Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 72

0
60

Chương 72

Dưới Thập Châu sơn, Thủy Khanh thân hóa cự cầm, lưng cõng Lý Quân, lao v*t trên không trung, nếu có ai nhìn thấy chắc hẳn sẽ cho là một dải sáng mờ bay qua bầu trời.

Hai người như sao chổi kéo cái đuôi dài, phía sau đuổi theo một đám ma đầu lớn nhỏ, đồng hạc lại không hề bay thẳng, tránh trái né phải, chốc chốc bay vòng, ám hợp kỳ môn độn giáp, thủy chung thong dong dắt theo chúng ma đầu kia.

Hôm trước nhận được tin báo của Đường Chẩn, Nghiêm Tranh Minh đã không giải thích gì đi trước họ một bước, nhưng nghe nói Tỏa Tiên đài tu sĩ tứ phương tề tựu, đại sư huynh đơn thương độc mã làm sao đối phó được? Lý Quân đành phải ủ một bụng mưu mô, thừa cơ quần ma đi theo ma long lên phương Bắc, dọc đường trêu chọc một đám ma đầu la hét om sòm, cậy Thủy Khanh bay nhanh, dẫn chúng lên Thập Châu sơn, tính triệt để khuấy đục ao nước này.

Lý Quân vừa bấm tay vừa chỉ huy Thủy Khanh: “Tiền mười bảy trượng, Khảm vị – ôi trật rồi, cẩn thận một chút!”

Thủy Khanh không thể nhịn nổi nữa: “Đừng ra vẻ đọc nhiều sách, chỉ nói ‘trước sau trái phải’ thì có làm sao?”

Nàng trên cơ bản chỉ phân biệt được trước sau trái phải, đông tây nam bắc cũng phải đứng tại chỗ nghĩ một hồi, Lý Quân mở miệng là “càn khôn chấn khảm” lung tung, khiến nàng rất nhức đầu.

“Đừng lắm lời nữa, bên kia luôn đi, nhanh lên!” Lý Quân than phiền, “Muội không thể thu mớ lửa trên người lại à, sắp bỏng chết ta rồi!”

Thủy Khanh không đấu võ mồm với hắn, lo lắng nói: “Nhị sư huynh, bên phía đại sư huynh có thể kéo dài tới khi chúng ta chạy qua không?”

“Đừng đùa, Tiểu Tiềm xảy ra chuyện, muội còn có thể trông mong y bình tĩnh sao?” Lý Quân thở dài, “Nếu Tiểu Tiềm nguyên râu nguyên đuôi thì thôi, vạn nhất có gì không tốt, ôi…”

Thủy Khanh như hiểu như không căm phẫn trào dâng theo: “Cái gì? Ai dám làm tiểu sư huynh ta bị thương, ta nhất định phải thiêu chết chúng!”

Lý Quân: “…”

Con chim này nếu làm yêu quái, e rằng còn có thể xem như tương đối có đầu óc trong yêu tu, mà làm người lại kém quá xa, tứ chi nàng phát triển bao nhiêu, thì đầu óc đơn giản bấy nhiêu. Lý Quân không nói được gì, cho rằng việc này có giải thích nàng cũng chẳng thông, đành phải uể oải nói: “Lo mà bay đi, không cẩn thận bị bắt là vui luôn.”

Hắn lòng đầy sầu lo, chỉ sợ Nghiêm Tranh Minh nhất thời nóng đầu, cứ thế bất phân tốt xấu trực tiếp xông vào Tỏa Tiên đài.

Lý Quân thật hiểu chưởng môn sư huynh.

Trên đại điện Tỏa Tiên đài, kiếm khí lộ ra sát ý kia quét qua, tất cả cao thủ ở đây đều theo bản năng vận chân nguyên chống lại. Khốn Long tỏa bị chân nguyên bát phương sở kích, lập lòe sáng lên, kiếm khí trong ngoài và chân nguyên đâm vào nhau, cửa lớn tứ phương lập tức “Ầm” một tiếng nổ tung.

