Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 76

0
95

Chương 76

Lúc Trình Tiềm về đến Phù Dao sơn trang, nhìn thấy điền hộ trong sơn trang không ai làm việc, tất cả đều đang thò đầu vây xem.

Cổng sơn trang chật ních người, ngựa xe như nước, hai hàng quan binh song song, không hé răng một tiếng canh ở cửa như thể cọc đá, một cỗ xe đậu ở nơi đó, ngựa kéo xe mặc dù nhìn theo mắt thường thai phàm thì chẳng khác gì lũ ngựa khác, song Trình Tiềm vừa nhìn đã nhận ra đó là hai thớt phi mã phẩm tướng không tồi.

Mà trước xe phi mã, còn đứng hai tu sĩ phẩm tướng cũng không tệ, toàn là trên nguyên thần, một trong hai người thậm chí còn là gương mặt thanh niên, quanh thân có sự lạnh lẽo thấu xương đặc biệt.

Vậy mà còn là một kiếm tu.

Sơn trang mấy hôm nay người đến người đi vô số, đều do Lý Quân xử lý, vốn dĩ những người này cũng không thể hấp dẫn Trình Tiềm dừng chân, y nhấc Sương Nhẫn lên, nguyên nhân y chậm rãi hạ xuống chỉ có một – theo sau xe ngựa kia là một tốp người bịt mặt như quạ đen, trên xe treo một lá cờ Thiên Diễn xứ.

Một tu sĩ hơi lớn tuổi đang gọi cửa, nói chuyện rất nho nhã, bày sự thật ra nói đạo lý, hết thiên hạ lại tới thương sinh. Thủ vệ sơn trang chắc là Thủy Khanh, trên biển đá ở cổng lóe ra Tam muội chân hỏa riêng của đồng hạc.

Thủy Khanh rất giỏi lấy bất biến ứng vạn biến, vô luận người ta nói thế nào, nàng chỉ có đúng một câu: “Mời về đi.”

Nếu không phải Trình Tiềm nhận ra giọng nàng, khéo còn tưởng bên trong là một con rối tự động trả lời.

Tu sĩ lớn tuổi trông có chút vô kế khả thi, kiếm tu trẻ bên cạnh ôm kiếm trước ngực, không hề khách sáo mở miệng: “Sư huynh, nói thừa với họ làm gì. Những người này ở thế gian giấu đầu lòi đuôi, kiếm tu chưởng môn bên trong thiết nghĩ cũng chẳng có bản lĩnh chi, đệ thấy người bày trận của sơn trang này sợ rằng còn chưa có tu vi nguyên thần, dù chúng ta phá cửa, ai có thể ngăn được?”

“Câm miệng.” Người lớn tuổi nhíu mày ngắt lời hắn, vừa quay sang muốn răn vài câu, ánh mắt bỗng khựng lại, đột nhiên không tự chủ được đặt tay trên trường đao.

Kiếm tu trẻ tuổi chuyển hướng ánh mắt theo, chỉ thấy trên ngọn đại thụ không xa có một người đứng đó.

Người nọ mũi chân điểm nhẹ trên ngọn cây, ống tay áo phần phật bay theo gió, như một tấm phướn màu xám vậy.

Tất cả họ đều không biết y đến đây từ lúc nào.

Người này chính là Trình Tiềm.

Y hơi hạ mắt, thần sắc hờ hững không giống người sống. Ánh mắt kiếm tu trẻ tuổi không tự chủ được hơi co lại: “Ngươi là ai?”

Hắn chưa dứt lời, Trình Tiềm đột nhiên nâng mắt lên.

Chẳng qua giây lát, Trình Tiềm đã từ trên ngọn cây bay xuống, thình lình đến trước mặt kiếm tu kia. Lập tức, một cỗ hàn ý của băng thiên tuyết địa tràn ra khắp nơi, y giơ tay nhấc chân đều túc sát, chúng tu sĩ xung quanh không tự chủ được lui một bước dài.

