Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 75

0
49

Chương 75

Lương ngọc sinh yên, khả vọng nhi bất khả trí vu mi tiệp chi tiền dã. (1)

Cả Vong Ưu cốc này toát ra một cỗ khí tức tà môn.

Lần trước khi vào Vong Ưu cốc, Trình Tiềm còn là một đứa trẻ chưa hiểu gì cả, bản thân cũng không biết làm sao xông nhầm vào. Lần này y có ý thức mà đi vào, lại như gặp quỷ dựng tường, đi quanh bên ngoài cả buổi, trước sau luôn trở về nguyên điểm.

Năm ấy cái chết của sư phụ đả kích quá lớn với y, thế cho nên đoạn đường sau đó y dẫn Thủy Khanh chạy khỏi Vong Ưu cốc đã ấn tượng mơ hồ, chỉ nhớ tuy chạy hơi chật vật, song trên đường tựa hồ cũng chỉ là dã thú hơi nhiều, chứ không hề đặc biệt hung hiểm.

Thế nhưng lúc này, thanh Sương Nhẫn hung lệ vô song kia lại nép vào người y như cừu non, nơm nớp lo sợ.

Trình Tiềm im lặng quay vòng chân nguyên toàn thân, đọc Thanh tĩnh kinh, bấm thủ quyết, quệt nhẹ vành mắt, trong mắt y lóe qua sương lạnh, trò quỷ vực bình thường trước mắt nguyên thần như vậy tất nhiên không chỗ ẩn trốn, song Trình Tiềm đánh giá xung quanh, lại chậm rãi nhíu mày.

Sơn cốc này quá yên bình, yên bình đến gần như quỷ dị.

Núi non tựa ngọc, cây cối xinh đẹp – song một sơn cốc lớn như vậy, không có khí yêu ma, cũng không có thanh khí sơn xuyên.

Không một tiếng động, như một bức họa.

Trình Tiềm không vọng động, im lặng ngồi xuống tại chỗ, bão thủ nguyên nhất, tận lực dằn nỗi lòng hơi thấp thỏm xuống. Lập tức, một nghi vấn trồi lên – y nhớ sư phụ từng nói, sư tổ bọn họ “đánh từ Phù Dao sơn tới Vong Ưu cốc cách hai trăm dặm”.

Tại sao lại là Vong Ưu cốc?

Chẳng lẽ Phù Dao sơn không đủ rộng, không đủ cho mấy vị đại năng kia phát huy?

Trình Tiềm lúc còn trẻ không hề có thường thức, đối với hết thảy trong giới tu hành hoàn toàn không hay biết gì, luôn cảm thấy quỷ đều là đi ở trên đường ban đêm mới đụng trúng, cho đến khi y tu ra nguyên thần, lại đụng phải thiên kiếp, mới mơ hồ cảm giác được thứ nào đó không đâu không có – giống như tất thảy phát sinh trên thế gian đều có ẩn dụ khác, khớp với định số thần bí.

“Vong Ưu cốc” có ẩn dụ gì?

Năm đó y vào lầm Vong Ưu cốc, thật sự chỉ là cơ duyên xảo hợp thôi sao?

Sắc trời dần dần tối đi, khí tức tựa khói của noãn ngọc trong sơn cốc cũng từ từ ảm đạm đi, trong gió truyền đến âm thanh “soàn soạt”, tựa như có vô số người hờ hững chỉnh tề đi qua bên cạnh y.

Thời điểm tia nắng cuối cùng cũng xuống núi nốt, Sương Nhẫn đột nhiên bắt đầu kêu “ù ù” không hề báo trước.

Trình Tiềm choàng mở mắt ra, lại chỉ thấy một đứa bé phàm nhân quần áo tả tơi chẳng biết đứng ở trước mặt từ khi nào.

Đứa trẻ ấy tay chân bé teo, người như chưa từng được ăn no, chỉ có đầu trông đặc biệt to, cùng lắm là bảy tám tuổi, toét miệng cười còn có thể nhìn thấy răng sữa bị sún.

Nó im lặng ngồi xổm bên kia, thấy Trình Tiềm mở mắt nhìn mình liền toét miệng cười.