“Kẻ nào!”

Nghiêm Tranh Minh sắc mặt như sương lạnh, từng bước một từ cánh cửa ngổn ngang một bãi đi vào, mắt không nhìn nghiêng mà lờ đi đám đại năng tiểu năng, đi thẳng tới Tỏa Tiên đài.

Giống như đủ loại người xung quanh đều chẳng đáng nhắc tới, trong mắt y chỉ có người bị Khốn Long tỏa xích lại kia.

Sự thong dong của Trình Tiềm khi nãy đã bị quét sạch từ lâu, nhất thời trong lòng y có ảo giác vừa gây họa liền bị bắt cả người lẫn tang vật, tấm lưng chi chít vết thương không tự chủ được cứng đờ, lập tức vô thức cúi đầu nhìn lướt qua quần áo rách rưới không cách nào cứu lại, giấu đầu hở đuôi kéo một miếng vải rách, che vết bầm ghê người trên hông.

Nghiêm Tranh Minh không coi ai ra gì mà đi tới bên cạnh Tỏa Tiên đài, nhìn chằm chằm vết máu trên người Trình Tiềm, nhẹ giọng hỏi: “Ai làm ngươi bị thương?”

Giọng y dịu dàng, sắc mặt y như thường, mà Trình Tiềm lại bỗng nhiên sởn gai ốc, kinh nghi bất định nhìn Nghiêm Tranh Minh, thấy sắc đỏ sậm không tốt trong đôi mắt đen kịt kia: “Sư huynh, huynh…”

Nghiêm Tranh Minh khẽ thở ra một hơi: “Ta từng thề với trời, nếu ai muốn đả thương ngươi nữa, ta sẽ thiên đao…”

Trình Tiềm kinh hồn táng đảm, không dám để sư huynh như phát điên này nói hết lời, lập tức cắt ngang y, cẩn thận dỗ dành: “Đệ không sao, chỉ hơi có hiểu lầm với người ta thôi, huynh bình tĩnh một chút được không? Bọn nhị sư huynh đâu?”

Nghiêm Tranh Minh cắn chặt răng, hai má căng lên một đường sắc bén. Giây lát sau, y nhắm chặt mắt, hai đường đỏ sậm ẩn ẩn phập phồng trong mắt rốt cuộc từ từ rút đi.

Nghiêm Tranh Minh thở dài, như thể kiệt sức mà nói khẽ: “Lại đây, để ta xem xem.”

Trình Tiềm điềm nhiên như không đứng dậy đi đến bên cạnh Càn Khôn Khốn Long tỏa, hành động như thường, đi lại nhẹ nhàng, giống như các vết thương lớn nhỏ trên người đều là vẽ ra thôi.

Y chẳng hề để ý chắp tay sau lưng, như kẻ trên cao nhìn xuống mà đứng trên Tỏa Tiên đài nhìn lướt qua các tu sĩ lớn nhỏ thần sắc khác nhau xung quanh, bỗng nhiên nhướng mày, lộ ra vẻ ngông cuồng đã lâu không trưng lên mặt, cười nói: “Chẳng qua một chút kiện cáo nho nhỏ, nói vài câu là xong, huynh chạy tới làm gì?”

Nghiêm Tranh Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch còn giả vờ giả vịt ấy, bình ổn tâm ma chạy loạn trong nội phủ, lý trí vừa khôi phục, tức khắc bắt đầu nổi giận.

Nghiêm Tranh Minh hung tợn lườm Trình Tiềm, cho y một ánh mắt “ngươi chờ đó cho ta”, xoay người đi, gõ nhẹ bội kiếm ba thước mới đổi xuống đất, nói: “Y nợ tiền ai, ta trả, giết người của ai, ta đền mạng – hiện tại vị nào đến đòi nợ, cứ cùng tới đây nói chuyện với ta.”

