Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 77

0
95

Chương 77

Lúc này trong nội phủ của Nghiêm Tranh Minh, tâm ma tứ phương phảng phất đều bị câu dặn dò gượng gạo kia của Trình Tiềm trấn lại, toàn bộ trôi nổi ở ngoài nguyên thần. Nhưng mà kiếm khí quay vòng trong nội phủ không hề bình ổn, nguyên thần chi lực vô hình của chủ nhân nơi đây đang dốc hết toàn lực tụ chúng lại một chỗ, một khắc sau, lại lần nữa sẽ bị kiếm khí phá tan trói buộc, tứ tán mà đi.

Chỉ có nguyên thần ngồi ngay ngắn trong nội phủ lù lù bất động, mặc cho ngàn vạn lợi kiếm xuyên qua thân.

Kiếm khí phản phệ và chủ nhân nội phủ đọ sức kéo dài trong im lặng, nguyên thần Nghiêm Tranh Minh sắc mặt bình tĩnh, phảng phất thế gian vô vàn sự tình, không gì có thể kinh động y nữa.

Kẻ tu kiếm lấy thân làm lợi khí, chẳng phải cần thiên chùy bách luyện, tử địa hoàn sinh ư?

Dẫu đi tới lạch trời hào sâu, bụi gai đất dữ.

Song đọ sức như vậy lại bị một trận ho khan kinh động, người ho như sắp tắt thở, bằng vào âm thanh cũng có thể nhận thấy sự chật vật. Mấy ngày qua, Trình Tiềm vẫn không một tiếng động, nếu không phải một tia kiếm ý như có như không thủy chung quẩn quanh, Nghiêm Tranh Minh thậm chí cho rằng y không còn ở đây.

Trình Tiềm chợt ra tiếng, Nghiêm Tranh Minh cơ hồ run rẩy, tâm tình bình tĩnh không gợn sóng nhiều ngày đột nhiên trỗi lên lo lắng, xung quanh ngưng trệ bất động, tâm ma phảng phất đã ngoan ngoãn dần dần nhiễu loạn.

Nghiêm Tranh Minh đứng bật dậy, trong tay nguyên thần hóa ra kiếm ảnh, thoạt đầu dùng sức mạnh gạt tâm ma chi khí quấy rầy xung quanh qua một bên, vậy mà liều lĩnh đánh giáp lá cà với kiếm khí càng hỗn loạn hơn. Khi bình an vô sự, kiếm khí phản phệ còn tự động lớn mạnh lên, lúc này chúng càng điên cuồng bạo động như bị đun sôi vậy.

Nội phủ Nghiêm Tranh Minh chấn động mạnh, vết nứt do Khốn Long tỏa gây ra bắt đầu xao động, mà y vô luận thế nào cũng không ức chế được nguyện vọng mãnh liệt trong lòng – nói gì cũng phải lao khỏi nội phủ, bất kể thế nào cũng muốn tỉnh lại nhìn Trình Tiềm một cái. Y quá rõ Trình Tiềm, người này tuyệt đối không bức bách được, cũng không biết vòng vo là gì, một khi có gì gập ghềnh, ắt phải kiếm đi nghiêng, ngươi chết ta sống một phen.

Song đúng lúc này, hai ngón tay giá ngắt đột nhiên điểm vùng chân mày y, một đạo chân nguyên lạnh vô tận như mở đường lan tràn vào, trong khoảnh khắc đóng băng vết nứt bị Khốn Long tỏa khóa lại, giọng nói hơi khàn của Trình Tiềm vang lên bên tai-

“Ngưng thần.”

Nghiêm Tranh Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi lại làm gì thế?”

Trình Tiềm nhàn nhạt đáp: “Kiếm thành, kích động sặc một chút.”

Nghe không giống mới kích động chút nào.

Ngay sau đó, hình như chê y nói nhiều, thần thức lạnh giá chẳng báo một tiếng, toàn bộ cuốn vào nội phủ Nghiêm Tranh Minh. Trình Tiềm loại người thích xông thẳng làm ẩu này không giỏi trị thương, Nghiêm Tranh Minh chỉ sợ y bị thương, không dám cản trở, còn phải nỗ lực ước thúc kiếm khí phản phệ, nhất nhất thu lên người mình, có thể nói là thể hội sống một lần thế nào là “thiên đao vạn quả”.

