Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 74

0
61

Chương 74

Dưới Thập Châu sơn, khi chân nguyên trong nội phủ lần đầu tiên phản phệ, Nghiêm Tranh Minh thực sự chẳng muốn sống nữa.

Một người nếu nhục thể thống khổ đến mức tận cùng, ít nhất hắn còn có thể ngất xỉu đi. Mà Nghiêm Tranh Minh tuy rằng bản thân có thể thống khoái ngất đi, nguyên thần lại vẫn tỉnh táo, bị nhốt bên trong nội phủ chực vỡ nát cùng kiếm khí bạo ngược, không thể phản kháng cũng không thể chạy trốn – trong nội phủ y chẳng những chân nguyên hỗn loạn, còn có một vết nứt hàm chứa sát khí do Khốn Long tỏa gây ra, toàn dựa vào kiếm khí hại người hại mình kia chặn lại.

Y đành phải tìm vui trong khổ mà đắc chí nghĩ thầm: “Không ngờ mình còn rất lợi hại.”

Song chỉ một khắc sau, y phải chịu ngay một kiếm rất lợi hại của mình.

Nguyên thần và kiếm khí của kiếm tu có thể hợp làm một, dĩ nhiên là cùng căn nguyên, phản phệ trong nội phủ của chính y, dù bị đâm thành cái sàng cũng chẳng chết được.

Chết người hơn là, trong nội phủ hỗn loạn của y chẳng những có kiếm khí, còn có khói đen chốc chốc phập phồng, chính là tâm ma khốn nạn kia.

Thứ này đao thương bất xâm, vô khổng bất nhập, chốc chốc chui ra từ nơi không ngờ đến, một khi vồ được nguyên thần y, sẽ tiến lên hung tợn xỉ vả một phen.

Trước tiên kéo y vào ảo cảnh, ân cần dẫn dụ, để y nhất thời muốn sao được vậy, cho một phen trêu chọc đúng chỗ ngứa, chờ y vừa muốn cẩn thận sa vào, ảo cảnh nọ lập tức thay đổi, có khi huyễn hóa ra sư phụ, có khi là Trình Tiềm mặt như băng sương, có khi là chính y luôn, thống nhất vẻ mặt và động tác, chỉ mũi y quát một tiếng: “Súc sinh, vô sỉ!”

Y vừa phân thần, không khỏi lại trúng một nhát kiếm của mình, thân và tâm cùng thống khổ không chịu nổi. Quá trình này lặp đi lặp lại mãi chẳng dứt.

Nghiêm Tranh Minh thống khổ bị kiếm khí của chính mình xuyên qua, ảo ảnh Trình Tiềm trước mặt còn trừng mắt nhìn y, đó sẽ là mùi vị gì?

Mới đầu, Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ: “Sống làm quái gì? Tự bạo nội phủ, xong hết mọi chuyện cho rồi, dù sao thì ta cũng chỉ là một tên súc sinh vô sỉ mà thôi.”

Nhưng lập tức, lần nào y cũng có thể khó khăn tỉnh táo lại, nhớ ra với tu vi của y, một khi tự bạo nội phủ, mọi người trong vòng hai mươi trượng xung quanh không chết cũng bị thương, vậy là đành phải nhịn.

Y cười khổ nói với ảo ảnh Trình Tiềm trước mặt: “Ngươi đó… cho dù có một ngày muốn hại chết ta, chắc ta cũng chỉ có thể tự mình nằm xuống thôi.”

Tâm ma nghe vậy, cảm thấy hình tượng tựa hồ không đạt tới dự tính, thế là hết sức thông minh lắc mình biến thành khuôn mặt của chính Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh lập tức biến sắc, ghét bỏ quay mặt đi: “Ngươi thì dẹp đi, hãy xéo qua một bên mà chết cho lẹ.”

Dần dà, y bị ngược đãi riết thành quen, trong lòng trái lại trỗi dậy ý chí cầu sinh, nghĩ: “Nếu ta chết thật thì môn phái phải làm thế nào? Các sư đệ phải làm thế nào? Để Tiểu Tiềm cũng cảm nhận một lần nỗi thống khổ trăm năm của ta sao?”