Trình Tiềm bế quan trong băng đàm Minh Minh cốc mấy chục năm mới phá bích mà ra, trên người tự nhiên có khí hàn băng không tan, dọa người lạ chớ tới gần, nếu y không thu liễm khí tức, đừng nói phàm nhân, đến cả tu sĩ bình thường thấy cũng không khỏi sợ hãi.

Nhưng nhóc con phàm nhân trước mắt không hề có vẻ sợ hãi, còn tò mò giơ ngón tay bẩn lem nhem, chọc nhẹ Sương Nhẫn kết đầy vụn băng, có thể là bị lạnh, nó nhăn nhó rút tay lại, hỏi: “Tú tài, sao huynh một mình ngồi ngủ ở chỗ này?”

Trình Tiềm dừng một thoáng, nói: “Ta không phải là tú tài.”

“Ồ, vậy huynh là cử nhân lão gia à?” Đứa trẻ mở to mắt, “Cha đệ nói, chỉ có người đọc sách mới mặc trường bào thế này, nông dân phải ra đồng làm việc, không mặc được.”

Một dã hài ở nông thôn chẳng biết cái gì, giải thích không thông, Trình Tiềm liền không nói nhiều, chỉ cười với nó.

Thằng bé nhe hàm răng sún, nói: “Đệ tên Nhị Lang, huynh muốn vào sơn cốc à? Nhà đệ ở ngay bên đó.”

Nói xong, nó giơ tay chỉ hướng Vong Ưu cốc, Trình Tiềm thầm hơi giật mình, Vong Ưu cốc từ khi nào đã có người?

Lại nhìn đứa trẻ kia, Trình Tiềm cứ cảm thấy trên người nó phảng phất có chỗ nào đó rất không đúng. Lập tức liền đứng dậy, như có điều suy nghĩ mà đi theo thằng bé nhảy nhót này vào trong sơn cốc.

Nói đến cũng lạ, đường đi vốn vòng vòng vèo vèo phảng phất đột nhiên nghĩ thông, lộ ra một con đường thông thuận, thống khoái cho hai người vào.

Nhị Lang chẳng chịu đi đàng hoàng, khi thì muốn bắt đom đóm, khi thì ngồi xổm xuống hái hoa, khi thì nhặt đá ném xuống mương, khi lại dùng bàn tay dính đầy bùn túm vạt áo Trình Tiềm mà lải nhải.

“Nhà đệ trước kia không ở nơi này, độ trước gặp đại tai, cha chết rồi, mẹ không cần đệ nữa, đệ liền theo ông nội và rất nhiều hương thân dọn đến đây.”

Trong lòng Trình Tiềm mơ hồ có một phỏng đoán muốn lao ra, liền hỏi: “Tai gì?”

“Không biết,” Nhị Lang nói, “Đệ không hiểu, ông nội bảo là tiên nhân giáng phạt hay là cái gì đó, ôi, tiên nhân xấu chết được – Cử nhân lão gia, nhà huynh ở đâu? Huynh làm đại quan à?”

Trình Tiềm khựng lại, song thằng bé cũng không trông chờ y trả lời, khi nói chuyện không chút sợ hãi túm tay cầm kiếm của Trình Tiềm, ngửa đầu ra vẻ từng trải: “Vậy huynh phải làm quan tốt nhé.”

Tay Trình Tiềm run nhè nhẹ.

Do công pháp, nhiệt độ cơ thể y đã thấp hơn người bình thường không ít, trong tay lại còn cầm vật cực hàn như Sương Nhẫn, dù thế vẫn bị đứa trẻ này làm cóng một chút.

Trình Tiềm cúi đầu, Nhị Lang liền vô ưu vô lự nở nụ cười không răng, chỉ thấy chỗ cổ áo và cổ tay áo không thể che thân lắm của thằng bé có mấy vết đỏ tươi.

Nghe nói chỉ người chết cóng mới có loại ban đỏ tươi này.

Chớp mắt, Trình Tiềm bừng tỉnh ngộ, chỉ có nơi yên nghỉ, mới có thể quên mất thế tục ưu phiền.

Y dừng bước, thấp giọng hỏi: “Đệ lạnh lắm à?”

Nhị Lang nghe vậy cười hì hì lắc đầu: “Đệ còn cảm thấy nóng đây!” (2)

Mặt mày nó an tường, chỉ là trên mặt hình như có dấu vết xanh trắng.