Tiếp đó, một cỗ kiếm ý ôn hòa hoàn toàn tương phản với hàn khí kia từ thần thức Trình Tiềm thăm dò vào nội phủ Nghiêm Tranh Minh. Chẳng qua giây lát, kiếm ý nhuận vật vô thanh ấy đã tách khỏi thần thức Trình Tiềm, bao trùm cả nội phủ Nghiêm Tranh Minh, kiếm khí tung bay nơi đây đồng thời buông nguyên thần y ra, nhất thời cơ hồ hóa thành thực thể, ngàn vạn nguyên thần chi kiếm bay v*t qua, bễ nghễ vô song mà nhằm tới kẻ xâm nhập.

Nghiêm Tranh Minh giật mình, liền nghe Trình Tiềm vẫn thong dong nói: “Không sao, huynh tránh ra.”

Y còn chưa dứt lời, trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh bỗng sinh ra một tia kiếm ý giống hệt kẻ ngoại lai này, rất nhỏ, khó lường, không ôn hòa như đao kiếm tầm thường… rồi lại không đâu không có mặt.

Chính là kiếm bản nguyên y từng nhìn thấy khi nhập môn!

Lửa mạnh hay giá lạnh, tất cả đều diệt không nổi cỏ nhỏ và gió nhẹ luân hồi trên hoang nguyên, chỉ cần chồi non thứ nhất từ trong gió rơi xuống dừng chân nơi đây-

Mộc kiếm gợi lên mỗi một tâm cảnh trong Phù Dao mộc kiếm, trước mắt Nghiêm Tranh Minh theo bản năng lướt qua từng chiêu từng thức của mộc kiếm kia. Trong mộc kiếm không lưỡi như bao hàm tất cả, y nhất thời sững ra tại chỗ, chỉ giây lát mà đã nhìn lại một lần nữa trăm năm quang âm này.

Trong tích tắc này, kiếm ý bản nguyên cùng mộc kiếm gặp nhau, lập tức có một luồng ánh sáng mạnh chiếu lên nguyên thần chồng chất vết thương của Nghiêm Tranh Minh.

Giờ khắc này, tất cả thanh khí trong Phù Dao sơn trang như sông đổ ra biển mà ùa vào Tiểu Thanh An cư nơi rừng trúc, cửa sổ bàn ghế rung lắc không ngừng, lá trúc khô vàng run rẩy trong gió thu nhất thời lại phảng phất một lần nữa phơi phới sức sống.

Đường Chẩn đến bên ngoài rừng trúc đầu tiên, sau đó là Thủy Khanh và Lý Quân. Thủy Khanh chạy quá, suýt nữa cắm đầu vào rừng trúc, bị Đường Chẩn vung tay áo ngăn lại: “Cô nương cẩn thận, trước mắt chưa vào được đâu.”

Cho đến lúc này, Thủy Khanh mới giật mình phát giác lọn tóc vừa bay ra trước người lại bị cắt đứt một nửa.

Nơi phảng phất phơi phới sinh cơ vô hạn, lại ẩn chứa kiếm phong không đâu không có.

Trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh, một thanh mộc kiếm tầm thường chợt xuyên qua kiếm khí vô cùng, vào thẳng chính giữa nội phủ, như Định hải thần châm ầm ầm cắm xuống. Một cơn lốc cuồn cuộn nổi lên, xen lẫn kiếm khí phản phệ không kịp chạy trốn, toàn bộ đã bị lực hút khổng lồ cuốn lên, ngàn vạn nguyên thần chi kiếm bị mộc kiếm kia nhất nhất thu phục, liền thành một đường, lấy mộc kiếm nọ làm cơ sở, rơi cả xuống.

Kiếm quang rực lên, thần thức nguyên thần của Nghiêm Tranh Minh chớp mắt một lần nữa đoạt lại nội phủ, xao động biến mất, mà y vẫn đắm chìm thật lâu trong kiếm ý vô cùng vô biên kia.

Kiếm khí sắc bén ngoại phóng đều bị y thu về bàn tay, lệ khí vô hạn trong lòng y bỗng nhiên quy về yên tĩnh, một tia Hải Triều kiếm ý đến từ Trình Tiềm pha lẫn trong Phù Dao mộc kiếm.

