Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 71

0
61

Chương 71

Vùng Trung Nguyên có tiên sơn cao v*t tầng mây, đỉnh núi tuyết phủ, dưới chân núi thảo mộc thanh hoa, lưng chừng núi mây mưa tùy tính, thoắt đến thoắt đi, người đến đó, trong vòng vài bước là có thể thưởng hết xuân hạ thu đông.

Núi này tên là “Thập Châu sơn”, so với Cửu Châu thì nhiều hơn một châu, tuy ở nhân gian nhưng vẫn không giống nhân gian.

Dân gian lại có cách nói “thiên hạ mười phần thịnh cảnh, hết tám ở Thập Châu”.

Thập Châu sơn quan tuyệt thiên hạ, chung linh d*c tú, chỉ tiếc là một hấp linh trì khổng lồ, linh khí sơn thủy xung quanh không ngừng bị cuốn vào, một chút xíu cũng không tiết ra ngoài, chúng tu sĩ ở trong đó chẳng những không cách nào tu luyện, ngược lại còn bị sơn thể không ngừng cướp đoạt thanh khí. Cũng chính bởi vì vậy, Thập Châu sơn mới vô chủ mãi, sau đó có vài vị đại năng liên thủ lập một “Tỏa Tiên đài” trên đỉnh núi, tạo vô số cấm chế lớn nhỏ, chuyên giam giữ các loại người cùng hung cực ác.

Trên Tỏa Tiên đài có ba mươi sáu đạo Càn Khôn Khốn Long tỏa, dù là Vạn Ma Chi Tông bị trói trong đó cũng chạy đằng trời.

Nơi đây từ ngày lập ra, đã trảm sát vô số đại ma, khí hung lệ quanh năm không tiêu tan, xung quanh giống như luôn bay một tầng huyết quang chùi không sạch, vấn vít không xa không gần, như là những hồn phách hoặc chết chưa hết tội, hoặc hàm oan mà mất từ xưa đến nay vẫn quanh quẩn thật lâu không đi, cách xa sinh tử đờ đẫn nhìn trần thế qua đi.

Chẳng biết bao lâu sau Trình Tiềm mới tỉnh lại, y chỉ cảm thấy lưng mình đau như bị kim đâm, ban đầu lại suýt nữa không thể bò dậy.

Tu vi đến trình độ như y, đã rất lâu không cảm nhận được đau đớn trên da thịt. Trình Tiềm hít sâu một hơi, thử giãy nhẹ, phát hiện mình không hề bị xích tay chân, trong Khốn Long tỏa thậm chí có thể đi lại, chỉ là chân nguyên đều bị nhốt bên trong khí hải, thân thể nặng nề như phàm nhân vậy.

Sương Nhẫn kiếm dĩ nhiên đã bị lấy mất, Trình Tiềm trước mắt tay không tấc sắt, mà còn trói gà không chặt.

Y trái lại không hoảng sợ, im lặng ở tại chỗ bình tĩnh giây lát, bắt đầu ngẩng lên đánh giá xung quanh. Chỉ thấy nơi đây là một đại điện trống rỗng, bốn cửa đóng chặt, người ở trong đây có thể nhờ ánh sáng nhạt phát ra trên ba mươi sáu đạo Khốn Long tỏa để thấy rõ bích họa trảm yêu trừ ma xung quanh, âm u lạnh lẽo, rất giống Tỏa Tiên đài trong truyền thuyết.

Tê dại ở chỗ bị tiểu trùng ám toán trên hông vẫn chưa rút đi, Trình Tiềm vừa cúi đầu liền nhìn thấy vết máu trước ngực mình. Y sửa sang lại quần áo, không biết mình bao lâu rồi không nhếch nhác như vậy.

Kỳ thực Trình Tiềm biết, nếu không phải có khôi lỗi phù đại sư huynh cột trên người y, y tuyệt đối đấu không lại lão già đó. Nhưng đường đường đại trưởng lão Huyền Vũ đường, sau khi ngẫu nhiên thua một trận lại bất cần thể diện đánh lén một hậu bối, cũng không dám chính diện giao phong lần nữa, làm Trình Tiềm cảm thấy vừa đáng buồn vừa nực cười.

