Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 78

0
63

Chương 78

Trình Tiềm là loại người cả ngày lẫn đêm, một phút một giây cũng không dám lười biếng, không biết bao nhiêu năm rồi chưa nằm xuống ngủ một giấc, còn mơ một giấc mơ rất dài. Y mơ thấy mình không phải tu sĩ phiên vân phúc vũ, thiên lôi đánh xuống gì đó, mà chỉ là một thư sinh nghèo túng xuất thân bần hàn, giấy Tuyên Thành bị ẩm cũng chẳng nỡ vứt đi, đem ra phơi, l**m ngòi bút khô khốc, mực còn sót lại hơi đăng đắng, an nhàn đến hơi quẫn bách.

Đúng, y còn nên có một thê tử áo vải trâm gai, cả ngày không phải cằn nhằn y vứt đồ bừa bãi thì là chê y không chăm thay quần áo. Người nọ xiêu vẹo dựa vào cạnh cửa, bưng chén trà của y lên quở mắng: “Ngươi là đồ nghèo kiết xác gạn cặn trà.”

Trình Tiềm đầu cũng chẳng ngẩng lên mà trả lời: “Không phải xứng với ả đàn bà chanh chua dựa khung cửa này à?”

“Ả đàn bà chanh chua?” Người nọ cười khẽ một tiếng, “Sao ngươi không nhìn xem ta là ai?”

Trình Tiềm ngơ ngẩn ngẩng đầu lên, bạch y công tử huênh hoang đập vào mắt, tựa tiếu phi tiếu nhìn y, trong đôi mắt hoa đào tràn ngập sự mê hoặc không nói nên lời.

Tim Trình Tiềm đập thót, phút chốc tỉnh lại, cả người có chút mơ hồ.

Y mở mắt ra ngây người một lúc lâu, thấy ngoài cửa sổ ánh trăng sáng tỏ, ngân hà xa xăm, trong phòng có một cỗ hàn ý lộ ra sương thu, trên người không biết từ khi nào được đắp cho một tấm chăn mỏng, nhất thời có ảo giác mình lại rơi xuống phàm trần rồi.

Nghiêm Tranh Minh đưa lưng lại, uể oải ngồi ở cửa, tay cầm một mảnh lá trúc, thổi một tiểu khúc lạc điệu, rất nhiễu dân.

Trình Tiềm trong mơ màng và hỗn độn trầm mặc ước chừng một nén nhang, bị tiếng kèn lá có một không hai của đại sư huynh thổi đến thần hồn điên đảo, cơ hồ muốn cầm lư hương lên chọi vào đầu y một phát, rung động trong mộng không còn sót lại chút gì, không nhịn được ho một tiếng, nói: “Có thể quay về phòng huynh mà thổi không?”

Tiếng kèn lá phát rồ của Nghiêm Tranh Minh tắt ngấm, y không quay người lại, chỉ dùng một ngữ khí rất bình tĩnh nói: “Ta ở đây thổi ba ngày rồi, sâu trong rừng trúc nghe thấy đều dắt díu gia đình bỏ chạy hết, chỉ có ngươi mắt điếc tai ngơ…”

Nói đoạn y quay người lại, mặt trầm như nước, đôi mắt như giếng sâu vương đầy bóng đêm, trong thanh âm dằn một ngọn lửa: “Đừng nói nguyên thần tu sĩ, phàm nhân cũng chẳng thể ngủ say như chết thế này, trong thanh mộc kiếm kia rốt cuộc có cái gì cổ quái?”

Trình Tiềm mặt không đổi sắc nói: “Bên trong có kiếm ý.”

Khóe mắt Nghiêm Tranh Minh giật giật: “Bớt nói nhảm đi, ngươi cho là ta tra không ra à? Trong mộc kiếm kia rõ ràng có thần thức!”

Trình Tiềm người tỉnh lại mà tinh thần còn hơi mệt mỏi, kết quả nghe lời này liền lập tức sợ tới tỉnh hẳn.

