phong hoán vũ, còn muốn nhúng tay vào phàm vụ. Nghiêm chưởng môn, ngươi có biết tu sĩ cũng là người, ngay cả Từ Ứng Tri cả đời thanh tu của Chu Tước tháp… Ông ta thì không có tư tình chắc? Thiên hạ là một bát nước, có thể nhấp nhô, cũng có thể bấp bênh, nhưng không thể nghiêng về một chỗ nào đó. Phàm nhân cũng vậy, tu sĩ cũng thế, chỉ có giữ thăng bằng không tràn ra, mới có thể lâu dài.”

Hắn vừa nói vừa đẩy chén trà trong tay sang một bên, chén trà lập tức vãi ra. Ngô Trường Thiên giơ một ngón tay, nhẹ nhàng bấm thủ quyết, nước bắn ra ngưng tụ thành một dòng, thành một vòng nước trên không, lại quay về trong chén, ngưng trệ bất động.

Du Lương đại kinh thất sắc nói: “Sư huynh!”

“Đây là Thiên Diễn, chúng ta chính là bàn tay giữ thăng bằng thế đạo kia.” Ngô Trường Thiên khép tay áo, lập tức cười tự giễu, nói, “Bí mật của Thiên Diễn truyền lưu trăm đời, kẻ tiết lộ phải chết, vạn vạn không ngờ, việc này lại từ miệng ta nói ra… Được rồi, Tiểu Lương, hiện tại Thiên Diễn đã sớm sa sút thành một đám chó săn, nói hay không, lại có gì quan trọng?”

Kiếm của Nghiêm chưởng môn bén, bén hơn kiếm chính là tính tình quỷ kiến sầu kia, khi y cố ý chọc tức người, chỉ sợ tượng đất cũng khó mà không nổi giận. Song vô luận y nói năng lỗ mãng thế nào, Ngô Trường Thiên sắc mặt ôn hòa đều không mảy may thay đổi, giống như hắn chính là một pho tượng đất vậy. Thế nhưng chớp mắt này, hắn ngữ khí ôn hòa mà phun ra ngôn từ hết sức cay nghiệt, trên khuôn mặt thủy chung ấm áp rốt cuộc lướt qua sự lạnh lẽo không nói nên lời.

Ngô Trường Thiên không hề cố kỵ sắc mặt Nghiêm Tranh Minh khó coi, như lão tăng nhập định trình bày: “Càng là người chấp niệm sâu nặng, càng là cảnh giới cao, tu vi tiến nhanh hơn người khác, một khi tẩu hỏa nhập ma, cũng càng nguy hiểm hơn. Đồng Như hứa nguyện với tâm ma thạch nọ, tâm ma thạch lại đòi ông ta dùng mạng người trao đổi, nhưng Đồng Như kia là danh sĩ, dù cho tẩu hỏa nhập ma, làm sao chịu lạm sát kẻ vô tội? Vậy là ông ta liền chuyên môn đi tìm đám ma đầu làm nhiều việc ác để tế thạch – cũng bởi việc này, ông ta vô tình có được ngôi vị Bắc Minh quân.”

“Đáng tiếc…” Ngô Trường Thiên nở nụ cười cổ quái, câu kế tiếp không cần hắn nói, Nghiêm Tranh Minh cũng hiểu.

Ma tu nếu muốn thành đại đạo, thì cả đời không thể dính máu, dính một giọt sẽ rửa không sạch, sát nghiệt quấn thân, người tỉnh táo hơn cũng sẽ bị kéo vào sát lục đạo vô cùng, đây là thường thức mỗi người đều biết.

“Đồng Như rơi vào sát lục đạo, vô số tu sĩ, phàm nhân vô tội chết trong tay ông ta, Tứ Thánh bất đắc dĩ phải ra mặt, liên thủ đối phó chí hữu ngày xưa.” Ngô Trường Thiên nói đến đây, từ từ thở ra một hơi, “Nhưng Đồng Như kia… kỳ tài ngút trời, thật là kỳ tài ngút trời, dưới sự liên thủ của Tứ Thánh không lộ bại tượng, trận chiến ấy thật là… Sau đó Từ Ứng Tri dùng mạng mình làm giá, dẫn Đồng Như vào Vong Ưu cốc. Vong Ưu cốc là vùng đất vong linh nhân gian, vào nơi đây, thiện ác phân, tội nghiệt thanh, việc lúc sinh tiền kết thúc, Đồng Như sát nghiệt nặng nề, dĩ nhiên bị sơn cốc phản phệ, rốt cuộc vùi thân nơi đây.”

Hắn miêu thuật dăm ba câu, nghe vào tai, lại khiến người ta run rẩy không thôi.