Dù y là cao thủ kiếm tu hiếm thấy, những lời khoác lác như kẻ ngốc giữa nơi đông người này vẫn làm tất cả sững sờ.

Một lúc lâu, Trang Nam Tây ngớ người ra mới định thần lại, dẫn đầu mở miệng: “Vị… vị tiền bối này là…”

Nghiêm Tranh Minh nói: “Ta họ Nghiêm, chưởng môn nhân đời thứ bốn mươi tám của Phù Dao phái.”

Trình Tiềm không liệu được y nói thẳng ra như vậy giữa nơi đông người, giật nảy mình: “Sư huynh!”

Nghiêm Tranh Minh đưa lưng lại khoát tay, ngày này sớm muộn cũng sẽ đến, chẳng lẽ Phù Dao phái còn có thể che giấu cả đời?

Y vừa nói ra khỏi miệng, thần sắc hầu hết tu sĩ ở đây đều rất mù mờ, song Biện Húc, Dương Đức Thành và vị trưởng lão Bạch Hổ sơn trang không biết tên kia lại sửng sốt ra mặt.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang hỏi: “Vậy sư phụ ngươi là…”

“Gia sư Hàn Mộc Xuân, sư tổ Đồng Như… hình như còn khá có uyên nguyên với Tứ Thánh.” Nghiêm Tranh Minh dừng một chút, nói tiếp, “Trưởng bối đều không còn, giao môn phái vào tay kẻ kém cỏi tại hạ. Ta rất bất tài, tu luyện hơn một trăm năm mà chưa ra trò trống gì, vẫn luôn xấu hổ khi nhắc tới sư thừa.”

Y nói đến đây, đầu ngón tay gõ nhẹ vỏ bội kiếm, vỏ kiếm kia “Coong” một tiếng nhỏ. Trên mặt Nghiêm Tranh Minh lộ ra biểu cảm hơi tự giễu, chỉ là y tự giễu cũng không coi ai ra gì, đầu cũng chẳng ngẩng lên mà nói: “Nhưng dù rùa đen rút đầu như thế nào, cũng không thể nhìn sư đệ ta bị các ngươi ức hiếp, đành phải ra lĩnh giáo một chút.”

Dương Đức Thành hừ lạnh một tiếng: “Nếu ta nhớ không lầm, Phù Dao phái các ngươi không phải xưng là phùng ma tất trảm à? Sao ngươi không tự thanh lý môn hộ trước đi?”

Nghiêm Tranh Minh nghe vậy nâng mí mắt lên: “Ồ?”

Y trời sinh đôi mắt hoa đào kiểu công tử phóng đãng, chưa hề mở miệng thì khóe mắt đuôi mày đã có vài phần ngả ngớn của hồng trần phàm tục. Thế nhưng, ánh mắt này lại mơ hồ hàm chứa kiếm ý của xuất phong, phảng phất lông chim thành đao, nước đóng thành băng, vừa có sự không hợp khó nói ra, vừa có vẻ theo lý nên vậy.

Đệ tử Huyền Vũ đường đề xuất phanh nội phủ Trình Tiềm bên cạnh Dương Đức Thành tiến lên một bước, thêm mắm dặm muối thuật lại một lần đầu đuôi ngọn ngành.

Nghiêm Tranh Minh mặt không biểu cảm mà nghe, cúi đầu nhìn mũi kiếm của mình, đột nhiên cười khẽ một tiếng nói: “À, ta biết rồi, thì ra chính là vị Dương trưởng lão này – thiếu chủ nhân nhà ngươi bị tâm ma phụ thân, thể xác chết bởi tay ta, không liên quan đến sư đệ ta, nếu chư vị cảm thấy ta khinh nhờn thi thể, ta có thể tự mình đến trước mộ chôn quần áo của hắn khấu đầu một cái. Về phần…”

Hai chữ “về phần” nói ra chẳng qua giây lát, người đã tới trước mặt Dương Đức Thành, nguyên thần chi kiếm cùng bội kiếm trong tay hợp làm một, chẳng mảy may để ý phía sau mình không môn mở rộng, chẳng nói tiếng nào, đương trường cho Dương Đức Thành Thái Sơn áp đỉnh.