Lúc này, phía xa truyền đến một tiếng gọi thấp già nua: “Nhị Lang, về nhà mau!”

Nhị Lang nghe thế lập tức buông tay Trình Tiềm ra, nhảy lên nói: “Cháu về liền!”

Nó hoạt bát nhảy tại chỗ vài cái, bảo Trình Tiềm: “Ông nội gọi đệ rồi, cử nhân lão gia, huynh muốn đi nơi nào thì tìm người hỏi thăm nhé.”

Nói xong đứa bé ấy ngâm nga một khúc ca hương dã không biết của vùng nào, nhảy nhót chạy đi.

Chỉ là, bên dưới không có bóng.

“Này.” Trình Tiềm bỗng mở miệng gọi nó, Nhị Lang trừng đôi mắt to không dính bụi mà quay đầu lại.

Trình Tiềm chống Sương Nhẫn vô số vong hồn, trầm tĩnh đứng tại chỗ, trong bóng đêm đen kịt, tựa như một tượng thần mặt mày tuấn tú, y dịu giọng nói: “Lúc nhỏ ta cũng tên Nhị Lang.”

Chớp mắt, y phảng phất nhìn thấy lối rẽ của vận mệnh hỗn tạp sau vô số hỉ nộ ai lạc.

Từ khi nguyên thần vào ở trong Tụ Linh ngọc, y không cảm nhận được bi hoan nhân gian ảnh hưởng rõ ràng như vậy nữa.

Nhị Lang nghe thế, ngạc nhiên nhìn y một cái, cào cào mái tóc bù xù, cười hì hì chạy đi.

Trình Tiềm khe khẽ thở ra một hơi, trong lòng bỗng sinh ra một nỗi khát khao, nếu thế gian thực sự có nơi cho vong hồn, vậy…

Cả người y hóa thành một cái bóng, lướt đi tú mỹ như gió, qua thôn trại nặng nề chết chóc, vào thẳng vùng giữa sơn cốc.

Hổ gầm vượn hót, quần lang bao vây lần trước gặp ở nơi đây đều không thấy bóng dáng, Trình Tiềm mơ hồ hiểu được, thì ra lũ sói đói và dã thú làm y hoảng sợ chạy trốn đó, đều chỉ là một cơn ác mộng suy yếu khi “lòng có lợi khí, tay không nanh vuốt” thuở nhỏ.

Lần này Trình Tiềm không đi lạc nữa, y mau chóng tìm được chỗ thi cốt Đồng Như.

Đêm trăng non, bầu trời trong veo, không thấy thiền quyên, chỉ có ngàn vạn ánh sao, thi cốt lâu năm kia cũng phảng phất sự yên tĩnh hiền lành không nói nên lời, trông không hề đáng sợ. Trình Tiềm cơ hồ có thể cảm giác được cộng hưởng loáng thoáng của Sương Nhẫn với bạch cốt trước mặt.

Đúng lúc này, cảnh tượng trước mắt phút chốc thay đổi, tựa như một tấm màn che giấu cái gì từ đây kéo ra.

Một âm thanh nhẹ nhàng cật vấn bên tai: “Trong cuộc đời ngươi vui vẻ nhất là lúc nào? Thống khổ nhất là lúc nào? Vì sao phải đi con đường này, những năm gần đây có từng hối hận hay không?”

Thanh âm này vô cùng quen thuộc, nhưng Trình Tiềm không nhớ nổi đã từng nghe ở đâu. Chớp mắt, y nhìn thấy chồn sư phụ bế mình tuổi nhỏ chạy vào dưới màn mưa, miệng còn lải nhải chẳng biết đang nói gì. Đứa trẻ mặt lấm lem bụi trong miếu đổ ngơ ngác ngẩng đầu lên, tay còn cầm một con gà ăn mày mới bóc bùn…

Đường dài thấm thoắt, thình lình tới Phù Dao sơn. Trong Ôn Nhu hương rực rỡ gấm hoa, thiếu niên ngạo mạn miễn cưỡng sai tiểu nha đầu cho hai đứa trẻ trước mặt mỗi đứa một nắm kẹo hạt thông, Tiểu Trình Tiềm chưa cao bằng thắt lưng người lớn vẻ coi thường hiện rõ ở khóe mắt đuôi mày, vừa ra khỏi cửa liền chẳng thèm để ý mà đem gói kẹo cho lại sư đệ cũng đáng ghét tương tự.