Ngô Trường Thiên cười xì một tiếng, lắc đầu: “Nhưng không ngờ Cố Nham Tuyết qua vụ này vẫn chẳng nhớ lâu, đổi tên Túc Hạ đường thành Giảng Kinh đường, còn dọn về Thanh Long đảo. Nếu không có năm xưa Thiên Diễn xứ lập kế khiến Đồng Như tẩu hỏa nhập ma, huyết mạch Phù Dao phái sẽ không gián đoạn, đông đảo đệ tử quý phái chắc hẳn lúc này còn bình yên tu hành trên Phù Dao sơn. Tuy rằng vị tất có thành tựu trước mắt, năm đó cũng không cần ăn nhờ ở đậu Thanh Long đảo, càng không bị Chu Hàm Chính nhất thời ác ý gieo họa hồn, đại họa ma long hôm nay cũng sẽ không xảy ra – Thiên Diễn nhất mạch ta tự làm tự chịu, cũng là vận số sắp hết.”

Ngô Trường Thiên đoạt hết lời của Nghiêm Tranh Minh, khiến Nghiêm chưởng môn nhất thời không biết phải nói gì.

Ngô Trường Thiên: “Lần này còn một vật muốn mang cho Nghiêm chưởng môn.”

Hắn vừa nói vừa lấy từ trong lòng ra một quyển trục chưa mở, hai tay nâng đến trước mặt Nghiêm Tranh Minh, nói: “Mời Nghiêm chưởng môn xem.”

Quyển trục kia vừa mở, Nghiêm Tranh Minh tức khắc cảm thấy không thích hợp. Tai y “Ù” một tiếng, chưởng môn ấn trầm tịch rất lâu trước ngực chợt bắt đầu nóng lên, phảng phất hình thành cộng minh nào đó với quyển trục không biết tên này, thiên tỏa như chứa chi chít sao bên trong bỗng xuất hiện trước mắt y, tất cả sao thong thả trôi đều chuyển động điên cuồng, hình thành một lốc xoáy khổng lồ.

Khí tức đến từ Phù Dao sơn lan tràn, quyển trục chậm rãi kéo ra, chỉ thấy trên đó ghi lại tên họ các đời chưởng môn Phù Dao phái, phía sau ghi chú tu đạo gì, chi chít dài gần một trượng, chỗ lạc khoản đóng con dấu đế đỏ vân bạc, Nghiêm Tranh Minh chưa từng thấy văn tự trên đó, lại tinh tường biết nội dung của nó là gì.

Y không tự chủ được bật thốt ra: “Trừ Ma ấn…”

Đúng lúc này, một đạo kiếm quang phút chốc phá tan sự yên tĩnh trong phòng, Du Lương chỉ cảm thấy quanh thân lạnh ngắt, theo bản năng rút kiếm chắn, kiếm trong tay lại chậm chạp vô cùng, như thể rơi vào băng tuyết vô hình, lực cản không đâu không gặp, chớp mắt đã bị lãnh thiết kia đóng băng, hắn thân là nguyên thần tu sĩ, mà ngay cả tay cũng giơ không lên.

Một kiếm liền bị áp chế!

Trình Tiềm vừa phát hiện không đúng, lập tức từ sau bình phong bay v*t ra, đặt kiếm trên cổ Du Lương, đồng thời, vỏ Sương Nhẫn hung tợn dí vào hậu tâm Ngô Trường Thiên, sát ý chứa đầy sương ý vây chặt chẽ người này, phá tan sự cộng minh của quyển trục với chưởng môn ấn.

Tay Du Lương dưới Sương Nhẫn run rẩy không thôi, ánh mắt Trình Tiềm lạnh như băng đàm của Minh Minh cốc: “Thứ gì cũng dám mang đến Phù Dao sơn trang, muốn chết à?”

Nghiêm Tranh Minh đóng quyển trục “Bộp” một tiếng, sắc mặt không rõ hỉ nộ mà thấp giọng gọi y lại: “Tiểu Tiềm.”

Trình Tiềm hơi thu sát ý, nhìn y một cái.

Nghiêm Tranh Minh: “Thả hắn ra trước đi.”

Trình Tiềm lúc này mới không tình nguyện hừ nhẹ một tiếng, theo lời thu hồi hung kiếm.

Ngô Trường Thiên hít sâu một hơi, bình tĩnh chuyển động chân nguyên trong cơ thể, hai chu thiên mới tan hàn ý ở hậu tâm. Hắn quay người, không kiêu căng không nịnh bợ chắp tay nói với Trình Tiềm: “Trình chân nhân tu hành chẳng qua trăm năm mà tu vi đã như vậy, thật sự khiến người ta thán phục không thôi.”