Nghiêm Tranh Minh trước khi vào đã nghe thấy lão ta kêu gào, lại nghe tiền căn hậu quả, suy đoán ra dây cột tóc của Trình Tiềm chính là đứt trên tay lão già này, tức thì phẫn nộ vô cùng.

Nếu không phải y nhất thời hứng khởi buộc một khôi lỗi phù cho Trình Tiềm, nếu không phải lúc ấy vừa vặn có Bạch Hổ sơn trang xen vào, Trình Tiềm có còn mạng không?

Thù với Chu Hàm Chính trăm năm trước không thể tự tay báo làm ầm lên trong l*ng ngực y, thù mới hận cũ chất chồng, dù là Thiên Vương lão tử chặn trước mắt, cũng không ngăn được y băm xác người này ra vạn đoạn.

Bội kiếm trong tay Nghiêm Tranh Minh phảng phất khó mà nhận một kích toàn lực của chủ nhân, “Vù” một tiếng, đường đường đại trưởng lão Huyền Vũ đường Dương Đức Thành vậy mà khó có thể đương nổi sự sắc bén này, chật vật lui ra, ngay cả Biện Húc một trong Tứ Thánh cũng không tự chủ được nghiêng người một bước, né tránh mũi trường kiếm.

Một kiếm này như hoành không xuất thế-

Trình Tiềm thì lại nhíu mày, y thậm chí không nhịn được tiến lên một bước, song bị Khốn Long tỏa chặn lại.

Những người này nông sâu ra sao Trình Tiềm không thể rõ hơn, cho dù Nghiêm Tranh Minh đột nhiên uống một viên thập toàn đại bổ đan, cũng tuyệt đối không có thực lực mạnh mẽ như vậy. Chẳng qua mới vài ngày ngắn ngủi, vị sư huynh nhìn như nhẹ nhàng song thực tế lòng nặng hơn bất cứ ai rốt cuộc đã làm gì?

Cả đại điện bị một nhát kiếm của y khuấy tung, ngoại trừ chỗ bị Càn Khôn Khốn Long tỏa vây quanh, các nơi khác đều gặp tai ương, phù chú phòng hộ chi chít xung quanh quả thực như làm bằng bùn, trong khoảnh khắc sụp đổ không thể cứu vãn.

Thời điểm các bậc tiên hiền kiến tạo Tỏa Tiên đài, chắc hẳn cũng không ngờ sẽ có người dám làm càn như vậy.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang vội nói: “Hiền điệt không thể…”

Dương Đức Thành kia tránh cũng không thể, quát khẽ một tiếng, hai tay dựng thẳng trước ngực làm thủ quyết, sau lưng đột nhiên sinh ra mười tám ảo ảnh, lần lượt cầm mười tám loại binh khí, hoặc cương mãnh cực kỳ, hoặc linh hoạt nhanh nhẹn, chúng từ tứ phương lao tới, hoa cả mắt mà vây Nghiêm Tranh Minh vào giữa.

Đột nhiên, một đạo kiếm quang bùng lên, bội kiếm và nguyên thần chi kiếm hội tụ thành một thanh kiếm vũ, khó phân đây kia, nơi kiếm quang đến, quỷ thần kinh sợ, mười tám đạo ảo ảnh không kịp hốt hoảng chạy trốn, đã hóa thành tro bụi tại chỗ. Trong lòng Dương Đức Thành vốn chứa ba phần khiếp ý, dưới sự kinh hãi lập tức bị ảo ảnh cắn ngược, văng ra hơn hai trượng, không biết là chết hay sống, mà lại bất động.