Kiếm ý trong mộc kiếm chính là một phần nguyên thần của y, chẳng lẽ bị phát hiện rồi? Nhưng mấy ngày nay y vẫn mê man suốt, hẳn thần thức sẽ không tùy tiện động, đại sư huynh nhạy bén thế sao?

Y dòm lom lom Nghiêm Tranh Minh một lát không chớp mắt, nhất thời không biết đối phương có phải đang lừa y hay không, thế là bình tĩnh nhíu mày, nói: “Mộc kiếm đương nhiên là có thần thức, kiếm ý của Phù Dao mộc kiếm vốn đã giống vật sống mà.”

Lần này Trình Tiềm đoán đúng rồi, Nghiêm Tranh Minh quả thật chỉ đang lừa y.

Rất nhanh, Nghiêm Tranh Minh ý thức được rằng mình chẳng dò ra chân tướng gì từ nửa câu này của Trình Tiềm, thế là phẫn nộ quay người lại ấn vai Trình Tiềm, nâng cằm y lên – Trình Tiềm môi bợt bạt, ngủ mê mệt ba ngày vẫn có vẻ mệt mỏi, rõ ràng là bị nội thương.

Nghiêm Tranh Minh cười gằn: “Ngươi không nói, chẳng lẽ ta không biết tự kiểm tra?”

Lời chưa dứt, Trình Tiềm liền cảm thấy một tuyến chân nguyên từ đại huyệt Kiên Tỉnh xâm nhập kinh mạch toàn thân, nguyên thần y bị hao tổn, chân nguyên toàn thân đều tự động tụ tập trong nội phủ để chữa thương, nhất thời bất ngờ không kịp phòng, hoàn toàn vô lực ngăn cản.

Một tia chân nguyên kia xông thẳng vào, Trình Tiềm bỗng nhanh trí rên khẽ một tiếng, sau đó làm bộ đau đớn gập người lại… Y cả đời chưa từng thông minh như vậy.

Người như Trình Tiềm, dẫu cho trời sập đất lún cũng chưa chắc chớp mắt, từ nhỏ chính là kẻ ngoan cố đánh gãy răng nuốt luôn với máu, bởi vậy thi thoảng hơi tỏ ra đau đớn, liền có vẻ đặc biệt có sức thuyết phục, mặc dù biểu diễn hơi cứng, rất nhiều chỗ còn chưa đủ, song không ngăn được Nghiêm Tranh Minh giỏi tự hù dọa mình.

Nghiêm chưởng môn đương trường quên luôn mình đang nghiêm hình bức cung, sợ tới trắng bệch mặt, lập tức tản tia chân nguyên kia ra, ngồi nghiêng trên sập ôm Trình Tiềm, lời nói không mạch lạc mà hỏi: “Sao thế? Ta ra tay nặng à? Ơ… Ta…”

Trình Tiềm vô tình phát hiện một chiêu mới để đối phó sư huynh, cảm giác hiệu quả vượt ngoài mong đợi, như vậy xem ra, khổ nhục kế tuy không thích hợp sử dụng thường xuyên, nhưng thời khắc mấu chốt lấy ra hù người cũng rất hữu dụng. Thế là y dứt khoát nhíu chặt hai hàng lông mày, không hé răng một tiếng mà lắc đầu.

Nghiêm Tranh Minh đứng bật dậy: “Để ta rót cho ngươi chén nước.”

Trình Tiềm hé mắt ra, nhắm đúng thời cơ, đè âm thanh trong họng, giấu giếm nói: “Kỳ thực đệ đã đến Vong Ưu cốc, gặp được một tia tàn hồn của sư phụ lưu lại nơi đó.”

Nghiêm Tranh Minh ngẩn ra.

“Phương pháp dùng mộc kiếm tải kiếm ý là sư phụ bày cho đệ.” Trình Tiềm hoàn toàn vô trách nhiệm mà thuận miệng nói bừa, dù sao thì sư phụ cũng chết rồi, chẳng còn ai để đối chứng, “Không hề là đệ tự chủ trương.”

Nghiêm Tranh Minh sắp bị sự áy náy của chính mình nhấn chết đuối, quả thực không dám nhìn mặt Trình Tiềm nữa, bây giờ dù sư đệ nói trăng là hình vuông, y cũng không thể không trái lòng tin chắc theo.