Vừa sinh ra ý nghĩ cuối cùng, Nghiêm Tranh Minh liền không nhịn được nôn nóng ảo tưởng – Nếu y cứ thế ngã xuống ở đây, Trình Tiềm sẽ vì thương tâm muốn chết mà vĩnh viễn ghi nhớ y chứ? Tuy rằng quả thật rất thống khổ, nhưng vừa nghĩ đến Trình Tiềm về sau vô luận là tu luyện hay phi thăng, đều không thoát khỏi hình bóng y, Nghiêm Tranh Minh lại còn khá kích động mà toét miệng nhe răng.

Song y kích động chẳng được bao lâu, bởi vì tâm ma chốc chốc sẽ nhảy ra nhắc nhở y là một súc sinh vô sỉ.

Qua một thời gian nữa, Nghiêm Tranh Minh phát hiện nguyên thần có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài.

Y biết đây không hề là dấu hiệu tốt, nguyên thần càng suy yếu thì càng bị thân thể đồng hóa, cũng bởi thế sẽ tiếp quản một phần lục cảm của thân thể, nghe thấy âm thanh, nghĩa là nguyên thần y sắp gượng không nổi nữa. Dù vậy, khi lần đầu tiên nghe thấy tiếng Trình Tiềm chân chính, y vẫn kích động đến mức suýt nữa bị kiếm khí xuyên từ thiên linh cái đến gan bàn chân.

Mặc dù đáng tiếc là, trong một đoạn thời gian rất dài, Trình Tiềm không hay nói lắm – dẫu rằng vẫn luôn có mặt.

Lắm mồm nhất là Thủy Khanh, Nghiêm Tranh Minh lần đầu tiên biết thì ra tiểu sư muội có tật xấu độc thoại với “thứ” gì đó – mỗi lần nàng đều mở đầu bằng “Đại sư huynh, tuy rằng muội biết huynh không nghe thấy”, sau đó lải nhải ít nhất một nén nhang.

Từ miệng nàng, Nghiêm Tranh Minh biết mình đã về Phù Dao sơn trang, cũng biết Trình Tiềm vậy mà đưa y đến rừng trúc, không ngủ không nghỉ ở bên trông nom. Cả đến thế cục và rối ren bên ngoài, Nghiêm Tranh Minh đều thông qua miêu thuật bất phân lớn nhỏ của nàng để biết rõ… So ra thì Lý Quân chán hơn, chỉ biết than thở với y, thỉnh thoảng phàn nàn vài câu.

Chỉ thỉnh thoảng khi Đường Chẩn đến thăm, Nghiêm Tranh Minh mới có thể như đói như khát mà nghe thấy người y mong nhớ ngày đêm mở miệng nói mấy câu.

Kết quả đã nghe được một đoạn rất quan trọng.

Mấy câu họ Đường nói phải chuẩn bị hậu sự cho y, Nghiêm Tranh Minh hoàn toàn coi thành gió thoảng qua tai, trong đầu ong ong qua lại, rốt cuộc chỉ còn lại câu “lên trời xanh xuống suối vàng” này.

Chỉ một câu này, tâm ma liên tục quẩn quanh nhao nhao rút đi, tựa hồ bị nụ cười ngây ngô như si ngốc của y dọa bay. Hắc khí bốc lên mọi nơi khoảnh khắc đã bị trọng thương một cách thần bí, thảm thương mà ảm đạm đi không ít.

“Tiền đồ của ta đâu?” Y thần hồn điên đảo mà nghĩ bụng.

Đáng tiếc kiếm khí phản phệ không bị ảnh hưởng, một kiếm đinh nguyên thần vật ngã lưỡng vong ở tại chỗ cũ, nguyên thần Nghiêm Tranh Minh yếu ớt nằm bò trong nội phủ ngày càng xao động, khe khẽ thở dài, thoi thóp nghĩ: “Không uổng ta thương y, ôi… ta có thể nhắm mắt được rồi.”

Ngay cả chính y cũng không lưu ý, vết rách do Khốn Long tỏa tông ra trong nội phủ vậy mà chậm rãi khép lại một chút.