Trình Tiềm mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, cười khẩy nói: “Các ngươi chặn cửa nhà ta, còn hỏi ta là ai?”

Tu sĩ lớn tuổi nghe vậy, vội tiến lên một bước chắp tay nói: “Tại hạ là Thiên Diễn xứ ty ấn Ngô Trường Thiên, đặc biệt đến cầu kiến chưởng môn quý phái, không biết vị đạo hữu này xưng hô như thế nào?”

Trình Tiềm sớm chuẩn bị sẵn vạn năm đóng mặt đen, liền nói ngay: “Thiên Diễn xứ là cái giống gì? Không gặp!”

Chưa dứt lời, một tay áo đã tung ra, dù là Ngô Trường Thiên né mau, vẫn bị một cỗ chân nguyên cô hàn lãnh liệt quét trúng ngực, tức khắc cảm thấy nửa người đóng băng, liên tiếp lui về sau mấy bước, đập mạnh lên càng xe ngựa.

Trình Tiềm lạnh lùng nhìn quét hắn một cái: “Ai là đạo hữu của ngươi?”

“Ngươi!” Kiếm tu trẻ tuổi nổi giận, lập tức muốn rút kiếm xông lên.

Sương Nhẫn trong tay Trình Tiềm giòn vang một tiếng cuốn lại: “Muốn động thủ? Trình mỗ trái lại nguyện ý phụng bồi một chút.”

Hai chữ “Trình mỗ” như cố ý như vô tình nói ra, Ngô Trường Thiên liền biết y là ai, vội vàng quát đồng bạn: “Du Lương, lui xuống.”

Trình Tiềm đảo ánh mắt trào phúng qua đám người như quạ đen trước mặt, đột nhiên nở nụ cười hết sức cay nghiệt, nói: “Các ngươi đến vì ma long Hàn Uyên?”

Ngô Trường Thiên đẩy Du Lương không tình nguyện ra sau, cười xòa nói: “Chính thế, kẻ này trước mắt đã có xu thế của Vạn Ma Chi Tông, đám ma đầu giấu đầu lòi đuôi tất cả đều nghe hắn sai sử, nếu người trong đạo ta còn không thể đoàn kết một lòng, chỉ sợ thế gian sẽ có đại kiếp nạn, vậy thì…”

Ngô Trường Thiên ngước lên, nhìn thấy ánh mắt đầy mỉa mai của Trình Tiềm, nhất thời không tiếp tục được nữa.

“Ma long Hàn Uyên.” Trình Tiềm khẽ lặp lại một lần, cười nói, “Ngô đại nhân, ngươi có biết người này vì sao mà nhập ma không?”

Ngô Trường Thiên ngớ người.

“Bởi vì lúc mười mấy tuổi, hắn bị trúng họa hồn của Chu Hàm Chính tiền bối Thiên Diễn xứ các ngươi. Ngươi có biết nhân quả báo ứng là gì không?” Giọng Trình Tiềm rất thấp, tựa hồ đối với mặt đám người này, ngay cả sức nói chuyện y cũng chẳng chịu tốn nhiều, “Đại nhân mới nói gì? Người trong đạo ngươi?”

Giọng y đột nhiên hóa lạnh, Sương Nhẫn “xoẹt” một tiếng ra khỏi vỏ, một đạo kiếm khí như hải triều lăng không chém qua, vạch một đường cong dài mấy trượng trên mặt đất. Mấy tu sĩ Thiên Diễn xứ đứng gần đều bị nhát kiếm này quét ra, nhất thời người ngã ngựa đổ rất chật vật.

Ánh mắt Trình Tiềm so với kiếm quang còn lạnh hơn ba phần: “Mau dẫn chó của ngươi cút đi, kẻ dám bước qua ranh giới này, cứ chờ kiếp sau đầu thai tốt hơn đi.”