Y phảng phất thân ở dưới biển cả, vực sâu vạn trượng, sóng cao ngàn thước, giữa ống tay áo phần phật có sấm gió vần vũ, mà hết thảy ngược lại không một tiếng động.

Thì ra đây là “nhập sao”.

Nhà tù ba trượng, nhảy ra nhìn, kỳ thực cũng chỉ là quy định phạm vi hoạt động một phương thô lậu.

Trình Tiềm đương nhiên cảm giác được tiến cảnh của y, quyết đoán thu thần thức về, nhất thời thở ra một hơi thật dài, có chút hư thoát.

Y ngồi tám mươi mốt ngày, trên khóe mắt đuôi mày đều kết một tầng sương, đó là kết quả của nội tức vận chuyển tới cực hạn. Trong Tiểu Thanh An cư ấm áp như xuân, chỉ riêng chỗ y hàn khí bức người, ngực còn loang lổ vết máu.

Phen này nguyên thần bị hao tổn, có thể thật sự sẽ phải phí thời gian điều dưỡng, nhưng trong lòng Trình Tiềm như cự thạch rơi xuống đất, ngược lại rộng mở vài phần.

Y cam tâm tình nguyện.

Trình Tiềm quay đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh, thấy vẫn chưa tỉnh lại, nhưng vẻ xám xịt quanh người đã không còn, tâm ma ấn màu đỏ sậm trên trán cũng nhạt đến cơ hồ không thấy, chỉ có kiếm quang tinh thuần lóe qua, lập tức lại thu về bất động thanh sắc, phong mang tất lộ khiến người ta run rẩy khi xuất sao chẳng còn tí tẹo nào nữa.

Trình Tiềm ý nghĩ viển vông, lấy mộc kiếm làm cơ sở, thế nhưng thành công, nghĩ thôi cũng cảm thấy khó tin. Dù là y mọi sự chắc chắn, lúc này khóe miệng cũng không khỏi hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười.

Một khắc sau, cảm giác mỏi mệt khi nguyên thần bị hao tổn chẳng thèm phân bua mà kéo tới, Trình Tiềm vội chống tay một chút, tốt xấu gì cũng không đương trường nằm bẹp, tí chút đắc ý kia lập tức biến thành cười khổ.

Tiếng Lý Quân từ ngoài cửa truyền vào, có vài phần lo lắng không dễ nhận thấy: “Tiểu Tiềm, đệ thế nào rồi?”

“Không sao.” Trình Tiềm vội hít sâu vài hơi, miễn cưỡng ổn định giọng nói, điềm nhiên như không đáp một tiếng, “Chờ chút, để đệ sửa sang lại.”

Nghe tiếng y không có dị trạng, Lý Quân rốt cuộc yên lòng, có thời gian nói đùa với người bên cạnh.

Hắn nói với Thủy Khanh: “Chờ hai người đó ra, ta sẽ bỏ gánh đi bế quan, cả ngày phiền lòng ba cái chuyện linh tinh, ta đây tu vi lại không được bao nhiêu, sắp có nếp nhăn rồi.”

Đường Chẩn đứng hơi xa hơn, cỗ kiếm ý kỳ dị trong rừng trúc kia còn chưa tan sạch, hắn giơ tay đón được một mảnh lá trúc xanh non, lau đi sương sớm trên đó, sắc mặt thay đổi mấy lần, sau cùng dừng ở biểu cảm hơi phức tạp, nói: “Vô trung sinh hữu, tuyệt xứ tiến cảnh… Thật là tài giỏi, không hổ là người cả thiên kiếp cũng chẳng sợ hãi chút nào.”

Sự thoải mái của Trình Tiềm thua xa y biểu hiện ra, không tiện để bọn Lý Quân đợi lâu, đành cố gắng đứng dậy, mau chóng thay bộ quần áo nhếch nhác, kế đó hơi trầy trật bấm thủ quyết, hóa bộ quần áo loang lổ vết máu kia thành bột mịn, hủy thi diệt tích, lại nhanh trí đốt lư hương như bài trí, lúc này mới lau mồ hôi lạnh trên mặt, điều tức tại chỗ giây lát, mở cửa cho bọn Lý Quân.