Có một số người đứng trên cao nhìn xuống thời gian dài, tự gác xó bản thân, không chấp nhận nổi một chút xuống dốc, dần dà sợ rằng phải sinh ra một bụng tâm ma vì lo lắng.

Chỉ có một điểm Trình Tiềm không hiểu là vì sao lão già đó còn phải cất công trói mình đến cái nơi gọi là “Tỏa Tiên đài” này, giết luôn chẳng sạch sẽ hơn à?

Y suy nghĩ một hồi, mãi chẳng hiểu được, bèn bỏ đó luôn.

Dù sao thì lai giả bất thiện.

Trình Tiềm trái lại không sợ bị nhốt ở đây – muốn giết muốn giảo y đều chẳng để ý, chỉ lo lắng cho đại sư huynh thôi. Lời hôm đó dưới Chân Long kỳ Lý Quân nói Trình Tiềm đã nghe lọt, hơn nữa vẫn ghi nhớ, vốn kiếm tu sinh tâm ma đã rất nguy hiểm rồi, y không dám tưởng tượng đại sư huynh cảm nhận được khôi lỗi phù bị hủy lại không tìm thấy y sẽ có tâm tình thế nào.

Thế là Trình Tiềm gạt trừ tạp niệm, một lòng một dạ ngồi xuống, cố gắng điều tập nội tức, càng bại càng chiến mà đánh vào cấm chế toàn thân.

Ngay khi y dùng tư thế liều một mất một còn tông Càn Khôn Khốn Long tỏa, bỗng nhiên nghe thấy đằng sau có người nói: “Ôi, người trẻ tuổi, đừng phí sức, nếu ta là ngươi, bây giờ ta sẽ nằm xuống đánh một giấc cho khỏe.”

Trình Tiềm hơi vất vả xoay người sang, thấy một người đứng cách y mười trượng, cũng chẳng biết lão vào bằng cách nào, đang chán ngán đi vòng quanh Khốn Long tỏa. Lão ta thân hình khô quắt, vóc không cao, lưng còn hơi còng, trông rất hèn hạ, trên mặt râu ria và vết bẩn không phân biệt, chỉ có tròng trắng mắt sạch sẽ như hạc giữa bầy gà vậy.

Mặc dù Trình Tiềm cũng không đặc biệt thích sạch sẽ, lại vẫn phải giật mình vì sự lôi thôi của người này – rất nhiều năm rồi y chưa gặp tu sĩ nào khiến mình bẩn như vậy.

Người này mặc quần áo rách rưới, còn không ngừng cào đầu cào tai, khiến người ta nhìn lão cũng cảm thấy toàn thân ngứa ngáy… Nếu mà tu sĩ có rận, tốt xấu gì cũng phải là rận tinh chứ nhỉ?

Người nọ như đại hầu tử đứng cạnh Khốn Long tỏa, cười ha hả ngắm nghía Trình Tiềm một phen, đoạn thần thần thao thao mở miệng: “Không muốn ngủ à? Thế hai ta tâm sự đi – tiểu tử, Phù Dao phái các ngươi bây giờ còn lại mấy người?”

Trình Tiềm sửng sốt, lão này tuy trông điên điên khùng khùng, lại có thể tùy ý ra vào nơi đề phòng nghiêm ngặt thế này, lại còn nói toạc ra lai lịch y, tuyệt đối không đơn giản.

Y hơi do dự, cẩn thận hỏi: “Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?”

“Xì, đừng kêu tiền bối, không thích nghe. Phù Dao phái các ngươi không phải đều như dã hầu tử trên núi, trước nay không biết lớn nhỏ sao?” Người nọ khoát tay, trả lời, “Không cần giả vờ khách khí với ta, ta tên là Kỷ Thiên Lý.”

Trình Tiềm nhìn tư thế ngồi chồm hổm lả lướt của lão, cảm thấy phái mình làm hầu tử rất oan.

Hơn nữa “Kỷ Thiên Lý” này, quả thực vừa nghe đã cảm thấy không giống tên thật. (Chữ kỷ 纪 họ của người này đồng âm với几, tạm dịch là mấy ngàn dặm)

Tu sĩ tự xưng Kỷ Thiên Lý nọ toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Ta nghe nói ngươi đánh lão quỷ Dương Đức Thành kia răng rơi đầy đất, khiến lão thẹn quá hóa giận? Tiểu tử rất khá đấy!”