Nghiêm Tranh Minh đuổi theo không buông tha, Biện Húc rốt cuộc bị ép ra tay, chuyển tay kết ấn, tung ra một khối ngọc bài, chắn trước mặt Dương Đức Thành.

Kiếm khí đánh vào một góc ngọc bài, làm ngọc bài kia nứt một đường. Nghiêm Tranh Minh cười gằn nghiêng đầu nhìn Huyền Vũ đường chủ một cái, kiếm ảnh quanh thân đột nhiên chuyển hướng theo y, non hô biển gầm mà đập tới ba mươi sáu đạo Khốn Long tỏa.

“Dừng tay!” Lần này, Biện Húc, trưởng lão Bạch Hổ sơn trang thậm chí Trình Tiềm cơ hồ đồng thanh.

Nhưng không ai ngăn được sự khư khư cố chấp của kiếm tu này.

Nguyên thần kiếm và Khốn Long tỏa đánh vào nhau, trong Khốn Long tỏa phảng phất có rồng ngâm dài không đi, nóc đại điện sót lại tức khắc tung hết ngói, mấy tu sĩ ai cũng dám xưng đại năng một phương ở đây nhao nhao ôm đầu chạy như chuột.

Khốn Long tỏa trải qua vô số năm tháng phong sương, bị vô vàn đại năng dùng chân nguyên tưới qua, uống máu vô số ma tu, sớm đã tự thành tinh phách, một phương nặng nề như núi, một phương bễ nghễ vô địch, chẳng ai chịu thoái nhượng nửa bước.

Khóe miệng Nghiêm Tranh Minh bắt đầu rướm máu, sắc đỏ sậm trong mắt khi nãy rút đi lại lần nữa bị Khốn Long tỏa kích ra. Chớp mắt, kiếm thứ hai đã thành hình, một lần nữa chém xuống Khốn Long tỏa.

Có lẽ tiểu thiếu gia hết ăn lại nằm trên Phù Dao sơn năm đó sở dĩ có thể lấy kiếm nhập đạo, chính bởi vì loại lạnh thấu xương trong xương cốt này – một thời một khắc nào đó, thiên địa nhân thần đều không để vào mắt.

Y một mặt tìm kiếm chìa khóa và mật ngữ mở phong sơn lệnh, mặt khác lại không thời khắc nào không cố gắng đối kháng thần thức lưu lại trong chưởng môn ấn của liệt tổ liệt tông môn phái mình.

Y dù cho sợ bẩn sợ mệt sợ phiền phức, lại chưa bao giờ bị nỗi sợ hãi chân chính dọa đến giậm chân tại chỗ.

Khốn Long tỏa phẫn nộ rít gào, Tỏa Tiên đài run lên.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang quay đầu về phía Biện Húc, rống to lạc cả giọng: “Kiếm tu này đã vào kiếm thần vực, ai sẽ đặc biệt đi giết thằng quy nhi tử không nên thân của ông? Chết tiệt ông còn không mở Tỏa Tiên đài ra!”

Biện Húc thừa nhận ông ta nói không sai, nhưng dù lão thật sự muốn mở Tỏa Tiên đài, lúc này cũng hữu tâm vô lực – với tu vi của lão, có thể đánh một trận với Nghiêm Tranh Minh, song lúc này xông vào gió kiếm cuồng bạo, không khéo phải lưỡng bại câu thương.

Đúng lúc này, Trình Tiềm trên Tỏa Tiên đài đột nhiên quỳ xuống: “Sư huynh, đệ cầu xin huynh dừng tay đi!”

Trình Tiềm vừa quỳ, trong đôi mắt vốn hờ hững của Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên lóe quang hoa, kiếm khí vốn như trường hồng lạc nhật đã thành hình, theo y khựng lại, vậy mà dừng ngay trên không.

Trình Tiềm: “Huynh không muốn sống nữa à?”

