Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 70

0
88

Chương 70

Trình Tiềm đương nhiên không thể đứng tại chỗ mặc người ta chém, Sương Nhẫn chưa ra khỏi vỏ thì gió kiếm kèm vụn băng đã quét ngang ra ngoài, đập bay một nhát kiếm không cho giải thích của đối phương.

Y vừa không hiểu vừa tức tối nhìn qua, định xem thử thần thánh phương nào bị điên như vậy.

Nhưng chờ Trình Tiềm thấy rõ người nọ, lửa giận bỗng nhiên tắt ngóm – đó là một trong hai nguyên thần tu sĩ ngày ấy đi theo tay hoàn khố kia.

Vậy… phế vật trên xe phi mã kia rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Trang Nam Tây chắp tay hành lễ còn ở trước ngực chưa kịp buông, liền gặp biến cố như vậy, nhất thời ngây ra, hỏi: “Đại… Đại trưởng lão, chuyện gì thế này?”

Tu sĩ mập lùn kia bị Trình Tiềm một kiếm đánh bay mấy chục bước, ngồi phịch mông xuống đất, chật vật lăn đất đầy người, còn chưa kịp đứng dậy đã tranh nói trước: “Đại trưởng lão, chính là kẻ này hại thiếu chủ!”

Đại trưởng lão nghe vậy hơi nheo mắt, ngắm nghía Trình Tiềm một lát như xem ngựa, mở miệng nói: “Hơn một tháng trước, gặp khi đường chủ bế quan, đường thiếu chủ nhân ta một mình trốn đi, nhiều ngày chưa về, chúng ta tìm kiếm khắp nơi, rốt cuộc mấy hôm trước được tin thiếu chủ xuất hiện ở Nam Cương. Nhưng chờ lão hủ dẫn người tới tra xét, lại phát hiện trong đám tùy tùng của thiếu chủ chỉ còn một tên vô dụng như vậy…”

Tu sĩ mập lùn kia cao tuổi rồi, bị người ta chỉ mũi mắng vô dụng, sắc mặt cũng xanh xám, nhưng không dám hó hé tiếng nào, đường đường một nguyên thần tu sĩ, trước mặt vị đại trưởng lão này lại hệt như gà con bị dọa vỡ mật vậy.

Đại trưởng lão chẳng thèm nhìn tu sĩ mập lùn nọ, lạnh giọng nói với Trang Nam Tây: “Ta còn chưa thỉnh giáo hiền điệt, vị này ngươi dẫn đến là thần thánh phương nào.”

“Thiếu chủ? Chẳng lẽ là… Biện tiểu công tử?” Trang Nam Tây nghe thế tức khắc chau mày, nhìn Trình Tiềm một cái, tuy rằng thấy y không chột dạ cũng không sợ hãi song vẫn âm thầm lo lắng.

Huyền Vũ đường chủ Biện Húc một trong Tứ Thánh kia, sống ở cực Bắc, nhiều năm lánh đời. Trong Tứ Thánh trừ Từ Ứng Tri năm đó thần thần thao thao ra, chỉ có ông ta là không thích sinh sự nhất, cả đời cung cẩn khiêm hòa, chưa từng nghe nói dính tới chuyện gì ảnh hưởng đức hạnh đạo nghĩa, cũng không chói mắt như Thanh Long đảo chủ thiên hạ tọa sư – đáng tiếc, khí tiết tuổi già khó giữ, hủy trên tay độc tử Biện Tiểu Huy.

Nếu nói con cái đều là nợ, vậy Biện Tiểu Huy thiếu chủ nhân Huyền Vũ đường chắc hẳn chính là một khoản vay nặng lãi.

Mẹ Biện Tiểu Huy khi mang thai bị ám toán, suýt nữa một xác hai mạng, hắn là đứa trẻ đẻ trong quan tài sau khi mẫu thân chết mới mổ ra, cơ hồ không sống nổi, ở trong Huyền Vũ đường dùng các loại linh vật chăm bẵm suốt mười năm, mới gập ghềnh xuất thế. Đường chủ vì đứa con này mà lao tâm lao lực quá độ, sau khi sinh ra càng yêu thương hơn tính mạng, khiến Biện Tiểu Huy từ nhỏ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Đáng tiếc, duy chỉ có không có tu vi.