Trình Tiềm không rõ: “Dương Đức Thành là ai?”

Kỷ Thiên Lý: “Chính là đại đả thủ Biện Húc nuôi, lão quỷ đó mấy năm nay rất kiêu ngạo, quả thật cũng nên có người trị lão một chút – Chậc, lúc còn trẻ lão ta đâu có như vậy, càng già càng không ra gì, đều do phi thăng bức thôi.”

Người này trong ngoài ngôn ngữ đều tựa hồ rất hiểu Huyền Vũ đường, Trình Tiềm không khỏi hơi phòng bị, hờ hững nói: “Kẻ có thể bị phi thăng vặt vãnh bức thành hạng khốn nạn, chẳng lẽ ban đầu còn là thánh nhân quân tử?”

Kỷ Thiên Lý gãi đầu, hơi khó xử xua tay nói: “Ngươi còn trẻ, việc này có nói ngươi cũng không hiểu đâu.”

Trình Tiềm ngũ tâm triều thiên, vừa bám riết không tha dùng chân nguyên bị vây tấn công cấm chế quanh thân, vừa không nhanh không chậm nói: “Phàm nhân nếu sống đến tuổi ta, ngũ thế đồng đường cũng có rồi.” (Ngũ tâm triều thiên là một tư thế khi tu luyện của đạo giáo, ngũ tâm gồm hai lòng bàn tay, hai lòng bàn chân và đỉnh đầu)

Kỷ Thiên Lý cười nói: “Ngươi trước mắt tư chất phi phàm, cảnh giới một ngày tiến ngàn dặm, chưa từng cưới vợ cũng không nhận đệ tử, cuộc sống như vậy, cho dù ngươi sống đến một ngàn một vạn tuổi, thì vẫn là người trẻ tuổi. Đợi đến một ngày kia, ngươi phát hiện người trong thiên hạ vô luận nam nữ già trẻ, thấy ngươi đều tất cung tất kính gọi tiền bối, tu sĩ ngưng thần ngự kiếm chạy khắp nơi đều xưng hô ngươi như tổ tông, người khác đều cảm thấy tu vi của ngươi cao không với tới, ngươi lại biết mình ngày càng lực bất tòng tâm, cách phi thăng ngày càng xa… Đó mới gọi là già rồi.”

Trình Tiềm hơi sửng sốt, quay đầu đối lại ánh mắt lão điên kia.

Lúc này y mới phát hiện, mắt lão điên kia cực đen, như vực sâu không thấy đáy ở Phù Dao hậu sơn vậy.

“Chúng ta không giống phàm nhân.” Kỷ Thiên Lý nói, “Phàm nhân bắt đầu từ khi sinh ra, đã biết mình phải chết, tám chín mươi năm, nghèo hèn và phú quý, tốt và xấu, đều quy về một đường, lòng cho dù bay xa hơn, cũng luôn có một chốn về như vậy.”

Trình Tiềm không nhịn được nói: “Chết cũng có thể tính là chốn về?”

Kỷ Thiên Lý cười ha hả, tay chân múa may: “Đứa nhóc này… thế ngươi nói xem, trên đời này nếu ngay cả cái chết cũng không thể tính là chốn về, thì còn cái gì có thể? Nhưng mà chúng ta ngay cả chốn về này cũng không có. Đại đạo là gì? Đại đạo tựa như một củ cải treo trước mặt con lừa, chúng ta mỗi ngày đuổi theo nó, ngươi càng lợi hại, cảnh giới càng cao, thì phát hiện mình cách củ cải này càng xa. Hô phong hoán vũ cả đời, được phàm nhân gọi là đại tiên cả đời rồi, cuối cùng hóa thành một nắm bụi đất, để cỏ mọc trên mộ phần như phàm nhân… Chậc, tìm cầu ngàn năm chẳng phải thành trò cười?”

Kỷ Thiên Lý nói đến đây, nụ cười trên mặt bỗng hơi lạnh đi, lão thở dài: “Dương Đức Thành cũng vậy, Bạch Kê cũng vậy, Đường Nghiêu cũng vậy… Khi ta biết những người này, họ cũng trẻ trung nhuệ khí đạo tâm kiên định như ai, có việc làm có việc không làm, không khác gì ngươi bây giờ.”

