Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 73

0
49

Chương 73

Nghe nói đêm này, giao long nuôi dưới hồ sâu ở cửa Tây Hành cung bị chết nổi cái bụng trắng hếu lên.

Đại điện Tỏa Tiên đài bị sập nát thành bụi, Khốn Long tỏa triệt đi, nơi ấy chỉ còn lại một cái đài trống rỗng, bị mưa to như trút nước xối một trận, nước chảy xuống đều tanh nồng mùi máu tươi.

Yêu ma quỷ quái dưới Thập Châu sơn không đầu không đuôi làm ầm ĩ một đêm, từng kẻ tự chiến, xung đột mấy trận với tu sĩ trên núi, đánh đến tối tăm trời đất, dã thú giữa núi rừng hoảng sợ bỏ chạy, vô số thôn trại dưới chân núi bị lan đến. Thế nhưng việc này không phải là giặc cỏ với cường đạo làm loạn, quan binh chẳng những nhất loạt không quản được, còn phải chạy trối chết theo lão bách tính.

Triều đình phản ứng không thể nói là không mau, cách một ngày Thiên Diễn xứ liền phái người đến, đáng tiếc tác dụng cũng chỉ là có chút ít còn hơn không – chúng tu sĩ xuất thân danh môn luôn tự cao, ai thèm nghe triều đình sai phái? Đám ma tu Nam Cương kia càng hành sự điên đảo hơn, nhân số đông đúc, náo loạn một trận đổi chỗ khác, cũng không thấy có yêu cầu gì, hoàn toàn là gây họa cho vui mà thôi.

Dưới Thập Châu sơn thiên hạ gặp đại nạn, xác chết đói ngàn dặm, xương trắng khắp nơi, nguồn nước bị thi độc và dịch bệnh ô nhiễm truyền độc rất rộng, vô số bách tính phàm nhân trôi giạt lênh đênh.

Tu sĩ các phái đánh nhau chẳng thèm quan tâm gì, qua lại dẫn động thanh khí thiên địa, khiến ngũ hành bản địa hỗn loạn, khi thì lụt, khi thì cháy, chớp mắt trời nắng tuyết rơi, trong tuyết lại có hoa mùa hè bị ép nở, ốm yếu cùng lũ dế mùa thu không hiểu chuyện gì đang xảy ra ngơ ngác nhìn nhau.

Âm dương điên đảo ba bốn ngày, rốt cuộc dẫn đến thiên địa chấn nộ, một đạo thần lôi bổ Tỏa Tiên đài làm đôi.

Đây phảng phất báo trước cho khởi đầu của một cuộc hỗn chiến thần ma, trật tự tan vỡ.

Biện Húc không hề nán lại, xuống Tỏa Tiên đài liền trực tiếp quay về Huyền Vũ đường, sau đó lập tức tuyên bố bế quan, ai tìm cũng không chịu lộ diện nữa.

Trang chủ Bạch Hổ sơn trang từ ban đầu vẫn chưa từng xuất hiện, vô luận là ngầm điều tra Nam Cương hay xử lý sự việc trên Tỏa Tiên đài, đều chỉ phái một đám đệ tử và một trưởng lão nóng lên là chửi “quy nhi tử” của người ta. Một dạo thậm chí truyền ra lời đồn, trang chủ Bạch Hổ sơn trang sở dĩ không lộ diện, kỳ thực là đã ngã xuống lâu rồi.

Đến đây, Tứ Thánh năm xưa trấn thủ tứ phương như bốn cây cột chống trời người ngã xuống, kẻ trầm tịch theo họ ảm đạm rời cuộc, thì một thời đại bình an lâu dài giống như cũng đã qua đi.

Thiên hạ rối ren, phàm nhân và tu sĩ đều lo sợ.

Sự phồn hoa của cao lầu ngàn trượng và sênh ca thâu đêm tựa như một tầng phù điêu hoa mỹ mà yếu ớt trên băng, hắt một chậu nước sôi lên liền lập tức tan tành hết.

Có điều, những việc này Trình Tiềm đều không rảnh để ý tới.

Hôm đó y trực tiếp cùng Đường Chẩn rời khỏi Tỏa Tiên đài, trú chân trong một khách đ**m đơn sơ dưới sườn núi Thập Châu sơn, lần đầu biết được mùi vị bị chân nguyên phản phệ.