Trình Tiềm qua loa ứng phó xong một phen thăm hỏi và truy hỏi của mọi người, tinh lực rốt cuộc khó có thể tiếp tục, quay người gục lên cái sập nhỏ bên cạnh, đầu còn chưa chạm gối thì đã ngủ như chết.

Đều là kiếm tu, lúc này, Du Lương nghỉ chân ở trấn cách Phù Dao sơn trang ba mươi dặm nhìn thấy rõ, có một cỗ kiếm ý hùng mạnh không nói thành lời quanh quẩn rất lâu trên Phù Dao sơn trang.

Với tu vi mới vào nguyên thần của Du Lương, không thể nhìn ra tu vi của kiếm thần vực nông hay sâu, hắn chỉ sâu sắc cảm nhận được sự run rẩy mạnh mẽ, cũng rất đỗi run rẩy vì nó – run rẩy tràn ngập chiến ý.

Kiếm tu trên đời này một trăm kẻ, hết chín mươi chín đều hiếu chiến, đối phương tu vi càng cao, bản lĩnh càng lớn, thì chiến ý của họ càng lên, cầm lợi khí trong tay, hăng hái lấy thân phù du lay đại thụ, cửu tử nhất sinh mới có tiến ích – dĩ nhiên, kẻ còn lại đặc biệt, là cao nhân kiếm thần vực ngàn năm mới gặp một như Nghiêm Tranh Minh, y trời sinh không hiếu chiến, bắt đầu từ ngày y do kiếm nhập đạo, tất cả tu hành cơ hồ đều là bị bắt ép.

Du Lương nhảy lên xà nhà khách đ**m, từ xa nhìn đám mây mông lung của kiếm thần vực, trong đôi mắt trẻ tuổi toàn là vẻ nóng lòng muốn thử, phía sau lại vang lên một tiếng ho nhẹ. Hắn quay người một cách không tình nguyện, thấy Ngô Trường Thiên chậm rãi đi đến, khó chịu nói: “Sư huynh.”

Ngô Trường Thiên nhìn về hướng Phù Dao sơn trang một cái, không lên tiếng.

Du Lương cảm khái: “Thật hy vọng một ngày kia có thể đánh một trận với người như vậy.”

Ngô Trường Thiên hơi đảo mắt, giây lát sau thở dài nói: “Tiểu Lương, chờ việc ma long bình ổn, đệ hãy tự xin bế quan ba trăm năm, rời khỏi Thiên Diễn xứ đi.”

Trong Thiên Diễn xứ quá nhiều bí mật, muốn thoát ly thì phải bế quan ba trăm năm, qua kỳ hạn giữ bí mật mới được tự do.

Du Lương ngẩn người: “Sư huynh…”

Ngô Trường Thiên thấp giọng nói: “Thiên Diễn xứ trừ đệ ra, thì không còn kiếm tu thứ hai – kiếm tu tu hành rất khổ, tâm chí kiên định, cái tâm trăm năm tìm cầu càng hơn đạo khác, trong Thiên Diễn xứ bề bộn lắm việc, không thích hợp cho các đệ tu hành, đệ thiên phú trác tuyệt, không được để lỡ dở.”

Du Lương nhíu mày, tranh biện: “Nào có nghiêm trọng như vậy, Nghiêm Tranh Minh kia còn là chưởng môn Phù Dao phái, không phải cũng cả ngày việc vặt quấn thân, mà vẫn vào kiếm thần vực như thường đấy thôi!”

“Đệ chỉ thấy người ta hiển hách trước mặt, không thấy chịu khổ sau lưng.” Ngô Trường Thiên lắc đầu, sư đệ này nhập môn chẳng qua hơn trăm năm, tâm cầu kiếm rất vững, chỉ là có phần không thông tục vật. Ngô Trường Thiên quay người dõi nhìn bóng đêm ngàn dặm, mọi âm thanh đều không còn, liền không khỏi nhiều lời vài câu, “Thổ giao thành long, tuy là đi ma đạo, nhưng cũng không phải là không cần vận số. Một non sông, hai ‘chân long’, đệ nói chỉ dụ là gì?”