Uy nghiêm của chưởng môn sắp quét sạch sẽ sân của Tiểu Thanh An cư rồi. (Ở đây tác giả chơi chữ, có thể hiểu là mất sạch uy nghiêm)

Trình Tiềm thấy mình dăm ba câu đã đuổi đại sư huynh đi, lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm giác sự cơ biến mình tích góp từ lúc chào đời sắp dùng hết trong một lần rồi.

Nghiêm Tranh Minh nhất nhất dùng lụa trắng lau sạch các chén trà trên bàn, đang định rót nước. Trình Tiềm nhìn bóng mặt nghiêng của y, bỗng nhiên giật mình.

Giữa mảnh nguyên thần cắt ra và thần thức của mình… liệu có liên hệ gì hay không?

Suy nghĩ này vừa nảy ra, thần thức y đột nhiên nối với một đoạn ý thức kỳ dị. Trình Tiềm thấy hoa mắt, cả người như chia làm hai, một ở trên sập không nhúc nhích, một phảng phất lảng vảng trong Phù Dao mộc kiếm, xuyên thấu qua gió kiếm trung chính bình hòa, có thể thấy rõ một tia hắc khí nhàn nhạt vấn vít cách đó không xa.

Lúc này, chén trong tay Nghiêm Tranh Minh rơi xuống đất cái “Choang”. Tu sĩ cảm giác cực kỳ nhạy bén, người khác nhìn hơi nhiều y cũng có cảm ứng, nói chi nội phủ bị thần thức rình mò, chỉ là y nhất thời chưa biết rõ nguồn gốc mà thôi.

Trình Tiềm lập tức nhận thấy mình đã quá đắc ý, vội vàng cắt đứt loại liên hệ quỷ dị này, trưng ra biểu cảm điềm nhiên như không.

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, phất tay dọn sạch mảnh vỡ dưới đất, hồ nghi tra xét bốn phía một phen, không thấy có gì khả nghi, liền nghĩ là do thần kinh mình quá căng thẳng nên xuất hiện ảo giác.

Y lại rót một chén nước khác cho Trình Tiềm, đặt ở bên sập, nghĩ ngợi một chút, vẫn lắm miệng: “Đừng để người ta lo lắng.”

Trình Tiềm ngẩng đầu nhìn y, trong lòng tính toán khi nào sẽ điều tra nội tình về tâm ma y không chịu nói ra. Nghiêm Tranh Minh chạm đến ánh mắt Trình Tiềm, cổ họng bỗng khô khốc, cảm giác nỗi lòng nháy mắt trở nên rối loạn.

Y vội vàng ho một tiếng, giấu đầu hở đuôi nói: “Chỉ có ngươi là không để ta bớt lo nhất, vạn nhất xảy ra chuyện gì… Dưới cửu tuyền ta làm sao ăn nói với sư phụ?”

Trình Tiềm nghĩ bụng: “Ta cần huynh ăn nói?”

Trong lòng tự dưng hơi mất vui, nhưng không đợi phát tác, đã nghe thấy Nghiêm Tranh Minh khe khẽ thở dài, thế là Trình Tiềm lại im lặng nuốt trở vào lời đã lên đến cổ.

Nghiêm Tranh Minh một tay đặt sau lưng, mấy ngón tay thay nhau điểm ngón cái một lần, cảm giác xấu hổ vẫn không xua đi được. Y cảm thấy giữa mình và Trình Tiềm không nên xa lạ như vậy, nhưng nếu bảo y không thẹn với lương tâm đi dựa một tẹo, chạm một tí, y thật sự không làm nổi, đành ho khan một tiếng nói: “Điều tức cho khỏe, ta hộ pháp cho.”

Nói xong, y ngồi xuống cửa, mất hồn mất vía cầm chiếc lá khi nãy vứt dưới đất, cũng quên luôn chê bẩn, lập tức muốn đưa lên môi – nhưng dù y quên sạch sẽ, Trình Tiềm cũng chẳng quên được “tiên âm” của y, cảm giác mình mà nghe thêm vài lần thì nhất định phải tẩu hỏa nhập ma, bạo thể mà chết, vội vàng ý kiến: “Đừng thổi ở cửa nhà đệ!”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Một con côn trùng giáp xác màu đen chậm rãi bò qua trên phiến lá.