Hắn vốn đẻ ra đã thiếu hụt, thân thể yếu ớt, hầu hết đan dược ăn không tiêu hóa, luyện công hơi khổ một tí là kêu cha gọi mẹ. Trong hơn trăm năm, các đệ tử cùng thế hệ kẻ ngưng thần kẻ ngự kiếm, ai cũng có kiến thụ, duy chỉ có hắn luyện gì cũng làm nhiều công ít, chịu đủ người ta trước mặt khen tặng sau lưng trào phúng, dần dần càng trái tính trái nết.

Lần này, chẳng biết nghe ai xúi giục, Biện Tiểu Huy nhận định mình tu hành không hề có tiến ích, là vì trời sinh xung khắc với công pháp của Huyền Vũ đường. Hắn ôm nỗi phẫn uất ỉa không ra liền chửi hầm cầu, dẫn một đám lâu la vô dụng, một mình bỏ nhà đi, lặn lội ngàn dặm đến Nam Cương, định tới Chu Tước tháp thử thời vận.

Biện Tiểu Huy tính toán rất hay, Chu Tước tháp chỉ mở cho “người hữu duyên” gì đó, đại khái cũng chỉ là một trò cười, vào lúc thế này ai có tư cách vào tháp, còn không phải là xem nắm đấm ai khỏe hơn?

Cùng lắm thì đánh chết hết đám cả gan hữu duyên hơn hắn, xếp hàng cũng đến lượt hắn.

Bên cạnh Biện Tiểu Huy có vô số tu sĩ ngự kiếm, còn dẫn thêm hai nguyên thần, theo lý đàn áp một đám tán tu không gốc gác là không có một chút vấn đề. Nào ngờ trời chẳng chiều lòng người, đứa trẻ xúi quẩy uống nước cũng nghẹn, hắn vào tháp không thành, ngược lại cơ duyên xảo hợp đột tử tha hương.

Trang Nam Tây hiển nhiên đã nghe nhiều về tính nết khốn nạn của Biện Tiểu Huy, lại nhớ tới sóng kiếm bạo ngược vô song khi Trình Tiềm phá tan cấm chế ma tu trong ám lao ma thành, ưu sầu cảm thấy việc này không chừng là thật.

Với sự mù mắt của Biện Tiểu Huy, không khéo thực sự chọc giận vị tiền bối nhìn là biết không tốt tính này, bị người ta chém… thật sự cũng chẳng đáng ngạc nhiên.

Một bên là trưởng bối thế giao đắc tội không nổi, một bên là ân nhân cứu mạng, Trang Nam Tây rất khó xử, đành phải yếu ớt cười xòa nói: “Ta nghĩ chắc trong đây có hiểu lầm gì thôi? Vị Trình tiền bối này một mình đấu ma thành, kiếm trảm Hoan Hỉ tông chủ, mới cứu mạng chúng ta, làm sao có thể là người lạm sát vô tội được?”

Đại trưởng lão không ngó tới hắn, ống tay áo tung bay, chớp mắt đã đáp xuống cách Trình Tiềm năm bước, nhìn y chằm chằm mà nói: “Ngươi có nhận không?”

Đây nghiễm nhiên đã là giọng khởi binh vấn tội, Trang Nam Tây sợ Trình Tiềm đương trường nổi điên, vội khép nép khuyên nhủ: “Hai vị có chuyện gì từ từ nói.”

Trình Tiềm trầm mặc chốc lát – quả thật tên củi mục họ Biện là do đại sư huynh y tự tay chém, đương nhiên, khi bị tâm ma phụ thân kỳ thực hắn đã chết rồi, đại sư huynh không tính là hung thủ… Nhưng đầu sỏ mang đến tâm ma đó là tứ sư đệ chuyên môn bại gia, vô luận thế nào Phù Dao phái cũng không thoát được vụ này.

Trời ơi, ai mà biết hổ phụ Biện Húc này có thể sinh ra con chó què như vậy?

Thù giết con lù lù ra đây, họ còn định tìm Huyền Vũ đường chủ xin lại mật ngữ địa tỏa… Vừa nghĩ đến đây Trình Tiềm liền cảm thấy lòng nặng trĩu.