Trong khi mọi người lặng ngắt như tờ, kiếm khí khắp trời kia rốt cuộc chậm rãi tản ra, hóa thành một làn gió mát, lui vào trong bội kiếm của Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Mở Khốn Long tỏa ra.”

Chúng tu sĩ ở đây nhìn nhau, trưởng lão Bạch Hổ sơn trang vội dẫn đầu tiến lên một bước, nói: “Ở chỗ ta có một chiếc chìa khóa.”

Ba mươi sáu đạo Khốn Long tỏa lần lượt do ba mươi sáu tu sĩ được mời đến bảo quản, có ông ta dẫn đầu, những người khác lập tức nhao nhao noi theo, ngay cả Biện Húc sau khi chần chừ chốc lát, không tình nguyện giơ tay gọi ra một chiếc chìa khóa, ném cho một đệ tử bên cạnh.

Theo từng vòng Khốn Long tỏa mở ra, chân nguyên ngưng trệ rất lâu trên người Trình Tiềm rốt cuộc một lần nữa chuyển động, kinh mạch toàn thân như dòng sông khô cạn lâu ngày chợt tràn vào nước sông, căng đến hơi đau.

Biện Húc kia ho một tiếng, đang định nói gì đó, đột nhiên, một luồng ô khí xông thẳng lên bầu trời phía Bắc, chớp mắt che mất hơn nửa ánh mặt trời. Đại điện trên đầu chúng tu sĩ đã sụp đổ, tầm nhìn ngược lại rõ ràng, họ nhất tề quay đầu lại, chỉ thấy giữa mây đen vần vũ có hình dáng một con rồng như ẩn như hiện.

Có người kinh hô: “Ma long Nam Cương!”

Lúc này, một đại điểu lửa bao quanh người gào một tiếng chạy lên núi, đứng trên đại điện đã biến thành phế tích. Lý Quân thở hồng hộc nhảy từ trên lưng chim xuống, thấy tình cảnh này, nhất thời chưa hiểu lắm, lẩm bẩm: “Đó không phải… Rốt cuộc đây là thế nào?”

Trong mây đen cuồn cuộn như cuồng phong xô sóng, tiếng Hàn Uyên như sấm rền từ đằng xa truyền tới: “Chu Tước tháp là ta hủy, đại tâm ma cũng là ta thả… Là tên vô danh tiểu tốt nào cả gan mạo lĩnh công lao của bổn tọa?”

Khi hắn nói chuyện, hắc khí ở gần Thập Châu sơn quay cuồng không ngừng, dưới chân núi lại phảng phất đuổi tới một đoàn ma tu.

Lý Quân cuối cùng thở đều lại, vội cười gượng một tiếng nói: “Trên đường đụng phải một đám ma đầu, rượt hai ta muốn tè ra quần.”

Không ai ở đây để ý tới phen tự giễu này của hắn.

Ma khí kịch liệt tứ phương vô biên vô hạn tràn ra, Tỏa Tiên đài rung đùng đùng, ma long cất tiếng cười to nói: “Thiên hạ này sớm nên cải thiên hoán nhật rồi, hãy cùng ta đi khuấy tung nó đến núi sông biến sắc-“

Bát phương quần ma, nhất hô bá ứng.

Móng vuốt khổng lồ của ma long lướt qua mây, phảng phất một trảo cào nát trời, lập tức mưa to như trút nước.

Trên núi mưa rào gió giật, dưới chân núi quần ma loạn vũ, Thập Châu sơn loạn cào cào.

Trang Nam Tây sải bước tiến lên, ra sức chùi nước mưa trên mặt, cao giọng nói với Nghiêm Tranh Minh: “Tiền bối! Vãn bối cô lậu quả văn, trước kia chưa từng nghe qua đại danh Phù Dao phái, nhưng mới vừa rồi không phải có người nói Phù Dao phùng ma tất trảm sao? Trước mắt thiên hạ đại loạn, ai có thể đứng ngoài cuộc?”