Trình Tiềm như ma xui quỷ khiến đi tới, trên đường giơ tay nhận gói kẹo hạt thông kia, ngậm một viên trong miệng, vị ngọt gắt kích thích đầu lưỡi lâu không gặp chua ngọt đắng cay, cơ hồ hơi mơ màng.

Trình Tiềm không tự chủ được nhường đứa trẻ trên cầu thang, chậm rãi đi đến thiếu niên một ngày phải chải đầu tám trăm lần, nhìn y hống hách sai khiến nha đầu và đạo đồng xoay vòng vòng, thứ nào đó trong lòng đột nhiên như vỡ đê ngập đầu nhấn chìm y.

Trình Tiềm chợt tiến lên một bước kéo thiếu niên kia vào lòng, như ôm trân bảo duy nhất cả cuộc đời y.

Đại sư huynh khi đó vẫn chưa nảy nở, khung xương còn có sự nhỏ gầy riêng của thiếu niên, vóc dáng hơi chậm hơn bạn cùng lứa tuổi, cũng chỉ vừa tới môi Trình Tiềm.

Trình Tiềm hơi ngẩng đầu lên, cằm gác trên đầu thiếu niên ấy, trong tích tắc, trước mắt y lại có chút mơ hồ.

Đây là thời khắc vui vẻ nhất cuộc đời y, cũng là thời khắc thống khổ nhất.

Y không hề lo nghĩ mà đối mặt với chính mình, ôm người mong nhớ nhất, rõ ràng sáng tỏ mà biết được chốn về của đời mình đồng thời, y cũng tinh tường minh bạch hết thảy đều là giả, tất cả hi vọng đều xa vời như một tia nắng lúc mặt trời lặn vậy.

Thời gian trôi qua, chính là đã chết rồi.

Lúc này, đột nhiên một tiếng thở dài truyền đến, vòng tay Trình Tiềm bỗng trống không. Y ngẩng đầu lên, thấy các ảo giác biến mất, Mộc Xuân chân nhân không biết đứng trước mặt y từ khi nào, Bắc Minh quân Đồng Như hơi xa hơn, tay chân bị xiềng xích đen sì trói lại, quanh thân bị một quầng bạch quang bao phủ, trong bạch quang không thời khắc nào không sinh ra đao kiếm sáng như tuyết, cạo máu thịt toàn thân ông, ông lại hết sức an bình mà ngồi song song với bộ xương của mình, cũng không thấy vẻ gì là đau đớn.

Trình Tiềm: “Sư phụ? Sư… Sư tổ đây là…”

Đồng Như đằng xa gật đầu với y, nói: “Tội không thể tha thứ, sau khi chết chịu hình phạt núi đao biển lửa, thiên đao vạn quả, trông không đẫm máu chứ?”

Trình Tiềm: “…”

Mộc Xuân chân nhân cười tủm tỉm vẫy tay gọi y, cảm khái: “Trưởng thành cũng vẫn là bộ dạng quỷ sứ thất tình không ra mặt này, chẳng đáng yêu tí nào.”

Trình Tiềm nhẹ giọng nói: “Mỗi ngày đổi kiểu kiếm chuyện làm trò như đại sư huynh, chẳng lẽ rất đáng yêu?”

Mộc Xuân chân nhân cười nói: “Y đã đáng ghét như thế, ngươi còn ôm cứng không buông làm gì?”

Sắc mặt Trình Tiềm hơi tối đi, y nhắm mắt, một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Vâng, đệ tử suồng sã rồi.”

Nụ cười của Mộc Xuân chân nhân dần dần nhạt đi, ông muốn giơ tay sờ đầu Trình Tiềm như mọi khi, nhưng giơ tay lên lại phát hiện Trình Tiềm còn cao hơn mình một chút, vậy mà hơi khó với, nhất thời có phần xấu hổ dừng khựng lại.

Trình Tiềm im lặng đặt Sương Nhẫn ở một bên, quỳ xuống.

Mộc Xuân chân nhân: “Sao con có thể ở nơi này?”