Bạch Kê với Đường Nghiêu là loại người gì?

Trình Tiềm nghe thế mặt sầm đi, hơi gượng gạo hỏi: “Tiền bối đang đề cao ta sao?”

Kỷ Thiên Lý lắc đầu, giọng thấp xuống: “Trăm năm trước, Đường Nghiêu và Bạch Kê liên thủ bức tử Cố Nham Tuyết. Sau đó không đến năm năm Bạch Kê kia liền tận thọ mà chết, đường đường chủ nhân Tây Hành cung, mà khi chết tóc như tro tàn, hình dáng tiều tụy, người ngợm hôi thối, nói cũng chẳng thành lời. Tu sĩ phần lớn không dính dơ bẩn, sạch sẽ quen rồi, nên chẳng ai muốn tới gần lão ta. Về phần Đường Nghiêu…”

“Mục Lam sơn họ xưa nay nhân tình lạnh nhạt, chỉ có tranh quyền đoạt thế rất tưng bừng, ba mươi năm trước Mục Lam sơn một đêm cải thiên hoán nhật, Đường Nghiêu bị sư đệ giam lỏng ở hậu sơn, danh là bế quan, mấy năm nay mai danh ẩn tích, chắc cũng không còn trên nhân thế nữa.”

“Mới chẳng qua trăm năm…” Kỷ Thiên Lý vươn vai, thở dài nói, “Kiêu hùng một thời, mà nay còn đâu?”

Trình Tiềm chưa từng có lòng cảm thông dư thừa, nghe xong chẳng động lòng tẹo nào, chỉ lạnh lùng nói: “Trừng phạt đúng tội, chết là đáng.”

“Trừng phạt đúng tội…” Kỷ Thiên Lý nhắc lại một lần, lắc đầu nói, “Người trẻ tuổi các ngươi luôn tự phụ về bản thân, nhưng phàm là có thể đi đến bước đại năng này, có ai không phải tâm chí kiên định khác hẳn thường nhân? Chẳng qua… ôi, thôi.”

Lão khiếu hóa tử này nói xong, bỗng từ dưới đất nhảy lên, nói với Trình Tiềm: “Sắp có người tới rồi, ta phải đi đây. Ngươi không cần lo lắng, đã tới Tỏa Tiên đài, tự khắc sẽ có người đưa ngươi ra ngoài.”

Ai?

Phản ứng đầu tiên của Trình Tiềm chính là các sư huynh, hoặc người qua đường như Trang Nam Tây cũng sẽ nói mấy câu cho y, ngoài ra… sẽ còn ai muốn cứu y?

Y còn chưa kịp mở miệng hỏi, Kỷ Thiên Lý kia lại chợt đổi khuôn mặt khác, trầm giọng nói: “Ta không biết ngươi là cố ý, hay là vận khí không tốt, nhưng ngươi tài hoa lộ quá mức, cho dù ‘họ’ cứu ngươi, cũng vị tất có lòng tốt… Tiểu tử, ngươi nhớ lấy, nếu muốn sống lâu dài, cần có chút thủ đoạn, song không thể quá nhiều thủ đoạn, thiên hạ hiện giờ dung không được người quá nhiều thủ đoạn – có vết xe đổ của loại như Đồng Như, Cố Nham Tuyết, nếu ngươi không muốn bước theo gót họ, thì nên có đầu óc một chút.”

Trình Tiềm vội nói: “Khoan đã… Tiền bối!”

Kỷ Thiên Lý mắt điếc tai ngơ, thoắt cái đã biến mất tăm.

Người này hành sự điên đảo, trong lời nói lại phảng phất có ý khác, Trình Tiềm từ từ cau mày – thế nào là “vết xe đổ của loại Đồng Như, Cố Nham Tuyết”?

Chẳng lẽ giữa hai việc sư tổ nhập ma và Cố đảo chủ chết còn có liên hệ gì?

Y vẫn chưa nghĩ ra nguyên cớ, cửa lớn tứ phương đại điện đột nhiên “Ầm” một tiếng, cùng bị đẩy ra, ánh mặt trời chợt ùa vào làm Trình Tiềm nhất thời không mở nổi mắt. Một đám người biết và không biết sải bước đi vào, trận thế lớn đến hưng sư động chúng.