Trong phong sơn lệnh của sư phụ lão nhân gia tựa hồ chứa đựng nguyền rủa gì, khiến họ mỗi lần vừa nhen nhúm chút xíu hi vọng, là lập tức lại sẽ bị đẩy về vực sâu.

Dù là Trình Tiềm tâm chí kiên định đến nổi trội, lúc này cũng không khỏi hơi do dự – có phải vận số Phù Dao phái thật sự đã hết? Có phải… họ giãy giụa thế nào cũng vô dụng?

Tu sĩ mập lùn bên kia gào lên: “Chỉ có đoàn người họ vào Chu Tước tháp, thiếu chủ lại xảy ra chuyện trong Chu Tước tháp, không phải họ thì là ai?”

Trình Tiềm lạnh lùng nhìn quét qua lão, rõ ràng hai người đều là nguyên thần tu sĩ, mà lão mập lùn kia lại cảm thấy mình như thành một con ếch bị rắn dõi theo, không tự chủ được rùng mình.

Trình Tiềm không nhận, cũng không phủ nhận, chỉ chậm rãi mở miệng: “Vị đạo hữu này là nguyên thần tu sĩ, mà còn không thể xông vào Chu Tước tháp, như quý thiếu chủ…”

Trình Tiềm khéo léo dừng lại, tuy ngữ khí khách sáo, khóe mắt đuôi mày lại toát ra một chút trào phúng không hợp: “… Người không hề giỏi về tu hành như vậy, làm sao vào được khi Chu Tước tháp còn chưa mở?”

Tu sĩ mập lùn nghe thế sững ra.

Trình Tiềm tiếp tục: “Hơn nữa, một đoàn ba bốn mươi người đi theo thiếu chủ quý phái, xin hỏi hắn làm sao trốn khỏi tầm mắt chư vị được?”

Đại trưởng lão nghe vậy, quay sang tu sĩ mập lùn nọ, bất mãn nói: “Chuyện này là sao?”

Tu sĩ mập lùn nhất thời nghẹn họng, việc này lão quả thật khó chối tội, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

Trình Tiềm thấy lão á khẩu, lúc này mới mạch lạc nói: “Trên đường đi Nam Cương, bọn ta quả thật vì một chút việc nhỏ mà xảy ra xung đột với thiếu chủ quý phái, chỉ là đi ra ngoài, đả thương người không may mắn, song phương đều không truy cứu đến cùng, lúc ấy đối mặt một cái rồi đi – vị đạo hữu này, ngươi hãy nhìn hoàng thiên hậu thổ mà nói, có phải như vậy không?”

Tu sĩ mập lùn: “Việc này…”

Tu sĩ tu thiên địa, âm dương, nhân quả chi đạo, trước nay trọng lời thề, cho dù thật sự không biết xấu hổ không kiêng kị gì, trước khi “nhìn hoàng thiên hậu thổ” nói cái gì, cũng luôn không tự chủ được khựng lại.

Trang Nam Tây đứng ngoài nhìn, không khỏi ngắm nghía cẩn thận Trình Tiềm, trong lòng có chút kinh ngạc. Trước đó hắn cho là người này tuổi còn trẻ đã có tu vi cao như vậy, nhìn lại hơi lãnh đạm, giống như là không thông nhân tình thế cố, không liệu được y bị người ta giáp mặt chất vấn mà vẫn có thể trần tình không nổi nóng, rất đỗi khôn khéo.

Nói đến đây, Trình Tiềm liễm mi long tụ, lộ ra một chút kiêu căng đúng mức: “Đã giáp mặt buông tha hắn, thì vì sao ta phải mất công giết hắn trong Chu Tước tháp? Ai biết hắn là nhi tử hay tôn tử của thần thánh phương nào, chẳng lẽ ta giết một tu sĩ nhập môn con con như hắn, còn phải lén lút hay sao?”

Tuy đại trưởng lão cảm thấy những lời này khá có lý, song sắc mặt vẫn sầm xuống – lão không nhìn nổi người khác tự phụ tu vi trước mặt mình.