Du Lương lấy làm kinh hãi: “Sư huynh, huynh… huynh cần phải nói năng cẩn thận.”

“Thế gian môn phái đông đảo, nhưng nếu nói gốc gác, không chỗ nào so được với Thiên Diễn nhất phái ta,” Ngô Trường Thiên cười khẩy nói, “Thế nhân đều cho rằng ‘Thiên Diễn xứ’ do Cao Tổ lập, không biết Thiên Diễn phái ta ở nhân gian đã truyền thừa hàng trăm đời. Chúng ta tu đạo không vì trường sinh, chỉ là phòng ngừa các đại năng hô phong hoán vũ rắc đậu thành binh đó làm hại phàm nhân, nhân gian thay đổi triều đại, tôn chỉ tu đạo của chúng ta lại chưa từng thay đổi – Thế nhưng Cao Tổ mượn danh Thiên Diễn xứ, đẩy chúng ta lên nơi đầu sóng ngọn gió, còn tuyển nhận hàng loạt tán tu không biết là ai. Lúc ấy ta đã không đồng ý, song chưởng môn khư khư cố chấp, nói gì mà có thân phận dễ làm việc, thực sự cho rằng mình có chút đạo hạnh rồi, là không phải phàm nhân nữa à? Còn hết lòng tin theo đám tiểu nhân âm hiểm Chu Hàm Chính, hiện giờ… Hừ hừ, trái lại thành tư vệ của đế vương!”

Du Lương kinh nghi hỏi: “Sư huynh, thay đổi triều đại đã không về chúng ta quản, thì tại sao lần này chúng ta phải đem hết toàn lực ngăn cản ma long kia?”

“Kinh thư đệ đọc vào bụng chó rồi hả, chưa từng nghe ‘Cuồng phong bất chung triêu, sậu vũ bất chung nhật’ à?” Ngô Trường Thiên thở dài, “Tự cổ chí kim, đệ có từng nghe qua giáo phái ma tu nào kéo dài? Chúng cố nhiên lợi hại, song thịnh cực nhất thời, suy bại cũng mau. Vả lại, đám ma đầu đó rõ ràng việc ta ta làm, mặc kệ người khác sống chết, chúng vị tất muốn giang sơn như thế nào, chỉ đơn giản vì gây họa, dĩ nhiên không thể mặc cho chúng càn rỡ.” (Cuồng phong không thổi cả sáng, mưa rào không đổ cả ngày)

Kiếm ý trên không Phù Dao sơn trang dần dần nhạt đi, chắc là bị kiếm tu bất thế xuất kia chậm rãi thu về, Ngô Trường Thiên thấy thế ánh mắt chớp động, một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Năm đó người trừ ma nhập ma, hiện giờ kẻ vệ đạo vô đạo – Thiên Diễn và Phù Dao hai nơi suy bại, thật là… Thôi, ta thấy chưởng môn của họ chắc hẳn ít ngày nữa sẽ xuất quan, đến lúc đó lại đi bái phỏng một chút là được.”

Nghiêm Tranh Minh nhập định trong nhập sao chi cảnh một ngày một đêm, mới dẹp yên thu lại toàn bộ kiếm khí phản phệ, chấn thương do Khốn Long tỏa trong nội phủ lập tức trở nên nhỏ bé chẳng đáng kể, sau khi chân nguyên không bị ngăn trở, chỉ một chu thiên đã khôi phục như xưa. Y dò lại bên trong, chỉ cảm thấy cả tâm ma cũng nhạt đi không ít.

Có điều tâm ma đã khởi, thì khó tiêu, càng để ý thì càng lảng vảng trong lòng xua không được, chẳng bằng thuận theo tự nhiên.

Nghiêm Tranh Minh cuối cùng mở mắt ra, day day ấn đường, cảm giác theo cảnh giới tăng lên, y càng nghĩ thoáng hơn. Y cảm thấy với tư chất của mình sợ rằng sẽ không trở thành kiếm tu lợi hại nhất trên lịch sử, có thể làm kẻ lòng dạ rộng nhất cũng không tệ.

Ngược lại là thanh kiếm Trình Tiềm đưa vào nội phủ y, một bộ Phù Dao mộc kiếm pháp, mặc dù kiếm của các sư huynh đệ đều từ cùng một nguồn, song người bất đồng tự nhiên có lĩnh ngộ bất đồng, dẫu là cùng một người, vật đổi sao dời cũng có góc độ bất đồng.