Đúng lúc này, không xa truyền đến tiếng bước chân, Nghiêm Tranh Minh sửng sốt, ngẩng đầu lên thấy Đường Chẩn cầm một lọ sứ đi tới.

“Đường huynh.” Nghiêm Tranh Minh ném chiếc lá đi, đứng dậy.

“Trình tiểu hữu tỉnh rồi à.” Đường Chẩn vừa nói vừa đưa lọ sứ, “Thân thể này không gượng được quá lâu, ngày mai ta sẽ phải cáo từ, mấy hôm nay được thu lưu, Đường mỗ vô cùng cảm kích, lọ đan dược này trị liệu nội thương có kì hiệu, cho tiểu hữu giữ lại dùng đi.”

Nghiêm Tranh Minh vội vàng cảm tạ, Đường Chẩn thì không nhiều lời, từ xa liếc nhìn Trình Tiềm trong phòng một cái, không mặn không nhạt gật đầu, quay người đi.

Lục Lang cầm đèn chờ ở cuối rừng trúc, Đường Chẩn nhận đèn từ tay gã, thở dài nói: “Phù Dao phái… ngoại trừ đại năng và đại ma, còn dễ xuất hiện tình chủng.”

Lục Lang im lặng không nói gì, Đường Chẩn liền cười khẽ một tiếng, để một tay ra sau lưng, nói: “Nhưng cũng phải thôi, tu hành quá buồn tẻ, nếu còn không động tình một chút, bảo họ phải làm gì đây?”

Hắn vừa nói vừa ho khẽ vài tiếng, Lục Lang nhắc nhở: “Đường tiền bối, tử khí trên mặt ông càng đậm hơn rồi.”

“À,” Đường Chẩn lau khóe miệng, “Người như ngươi với ta thì không cần si tâm bất hối với ai, tự mình sống sót trước đã là không tệ rồi – Ta nghe nói Niên tiểu đạo hữu muốn lưu lại xin Nghiêm chưởng môn cho bái nhập Phù Dao phái, ngươi không có ý nghĩ này sao? Ta không phải bế quan thì là chuẩn bị bế quan lần tiếp theo trong lúc đi du lịch, sợ rằng không có tinh lực chỉ điểm ngươi công pháp gì.”

Trên mặt Lục Lang không còn da, đương nhiên cũng không có biểu cảm, là trời sinh không hiện ra hỉ nộ, gã bình tĩnh trả lời: “Ta đi theo Đường tiền bối.”

Đường Chẩn khoát tay, không nhiều lời nữa, tựa hồ Lục Lang theo cũng được, không theo cũng được, với hắn mà nói đều chẳng có gì bất đồng, hắn chính là một con phù du giữa đất trời, trôi theo dòng nước vô định số. Trong khi nói chuyện, hai người hành tung phiêu miểu, chớp mắt đã ra ngoài Phù Dao sơn trang, thoắt cái chẳng còn thấy bóng dáng, tựa như hai quỷ mị vậy.

Tảng sáng hôm sau, Nghiêm Tranh Minh khoác một thân sương sớm, thoạt đầu như có sở cảm mở mắt ra, quay đầu nhìn thoáng qua Trình Tiềm, thấy y coi như an ổn, lúc này mới phất tay với rừng trúc bên kia, triệu hồi ra một nhị sư đệ sắc mặt nghiêm trọng: “Gì vậy?”

Lý Quân: “Đám người Thiên Diễn xứ kia lại tới nữa, lần trước huynh chưa tỉnh, đệ thoái thác rồi, chắc là vẫn không chịu đi, nhìn thấy huynh đột phá xuất quan thì lại tới.”

“Thiên Diễn xứ?” Nghiêm Tranh Minh chau mày, không hề nghĩ ngợi nói ngay, “Tiểu Tiềm nói rồi, đuổi cổ đi.”