Trình Tiềm nói: “Ta đúng là đã nhìn thấy thiếu chủ quý phái trong Chu Tước tháp, có điều lúc ấy hắn đã thành con rối của tâm ma, không còn sống – đại trưởng lão có rảnh thì không bằng hỏi môn nhân các ông, thiếu chủ mình bị tâm ma phụ thân, vì sao hoàn toàn không hay biết gì?”

Lời này vừa nói ra, tu sĩ mập lùn kia giật mình phát hiện tội danh mình càng nặng hơn, nhất thời tâm tư đảo nhanh, không thèm lựa lời mà trốn tránh trách nhiệm: “Chu… Chu Tước tháp sừng sững trăm năm, vì sao vừa vặn các ngươi đi vào, liền có việc Chu Tước tháp đổ, thổ giao thành long, sao biết các ngươi với ma tu kia có quan hệ hay không?”

Đây quả thật là bậy bạ mà.

Đến cả Trang Nam Tây cũng nhìn không nổi, tiến lên nói: “Đại trưởng lão, ta đảm bảo thay vị Trình tiền bối này, với nhân phẩm của y, sẽ tuyệt đối không dính dáng gì tới đám ma đầu đó. Lúc này Nam Cương rối ren, ma đầu lớn nhỏ dốc tổ mà ra, làm hại thế gian, việc cấp bách trước mắt của chúng ta là phải cùng chung mối thù, chứ sao lại tự kết thù đấu đá với nhau? Chuyện Biện tiểu công tử vãn bối nghe cũng rất bi thống, trước mắt hiểu lầm đã làm sáng tỏ, sao không cùng chống lại ma long, để nợ máu trả bằng máu?”

Người thanh niên của Bạch Hổ sơn trang này chắc hẳn từng đọc ít sách, ăn nói rất có tài, rất có thể kích động lòng người.

Cuộc xung đột sắp sửa cứ thế bị tiêu trừ trong dăm ba câu.

Đại trưởng lão nghe hắn nói thế, thần sắc hơi dịu đi, quét nhìn Trình Tiềm một cái, hừ lạnh nói: “Như vậy, trái lại là môn nhân lơ là nhiệm vụ.”

Đại trưởng lão hiện giờ đã ngàn tuổi có dư, chính là đại năng đứng đầu trong chốn phàm trần, do không kiên nhẫn với tục vụ, bấy giờ mới nhận nhàn chức trưởng lão ở Huyền Vũ đường, Tứ Thánh gặp cũng phải nhường ba phần. Lão bất tử này duy ngã độc tôn quen rồi, thường niên tự thấy “trời là lão đại ta là lão nhị”, đâu chịu để mắt tới một hậu bối mới trăm tuổi như Trình Tiềm?

Qua Trình Tiềm biện giải một phen, lại có Trang Nam Tây ở bên hòa giải, đại trưởng lão cơ bản đã tin cách giải thích này, song lòng lão vẫn có chút không thoải mái – nguyên nhân không ngoài điều gì khác, chỉ vì thái độ của Trình Tiềm với lão từ đầu đến cuối đều là không kiêu ngạo không nịnh bợ. Những năm qua, ai gặp lão không cung cung kính kính, chỉ sợ thở sai nhịp? Tiểu tử trước mắt này chỉ một tiểu nguyên thần trăm năm, có thể thần đến mức nào? Cũng dám cậy tu vi không coi Huyền Vũ đường ra gì sao?

Đại trưởng lão dĩ nhiên coi thường Biện Tiểu Huy như coi thường con chó tạp chủng nuôi trong nhà, nhưng dù súc sinh đó chó cậy thế chủ, cũng không thể cho người ngoài tùy tiện đá.

Trình Tiềm này tuy không phải là hung thủ, tựa hồ cũng trị Biện Tiểu Huy một trận.

Đại trưởng lão liền nói: “Thôi, ngươi đã tội không đáng chết, thế thì lão hủ sẽ trừng trị nhẹ, dạy mấy người trẻ tuổi các ngươi biết trời cao đất rộng!”

Những lời khoan hồng độ lượng này còn chưa dứt, Trình Tiềm liền cảm thấy một cỗ chân nguyên hùng hậu chưa từng gặp đương không áp xuống, lực đạo nắm rất khéo – không chắc đè chết y, nhưng cũng nhất định phải khiến y quỳ xuống, thổ huyết mới được.