Cầm đầu bên Huyền Vũ đường lại không phải là đại trưởng lão Dương Đức Thành kia, mà là một tu sĩ trung niên mặt chữ quốc, mày rậm mắt to. Trình Tiềm vừa thấy liền lờ mờ đoán ra, người này đại khái chính là Huyền Vũ đường chủ Biện Húc.

Một đầu khác, Trang Nam Tây đi theo một người trung niên sắc mặt nặng nề cũng vội vàng tiến vào, cùng người trong Huyền Vũ đường kia một đen một trắng, mơ hồ trình hiện thế ngang vai ngang vế. Trong nhóm người này, Trình Tiềm đảo mắt qua liền thấy mấy gương mặt quen – đều là đệ tử Bạch Hổ sơn trang ngày ấy y cứu ra từ Chiêu Dương ma thành.

Trang Nam Tây từ xa dùng mắt ra hiệu cho Trình Tiềm, dường như là để y yên tâm.

Trừ hai phái này ra, còn có không ít tu sĩ rải rác đến góp vui, ngay cả Đường Chẩn vốn đã đi xa cũng xen lẫn trong đó.

Trước mắt bao người, Trình Tiềm ngồi ngay ngắn trên Tỏa Tiên đài, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy một chút vinh hạnh quỷ dị. Nhớ năm ấy ở trên Thanh Long đảo, y còn là một tán tu nho nhỏ, chưa ngưng thần, suốt ngày chỉ biết dùng sức mạnh đánh nhau, trơ mắt nhìn đại năng trên đảo đấu pháp, ngay cả tư cách ra mặt nói chuyện cũng không có, chỉ có thể như quả trứng yếu ớt dưới cái ổ lật, lo sợ trốn tránh khắp nơi.

Hiện giờ chẳng qua trăm năm, y có tài đức gì, mà hưởng thụ đãi ngộ của Cố đảo chủ.

Dương Đức Thành tựa hồ muốn mở miệng, tu sĩ mặt chữ quốc bên cạnh lại giơ tay ngăn.

Người nọ dẫn đầu tiến lên một bước nói: “Ta là Huyền Vũ đường chủ Biện Húc, vị đạo hữu này, Dương trưởng lão môn hạ ta nói ngươi dùng công pháp đặc biệt che giấu tu vi, chân thân là một ma tu, còn hại tính mạng con ta. Vốn thù giết con bất cộng đái thiên, nhưng Trang hiền điệt của Bạch Hổ sơn trang nhất lực bảo đảm biện giải cho ngươi, lão hủ tuy rằng nỗi đau tang con khó nén, cũng không muốn vì thế mà hại đến kẻ vô tội, bấy giờ mới áp ngươi lên Tỏa Tiên đài. Trước danh sĩ thiên hạ, ta ở đây hỏi ngươi một câu, ma long Nam Cương rốt cuộc có liên quan gì với ngươi, Biện Tiểu Huy con ta rốt cuộc có phải chết trong tay ngươi hay không?”

Biện Húc đứng vào hàng Tứ Thánh, quả nhiên đàng hoàng hơn môn hạ trưởng lão, dẫu do nỗi đau tang con mà hai mắt đỏ đậm, cũng vẫn chưa thất thố.

Trình Tiềm liếc Dương Đức Thành ánh mắt âm trầm một cái, trả lời: “Chân tướng ta đã nói rõ ràng rồi, ngược lại là trưởng lão quý phái rất thú vị, giống như cho rằng trên đời này ai tu vi cao hơn lão đều là người trong ma đạo, làm ta thật tò mò, đường chủ, không biết ông với trưởng lão quý phái ai lợi hại hơn?”

Dương Đức Thành nghiến răng nói: “Đường chủ chớ nghe hắn, tiểu súc sinh này răng sắc miệng bén lắm.”

Đối với một hậu bối như Trình Tiềm dám đánh lão trước mặt mọi người, kỳ thực Dương Đức Thành đã muốn đương trường giết chết y, sau đó vừa vặn đẩy cái chết của giá áo túi cơm Biện Tiểu Huy kia lên đầu y, vậy là xong hết mọi chuyện.