Đúng lúc này, cửa sơn trang “két” một tiếng mở ra từ bên trong, Thủy Khanh đi ra, làm bộ làm tịch như tiểu thư khuê các, vén váy chào chúng nhân bên ngoài: “Tam sư huynh, chưởng môn sư huynh bảo huynh mau vào trong, không được làm ẩu – chư vị, chưởng môn bọn ta gần đây bế quan, không gặp khách lạ, mong chư vị khách nhân thứ lỗi, tự tiện.”

Nghe ra được Thủy Khanh cũng không quen nói như vậy, nàng vốn là một dã nha đầu đập cánh bay loạn khắp núi đồi, kêu nàng đi học trò hư dĩ ủy xà của mọi người, thật sự có chút miễn cưỡng. Trong lòng Trình Tiềm hơi đổi ý nghĩ, không khỏi thầm thở dài.

Môn phái suy tàn, lại còn luôn ở nơi đầu sóng ngọn gió.

Y nháy mắt ra hiệu cho Thủy Khanh, để lại một bóng lưng kiêu căng, giơ tay phong cửa Phù Dao sơn trang, sải bước vào trong.

Thủy Khanh vội vàng thở phào nhẹ nhõm, chạy chầm chậm theo y, lải nhải: “Tiểu sư huynh, sao huynh về nhanh vậy? Tìm được biện pháp để đại sư huynh tỉnh lại chưa? Muội nói cho huynh nghe này, tâm ma ấn trên trán huynh ấy vài hôm trước không biết vì sao đột nhiên ngắn đi một chút, huynh nói đây là dấu hiệu tốt phải không?”

Trình Tiềm đơn giản gật đầu, nói: “Ừm, ta phải bế quan khoảng trăm ngày, tốt nhất đừng cho những kẻ đó đến quấy rầy.”

“Được, muội đi nói với nhị sư huynh, dù sao huynh ấy cũng lắm mưu kế,” Thủy Khanh gật đầu lia lịa, bỗng nhiên, lại như nhớ tới điều gì, “Đúng rồi, tiểu sư huynh, huynh không biết, hình như đại sư huynh có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện đó!”

Trình Tiềm chợt dừng bước.

Thủy Khanh vui vẻ tiếp tục: “Huynh nói muội thường đi tán gẫu với huynh ấy liệu có thể… Ơ, tiểu sư huynh, huynh làm sao vậy?”

Trình Tiềm không khỏi nhớ tới mình và Đường Chẩn nói chuyện chẳng kiêng dè gì trước giường Nghiêm Tranh Minh, tự dưng hơi chột dạ. Y tránh né ánh mắt Thủy Khanh, đưa tay che miệng, giấu đầu hở đuôi ho khan một tiếng: “Không có gì.”

Đồng thời, trong lòng Trình Tiềm im lặng xét lại chốc lát. Đại sư huynh nhà họ từ nhỏ đã không học không thuật, bị sư phụ tụng kinh đến mức nghe nói nhìn thấy chữ là buồn ngủ, trừ kinh thư và tâm pháp bản môn ra, chưa thấy y chạm qua sách vở khác, hẳn… hẳn không phải là suy nghĩ nhiều chuyện gì chứ?

Trước ánh mắt kinh ngạc của Thủy Khanh, người vừa nãy còn cầm Sương Nhẫn đại sát tứ phương đột nhiên mặt lộ vẻ xấu hổ, như bôi dầu dưới chân, vội vàng chạy mất.

Ngày hôm sau, Phù Dao sơn trang như bị Thiên Diễn xứ hôm trước dây dưa không nghỉ chọc giận, toàn sơn trang thay đổi trận pháp phòng ngự, trong phòng ngự trận vốn chỉ ôn hòa tựa hồ có vật hung lệ nào đó gia nhập mắt trận, trận pháp tức khắc cải thiên hoán nhật, ẩn ẩn vờn quanh một vòng sát khí bức người, không kiêng nể gì mà tứ tán ra, rõ ràng là muốn ngăn người ở ngoài ngàn dặm.

Trong sơn trang, tiểu tư ở ngoại viện đã bị đuổi ra ngoài, Sương Nhẫn treo cao trong viện, chính là mắt trận của trận này.