“Vong Ưu cốc là tử địa nhân gian,” Đồng Như ở đằng xa thong thả mở miệng, “Phần lớn hồn phách trôi giạt khắp nơi trên thế gian sẽ quanh quẩn nơi đây một thời gian, rồi sẽ tan đi, còn có kẻ không sống cũng không chết, ở nơi này chờ thối rữa cùng cỏ cây. Theo lý thuyết người sống không vào đây được, lần trước Phệ Hồn đăng và ta hai đại hung vật đồng quy vu tận kích phát truy hồn phù bán thành kia, do ngươi đã không tính là người sống, hai đứa trẻ ấy còn chưa thể tính là người, cho nên cùng bị quấn vào… Lần này nó đã không còn là nhục thân phàm trần, đương nhiên có thể đi lại tự do rồi.”

Trình Tiềm cười khổ nói: “Hồn con ở tam giới, mà thân đã ở bên ngoài, về sau không mặt mũi nào nói ‘tâm vi hình dịch'(3) gì đó nữa.”

Mộc Xuân chân nhân nhìn y thật sâu, hỏi: “Hài tử, đến Vong Ưu cốc làm gì?”

Trình Tiềm đem tiền căn hậu quả thuật lại một lần từ đầu đến cuối.

“À,” Trên mặt Mộc Xuân chân nhân không có biểu cảm gì, chốc lát sau, ông lạnh lẽo nhất châm kiến huyết mà nói, “Ta còn cho là con tới viếng mộ, té ra là tới đào mộ.”

Trình Tiềm: “…”

Mặc dù quả thật cũng có chuyện như vậy.

Mộc Xuân chân nhân khép hai tay áo lại, rầm rì than thở: “Ôi, nuôi đồ đệ không bằng chó, lớn lên đều thành bạch nhãn lang cả.”

Đồng Như bên cạnh cười nói: “Đúng rồi, kiếm tu Phù Dao ta không lấy ngoại vật làm dẫn, nhập môn đều là mộc kiếm, sư phụ chỉ là bài trí, xung quanh dĩ nhiên cũng không có tiếp dẫn vớ vẩn gì đó… Nếu ngươi nói tiếp dẫn, thì chỉ có bản thân Phù Dao mộc kiếm pháp. Sao, cảnh hồi nhỏ được mộc kiếm kia dẫn dắt nhập môn đã quên hết rồi à?”

Mỗi một thiếu niên khi lần đầu tiên cầm mộc kiếm, đắm chìm trong thức mở đầu trông rất buồn cười kia, sẽ bị mộc kiếm dẫn dắt đến kiếm ý chi cảnh. Trình Tiềm tâm tư đảo nhanh, tức thì minh bạch điều gì đó.

Đồng Như cười khẽ, xiềng xích trên tay vang leng keng, nói: “Chính là thế, đi đi, về sau không được đến nữa. Vả lại, lần sau ngươi đến chỉ sợ cũng chẳng gặp được chúng ta.”

Không sống không chết, ở nơi này chờ thối rữa cùng cỏ cây.

Trình Tiềm không nhịn được hỏi: “Sư tổ, năm đó người thật sự từng tới Tam Sinh bí cảnh à?”

Khóe mắt Mộc Xuân chân nhân giật nhẹ, tựa hồ bị gợi lại chuyện cực kỳ thống khổ.

“Ừ, từng tới,” Thần sắc Đồng Như lại không thay đổi, như lão tăng nhập định, “Ta đi hỏi Từ Ứng Tri, hắn bốc cho ta ba quẻ đại hung, còn khuyên ta thuận theo thiên mệnh, ngoan ngoãn chờ chết. Ta cảm thấy loại bằng hữu này giữ lại cũng chẳng để làm gì, thế là trở về đem chưởng môn ấn truyền cho Tiểu… Sư phụ ngươi, bản thân xuống Bất Hối đài.”

“Bất Hối… cái gì?”

“‘Có đi không về đừng quay đầu, đặt quân không hối hận Bất Hối đài’. À, mọi người còn gọi nó là ‘Tâm Ma đài’,” Đồng Như nói, “Phù Dao sơn chính là một bí cảnh thiên nhiên, chắc hẳn ngươi cũng biết rồi. Tương truyền bí cảnh này năm xưa do một vị đại năng phi thăng đưa từ ngoài tam giới đến trấn thủ Tâm Ma đài, đồng thời ngăn cách nhân giới với quần yêu, Phù Dao ta nhất mạch chính là người phụng mệnh canh cửa.”