Trình Tiềm tự thấy mình đã lễ phép chu toàn rồi, không liệu được thế gian còn có kẻ cậy già lên mặt, nể mặt mà không nhận.

Y lập tức không thèm né tránh, chịu đòn này.

Chân nguyên hai người đập vào nhau, mặc dù đều chưa hết toàn lực, chung quanh vẫn tung lên một vòng cát bay đá chạy.

Đại trưởng lão khó chịu cỡ nào, vô lý cỡ nào, Trang Nam Tây đều biết, nếu lần này Trình Tiềm thật sự chịu đòn, bị thương không nhẹ không nặng, thì việc này có thể thôi, nhưng mà y lại không chịu nghe theo.

Trang Nam Tây lập tức kêu thầm trong lòng một tiếng hỏng bét rồi.

Quả nhiên, đại trưởng lão bị phản kích tức phát điên, tức quá hóa cười mà nói: “Tiểu tử khá lắm, ta xem ngươi cuồng đến khi nào!”

Lão hít sâu một hơi, lập tức không nương tay nữa, muốn toàn lực cho Trình Tiềm biết thế nào là lễ độ.

Trang Nam Tây hoảng sợ kêu lên: “Tiền bối!”

Trình Tiềm cả đời biết thoái biết nhượng, song không biết thế nào là “bị bắt thoái nhượng”, Sương Nhẫn “Ù” một tiếng xoay tròn mà lên, chân nguyên hai người lại lần nữa cứng đối cứng.

Lần này trổ thực lực, một vòng tu sĩ xung quanh, kể cả Trang Nam Tây, tất cả đều gặp tai ương.

Chỉ thấy mặt đất chấn động mạnh, nứt ra một dặm vuông, bùn đất xốp trong khe nứt khoảnh khắc kết đầy băng, lá cỏ vốn tốt tươi chợt như ngọc bích nhiễm sương.

Nắng nóng mùa thu cũng không đi của vùng Nam Cương chợt kết thúc, nơi đây phảng phất bị mở ra một băng nguyên cực Bắc.

May mà Trang Nam Tây cơ linh, thấy không đúng, đã điều động chân nguyên trong cơ thể mình trước một bước.

Dù thế, ngực hắn vẫn chấn mạnh, bị gió lạnh gầm thét ép không ngẩng nổi đầu, như gặp phải một trường thiên tai.

Đại trưởng lão và Trình Tiềm đều lui ba bốn trượng, mặt Trình Tiềm tựa hồ trắng hơn cả sương tuyết trên mặt đất, đại trưởng lão càng chật vật hơn, lão đột nhiên khom lưng, lấy tay áo che mặt, ho ra máu, tóc mai chớp mắt như phủ một tầng sương, bị thương không nhẹ!

Toàn trường lặng ngắt như tờ, mọi người đều bị chấn kinh.

Trang Nam Tây lúc trước cho là Trình Tiềm mới vào nguyên thần, dù thấy kiếm chiêu của y mạnh mẽ, cũng chỉ nghĩ rằng y là kiếm tu… Ai ngờ y có thể ngang sức ngang tài với đại trưởng lão, mà tựa hồ còn nhỉnh hơn!

Đây phải là cảnh giới thế nào?

Cảnh giới của Trình Tiềm lại kém xa hắn tưởng tượng, lần này hoàn toàn là làm liều thôi.

Trình Tiềm nhất thời kích động đọ chân nguyên với đối phương, vừa tiếp xúc liền biết mình sai lầm lớn – đại năng đứng đầu cấp bậc như đại trưởng lão đối phó y, hoàn toàn là ỷ lớn hiếp bé, sự thâm hậu trong chân nguyên lão già đó Trình Tiềm khó có thể tưởng tượng. Ngay khi y cho rằng mình lần này không chết cũng trọng thương, bỗng nhiên, một sức mạnh vô hình phía sau gánh không ít uy áp trong chân nguyên của đại trưởng lão.