Lý Quân không khỏi lau mồ hôi, chắp tay nói với Đường Chẩn bên cạnh: “Toàn nhờ Đường huynh chỉ điểm, đa tạ.”

“Lý đạo hữu không cần đa lễ, ta chẳng qua động chút da mép mà thôi,” Khi nói chuyện, ánh mắt Đường Chẩn lướt qua thân kiếm Sương Nhẫn sáng loáng, muôn vàn cảm khái: “Kiếm ‘Không Được Chết Tử Tế’, chắc chừng cũng chỉ có người như lệnh sư đệ, mới sai phái được loại hung khí bất thế xuất này.”

Lý Quân chắp tay than thở: “Ta luôn lo lắng y cố chấp cường ngạnh quá mức, cứng quá dễ gãy.”

Đường Chẩn cười nói: “Lý đạo hữu lo nghĩ nhiều rồi. Tu sĩ tranh mệnh với trời, kẻ không chấp nhất đại đa đi không xa, người chưa đến một khắc cuối cùng chưa chịu từ bỏ như y, chẳng phải tâm tính rất tốt?”

Vẻ lo âu vùng giữa chân mày Lý Quân càng đậm hơn, nói: “Tu hành gì đó trái lại chỉ là thứ yếu, ta chỉ lo lắng… Vạn nhất việc không như mong muốn, sư huynh xảy ra chuyện gì, Tiểu Tiềm liệu có…”

Đường Chẩn nghe đến đó, đuôi lông mày hơi nhướng lên.

Sẽ như thế nào?

Song Lý Quân lại nuốt đoạn sau trở vào.

Lý Quân tựa hồ mới ý thức được người bên cạnh là Đường Chẩn, vội vàng ra vẻ mất tập trung mà chắp tay nói: “Ôi, lại lắm lời rồi, đều là mấy việc nhỏ nhặt trong môn phái chúng ta, không làm phiền Đường huynh nữa.”

Đường Chẩn nói: “Không sao đâu. Chỉ là Trình tiểu đạo hữu chẳng nói tiếng nào đột nhiên bế quan, không biết là muốn làm gì – Ôi, Lý đạo hữu, ngươi nói y sẽ không dị tưởng thiên khai tính toán tự mình tạo một thanh kiếm chứ? Vạn nhất y không thành công, thân thể Nghiêm chưởng môn sợ rằng cũng chẳng gượng được bao lâu nữa, đến lúc đó Lý đạo hữu định làm thế nào?”

Lý Quân nghe vậy, trong lòng như không có một chút tính toán trước, ở trước mặt Đường Chẩn trình hiện ra một kẻ bất lực chân chính, trên mặt tràn đầy hoang mang lo sợ, cười khổ nói: “Việc này thật sự không biết… Chẳng giấu gì Đường huynh, chưởng môn sư huynh chính là chủ tâm cốt của bọn ta, hiện giờ chủ tâm cốt đổ, bọn ta cũng liền… Ôi, thật là để Đường huynh chê cười rồi.”

Đường Chẩn nhìn chằm chằm mặt hắn giây lát, chỉ cảm thấy trong chúng nhân Phù Dao phái, nếu thật sự động thủ, Lý Quân này có thể nói là quả hồng mềm nhất. Thế nhưng người này tâm nhãn nhiều như tổ ong, vừa giảo trá vừa đa nghi, hai người ngươi qua ta lại hàn huyên một lúc lâu, mà chẳng ai dò ra một tẹo lời nói thật của đối phương.

Lúc này, Trình Tiềm trở về Tiểu Thanh An cư ở rừng trúc bế quan đang cầm một thanh mộc kiếm bình thường, dài không quá ba thước, nhẹ vô cùng, vân gỗ bình hòa ưu mỹ, không thấy mảy may khí sát phạt.

Trình Tiềm đứng ở đầu giường Nghiêm Tranh Minh, nhớ tới câu “Huynh ấy có thể nghe thấy” của Thủy Khanh, liền cảm thấy mình nên nói một câu với y. Song thiên ngôn vạn ngữ quá nhiều, tự động sàng chọn một phen, cảm giác đại đa số chỉ sợ nói ra không thích hợp lắm.