Khi phản phệ phát tác, thái dương Nghiêm Tranh Minh lồi ra vài đường gân xanh, như muốn toác da chui ra bất cứ lúc nào, tay y vô thức bám mép giường đá, tiếng rên kìm nén không được bật ra, giường đá dày bằng nửa bàn tay bị y thoáng cái bóp thành một đống bột đá.

Đường Chẩn nói to: “Lũ nhóc con ra ngoài hết, đây không phải là trò đùa, không có nguyên thần cũng tránh xa ra… Ô!”

Hắn chưa dứt lời, trên người Nghiêm Tranh Minh đột nhiên bùng ra một cỗ kiếm ý cự đại, lạnh lẽo uy nghiêm đến từ kiếm thần vực, dù là ai đối mặt cũng không chịu nổi.

Đường Chẩn nghẹt thở, sắc mặt khó coi lui lại mấy bước, ấn l*ng ngực nhộn nhạo.

Cả gian khách đ**m lắc lư muốn sập, cột nhà “rắc” vài tiếng, kiếm ý tứ dật kia không hơi không tiếng, chỉ thoáng sượt qua rìa, lập tức để lại trên mộc thạch một lỗ sâu mấy tấc.

Đường Chẩn giơ tay túm bả vai Trình Tiềm, ngón tay khô gầy bóp mạnh vào một vết thương ở đầu vai y, Trình Tiềm giật mình.

“Đừng ngây ra, ta gánh không được kiếm khí của y, cần phải dựa vào ngươi. Không thể để chân nguyên y chảy hết ra, nếu không chẳng những thân xác kham không nổi thương tích do Khốn Long tỏa, phạm vi mấy dặm này đều bị lan đến, không ai chạy thoát được!”

Trình Tiềm lập tức định thần lại, chân nguyên toàn thân dốc hết sức tản ra bốn phía, bao vây cả khách đ**m, hình thành tấm lưới vô hình, vây kiếm khí phản phệ của Nghiêm Tranh Minh trong đó.

Nhưng mà bản thân y chỉ biết đánh đánh giết giết, chữa thương cho người ta cũng vậy, giúp sức cũng vậy, chuyện kiểu này y căn bản chưa từng làm, nội phủ thường xuyên nhận công kích vô thức đến từ kiếm tu, còn phải cẩn thận không để đối phương bị thương nặng hơn. Song phương tức khắc giằng co ở đó, không quá nửa nén hương, thái dương Trình Tiềm đã thấy mồ hôi.

Nghiêm Tranh Minh giống như bị thiên đao vạn quả, thoát lực nằm trên giường đá, rên cũng chẳng ra tiếng.

Y tựa hồ tỉnh rồi, ánh mắt lại rời rạc, ý thức giãy giụa chìm nổi chốc lát, mờ mịt không biết mình đang ở phương nào. Nghiêm Tranh Minh dùng ngón tay đã co rút thử bắt lấy cái gì đó trên không một cách phí công, tự thấy mình đã dùng hết toàn lực, song căn bản chỉ có đầu ngón tay hơi run, đôi môi không hề có huyết sắc hơi mấp máy, hình như gọi một tiếng “Tiểu Tiềm”.

Đường Chẩn hai tay bấm một thủ quyết phức tạp, ngay sau đó, Trình Tiềm thấy một trận gió mát như nước ấm ào ạt chảy qua, vết thương và vết bầm trên hông bị “thứ kia” quét qua, tức thì được chữa lành như lúc ban đầu.

Trận gió mát kia từ đầu chí cuối không vào trong cơ thể Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh hơi nhúc nhích, lưng phập phồng mạnh, tựa hồ thoáng có ý thức. Sắc mặt Đường Chẩn tức khắc xám ngoét như đã chết một lần vậy.

Nhân lúc y có ý thức, Đường Chẩn vội nói: “Nghiêm chưởng môn, thu kiếm khí lại một chút!”

Kỳ thực Nghiêm Tranh Minh có nghe thấy, chỉ là hữu tâm vô lực, y cảm thấy mỗi một tấc xương thịt đều bị dao cạo, mù mờ nghĩ thầm trong lòng: “Sư phụ, luyện kiếm đau như vậy, con không bao giờ muốn luyện nữa.”

Đường Chẩn đầu vã mồ hôi lạnh quay sang Trình Tiềm: “Không thể trì hoãn thêm!”