Bên ngoài rừng trúc nhỏ của Phù Dao sơn trang.

Thủy Khanh ôm trong lòng một thanh kiếm cổ xưa, chính là thanh Sương Nhẫn của Trình Tiềm.

Khi Trình Tiềm bị trói đến Tỏa Tiên đài, Sương Nhẫn bị Dương Đức Thành lấy đi, sau đó trong hỗn loạn lại rơi vào tay Bạch Hổ sơn trang, Bạch Hổ sơn trang phái người đến làm thân, liền gửi lại thanh hung kiếm ai cầm tất xui xẻo này.

Thủy Khanh đi không biết bao nhiêu vòng ngoài rừng trúc, khi thì biến thành người, khi lại biến thành chim, lông đuôi sắp bị chính mình nhổ trụi, cũng chưa nghĩ ra nên mở đầu thế nào – hôm trước Đường Chẩn rời khỏi đây, phái người truyền tin cho Lý Quân, bảo hắn khuyên nhủ Trình Tiềm, hãy nghĩ thoáng một chút.

Khả năng là trong lòng Lý Quân có cảm giác gì không tốt, bản thân không dám tới, bèn đẩy nàng đến gánh trách nhiệm.

Vạn nhất thực sự có chuyện gì… Thủy Khanh từ trên ngọn cây nhảy xuống, đứng ngây ra đó một hồi, ngực đột nhiên chậm chạp lan ra nỗi buồn khổ chẳng xua đi được.

Đại sư huynh hở ra là trút giận lên nàng, khó hầu hạ như gì, nhưng nàng thật sự không cách nào tưởng tượng nếu không còn đại sư huynh thì sẽ thế nào, chỉ là một ý nghĩ thấp thoáng, mà Thủy Khanh đã cảm thấy trời sắp sập rồi.

Nàng ngơ ngẩn đứng đó không biết bao lâu, cửa viện trong rừng trúc thình lình bị mở từ bên trong, Thủy Khanh không kịp đề phòng, vừa vặn đụng phải Trình Tiềm đi ra ngoài.

“Tiểu… Tiểu sư huynh,” Thủy Khanh lời nói không mạch lạc, “Nhị sư huynh bảo muội đem trả Sương Nhẫn cho huynh.”

“À, ta suýt nữa quên luôn nó,” Trình Tiềm nhận Sương Nhẫn, nhìn nàng một cái, thần sắc hơi ôn hòa hơn, “Trả thanh kiếm mà thôi, muội khóc cái gì?”

Thủy Khanh lau mặt, lúc này mới phát hiện mình không biết đã đẫm lệ từ khi nào, những hoảng sợ và tủi thân trong lòng bùng hết ra, nàng nghẹn ngào không nói nên lời.

Trình Tiềm ngẩng đầu lên, trông thấy Lý Quân đằng xa đang đứng trên giả sơn của sơn trang, lo âu nhìn bên này, sao có thể không hiểu ý họ là gì?

Trình Tiềm dừng một chút, gập ngón tay cốc nhẹ đầu Thủy Khanh, không chút lo âu nói khẽ: “Đừng khóc, ta sẽ không để huynh ấy xảy ra chuyện gì, muội hãy yên tâm.”

Thủy Khanh mở to hai mắt, xuyên qua nước mắt nhòe nhòe nhìn y.

Trình Tiềm nhường lối, bảo nàng: “Vào thăm đi, ta vừa vặn có việc phải đi tìm Đường Chẩn đây.”

Thấy y quay người muốn đi, Thủy Khanh đầu óc ngốc nghếch đột nhiên như thần trợ bật ra một câu: “Tiểu sư huynh, huynh nhất thiết đừng làm ẩu, bảo trọng mình chính là bảo trọng chưởng môn sư huynh rồi!”

Một câu phát huy siêu thường này ghim Trình Tiềm tại chỗ, trong lòng y nhất thời chẳng biết là mùi vị gì, rất lâu, y mới đáp khẽ một tiếng, không quay đầu lại.

Ở đâu có thất tình lục d*c, ở đó có nước sôi lửa bỏng.