Trình Tiềm thấy trên mặt y có một lọn tóc, vô thức muốn đưa tay vén, song không biết y liệu cũng có xúc giác hay không, tay liền khựng lại giữa chừng, rất lâu, rốt cuộc vẫn chẳng dám hạ xuống.

Cuối cùng, mở miệng như giải quyết việc chung, không lưu ý, ngữ khí còn gượng gạo hơn bình thường: “Sư huynh, Thủy Khanh nói huynh có thể nghe thấy, thế đệ sẽ nói ngắn gọn vậy. Vài hôm nữa có thể thần thức đệ phải tham nhập kiếm khí và nội phủ huynh, chắc sẽ không thoải mái lắm, đến lúc đó huynh hãy cố gắng đừng cản trở đệ, mau mau nhường đường, lạnh thì có hơi lạnh, nhưng mạng sống quan trọng hơn, có nghe không?”

Một hơi nói xong, Trình Tiềm như hoàn thành nhiệm vụ gì lớn lao, vội vàng định thần lại, đặt mộc kiếm trên đầu gối, xếp bằng nhập định.

Phù Dao sơn trang tổng cộng chỉ vài mống, Nghiêm Tranh Minh đã có thể thông qua tiếng mở cửa và tiếng bước chân để phán đoán là ai đến.

Trình Tiềm biến mất nhiều ngày mới trở về, Nghiêm Tranh Minh vò đầu bứt tai muốn biết y đã đi nơi nào, ai ngờ ở trong nội phủ đợi một lúc lâu, chỉ được một câu dặn dò lạnh như băng. Tâm ma xung quanh tận dụng triệt để tụ lại, hóa thành trăm loại bộ dáng của Trình Tiềm, đều bị nguyên thần Nghiêm Tranh Minh chém ra.

Nguyên thần bị yêu cầu “đến lúc đó tránh ra đừng cản trở” này bi phẫn nghĩ: “Sư đệ khốn nạn gì vậy!”

Song đúng lúc này, Nghiêm Tranh Minh nhạy bén cảm giác được toàn thân mình phảng phất bị một cỗ kiếm ý bao vây, kiếm ý kia quen thuộc như thế, thậm chí y nhắm mắt lại cũng có thể nhận ra nó.

Phù Dao mộc kiếm?

Tiểu Tiềm lại định làm gì đây?

Tốc độ Trình Tiềm thu liễm tâm thần cực nhanh, chớp mắt đã ném đủ các chuyện vừa nãy sang một bên, thần thức chìm vào nội phủ mình.

Mộc kiếm trên đầu gối y phảng phất bị cái gì kích phát, từ từ lên cao, treo trên đầu Trình Tiềm, trên thân mộc kiếm tầm thường bỗng nhiên có lưu quang nhàn nhạt đảo qua.

Nguyên thần Trình Tiềm ở trong nội phủ mình tay cầm một thanh kiếm huyễn hóa ra, như năm đó Mộc Xuân chân nhân dạy kiếm, cực chậm mà đi một lần thức thứ nhất “Bằng trình vạn lý”, mộc kiếm pháp vẫn như ngày trước, dần dần sinh ra kiếm ý hợp với tâm tình.

Trình Tiềm diễn luyện thức thứ nhất hết lần này đến lần khác, xuyên qua tất cả hồi ức, tìm lại tâm tình năm đó khi lần đầu luyện kiếm.