Trình Tiềm thoạt tiên lấy làm kinh hãi, ngay lập tức, sau đầu chợt nhẹ hẫng, mái tóc dài bỗng tung ra. Trình Tiềm như cảm thấy điều gì đó, đón lấy sợi dây cột tóc bằng lụa trắng bị đứt, tra thử, quả nhiên bắt được trong đó một chút mùi khôi lỗi phù sắp tan đi.

Thì ra là thứ này gánh giúp y hơn một nửa chân nguyên, cứu mạng y.

Trình Tiềm thầm nói một tiếng may mắn, đầu ngón tay vuốt sợi dây cột tóc đứt, không cần nghĩ cũng biết thứ này là ai buộc cho y. Trình Tiềm bỗng mềm lòng, nghĩ bụng: “Nghiêm nương nương thật lắm chuyện.”

Nhưng lập tức, y lại chau mày, nghĩ thầm: “Không tốt, phù chú trên này vừa đứt, chỗ y nhất định sẽ có cảm ứng, thế chẳng phải là ta lại khiến y lo lắng?”

Vừa nghĩ vậy, Trình Tiềm bỗng nhiên lại hơi nôn nóng, suy nghĩ nên làm sao để mau chóng thoát thân.

“Đại trưởng lão!” Mấy tu sĩ Huyền Vũ đường xem tình thế nhanh sấp ngửa lao lên, tranh nhau nịnh bợ, muốn đỡ lão, ai ngờ lần này vỗ mông ngựa lại trúng đùi ngựa.

Đại trưởng lão giận dữ quát: “Cút!”

Lão vung mạnh tay áo, địch ta bất phân, hất văng hết đám tay sai.

Đại trưởng lão đã nhiều năm không có địch thủ, tuyệt đối không chịu tin tu vi của mao đầu tiểu tử này sẽ trên mình, nhất thời lửa giận công tâm, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma. Lão tự thấy thiên tư mình đã là lông phượng sừng lân chốn nhân gian, nổi bật hơn người, ngàn năm qua càng khổ tu không ngừng, hạ qua đông đến, chưa bao giờ có một ngày một lúc lười nhác, mà một tu sĩ không tiếng tăm có thể một chưởng khiến lão bị thương?

Tuyệt đối không thể!

Trừ phi kẻ này đã luyện công pháp tà ma ngoại đạo gì!

Đại trưởng lão gầm lên: “Ma đầu từ đâu tới, cho rằng ngươi ẩn huyết khí trên người là có thể mượn gió bẻ măng sao?”

Tu sĩ mập lùn trốn đằng xa thấy gió đổi hướng, vội thừa cơ quạt gió thổi lửa: “Ta đã sớm nói hắn khả nghi mà, đại trưởng lão, ma long Nam Cương kia khẳng định không thoát được quan hệ với hắn!”

Trình Tiềm cuối cùng đã biết thế nào là “d*c gia chi tội, hà hoạn vô từ”.

Y vốn không phải người lương thiện nói lý, trước đó cũng vì môn phái mới không chịu đắc tội Huyền Vũ đường, lúc này hỏa khí miễn cưỡng kìm nén rốt cuộc bùng lên.

Trình Tiềm cười gằn nói: “Hay cho môi trên chạm môi dưới, không biết vương bát tinh đuôi dài quý phái còn nhìn được mình là trắng hay đen không!”

Đại trưởng lão quát to: “Bày trận! Bắt tên này, xem hắn lên Tỏa Tiên đài rồi còn ngoa mồm được không!”

Xung quanh lập tức có người tề giọng quát một tiếng “Vâng”.

Bên ngoài không biết từ khi nào đã bị các đệ tử Huyền Vũ đường vận hắc bào vây chật như nêm cối, tổng cộng bảy bảy bốn mươi chín người, toàn là nguyên thần và chuẩn nguyên thần, chân nguyên đan vào nhau thành thiên la địa võng.

“Đại Thiên Diễn trận” này chính là đại trận pháp cất dưới đáy hòm của Huyền Vũ đường, phóng nhãn khắp thiên hạ, trừ Huyền Vũ đường ra, ai có thể gom đủ gần năm mươi cao thủ như vậy dùng làm quân cờ trong trận pháp?

Bốn mươi chín tu sĩ hắc y nhất tề quát: “Lên!”