Nhưng vạn vạn không ngờ Trang Nam Tây chặn ngang một gậy phá rối, tiểu tử ấy nhân lúc họ đấu đang hăng truyền tin cho các đệ tử Bạch Hổ sơn trang xung quanh, chớp mắt dẫn tới một đám đệ tử sơn trang vừa vặn ở quanh đó – trong đây lại còn có một trưởng lão Bạch Hổ sơn trang nghe tin mà đến.

Nếu chỉ là một “tán tu vô danh”, vậy sống hay chết dĩ nhiên tùy lão xử trí, song Bạch Hổ sơn trang là thế giao, thật sự không tiện trở mặt. Một đoàn đệ tử Bạch Hổ sơn trang được Trình Tiềm thuận tay cứu ra tận lực hòa giải, làm sự tình càng thêm phức tạp, bấy giờ mới kéo đến tận Tỏa Tiên đài, lôi hết một nhóm tu sĩ có uy tín danh dự tới.

Biện Húc thần sắc bình tĩnh, lại hỏi: “Đạo hữu đã phủ nhận mình là người trong ma đạo, vậy xin hỏi sư thừa ở đâu?”

Phù Dao phái xưa nay đã đủ rắc rối rồi, Trình Tiềm dĩ nhiên không thể lôi sư môn ra, liền trả lời: “Tán tu vô danh mà thôi.”

Dương Đức Thành cả giận nói: “Cái rắm!”

Biện Húc chau mày: “Ta đang nói chuyện đàng hoàng, vì sao đạo hữu luôn không chịu phối hợp? Như vậy ngươi nhập khí khổng từ nơi nào? Chẳng lẽ là trời sinh?”

Trình Tiềm đặt hai tay trên đầu gối, như cười như không nói: “Thanh Long đảo Giảng Kinh đường, nếu ông hỏi nữa, ta còn có thể nói cho ông nghe, năm xưa Bạch Kê và Đường Nghiêu vì một câu ‘có lẽ có’ mà bức tử Thanh Long đảo chủ ta cũng có mặt, vật đổi sao dời, hiện giờ con chó già Biện đảo chủ nuôi uy phong cũng hệt như năm đó vậy.”

Y vừa nói như thế, ở đây tức khắc ồ lên. Thanh Long đảo chi biến đến nay có đủ các cách nói, không ai biết Cố Nham Tuyết rốt cuộc là chết oan hay trừng phạt đúng tội, nhưng mà ông ta và Biện Húc cùng xếp vào Tứ Thánh, trong trường hợp này bị Trình Tiềm một lời ném ra, có vẻ hết sức tế nhị.

Trong Huyền Vũ đường có kẻ giận dữ quát: “Láo xược!”

Trang Nam Tây vội nói: “Dân gian quả thật có cao thủ, cho dù vị tiền bối này xuất thân Thanh Long đảo thì thế nào, việc Thanh Long đảo chủ tẩu hỏa nhập ma chẳng lẽ đã kết luận chắc chắn? Vả lại, với niên kỷ của vị tiền bối này, thời điểm Cố đảo chủ ngã xuống y còn chưa chắc đã nhập khí khổng hay chưa, Dương trưởng lão không cảm thấy quá qua loa à?”

Dương Đức Thành cười gằn nói: “Trang hiền điệt, chẳng qua một chút ơn huệ nhỏ, mà ngươi đã bị hắn che mắt sao? Không khéo các ngươi thân hãm Chiêu Dương thành, chính là âm mưu của hắn!”

Đường Chẩn vẫn đứng ngoài cuộc uể oải mở miệng: “Y vào Chiêu Dương thành là để tìm một thứ giúp ta, cứu người chẳng qua thuận tay, âm mưu dương mưu gì… Một số người đừng tự đa tình quá.”

Dương Đức Thành quay ngoắt đầu lại, hung tợn trừng Đường Chẩn: “Ngươi lại là kẻ nào?”

Đường Chẩn mặt không biểu cảm ngắm lão một lát, mở miệng nói: “Vô danh tiểu tốt, trái lại vị Dương trưởng lão này, ta thấy ấn đường ông hóa đen, vùng chân mày tựa hồ có vân đỏ sậm, như là tâm ma ngầm sinh ra, tu hành không dễ. Ta khuyên ông hãy bớt gây sự, chú ý dưỡng sinh nhiều hơn.”