Y mới nhập môn, vô tình bị Thủy Khanh không hiểu tiếng người đưa lên tầng mây phía sau núi, từ trên cao nhìn xuống, thấy trên núi vạn ngàn di tích, nghe liệt tổ liệt tông dẫn âm thiên cổ, cõi lòng bỗng rộng mở, ngầm hợp với hai chữ “Phù Dao”, từ đây một bước tiến vào đạo môn, chỉ cảm thấy nơi đây non cao sông dài, muôn hình vạn trạng, mà y như đứa bé tò mò, ôm khát khao khờ dại tham nhiều nhai không hết, nhặt nhạnh mọi nơi…

Không biết qua mấy ngày, động tác của nguyên thần diễn luyện Bằng trình vạn lý trong nội phủ càng lúc càng nhanh, nguyên thần hành động theo tâm ý Trình Tiềm đột nhiên biến thành y thuở thiếu niên.

Một thức này kiếm ý đã thành!

Nhưng kiếm là sống, kiếm ý cũng là vô hình, hai cái này không hề có vật dựa vào, làm sao có thể thổi vào mộc kiếm?

Trên đường về Trình Tiềm đã cẩn thận suy nghĩ một lần vấn đề này, sau cùng tên lưu manh này không phụ sự mong đợi của mọi người, nghĩ ra một biện pháp cực kỳ hung tàn-

Ngay khi nguyên thần y ở trong nội phủ kiếm đi như kinh hồng, kiếm ý Bằng trình vạn lý đã được lĩnh ngộ tới cực hạn. Chớp mắt, trong nội phủ Trình Tiềm chợt cuộn lên chân nguyên bạo ngược, trực tiếp cuốn tới nguyên thần của chính y, lưu loát bổ xuống nguyên thần lẫn tay và kiếm.

Kiếm ý chớp mắt ấy còn ở bên trong nguyên thần, bị Trình Tiềm cắt ra chung với một phần nguyên thần mình, giơ tay đẩy vào mộc kiếm trên đỉnh đầu, chỗ một phần năm đoạn đuôi mộc kiếm chợt bắt đầu phát sáng, như được trao cho sinh mệnh.

Song cắt nguyên thần ra – dù chỉ một mẩu nhỏ, há là dễ chịu?

Trình Tiềm chỉ cảm thấy nội phủ và thức hải của mình nhất thời đau đớn khuấy động, y liều chết nuốt vào một tiếng rên, mùi máu tươi xộc thẳng lên cổ, lại bị dằn xuống.

Trình Tiềm không hề ngừng nghỉ, nguyên thần trong nội phủ biến hóa nhanh chóng, lại lần nữa huyễn hóa ra một thanh kiếm, chuyển sang “Thượng hạ cầu sách”.

Sau đó là “Sự dữ nguyện vi”, “Thịnh cực nhi suy” – năm năm chịu đủ mọi khi nhục trên Thanh Long đảo, đồng tiền vùi sâu dưới đất, ma long cách vạn trượng trời cao nhìn thẳng y một cái, Cố Nham Tuyết thân tử hồn tiêu, Đồng Như thối rữa cùng cỏ cây…

Chớp mắt đã qua chín chín tám mươi mốt thiên, thức Phản phác quy chân cuối cùng, Trình Tiềm vẫn không tự chủ được chọn chiêu “Khô mộc phùng xuân”, kiếm ý lại từ trong nội phủ y trực tiếp xuyên qua khí hải bay v*t ra, phút chốc chui vào trong mộc kiếm đã trở nên chói mắt.

Một bó hoa xuân như mới cắt, vạn vật phảng phất một lần nữa thức tỉnh, từ trong đại tuyết phong sơn bắt đầu một năm tiếp theo sinh sôi không thôi…

Đáng tiếc thịnh cảnh như vậy chỉ thoáng qua, ngay sau đó, hành vi tự tìm đường chết cắt nguyên thần không chút tiếc rẻ của Trình Tiềm rốt cuộc bị báo ứng, mộc kiếm trên đầu đột nhiên mất đi chống đỡ rơi xuống, đồng thời, y ho ra một búng máu nằm trong cổ, trên mộc kiếm lập tức loang lổ vết máu.

Hoa đằng thảo mộc dùng để học đòi văn vẻ trong Tiểu Thanh An cư chớp mắt điêu linh héo rũ hết cả.

Nơi sinh cơ đoạn tuyệt, kiếm thành.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here