Tai Trình Tiềm “Ong” một tiếng, ngực như trúng một đòn nghiêm trọng, dẫu nhục thể y do Tụ Linh ngọc biến thành, kinh mạch toàn thân cũng phảng phất bị ép bục. Kiếm ý vô biên của Sương Nhẫn kiếm bị đại trận bức ra toàn bộ, hai bên kháng hành, trận này bạo ngược không bằng thiên kiếp, lại không chừa đường sống hơn thiên kiếp.

Trình Tiềm liều chịu chân nguyên của đại trận xô bị thương, toàn lực thôi động Sương Nhẫn kiếm. Vật hung sát kia ở trên không cuốn thành một trận gió xoáy không gì địch nổi, đâm thủng lưới chân nguyên của Đại Thiên Diễn trận, đồng thời, Trình Tiềm gượng một hơi, đã cắn răng đến bật máu.

Song Đại Thiên Diễn trận hoàn toàn kín kẽ, chẳng qua giây lát chân nguyên lưu động đã nhanh chóng bịt lỗ thủng kia, ngược lại là Sương Nhẫn bị quấn chặt, như mãnh thú bị trói tứ chi buộc răng nhọn, vô luận thế nào cũng không giãy ra được.

Trình Tiềm chợt nắm lấy chuôi kiếm, tả đột hữu kích, lại không bắt được một đường sinh cơ kia, dẫu là biển cả mênh mông, cũng địch không nổi thiên la địa võng, tấm lưới Đại Thiên Diễn trận ngày càng thu chặt.

Sợi dây cột tóc bằng lụa trắng vừa rồi y trộm giấu trong tay áo phảng phất thông linh tính, dù khôi lỗi phù đã bị hủy, vẫn tận trung chức thủ phát huy chút thanh khí cuối cùng còn sót lại, nhè nhẹ men theo cổ tay y tan vào kinh mạch, như là bảo vệ không rời bỏ theo kiểu gà mái mẹ của ai đó.

Chớp mắt, Trình Tiềm bỗng nhớ tới chuyện khi luyện kiếm với đại sư huynh lúc nhỏ.

Sương Nhẫn chợt tuột tay, trong khoảng cách của lần cuối cùng bị Đại Thiên Diễn trận cuốn lấy, một đạo kiếm khí ẩn chứa ở mũi kiếm bỗng phun ra, không lệch tẹo nào mà xuyên qua đại võng kia, đánh lên một gốc đại thụ bên cạnh. Cành cây sau khi run khẽ, thình lình sinh trưởng tốt tươi, kết hàng loạt hoa băng lóng lánh lớn bé.

Khô mộc phùng xuân.

Cành cây nở đầy hoa băng quét ngang ra, hai tu sĩ hắc bào bày trận bất cẩn, nhất tề văng lên trời, Đại Thiên Diễn trận từ ngoài vào trong thủng bằng cái đấu, lần này thì thật sự không bù vào được nữa.

Chiêu Khô mộc phùng xuân trong Phản phác quy chân, thức cuối cùng của Phù Dao mộc kiếm, đối ứng vậy mà là một đường sinh cơ.

Vào lúc này trợ y phá trận lao ra.

Song đúng lúc này, hông Trình Tiềm chợt lành lạnh. Y cơ hồ khó lòng tin nổi mà cúi đầu nhìn, chỉ thấy chỗ da lộ ra ở dưới y phục vừa nãy bị Đại Thiên Diễn trận cắt qua, một con sâu bằng móng tay đang bò.

Đại trưởng lão kia cách không xa hai tay bấm khẩu quyết kỳ quái, nhìn y với nụ cười ác độc.

Ai có thể biết đại năng đứng đầu, đường đường đại trưởng lão bên cạnh Tứ Thánh, lại bất chấp thể diện giở trò đánh lén nham hiểm như vậy?

Chỗ sâu đốt bắt đầu tê dại một cách cổ quái, mau chóng lan ra toàn thân, cả người Trình Tiềm như bị đông lại, cứng ngắc rơi xuống cùng Sương Nhẫn, một đạo chân nguyên trong Đại Thiên Diễn trận quất mạnh vào lưng y, trước mắt tối sầm đi-

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here