Trình Tiềm nghe vậy sững ra: “Thật ạ?”

“Quá nửa là giả, đại khái cũng không khác mấy với Hồng Quân khai mông, Bàn Cổ khai thiên, chỉ là một câu chuyện cổ,” Đồng Như cười tủm tỉm nhìn y, lúc Vạn Ma Chi Tông này cười chẳng những không đáng sợ chút nào, ngược lại rất là thân thiết, “Nhưng Bất Hối đài là thật, trên đài có một vật nghịch thiên…”

Trình Tiềm bật thốt ra: “Tảng đá Muốn Sao Được Vậy?”

“Ta sau khi vào Tam Sinh bí cảnh, chấp niệm quá nặng, tẩu hỏa nhập ma, mạo hiểm tày trời, đi bộ lên Bất Hối đài mười vạn tám ngàn bậc, lấy tảng đá bị Phù Dao sơn phong mấy ngàn năm ra, lại bất chấp Tứ Thánh khuyên can, dùng trăm vạn sinh linh làm tế, cầu một nguyện vọng không thể chuộc tội với nó.”

Mấy chữ cuối cùng vậy mà đầy đáng sợ, Trình Tiềm chợt nhớ tới câu “người uổng mạng trên tay ngươi” sư phụ từng nói lúc phong hồn Bắc Minh, lòng không khỏi chợt lạnh.

“Tính ra thì vong hồn ngươi gặp ở ngoài cốc, kỳ thực đều là nhân lần ấy gieo xuống,” Đồng Như cười khổ nói, “Ta tội không thể xá, nhưng cũng xem như… tư nguyện thành thật.”

Trình Tiềm không khỏi truy hỏi: “Năm đó là kẻ nào dẫn người vào Tam Sinh bí cảnh?”

Trên mặt Đồng Như không hề có vẻ oán phẫn, chỉ nói: “Kẻ gặp báo ứng.”

Trình Tiềm còn muốn truy hỏi tiếp, Mộc Xuân chân nhân lại thình lình thở dài, xen lời: “Tiểu Tiềm, trời sắp sáng rồi.”

Phương đông đã lộ ra sắc trắng, Trình Tiềm giật mình.

Mộc Xuân chân nhân nhìn y, cười nói: “Vốn còn nghĩ con có thể nán lại thêm một lúc, nhưng xem ra là không được rồi.”

Lúc trước còn đỡ, không biết là thế nào, giờ đây nghe thấy câu này, Trình Tiềm suýt nữa rơi nước mắt, nhịn một lúc lâu, rốt cuộc nức nở nói: “Con muốn thiên trường địa cửu ở lại đây với sư phụ, nhưng còn lời hẹn trăm ngày với một người, tuyệt đối không dám lỡ hẹn.”

Đồng Như không xa thoáng cười khổ, như là vui mừng, lại như là hồi tưởng chuyện gì.

Ông bỗng nhiên giơ tay, xiềng xích quanh thân kêu “leng keng”, khí của đao kiếm đè trên người tăng vọt, đẩy Trình Tiềm ra.

Khuôn mặt Mộc Xuân chân nhân dần dần mơ hồ, ngàn dặm vong hồn nhanh chóng lướt qua dưới chân y.

Trình Tiềm nhất thời không còn biết gì nữa.

Câu này nằm trong Dữ cực phổ thư của Tư Không Đồ.

Thi gia chi cảnh, như lam điền nhật noãn, lương ngọc sinh yên, khả vọng nhi bất khả trí vu mi tiệp chi tiền dã.

Dịch nghĩa đại khái là: Cảnh của nhà thơ, tựa như nắng chiếu vào ngọc, khói bay lên, nhìn thấy mà không thể chạm tới.

Một số người chết cóng trước khi chết có ảo giác rất nóng.

Tâm vi hình dịch – lòng bị sai khiến, thành nô dịch của thể xác, hình dung tư tưởng không được tự do. Xuất xứ: Quy khứ lai từ – Đào Uyên Minh.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here