Không biết có phải là ảo giác của Trình Tiềm hay không, y cảm thấy thân thể Nghiêm Tranh Minh tựa hồ hơi loạng choạng.

Trang Nam Tây khẳng khái nói: “Chư vị tiền bối, xin hãy lấy đại cục làm trọng, buông xuống khúc mắc nhỏ giữa các bên đi!”

Trình Tiềm nghiêng đầu, phảng phất xuyên qua màn mưa tầm tã và mây đen dày đặc, cùng ánh mắt Hàn Uyên gặp nhau trên không trung. Khoảnh khắc ấy, tai y nghe tuyên ngôn vệ đạo của chúng tu sĩ, trong lòng bỗng trỗi lên một cảm giác.

Không trở về được nữa rồi.

Phù Dao phái ẩn nấp nhiều năm vào thời điểm này một lần nữa xuất hiện trước mắt thế nhân, cũng lại lần nữa rơi xuống nơi đầu sóng ngọn gió, mà tiểu sư đệ từng thích lười nhác gây sự nhất cũng ngày càng đi xa, không trở về được nữa.

Yêu tà mỗi đời tất xuất, tổ huấn phùng ma tất trảm.

“Sính anh hùng đều tránh ra hết,” Đúng lúc này, Đường Chẩn đột nhiên gạt đám đông sải bước tới, “Không thấy y sắp đứng hết nổi rồi à?”

Hắn chưa dứt lời, Nghiêm Tranh Minh thình lình không hề có dấu hiệu cắm đầu ngã quỵ.

Trình Tiềm không rảnh nghĩ ngợi lung tung nữa, luống cuống đỡ lấy y, chỉ cảm thấy lạnh ngắt. Hô hấp của Nghiêm Tranh Minh thấp khẽ, giống như đều không cảm giác được.

Trang Nam Tây ngớ ra, lúc này, một tu sĩ không quen cẩn thận tiến lên một bước nói: “Mời… mời tiền bối đi theo ta, trên Thập Châu sơn có chỗ nghỉ ngơi.”

Đường Chẩn nói: “Làm phiền dẫn đường, kẻ điên này ban nãy bị Khốn Long tỏa chấn bị thương rồi.”

Nói xong, hắn đưa mắt ra hiệu cho Trình Tiềm đang luống cuống chân tay, ý bảo đi theo.

Trình Tiềm vội bế Nghiêm Tranh Minh lên, Lý Quân và Thủy Khanh cũng hớt hải đi theo, tu sĩ khắp núi không một ai dám ngăn cản.

Trình Tiềm nhanh chóng đuổi theo Đường Chẩn: “Đường huynh, sư huynh ta…”

“Đừng hỏi nữa,” Đường Chẩn gần như thì thầm nói, “Lúc ấy là ta gặp Bạch Hổ sơn trang triệu hoán đệ tử, đến nghe ngóng sau đó báo tin cho các sư huynh ngươi. Ngoại trừ vị trí Tỏa Tiên đài, y còn hỏi ta một cấm thuật.”

Tim Trình Tiềm thắt lại: “Cái gì?”

“Trong thời gian ngắn tăng tu vi của mình lên tới cực hạn, sau đó chịu phản phệ gấp ba… Ôi trời, ta còn cho là sư huynh ngươi rất hiền lành,” Đường Chẩn nhíu mày nói, “Sớm biết y như vậy, còn khuya ta mới bày cho.”

Trình Tiềm sững sờ.

Y nhất thời tâm thần chấn động, nhìn khuôn mặt tiều tụy của Nghiêm Tranh Minh, trong lòng không biết là mùi vị gì.

Thấp thoáng, một câu Trang Nam Tây từng nói quẩn quanh trong ngực, chực chờ lao ra-

Chuyện trên đời, chỉ cần không trái đạo nghĩa, không có gì ta không thể làm cho nàng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here