Mùi vị của sống chẳng ngoài như thế.

Bên kia, Đường Chẩn cẩn thận nghe xong lời y nói, tựa hồ giật mình: “Cái gì? Không… Ngươi nghĩ nhầm rồi phải không? Một kiếm tu đã bước vào kiếm thần vực như y, mà lại không có kiếm của mình?”

Một thanh kiếm, vô luận trên thân kiếm có bao nhiêu phù chú cao cấp, vô luận trong quá trình rèn bỏ vào bao nhiêu pháp bảo ghê gớm, vô luận bên trong phong hồn phách đại năng đại yêu gì, xét đến cùng đều chỉ là sắt thường vật chết, có thể giết người cũng có thể thái rau.

Chỉ có máu vạn ngàn vong hồn dưới lưỡi kiếm trao cho nó sự hung lệ, công pháp và kiếm pháp của người cầm kiếm trao cho nó kiếm linh, do nguyên thần của người mà sinh ra thần vận của kiếm, người và kiếm lặp đi lặp lại mài hợp rèn giũa lẫn nhau, mới có thể thành tựu một thanh kiếm chân chính tâm ý tương thông với chủ nhân.

Tu sĩ đạo khác thì cũng đành, riêng đối với một kiếm tu mà nói, kiếm của y quá quan trọng. Thông thường thuộc tính của kiếm quyết định loại công pháp của bản nhân, thuộc tính ngũ hành vân vân. Thế nên kiếm tu bình thường sau khi ngưng thần, việc đầu tiên chính là phải đi tìm thanh kiếm số mệnh định sẵn là thuộc về mình.

Kiếm tu không có kiếm chẳng khác nào mãnh thú không móng vuốt – như vậy Nghiêm Tranh Minh là dựa vào cái gì để đi đến kiếm thần vực?

Đường Chẩn một lúc lâu chưa định thần lại: “Thanh trong tay y là cái gì?”

“Bội kiếm bình thường.” Trình Tiềm nói, “Y hồi nhỏ tích đầy một phòng, đều treo trên tường làm bích họa, dùng gãy một thanh liền đổi thanh khác, có thể lưỡi cũng là tự mình lâm thời khai.”

Lúc mới ngưng thần, Nghiêm Tranh Minh đã dắt díu lớn bé hoàn toàn không có điều kiện mà rời khỏi Thanh Long đảo. Sau đó y dẫn Lý Quân và Thủy Khanh lang bạt chân trời, vừa phải luyện kiếm vừa phải nuôi gia đình, phải trông nom sư đệ sư muội, còn phải đấu với chưởng môn ấn, có thể tưởng tượng y phân thân thiếu phương pháp cỡ nào, bên cạnh lại không có một trưởng bối đáng tin cậy trông chừng nhắc nhở, thành thử việc này liền gác lại.

“Hôm qua ta suy nghĩ cả đêm vô số loại biện pháp,” Trình Tiềm nói, “Đối với kiếm tu, kiếm là ngoại lực duy nhất ta có thể nghĩ đến, cũng là môi giới duy nhất có thể câu thông nội phủ y, vừa vặn sư huynh ta không có kiếm – Đường huynh, nếu ta có thể tìm được thanh kiếm kia, liệu y có hi vọng trực tiếp nhập sao hay không?”

Đường Chẩn hơi chần chừ, đáp: “Điều này ta thật sự chưa nghĩ tới… Sư huynh ngươi có thể nói là tiền vô cổ nhân. Trong tình huống này, nếu thật có thể tìm được thanh kiếm thích hợp, tuy rằng không nhất định cho y tiến thêm một bước, không chừng có thể ngăn chặn nội phủ bạo động, chỉ cần người tỉnh lại có thể tự mình điều tức, thương thế và tâm ma đều có thể chậm rãi dưỡng.”