Dương Đức Thành: “Ngươi…”

Lão mới nói một chữ, Đường Chẩn vốn như quỷ bệnh lao đã ôm ngực ho. Lục Lang bên cạnh vội đỡ lấy vỗ lưng hắn, phảng phất tu sĩ thân kiều thể nhược này chỉ một khắc sau sẽ phải bị Dương trưởng lão ỷ thế hiếp người hù chết.

Biện Húc nhíu mày, nói: “Đức Thành, không nên so đo với tiểu bối.”

Dương Đức Thành bị bắt thu ánh mắt về, oán hận trên mặt còn đó, lập tức đưa mắt ra hiệu cho đệ tử Huyền Vũ đường phía sau tức khắc, có đệ tử giỏi nịnh hót hiểu ý, lên tiếng thay lão: “Đường chủ, đệ tử biết một phương pháp, cho dù người trong ma đạo ẩn huyết khí cũng có thể phân rõ.”

Trang Nam Tây và trưởng lão Bạch Hổ sơn trang bên cạnh liếc nhìn nhau, hai người đều có dự cảm xấu.

Quả nhiên đệ tử nọ nói tiếp: “Công pháp có thể ngụy trang, nguyên thần ngoại phóng cũng có thể ngụy trang, nhưng chỉ cần phanh nội phủ ra, xem chỗ nguyên thần quy, là ma hay không, tất nhiên nhìn là biết ngay.”

Lời còn chưa dứt, trưởng lão Bạch Hổ sơn trang kia đã quát: “Hoang đường! Sao ngươi không nói xé ngực y ra, xem trái tim trong ngực là đen hay đỏ? Biện đường chủ, môn hạ đệ tử quý phái nói năng vô lễ như vậy, ông cũng không quản sao?”

Biện Húc bóp trán.

Dương Đức Thành mỉa mai: “Chỉ là xé nội phủ ra, đâu muốn hại tính mạng hắn, trên Tỏa Tiên đài này nhiều đạo hữu như vậy, chẳng lẽ còn sợ ai giở trò? Nếu hắn chân chính phi ma, Huyền Vũ đường ta tự khắc dâng linh dược, bảo đảm hắn chỉ một lát là có thể khỏe mạnh lại như thường!”

Dương Đức Thành lòng dạ hẹp hòi cũng vậy, lừa mình dối người cũng thế, dù sao chăng nữa lão cũng thật sự không phải là cố ý vu hãm Trình Tiềm, mà là tin chắc Trình Tiềm quả thật là ma tu, phen này nói rất đúng lý hợp tình: “Chẳng lẽ hắn không dám?”

Trang Nam Tây: “Đường chủ, Tỏa Tiên đài chưa bao giờ có chuyện như vậy. Ta tuyệt không tin Trình tiền bối dính dáng tới ma tu, dù muốn nghiệm nội phủ thật, cũng chẳng nghiệm ra cái gì, truyền ra dễ nói không dễ nghe, lại khiến Huyền Vũ đường hổ thẹn.”

Đệ tử Huyền Vũ đường đưa ra chủ ý ngu xuẩn kia nói: “Ngươi yên tâm, Huyền Vũ đường ta đường đường chính chính, nếu thực sự có lỗi, nhất định sẽ tạ tội, cho thiên hạ một lời ăn nói!”

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang không thể nhịn được nữa: “Biện đường chủ…”

Dương Đức Thành ngắt lời: “Không dám chính là chột dạ!”

Trình Tiềm: “…”

Khổ chủ y vẫn chưa tỏ thái độ, hai phương này đã giương cung bạt kiếm đối đầu gay gắt.

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên từ ngoài đại điện Tỏa Tiên đài truyền vào: “Chột dạ? Ta trái lại muốn xem, ai dám làm y bị thương!”

Lời còn chưa dứt, liền có một người cầm một thanh kiếm, đường hoàng một mình xông vào, người chưa đến mà kiếm ý bức người đã quét ngang đại điện.

Trình Tiềm rốt cuộc biến sắc.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here