Đối với Trình Tiềm mà nói, tuy rằng y nhập môn bằng Phù Dao mộc kiếm, nhiều năm qua lại càng thiên hướng hệ Hải Triều kiếm pháp. Phù Dao có sự cơ biến của Phù Dao, Hải Triều có sự vô thường của Hải Triều, hai loại hoàn toàn bất đồng, song đi sâu khai thác, lại có chút cảm giác hợp nhau tăng sức mạnh. Nghiêm Tranh Minh chớp mắt khi tra kiếm vào vỏ nhìn thấy kiếm ý dưới thương hải lãng triều, nếu không phải vì vậy, y thu kiếm khí cũng chẳng nhanh đến thế.

Cùng với…

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy có thể là ảo giác tự đa tình của chính mình, mà y cứ có cảm giác trong thanh mộc kiếm kia phảng phất chứa đựng một phần của Trình Tiềm, bên trong tuy là kiếm ý Phù Dao mộc kiếm chính tông, lại có sự cô hàn bao dung không nói ra được, không hòa hợp làm một thể với kiếm khí đồng xuất bản nguyên xung quanh, cũng không có rất không hợp nhau. Mộc kiếm kia dựng thẳng trong nội phủ, như một vệ sĩ tận trung chức thủ, chưa từng rời khỏi, nhưng cũng chẳng chịu đi vào.

Nghiêm Tranh Minh hít vào một hơi thật sâu, phát hiện bên trong vậy mà thoang thoảng mùi an thần hương dìu dịu, chỉ là hương đã cháy hết, người đốt hương sơ ý không đổi, cửa sổ đều mở rộng, trong phòng chỉ còn lại tàn hương nhàn nhạt. Y vươn vai đứng dậy, định đốt tiếp hương, vừa đứng lên, mới nhìn thấy Trình Tiềm trên sập nhỏ bên cạnh.

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y vừa bước ra lại lập tức thu về, như bị hoảng sợ, đứng sững ra rất lâu mới dè chừng bước một bước, hệt như ăn trộm mà rón rén tới gần, phát hiện Trình Tiềm đang ngủ.

Chắc hẳn Phù Dao mộc kiếm kia luyện chế không dễ, nếu không với tu vi của Trình Tiềm, Nghiêm Tranh Minh không biết còn cái gì có thể làm y mệt đến ngủ gục.

Trình Tiềm lấy Tụ Linh ngọc làm thân, lúc ngủ cơ hồ như một vật bài trí trong phòng, một chút tiếng động cũng không có. Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu rón ra rón rén đi tới, đi hai bước lại tự mình thẳng lưng lên, cảm giác mình thân là chưởng môn một phái, hành vi như chuột trộm mỡ thế này thật sự có chút đáng khinh.

Nghiêm Tranh Minh cố ý gây ra vài tiếng động nhỏ, đi đến trước mặt Trình Tiềm, nhưng người kia lại hoàn toàn không bị kinh động tí nào.

Y liền khom lưng, chăm chú nhìn khuôn mặt Trình Tiềm đang say ngủ, khoảng cách giữa hai người cực gần. Nhất thời, trong lòng y bỗng nhiên sinh ra niềm lưu luyến vô hạn, cơ hồ khống chế không được muốn hôn trán Trình Tiềm một cái.

… Nhưng rốt cuộc khắc chế lui ra.

Nghiêm Tranh Minh cảm giác mình không hạ thủ nổi, y cứ cảm thấy trên mặt Trình Tiềm đang ngủ có một loại hồn nhiên không nói nên lời.

Nghiêm Tranh Minh cười khổ, đưa tay chạm nhẹ đầu Trình Tiềm: “‘Trời xanh suối vàng’ lời thế này cũng nói lung tung, ngươi có biết ý nghĩa là gì không? Nói năng chẳng lựa lời gì cả.”

… Chắc hẳn tam giới trên dưới, chỉ có một vị như Nghiêm chưởng môn mù đến đặc sắc, có thể nhìn thấy sự “hồn nhiên” trên mặt Trình Tiềm.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here