Trình Tiềm cắn răng, đột nhiên dùng sức mạnh thu chặt chân nguyên của mình lại, đẩy kiếm khí tứ tán trở về. Kiếm khí va đụng trong tấm lưới vô hình, y chỉ cảm thấy nội phủ và khí hải đao binh gầm rít, nhất thời có ảo giác bị vạn tiễn xuyên tâm.

Lý Quân chờ ở cửa chỉ cảm thấy bên trong đột nhiên bùng ra một trận cường quang, song linh rung mạnh, sau đó chớp mắt lan ra một tầng băng hoa, đông cứng ngắc.

Lý Quân kéo Thủy Khanh đang thập thò lại, đẩy cửa phòng khách đ**m đông cứng ra-

Trình Tiềm quỳ một gối xuống đất, ôm chặt Nghiêm Tranh Minh, quần áo rách rưới bị máu ngấm ướt sũng một nửa dán lên người. Lý Quân run rẩy tiến lên một bước, gọi khẽ một tiếng: “Tiểu Tiềm?”

Trình Tiềm tựa hồ muốn đứng lên, chân lại loạng choạng một bước, Lý Quân vội lao vào phòng đỡ y dậy: “Đệ cũng quá liều mạng rồi!”

Trình Tiềm nhất thời không nói ra lời.

“Tạm thời không sao nữa.” Đường Chẩn chật vật đứng dậy, thâm sâu nhìn Nghiêm Tranh Minh ngất xỉu một cái, “Còn lại thì xem vận khí đi.”

Họ không ở Thập Châu sơn lâu, Trình Tiềm chỉ điều tức qua loa, sáng sớm hôm sau liền mượn xe phi mã của Đường Chẩn quay về Phù Dao sơn trang.

Phi mã hình dáng nhỏ nhắn, gan bé tí, sợ hãi không chịu chạy, Thủy Khanh đành phải tự mình lái xe, dùng hai luồng chân hỏa đồng hạc đốt mông ngựa, đuổi hai thớt phi mã chạy cong đuôi, như hai con chim sẻ mù cắm đầu bay lung tung.

Đường Chẩn sớm đã mệt đứ đừ, dựa vào một góc ngủ thiếp đi. Lúc hắn tỉnh mặt mày hiền hậu, phong độ phiên phiên, ngủ rồi thì cả hơi thở cũng cực thấp, toàn thân tản ra một loại quỷ khí mục rữa.

Niên Đại Đại ở một bên gà con mổ gạo, Lục Lang không hé môi tiếng nào, Lý Quân im lặng ngồi dựa cửa xe, cả người bao phủ trong một tầng tâm sự nặng nề không nói ra lời.

Trình Tiềm ôm Nghiêm Tranh Minh vô tri vô giác, dựa thành xe ngựa. Y không thấy mảy may thần sắc thống khổ trên mặt Nghiêm Tranh Minh, giống như chỉ là không kiên nhẫn nghe giảng kinh, chợp mắt trong Truyền Đạo đường vân sơn vụ nhiễu vậy.

Trình Tiềm nhớ hồi nhỏ sư phụ cho mình ở tại Thanh An cư, là để mình thanh tĩnh an thần, bớt nghĩ nhiều, vậy vì sao lại cho đại sư huynh ở “Ôn Nhu hương”?

Là sớm đoán được cuộc đời này y chỉ vô ưu chốc lát thời trẻ sao?

Ngoài xe ngựa mưa gió mịt mù, chân hỏa của đồng hạc như một ngọn đèn bão lắc lư chực rơi, mỏng manh xẹt qua bầu trời đêm nhân gian ướt dầm ướt dề.

Lúc này, Lục Lang vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng phá tan sự yên lặng, mở miệng nói: “Khi ta phát hiện mình biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này, có một dạo ta từng không muốn sống nữa.”

Gã hầu như không mở miệng trước mặt ai, dần dà mọi người đều hoài nghi gã sau khi bị ma tu phụ thân đã hỏng giọng, thành dở câm rồi.

“Phàm nhân đâu có gì là không tốt,” Niên Đại Đại ngáp một cái, thoáng tỉnh táo, tiếp lời, “Sinh lão bệnh tử, điền viên gia thường, đến già có niềm vui tuổi già, cuối cùng chôn trong khu mộ tổ tiên với liệt tổ liệt tông, kiếp sau lại là một đứa bé cha thương mẹ yêu.”