Lòng bàn tay Trình Tiềm đột nhiên rịn một lớp mồ hôi, dính trên chuôi Sương Nhẫn kiếm, chớp mắt đóng thành một tầng băng li ti. Y khó nén cấp bách hỏi: “Thanh kiếm này nên đi đâu tìm, việc này ta chưa có đầu mối gì, đành phải đến thỉnh giáo Đường huynh… Nếu thật có thể… thật có thể…”

Y cơ hồ không tiếp tục được, rất lâu sau mới chậm chạp nói: “Xin Đường huynh giúp ta lần này, mạng Trình Tiềm chính là của huynh.”

“Không không không,” Đường Chẩn vội vàng xua tay, nói, “Chẳng qua một chút thường thức, ngươi tùy tiện hỏi một người sống đủ lâu, họ đều có thể cho ngươi biết. Ngươi đừng kích động – việc này thông thường mà nói không hề là hoàn toàn không đầu mối, nếu không kiếm tu chẳng cần làm gì khác, chỉ việc tìm kiếm mỗi ngày là đủ rồi. Thông thường kiếm tu không phải vô duyên vô cớ nhập đạo, khi nhập đạo chung quanh nhất định có kiếm khí nào đó tiếp dẫn, theo ta được biết, kiếm của hầu hết kiếm tu chính là thanh y cầm trên tay khi nhập đạo, đương nhiên cũng có ngoại lệ…”

Trình Tiềm cau mày: “Y chính là ngoại lệ, đệ tử phái ta thời điểm nhập môn học kiếm, đều dùng kiếm không lưỡi bằng gỗ.”

Đường Chẩn hỏi: “Như vậy chỗ y nhập đạo là ở…”

Trình Tiềm hơi giật giật khóe mắt, nói: “Phù Dao sơn, không thể quay về.”

Đường Chẩn: “Ai dẫn y nhập đạo?”

Thần sắc Trình Tiềm càng nặng nề hơn: “Sư phụ ta.”

Đường Chẩn cũng biết Mộc Xuân chân nhân đã hồn phi phách tán từ lâu rồi.

Trình Tiềm: “Đường huynh…”

“Kiếm tu khi nhập đạo, tiếp dẫn y không ngoài ba loại – lợi khí trong tay, thiên địa linh vật, hay kiếm khí của đại năng,” Đường Chẩn lắc đầu, nói, “Thứ cho ta tài sơ học thiển, chưa nghe nói có loại thứ tư. Y dùng mộc kiếm nhập đạo, hiển nhiên không phải loại thứ nhất, vậy kiếm của y nên dựa vào linh vật nào đó trên Phù Dao sơn… hoặc là bản thân lệnh sư.”

Nói đến nước này, ngay cả Đường Chẩn cũng không nhịn được thất vọng ra mặt. Cơ duyên và hi vọng mới nhắc tới chớp mắt lại biến thành chuyện không thể thực hiện, trong minh minh giống như là vận mệnh Nghiêm Tranh Minh nên như vậy.

Đường Chẩn dừng một chút, lắc đầu nói: “Ngươi… ôi, ngươi hãy nén bi thương đi.”

Trình Tiềm sững sờ đứng tại chỗ một lúc, sau đó cầm Sương Nhẫn lên, quay người đi ra ngoài. Đường Chẩn vội vàng đuổi theo: “Ngươi đi đâu vậy?”

“Đến Vong Ưu cốc, đó là nơi sư phụ ta hồn phi phách tán.” Trình Tiềm đầu cũng chẳng quay lại nói, “Nếu vẫn không được thì ta sẽ đi tìm Ôn Nhã, đi Bạch Hổ sơn trang, cựu chỉ Thanh Long đảo… Cho dù là Huyền Vũ đường, tất cả các nơi có thể có di tích sư phụ, ta đều phải tìm kiếm hết lượt.”

Đường Chẩn nói: “Ngươi như vậy có khác gì ruồi nhặng không đầu lao bừa, khoan bàn đến sư phụ ngươi có để lại thứ gì hay không, cho dù có, nếu kiếm của y không liên quan tới sư phụ ngươi, chỉ ở trên Phù Dao sơn thì sao? Lui một vạn bước mà nói, dẫu ngươi trúng vận cứt chó, thật sự có thể tìm được, với tình trạng y hiện giờ, chỉ sợ thân thể căn bản không qua được trăm ngày, ngươi làm sao về kịp?”