Lý Quân chế nhạo: “Nếu Tiểu Tiềm nói huynh cưới về thì sao?”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Lý Quân thở dài: “Chưởng môn sư huynh, không nhìn ra huynh còn rất có hôn…”

Chữ “quân” còn chưa kịp nói, Nghiêm Tranh Minh đã nhanh nhẹn bắn ra một đạo phong khẩu quyết, bịt cái miệng quạ đen của Lý Quân.

Lý Quân không ra tiếng được, đành phải tức anh ách mà nháy mắt, cảm giác mình ở dưới tay “sư huynh kế”, sống còn khổ hơn cô nhi mặc áo hoa lau, y như một gốc cải thìa thối rữa dưới đất chẳng ai ngó ngàng tới.

Lý Quân phẫn nộ nghĩ: “Ta nên dẫn Thủy Khanh bỏ nhà đi, lưu lạc tứ hải ăn xin!”

Trình Tiềm nghe thấy cuộc nói chuyện, lập tức mở mắt nói: “Đại sư huynh, lần trước là bên phía huynh nguy hiểm, đệ lại tính bế quan luyện kiếm, mới không giải thích gì đuổi họ đi, họ đã đợi lâu vậy, đệ thấy nên gặp mặt một lần đi… Hửm, nhị sư huynh sao thế?”

Nghiêm Tranh Minh chớp mắt giải cấm chế cho Lý Quân, Lý Quân ho đến đỏ bừng mặt, lại giống như tìm được sức, la lên với Nghiêm Tranh Minh: “Có nghe thấy chưa? Có nghe thấy chưa!”

Nghiêm Tranh Minh: “Ta nghe thấy ba chữ ‘Thiên Diễn xứ’ là bực, cần chi phải gặp?”

Trình Tiềm dừng một chút, giản lược thuật một lần chuyện y gặp Đồng Như và Mộc Xuân chân nhân trong Vong Ưu cốc, cuối cùng nói: “Sư tổ bảo năm đó dụ ông vào Tam Sinh bí cảnh là ‘kẻ cũng gặp báo ứng’, tuy rằng không chỉ ra, nhưng đệ luôn cảm thấy ông đang ám chỉ Thiên Diễn xứ, nội tình Thiên Diễn xứ hẳn sâu hơn bề ngoài nhiều.”

Lý Quân nghe xong tiền căn hậu quả, không khỏi nhíu mày: “Trăm vạn mạng người… Sư tổ nói như vậy à?”

Trình Tiềm: “Sao thế?”

“Mấy năm nay đệ liên tục bế quan, có thể không rõ chuyện bên ngoài lắm,” Lý Quân nói, “Nhưng theo ta được biết, trong gần hai trăm năm, chưa từng xảy ra thiên tai nhân họa gì đặc biệt lớn, ngay cả mấy năm trước An vương phản loạn, cũng là gió to mưa nhỏ, tuyệt không đến nông nỗi máu chảy trôi chày… Trăm vạn mạng người này phải giải thích thế nào? Chẳng lẽ…”

Ánh mắt Trình Tiềm trầm xuống: “Một hồn sót lại của sư tổ hiện còn đang bị cầm tù, Phù Dao sơn vẫn chưa mở phong sơn lệnh, nếu sư tổ cầu nguyện với tảng đá kia là ‘môn phái phục hưng’, thế hiện tại tương đương với chưa thực hiện. Nói cách khác… cái giá trăm vạn mạng người cũng còn chưa trả, sẽ là Hàn…”

Lời này y chưa nói xong, bên ngoài vốn trời quang vạn trượng đột nhiên trở nên âm u, mây đen tứ phương ùn ùn kéo tới, bên trong ẩn ẩn có tiếng sấm rền.

Nghiêm Tranh Minh giơ một ngón tay bảo Trình Tiềm: “Ngươi bớt nói vài câu, không được vọng ngôn thiên cơ.”

Ánh mắt Trình Tiềm hơi tối đi, điều này vừa vặn có nghĩa là y nói trúng rồi.

Nghiêm Tranh Minh trầm ngâm giây lát, đứng dậy: “Ra ngoài gặp họ một chút.”