Không thấy biểu cảm gì trên khuôn mặt bị mặt nạ che kín của Lục Lang, gã chỉ nặng nề nhìn Niên Đại Đại một cái, thấp giọng nói: “Ngươi không hiểu mùi vị làm phàm nhân đâu, ngươi tùy ý bấm thủ quyết một cái, liền dẫn đến mưa gió mịt mù, hồng thủy ngập trời, ngập đến đâu hoàn toàn chẳng thèm quan tâm. Phàm nhân dưới chân núi thì, lúc ngủ còn yên ổn, sáng sớm thức dậy phát hiện nhà cửa ruộng vườn đều bị hủy chỉ sau một đêm, sản nghiệp nhỏ bé vất vả tạo dựng cả đời đã mất.”

Niên Đại Đại khựng lại: “Điều này…”

“Đây còn là tương đối may mắn, ít nhất vẫn còn mạng để rời xa quê hương,” Lục Lang nói, “Số còn lại có thể bị nhà sập đè chết trong khi ngủ, có thể bị đao binh ngộ sát, hoặc là cản đường ma tu nào, mà chết không chỗ chôn… Sau đó mọi người sẽ chỉ nói trận chiến ấy ai thắng ai thua, anh hùng ở đâu chém chết bao nhiêu ma tu, những chuyện khác thì chẳng ai thèm đề cập.”

Lục Lang cười khẽ một tiếng, nói: “Giống như người đi trên đường giẫm chết mấy con kiến vậy, người ta sẽ không cố ý giẫm, nhưng giẫm chết rồi cũng chẳng ai chú ý.”

“Việc này cũng chẳng có gì,” Lý Quân mệt mỏi nói, “Chúng sinh đều là kiến, một phần lại muốn coi một phần khác thành kiến, hòng tạm thời quên đi mình cũng chỉ là con kiến mà thôi. Nhân gian hỉ nộ ai lạc chưa từng do người, sống một ngày thì chịu một ngày đi… Ngươi xem chưởng môn sư huynh nhà chúng ta, kiếm tu bước vào kiếm thần vực, người khác gặp đều trốn tránh, chẳng phải y vẫn ngày ngày sống rất thống khổ như thường ư?”

Hai chữ “thống khổ” phảng phất kích thích một dây thần kinh của Trình Tiềm, y cúi đầu, cầm một tay Nghiêm Tranh Minh, ấn lên mạch môn mỏng manh kia. Trước đây y cảm nhận được sự vất vả của đại sư huynh, lại chưa bao giờ cảm thấy người này yếu ớt như vậy, chỉ ở bên nhìn mà Trình Tiềm đã cảm thấy trong lòng khổ sở đứng ngồi không yên.

Trình Tiềm dò xét một lúc lâu, chẳng tìm được gì, bản thân y chân nguyên lạnh, lại không dám tùy ý thăm dò nội phủ người khác, liền cũng bất kể Đường Chẩn có phải đang ngủ hay không, hỏi: “Rốt cuộc khi nào thì y có thể tỉnh lại?”

Đường Chẩn nhắm mắt trả lời: “Không biết, bị nội phủ mình phản phệ, lại thêm tâm ma quấy phá, không chừng một lúc là thổ huyết tự tỉnh lại, hoặc vĩnh viễn không tỉnh lại, từ đây mất luôn cũng không chừng.”

Lời này vừa nói ra, trong xe ngựa lại lần nữa yên lặng, ngay cả Niên Đại Đại ồn ào cũng không dám lên tiếng.

Cái miệng quạ đen của Đường Chẩn một lần nữa tốt không linh xấu lại linh, đoàn người về Phù Dao sơn trang hơn một tháng, mà Nghiêm Tranh Minh thủy chung như hoạt tử nhân.

Tuy rằng Đường Chẩn ngoài miệng không hứa hẹn gì, nhưng chắc chừng vẫn cảm thấy cấm thuật là mình bày cho, thì mình nên có trách nhiệm, liền cùng Niên Đại Đại và Lục Lang ở lại Phù Dao sơn trang, thỉnh thoảng chỉ đạo Lý Quân xây dựng gia cố trận pháp bên ngoài sơn trang, cách vài hôm thăm tình hình Nghiêm Tranh Minh một lần.