Trình Tiềm quay phắt người lại, có một chớp mắt, Đường Chẩn hô hấp đình trệ, trong lòng lại tràn lên nỗi sợ hãi mơ hồ, hắn thậm chí cảm thấy bản thân Trình Tiềm chính là một thanh kiếm, không khác gì Sương Nhẫn kia.

Trình Tiềm đứng ngược sáng, nhấn từng chữ: “Ta biết, nhưng… ai kêu ta chưa thấy quan tài chưa đổ lệ chứ?”

Trình Tiềm nói là làm, ra khỏi khách phòng liền trực tiếp đi gặp Lý Quân, bỏ lại một câu: “Ra ngoài làm việc, trong vòng trăm ngày nhất định trở về.”

Sau đó cũng chẳng chờ Lý Quân có phản ứng gì, giây lát đã không thấy bóng dáng.

Lý Quân: “…”

Cho đến bây giờ, hắn mới lần đầu tiên cảm nhận được tâm tình muốn bỏ gánh về nhà của đại sư huynh trên Thanh Long đảo năm đó.

Đúng lúc này, Thủy Khanh thở hồng hộc chạy vào: “Nhị sư huynh!”

Lý Quân không vui: “Muội lại sao vậy?”

“Đại sư huynh, chỗ này của y…” Thủy Khanh giơ tay chỉ ấn đường mình – ấn đường Nghiêm Tranh Minh có một dấu đỏ sậm hẹp dài, là dấu vết đang bị tâm ma vây hãm, Thủy Khanh lời nói không mạch lạc mà giơ hai ngón tay ngắn lại, “Đột nhiên ngắn đi một đoạn!”

Nói ngắn liền ngắn, coi tâm ma ấn là cọng mì chưa chín à?

Nha đầu này đúng thật là ý nghĩ kỳ lạ.

Lý Quân trợn mắt, đang muốn quở mắng, lại nghe Thủy Khanh tiếp tục: “Muội lúc ấy cho rằng mình nhìn nhầm, liền nói, ‘Đại sư huynh à, tâm ma ấn của huynh sao giống như ngắn lại rồi’, kết quả là vừa mới nói xong, lại thấy ấn kia ngắn hơn, giống như y có thể nghe thấy muội nói vậy!”

Những gà bay chó sủa trong sơn trang, Trình Tiềm không hề hay biết, sáng sớm hôm sau y đã ngày đêm chạy tới Vong Ưu cốc. Một phen đại hỉ đại bi này, từ khi phát hiện hi vọng đến hi vọng xa vời thật sự làm tâm thần mệt lử, lúc ngự kiếm xuống, dù là Trình Tiềm tu vi cao thâm, tâm chí kiên định, cũng không khỏi mềm nhũn đầu gối.

Trở lại chốn cũ, y hít sâu, nhất tịnh dằn nỗi lòng phập phồng không ngớt lại, sải bước vào trong cốc – trong sơn cốc này tựa hồ có cấm chế nào đó, Sương Nhẫn vừa tới gần liền bắt đầu phát ra tiếng ù ù, thân kiếm run rẩy đến cơ hồ không khống chế nổi, chết sống không chịu vào, giống như sợ hãi cái gì tột độ, thế là Trình Tiềm đành phải xuống tự mình đi.

Điều này khiến y không khỏi nhớ tới cảnh lần đầu mình trở về, Cố đảo chủ phái một nhóm tu sĩ đến tìm y, những cao thủ ấy lại do nguyên nhân nào đó, dù chết dù sống cũng không dám tiến vào sơn cốc.

Trình Tiềm ngẩng đầu lên, chỉ thấy Vong Ưu cốc phảng phất như một hòn ngọc lớn thiên nhiên, nhìn từ xa, dưới ánh dương nó phảng phất sinh ra một tầng khói mông lung thần bí, chẳng hề giống nhân gian.

Không biết có phải là nguyên thân Tụ Linh ngọc của y lúc này quá mẫn cảm hay không, Trình Tiềm cứ cảm thấy trong sơn cốc này có loại khí tức không tầm thường.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here