Trình Tiềm từ ban đầu đã đóng vai mặt đen, liền nói ngay: “Thán phục không dám nhận, giết ngươi dù sao cũng đủ rồi.”

Ngô Trường Thiên: “Trình chân nhân hiểu lầm rồi, Ngô mỗ chỉ là vật quy nguyên chủ mà thôi. Vật này tên là ‘Trừ Ma quyển’, là đồ cũ của Phù Dao, trên có ba mươi ba đạo thề ước, do tổ tông Thiên Diễn ta ký kết với quý phái, là thật hay giả, chắc hẳn lúc này Nghiêm chưởng môn đã rõ.”

Trình Tiềm cau mày.

Ngô Trường Thiên nói tiếp: “Đương nhiên, Phù Dao sơn bị phong sơn lệnh đóng lại, chưởng môn nhân trước mắt lập Phù Dao sơn trang khác, nghiêm khắc mà nói… cũng không nhất định bị Phù Dao thề ước năm xưa ước thúc, dĩ nhiên có thể trí thân bên ngoài. Chỉ thương thay trận chiến tiên ma này, lại phải vùi vào bao nhiêu tính mạng vô tội?”

Trình Tiềm thần sắc lạnh lùng, vừa muốn mở miệng lại bị Nghiêm Tranh Minh cắt ngang: “Trong thề ước chỉ có một phong Trừ Ma ấn, không hề nói chúng ta nhất định phải mặc cho ngươi sai phái, cũng không nói chúng ta không thể ra tay với chó săn của Thiên Diễn xứ.”

Ngô Trường Thiên nói: “Không dám, chính thế, nếu Ngô mỗ có chỗ nào đắc tội, Nghiêm chưởng môn cứ việc xử trí.”

Nghiêm Tranh Minh hơi nhướng mày: “Ngô đại nhân thật đúng là chí công vô tư, không biết các ngươi từng cùng bao nhiêu người ký quyển trục thề ước như vậy?”

Ngô Trường Thiên chỉ cười không đáp, xem ra là không định nói.

Nghiêm Tranh Minh khoát tay: “Hàn Đàm, tiễn khách.”

Ngô Trường Thiên rút một tấm thiệp mời trong lòng, đặt lên bàn bên cạnh, lại lần nữa thi lễ bái, cúi đầu nói với Thủy Khanh: “Không dám phiền cô nương, hãy dừng bước.”

Chờ hai người này đi rồi, Lý Quân từ sau bình phong đi ra, hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

Nói đoạn hắn giũ quyển trục trên bàn ra, mũi muốn cắm vào giấy, trừng Trừ Ma ấn hình dạng quỷ dị cuối cùng, hỏi: “Đây quả thật là…”

Trình Tiềm: “Thề ước bỏ đi này do chưởng môn dở hơi thế hệ nào lập, liên quan gì đến chúng ta? Đốt quách đi cho rồi.”

“Không đốt được, thề ước liền với chưởng môn ấn.” Sắc mặt Nghiêm Tranh Minh hơi nghiêm trọng, “Nếu ta không nhận, chính là không nhận chưởng môn ấn, từ đây thần thức sẽ bị xóa khỏi chưởng môn ấn…”

Ngón tay Nghiêm Tranh Minh điểm nhẹ phần cuối quyển trục, là chưởng môn đời cuối cùng, tên y liệt rõ trên đó: “Tương đương với tự động phản xuất môn phái.”

Tâm tư oai môn tà đạo của Lý Quân xoay chuyển rất nhanh, nghe vậy lập tức nói: “Thế thì có gì đâu, ‘buông dao mổ còn lập tức thành Phật mà’, không có điều thề ước nào quy định tu sĩ không thể rời môn phái rồi bái lại, nếu huynh trước tiên bỏ chức chưởng môn, đốt thề ước này, sau đó nhận lại thì có làm sao?”

Nghiêm Tranh Minh tức giận trừng hắn một cái: “Đừng nói nhảm, mấy trò khôn vặt của ngươi chưa bao giờ dùng vào chỗ đàng hoàng cả!”

Nói xong, y vung tay, thiên tỏa khổng lồ trong chưởng môn ấn như đồng hồ cát chảy bằng sao chiếu vào giữa phòng, phần đuôi đồng hồ cát chỉ thẳng quyển trục.

“Nếu chúng ta đều phản xuất Phù Dao, truyền thừa của Phù Dao phái sẽ đoạn tuyệt từ đây, chưởng môn ấn tất nhiên tự hủy, đến lúc đó Phù Dao sơn không còn ngày giáng thế trở lại, ngươi tính đến treo cổ trước mộ sư phụ à?”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here