Đường Chẩn quen đường quen lối đi vào rừng trúc, bưng nước lạnh trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, nói với Trình Tiềm chờ đã lâu: “Ngươi bảy đạo thiên kiếp đã qua, nhục thân đã thành, còn thanh tâm quả d*c như vậy để làm gì?”

“Quen rồi.” Trình Tiềm lặng lẽ ngồi ở một bên, lát sau, không biết do nguyên nhân gì mà y lại bổ sung một câu, “Ngày trước ta cảm thấy kẻ máu lạnh sống chẳng có mùi vị gì, hiện tại lại thấy, thất tình lục d*c quá dồi dào cũng vị tất là chuyện tốt.”

“Ta mới nhìn thấy sơn trang các ngươi lại có người đến,” Đường Chẩn nói, “Chỗ các ngươi gần đây đông như trẩy hội – mà cũng phải thôi, đại năng các phương đều rụng gần hết, sư huynh đệ các ngươi gây một vụ ở Tỏa Tiên đài hiện tại đã nổi danh thiên hạ, gặp loạn thế, dĩ nhiên phải bị đổ xô theo.”

Trình Tiềm chẳng buồn nâng mí mắt lên, gay gắt nói: “Trên núi không có hổ, khỉ đột xưng bá vương.”

Y giống như chẳng mảy may để ý lời này cũng mắng luôn cả mình.

Đường Chẩn nhìn y một cái, nói: “Người tới hình như là Bạch Hổ sơn trang, ngươi không đi gặp một lần sao?”

Trình Tiềm hờ hững nói: “Chính trang chủ của họ cũng giả chết, còn tới tìm ta làm gì?”

Đường Chẩn: “Hình như còn có thiếp bái của Thiên Diễn xứ.”

Sắc mặt Trình Tiềm bỗng sầm xuống: “Người của Thiên Diễn xứ tới nhất loạt đuổi ra, còn có kẻ không thức thời, thì cho họ có đi không về. Là cải thiên hay hoán nhật liên quan gì đến ta?”

Có liên quan gì?

Chuyện Hàn Uyên xuất thân Phù Dao phái không bao lâu nữa thiên hạ sẽ đều biết, đến lúc ấy họ còn muốn đứng ngoài cuộc sao?

Nhưng Nghiêm Tranh Minh vẫn hôn mê bất tỉnh, Trình Tiềm cũng ngày càng nôn nóng bất an, Đường Chẩn không đi chọc vào y, không nhắc việc này nữa, tiến lên đem một luồng thần thức thăm dò bên trong nội phủ Nghiêm Tranh Minh.

Vị Trình đại tiên vừa nãy còn mở mồm ra là “thanh tâm quả d*c” lập tức hơi nhô người ra trước, hỏi: “Thế nào?”

Đường Chẩn hồi lâu không lên tiếng. Trình Tiềm đã ngồi không yên, đi qua đi lại mấy vòng, năm lần bảy lượt muốn hỏi, lại chỉ sợ quấy rầy hắn, nên đều tự động nuốt vào.

Một lúc lâu, Đường Chẩn mới thu thần thức lại, hết sức cẩn thận bỏ tay Nghiêm Tranh Minh về trong chăn, sắc mặt nặng nề, hơi chần chừ.

Trình Tiềm: “Đường huynh?”

Đường Chẩn: “Ta thấy… ngươi nên gọi sư huynh và sư muội đến thì hơn.”

Trình Tiềm nhất thời ngây ra tại chỗ.

Y chưa bao giờ cảm thấy ngực lạnh buốt như vậy, như thể có người móc rỗng ngực y, rồi nhét vào một tảng băng nhiều năm không tan, lạnh đến cắt da cắt thịt.

Có lẽ ngũ lôi oanh đỉnh cũng không hơn như thế.

Đường Chẩn khó xử nhìn y một cái, nói: “Tiểu hữu, nhân gian chung quy có không thuận ý, cũng có bi hoan, ngươi thanh tâm quả d*c lâu ngày, chẳng lẽ còn chưa nhìn ra?”

“Không…”

Trình Tiềm mới thốt ra một chữ thì giọng đã lạc đi, y mù mờ luống cuống đứng tại chỗ chốc lát, tựa hồ muốn tiến lên một bước, chân lại loạng choạng như không đứng vững, ánh mắt chậm rãi dừng trên người Nghiêm Tranh Minh. Có một chớp mắt, Đường Chẩn cảm thấy vành mắt y đỏ lên – nhưng mà… một khối ngọc cũng biết khóc ư?