“Đại sư huynh,” Lý Quân bỗng gọi y lại, “Nếu… thực ứng vào Hàn Uyên…”

Bên ngoài một tia chớp giáng xuống, chiếu khuôn mặt Lý Quân trắng bệch.

Lý Quân: “Huynh xử trí thế nào?”

Huynh sẽ bất chấp lỗi lầm tày trời bao che cho hắn? Hay không để ý tình cảm thủ túc vào sinh ra tử lúc nhỏ, xử trí hắn theo môn quy xa xưa đến gần như có chút ma tính?

Nghiêm Tranh Minh dừng bước, trầm ngâm một lúc lâu không nói gì, đột nhiên gió nổi cuốn tay áo y lên – lúc y phô trương, lúc y gây sự, lúc cáu kỉnh lung tung đều chẳng giống chưởng môn nhân chút nào, chỉ có giờ khắc này, thần sắc y nằm giữa tiến thoái lưỡng nan, trịnh trọng không khác gì liệt tổ liệt tông trên Phù Dao sơn trăm ngàn năm qua.

Nghiêm Tranh Minh không trả lời, chỉ lắc đầu, quay người đi vào dưới màn trời mưa gió sắp kéo tới.

Hòng tỏ thành ý, Ngô Trường Thiên để tất cả thủ hạ ở bên ngoài sơn trang, chỉ dẫn mình Du Lương vào, thái độ rất nhún nhường. Thủy Khanh rót trà để trước mặt hai người, bỏ lại một câu “Khách nhân xin chờ một chút”, liền không lên tiếng nữa, lui ra một bên chuyên tâm làm bích họa.

Tuy nàng không lên tiếng, Ngô Trường Thiên lại đang đánh giá nàng. Ngô Trường Thiên đương nhiên nhìn ra được cô nương này không phải là người thuần túy, tu vi cũng không cao lắm, nhưng với tu vi lịch duyệt của hắn, lại có thể mơ hồ cảm giác được sức mạnh đáng sợ dồi dào trên người nàng, bị cái gì đè nén chặt chẽ.

Ngô Trường Thiên không nhịn được cúi đầu nhìn móng tay cắt rất ngay của mình, thầm nghĩ Phù Dao phái này một dạo huyết mạch đoạn tuyệt, trăm năm không một tiếng động, mà truyền thừa lại như đeo ngàn cân, tuy đầy nguy cơ song thủy chung không đoạn, ngược lại là Thiên Diễn, nhìn như lớn mạnh chưa từng có, nội hạch lại mục nát đến khó mà kế tục.

Rốt cuộc là ai đáng buồn hơn ai?

Lúc này, một trận tiếng bước chân cố ý nặng và chậm truyền đến, Du Lương đột nhiên siết chặt tay cầm kiếm, ngẩng đầu nhìn thẳng vị kiếm tu kiếm thần vực trước mặt.

Nghiêm Tranh Minh hờ hững đảo mắt qua mặt hắn, hầu như không dừng lại, chậm rãi đi tới chỗ ngồi của chủ nhân, không chủ động chào hỏi, chỉ cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo trắng tinh không dính một hạt bụi. Ngay sau đó, y cũng chẳng lên tiếng, ngẩng đầu nhìn Thủy Khanh một cái, Thủy Khanh được huấn luyện nghiêm chỉnh lập tức nhận được chỉ thị, bước nhỏ lên châm trà, đặt chung trà lên đĩa khắc phù chú trên bàn, “Đinh” khẽ một tiếng, chén trà nọ chạm tới phù chú lập tức lạnh đi, ngoài chén kết một tầng hơi nước li ti.

Nghiêm Tranh Minh bấy giờ mới bưng lên nhấp một ngụm, cây quạt trong tay gõ nhẹ bàn gỗ bên cạnh, lạnh nhạt mở miệng: “Thiên Diễn xứ chưa bao giờ là bằng hữu của chúng ta, hai vị lặn lội đường xa tới đây, có thể nói là chồn chúc tết gà, có ý đồ gì, hãy nói ra xem nào.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here