Ánh mắt gặp thiên kiếp chưa từng lung lay, cũng biết hoảng loạn sao?

Thế nhưng y suy sụp chẳng qua chốc lát, Đường Chẩn còn chưa kịp nói gì, ánh mắt Trình Tiềm bỗng kiên định hẳn lên, nói như đinh đóng cột: “Không, khoan nói với họ, Đường huynh, huynh học rộng hiểu nhiều, nhất định có biện pháp. Vô luận thế nào cũng được, lên trời xanh xuống suối vàng, cho dù huynh muốn ta một mạng đổi một mạng cũng không có vấn đề gì…”

Đường Chẩn ngắt lời y: “Nghe xem ngươi nói lời khốn nạn gì kìa, nếu như bị sư huynh ngươi nghe thấy, nhất định y phải một kiếm chém ngươi trước, sau đó lại chém ta.”

Trình Tiềm dùng sự bình tĩnh gần như bức người nhìn chằm chằm Đường Chẩn mà nói: “Ta đã có thể luyện Tụ Linh ngọc thành thân xác, chỉ cần huynh bày cho ta một con đường, không có chuyện gì là ta không làm được.”

Đường Chẩn nhìn thẳng lại y, ánh mắt Trình Tiềm không có một tí tẹo do dự nào.

“Lên trời xanh… xuống suối vàng.” Đường Chẩn bỗng nhiên khẽ lặp lại lời này một lần, kế đó, hắn nở nụ cười trầm trầm, “Tiểu hữu, thế gian sư môn tình nghĩa sâu nặng, cố nhiên là giai thoại, nhưng cũng hiếm thấy sâu nặng như các ngươi.”

Trình Tiềm thản nhiên nói: “Nơi đây tên là ‘Phù Dao sơn trang’, không tên ‘thế gian’.”

“Trong kiếm thần vực có bao nhiêu chỗ nguy hiểm, người ngoài cuộc chúng ta đều không thể hiểu được,” Đường Chẩn không dây dưa chủ đề vừa nãy nữa, “Y mới xuất sao, cảnh giới còn chưa ổn định, liền gặp tâm ma, đã là hết sức hung hiểm, lại tùy tiện dùng cấm thuật – trận chiến trên Tỏa Tiên đài, ngươi có nhìn ra y cường hành nâng cao bao nhiêu tu vi không?”

Trình Tiềm nói: “Ta cũng không cao minh hơn y, nhìn không ra, chỉ có thể phỏng đoán đại khái… chí ít là một cảnh giới.”

Đường Chẩn nói: “Không sai, giống như vay nặng lãi vậy, y đây là có vay không trả, trong kiếm thần vực một bước ngàn dặm, phản phệ dĩ nhiên sẽ hung hiểm.”

Trình Tiềm lập tức hiểu ý Đường Chẩn: “Tức là chỉ cần tu vi thật của y trong thời gian ngắn đuổi kịp phần mượn, là có thể giảm bớt đau đớn của phản phệ? Ta có thể cho y hết chân nguyên, cùng lắm thì ta lại đi luyện một trăm năm nữa, dù sao thiên kiếp thứ này cũng là trước lạ sau quen.”

Đường Chẩn nghe vậy ngẩn người, kế đó không khỏi bật cười nói: “Ngươi nghĩ chân nguyên là bát cơm, muốn cho ai thì cho à? Đừng nói ngươi không phải kiếm tu, cho dù là chân nguyên của hai kiếm tu cũng không nhất định có thể tương dung.”

Nói đến đây, Đường Chẩn thở dài: “Nếu y muốn qua cửa này, trừ phi trước khi nhục thân vỡ tan có thể vào cảnh giới ‘nhập sao’ – nhưng ngươi nên hiểu, chuyện tu hành, tích nhiều mới có thể phát một ít, ngay cả đi ma đạo đường tắt còn không thể quá nhanh, huống chi y là một kiếm tu hễ tiến thêm một bước tất qua thiên chùy bách luyện, tuyệt nhiên không có ngoại vật nào có thể giúp y tăng tu vi. Chuyện ngoại lực chúng ta có thể làm rất có hạn, cho dù ngươi có tâm, cũng chẳng có sức.”

Ánh mắt Trình Tiềm tích tắc tối đi.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here